Vô tiên chi đạo
Chương 268

Vô Tiên Không Buông Bỏ: Tiếng Vọng Hồng Trần

3067 từ
Mục tiêu: Khẳng định chân lý 'Vô Tiên' của Lâm Nhất không chỉ là sự buông bỏ mà còn là sự kết nối sâu sắc với mọi sinh linh và trách nhiệm bảo vệ sự cân bằng của hồng trần.,Lâm Nhất cảm nhận được một sự xáo động mơ hồ từ thế giới bên ngoài, gợi mở cho các xung đột lớn hơn sắp tới của arc.,Làm sâu sắc thêm sự thấu hiểu của Lâm Nhất về 'Đạo' thông qua chiêm nghiệm cá nhân và sự chia sẻ với Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi.,Nâng cao vai trò của Lâm Nhất từ người chiêm nghiệm thành người sẵn sàng can dự, củng cố hình ảnh 'đạo sĩ hành hiệp'.,Gieo mầm cho những âm mưu chính trị tại Lưu Ly Hoàng Triều và sự xuất hiện của Huyết Kiếm Khách.,Duy trì nhịp độ 'rising_action' bằng cách tăng cường căng thẳng và định hướng Lâm Nhất đến các thử thách mới.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Ngọc Hồ Tiên Tử (Hồ Thanh)
Mood: Trầm tư, chiêm nghiệm, bình yên xen lẫn lo lắng mơ hồ, sau đó chuyển sang quyết đoán và có trách nhiệm.
Kết chương: [object Object]

Bình minh vừa hé, những tia nắng đầu tiên như những sợi chỉ vàng óng ả, xuyên qua tán lá cổ thụ rậm rạp, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên mặt hồ Lam Nguyệt. Không khí sáng sớm vẫn còn vương vấn hơi sương đêm, mang theo mùi ẩm của đất, mùi thanh khiết của nước và hương thơm dìu dịu của những đóa hoa dại ven bờ. Trên một tảng đá phẳng lì, nhẵn bóng bởi thời gian, Lâm Nhất ngồi tĩnh tọa, Phù Trần Mộc đặt ngang đùi, nhẹ như không. Đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, nhưng tâm hồn đã hoàn toàn mở ra, hòa mình vào hơi thở của vạn vật.

Đêm qua, những lời giảng của Ngọc Hồ Tiên Tử, cùng với sự chiêm nghiệm sâu sắc bên bờ hồ, đã đọng lại trong tâm trí hắn như những giọt sương mai đọng trên lá, trong trẻo và thấm đẫm triết lý. Hắn cảm nhận được gió lướt qua da, không còn là những làn gió vô tri, mà là những lời thì thầm của không gian, của thời gian. Hắn nghe tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, không còn là âm thanh đơn điệu, mà là nhịp đập của sự sống, của chu kỳ sinh diệt không ngừng. Hắn hít thở sâu, như thể đang hít thở cùng với cả thế giới, cảm nhận từng luồng sinh khí đang luân chuyển, từ mạch đất cuộn chảy dưới chân đến những vì tinh tú xa xăm trên vòm trời đang dần nhạt nhòa. Trong tâm khảm, hắn thấy rõ một mạng lưới ánh sáng vô hình, tinh vi và phức tạp, kết nối mọi thứ. Không phải là những đường nét thô thiển, mà là sự giao thoa uyển chuyển của năng lượng, của ý niệm, của những linh hồn nhỏ bé nhất. Từ hạt cát vô danh dưới chân, đến ngọn cây cổ thụ ngàn năm đứng sừng sững, tất cả đều là một mắt xích trong chuỗi liên kết vĩ đại của vũ trụ, được dệt nên bởi sợi dây vô hình của ‘Đạo’.

Lâm Nhất không còn cảm thấy mình là một cá thể đơn độc, lạc lõng giữa cõi hồng trần. Hắn là một phần của mạng lưới ấy, một hơi thở trong đại ngàn sự sống. Sự thấu hiểu này không mang lại cảm giác nhỏ bé, mà ngược lại, là một sự gắn kết mãnh liệt, một trách nhiệm thiêng liêng. Hắn nhớ lại lời của Ngọc Hồ Tiên Tử, về vòng tuần hoàn sinh tử, về sự hủy diệt và tái sinh, về sự cân bằng mong manh mà vạn vật luôn cố gắng duy trì. "Vô Tiên" không phải là chạy trốn khỏi thế sự, không phải là ẩn mình nơi thâm sơn cùng cốc để tìm cầu sự thanh tịnh cho riêng mình. Thanh tịnh đó, nếu tách rời khỏi hồng trần, sẽ trở thành vô nghĩa, khô cằn. Chân lý "Vô Tiên" mà hắn đang theo đuổi, hóa ra lại chính là "tiên đạo tại tâm", là sự thấu hiểu sâu sắc về lẽ nhân sinh, về "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình". Để đạt được "Đạo", không chỉ là tu luyện phép tắc, mà phải là tu luyện tâm tính, là hòa mình vào dòng chảy của sự sống, để cảm nhận, để thấu hiểu, và quan trọng hơn cả, là để bảo vệ sự cân bằng ấy.

