Bình minh vừa ló dạng, ánh sáng vàng cam như mật ong sóng sánh trải dài trên những mái ngói lưu ly của Đại Càn Đế Đô, xua đi màn sương mỏng còn vương vấn trên những tháp cao, cung điện. Tiếng chuông điểm giờ từ hoàng cung vang vọng, trầm hùng và cổ kính, như đánh thức cả thành phố sau một giấc ngủ dài. Trên những con đường lát đá hoa cương rộng lớn, gánh hàng rong đã bắt đầu tấp nập, tiếng rao lảnh lót hòa cùng tiếng lạch cạch của bánh xe ngựa, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống phàm trần. Mùi hương liệu quý giá từ các cửa hàng tơ lụa, mùi thức ăn nóng hổi từ những quán mì ven đường, và cả mùi khói đèn lồng còn sót lại từ đêm qua, tất cả quyện vào nhau, phả vào không khí một cảm giác vừa xa hoa, vừa trần tục, vừa quen thuộc.
Tại Kim Loan Điện, nơi ánh sáng sớm mai xuyên qua những khung cửa chạm khắc tinh xảo, rọi vào những cột rồng vàng óng, Thái Tử Lưu Ly đang chủ trì một phiên triều hội quan trọng. Khác với vẻ ưu tư, mệt mỏi thường thấy, hôm nay ngài toát lên một khí chất kiên định lạ thường. Đôi mắt ngài không còn vẻ u sầu mà ánh lên sự sáng rõ, dứt khoát. Hoàng bào thêu rồng vàng óng trên thân ngài dường như cũng trở nên oai phong, lẫm liệt hơn. Ngài lắng nghe ý kiến của các quan lại trung thành, những người đã từng bị phe Thừa tướng lấn át, giờ đây lại có cơ hội bày tỏ chính kiến. Từng lời ngài nói ra đều mạch lạc, rõ ràng, không chỉ là những mệnh lệnh khô khan mà còn chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc về lẽ dân tình.
“Một quốc gia vững mạnh không thể dựa vào sự lo sợ, mà phải dựa vào lòng dân,” Thái Tử Lưu Ly cất giọng, âm sắc trầm ấm, vang vọng khắp điện. “Bổn cung tin rằng, chỉ cần chúng ta thấu hiểu và hành động vì bách tính, thiên hạ ắt sẽ thái bình. Những chính sách nặng nề, những gánh nặng đè lên vai dân chúng phải được xem xét lại. Ta muốn nghe những ý kiến chân thành, những giải pháp thiết thực để gỡ bỏ những gông cùm đang trói buộc sự an lạc của bách tính.”
Từng lời của ngài như một luồng gió mới thổi vào chốn quan trường đã mục ruỗng bởi những âm mưu và toan tính. Các quan lại trung thành cúi đầu vâng dạ, trong lòng dâng trào một niềm hy vọng đã ngủ quên từ lâu. Họ cảm nhận được sự thay đổi nơi Thái Tử, một sự trưởng thành nhanh chóng sau biến cố vừa qua, mà phần lớn công lao có lẽ thuộc về vị tiểu đạo sĩ bí ẩn kia.
Lâm Nhất đứng từ một góc khuất trong điện, nơi ánh sáng chưa chạm tới, thân hình gầy gò của hắn gần như hòa vào bóng tối, chỉ có đôi mắt đen láy là vẫn ánh lên sự tinh tường. Hắn quan sát Thái Tử, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt. Ngọn lửa niềm tin mà hắn đã nhóm lên trong lòng Thái Tử giờ đây đã bùng cháy, soi rọi cả Kim Loan Điện. Tuy nhiên, sự hài lòng trong lòng hắn chỉ thoáng qua. Hắn biết, ngọn lửa này tuy rực rỡ, nhưng liệu có đủ mạnh mẽ để thiêu rụi bóng tối đang bao trùm chốn thâm cung này không? Liệu nó có thể chống lại những âm mưu đã ăn sâu bám rễ, những thế lực đã trở thành căn bệnh trầm kha của triều đình?
