Vô tiên chi đạo
Chương 262

Hồng Trần Vô Thường: Chiêm Nghiệm Quyền Lực, Khởi Tâm Cầu Đạo

3709 từ
Mục tiêu: Giải quyết hậu quả trực tiếp của phiên triều, làm rõ số phận Thừa tướng và mục đích của Huyết Kiếm Khách.,Lâm Nhất chiêm nghiệm sâu sắc về bản chất mong manh và sự tha hóa của quyền lực thế tục, nhận ra giới hạn của việc can thiệp chính trị.,Thúc đẩy sự trưởng thành của Thái Tử Lưu Ly trong vai trò nhiếp chính, đồng thời khẳng định vị thế của Lâm Nhất như một người chỉ dẫn về đạo lý hơn là một cố vấn chính trị.,Nâng cao quyết tâm của Lâm Nhất trong việc tìm kiếm những triết lý sâu xa hơn về lẽ nhân sinh và tiên đạo chân chính, vượt ra khỏi những tranh giành quyền lực phàm trần.,Foreshadowing về mối liên hệ bí ẩn của Huyết Kiếm Khách và một thế lực ngầm lớn hơn, chuẩn bị cho các sự kiện sắp tới.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Thái Tử Lưu Ly, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo)
Mood: Trầm buồn, sâu lắng, chiêm nghiệm, có chút hoài niệm và quyết tâm mới.
Kết chương: [object Object]

Đêm loạn tàn, kéo theo bao hỗn độn và oán hận, giờ đây đã lùi về phía sau những vòm ngói cổ kính của Đại Càn Đế Đô, nhường chỗ cho một buổi ban mai êm đềm, thanh khiết. Ánh dương đầu tiên, vàng như mật, khẽ rắc lên những mái ngói lưu ly óng ánh của hoàng cung, đánh thức cả một đô thành đang dần cựa mình. Đường phố lát đá hoa cương rộng lớn, vẫn còn vương vấn hơi sương đêm, giờ đây đã bắt đầu rộn ràng tiếng chân người, tiếng xe ngựa lạch cạch, tiếng rao hàng xa vọng. Những tòa nhà thương mại cao tầng, những bức tường thành cao ngất bằng đá xanh, tất cả đều tắm mình trong sắc nắng mới, khoác lên vẻ uy nghi mà cũng chất chứa bao điều thầm kín. Tiếng chuông đồng hồ điểm giờ từ hoàng cung vang vọng, trầm mặc và xa xăm, như muốn nhắc nhở về dòng chảy không ngừng của thời gian và những biến thiên của thế sự. Dù sầm uất, náo nhiệt, nhưng trong không khí vẫn thoang thoảng một sự bất an khó tả, như thể dư âm của đêm qua vẫn còn lẩn khuất đâu đó, khiến những người dân, dù bận rộn mưu sinh, cũng không khỏi ngước nhìn về phía hoàng cung với ánh mắt đầy lo âu, thắc mắc. Mùi hương liệu quý giá từ các cửa hàng lớn hòa lẫn với mùi đồ ăn thức uống phong phú từ những quán ăn ven đường, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đặc trưng của đô thị, nhưng cũng không thể xua tan đi cảm giác nặng nề vẫn còn đè nặng lên tâm trí những kẻ nắm giữ quyền lực.

Trong một ngự thư phòng nhỏ, giản dị nhưng trang nhã, tránh xa những ánh mắt tò mò và những lời đàm tiếu vô ích, Thái Tử Lưu Ly đã triệu kiến Lâm Nhất. Ngự thư phòng này không xa hoa như chính điện, mà được bài trí một cách tinh tế, với những giá sách cao ngút chất đầy kinh điển, một bàn trà bằng gỗ mun bóng loáng và vài bức thư họa cổ. Cửa sổ mở rộng, đón những tia nắng dịu nhẹ và làn gió mát lành thổi vào, mang theo mùi hương của hoa cỏ từ ngự uyển. Thái Tử Lưu Ly, khuôn mặt tuấn tú giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng nhưng vẫn ánh lên sự kiên nghị. Y vẫn khoác trên mình bộ hoàng bào thêu rồng sang trọng, nhưng vầng kim quan trên đầu có vẻ như nặng hơn bao giờ hết. Y đã trải qua một đêm không ngủ, vật lộn với những suy nghĩ và quyết sách sau biến cố triều đình. Dáng người cao ráo, thư sinh của y vẫn toát lên vẻ vương giả, nhưng thiếu đi sự mạnh mẽ của một võ tướng, mà thay vào đó là vẻ ưu tư của một người đang gánh vác trọng trách lớn lao. Y khẽ day day thái dương, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự lo lắng.

