Ánh sáng ban mai dần tràn vào căn phòng, xua đi những bóng đêm còn vương vấn, nhưng không thể xua đi nỗi tuyệt vọng trong lòng Thái Tử. Lâm Nhất nhìn y, nhìn Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi kinh thành Đại Càn bắt đầu thức giấc với những âm thanh quen thuộc. Hắn biết, một khi đã dấn thân, hắn không thể đứng ngoài cuộc. Quyết định không đứng ngoài cuộc này sẽ dẫn hắn đến việc đối đầu trực tiếp với các thế lực chính trị và có thể là cả tu tiên phía sau, thử thách những nguyên tắc của 'Vô Tiên chi Đạo' ở một cấp độ mới. Con đường truy tầm tiên đạo của hắn, từ giờ phút này, sẽ không chỉ là chiêm nghiệm về lẽ nhân sinh, mà còn là cuộc chiến không khoan nhượng với những bóng tối đang gặm nhấm hồng trần.
***
Đêm dần buông, nhưng trong căn phòng kín đáo tại Thiên Hương Lâu, bóng tối lại dường như đặc quánh hơn cả màn đêm ngoài kia, ôm trọn lấy tâm hồn rệu rã của Thái Tử Lưu Ly. Tiếng nhạc cụ truyền thống vẫn văng vẳng từ sảnh lớn phía dưới, hòa cùng tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va chạm và những tràng cười nói lanh lảnh, tạo nên một bản giao hưởng xa hoa, đối lập hoàn toàn với không khí trầm lắng, nặng nề trong căn phòng này. Mùi hương liệu quý giá, mùi rượu thơm nồng và mùi thức ăn cao cấp từ những bàn tiệc thịnh soạn lảng bảng qua khe cửa, như trêu ngươi nỗi thống khổ của một vị hoàng tử đang nằm trên giường, vết thương thể xác đã được Mộ Dung Uyển Nhi băng bó cẩn thận, nhưng vết thương lòng lại sâu hoắm, không thuốc nào chữa nổi.
Thái Tử Lưu Ly vẫn nằm đó, thân hình cao ráo, tuấn tú nhưng giờ đây gầy gò đến đáng thương, chìm trong sự kiệt sức và thất vọng sâu sắc. Đôi mắt y, một thời từng ánh lên vẻ trí tuệ và kiêu hãnh của bậc quân vương tương lai, giờ chỉ còn là một vực sâu trống rỗng, vô định nhìn lên trần nhà, nơi những họa tiết rồng phượng tinh xảo bị lu mờ trong ánh nến leo lét. Mỗi hơi thở của y đều nặng nhọc, như thể đang gánh vác cả ngọn núi bi ai của triều đình mục ruỗng. Y đã nói ra tất cả, những âm mưu thâm độc, những kẻ Hắc Y Nhân bí ẩn, sự bất lực của phụ hoàng và nỗi tuyệt vọng của chính mình. Những lời ấy như những nhát dao cứa vào từng thớ thịt, từng sợi gân của y, khiến y đau đớn đến tận cùng.
Lâm Nhất ngồi đối diện, trên chiếc ghế gỗ đàn hương chạm khắc tinh xảo, thân hình gầy gò của hắn dường như cũng chìm vào sự tĩnh lặng của căn phòng, chỉ có đôi mắt đen láy sâu thẳm là vẫn ánh lên một vẻ trầm tư, kiên định. Hắn quan sát Thái Tử, không một lời thúc giục, không một cử chỉ vội vàng, như một tảng đá cổ kính vững vàng giữa dòng đời xuôi ngược. Hắn hiểu rằng, có những nỗi đau cần thời gian để thấm thía, có những vết thương cần không gian để thấu tỏ. Tiên đạo tại tâm, nhưng hồng trần gian nan, và trái tim con người, đôi khi lại là chiến trường khốc liệt nhất. Mộ Dung Uyển Nhi đứng gần đó, dung mạo thanh tú của nàng giờ đây phủ một lớp sương mỏng của sự lo lắng. Nàng khẽ đưa tay chạm vào trán Thái Tử, kiểm tra nhiệt độ, rồi lại chỉnh lại chiếc chăn mỏng đắp cho y. Đôi mắt trong veo của nàng ánh lên sự thương cảm, thấu hiểu. Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh thường ngày rạng rỡ, giờ đây cũng mang vẻ ủ ê, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào Thái Tử, rồi lại liếc sang Lâm Nhất, như muốn tìm kiếm một tia hy vọng từ hắn.
