Vô tiên chi đạo
Chương 261

Minh Loạn Triều Đình: Lật Mặt Thừa Tướng, Huyết Ảnh Ẩn Hiện

4059 từ
Mục tiêu: Giải quyết ngay lập tức cliffhanger của Chương 260, làm rõ hành động của Huyết Kiếm Khách trong bối cảnh cuộc đối đầu chính trị.,Tổ chức cuộc đối chất công khai, buộc Thừa tướng phải lộ diện bộ mặt thật trước toàn triều đình và dân chúng.,Làm lung lay hoàn toàn nền tảng quyền lực của phe Thừa tướng, tạo ra biến động lớn trong Lưu Ly Hoàng Triều.,Lâm Nhất tiếp tục thể hiện trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc về lẽ đời, không chỉ dùng võ lực mà bằng 'chính đạo' để định hình thế giới.,Thúc đẩy sự trưởng thành của Thái Tử Lưu Ly, giúp hắn đưa ra những quyết định quan trọng, củng cố vị thế.,Gieo mầm cho những âm mưu sâu xa hơn của phe Thừa tướng và mối liên hệ của Huyết Kiếm Khách với các thế lực ngầm.
Nhân vật: Lâm Nhất, Thái Tử Lưu Ly, Thừa tướng, Hoàng đế, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Quan lại triều đình, Dân chúng
Mood: Tense, dramatic, contemplative, decisive
Kết chương: [object Object]

Gió sớm mỏng manh, tựa hồ dệt nên một tấm lụa vô hình lướt qua ban công khách điếm cao tầng, mang theo hơi lạnh se sắt của đêm tàn còn vương vấn trên những mái ngói rêu phong. Lâm Nhất đứng đó, thân hình gầy gò nhưng thẳng tắp, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn xuống Đại Càn Đế Đô đang dần thức giấc. Những tòa nhà cổ kính, mái cong rợp bóng, nay như được phủ một lớp vàng nhạt của ánh bình minh, bừng tỉnh sau giấc ngủ dài. Từ phía xa, tiếng chuông đồng hồ từ hoàng cung điểm canh, trầm hùng mà xa vắng, như lời nhắc nhở về dòng chảy không ngừng của thời gian và những biến cố đang chờ đợi.

Dưới phố, cuộc sống phàm trần đã bắt đầu lăn bánh. Tiếng xe ngựa lạch cạch trên con đường đá hoa cương, tiếng người bán hàng rong rao gọi, tiếng cười đùa của những đứa trẻ đầu tiên rời khỏi nhà, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng quen thuộc của hồng trần. Mùi hương của bánh mì nướng, của trà sớm, của những đóa hoa nhài còn đọng sương, quyện lẫn với mùi khói bếp, mùi hương liệu từ các tửu lâu đêm qua, tạo nên một bức tranh sinh động, đa sắc, đa vị mà hắn đã quá quen thuộc. Thế nhưng, trong tâm trí Lâm Nhất, những âm thanh, mùi vị ấy chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài một dòng chảy ngầm đầy bất an.

Khí tức lạnh lẽo, hung bạo của Huyết Kiếm Khách đêm qua vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn, không tan biến như làn sương buổi sớm. Nó không còn là một luồng khí lướt qua vô định, mà đã trở nên rõ ràng hơn, có định hướng hơn, như một con mãnh thú đã đánh hơi được con mồi và đang lượn lờ tìm kiếm. Hắn nhắm mắt lại, tĩnh tâm ngồi xuống, đặt Phù Trần Mộc nằm ngang trên đầu gối. Hắn không cần dùng đến pháp thuật để cảm nhận; đạo tâm của hắn, qua bao năm tháng tu luyện và chiêm nghiệm hồng trần, đã trở nên nhạy bén một cách lạ thường, tựa như một tấm gương phản chiếu mọi biến động dù là nhỏ nhất trong cõi nhân gian này. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng luồng khí vô hình đang luẩn quẩn trong thành, từng nỗi lo lắng, từng tia tham vọng, từng chút thiện lương và cả những mầm mống tà ác.

