Trong con hẻm tối tăm của Đại Càn Đế Đô, nơi ánh sáng từ những ngọn đèn lồng treo cao chỉ còn là những vệt mờ ảo, không khí bỗng chốc trở nên đặc quánh bởi sự căng thẳng tột độ. Tiếng kiếm khua lạnh lẽo vừa rồi như còn vọng mãi trong không gian, nhuốm màu nguy hiểm và sự bất trắc. Thái Tử Lưu Ly, vị hoàng thân quốc thích đang lâm nạn, đã nhắm nghiền đôi mắt, chấp nhận số phận nghiệt ngã. Thanh kiếm sắc lạnh của một tên Thị Vệ Thành gằn gừ kề sát cổ y, hơi thở hung hãn của kẻ truy sát phả vào làn da tái nhợt. Tưởng chừng như tất cả đã kết thúc, nhưng đúng lúc đó, một bóng người thanh thoát, nhẹ nhàng như làn gió thoảng, bước ra từ sâu thẳm của bóng đêm, đứng chắn giữa y và lưỡi kiếm tử thần. Đó là Lâm Nhất, với vóc dáng thư sinh nhưng ánh mắt thâm trầm, kiên định, không chút mảy may sợ hãi.
Hắn đứng đó, một mình đối diện với ba tên Thị Vệ Thành hung tợn, mà khí thế toát ra lại khiến không gian xung quanh như ngưng đọng. Gió đêm se lạnh luồn qua những con hẻm nhỏ, mang theo mùi ẩm mốc và chút tanh nồng của máu vừa vương vãi đâu đó, càng làm nổi bật sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Lâm Nhất đưa mắt quét qua từng kẻ địch, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả một hồ sâu không đáy, không chút gợn sóng. Hắn không nói nhiều, bởi lẽ những lời lẽ suông thường vô nghĩa trước lưỡi đao và quyền lực. Thay vào đó, hắn chọn hành động, một hành động không chỉ giải quyết tình thế trước mắt mà còn thể hiện rõ triết lý Vô Tiên của hắn: dấn thân vào hồng trần, không can qua mà vẫn giải quyết được oan trái.
“Các vị, dừng tay.” Giọng Lâm Nhất vang lên trong đêm khuya, không lớn nhưng đủ trầm ấm, đủ uy lực để xuyên thấu không khí căng thẳng. “Ân oán chốn triều đình, không nên vấy máu nơi hồng trần.” Hắn không hề có ý định tranh đấu bằng vũ lực, bởi hắn hiểu rằng bạo lực chỉ gieo thêm bạo lực. Mục đích của hắn không phải là trừng phạt, mà là ngăn chặn, là bảo vệ.
Tên Thị Vệ Thành đang kề kiếm vào cổ Thái Tử giật mình, ánh mắt hung tợn chuyển sang Lâm Nhất, lộ rõ vẻ kinh ngạc pha lẫn tức giận. “Kẻ nào dám cản trở hoàng mệnh!” Hắn gằn giọng, không tin vào mắt mình khi thấy một đạo sĩ trẻ tuổi, thân hình gầy gò, lại dám đứng ra chống đối. Hai tên còn lại cũng lập tức chĩa kiếm về phía Lâm Nhất, gương mặt gớm ghiếc dưới ánh đèn lờ mờ. Chúng vốn quen thói hung hăng, ỷ vào quyền thế mà tác oai tác quái, chưa từng gặp phải kẻ nào dám xen vào chuyện của triều đình giữa đêm khuya vắng vẻ như thế này.
Lâm Nhất khẽ thở dài, trong lòng thầm than cho sự mù quáng của phàm nhân trước quyền lực và dục vọng. Hắn không đôi co, chỉ khẽ nhếch mép cười nhạt, một nụ cười ẩn chứa sự chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn giơ nhẹ cây Phù Trần Mộc trong tay, không phải vung vẩy để tấn công, mà chỉ là một động tác phẩy nhẹ, tựa như xua đi bụi trần. Nhưng động tác tưởng chừng vô lực ấy lại chứa đựng một luồng linh khí tinh thuần, vô hình vô ảnh, như một làn sương mỏng lướt qua ba tên Thị Vệ Thành.