Tiếng gió đêm khẽ lùa qua khe cửa sổ đóng kín, tạo nên một âm thanh rì rào mơ hồ, như tiếng thở dài của trời đất.
“Phải chăng thiên hạ này đã không còn chỗ cho chính nghĩa? Hay ta... ta vốn không xứng đáng?” Giọng Thái Tử Lưu Ly cất lên, yếu ớt đến mức gần như chìm nghỉm trong tiếng nhạc từ xa vọng lại, nhưng lại mang theo một sự bi quan tột cùng, một sự từ bỏ khiến người nghe không khỏi đau lòng. Đó là tiếng lòng của một người đã từng tin tưởng vào sứ mệnh, vào vai trò của mình, nhưng rồi lại bị hiện thực nghiệt ngã vùi dập không thương tiếc.
Lâm Nhất khẽ nhấc tay, rót một chén trà nóng từ ấm trà nhỏ đặt trên bàn, hương trà thoang thoảng bay lên, xua đi một phần mùi hương liệu nặng nề trong phòng. Hắn đặt chén trà trước mặt Thái Tử, ánh mắt kiên định, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, nhìn thẳng vào đôi mắt vô hồn của y. Hắn không nói vội, mà để hương trà ấm áp lan tỏa, để không khí thêm phần tĩnh lặng, như để chuẩn bị cho những lời nói sắp thốt ra, những lời lẽ mà hắn tin rằng có thể xuyên thấu màn sương tuyệt vọng đang bao phủ tâm hồn Thái Tử.
“Niềm tin của một người không nên phụ thuộc vào sự phồn hoa giả tạo, mà phải nảy mầm từ mảnh đất của lòng dân. Sự yếu đuối của quyền lực thế tục không nằm ở bản thân quyền lực, mà ở kẻ nắm giữ nó và những gì họ đại diện.” Giọng Lâm Nhất trầm ấm, chậm rãi, mỗi từ như được gọt giũa cẩn thận, mang theo một sức nặng của triết lý và sự thấu đáo. Hắn không nói về sức mạnh thần thông, không nói về phép tắc tu luyện, mà nói về gốc rễ của mọi sự tồn vong, về cái gọi là "chân tâm" trong hồng trần này. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hắn muốn Thái Tử hiểu rằng, sự sụp đổ không đến từ kẻ thù mạnh mẽ, mà đến từ sự thiếu vắng niềm tin, thiếu vắng sự kết nối với nguồn cội sức mạnh đích thực.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ cau mày, nhìn Thái Tử, rồi lại nhìn Lâm Nhất. Nàng hiểu ý hắn. Nàng cũng biết rằng, bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Nàng dịu dàng tiến lại gần giường, khẽ vuốt mái tóc rối bời của Thái Tử. “Thái Tử cần giữ gìn sức khỏe. Chỉ khi có sức khỏe, ngài mới có thể nghĩ đến việc làm lại. Hồi phục thể chất là bước đầu tiên để vực dậy tinh thần.” Lời nói của nàng như làn gió mát lành, xoa dịu phần nào nỗi đau của y. Nàng tin vào sức mạnh của y học, và tin rằng một cơ thể khỏe mạnh sẽ là nền tảng cho một ý chí kiên cường.
Tô Mạt Nhi, với vẻ hoạt bát thường ngày, cũng cố gắng động viên. Nàng khẽ nắm chặt tay, đôi mắt vẫn ánh lên sự lo lắng nhưng cũng đầy tin tưởng. “Kẻ xấu sẽ không thể thắng mãi được, Thái Tử. Lâm Nhất ca ca nhất định sẽ có cách! Hắn luôn tìm ra cách, dù mọi chuyện có khó khăn đến mấy.” Nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy quả quyết, như muốn truyền một phần niềm tin hồn nhiên của mình sang Thái Tử. Đối với nàng, Lâm Nhất là một trụ cột vững chãi, một ngọn hải đăng giữa biển khơi bão tố.