Trong dòng tư lự ấy, Lâm Nhất thầm suy ngẫm về mục đích thực sự của Huyết Kiếm Khách. Hắn không tin rằng một sát thủ đẳng cấp như Trần Hạo chỉ đơn thuần là công cụ của Thừa tướng. Huyết Kiếm Khách mang theo một nỗi oán hận sâu sắc, một chấp niệm tột cùng đã biến hắn thành một thanh kiếm sống. Một kẻ như vậy, sẽ không dễ dàng bị sai khiến nếu không có mối liên hệ nào đó với mục tiêu của chính hắn. Liệu có phải Thừa tướng đã hứa hẹn điều gì, hay Huyết Kiếm Khách đang tìm kiếm một thứ gì đó trong kinh thành này mà hắn tin rằng Thừa tướng có thể giúp đỡ? Âm mưu của Thừa tướng, e rằng không chỉ dừng lại ở việc tranh giành quyền lực triều đình, mà còn ẩn chứa những liên kết sâu xa hơn với những thế lực mà hắn đã từng đối mặt, những kẻ áo đen, những kẻ tu tà đạo đã gieo rắc tai ương khắp chốn.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng, quen thuộc vang lên phía sau, cắt đứt dòng suy nghĩ của Lâm Nhất. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đã tới. Uyển Nhi vẫn dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn man mác, nhưng giờ đây có thêm chút ưu tư. Nàng mặc y phục đơn giản nhưng tinh tế, mang theo chiếc túi thuốc quen thuộc, từng bước đi nhẹ nhàng như sợ làm vỡ đi sự tĩnh mịch đang bao trùm Lâm Nhất. Tô Mạt Nhi bên cạnh, đôi mắt to tròn long lanh, ánh nhìn lanh lợi nhưng lúc này lại đầy lo lắng, ôm chặt lấy cánh tay Uyển Nhi như tìm kiếm sự an ủi.

"Lâm Nhất ca, huynh lại đang lo nghĩ điều gì mà sắc mặt nặng nề vậy?" Mộ Dung Uyển Nhi khẽ hỏi, giọng nói nàng nhỏ nhẹ, tựa như làn gió thoảng, nhưng mang theo sự quan tâm sâu sắc. Nàng đã quá quen thuộc với vẻ trầm tư của Lâm Nhất, nhưng sự căng thẳng trong không khí sáng nay lại khác thường, một sự tĩnh lặng đáng sợ, báo hiệu một biến cố lớn sắp xảy ra.

Lâm Nhất mở mắt, ánh nhìn vẫn còn vương vấn những suy tư. Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo chút mệt mỏi của kẻ mang gánh nặng hồng trần trên vai. "Nguy hiểm đang đến gần, Uyển Nhi, không chỉ từ triều đình, mà còn từ một lưỡi kiếm vô hình... và một thế lực còn ẩn sâu hơn." Hắn nói, giọng trầm ấm nhưng chứa đựng sự kiên định, ánh mắt nhìn xa xăm, bao quát cả kinh thành đang chìm trong đêm tối. "Huyết Kiếm Khách xuất hiện... không chỉ nhắm vào ta, mà còn muốn khuấy động kinh thành này. Âm mưu của Thừa tướng e rằng còn sâu xa hơn chúng ta nghĩ."

Tô Mạt Nhi, với bản tính nhanh nhẹn và thẳng thắn, không kìm được sự sốt ruột. "Lâm Nhất ca, huynh định làm gì? Hoàng cung cấm địa, nếu có biến cố... liệu có an toàn không?" Nàng hỏi, đôi mắt to tròn nhìn hắn đầy lo lắng. Dù còn nhỏ tuổi, nhưng nàng đã trải qua đủ biến cố để hiểu được sự nguy hiểm của những âm mưu chính trị, và nỗi lo cho Lâm Nhất luôn thường trực trong lòng.