Chúng chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì thân thể đã loạng choạng, đôi mắt vốn đang hừng hực sát khí bỗng trở nên lờ đờ, vô định. Một tên Thị Vệ cảm thấy đầu óc quay cuồng, mí mắt nặng trĩu, rồi ngã gục xuống đất, chìm vào giấc ngủ sâu không biết trời đất. Tên thứ hai, đang định vung kiếm, lại thấy tay chân bủn rủn, thanh kiếm rời khỏi tay rơi xuống đất tạo ra một tiếng va chạm lạnh lẽo, rồi hắn cũng khuỵu gối, bất tỉnh nhân sự. Tên Thị Vệ cuối cùng, kẻ vừa kề kiếm vào cổ Thái Tử, chỉ kịp kêu lên một tiếng thất thanh trước khi cảm thấy một lực vô hình đánh mạnh vào huyệt đạo phía sau gáy, rồi cả thân hình hắn cũng đổ sụp như một khúc gỗ mục.
Tất cả diễn ra chỉ trong chớp mắt, nhanh đến nỗi Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng phía sau còn chưa kịp định thần. Không có máu me, không có tiếng la hét thảm thiết, chỉ có ba kẻ hung hãn nằm bất động như những bao tải rỗng. Lâm Nhất thu lại Phù Trần Mộc, ánh mắt trở về vẻ trầm tư vốn có, như thể việc hắn vừa làm chỉ là một chuyện vặt vãnh không đáng kể. Hắn không hề động sát tâm, bởi đạo của hắn là Vô Tiên, là cứu vớt, không phải là tàn sát. Để những kẻ bị quyền lực làm mờ mắt chìm vào giấc ngủ yên bình, ít nhất trong một khoảnh khắc, còn hơn là để chúng tiếp tục gây nghiệp chướng.
Mộ Dung Uyển Nhi, với vẻ mặt căng thẳng thường trực, đã nhanh chóng chạy đến đỡ lấy Thái Tử Lưu Ly. Nàng đặt tay lên vai y, cảm nhận được hơi ấm và sự run rẩy nhẹ từ cơ thể y. “Vết thương không sâu, nhưng cần nghỉ ngơi. Ai dám ra tay với Thái Tử điện hạ?” Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Đôi mắt trong veo của nàng lướt qua vết máu trên y phục Thái Tử, rồi nhìn sang Lâm Nhất, ánh lên vẻ thắc mắc và tin tưởng.
Tô Mạt Nhi, sau khoảnh khắc bàng hoàng, cũng vội vàng chạy tới, gương mặt bầu bĩnh đầy vẻ lo lắng. Nàng nhìn ba tên Thị Vệ đang nằm bất động dưới đất, rồi lại nhìn sư huynh mình, ánh mắt vừa hiếu kỳ vừa có chút sợ hãi. “Sư huynh, họ... họ chết rồi sao?” Nàng thì thầm, giọng líu lo pha chút run rẩy.
Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt hướng về phía Thái Tử Lưu Ly đang được Mộ Dung Uyển Nhi đỡ dậy. “Chưa chết. Chỉ là tạm thời không thể nhúc nhích mà thôi. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hãy để họ chiêm nghiệm về giấc mộng ngắn ngủi này.” Hắn nói, giọng điệu mang đậm tính triết lý, có phần khó hiểu với Tô Mạt Nhi nhưng lại thấm thía với Mộ Dung Uyển Nhi. Hắn biết, một khi đã can thiệp, hắn đã tự mình dấn sâu vào một vòng xoáy không thể đoán trước. Nhưng Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và tiên đạo tại tâm. Hắn không thể làm ngơ trước những bất công đang diễn ra ngay trước mắt mình.
Thái Tử Lưu Ly lúc này mới hoàn hồn, nhìn chằm chằm vào Lâm Nhất, đôi mắt vẫn còn đong đầy sự hoảng loạn nhưng đã ánh lên một tia hy vọng mỏng manh. Y khẽ run rẩy, cố gắng đứng thẳng người. “Đa tạ... đạo trưởng đã ra tay tương trợ.” Giọng y yếu ớt, mang theo sự mệt mỏi và kiệt quệ.