“Quân sư, đêm qua Thừa tướng đã thoát khỏi tay ta. Khí tức của Huyết Kiếm Khách xuất hiện quá bất ngờ, hắn dường như không chỉ là một sát thủ thông thường. Triều chính giờ đây như một con thuyền giữa biển động, cần người có trí tuệ như ngài chèo lái.”

Lâm Nhất, vẫn với vẻ ngoài thanh thoát, gầy gò nhưng đầy linh khí, ngồi đối diện Thái Tử. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn khẽ liếc nhìn những vết hằn mệt mỏi trên gương mặt Thái Tử, rồi lại hướng ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang nhảy múa trên những tán cây xanh biếc. Hắn vẫn vận trên mình bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, nhưng sạch sẽ và gọn gàng, toát lên một vẻ điềm đạm, thanh tịnh, hoàn toàn đối lập với không khí căng thẳng trong ngự thư phòng. Hắn không vội trả lời, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà nóng Thái Tử vừa pha, để hương thơm thoang thoảng của trà thảo mộc xoa dịu tâm trí. Hắn nhớ lại những lời nguyền rủa đầy oán hận của Thừa tướng khi hắn bỏ chạy, nhớ lại ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy phức tạp của Huyết Kiếm Khách. Hắn hiểu rằng, sự việc không chỉ dừng lại ở một phiên triều, mà là một khởi đầu cho những biến động lớn hơn. Quyền lực thế tục, dù có thể mang lại trật tự, nhưng cũng dễ dàng gây ra hỗn loạn và đau khổ. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự tranh giành, quá nhiều sự tha hóa vì quyền lực, và sâu thẳm trong lòng, hắn càng cảm thấy con đường của mình không nằm ở chốn phồn hoa mà đầy hiểm nguy này. Hắn chậm rãi đặt chén trà xuống, giọng nói ôn hòa, nhưng ẩn chứa một triết lý sâu sắc.

“Bệ hạ, con thuyền này vốn dĩ phải do chính người lèo lái. Đạo của ta không nằm ở nơi triều đình tranh giành, mà ở giữa hồng trần vạn tượng. Quyền lực thế tục, dù có lớn đến đâu, cũng chỉ là ảo ảnh phù du, không thể che lấp được chân lý nhân sinh. Một kẻ tham lam có thể bị lật đổ, nhưng liệu lòng tham có bao giờ biến mất? Một kẻ lạm quyền có thể bị trừng trị, nhưng liệu sự bất công có ngừng tồn tại? Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Con đường ta đi, là tìm kiếm cái tâm ấy, cái chân lý ẩn sâu trong mọi vật, mọi lẽ đời, chứ không phải là ngồi trên ngai vàng để định đoạt số phận kẻ khác.”

Thái Tử Lưu Ly ngẩn người, đôi mắt sâu thẳm nhìn Lâm Nhất, như thể đang cố gắng thấu hiểu từng lời nói của hắn. Y đã quen với những lời khuyên chiến lược, những kế sách đối phó, nhưng chưa bao giờ nghe một lời luận giải sâu sắc đến vậy về bản chất của quyền lực và lẽ nhân sinh. Y nhận ra, Lâm Nhất không phải là một quân sư thông thường, mà là một đạo sĩ chân chính, một người có cái nhìn vượt ra ngoài những lợi ích trần tục. Y khẽ thở dài, rồi hỏi, giọng nói mang chút thất vọng, nhưng cũng pha lẫn sự tò mò.

“Vậy ý ngài là…?”