"Đúng vậy," Mộ Dung Uyển Nhi tiếp lời, "Chúng ta có nên... cảnh báo Thái Tử không? Ít nhất cũng để hắn có sự chuẩn bị." Nàng vẫn giữ phong thái ôn hòa, nhưng sự lo lắng trong giọng nói không thể che giấu. Nàng hiểu rằng Lâm Nhất không phải là người hành động bốc đồng, nhưng những mối nguy mà hắn cảm nhận được luôn tiềm ẩn những mối đe dọa không lường.

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng sắc bén, tựa như những vì sao băng xẹt qua màn đêm. "Cảnh báo là cần thiết, nhưng cần một đòn quyết định. Một cuộc đối chất công khai... để hắn không còn đường chối cãi. Hắn đã quá quen với việc thao túng quyền lực trong bóng tối, đã đến lúc kéo hắn ra ánh sáng, để cho chân tướng được phơi bày trước toàn dân." Hắn nói, bàn tay khẽ nắm chặt Phù Trần Mộc, một vật phẩm đơn giản nhưng chứa đựng sức mạnh và niềm tin của hắn vào chính đạo. "Chỉ có như vậy, mới có thể lung lay tận gốc rễ cái ác đã ăn sâu vào triều đình này. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng đạo lý thì vẫn luôn ở đó, sáng tỏ như ánh trăng rằm."

Sự quyết đoán trong lời nói của Lâm Nhất khiến Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi trấn tĩnh phần nào. Họ hiểu rằng, một khi Lâm Nhất đã quyết định, hắn sẽ không nao núng. Hắn không truy cầu sức mạnh hay địa vị, mà đi tìm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân. Hắn dấn thân vào hồng trần muôn mặt, nơi những cảnh vật và lòng người hòa quyện, phản chiếu lẫn nhau. Nơi mà để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.

"Vậy thì... chúng ta sẽ cùng huynh đi." Tô Mạt Nhi nói, giọng nói tuy vẫn còn chút lo sợ nhưng tràn đầy kiên định. Nàng nhìn Lâm Nhất với ánh mắt tin tưởng tuyệt đối, như thể chỉ cần có hắn bên cạnh, mọi nguy hiểm đều có thể vượt qua.

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ gật đầu, đặt tay lên vai Lâm Nhất, ánh mắt nàng thấu hiểu. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Huynh đã chọn con đường này, chúng ta sẽ luôn ở bên huynh." Nàng biết, Lâm Nhất không chỉ đang đối đầu với một Thừa tướng tham lam, mà còn là cuộc chiến với những uế tạp, những mê muội trong lòng người, một trận chiến vì chính đạo giữa hồng trần gian nan.

Ba người họ, hai nữ tử và một đạo sĩ, cùng nhìn về phía hoàng cung uy nghiêm đang dần bừng sáng dưới ánh mặt trời. Một cuộc chiến không cân sức, nhưng họ không đơn độc. Ánh nắng sớm chiếu rọi lên bóng dáng gầy gò của Lâm Nhất, tựa như một ngọn đèn soi sáng con đường chông gai phía trước.

***

Giữa trưa, nắng chói chang đổ lửa xuống Đại Càn Đế Đô, nhưng không thể xua tan bầu không khí căng thẳng bao trùm triều đình hoàng cung. Bên ngoài cổng cung điện, dân chúng đã tụ tập đông nghịt, tiếng bàn tán xôn xao như sóng vỗ bờ, lan truyền từ tai người này sang người khác. Họ là những người đã từng chứng kiến sự thay đổi nhỏ nhoi nhưng ý nghĩa dưới sự dẫn dắt của Thái Tử Lưu Ly, và cũng là những người đã nếm trải sự áp bức từ những chính sách hà khắc của phe Thừa tướng. Hôm nay, họ đến đây, mang theo nỗi tò mò, sự hoài nghi và cả một chút hy vọng mong manh.

