Ánh hoàng hôn buông dần trên Đại Càn Đế Đô, nhuộm sắc cam đỏ rực rỡ lên những mái ngói lưu ly của Thiên Hương Lâu. Từng đợt gió nhẹ lùa qua, mang theo hương thơm dịu của hoa quế từ những khu vườn ẩn mình, hòa lẫn với mùi gỗ quý và hương liệu thoang thoảng từ bên trong. Trong một căn phòng khách sang trọng trên tầng cao nhất, nơi cửa sổ rộng mở trông ra cảnh thành phố dần lên đèn, ánh nến lung linh hắt bóng lên những bức tranh thủy mặc tinh xảo. Tiếng đàn tỳ bà từ sảnh dưới vọng lên, du dương như dòng suối chảy, nhưng không thể xua đi bầu không khí căng thẳng đang bao trùm.
Thái Tử Lưu Ly, trong bộ hoàng bào thêu rồng sang trọng, ngồi bất an trên chiếc ghế điêu khắc, bàn tay ngài siết chặt lấy chén trà sứ trắng, từng đốt ngón tay đã trắng bệch. Khuôn mặt tuấn tú của ngài hằn rõ vẻ ưu tư, mệt mỏi, đôi mắt nhìn xa xăm ra khoảng không vô định, như thể đang trông thấy trước một vực thẳm. Ngài đã từng trải qua nhiều biến cố, nhưng lần này, đứng trước triều yến đêm nay, một cảm giác bất lực và sợ hãi dường như bao trùm lấy ngài, nặng nề hơn bao giờ hết.
Lâm Nhất, vẫn trong bộ đạo bào vải thô cũ kỹ nhưng gọn gàng, ngồi đối diện Thái Tử, vẻ mặt trầm tĩnh, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự thấu hiểu. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ rót thêm trà vào chén của Thái Tử, làn khói ấm áp mờ ảo bốc lên, như muốn xoa dịu đi nỗi lo lắng đang ngự trị. Mộ Dung Uyển Nhi đứng phía sau Thái Tử, đôi tay nàng khéo léo vuốt lại nếp áo, chỉnh trang lại chiếc kim quan trên mái tóc đen dài của ngài. Dung mạo thanh tú của nàng hiện lên vẻ tinh tế, trong đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn của người từng chứng kiến nhiều cảnh đời, nhưng lúc này, nàng lại mang một sự bình thản đến lạ, tựa như một dòng suối mát lành giữa sa mạc khô cằn. Tô Mạt Nhi, với vẻ tò mò và lo lắng cố hữu, ngồi nép bên Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh không ngừng liếc nhìn giữa Thái Tử và hắn, gương mặt bầu bĩnh của nàng lộ rõ sự căng thẳng.
“Thừa tướng gian xảo, ta e rằng lần này hắn sẽ dùng thủ đoạn hiểm độc khó lường,” Thái Tử Lưu Ly phá vỡ sự im lặng, giọng ngài khẽ run, “Hắn đã nắm trong tay quá nhiều quyền lực, và những lời đồn đại về các luật lệ lạ lùng, về những kẻ bí ẩn đứng sau hắn... khiến ta thực sự không biết phải đối phó thế nào.” Ngài thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu chất chứa bao nhiêu nỗi tuyệt vọng của một người đang gánh vác vận mệnh của cả một vương triều.
Lâm Nhất khẽ nhấp một ngụm trà, hơi ấm của nước trà lan tỏa trong vòm miệng, mang theo vị đắng chát nhưng hậu ngọt. Hắn đặt chén trà xuống, động tác chậm rãi, điềm đạm. “Bệ hạ không cần lo lắng thái quá,” hắn nói, giọng ôn hòa, chân thành, từng lời như thấm vào lòng người, “Lòng người là bản nguyên của mọi sự biến chuyển. Chỉ cần giữ vững bản tâm, ứng biến theo lẽ, tự khắc sẽ có đường ra. Thế sự vô thường, nhưng đạo lý vẫn vẹn nguyên. Những kẻ mưu toan ắt sẽ có sơ hở, bởi sự giả dối không thể tồn tại mãi mãi dưới ánh mặt trời.”