Lâm Nhất khẽ lắc đầu. “Ý ta là, triều đình có thể cần một người lãnh đạo anh minh, nhưng hồng trần lại cần một người thấu hiểu, một người có thể cảm nhận được nỗi đau của vạn dân, nhìn thấy sự tương liên giữa vạn vật hữu linh và nhân sinh hữu tình. Ta đã giúp Bệ hạ vạch trần kẻ ác, ổn định bước đầu. Nhưng chặng đường tiếp theo, Bệ hạ cần phải tự mình bước đi, tự mình xây dựng lòng tin, tự mình kiến tạo một vương triều nhân nghĩa. Ta không thể mãi là người cầm lái thay Bệ hạ, bởi vì con đường của ta, không phải là con đường quyền lực.”

Thái Tử Lưu Ly trầm mặc. Y hiểu lời Lâm Nhất. Y biết, từ khi gặp Lâm Nhất, y đã học được nhiều điều không chỉ về trị quốc, mà còn về đạo làm người. Lâm Nhất đã không chỉ là một cố vấn, mà còn là một người chỉ dẫn. Y ngước nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy sự tôn kính và một chút nuối tiếc. Y biết, sẽ có một ngày, Lâm Nhất sẽ rời đi, theo đuổi con đường riêng của mình. Nhưng y cũng biết, những lời dạy của Lâm Nhất sẽ còn vang vọng mãi trong tâm trí y, định hướng cho y trên con đường trị quốc đầy chông gai. Y gật đầu, chấp nhận lời nói của Lâm Nhất, dù lòng vẫn còn nặng trĩu. Y hiểu rằng, một chân lý vĩnh cửu không thể nằm trong những cuộc tranh giành phù du, và một vị minh quân phải tự mình chịu trách nhiệm cho vận mệnh của quốc gia, chứ không thể mãi dựa dẫm vào trí tuệ của người khác.

***

Buổi trưa, ánh nắng vàng ươm như rải mật xuống Phàm Nhân Thị Trường, khiến cả khu chợ trở nên rực rỡ và sống động. Các quầy hàng gỗ, lều vải được dựng san sát nhau, trải dài trên những con đường lát đá. Tiếng người mua bán rao hàng, tiếng mặc cả oang oang, tiếng cười nói rộn ràng, tiếng bước chân hối hả, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng ồn ào của cuộc sống đô thị. Mùi đồ ăn nướng thơm lừng, mùi gia vị nồng nàn, mùi vải vóc mới tinh, mùi mồ hôi của đám đông, tất cả xộc vào khứu giác, tạo nên một bức tranh đa sắc màu, đa mùi vị của sự mưu sinh. Đây là nơi mà sự sống được thể hiện một cách chân thực nhất, không bị che lấp bởi những lớp áo lụa là hay những bức tường thành hoàng cung.

Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, ba người họ hòa vào dòng người tấp nập, lặng lẽ đi dạo qua các quầy hàng. Mộ Dung Uyển Nhi, với dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, mặc y phục đơn giản nhưng tinh tế, luôn mang theo một túi thuốc và kim châm bên mình. Nàng khẽ nắm lấy tay Tô Mạt Nhi, ánh mắt dịu dàng nhìn cô bé đang tò mò nhìn ngó xung quanh. Tô Mạt Nhi, khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, ánh nhìn lanh lợi, trong sáng, mái tóc đen dài mượt mà được tết gọn gàng, dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, toát lên vẻ hoạt bát. Cô bé cứ líu lo hỏi han đủ điều, chỉ trỏ những món đồ chơi sặc sỡ hay những món ăn lạ mắt.

Lâm Nhất thì ngược lại, hắn im lặng quan sát. Đôi mắt trầm tư của hắn lướt qua từng gương mặt, từng ánh nhìn. Hắn thấy những nụ cười gượng gạo của những người mẹ đang cố gắng mặc cả để mua chút gạo cho con, những ánh mắt lo âu khi nghe tin giá rau thịt lại tăng, những lời than thở về tương lai bất định, về cuộc sống ngày càng khó khăn. Một bà lão bán rau, lưng còng, đôi tay nhăn nheo run rẩy đếm từng đồng tiền lẻ. Một đứa trẻ ôm chặt chiếc bánh bao mới mua, gương mặt lấm lem nhưng đôi mắt vẫn ngây thơ, ăn một cách ngon lành, không hề hay biết đến những gánh nặng trên vai cha mẹ.