Bên trong triều đường, bầu không khí càng thêm phần ngột ngạt. Mùi trầm hương thoang thoảng, quyện lẫn với mùi giấy cổ từ các tấu chương, không đủ xoa dịu sự lo lắng đang len lỏi trong lòng mỗi vị quan lại. Ánh sáng mặt trời gay gắt chiếu qua những cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi thẳng vào trung tâm điện vàng, nơi Thái Tử Lưu Ly đang đứng, vẻ mặt nghiêm nghị, đôi mắt tuấn tú ẩn chứa sự quyết tâm sắt đá. Hắn mặc hoàng bào thêu rồng sang trọng, nhưng thiếu đi sự phô trương thường thấy, thay vào đó là vẻ trầm tĩnh, chín chắn hơn nhiều so với hình ảnh một Thái Tử non nớt mà quần thần vẫn thường thấy.

Hoàng đế, thân hình uy nghi nhưng đã điểm dấu vết tuổi tác, ngồi trên long ỷ. Gương mặt khắc khổ của y được che giấu một phần bởi râu tóc đã bạc, nhưng đôi mắt y vẫn sắc bén, lướt qua từng gương mặt quan lại, và dừng lại lâu hơn ở Lâm Nhất. Lâm Nhất đứng đó, không phải với tư cách quan lại hay người tùy tùng, mà là một "người chứng", một đạo sĩ áo vải thô cũ kỹ, nhưng lại toát lên vẻ thanh thoát, bình thản đến lạ thường giữa chốn quyền quý. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng phía sau hắn, tuy không trực tiếp tham gia nhưng ánh mắt vẫn dõi theo từng cử chỉ, từng lời nói, như thể họ cũng là một phần không thể thiếu của phiên triều đặc biệt này.

Thái Tử Lưu Ly hít một hơi thật sâu, giọng nói của hắn vang vọng khắp triều đường, trang trọng mà dứt khoát. "Hôm nay, bản cung triệu tập quần thần và dân chúng để làm rõ một số vấn đề trọng yếu liên quan đến sự an nguy của quốc gia và sự bình yên của bách tính. Đã có những lời đồn thổi, những hoài nghi về sự công chính của triều đình, và bản cung quyết tâm phơi bày chân tướng. Mời đạo trưởng Lâm Nhất trình bày."

Lâm Nhất bước lên phía trước vài bước, không nhanh không chậm, dáng điềm đạm, không chút khoa trương. Hắn nhìn khắp lượt các quan lại, rồi dừng lại ở Thừa tướng. Vị Thừa tướng, với vẻ ngoài nho nhã, mặc gấm vóc sang trọng, ban đầu vẫn giữ được vẻ tự tin, ánh mắt sắc lạnh và đầy tham vọng ẩn chứa dưới lớp mặt nạ bình tĩnh. Hắn khẽ nhếch mép, dường như coi thường một tiểu đạo sĩ không tên tuổi dám đứng ra trước triều đình.

"Bệ hạ, Thái Tử điện hạ, chư vị đại thần." Lâm Nhất cất tiếng, giọng hắn trầm ấm, rõ ràng, không quá lớn nhưng lại có sức lay động lòng người. "Hồng trần muôn mặt, nhưng có những vết nhơ không thể che đậy mãi dưới danh nghĩa quyền lực. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm ấy, đòi hỏi sự công bằng, minh bạch."