Hắn nắm chặt Phù Trần Mộc, cảm thấy từng thớ gỗ mục rỗng nhưng tràn đầy sinh khí như một phần mở rộng của chính mình, một chiếc cầu nối giữa hắn và thế giới linh thiêng của tự nhiên. Phù Trần Mộc không chỉ là một vật tùy thân, mà còn là một minh chứng cho sự "vô vi", một công cụ để "hành đạo" theo cách riêng của hắn. Hắn biết rằng, khả năng "nghe" được lời thì thầm của vạn vật này sẽ giúp hắn phát hiện ra những bí mật cổ xưa, những dấu hiệu của Hắc Y Nhân hoặc Tà Đạo Sĩ Mù ẩn mình trong tự nhiên. Những kẻ đang cố gắng bóp méo Đạo, phá vỡ vòng tuần hoàn, chúng không chỉ làm hại con người, mà còn làm tổn thương đến chính hơi thở của vạn vật. Sự thấu hiểu sâu sắc về dòng chảy sự sống và cái chết sẽ giúp hắn đối mặt với những cái chết bi thương hoặc những thế lực tà ác mang sự hủy diệt trong tương lai mà không bị tâm ma quấy nhiễu. Và quan trọng hơn cả, hắn sẽ áp dụng khả năng cảm nhận thiên nhiên này để chữa lành, để dẫn dắt, hoặc để tìm kiếm những cơ duyên đặc biệt mà người thường không thể thấy. Mối liên kết giữa hắn và Ngọc Hồ Tiên Tử cũng trở nên sâu sắc hơn, như thể nàng đã mở ra một con đường, một cánh cửa mới cho hắn, và sẽ tiếp tục đóng vai trò quan trọng trong việc hướng dẫn hắn đối mặt với các thế lực phá vỡ cân bằng.

Lâm Nhất khẽ mở mắt. Ánh bình minh đã rạng rỡ hơn, nhuộm vàng cả mặt hồ xanh biếc. Một nụ cười thấu hiểu, thanh thoát, nở trên khuôn mặt thư sinh của hắn. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Hắn lẩm nhẩm. Chân tâm đó không phải là sự buông bỏ mọi thứ, mà là sự ôm trọn mọi thứ vào trong mình, để rồi chuyển hóa, để rồi hành động. Hắn đã thực sự chạm vào một phần của chân lý "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình", và nhận ra rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần, hòa mình vào hơi thở vạn vật để tìm thấy Đạo. Con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng hắn đã có thêm một chìa khóa, một sự thấu hiểu sâu sắc, để đối mặt với tất cả.

***

Khi những tia nắng đã lên cao hơn, nhuộm vàng cả không gian Lam Nguyệt Hồ, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi khẽ khàng bước đến bên Lâm Nhất. Dáng vẻ của Uyển Nhi thanh tú và trầm tĩnh như một đóa sen sớm mai, đôi mắt trong veo của nàng ánh lên vẻ suy tư sâu lắng. Nàng vẫn mặc y phục đơn giản nhưng tinh tế, túi thuốc và kim châm vẫn luôn bên mình, như một phần không thể thiếu của con người nàng. Tô Mạt Nhi thì lại hoạt bát hơn, dù có phần dè dặt hơn thường lệ sau những bài học triết lý đầy sâu sắc. Khuôn mặt bầu bĩnh của nàng vẫn giữ nét thanh tú, đôi mắt to tròn lanh lợi nhìn quanh, rồi dừng lại trên Lâm Nhất với một vẻ trìu mến. Nàng mặc bộ vải thô màu xanh ngọc, trông thật hài hòa với khung cảnh thiên nhiên xung quanh.