Lời của Lâm Nhất không phải là sự trấn an suông, mà là một lời khẳng định về chân lý, một triết lý sống đã được hắn chiêm nghiệm qua bao gian nan của hồng trần. Hắn biết, trong cuộc chiến này, sức mạnh không chỉ nằm ở quyền lực hay mưu kế, mà còn ở sự kiên định vào những giá trị cốt lõi, vào lòng người.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ gật đầu, đôi mắt nàng nhìn Thái Tử đầy sự đồng cảm. “Thái Tử chỉ cần giữ vững sự bình tĩnh, mọi việc đã có Lâm Nhất ca ca lo liệu,” nàng nói, giọng dịu dàng, tựa như làn gió xuân, xoa dịu đi nỗi bất an trong lòng Thái Tử. Nàng tin tưởng vào Lâm Nhất, không chỉ vì trí tuệ sắc sảo của hắn, mà còn vì sự chân thành và tấm lòng nhân ái mà nàng đã chứng kiến.
Tô Mạt Nhi bỗng bật dậy, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ kiên định, dù trong lòng vẫn còn nguyên nỗi lo. “Đúng vậy! Lâm Nhất ca ca rất thông minh! Thái Tử cứ tin tưởng huynh ấy!” Nàng nói, giọng trong trẻo, líu lo, cố gắng mang lại một chút không khí tươi sáng, xua đi sự nặng nề. Nàng, một cô bé hồn nhiên, chưa từng hiểu sâu sắc những đấu đá quyền lực, nhưng nàng cảm nhận được sự lương thiện và sức mạnh tiềm ẩn trong Lâm Nhất. Đối với nàng, Lâm Nhất là một người hùng, một người ca ca luôn mang đến sự an tâm.
Thái Tử Lưu Ly nhìn Lâm Nhất, rồi lại nhìn Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi. Trong ánh mắt của ba người, ngài thấy một niềm tin vững chắc, một sức mạnh vô hình mà ngài đã đánh mất từ lâu. Ngài hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Lời Lâm Nhất nói, rằng lòng người là bản nguyên, rằng chính đạo không thể chỉ là lý thuyết suông mà phải là hành động, phải là sự thấu hiểu từ những điều nhỏ bé nhất, đã gieo vào lòng ngài một hạt mầm hy vọng. Ngài đứng dậy, chỉnh trang lại bộ long bào, từng nếp áo thêu rồng vàng tinh xảo dường như cũng được vuốt phẳng phiu hơn, như thể ngài đang cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn trong tâm trí mình.
“Được!” Ngài nói, giọng đã bớt run rẩy hơn, mang theo một quyết tâm mới. “Ta sẽ tin tưởng các vị. Vì quốc gia, vì bách tính, ta sẽ không lùi bước.” Ngài quay sang Lâm Nhất, ánh mắt đầy cảm kích.
Lâm Nhất khẽ vỗ nhẹ lên vai Thái Tử, một cái vỗ vai nhẹ nhàng nhưng mang theo sức mạnh của niềm tin, của sự đồng hành. “Mọi sự tại tâm,” hắn nói khẽ, “Tâm vững, vạn sự tự an.” Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan, nhưng ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên trong lòng Thái Tử, đó chính là điều quan trọng nhất. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi nhìn theo hai người, ánh mắt lấp lánh sự lo lắng nhưng cũng tràn đầy tự hào. Họ biết, đêm nay sẽ là một đêm đầy thử thách, nhưng họ tin rằng, với trí tuệ của Lâm Nhất, họ sẽ vượt qua.
***
Đại Điện Triều Yến của Lưu Ly Hoàng Triều, giờ đây, đã biến thành một biển ánh sáng và màu sắc rực rỡ. Hàng trăm ngọn đèn lồng cung đình bằng lụa và ngọc, chạm khắc tinh xảo, tỏa ra ánh sáng vàng dịu, hắt bóng lung linh lên những cột trụ bằng gỗ lim và những bức tường được dát vàng, chạm trổ hình rồng phượng uy nghi. Mùi hương của các món sơn hào hải vị, được bày biện đẹp mắt trên những bàn ngọc, hòa quyện với mùi rượu nồng nàn và khói trầm hương thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí xa hoa, tráng lệ đến ngột ngạt. Tiếng nhạc cung đình trầm bổng, tiếng đàn tranh, tiếng sáo trúc du dương vang vọng khắp đại điện, xen lẫn tiếng xì xào bàn tán của các quan lại triều đình trong bộ quan phục gấm vóc đủ màu sắc.