Thái Tử Lưu Ly khẽ nhắm mắt, một giọt lệ lăn dài trên gò má gầy gò, thấm vào mái tóc mai. Y không nói gì, nhưng những lời của Lâm Nhất, của Mộ Dung Uyển Nhi, của Tô Mạt Nhi, như những hạt mưa rào thấm dần vào mảnh đất khô cằn trong lòng y. Hắn không biết tiên đạo chân chính là gì, nhưng hắn hiểu rằng, những người trước mặt hắn, họ không hề vụ lợi, họ đang thực sự muốn giúp đỡ y. Sự ấm áp từ chén trà, sự dịu dàng từ bàn tay Mộ Dung Uyển Nhi, và niềm tin hồn nhiên từ Tô Mạt Nhi, tất cả như những sợi tơ mỏng manh, bắt đầu dệt nên một tấm lưới đỡ lấy tâm hồn đang chới với của y.
Lâm Nhất vẫn giữ ánh mắt bình thản, nhưng trong lòng hắn, những suy tư cuộn trào như dòng sông chảy xiết. Hắn biết, để vực dậy một người đang ở đáy sâu của sự tuyệt vọng, không chỉ cần những lời an ủi suông, mà cần một con đường, một mục tiêu rõ ràng. Hắn đã thấy quá nhiều kiếp người bị vùi dập bởi sự bất công, bởi những thế lực tà ác. Tiên đạo không phải là trốn tránh hồng trần, mà là dấn thân vào đó, để hiểu, để chiêm nghiệm, và để thay đổi nếu có thể. Hắn tin rằng, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và ngay cả trong những khoảnh khắc đen tối nhất, vẫn luôn có một tia hy vọng le lói, miễn là người ta không ngừng kiếm tìm. Hắn sẽ giúp Thái Tử Lưu Ly tìm lại tia hy vọng ấy, và từ đó, thắp lên ngọn lửa chính nghĩa cho cả một triều đại đang lầm than.
***
Sáng hôm sau, một ngày mới bắt đầu với ánh nắng nhẹ nhàng, ấm áp tràn qua khung cửa sổ. Bầu trời quang đãng, trong xanh như một tấm lụa ngọc bích, xua tan đi phần nào sự u ám của đêm qua. Tiếng chim hót líu lo đâu đó ngoài vườn, hòa cùng tiếng rao hàng xa xa từ những con phố đã thức giấc, tạo nên một bức tranh sinh động của đời sống. Dù Thiên Hương Lâu vẫn giữ vẻ sang trọng và ồn ào của một nơi phồn hoa, nhưng trong căn phòng riêng tư của Thái Tử Lưu Ly, không khí đã bớt đi phần nào sự nặng nề, thay vào đó là một tia hy vọng mong manh.
Thái Tử Lưu Ly đã ngồi dậy được, lưng tựa vào thành giường, dù vẫn còn yếu, nhưng đôi mắt y đã không còn vẻ trống rỗng vô hồn như đêm qua. Một tia sáng yếu ớt, như ánh bình minh vừa hé rạng sau màn đêm dài, đã trở lại trong đáy mắt y. Hắn đã suy nghĩ rất nhiều sau những lời của Lâm Nhất, những lời nói không chỉ là an ủi, mà còn là một con đường, một kim chỉ nam cho sự tồn tại của y trong lúc này. Y hiểu rằng, nếu y gục ngã, không chỉ bản thân y mất đi, mà cả những hy vọng cuối cùng của bách tính, của chính nghĩa cũng sẽ tan biến.
Lâm Nhất vẫn ngồi đối diện, nhưng lần này hắn đã không còn trầm tư như đêm qua. Hắn từ tốn, chậm rãi giảng giải, không vội vàng, không ép buộc. Hắn không chỉ nói về việc làm thế nào để giành lại quyền lực, mà còn nói về đạo lý 'hồng trần luyện tâm', về tầm quan trọng của 'lòng dân' và 'chính đạo' trong việc duy trì một triều đại vững mạnh. Hắn không chỉ nhìn vào hiện tại, mà còn nhìn xa hơn, vào cái gọi là thiên mệnh, vào sự tuần hoàn của vũ trụ.