Hắn bắt đầu trình bày. Không phải bằng những lời lẽ đao to búa lớn, mà bằng những bằng chứng cụ thể, chi tiết đến từng vụ việc nhỏ nhất. Hắn kể về những khoản thuế vô lý đổ lên đầu dân nghèo ở Ngân Sa Thôn, những công trình xây dựng lãng phí ở Đại Càn Đế Đô, những vụ án oan khuất bị che giấu ở các địa phương xa xôi. Hắn xâu chuỗi chúng lại một cách logic, không thể chối cãi, từng bước một vạch trần những âm mưu tham nhũng đã ăn sâu vào bộ máy triều đình. Hắn không chỉ nói về tiền bạc, mà còn nói về những sinh mạng đã bị hủy hoại, những gia đình đã tan nát vì lòng tham vô đáy.

"Và tất cả những hành vi ấy," Lâm Nhất nói, giọng hắn dần trở nên mạnh mẽ hơn, "đều dẫn đến một nguồn, một kẻ đã lợi dụng quyền lực, lợi dụng lòng tin của quân vương và sự yếu kém của dân chúng để vơ vét của cải, thâu tóm quyền lực, và thậm chí... liên kết với những thế lực đen tối, những kẻ ẩn mình trong bóng tối, để củng cố địa vị bất chính của mình." Ánh mắt hắn sắc bén như dao cạo, xuyên thẳng qua Thừa tướng.

Thừa tướng, ban đầu còn cố giữ vẻ bình tĩnh, thỉnh thoảng buông một câu "Vô căn cứ! Kẻ tiểu nhân vu khống!" nhưng giọng hắn đã bắt đầu lộ rõ sự run rẩy. Khi Lâm Nhất nhắc đến "thế lực đen tối", khuôn mặt hắn chợt biến sắc. Y phục gấm vóc sang trọng của hắn giờ đây như bị bao phủ bởi một lớp sương lạnh của sự hoảng loạn. Hắn bắt đầu toát mồ hôi lạnh, ánh mắt đảo đi đảo lại, không dám đối diện với ánh nhìn sắc sảo của Lâm Nhất.

"Ngươi... ngươi dám bịa đặt! Ngươi có biết ta là ai không?!" Thừa tướng gào lên, cố gắng lấy lại uy thế bằng sự giận dữ. "Ta là đại thần trụ cột của triều đình, là người đã phò tá Bệ hạ bao năm! Một tiểu đạo sĩ như ngươi, dám cả gan nói những lời ngông cuồng đó sao?!" Giọng hắn đã hoàn toàn mất đi vẻ bình tĩnh ban đầu, thay vào đó là sự tức giận và hoảng loạn tột độ.

Hoàng đế, từ nãy đến giờ vẫn im lặng quan sát, khẽ nhíu mày. Ánh mắt y dõi theo từng lời của Lâm Nhất và từng biểu hiện trên gương mặt Thừa tướng. Y đã chứng kiến sự thay đổi của Thái Tử, và giờ đây, những lời lẽ của Lâm Nhất, dù không có gì thần bí hay cao siêu, lại có sức nặng không tưởng, bởi chúng chạm đến tận cùng những đau khổ mà y đã nghe loáng thoáng từ dân chúng. "Thừa tướng," Hoàng đế cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng mang theo một uy lực không thể kháng cự, "Ngươi có lời gì biện giải?"

Lời nói của Hoàng đế như một đòn giáng nặng nề vào Thừa tướng. Hắn biết, lúc này, mọi lời biện giải đều trở nên vô nghĩa. Ánh mắt hắn đỏ ngầu, sự tuyệt vọng và căm hờn bùng lên trong đáy mắt. Hắn không thể chấp nhận việc mình bị lật tẩy bởi một kẻ ngoại đạo, một tiểu đạo sĩ gầy gò. Quyền lực, địa vị, tất cả đang sụp đổ trước mắt hắn. Hắn bỗng nhiên buông ra một tiếng gầm thét ghê rợn, giơ tay muốn lao tới Lâm Nhất, như một con thú bị dồn vào đường cùng. "Ta sẽ không để yên cho ngươi! Ngươi sẽ phải chết!" Hắn gào lên, ý định hành hung Lâm Nhất hoặc Thái Tử đã lộ rõ, tạo nên một sự hỗn loạn tức thì trong triều đường. Các thị vệ lập tức xông lên bao vây hắn, binh khí va chạm loảng xoảng, tiếng la hét vang vọng khắp điện vàng.