Trên long ỷ cao nhất, Hoàng đế Lưu Ly ngồi đó, vẻ mặt hằn rõ dấu vết tuổi tác và sự mệt mỏi vì lo toan triều chính. Đôi mắt ngài trũng sâu, nhìn xuống đại điện với một sự thờ ơ, như thể những cuộc tranh đấu quyền lực đã không còn khiến ngài quan tâm nữa. Ngài chỉ muốn một chút bình yên, một chút tĩnh lặng cho những năm tháng cuối đời. Kế bên ngài, Thái Tử Lưu Ly cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng đôi bàn tay ngài vẫn khẽ siết chặt lấy nhau dưới lớp áo bào, một dấu hiệu cho thấy sự căng thẳng vẫn đang giằng xé nội tâm. Ngài lướt mắt qua từng gương mặt quan lại, cố gắng tìm kiếm một tia ủng hộ, một chút niềm tin, nhưng hầu hết đều là những ánh mắt xa lạ, dò xét, hoặc thậm chí là cảnh giác.
Ở một vị trí khách mời đặc biệt, không quá gần long ỷ nhưng đủ để quan sát toàn bộ đại điện, Lâm Nhất ngồi đó, vẻ mặt trầm tĩnh đến lạ thường. Hắn vẫn trong bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, một sự đối lập rõ rệt với sự phô trương, lộng lẫy xung quanh. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lướt qua từng chi tiết nhỏ, từ nét mặt các quan lại, đến cách Thừa tướng ngồi, cách hắn nhấp rượu. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi ngồi cạnh hắn, cả hai đều im lặng, nhưng ánh mắt Mộ Dung Uyển Nhi thì điềm tĩnh, còn Tô Mạt Nhi thì lại đầy vẻ tò mò và hồi hộp, đôi lúc khẽ nắm lấy vạt áo Lâm Nhất.
Sau màn khai yến với những lời chúc tụng sáo rỗng và những màn ca vũ múa hát đẹp mắt nhưng vô hồn, bầu không khí trong điện bắt đầu trở nên nặng nề hơn. Đúng như Thái Tử dự đoán, Thừa tướng, với vẻ ngoài đạo mạo, phúc hậu và bộ râu dài bạc trắng, đứng dậy. Hắn ta mặc quan phục gấm vóc sang trọng, từng cử chỉ đều toát lên vẻ quyền uy và mưu mô. Hắn ta mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự đắc ý, rồi cất giọng hùng hồn, vang vọng khắp đại điện.
“Bẩm bệ hạ, các vị đại nhân, thần thiết nghĩ, gần đây dân tình ở một số châu huyện có phần xao động, trộm cướp hoành hành, kỷ cương suy yếu. Lẽ nào đạo đức suy đồi, hay là… việc trị quốc có lỗ hổng?” Lời nói của Thừa tướng như một mũi tên tẩm độc, nhắm thẳng vào Thái Tử. Hắn ta không trực tiếp chỉ trích, mà dùng những từ ngữ đầy ẩn ý, khéo léo đổ lỗi cho sự yếu kém trong quản lý, ngầm ám chỉ Thái Tử Lưu Ly không đủ năng lực để kế thừa đại nghiệp. Ánh mắt Thừa tướng quét qua Thái Tử với vẻ đắc ý, như thể đã nắm chắc phần thắng trong tay.
Ngay lập tức, một làn sóng xì xào bàn tán lan khắp đại điện. Các quan lại bắt đầu trao đổi ánh mắt, có người gật gù tán thành, có người lại tỏ ra dè chừng, không dám biểu lộ thái độ rõ ràng. Hoàng đế khẽ nhíu mày, vẻ mặt mệt mỏi của ngài càng thêm u ám. Ngài biết, đây là một trong những màn kịch quen thuộc, nơi Thừa tướng lợi dụng bất ổn để củng cố quyền lực, và Thái Tử của ngài luôn là mục tiêu.
Thái Tử Lưu Ly, như bị một gáo nước lạnh tạt vào mặt, lúng túng cúi đầu. Ngài định biện bạch, định phản bác, nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu. Những lời lẽ của Thừa tướng quá khéo léo, quá thâm độc, nó không cho ngài một kẽ hở nào để chống đỡ. Một cảm giác tuyệt vọng dâng lên trong lòng ngài, như thể ngài đang chìm dần vào một vũng lầy không lối thoát. Mộ Dung Uyển Nhi khẽ nhíu mày, lòng nàng dấy lên nỗi lo lắng, còn Tô Mạt Nhi thì siết chặt tay Lâm Nhất, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch đi vì căng thẳng.
