Đêm đã về khuya, vạn vật chìm vào tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió lướt qua những mái ngói lạnh lẽo. Lâm Nhất không thể yên lòng. Cảm giác lạnh lẽo từ luồng khí tức kỳ lạ ban nãy cứ quẩn quanh tâm trí hắn, khiến hắn không thể an giấc. Hắn khẽ khàng rời Thiên Hương Lâu, một mình bước đi trên những con phố vắng vẻ của Đại Càn Đế Đô. Ánh trăng treo cao, tròn vành vạnh như một viên ngọc bích, rọi xuống vạn vật một thứ ánh sáng bạc lạnh lẽo, phủ lên những cung điện vàng son một vẻ huyền ảo, u tịch. Hắn leo lên tường thành Đại Càn Đế Đô, nơi cao nhất có thể bao quát toàn cảnh thành phố đang chìm sâu trong giấc ngủ. Gió đêm lồng lộng, mang theo hơi lạnh của đá và mùi rêu phong, thổi tung vạt áo đạo bào vải thô của hắn. Hắn đứng đó, thân hình gầy gò in đậm trên nền trời đêm thăm thẳm, như một pho tượng đá cô độc. Hắn nhắm mắt lại, tĩnh tâm, hít sâu một hơi khí trời trong lành, rồi vận dụng toàn bộ khả năng cảm ứng của một đạo sĩ tu tiên. Từng thớ thịt, từng kinh mạch của hắn dường như đều trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết, cố gắng bắt lấy dù chỉ là một tia nhỏ nhất của luồng khí tức lạ lùng kia. Hắn bỏ qua những âm thanh của côn trùng rả rích, những tiếng gầm gừ xa xăm của lũ chó hoang, những mùi hương còn vương vấn của khói đèn, chỉ tập trung vào cảm giác vô hình, sắc bén đang ẩn mình trong bóng tối. Lần này, nó rõ ràng hơn, không còn là thoáng qua như ảo ảnh. Nó như một sợi chỉ mỏng manh nhưng kiên cố, đang luồn lách giữa muôn vàn khí tức phàm tục của thành phố. Luồng khí tức ấy không chỉ lạnh lẽo, mà còn mang theo một sự u uất, một nỗi oán hận sâu sắc, và một ý chí sát phạt kiên cường, không gì có thể lay chuyển. Nó như một lưỡi kiếm vô hình, đang rình rập, ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ để vung lên. Cảm giác ấy... sự cô độc ấy... sự lạnh lẽo và nỗi oán hận cháy âm ỉ ấy... Không lẫn vào đâu được.
"Không thể sai được... Khí tức này... Trần Hạo," Lâm Nhất thì thầm, giọng nói khẽ đến nỗi gần như hòa vào tiếng gió đêm. Lòng hắn trùng xuống, một cảm giác nặng nề đè ép lồng ngực. Hắn đã từng đối mặt với Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, đã từng cảm nhận được luồng khí tức đặc trưng của kẻ đó. Luồng khí tức của một kiếm khách đã biến kiếm thành một phần linh hồn, đã dùng kiếm để đoạt mạng, nhưng cũng để giữ lấy một thứ gì đó đã mất. Hắn mở mắt ra, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây ánh lên một vẻ trầm trọng chưa từng thấy. Hắn không còn nhìn ra xa xăm, mà ánh mắt hắn quét qua một góc khuất của thành phố, nơi những mái ngói đen kịt chìm trong bóng đêm. Hắn biết, Huyết Kiếm Khách Trần Hạo đã đến đây, đã đặt chân vào Đại Càn Đế Đô này. Sự xuất hiện của hắn ta không phải là ngẫu nhiên, mà là một phần của một âm mưu lớn hơn, sâu xa hơn, liên quan đến những thế lực đứng sau Thừa tướng, những kẻ Hắc Y Nhân hay Tà Đạo Sĩ Mù. Lâm Nhất hít một hơi thật sâu. Hắn đã vén bức màn che phủ sự thật, đã khơi gợi lại niềm tin trong lòng Thái Tử, nhưng giờ đây, một mối nguy hiểm thực sự đã lộ diện, một mối đe dọa không chỉ nhắm vào Thái Tử, mà còn có thể nhắm vào chính hắn, vào con đường tu tiên mà hắn đang truy cầu. Con đường vô tiên của hắn, giờ đây, đã thực sự hòa mình vào dòng chảy cuồn cuộn của hồng trần, đối mặt với những thử thách lớn hơn bao giờ hết. Hắn biết, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần này, và đối mặt với những hiểm nguy đang rình rập, dù là từ chốn thâm cung hay từ bóng tối của những kẻ sát nhân. Huyết Kiếm Khách đã đến. Mối nguy hiểm thực sự đã bắt đầu.