“Quyền lực thế tục, dù mạnh mẽ đến đâu, cuối cùng vẫn phải dựa vào ‘người’.” Lâm Nhất nói, giọng điệu ôn hòa nhưng mỗi câu chữ đều chứa đựng một sức nặng khó lay chuyển. Hắn nhìn Thái Tử, ánh mắt hắn như xuyên thấu lớp hoàng bào sang trọng, chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn y. “Kẻ phản loạn có thể thao túng triều chính, có thể dùng tà thuật khống chế hoàng đế, nhưng không thể thao túng ‘lòng dân’ mãi mãi. Chúng có thể xây dựng một vương triều trên sự sợ hãi, trên sự dối trá, nhưng một vương triều như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ sụp đổ. Bởi vì, nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, và chân lý luôn tìm thấy con đường của riêng nó.”
Hắn khẽ nhấp một ngụm trà. “Chúng ta cần tìm kiếm sự ủng hộ từ chính nơi mà chúng coi thường. Từ những con người bé nhỏ nhất, những người bị chúng chà đạp, bị chúng lãng quên. Bởi vì, sức mạnh của một triều đại không nằm ở cung điện nguy nga, không nằm ở đội quân hùng hậu, mà nằm ở niềm tin của bách tính. Khi lòng dân đã mất, dù có thiên binh vạn mã cũng khó lòng giữ vững ngai vàng.” Lâm Nhất vẽ phác vài sơ đồ đơn giản trên một tờ giấy trắng. Không phải là những bản đồ chiến lược quân sự phức tạp, mà là những sơ đồ về mối quan hệ giữa người dân, triều đình và quyền lực, những đường nét đơn giản nhưng ẩn chứa một triết lý sâu sắc về sự vận hành của một quốc gia.
Thái Tử Lưu Ly lắng nghe từng lời, đôi lúc nhíu mày suy nghĩ, đôi lúc lại gật gù. Ánh mắt y dao động, vẫn còn chút tự ti, chút bi quan trước gánh nặng quá lớn. “Nhưng... ta đã quá yếu đuối. Ta đã không thể bảo vệ được chính mình, làm sao có thể bảo vệ bách tính? Ta đã để phụ hoàng bị khống chế, để triều đình bị mục ruỗng. Ta đã để kinh thành này chìm trong sự phồn hoa giả dối, trong khi dân chúng lầm than. Ta có xứng đáng với niềm tin đó không?” Giọng y khẽ run, những câu hỏi chất vấn bản thân như những nhát roi vô hình quất vào tâm hồn y. Sự mệt mỏi và kiệt quệ của y cho thấy cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, đòi hỏi y phải trải qua một quá trình 'luyện tâm' thực sự.
Lâm Nhất đặt chén trà xuống, nhìn thẳng vào mắt Thái Tử. “Sự yếu đuối không phải là không có sức mạnh, mà là không biết dùng sức mạnh của mình. Ngài là Thái Tử, là người được dân chúng mong đợi. Vị trí của ngài không phải là một gánh nặng, mà là một trách nhiệm thiêng liêng. Niềm tin của ngài, nếu được thắp lên, sẽ là ngọn lửa dẫn đường, không chỉ cho riêng ngài, mà còn cho những người dân đang lạc lối trong bóng tối.” Hắn nói, nhấn mạnh sự tự tin và vai trò vốn có của Thái Tử. Hắn không hứa hẹn một chiến thắng dễ dàng, mà hứa hẹn một con đường có ý nghĩa, một hành trình tìm lại chính mình và tìm lại lẽ phải.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ gật đầu đồng tình, đôi mắt nàng ánh lên vẻ ủng hộ. “Lâm Nhất nói đúng, Thái Tử. Dân chúng luôn mong mỏi một minh quân. Ngài hãy tin vào chính mình. Ngài là hy vọng cuối cùng của họ. Dù có khó khăn đến mấy, chỉ cần ngài không từ bỏ, bách tính sẽ không từ bỏ ngài.” Nàng nhẹ nhàng động viên, lời nói của nàng như những giọt sương mai, tưới mát tâm hồn Thái Tử.
Tô Mạt Nhi chăm chú theo dõi từng cử chỉ của Lâm Nhất, học hỏi. Nàng thấy cách hắn dùng lời nói, không phải để áp đặt, mà để khai mở, để dẫn dắt. Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc chiến giành quyền lực, mà là một cuộc chiến giành lấy trái tim con người. Nàng cũng nhìn thấy sự thay đổi nhỏ nhoi trong ánh mắt Thái Tử, một tia lửa đã được nhen nhóm.
“Chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?” Thái Tử Lưu Ly khẽ hỏi, giọng y đã bớt đi sự tuyệt vọng, thay vào đó là một chút dè dặt, nhưng cũng đầy sự khao khát. Câu hỏi ấy như một lời khẳng định, rằng y đã sẵn sàng đối mặt. Lâm Nhất mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy chân thành. Hắn biết, ngọn lửa đã được nhen nhóm. Tiên đạo không phải là sự thoát ly, mà là sự dấn thân, và chính trong những gian nan của hồng trần, chân lý mới thực sự được thể hiện. Con đường phía trước vẫn còn dài, đầy chông gai, nhưng ít nhất, họ đã có một khởi đầu.
***
Giữa trưa, ánh nắng vàng ươm trải dài trên những mái ngói rêu phong, len lỏi qua những con hẻm nhỏ, chiếu rọi xuống Phàm Nhân Thị Trường, một góc chợ sầm uất nhất Đại Càn Đế Đô. Không khí ở đây hoàn toàn khác biệt so với sự tĩnh lặng trong Thiên Hương Lâu. Tiếng người mua bán rao hàng ồn ào, tiếng mặc cả lanh lảnh, tiếng cười nói, tiếng chén đĩa va chạm, tiếng bước chân vội vã, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng sống động của đời sống thường nhật. Mùi đồ ăn từ các hàng quán bốc lên thơm lừng – mùi bánh bao nóng hổi, mùi phở nghi ngút khói, mùi gia vị nồng nàn, mùi vải vóc mới, lẫn cả mùi mồ hôi của đám đông chen chúc. Một bầu không khí sầm uất, náo nhiệt, đầy rẫy sự sống và hoạt động, một bức tranh chân thực về hồng trần.
Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đã cải trang thành những thường dân bình thường, hòa mình vào dòng người tấp nập. Lâm Nhất mặc một bộ áo vải thô màu xám tro, mái tóc búi gọn đơn giản, khuôn mặt thư sinh của hắn giờ đây ẩn mình trong vẻ điềm đạm, ít ai để ý. Hắn không nói nhiều, chỉ lẳng lặng quan sát, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn như chứa đựng cả một thế giới suy tư. Hắn đi chậm rãi, không bỏ qua bất kỳ gương mặt nào, bất kỳ lời nói nào. Những gương mặt khắc khổ, những nếp nhăn hằn sâu trên trán vì lo toan cuộc sống, những ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng tìm kiếm miếng cơm manh áo, tất cả đều được thu vào tầm mắt hắn.
Hắn dừng lại trước một gánh hàng bánh bao nghi ngút khói, nơi một bà lão tóc bạc phơ, lưng còng đang thoăn thoắt nặn bánh. Hắn mua vài cái bánh bao, không phải vì đói, mà vì muốn lắng nghe. “Bà lão ơi, bánh bao hôm nay thơm ngon quá!” Hắn nói, giọng ôn hòa.
Bà Bán Bánh Bao, tên A Cường, ngẩng đầu lên, nụ cười hiền hậu nở trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. “Cảm ơn tiểu quan. Làm sao mà không ngon cho được, gạo với thịt giờ đắt đỏ như vàng, phải làm thật ngon mới bán được chứ!” Bà nói, rồi khẽ thở dài. “Giá gạo lại tăng rồi, làm sao mà sống đây? Nghe nói Thừa tướng dạo này lại ban hành nhiều luật lệ lạ lùng, khổ dân quá!” Bà than vãn, giọng đầy lo âu, lời nói của bà như tiếng lòng của biết bao người dân khác đang vật lộn với cuộc sống. Những lời than vãn về Thừa tướng và sự xuất hiện của 'luật lệ lạ lùng' gợi ý rằng phe phản loạn không chỉ muốn quyền lực mà còn muốn thay đổi cơ cấu xã hội, có thể liên quan đến các thế lực ngầm hoặc tà đạo.