Hắn lại nghĩ đến những lời hắn đã nói tại triều yến, về "gốc rễ" và "nguồn nước". Giờ đây, Thái Tử đang cố gắng gột rửa nguồn nước, nhưng gốc rễ đã bị sâu mọt đục khoét từ bao giờ. Sự im lặng của Thừa tướng sau thất bại cay đắng hôm qua, sự vắng mặt của hắn trong phiên triều hội hôm nay, tất cả đều là những điềm báo bất an. Một kẻ cáo già như Thừa tướng sẽ không dễ dàng buông xuôi. Sự im lặng ấy không phải là đầu hàng, mà là một sự ủ mưu, một cơn bão lớn đang dần hình thành trong tĩnh lặng.
Lâm Nhất cảm nhận được sự phức tạp ẩn chứa đằng sau mỗi quyết sách của Thái Tử, mỗi ánh mắt dò xét của các quan lại. Con đường mà hắn và Thái Tử đang đi, con đường hướng về "chính đạo" và "lẽ nhân sinh", còn đầy rẫy chông gai. Tiên đạo tại tâm, nhưng hồng trần gian nan. Hắn đã dấn thân vào chốn quyền lực này, không phải để truy cầu danh lợi, mà để tìm kiếm ý nghĩa của sự tồn tại, để thấu hiểu hơn về lòng người và lẽ đời. Hắn tự hỏi, liệu sự can thiệp của mình có thực sự mang lại điều tốt đẹp, hay chỉ là một giọt nước giữa đại dương đang dậy sóng?
"Ngọn lửa niềm tin đã bùng cháy. Nhưng liệu nó có đủ mạnh mẽ để thiêu rụi bóng tối đang bao trùm chốn thâm cung này không?" Lâm Nhất thầm hỏi, ánh mắt hắn lướt qua những bức tường cao ngất, những cột rồng uy nghi, nơi mà quyền lực và dục vọng đã dệt nên vô vàn bi kịch. Hắn hiểu rằng, để gột rửa một triều đình đã mục ruỗng, không chỉ cần ý chí và lòng tốt, mà còn cần sự khôn ngoan, sự dứt khoát, và đôi khi là cả sự tàn nhẫn. Một triết lý sống giản dị mà sâu sắc, một lẽ nhân sinh được gieo mầm trong tâm hồn, liệu có thể đứng vững trước sóng gió của quyền lực và âm mưu? Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu, một hành trình dài và gian nan đang chờ đợi ở phía trước.
Buổi chiều tà, hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Thiên Hương Lâu, tòa nhà kiều diễm được xây dựng từ gỗ quý và ngói lưu ly, đã lên đèn rực rỡ. Âm thanh của tiếng đàn tranh du dương, tiếng sáo trúc thanh thoát hòa cùng tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va chạm và tiếng cười nói từ các phòng riêng tư vọng ra, tạo nên một không khí xa hoa mà vẫn tinh tế. Mùi thức ăn cao cấp, mùi rượu thơm nồng và mùi hương liệu quý giá thoang thoảng khắp nơi, khiến lòng người dễ dàng say đắm trong những lạc thú trần thế.
Trong một căn phòng riêng biệt, trang trí lộng lẫy bằng những bức tranh thủy mặc và đèn lồng lụa, Lâm Nhất đang cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi dùng bữa. Hắn vẫn giữ vẻ trầm tư thường lệ, ánh mắt đôi khi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều tàn đang dần nhường chỗ cho màn đêm buông xuống.
Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn của người từng trải, tinh ý nhận thấy sự trầm mặc nơi Lâm Nhất. Nàng khẽ đặt chén rượu xuống, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng: “Huynh lại trầm tư rồi, Lâm Nhất. Chuyện triều chính khiến huynh phiền lòng sao?”
Lâm Nhất quay đầu lại, nhìn nàng, rồi khẽ lắc đầu. “Không hẳn là phiền lòng, chỉ là chiêm nghiệm. Thái Tử đang dần lấy lại vị thế, khí chất của ngài đã thay đổi rất nhiều. Đó là điều đáng mừng.” Hắn nhấp một ngụm trà nóng, rồi tiếp tục, giọng nói có chút suy tư. “Nhưng sự im lặng của Thừa tướng còn đáng sợ hơn. Kẻ như hắn sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại. Hắn càng im lặng, càng chứng tỏ hắn đang ủ mưu một điều gì đó lớn hơn, tàn độc hơn.”