Cảnh tượng này khiến Lâm Nhất chiêm nghiệm sâu hơn về sự yếu đuối của quyền lực thế tục. Dù hắn đã giúp Thái Tử lật đổ một kẻ tham nhũng, dù kẻ ác đã bị trừng trị, nhưng sự bất an trong lòng dân chúng vẫn còn đó. Cuộc sống của họ vẫn dễ dàng bị ảnh hưởng bởi những biến động mà họ không thể kiểm soát, bởi những chính sách, những mưu toan nơi triều đình xa hoa. Một sự thay đổi trên ngai vàng không thể ngay lập tức xua tan đi nỗi lo cơm áo gạo tiền, không thể chữa lành những vết thương đã hằn sâu trong lòng người dân. Hạnh phúc phàm trần, vốn dĩ đã mong manh, giờ đây lại càng trở nên dễ vỡ hơn bao giờ hết. Hắn khẽ thở dài, cảm nhận được sự nặng nề của trách nhiệm và sự giới hạn của sức người.

Tô Mạt Nhi, thấy Lâm Nhất trầm tư, lay nhẹ tay hắn, giọng nói trong trẻo, líu lo vang lên giữa tiếng ồn ào. “Lâm ca ca, sao mọi người lại buồn bã thế ạ? Thừa tướng bị lật đổ chẳng phải là chuyện tốt sao? Chẳng phải ai cũng nên vui mừng sao?”

Lâm Nhất khẽ vuốt mái tóc tết gọn gàng của Tô Mạt Nhi, ánh mắt hắn hiện lên một nỗi buồn xa xăm. Hắn dừng lại trước một bà lão đang bán rau, mái tóc bạc trắng, lưng còng gập. Hắn hỏi mua một ít rau cải, lắng nghe bà lão than thở về vụ mùa kém, về tiền thuế nặng nề. Hắn trả tiền, không mặc cả, rồi chậm rãi trả lời Tô Mạt Nhi, giọng nói trầm lắng, đầy chiêm nghiệm.

“Thừa tướng chỉ là một kẻ tham lam, một vết sẹo trên tấm áo hoàng triều, Mạt Nhi à. Nhưng nỗi lo lắng trong lòng người dân thì không dễ dàng tan biến. Quyền lực thế tục như một con dao hai lưỡi, nó có thể mang lại trật tự, nhưng cũng dễ dàng gây ra hỗn loạn và đau khổ. Kẻ cầm quyền dù có tốt đến mấy, cũng khó lòng chạm đến tận cùng nỗi khổ của vạn dân. Mạt Nhi thấy đó, dù Thừa tướng đã bị lật đổ, nhưng giá gạo vẫn cao, cuộc sống vẫn khó khăn, và những gương mặt này, vẫn còn chất chứa bao nỗi niềm. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Sự bất an này xuất phát từ tận gốc rễ của những mưu toan và tranh giành, nó ăn sâu vào tận xương tủy của hồng trần này.”

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ gật đầu, ánh mắt nàng thấu hiểu Lâm Nhất. Nàng nhẹ nhàng tiếp lời, giọng nói dịu dàng nhưng đầy trọng lượng. “Đúng vậy, bệnh tật của lòng người còn khó chữa hơn bệnh tật thân xác. Sự bất an này xuất phát từ tận gốc rễ của những mưu toan và tranh giành. Nó không phải là một cơn bệnh phát đột ngột, mà là một căn bệnh mãn tính, lây lan qua từng thế hệ, qua từng triều đại. Việc chữa trị không thể chỉ bằng những chiếu chỉ hay hình phạt, mà cần đến một sự thay đổi sâu sắc hơn trong tâm thức con người, một sự thấu hiểu về lẽ nhân sinh, về sự tương liên giữa vạn vật. Đó là điều mà Lâm Nhất đang tìm kiếm.”