Trở lại Thiên Hương Lâu, Lâm Nhất không vội vã nghỉ ngơi. Luồng khí tức lạnh lẽo của Trần Hạo vẫn như bóng ma lẩn khuất trong tâm trí, khiến hắn không thể an lòng. Hắn khẽ gõ cửa phòng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi. Hai nàng vẫn chưa ngủ, có lẽ cũng bởi không khí căng thẳng bao trùm sau triều yến và những lời thì thầm về Thừa tướng. Thấy Lâm Nhất trở về, Mộ Dung Uyển Nhi với khuôn mặt thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn nhẹ nhàng hỏi: “Huynh đã đi đâu vậy, Lâm Nhất? Chúng ta lo lắng lắm.” Tô Mạt Nhi, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn lanh lợi, cũng vội vã đứng dậy, giọng nói trong trẻo mang theo chút trách móc: “Lâm Nhất huynh thật là, cứ thích làm người khác lo lắng. Đi đâu cũng không nói một tiếng.” Lâm Nhất khẽ lắc đầu, nụ cười nhạt nhòa trên đôi môi: “Ta chỉ đi dạo một chút, muốn hít thở không khí đêm khuya.” Hắn không muốn nói về Trần Hạo ngay lúc này, bởi hắn biết, điều đó chỉ khiến các nàng thêm lo âu.
Tuy nhiên, hắn biết có một việc cấp bách cần phải làm, đó là tiếp tục củng cố niềm tin và định hướng cho Thái Tử Lưu Ly. Không để các nàng hỏi thêm, Lâm Nhất nói: “Đêm đã khuya, nhưng có lẽ Thái Tử còn thức. Ta cần gặp y.” Cả Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đều hiểu được sự cần thiết của việc này. Mộ Dung Uyển Nhi khẽ gật đầu, nàng hiểu rằng những lo lắng của Lâm Nhất không chỉ dừng lại ở những âm mưu triều chính, mà còn là một điều gì đó sâu xa hơn, khó nắm bắt hơn.
Trong Sảnh Điện Đông Cung, ánh nến lung linh chiếu rọi lên khuôn mặt đầy suy tư của Thái Tử Lưu Ly. Y ngồi đối diện Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi ngồi bên cạnh, không khí trang trọng nhưng cũng ấm cúng lạ thường. Tiếng người mua bán ồn ào từ xa đã tắt hẳn, thay vào đó là tiếng xe ngựa lạch cạch thưa thớt, như những nhịp thở cuối cùng của đêm. Mùi hương liệu quý giá và mùi gỗ cổ xưa của Đông Cung hòa quyện, tạo nên một bầu không khí có phần căng thẳng nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Thái Tử Lưu Ly, khuôn mặt tuấn tú nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư, mệt mỏi, thở dài một tiếng, tựa như trút đi gánh nặng ngàn cân.
"Triều yến hôm trước, nếu không có huynh, ta e rằng đã... Cô độc đứng giữa triều đình, ta mới thấu hiểu lời huynh nói. Quyền lực chỉ như một gông xiềng nếu không biết dùng cho dân." Giọng y trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự cay đắng của một người đã nếm trải sự cô đơn trên đỉnh cao quyền lực. Y nhìn Lâm Nhất, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng ánh lên một tia hy vọng mong manh. "Xin huynh chỉ điểm, con đường nào để ta có thể thay đổi cục diện này, để giang sơn xã tắc không bị những kẻ tham lam hủy hoại?"