Lâm Nhất vẫn trầm tĩnh, đôi mắt hắn không một chút dao động. Hắn đã dự liệu được chiêu thức này của Thừa tướng. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc đấu đá quyền lực, mà còn là một cuộc chiến giành lấy trái tim con người, một cuộc chiến giữa chính đạo và tà đạo. Ngọn lửa chính nghĩa, như hắn đã chiêm nghiệm, phải được thắp lên từ sâu thẳm tâm hồn, từ sự thấu hiểu lẽ nhân sinh. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi từ tốn đặt chén trà xuống bàn, một tiếng động rất khẽ nhưng lại vang lên rõ ràng trong bầu không khí ngột ngạt của đại điện. Hắn chậm rãi đứng dậy, động tác điềm đạm, không chút khoa trương, nhưng lại thu hút mọi ánh nhìn.
***
Đại Điện Triều Yến bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường, như thể thời gian đã ngưng đọng lại. Tất cả ánh mắt, từ Hoàng đế mệt mỏi trên long ỷ, đến Thừa tướng đầy vẻ đắc ý, và toàn bộ quan lại đang xì xào bàn tán, đều đổ dồn về phía Lâm Nhất. Trong bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, hắn đứng đó, dáng người gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, vững chãi, như một cây tùng bách cô độc giữa ngàn vạn cành lá sum suê.
Lâm Nhất không vội vàng cất lời. Hắn khẽ quét mắt qua từng gương mặt, từ những người quyền quý đang khoác lên mình gấm vóc sang trọng, đến những người lính gác đứng nghiêm trang ở góc điện, và cả những cung nữ đang lặng lẽ phục vụ. Hắn nhìn thấy sự lo lắng, sự toan tính, sự thờ ơ, và cả sự mệt mỏi ẩn sâu trong ánh mắt mỗi người. Hắn biết, mỗi người đều mang trong mình một gánh nặng riêng của hồng trần gian nan, và tiên đạo tại tâm không phải là thoát ly khỏi những gánh nặng ấy, mà là tìm thấy ánh sáng để soi rọi chúng.
“Bẩm bệ hạ, thần thiết nghĩ, một con sông muốn trong, ắt phải từ nguồn. Một cội cây muốn vững, ắt phải từ gốc rễ,” Lâm Nhất cất giọng, chậm rãi, ôn hòa, nhưng từng lời nói lại mang một sức nặng triết lý sâu xa, vang vọng khắp đại điện. Giọng hắn không cao, không hùng hồn như Thừa tướng, nhưng lại có sức lay động lòng người một cách kỳ lạ, khiến mọi người phải lắng nghe. “Loạn lạc ở biên cương, hay suy đồi đạo đức, không hẳn là do cành lá héo úa, mà là do mạch nước ngầm bị vẩn đục, hoặc gốc rễ bị mục ruỗng từ bên trong.”
Hắn dừng lại một chút, để những lời của mình thấm sâu vào tâm trí mọi người. Thừa tướng bắt đầu biến sắc. Nụ cười đắc ý trên môi hắn ta cứng lại, đôi mắt thâm hiểm nheo lại, nhìn Lâm Nhất đầy cảnh giác. Hắn không ngờ một tiểu đạo sĩ lại có thể nói ra những lời lẽ uyên thâm đến vậy, và lại còn dám ví von một cách công khai, chỉ thẳng vào những vấn đề cốt lõi mà không sợ hãi.
“Dân chúng là nguồn nước, quan lại là cành lá. Nước có trong, cây mới tươi tốt. Gốc có vững, cây mới đứng thẳng,” Lâm Nhất tiếp tục, ánh mắt hắn lại hướng về phía Hoàng đế, rồi lướt qua Thái Tử, “Tiên đạo không chỉ là tu luyện thân thể, mà còn là tu dưỡng lòng người, thấu hiểu lẽ nhân sinh. Chỉ khi lòng người an lạc, thì thiên hạ mới thái bình. Nếu nguồn nước bị ô nhiễm, gốc rễ bị sâu mọt, thì dù có chăm sóc cành lá đến đâu, cây cũng khó mà tươi tốt. Thay vì chỉ nhìn vào những vấn đề bề mặt, chúng ta nên truy tìm cội nguồn của sự hỗn loạn, lắng nghe tiếng lòng của bách tính, và khôi phục lại những đạo lý đã bị lãng quên.”