***

Vào thời khắc căng thẳng nhất, khi Thừa tướng vùng vẫy trong vòng vây của thị vệ, gương mặt hắn méo mó vì tuyệt vọng và căm hờn, một bóng đen bỗng nhiên xẹt qua. Không một tiếng động, không một lời báo trước, như một cơn gió lướt qua, nhưng lại mang theo một luồng khí lạnh lẽo đến thấu xương. Kiếm khí bén nhọn xé toạc không khí, không nhắm vào Thừa tướng, mà vào chính các thị vệ đang bao vây hắn. Đó là Huyết Kiếm Khách.

Hắn xuất hiện như một bóng ma, chiếc áo choàng đen phất phơ, thanh kiếm cổ màu huyết không rời tay, tựa như một phần kéo dài của sinh mạng hắn. Đôi mắt lạnh lùng, sâu thẳm của hắn quét qua đám thị vệ đang hoảng loạn, rồi dừng lại một thoáng trên gương mặt Lâm Nhất, tựa như một lời cảnh cáo, một sự thách thức ngầm. Hắn không nói lời nào, chỉ hành động dứt khoát, kiếm khí sắc bén như tơ liễu, không giết người nhưng lại chính xác cắt đứt các sợi dây xiềng xích vô hình, tạo ra một lỗ hổng trong vòng vây thị vệ.

Cơ hội ngàn vàng. Thừa tướng, trong cơn tuyệt vọng, đã nhận ra "người kia" đã đến. Hắn lợi dụng sự hỗn loạn, vội vàng lao qua kẽ hở, nhưng không phải để chạy trốn đơn thuần. Hắn lao về phía một chiếc hộp gấm được đặt trên bàn ngự bút, ánh mắt hắn lóe lên một tia tham lam và cố chấp. Rõ ràng, có một thứ gì đó quan trọng hơn cả tính mạng đang nằm trong chiếc hộp ấy.

Lâm Nhất đã sớm nhận ra sự xuất hiện của Huyết Kiếm Khách. Từ giây phút luồng sát khí lạnh lẽo ấy ập đến, hắn đã sẵn sàng. Khi Thừa tướng lao về phía chiếc hộp, Lâm Nhất nhanh như cắt, tay khẽ đặt lên Phù Trần Mộc. Chiếc Phù Trần Mộc, vốn là một vật phẩm đơn giản, giờ đây như một phần của hắn, mang theo sự ấm áp của đạo pháp, đối lập hoàn toàn với luồng sát khí lạnh lẽo đang bao trùm. Một luồng ánh sáng dịu nhẹ từ Phù Trần Mộc tỏa ra, không mang theo sát phạt, mà là sự thanh tẩy, hóa giải. Nó không ngăn cản Huyết Kiếm Khách hành động, nhưng lại khiến sát khí của hắn bị phân tán, không thể gây ra một cuộc tàn sát lớn hơn, đồng thời tạo ra một bức tường vô hình, ngăn cản Thừa tướng tiếp cận chiếc hộp.

Huyết Kiếm Khách, thấy Lâm Nhất can thiệp, ánh mắt hắn càng trở nên lạnh lẽo. Hắn không dây dưa, không giao chiến. Mục tiêu của hắn không phải là giết chóc bừa bãi, mà là tạo cơ hội. Hắn vung kiếm một đường, không khí bị xé toạc, tạo thành một luồng gió mạnh, đẩy Thừa tướng lùi lại, đồng thời đẩy các thị vệ đang cố gắng phản công Lâm Nhất ra xa. Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, Huyết Kiếm Khách khẽ lắc đầu, như thể đang nói "chưa phải lúc", rồi bóng hắn chìm vào trong những cột trụ trạm trổ, biến mất không dấu vết như một làn khói.