Lâm Nhất, thân hình gầy gò trong bộ đạo bào vải thô, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn nhìn thẳng vào Thái Tử, không một chút dao động. Hắn biết, Thái Tử Lưu Ly đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng của cuộc đời, nơi y phải quyết định sẽ là một quân vương an phận hay một minh chủ vì dân. Hắn khẽ đặt tay lên Phù Trần Mộc bên cạnh, như tìm kiếm một sự an ủi, một sự định tâm cho chính mình giữa dòng xoáy hồng trần.
"Chính đạo không nằm ở vị trí cao thấp, mà ở tâm nguyện muốn làm điều thiện," Lâm Nhất trầm tĩnh đáp, giọng nói ôn hòa nhưng đầy sức thuyết phục. "Vạch trần cái xấu không phải vì tư thù, mà là để thanh lọc hồng trần, để dòng chảy của nhân tâm được thông suốt. Thừa tướng và phe cánh của hắn đã giăng một lưới nhện khắp triều đình, bóp nghẹt tiếng nói của dân chúng, làm méo mó lẽ phải. Điểm yếu của hắn nằm ở sự tham lam và lạm dụng quyền lực, đó cũng chính là nơi chúng ta có thể ra tay."
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ thì thầm, ánh mắt nàng nhìn Lâm Nhất đầy lo lắng: "Chính trị hiểm ác, liệu chúng ta có thể làm thay đổi được không, Lâm Nhất?" Nàng hiểu được sự phức tạp của triều chính, nơi những phép tắc thần thông cũng khó lòng địch lại được những âm mưu thâm độc của lòng người. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó, và bệnh tật của một hệ thống quyền lực mục ruỗng thì còn khó chữa gấp bội.
Tô Mạt Nhi, với vẻ hoạt bát thường thấy, lại tỏ ra quyết tâm hơn: "Cứu người bệnh, cứu người đói, cũng là giúp đỡ hồng trần. Nếu là việc nghĩa, chúng ta không nên từ nan." Nàng nhìn Lâm Nhất với ánh mắt tin tưởng tuyệt đối, không một chút nghi ngờ.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười với hai nàng, rồi lại quay sang Thái Tử. "Để nhổ tận gốc một cái cây độc, không thể chỉ chặt cành, mà phải đào sâu vào rễ. Những vụ án nhỏ, những bất công tưởng chừng vụn vặt, lại chính là những mạch ngầm nuôi dưỡng sự tham lam và bất chính của phe Thừa tướng. Hãy bắt đầu từ đó. Điều tra những vụ án liên quan đến đất đai, thuế má, những vụ việc mà dân chúng bị áp bức nhưng không thể kêu oan. Hãy dùng chính những bằng chứng ấy để công khai vạch trần bộ mặt thật của chúng trước bá quan văn võ, trước dân chúng."
Thái Tử Lưu Ly lắng nghe chăm chú, đôi mắt không rời Lâm Nhất. Y cầm bút lông, ghi chép cẩn thận những lời phân tích của Lâm Nhất, từ việc chọn lựa vụ án, đến cách thức điều tra, thu thập chứng cứ, và cuối cùng là cách công bố để tạo hiệu ứng lớn nhất. Lâm Nhất không chỉ đưa ra kế sách, mà còn là một triết lý hành động: "Làm điều thiện không chỉ là cứu một người, mà là khơi dậy niềm tin vào lẽ phải trong lòng vạn dân. Khi dân chúng tin vào sự công bằng, thì quyền lực của kẻ bất chính sẽ tự khắc suy yếu."
"Nhưng... những kẻ đó sẽ không chịu ngồi yên," Thái Tử Lưu Ly nói, giọng y trầm xuống. "Họ sẽ phản công, sẽ tìm cách trả đũa. Ta sợ sẽ liên lụy đến huynh và hai vị cô nương đây."
Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn nhìn xa xăm, tựa như nhìn xuyên qua bức tường cung điện, nhìn ra ngoài hồng trần rộng lớn. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Đã dấn thân vào hồng trần, ắt phải đối mặt với gian nan. Vả lại, chính vì biết có kẻ phản công, chúng ta mới cần chuẩn bị kỹ lưỡng hơn. Hãy nhớ, Thái Tử, một đốm lửa nhỏ có thể thắp sáng cả một vùng trời tối tăm, nhưng cũng dễ bị gió tạt tắt. Quan trọng là giữ được ngọn lửa ấy bùng cháy, và biến nó thành một ngọn lửa lớn hơn, không thể dập tắt."