“Không cần đa lễ, điện hạ.” Lâm Nhất nói, “Trong chốn hồng trần này, an toàn chỉ là tương đối. Nhưng ở đây, không phải là nơi thích hợp để nói chuyện. Chúng ta cần tìm một chỗ kín đáo hơn.” Hắn nhìn qua những con hẻm tối tăm, cảm nhận được những ánh mắt vô hình đang dõi theo, có thể không phải là Thị Vệ Thành, mà là những kẻ đứng sau, những bóng ma quyền lực đang giật dây. Sự lạnh lẽo của gió đêm như nhắc nhở hắn về những mối nguy tiềm ẩn. Mùi ẩm mốc từ bức tường đá, mùi máu tanh nhẹ từ vết thương của Thái Tử, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh ảm đạm của cuộc đời.
Mộ Dung Uyển Nhi gật đầu đồng tình, nàng hiểu rõ sự nguy hiểm đang rình rập. “Thiên Hương Lâu có vẻ là nơi phù hợp. Tuy ồn ào, nhưng lại dễ ẩn mình trong những căn phòng riêng biệt, và cũng tiện cho việc chữa trị.” Nàng đề nghị, ánh mắt thận trọng quét quanh. Tô Mạt Nhi nghe vậy thì vội vàng gật đầu, nàng vốn đã có chút mệt mỏi với không khí căng thẳng này.
Lâm Nhất không nói gì thêm, hắn chỉ khẽ gật đầu. Hắn biết, Thiên Hương Lâu là một trong những tửu lâu, lầu xanh nổi tiếng nhất Đại Càn Đế Đô, nơi tụ tập đủ hạng người, từ quyền quý đến bình dân, từ thương nhân đến giang hồ. Chính sự phức tạp, ồn ào của nó lại tạo thành một tấm màn che chắn tốt nhất. Để một Thái Tử bị truy sát ẩn mình giữa lòng sự xa hoa, đó cũng là một sự trớ trêu của số phận. Hắn khẽ đưa tay, ra hiệu cho Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đỡ Thái Tử đi trước, hắn sẽ đi phía sau để đề phòng. Dưới ánh trăng mờ nhạt, ba bóng người dìu nhau bước đi, khuất dần vào những con hẻm nhỏ, bỏ lại phía sau ba tên Thị Vệ đang chìm trong giấc mộng bất đắc dĩ. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm, hắn tự nhủ, bước chân hắn vững vàng, nhưng lòng hắn lại nặng trĩu những suy tư về lẽ đời.
***
Thiên Hương Lâu, đúng như tên gọi của nó, là một tòa nhà nguy nga, lộng lẫy giữa chốn kinh thành Đại Càn. Được xây dựng từ những loại gỗ quý hiếm, với mái ngói lưu ly xanh biếc phản chiếu ánh đèn lồng rực rỡ, Thiên Hương Lâu tựa như một đóa sen khổng lồ đang nở rộ giữa đêm khuya. Từ xa, đã có thể nghe thấy tiếng nhạc cụ truyền thống du dương, tiếng cười nói rôm rả, tiếng chén đĩa va chạm lách cách từ bên trong vọng ra. Mùi hương thức ăn cao cấp, mùi rượu thơm nồng, cùng với mùi hương liệu quý giá từ những gian phòng riêng tư hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí xa hoa, tráng lệ nhưng cũng đầy phức tạp.
Khi nhóm Lâm Nhất đưa Thái Tử Lưu Ly đến đây, họ đã chọn một lối vào kín đáo hơn, tránh sự chú ý của đám đông. May mắn thay, với chút bạc vụn và vẻ ngoài có phần đặc biệt của Lâm Nhất, họ đã nhanh chóng được dẫn lên một căn phòng riêng biệt ở tầng cao nhất của lầu, nơi có thể tránh xa sự ồn ào náo nhiệt bên dưới. Căn phòng được trang hoàng lộng lẫy, với những bức tranh thủy mặc tinh xảo treo trên tường, bộ bàn ghế làm từ gỗ lim đen bóng, và một chiếc giường nhỏ được phủ lụa là gấm vóc. Ánh nến lung linh từ những chiếc đèn lồng treo cao tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, xua tan đi cái lạnh lẽo của đêm khuya và sự căng thẳng vừa trải qua.