Cách đó không xa, một Bà Lão Bán Nước tên Mai Bà, với mái tóc búi cao gọn gàng, đang bán những bát nước chè xanh mát lạnh. Nàng Tô Mạt Nhi với vẻ tò mò, tiến lại mua một bát, rồi khẽ lắng nghe câu chuyện đang rôm rả xung quanh. “Hoàng gia giờ đâu còn quan tâm đến chúng ta nữa...” Một người ăn mày cụt tay, Lão Cụt, ngồi gần đó, khẽ ho khan, giọng nói bi quan, chua chát. “Cái thời này, chỉ có mình lo cho mình thôi. Vua chúa, quan lại, ai mà chẳng vì túi tham của mình?” Lão nói, ánh mắt xa xăm, chứa đựng bao nhiêu là cay đắng của cuộc đời.
Lâm Nhất khẽ gật đầu đáp lời Mai Bà, ánh mắt lướt qua những người dân lao động đang chen chúc, bận rộn. Hắn lặng lẽ bỏ một ít bạc vào chiếc bát sứt mẻ của Lão Cụt, không nói lời nào. Hắn biết, một lời nói suông không thể xoa dịu được nỗi đau, nhưng một chút hành động chân thành, dù nhỏ bé, cũng có thể mang lại hơi ấm. Trong lòng hắn, một suy nghĩ hiện rõ: 'Chính đạo, không thể chỉ là lý thuyết suông. Nó phải là hành động, là sự thấu hiểu từ những điều nhỏ bé nhất. Tiên đạo không phải là thoát ly khỏi hồng trần, mà là sống trọn vẹn trong đó, và mang lại ánh sáng cho những góc khuất tăm tối.'
Mộ Dung Uyển Nhi cũng âm thầm quan sát, đôi mắt nàng hiện lên vẻ đồng cảm. Nàng đã từng chứng kiến nhiều cảnh đời, nhưng nỗi khổ của người dân ở Đại Càn Đế Đô dường như còn sâu sắc hơn, tinh vi hơn, bởi nó ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc phồn hoa giả dối. Nàng hiểu vì sao Lâm Nhất lại muốn bắt đầu từ đây, từ những con người bé nhỏ này.
Tô Mạt Nhi, với sự trong sáng của mình, không khỏi cảm thấy xót xa. Nàng ghé tai nói nhỏ với Lâm Nhất, giọng nàng khẽ run: “Ca ca, trông họ khổ quá... Những lời họ nói, thật đáng thương.” Nàng chưa từng thấy một triều đại nào lại mục ruỗng đến thế, nơi mà sự giàu có lại song hành với sự nghèo đói cùng cực.
Lâm Nhất không trả lời Tô Mạt Nhi bằng lời nói, mà chỉ khẽ đặt tay lên vai nàng, ánh mắt hắn vẫn nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn tháp cao vút của hoàng cung ẩn hiện sau màn sương khói của thành phố. Hắn đã thấy, đã nghe, đã cảm nhận được nỗi thống khổ của bách tính. Sự quan sát này, sự thấu hiểu này, chính là nền tảng cho chiến lược của hắn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy gian truân. Đối thủ không chỉ là Thừa tướng tham lam, mà còn là những kẻ Hắc Y Nhân bí ẩn với những tà thuật quỷ dị. Đây không chỉ là một cuộc chiến trên triều đình, mà còn là một cuộc chiến giành lấy trái tim con người, một cuộc chiến giữa chính đạo và tà đạo.
Lâm Nhất's observation of the suffering populace hints that his strategy will heavily rely on rallying public support and exposing the rebels' true colors, not just military or political maneuvering, which will be a long and challenging process. Hắn biết, để lay chuyển một triều đại đã mục ruỗng từ gốc rễ, cần một sức mạnh lớn hơn cả phép thuật hay quyền lực, đó chính là sức mạnh của lòng dân, là ngọn lửa chính nghĩa được thắp lên từ sâu thẳm tâm hồn. Hắn sẽ dùng trí tuệ và sự thấu hiểu của mình để vén bức màn che phủ sự thật, để khơi gợi lại niềm tin và ý chí chiến đấu không chỉ cho Thái Tử Lưu Ly, mà còn cho cả những con người đang chìm trong tuyệt vọng này. Con đường truy tầm tiên đạo của hắn, giờ đây, đã thực sự hòa mình vào dòng chảy cuồn cuộn của hồng trần.