Lâm Nhất khẽ vuốt nhẹ đầu một đứa trẻ đang ăn bánh bao, đôi mắt hắn tràn đầy sự cảm thông. Hắn nhận ra, dù có sức mạnh đến đâu, dù có tài trí đến mấy, hắn cũng không thể một mình thay đổi được tất cả. Hắn đã can thiệp vào chính sự, đã giúp Thái Tử Lưu Ly, nhưng đó chỉ là chữa trị phần ngọn. Cái gốc rễ của sự khổ đau, của những tranh giành quyền lực, vẫn còn đó, ẩn sâu trong lòng người, trong bản chất của hồng trần. Hắn càng thêm kiên định với con đường mình đã chọn, con đường tìm kiếm chân lý, tìm kiếm một tiên đạo không dựa vào quyền lực, mà dựa vào sự thấu hiểu và lòng nhân ái. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hắn cần tìm kiếm cái chân tâm ấy.

***

Khi màn đêm buông xuống, Đại Càn Đế Đô chìm vào một vẻ tĩnh lặng khác hẳn ban ngày. Ánh trăng bạc vằng vặc chiếu qua khung cửa sổ Khinh Vân Khách Điếm, rắc những vệt sáng lung linh lên căn phòng nhỏ, đơn sơ nhưng ấm cúng. Tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa, tiếng côn trùng rả rích từ đâu đó xa vọng, tạo nên một bản nhạc đêm trầm bổng, xoa dịu những tâm hồn đang mệt mỏi. Mùi khói bếp thoang thoảng từ nhà bếp của khách điếm, xen lẫn mùi gỗ mục và mùi đất ẩm, tạo nên một không khí an bình, thân thuộc.

Trong phòng khách điếm, Lâm Nhất ngồi tĩnh tọa bên cửa sổ, Phù Trần Mộc đặt ngay bên cạnh, như một người bạn đồng hành im lặng, thấu hiểu. Hắn mặc đạo bào đơn giản, dáng người thanh thoát, khuôn mặt thư sinh in hằn vẻ trầm tư dưới ánh trăng. Hắn đã trải qua một ngày dài với những suy nghĩ miên man, từ cuộc gặp gỡ với Thái Tử Lưu Ly cho đến những gương mặt lo âu của dân chúng nơi thị trường. Hắn nhớ lại lời đề nghị của Thái Tử, lời mời ở lại phò tá, lời hứa hẹn về một tương lai xán lạn nơi triều đình. Nhưng hắn cũng nhớ đến những gương mặt khắc khổ, những lời than thở về cuộc sống mưu sinh, và cả khí tức lạnh lẽo của Huyết Kiếm Khách vẫn lởn vởn đâu đó trong kinh thành, như một bóng ma ẩn hiện, một mối nguy hiểm chưa được hóa giải.

Hắn khẽ nhắm mắt, hồi tưởng lại ánh mắt của Huyết Kiếm Khách. Nó không chỉ là ánh mắt của một sát thủ lạnh lùng, mà còn ẩn chứa một sự truy cầu, một nỗi ám ảnh. Hắn đang tìm kiếm điều gì? Một bí mật cổ xưa bị giấu trong hoàng cung, hay một thứ gì đó liên quan đến thế lực ngầm phía sau Thừa tướng? Lâm Nhất chợt nhận ra, 'tiên đạo' chân chính không thể tìm thấy trong những cuộc tranh giành quyền lực vô thường này. Nó quá phức tạp, quá bẩn thỉu, quá giới hạn. Cuộc chiến vì chính nghĩa trong triều đình, dù có vẻ cao cả, nhưng cuối cùng vẫn chỉ là một vòng lặp của tham vọng và đau khổ. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Hắn không muốn bị cuốn vào vòng xoáy ấy nữa.

Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng bước vào, trên tay là một chén trà nóng, tỏa ra hương thảo mộc dịu nhẹ. Nàng đặt chén trà xuống bàn, ngồi đối diện Lâm Nhất, đôi mắt trong veo nhìn hắn đầy quan tâm. Nàng hiểu những suy tư trong lòng hắn, bởi nàng cũng đã chứng kiến quá nhiều cảnh đời, quá nhiều biến cố. Nàng biết, Lâm Nhất không phải là người ham muốn quyền lực, mà là người truy cầu chân lý.