Mộ Dung Uyển Nhi không chậm trễ một giây. Nàng nhanh chóng sắp xếp Thái Tử Lưu Ly ngồi xuống chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ mà Lâm Nhất thường mang theo, cẩn thận đỡ y tựa vào tường. Từ chiếc túi thuốc nhỏ luôn mang bên mình, nàng lấy ra đủ loại thảo dược, băng gạc và kim châm. Đôi bàn tay thanh tú nhưng nhanh nhẹn của nàng lướt đi trên vết thương của Thái Tử. “Vết thương không quá sâu, chỉ là bị đòn mạnh và mất máu nhiều. May mắn là không chạm đến xương cốt.” Nàng nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy tập trung, đôi mắt trong veo chăm chú vào từng cử động. Nàng cẩn thận làm sạch vết thương, rồi dùng một loại thuốc mỡ đặc biệt, tỏa ra mùi hương thanh mát của thảo mộc, thoa đều lên vết thương. Sau đó, nàng dùng kim châm nhỏ, nhẹ nhàng châm vào vài huyệt đạo xung quanh, giúp Thái Tử giảm đau và cầm máu hiệu quả hơn.
Tô Mạt Nhi, sau khi đảm bảo cửa phòng đã được khóa kỹ và không có ai theo dõi, liền bắt đầu pha trà. Nàng dùng một ấm trà bằng đất nung nhỏ, đổ nước nóng vào, rồi cho vào một nhúm trà xanh thượng hạng mà Thiên Hương Lâu cung cấp. Tiếng nước trà rót nhẹ nhàng vào chén, tiếng lá trà từ từ bung nở, tỏa ra mùi hương thanh khiết, dịu mát, xua đi những mùi tạp nham của máu và ẩm mốc còn vương vấn trong không khí. Nàng đặt chén trà trước mặt Thái Tử, rồi đưa một chén khác cho Lâm Nhất. “Sư huynh, liệu có an toàn không?” Nàng thì thầm, đôi mắt to tròn long lanh nhìn quanh phòng, vẫn còn chút lo lắng chưa tan.
Lâm Nhất khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi dần chuyển thành hậu vị ngọt ngào. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn lồng của kinh thành vẫn còn rực rỡ, nhưng bầu trời đã bắt đầu chuyển màu, báo hiệu một ngày mới sắp đến. “Trong chốn hồng trần này, an toàn chỉ là tương đối.” Hắn lặp lại lời nói của mình, giọng trầm tư. “Mọi sự vật, hiện tượng đều biến đổi không ngừng, lòng người cũng khó đoán. Nhưng ở đây, ít nhất chúng ta có thể nghe được sự thật. Sự thật, đôi khi, còn đáng sợ hơn cả hiểm nguy.” Hắn đưa mắt nhìn Thái Tử, người đang dựa lưng vào tường, đôi mắt vẫn còn đờ đẫn nhưng đã dần lấy lại tinh thần.
Thái Tử Lưu Ly, sau khi được Mộ Dung Uyển Nhi sơ cứu và uống một ngụm trà nóng, cảm thấy thân thể đã hồi phục phần nào. Y nhìn Lâm Nhất, ánh mắt phức tạp. Vị đạo sĩ trẻ tuổi này, với vẻ ngoài thanh thoát và hành động dứt khoát, lại khiến y cảm thấy một sự tin tưởng lạ lùng. Y đã quá mệt mỏi với những âm mưu, những lời nói dối, những sự phản bội. Có lẽ, đây là lúc y cần phải trút bỏ gánh nặng trong lòng.