Yên tĩnh bao trùm căn sảnh điện. Ánh nến chập chờn, hắt lên những bóng hình dài và u tối trên tường. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đều cảm nhận được sự nghiêm trọng của tình thế. Lâm Nhất không chỉ là một đạo sĩ tu tiên, hắn còn là một người thầy, một người bạn, đang dẫn dắt Thái Tử Lưu Ly trên con đường đầy chông gai để trở thành một minh quân. Hắn đang dùng chính triết lý "Vô tiên chi đạo" của mình để can thiệp vào dòng chảy chính trị thế tục, không phải vì quyền lực hay danh vọng, mà vì mong muốn mang lại sự công bằng cho nhân gian, để những bất công không còn ăn mòn lòng người. Đây là một cuộc chiến không có thần thông, chỉ có trí tuệ, lòng dũng cảm và niềm tin.
Vài ngày sau, Đại Càn Đế Đô như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Theo kế hoạch của Lâm Nhất, Thái Tử Lưu Ly đã đích thân ra lệnh thanh tra một số vụ án liên quan đến đất đai và thuế má, vốn được phe Thừa tướng bao che. Tin tức lan truyền nhanh chóng hơn cả gió, từ những con hẻm nhỏ đến các tửu quán sang trọng, từ những người bán hàng rong đến những quan lại cấp thấp. Tại Phàm Nhân Thị Trường, tiếng người mua bán rao hàng ồn ào, tiếng mặc cả, tiếng cười nói, tiếng bước chân và tiếng xe ngựa lạch cạch hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng náo nhiệt của cuộc sống. Mùi đồ ăn, gia vị, vải vóc và mồ hôi quyện vào không khí, đặc trưng cho sự sầm uất của một thị trấn lớn. Tuy nhiên, hôm nay, không khí ở đây còn mang theo một sự phấn khích, một niềm hy vọng lạ thường.
Dân chúng lũ lượt kéo đến Nha Môn, nơi vốn dĩ là biểu tượng của công quyền, nhưng đôi khi cũng là nơi che chở cho sự bất công. Họ tụ tập thành từng nhóm nhỏ, ánh mắt xen lẫn tò mò và lo âu, chờ đợi phán quyết. Trên những khuôn mặt khắc khổ vì lao động, vì thuế má nặng nề, giờ đây ánh lên một tia hy vọng mong manh. Đó là hy vọng vào một sự thay đổi, vào một ngày mai công bằng hơn.
Thái Tử Lưu Ly, trong bộ hoàng bào thêu rồng sang trọng nhưng không quá phô trương, xuất hiện trước công chúng. Dáng người y cao ráo, thư sinh, toát lên vẻ vương giả nhưng đôi mắt vẫn không che giấu được sự ưu tư. Y đứng trên bậc thềm cao của Nha Môn, giọng nói dõng dạc, vang vọng khắp quảng trường: "Hoàng gia luôn đặt dân lên hàng đầu. Kẻ nào tham nhũng, ức hiếp dân sẽ bị trừng trị thích đáng! Ta thề sẽ không để một kẻ nào làm tổn hại bách tính của ta!"
Những lời của y như một tiếng sấm giữa trời quang, làm chấn động toàn thành. Dân chúng im bặt trong giây lát, rồi bùng nổ thành những tiếng reo hò vang trời: "Thái Tử anh minh! Thái Tử vạn tuế! Cuối cùng cũng có người đứng ra vì dân nghèo!" Nước mắt lăn dài trên những gò má nhăn nheo, những tiếng khóc nức nở xen lẫn tiếng cười sung sướng. Niềm tin, vốn đã bị chôn vùi dưới gánh nặng của những bất công, giờ đây như được hồi sinh.
Lâm Nhất, cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, quan sát từ xa, ẩn mình trong đám đông. Hắn mặc bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, không ai nhận ra hắn là người đã vạch ra kế sách này. Hắn lắng nghe tiếng lòng dân, cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, sự ấm áp lan tỏa từ những con tim đã tìm thấy lại niềm hy vọng. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. Một đốm lửa nhỏ đã được thắp lên, và nó đang dần bùng cháy.