Tô Mạt Nhi, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, đôi mắt to tròn lấp lánh sự lanh lợi, nghe vậy liền bĩu môi: “Kẻ đó thật đáng ghét! Lần trước ca ca khiến hắn tức giận đến nỗi mặt mày xanh lét, chắc giờ hắn đang chuẩn bị hãm hại ca ca đó!” Nàng dừng lại một chút, rồi giọng nói có chút lo lắng: “Liệu có phải là những kẻ Hắc Y Nhân hay Tà Đạo Sĩ Mù mà chúng ta đã từng nghe nói không? Những kẻ đó luôn xuất hiện ở những nơi đầy rẫy quyền lực và âm mưu.”
Lâm Nhất khẽ gật đầu, nhưng không đáp. Hắn biết Tô Mạt Nhi tuy hoạt bát, hồn nhiên nhưng cũng rất tinh ý. Hắn vừa định nói gì đó, thì đột nhiên, một luồng khí tức lạnh lẽo, mỏng manh nhưng sắc bén lướt qua tâm thức hắn. Nó không phải là sát khí trực diện, mà là một cảm giác lạnh buốt thấu xương, như có một lưỡi kiếm vô hình vừa lướt qua ngay cạnh cổ họng. Luồng khí tức ấy đến và đi nhanh như một cơn gió thoảng, nhưng đủ để khiến Lâm Nhất khẽ nhíu mày, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ cảnh giác cao độ.
Hắn cố gắng tập trung cảm nhận lại, nhưng nó đã biến mất, như một ảo ảnh tan vào hư không. Tuy nhiên, cảm giác quen thuộc đến rợn người ấy vẫn còn đọng lại trong tâm trí hắn.
“Vừa rồi, ta chợt cảm nhận một luồng khí tức… rất quen thuộc, nhưng đầy sát khí,” Lâm Nhất trầm giọng nói, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, như muốn xuyên thấu màn đêm bên ngoài cửa sổ.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi nhìn nhau lo lắng. Mộ Dung Uyển Nhi khẽ hỏi: “Sát khí sao? Huynh có bị thương không?” Nàng đưa tay muốn chạm vào hắn, nhưng Lâm Nhất đã khẽ lùi lại, ra hiệu cho nàng đừng lo.
“Không phải sát khí trực diện, mà là một luồng khí tức ẩn chứa ý chí của sát phạt, của cô độc, của oán hận,” Lâm Nhất giải thích, giọng nói trầm lắng hơn bao giờ hết. “Nó... rất quen thuộc. Như thể ta đã từng đối mặt với nó ở một nơi nào đó rất xa xôi.” Hắn nhắm mắt lại, cố gắng truy tìm ký ức, cố gắng cảm nhận lại luồng khí tức vừa rồi.
Tô Mạt Nhi ôm chặt lấy cánh tay Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh nhìn hắn đầy vẻ sợ hãi. “Sát khí sao? Có phải là kẻ thù nào đó của huynh không? Kẻ nào mà lại khiến ca ca phải cảnh giác như vậy?”
Lâm Nhất không trả lời ngay. Hắn mở mắt ra, ánh mắt mang theo sự kiên định. Hắn biết, thứ hắn vừa cảm nhận được không phải là ảo giác. Đó là một lời cảnh báo, một tín hiệu cho thấy một mối nguy hiểm khôn lường đang tiến gần. Hắn đã từng cảm nhận luồng khí tức tương tự ở những nơi hoang vắng, những chốn hiểm nguy. Nhưng tại Đại Càn Đế Đô phồn hoa này, nó lại mang một ý nghĩa khác.
“Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó,” Mộ Dung Uyển Nhi khẽ thì thầm, ánh mắt nàng nhìn Lâm Nhất đầy ưu tư. “Nhưng có lẽ, có những bệnh tật còn khó chữa hơn cả bệnh tật lòng người, đó là những oán hận đã ăn sâu vào cốt tủy.”
Lâm Nhất gật đầu. Hắn biết nàng đang nói đến ai. Hắn biết luồng khí tức lạnh lẽo kia thuộc về ai. Hắn biết, cuộc chiến này, không chỉ là cuộc chiến với Thừa tướng hay những âm mưu triều chính, mà còn là cuộc đối đầu với những thế lực đã bị lòng oán hận và tham vọng làm cho biến chất.
Đêm đã về khuya, vạn vật chìm vào tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió lướt qua những mái ngói lạnh lẽo. Lâm Nhất không thể yên lòng. Cảm giác lạnh lẽo từ luồng khí tức kỳ lạ ban nãy cứ quẩn quanh tâm trí hắn, khiến hắn không thể an giấc. Hắn khẽ khàng rời Thiên Hương Lâu, một mình bước đi trên những con phố vắng vẻ của Đại Càn Đế Đô. Ánh trăng treo cao, tròn vành vạnh như một viên ngọc bích, rọi xuống vạn vật một thứ ánh sáng bạc lạnh lẽo, phủ lên những cung điện vàng son một vẻ huyền ảo, u tịch.