Không khí trong phòng trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nhạc vọng lại từ xa xa và tiếng gió khẽ rít qua khe cửa sổ. Mộ Dung Uyển Nhi thu dọn đồ nghề y thuật, ngồi xuống một góc, gương mặt vẫn đầy vẻ thận trọng. Tô Mạt Nhi ngồi cạnh nàng, ánh mắt hiếu kỳ nhìn chằm chằm vào Thái Tử, chờ đợi một câu chuyện sắp được kể. Lâm Nhất vẫn ngồi yên vị trên Bồ Đoàn, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Thái Tử, như thể đang nhìn thấu vào tâm can y. Hắn biết, câu chuyện sắp tới sẽ không chỉ là một lời kể, mà còn là một tấm gương phản chiếu sự mục ruỗng của một triều đại, và là một bài học đắt giá cho con đường tu tiên của hắn.
Thái Tử Lưu Ly hít một hơi thật sâu, đôi mắt tuấn tú giờ đây ánh lên vẻ cay đắng và bất lực. Y nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng đầu tiên đã bắt đầu len lỏi qua màn đêm, nhuộm đỏ một phần bầu trời. “Thừa tướng... hắn đã biến triều đình thành sân sau của hắn.” Giọng y yếu ớt, nhưng mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu. “Phụ hoàng ta... bị giam lỏng trong chính hoàng cung của mình. Ngài ấy... ngài ấy không còn là vị hoàng đế anh minh ngày nào nữa.”
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ cau mày, vẻ mặt lộ rõ sự ngạc nhiên. Tô Mạt Nhi thì tròn mắt, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Lâm Nhất vẫn giữ vẻ mặt trầm tư, ánh mắt không hề thay đổi, như thể hắn đã sớm đoán được điều này. Hắn chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Thái Tử tiếp tục.
Thái Tử Lưu Ly tiếp tục, giọng y càng lúc càng trở nên bi thiết. “Hắn, Thừa tướng Mộ Dung Phi, đã từng là một vị quan thanh liêm, một trụ cột của triều đình. Nhưng rồi, quyền lực đã làm mờ mắt hắn. Hắn bắt đầu thao túng, dùng thủ đoạn hèn hạ để loại bỏ những trung thần, những người dám chống đối. Hắn thâu tóm binh quyền, tài chính, thậm chí cả hệ thống quan lại. Những lời đồn đại về việc ngài ấy cấu kết với các thế lực tà đạo bên ngoài, những kẻ có khả năng làm suy yếu ý chí con người, không phải là vô căn cứ.” Y dừng lại, ho khan một tiếng, rồi tiếp tục. “Ta đã cố gắng, nhưng mọi con đường đều bị bịt kín. Những trung thần còn sót lại đều bị hắn cô lập, hoặc bị vu oan giá họa. Kẻ thù không chỉ ở triều đình, mà còn lan sâu vào mọi ngóc ngách của đế đô. Những kẻ ăn mày, những kẻ trộm vặt mà các vị thấy ban ngày, rất có thể là tai mắt của hắn. Ngay cả những Thị Vệ Thành kia, cũng là tay chân của hắn, sẵn sàng làm mọi chuyện bẩn thỉu nhất để duy trì quyền lực cho chủ nhân.”
Lâm Nhất lắng nghe từng lời của Thái Tử, ánh mắt hắn sâu thẳm, suy tư. Hắn đã cảm nhận được một sự bất thường từ những ngày đầu đặt chân vào Lưu Ly Hoàng Triều, từ những cánh đồng bỏ hoang, những con người nghèo đói, cho đến sự xa hoa mục ruỗng của kinh thành. Giờ đây, những lời của Thái Tử đã kết nối tất cả lại, vẽ nên một bức tranh hoàn chỉnh về sự mục nát từ bên trong.
“Hắn dựa vào đâu mà có thể thao túng đến vậy?” Lâm Nhất chậm rãi hỏi, giọng hắn trầm ấm nhưng chứa đầy sự sắc bén. “Một Thừa tướng, dù có quyền lực đến đâu, cũng khó có thể làm suy yếu một vị hoàng đế, kiểm soát toàn bộ triều đình và dân chúng mà không có sự trợ giúp. Có thế lực nào khác đứng sau không?” Câu hỏi của Lâm Nhất như chạm đến một vết thương sâu thẳm trong lòng Thái Tử.