Thừa tướng, bị đẩy lùi, gương mặt hắn trắng bệch vì sợ hãi và thất vọng. Hắn đã không thể lấy được thứ mình muốn. Nhưng Huyết Kiếm Khách đã thành công trong việc tạo ra một lỗ hổng, cho phép Thừa tướng, dù không lấy được vật phẩm, vẫn có thể lợi dụng kẽ hở đó để thoát thân. Hắn vội vàng lao ra khỏi điện vàng, tiếng gào thét tuyệt vọng vang vọng khắp chốn. "Các ngươi... các ngươi sẽ phải trả giá! Ta sẽ không bao giờ để yên cho các ngươi! Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm, nhưng ta sẽ không để các ngươi sống yên ổn!" Hắn vừa chạy vừa buông những lời nguyền rủa, như một con thú bị thương đang trút giận.

Cuộc hỗn loạn lắng xuống nhanh chóng. Triều đình lại chìm vào sự tĩnh lặng đáng sợ. Hoàng đế, dù kinh ngạc và tức giận trước sự táo tợn của Huyết Kiếm Khách và lời lẽ ngông cuồng của Thừa tướng, nhưng cũng thấu hiểu tình hình. Y biết rằng, sự việc hôm nay không chỉ là một vụ tham nhũng đơn thuần, mà còn là sự nhúng tay của một thế lực ngầm đầy nguy hiểm.

Giọng nói của Hoàng đế vang vọng khắp điện vàng, mang theo sự mệt mỏi nhưng đầy uy quyền, dứt khoát và không thể lay chuyển. "Tuyên chiếu! Thừa tướng mưu phản, tội ác tày trời, cấu kết với thế lực tà đạo, ý đồ làm loạn triều cương! Tước bỏ mọi chức vị, truy nã toàn quốc! Kẻ nào bao che, đồng lõa, xử lý theo luật pháp hoàng triều!" Y ngừng một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào Thái Tử Lưu Ly. "Thái Tử Lưu Ly nhiếp chính, toàn quyền xử lý việc triều chính, dẹp loạn đảng, ổn định triều cương!"

Thái Tử Lưu Ly bước lên, gương mặt hắn tuy vẫn còn nét ưu tư nhưng đã thêm phần kiên nghị. Hắn quỳ xuống, nhận lấy chiếu chỉ, giọng nói trầm tĩnh nhưng dứt khoát. "Nhi thần tuân chỉ!" Hắn biết, một chương mới đã mở ra. Cuộc chiến không chỉ dừng lại ở việc lật đổ một kẻ tham quan, mà còn là đối mặt với những mối nguy hiểm còn ẩn sâu hơn.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, đứng bên Lâm Nhất, nhìn nhau. Nỗi lo lắng vẫn còn đó, nhưng cũng có một tia hy vọng. Thừa tướng, dù bị tước quyền, nhưng nếu thoát được, sẽ trở thành một mối hiểm họa tiềm ẩn, có thể quay lại trả thù hoặc trở thành con bài của thế lực tà đạo. Sự xuất hiện của Huyết Kiếm Khách và việc hắn hỗ trợ Thừa tướng chạy thoát cho thấy Huyết Kiếm Khách không chỉ hành động đơn lẻ mà có thể liên kết với thế lực tà đạo đứng sau âm mưu của Thừa tướng, báo hiệu một mối đe dọa lớn hơn. Thái Tử Lưu Ly được phong nhiếp chính sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách hơn trong việc ổn định triều chính và đối phó với các thế lực ngầm, đẩy hắn vào những tình huống nguy hiểm hơn, nơi hắn cần sự hỗ trợ của Lâm Nhất.

Lâm Nhất khẽ thở dài. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, và cuộc chiến vì chính đạo trong hồng trần gian nan này, chỉ mới bắt đầu. Chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