Hắn leo lên tường thành Đại Càn Đế Đô, nơi cao nhất có thể bao quát toàn cảnh thành phố đang chìm sâu trong giấc ngủ. Gió đêm lồng lộng, mang theo hơi lạnh của đá và mùi rêu phong, thổi tung vạt áo đạo bào vải thô của hắn. Hắn đứng đó, thân hình gầy gò in đậm trên nền trời đêm thăm thẳm, như một pho tượng đá cô độc.
Lâm Nhất nhắm mắt lại, tĩnh tâm, hít sâu một hơi khí trời trong lành, rồi vận dụng toàn bộ khả năng cảm ứng của một đạo sĩ tu tiên. Từng thớ thịt, từng kinh mạch của hắn dường như đều trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết, cố gắng bắt lấy dù chỉ là một tia nhỏ nhất của luồng khí tức lạ lùng kia. Hắn bỏ qua những âm thanh của côn trùng rả rích, những tiếng gầm gừ xa xăm của lũ chó hoang, những mùi hương còn vương vấn của khói đèn, chỉ tập trung vào cảm giác vô hình, sắc bén đang ẩn mình trong bóng tối.
Lần này, nó rõ ràng hơn, không còn là thoáng qua như ảo ảnh. Nó như một sợi chỉ mỏng manh nhưng kiên cố, đang luồn lách giữa muôn vàn khí tức phàm tục của thành phố. Luồng khí tức ấy không chỉ lạnh lẽo, mà còn mang theo một sự u uất, một nỗi oán hận sâu sắc, và một ý chí sát phạt kiên cường, không gì có thể lay chuyển. Nó như một lưỡi kiếm vô hình, đang rình rập, ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ để vung lên.
Cảm giác ấy... sự cô độc ấy... sự lạnh lẽo và nỗi oán hận cháy âm ỉ ấy... Không lẫn vào đâu được.
"Không thể sai được... Khí tức này... Trần Hạo," Lâm Nhất thì thầm, giọng nói khẽ đến nỗi gần như hòa vào tiếng gió đêm. Lòng hắn trùng xuống, một cảm giác nặng nề đè ép lồng ngực. Hắn đã từng đối mặt với Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, đã từng cảm nhận được luồng khí tức đặc trưng của kẻ đó. Luồng khí tức của một kiếm khách đã biến kiếm thành một phần linh hồn, đã dùng kiếm để đoạt mạng, nhưng cũng để giữ lấy một thứ gì đó đã mất.
Hắn mở mắt ra, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây ánh lên một vẻ trầm trọng chưa từng thấy. Hắn không còn nhìn ra xa xăm, mà ánh mắt hắn quét qua một góc khuất của thành phố, nơi những mái ngói đen kịt chìm trong bóng đêm. Hắn biết, Huyết Kiếm Khách Trần Hạo đã đến đây, đã đặt chân vào Đại Càn Đế Đô này. Sự xuất hiện của hắn ta không phải là ngẫu nhiên, mà là một phần của một âm mưu lớn hơn, sâu xa hơn, liên quan đến những thế lực đứng sau Thừa tướng, những kẻ Hắc Y Nhân hay Tà Đạo Sĩ Mù.
Lâm Nhất hít một hơi thật sâu. Hắn đã vén bức màn che phủ sự thật, đã khơi gợi lại niềm tin trong lòng Thái Tử, nhưng giờ đây, một mối nguy hiểm thực sự đã lộ diện, một mối đe dọa không chỉ nhắm vào Thái Tử, mà còn có thể nhắm vào chính hắn, vào con đường tu tiên mà hắn đang truy cầu. Con đường vô tiên của hắn, giờ đây, đã thực sự hòa mình vào dòng chảy cuồn cuộn của hồng trần, đối mặt với những thử thách lớn hơn bao giờ hết. Hắn biết, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần này, và đối mặt với những hiểm nguy đang rình rập, dù là từ chốn thâm cung hay từ bóng tối của những kẻ sát nhân.
Huyết Kiếm Khách đã đến. Mối nguy hiểm thực sự đã bắt đầu.