Thái Tử Lưu Ly gục đầu xuống, hai tay nắm chặt, thân thể khẽ run rẩy. “Hắn có những kẻ bí ẩn, những kẻ không thuộc về triều đình... những bóng đen...” Giọng y thì thầm, gần như không nghe rõ, nhưng lại mang theo một sự sợ hãi tột cùng. “Ta từng thấy hắn gặp gỡ một nhóm người mặc hắc y, che kín mặt. Bọn chúng có những thủ đoạn quỷ dị, không giống với bất kỳ công pháp tu luyện nào ta từng biết. Chúng có thể khiến người ta mất đi ý chí, biến thành con rối, thậm chí là giết người không để lại dấu vết.” Thái Tử ngẩng đầu lên, đôi mắt y đỏ hoe, đầy vẻ tuyệt vọng. “Phụ hoàng ta... ta tin rằng ngài ấy đã bị bọn chúng dùng tà thuật để khống chế.”
Lời nói của Thái Tử như một luồng gió lạnh buốt thổi qua căn phòng ấm cúng. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đều sững sờ, vẻ mặt tái mét. “Hắc Y Nhân?” Mộ Dung Uyển Nhi khẽ thốt lên, trong lòng dấy lên một dự cảm không lành. Nàng đã từng nghe về những thế lực tà đạo, những kẻ ẩn mình trong bóng tối, chuyên dùng tà thuật để thao túng phàm nhân, gieo rắc tai họa.
Lâm Nhất không nói gì, nhưng trong lòng hắn, những mảnh ghép rời rạc bỗng chốc được sắp xếp lại. Hắn đã từng nghe những lời đồn đại về Hắc Y Nhân, về Tà Đạo Sĩ Mù, về những thế lực ngầm đang thao túng hồng trần. Bây giờ, hắn đã hiểu, âm mưu này không chỉ là sự tranh giành quyền lực phàm tục, mà còn là sự can thiệp của những kẻ tu tiên tà đạo vào vận mệnh của một triều đại. Sự yếu đuối của quyền lực thế tục, sự dễ dàng bị thao túng của nó, là một bài học mà hắn cần phải thấu hiểu và vượt qua. Tiên đạo chân chính không thể tách rời khỏi hồng trần.
“Ta đã cố gắng thoát khỏi kinh thành để tìm kiếm sự giúp đỡ, nhưng hắn đã biết được ý định của ta. Hắn ra lệnh truy sát, muốn diệt trừ hậu họa.” Thái Tử Lưu Ly thở dài một tiếng, đôi mắt nhìn Lâm Nhất với một niềm hy vọng mong manh. “Ta không biết phải làm sao nữa. Toàn bộ triều đình đã bị hắn kiểm soát. Dân chúng lầm than, nhưng không ai dám lên tiếng. Ngay cả những vị trưởng lão trong tông tộc hoàng gia cũng bị hắn cô lập, hoặc đã bị mua chuộc.”
Ánh sáng ban mai dần tràn vào căn phòng, xua đi những bóng đêm còn vương vấn, nhưng không thể xua đi nỗi tuyệt vọng trong lòng Thái Tử. Lâm Nhất nhìn y, nhìn Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi kinh thành Đại Càn bắt đầu thức giấc với những âm thanh quen thuộc. Hắn biết, một khi đã dấn thân, hắn không thể đứng ngoài cuộc. Quyết định không đứng ngoài cuộc này sẽ dẫn hắn đến việc đối đầu trực tiếp với các thế lực chính trị và có thể là cả tu tiên phía sau, thử thách những nguyên tắc của 'Vô Tiên chi Đạo' ở một cấp độ mới. Con đường truy tầm tiên đạo của hắn, từ giờ phút này, sẽ không chỉ là chiêm nghiệm về lẽ nhân sinh, mà còn là cuộc chiến không khoan nhượng với những bóng tối đang gặm nhấm hồng trần.