"Huynh nhìn xem, dân chúng vui mừng biết bao!" Tô Mạt Nhi kéo nhẹ ống tay áo Lâm Nhất, giọng nói trong trẻo, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Nàng chưa bao giờ thấy cảnh tượng này, cảnh hàng ngàn con người cùng nhau reo hò ủng hộ một vị Thái Tử, không phải vì sợ hãi mà vì niềm tin thực sự.
Mộ Dung Uyển Nhi cũng khẽ gật đầu, đôi mắt trong veo của nàng ánh lên vẻ xúc động. Nàng thấu hiểu rằng những gì họ đang làm không chỉ là đấu tranh chính trị, mà là chữa lành những vết thương trong lòng dân, là vun đắp lại niềm tin vào lẽ phải. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó, nhưng việc gieo lại hy vọng này, chính là liều thuốc quý giá nhất.
Lâm Nhất nhìn những khuôn mặt rạng rỡ, nhưng trong sâu thẳm tâm trí, hắn vẫn không quên những gì đã cảm nhận được đêm hôm trước. Hắn thỉnh thoảng liếc nhìn những ánh mắt dò xét, đầy thù hằn từ các phe phái đối lập, những kẻ thuộc về phe Thừa tướng và thủ hạ của hắn, đang ẩn mình trong đám đông, nét mặt tối sầm vì tức giận. Những vụ án bị đưa ra ánh sáng, những quan lại nhỏ bị bắt, chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Rễ rễ của cái ác đã ăn sâu vào triều đình, sẽ cần nhiều nỗ lực và sự hy sinh hơn để nhổ tận gốc.
Những việc làm của Thái Tử Lưu Ly, dù mới chỉ là khởi đầu, đã tạo nên một làn sóng mạnh mẽ, không chỉ trong triều đình mà còn lan rộng trong dân gian. Tin tức về một Thái Tử anh minh, dám đứng lên vì dân nghèo, đã được truyền tai nhau, củng cố vững chắc vị thế của y. Nhưng cũng chính vì thế, Thừa tướng và phe cánh của hắn đã không còn có thể ngồi yên.
Đêm khuya, trời nhiều mây, không trăng sao, gió lạnh buốt lùa qua từng kẽ lá, mang theo hơi ẩm của đất và mùi hương liệu quý giá từ những cung điện xa xăm. Trong một căn mật thất tối tăm, ẩm mốc dưới phủ Thừa tướng, không khí âm trầm, căng thẳng đến nghẹt thở. Mùi giấy cổ và bụi bặm bao trùm, gợi lên cảm giác về những âm mưu đã được ấp ủ từ lâu. Thừa tướng, với khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sắc lạnh ẩn chứa tham vọng và sự khinh thường, đang gằn giọng, đập mạnh bàn đá, khiến chiếc nghiên mực trên bàn rung lên bần bật.
"Thái Tử còn non nớt dám cả gan... dám cả gan động vào người của ta! Phải cho hắn biết tay!" Hắn rít lên, những nếp nhăn trên trán hằn sâu thêm. Y phục gấm vóc sang trọng của hắn giờ đây như bị bao phủ bởi một lớp sương lạnh của sự tức giận. Mấy thủ hạ thân tín của hắn, tất cả đều là những kẻ mặt mày âm hiểm, cúi đầu rạp mình, không dám thốt lên lời nào. Chúng biết, Thừa tướng đang ở trong cơn thịnh nộ tột độ. Kế hoạch bị phá vỡ, một số thuộc hạ bị bắt, uy tín của hắn bị lung lay, tất cả đều là do một tiểu đạo sĩ tên Lâm Nhất và một Thái Tử non nớt.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Ánh mắt hắn lóe lên một tia độc địa, như một con rắn độc đang chuẩn bị vồ mồi. "Về phần 'người kia', đã đến lúc dùng tới rồi. Hắn đã đến kinh thành. Hãy truyền tin, ta muốn gặp hắn đêm nay. Ta muốn thấy máu đổ, ta muốn thấy kẻ nào dám cản đường ta phải trả giá!" Giọng hắn trầm xuống, mang theo một sự lạnh lẽo đến thấu xương, như thể hắn đang gọi một linh hồn từ vực sâu tăm tối. Cái tên "người kia" được nhắc đến với một vẻ kiêng dè nhưng cũng đầy tự tin, cho thấy hắn đã chuẩn bị một con át chủ bài thực sự đáng sợ. Sự ám chỉ này không chỉ hướng tới Huyết Kiếm Khách, mà còn có thể liên quan đến các thế lực tà đạo bí ẩn khác như Hắc Y Nhân hay Tà Đạo Sĩ Mù, cho thấy một âm mưu lớn hơn đang dần hé lộ.