Lời lẽ của Lâm Nhất không hề đả động đến quyền lực, không chỉ trích bất kỳ cá nhân nào, nhưng lại chỉ thẳng vào yếu điểm của việc trị quốc bằng áp đặt và mưu mô. Hắn không trực tiếp phản bác Thừa tướng, mà nâng vấn đề lên một tầm cao hơn, một tầm triết lý mà Thừa tướng, với tư duy toan tính và quyền biến, khó lòng mà đáp trả. Hắn đề xuất một hướng đi dựa trên 'thuận theo tự nhiên, dưỡng dục lòng dân', một con đường mà ai cũng có thể thấu hiểu, nhưng lại đòi hỏi một sự chân thành và thấu cảm sâu sắc.
Hoàng đế trầm tư, đôi mắt mệt mỏi của ngài bỗng ánh lên một tia sáng, nhìn Lâm Nhất đầy suy ngẫm. Ngài đã nghe quá nhiều lời nói hoa mỹ, quá nhiều lời lẽ nịnh bợ, nhưng chưa bao giờ có ai dám nói thẳng thắn về 'gốc rễ' của vấn đề một cách sâu sắc và bình thản như vậy. Lời của Lâm Nhất như một dòng suối mát lành, gột rửa đi những bụi bặm trong tâm trí ngài, khiến ngài nhớ lại những lý tưởng ban đầu khi ngài mới đăng cơ.
Các quan lại xôn xao, nhưng lần này không phải là xì xào bàn tán mà là những tiếng hít hà kinh ngạc. Có người gật gù tán thành, đôi mắt lộ vẻ thán phục. Có người nhìn Thừa tướng với vẻ dè chừng, như thể đang cân nhắc lại vị thế của hắn ta. Thái Tử Lưu Ly nhìn Lâm Nhất với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và nhẹ nhõm. Nỗi sợ hãi trong lòng ngài đã tan biến, thay vào đó là một niềm tin vững chắc. Ngài hiểu rằng, Lâm Nhất không chỉ là một quân sư tài ba, mà còn là một người thầy, một người đã cho ngài thấy con đường của chính đạo.
Thừa tướng, khuôn mặt tái mét, tức giận đến mức toàn thân run rẩy. Hắn ta siết chặt chén rượu trong tay, đến nỗi khớp ngón tay trắng bệch. Hắn ta muốn phản bác, muốn mắng chửi, nhưng lại không tìm được một kẽ hở nào trong lời nói của Lâm Nhất. Những lời lẽ của hắn ta chỉ là những lời mưu mô, còn lời của Lâm Nhất lại là đạo lý, là chân lý. Hắn ta không thể dùng quyền lực để đàn áp một đạo lý. Hắn ta chỉ có thể căm phẫn nuốt cục tức vào trong, ánh mắt thâm hiểm nhìn chằm chằm Lâm Nhất, như muốn xé xác hắn ra từng mảnh. Hắn biết, từ giờ trở đi, Lâm Nhất không chỉ là một kẻ lạ mặt, mà đã trở thành một cái gai lớn, một mối đe dọa thực sự đối với quyền lực của hắn ta.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi thở phào nhẹ nhõm. Mộ Dung Uyển Nhi khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng mà thanh khiết. Nàng tự hào về Lâm Nhất, về trí tuệ và tấm lòng của hắn. Tô Mạt Nhi thì vui mừng ra mặt, đôi mắt to tròn lấp lánh như sao, nàng khẽ véo nhẹ tay Lâm Nhất, thì thầm: “Ca ca thật lợi hại!”
Lâm Nhất khẽ cúi đầu, rồi lại ngồi xuống, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Hắn biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Thừa tướng và phe cánh sẽ không từ bỏ, mà sẽ tìm cách trả đũa Lâm Nhất và Thái Tử bằng những thủ đoạn tinh vi và tàn độc hơn, có thể liên quan đến các thế lực bí ẩn (Hắc Y Nhân/Tà Đạo Sĩ Mù) đứng sau. Sự kiện này chỉ là khởi đầu cho một chuỗi các cuộc đấu đá chính trị phức tạp hơn, đòi hỏi Thái Tử Lưu Ly phải trưởng thành nhanh chóng và Lâm Nhất phải can thiệp sâu hơn. Hắn đã vén bức màn che phủ sự thật, khơi gợi lại niềm tin, nhưng con đường truy tầm tiên đạo của hắn, giờ đây, đã thực sự hòa mình vào dòng chảy cuồn cuộn của hồng trần, đối mặt với những thử thách lớn hơn bao giờ hết. Hắn biết, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần này.