“Huynh vẫn còn suy nghĩ về chuyện triều đình sao, Lâm Nhất?” Nàng khẽ hỏi, giọng nói dịu dàng như làn gió đêm.

Lâm Nhất mở mắt, khẽ cười buồn. Hắn cầm chén trà lên, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay, xua đi chút lạnh lẽo trong tâm hồn. “Uyển Nhi, Mạt Nhi, ta đã chiêm nghiệm rất nhiều trong những ngày qua. Quyền lực thế tục, dù có thể thay đổi một triều đại, nhưng không thể thay đổi bản chất của hồng trần. Ta đã giúp Thái Tử ổn định bước đầu, nhưng đây không phải là con đường của ta. Ta không thể mãi ở lại đây, làm một cố vấn chính trị. Con đường của ta, là tìm kiếm một tiên đạo chân chính, vượt ra khỏi những tranh giành này.”

Tô Mạt Nhi, vừa ngủ dậy, dụi mắt bước ra từ căn phòng bên cạnh, nghe thấy những lời đó, cô bé ngây thơ hỏi. “Huynh muốn đi tìm gì, Lâm Nhất?”

Lâm Nhất nhìn ra ánh trăng, ánh mắt xa xăm. “Ta muốn tìm kiếm sự hòa hợp, sự cân bằng giữa con người và tự nhiên, giữa tiên đạo và hồng trần. Ta cần tìm một triết lý sâu xa hơn, vượt lên trên những tranh giành này. Ta cảm thấy, có một nơi, một người có thể giúp ta mở rộng tầm mắt, giúp ta thấu hiểu sâu sắc hơn về lẽ nhân sinh, về sự tồn tại của vạn vật hữu linh và nhân sinh hữu tình.” Hắn khẽ siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, cảm nhận sự ấm áp từ gỗ mục, như một lời khẳng định cho quyết định của mình.

Trong thâm tâm, hắn còn suy nghĩ sâu xa hơn. Huyết Kiếm Khách... hắn không chỉ là một con cờ trong tay Thừa tướng. Ánh mắt hắn, khí tức hắn, ẩn chứa một sự truy cầu, một nỗi ám ảnh khác. Dường như hắn đang tìm kiếm một thứ gì đó, một bí mật cổ xưa... Lâm Nhất linh cảm rằng, thế giới này rộng lớn hơn nhiều, và những triết lý hắn cần tìm, cũng như những bí ẩn còn ẩn giấu, không nằm ở nơi ngai vàng, mà ở những nơi xa xôi, hoang dã, nơi mà tự nhiên vẫn còn giữ nguyên vẻ ban sơ, và nơi mà những chân lý vĩnh cửu vẫn còn được bảo tồn.

Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm bao la. Một quyết định đã được hình thành trong tâm trí hắn. “Ngày mai, chúng ta sẽ rời khỏi kinh thành. Ta cần tìm kiếm một con đường khác, một con đường mà ở đó, ta có thể thật sự thấu hiểu được ‘Vô tiên chi đạo’.”

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi nhìn nhau, không hỏi thêm. Họ biết, Lâm Nhất đã quyết. Dù phía trước là những thử thách nào, họ cũng sẽ đồng hành cùng hắn. Bởi vì, đối với họ, Lâm Nhất không chỉ là một người bạn, mà là ánh sáng, là niềm tin trên con đường truy tìm chân lý của riêng mình. Cuộc hành trình mới, sau những biến động nơi triều đình, đang chờ đợi họ, dẫn lối đến những chân trời triết lý mới, những vùng đất của tự nhiên và con người, nơi mà Vô Tiên chi đạo có lẽ sẽ được hé lộ một cách rõ ràng hơn. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm, và đôi khi, tiên đạo ấy lại nằm ở những nơi xa xôi nhất, không phải ở chốn phồn hoa quyền lực.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