Cùng lúc đó, trên mái hiên cung điện lạnh lẽo, Lâm Nhất đang tĩnh tọa. Gió đêm rít qua mái ngói, tiếng côn trùng kêu rả rích, tạo nên một bản nhạc u buồn, cô độc. Hắn ngồi đó, thân hình gầy gò, đôi mắt đen láy sâu thẳm, nhìn về phía kinh thành chìm trong bóng tối. Bầu không khí thanh tịnh nhưng có phần nặng nề, một sự tĩnh lặng đáng sợ. Hắn cảm nhận một luồng khí tức quen thuộc, mạnh mẽ và hung bạo hơn chương trước, không còn là lướt qua mà là đang tìm kiếm, luẩn quẩn trong thành, như một con mãnh thú săn mồi đang ngửi thấy mùi huyết.
Hắn mở mắt ra, ánh mắt sắc lạnh, tựa như hai vì sao băng xẹt qua màn đêm. "Khí tức này... càng lúc càng gần, càng lúc càng rõ ràng. Huyết Kiếm Khách, ngươi rốt cuộc muốn gì? Hay có kẻ đang giật dây ngươi nhắm vào kinh thành này?" Hắn thầm nghĩ, tay khẽ đặt lên Phù Trần Mộc bên cạnh. Chiếc Phù Trần Mộc, vốn là một vật phẩm đơn giản, giờ đây như một phần của hắn, mang theo sự ấm áp của đạo pháp, đối lập hoàn toàn với luồng sát khí lạnh lẽo đang bao trùm. Linh cảm của hắn mách bảo rằng mối nguy hiểm này không chỉ nhắm vào hắn mà còn là một phần trong kế hoạch của Thừa tướng, hoặc một âm mưu lớn hơn đang bủa vây kinh thành. Huyết Kiếm Khách đang 'tìm kiếm' một thứ gì đó trong thành, không chỉ đơn thuần là ám sát Lâm Nhất, mà có thể là một mục tiêu liên quan đến bí mật kinh thành hoặc mục tiêu của phe Thừa tướng.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên phía sau. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đến bên hắn. Mộ Dung Uyển Nhi với vẻ mặt lo lắng, khẽ hỏi: "Lâm Nhất, huynh lại đang lo nghĩ điều gì mà sắc mặt nặng nề vậy?" Nàng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, sự tĩnh lặng đáng sợ từ Lâm Nhất.
Lâm Nhất khẽ thở dài, ánh mắt hắn nhìn xa xăm, bao quát cả kinh thành đang chìm trong đêm tối. "Nguy hiểm đang đến gần, Uyển Nhi, không chỉ từ triều đình, mà còn từ một lưỡi kiếm vô hình... và một thế lực còn ẩn sâu hơn." Hắn không nói rõ, nhưng ánh mắt hắn đã nói lên tất cả. Mối đe dọa không chỉ là những âm mưu chính trị, mà còn là một cuộc đối đầu sinh tử với một kẻ đã biến kiếm thành một phần linh hồn, một kẻ mang theo nỗi oán hận và ý chí sát phạt kiên cường.
Tô Mạt Nhi ôm chặt lấy cánh tay Mộ Dung Uyển Nhi, đôi mắt to tròn nhìn Lâm Nhất đầy lo lắng, nhưng cũng không kém phần kiên định. Dù còn trẻ, nhưng nàng đã dần hiểu được sự phức tạp của thế giới này, nơi cái thiện và cái ác hòa quyện, nơi mà một đạo sĩ như Lâm Nhất phải dấn thân vào để tìm kiếm chân lý. Cả ba đứng đó, trên mái hiên lạnh lẽo, cùng nhìn về phía kinh thành chìm trong bóng đêm. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, và cuộc chiến vì chính đạo trong hồng trần gian nan này, chỉ mới bắt đầu.