“Huynh đã tìm thấy đáp án rồi sao, Lâm Nhất?” Mộ Dung Uyển Nhi khẽ hỏi, giọng nàng dịu dàng như làn gió sớm. Nàng ngồi xuống tảng đá cạnh hắn, nhìn vào mặt hồ phẳng lặng, nơi những tia nắng nhảy múa như những vũ công nhỏ bé. “Đêm qua, con đã suy nghĩ rất nhiều về lời Tiên Tử. Mỗi chiếc lá rụng đều mang theo một câu chuyện, mỗi ngọn cây khô héo đều ẩn chứa một sự tái sinh. Bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng bệnh tật lòng người, sự mất cân bằng trong tâm hồn, mới thực sự khó chữa. Con cảm thấy như y đạo của con, hóa ra, cũng chỉ là một phần nhỏ của Đạo vĩ đại này.”

Tô Mạt Nhi cũng ngồi xuống, nhưng không thể giữ được sự tĩnh lặng lâu. Nàng nhích lại gần Lâm Nhất, kéo nhẹ tay áo hắn, giọng nói trong trẻo của nàng mang theo chút tò mò. “Lâm Nhất ca ca, huynh nói 'Vô Tiên' là sự kết nối, là hòa mình vào vạn vật, vậy chúng ta sẽ làm gì để giữ gìn nó đây? Con cảm thấy những bông hoa dại kia vẫn cười với con, những chú cá dưới hồ vẫn nói với con về những kho báu ẩn dưới đáy nước, nhưng... liệu chúng có luôn được bình yên như vậy không?” Nàng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy sự lo lắng trẻ thơ, như thể nàng đã thoáng cảm nhận được điều gì đó không ổn, dù chưa thể gọi tên.

Lâm Nhất khẽ mỉm cười, ánh mắt hắn trầm tĩnh và sâu thẳm. “Đạo không phải là sự buông bỏ tuyệt đối, cũng không phải là trốn tránh. Đạo là sự thấu hiểu, là sự ôm trọn. “Vô Tiên” không có nghĩa là không làm gì, mà là làm mọi thứ thuận theo tự nhiên, thuận theo Đạo.” Hắn đưa tay khẽ vuốt lên Phù Trần Mộc, cảm nhận sự ấm áp của nó. “Nếu chúng ta đã cảm nhận được hơi thở của vạn vật, đã nghe được lời thì thầm của chúng, thì chúng ta cũng sẽ cảm nhận được khi hơi thở ấy bị nghẽn, khi lời thì thầm ấy hóa thành tiếng kêu đau đớn. Vô Tiên không phải là vô tâm, mà là hữu tâm đến độ thấu triệt.”

Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Mộ Dung Uyển Nhi rồi dừng lại ở Tô Mạt Nhi. “Uyển Nhi nói đúng, y đạo của nàng là một phần của Đạo, nó chữa lành thân xác, nhưng cũng hướng đến chữa lành tâm hồn, lập lại sự cân bằng. Mạt Nhi, nàng cảm nhận được sự vui tươi của vạn vật, đó là bởi vì nàng có một tâm hồn trong sáng. Nhưng nàng cũng đã bắt đầu cảm thấy sự bất an, phải không?”

Đôi mắt Tô Mạt Nhi mở to, gật đầu lia lịa. “Vâng, Lâm Nhất ca ca. Con không biết tại sao, nhưng con cảm thấy có gì đó... không đúng. Giống như có một làn khói đen đang lan ra từ phía xa, làm cho những bông hoa dại cũng không còn cười rạng rỡ như trước nữa.” Nàng rụt rè nói, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi mờ ảo.

Lâm Nhất khẽ nhíu mày. Hắn không nói gì, nhưng tâm trí hắn đã ghi nhận những lời của Tô Mạt Nhi. Khả năng cảm nhận của tiểu cô nương này đôi khi còn nhạy bén hơn cả người lớn, bởi nàng chưa bị những tạp niệm của hồng trần làm vẩn đục. Hắn cũng đã cảm thấy điều đó, một cảm giác bất an mơ hồ, một làn sóng lạnh lẽo xẹt qua tâm trí, phá vỡ sự bình yên mà hắn vừa tìm thấy. Không phải là một mối đe dọa cụ thể, mà là một sự xáo động trong mạng lưới vô hình của vạn vật, một sự mất cân bằng đang lan rộng. Giống như một sợi tơ trong tấm lưới khổng lồ bị kéo căng quá mức, báo hiệu một sự đứt gãy sắp xảy ra.

Hắn đưa tay khẽ chạm vào Phù Trần Mộc, lắng nghe không phải bằng tai, mà bằng tâm hồn. Hắn cảm nhận một tiếng vọng yếu ớt, xa xăm, như tiếng rên siết của đất trời đang bị tổn thương. Đó là tiếng vọng của sự mất cân bằng, của những thế lực đang cố gắng bóp méo Đạo, phá vỡ vòng tuần hoàn tự nhiên. Một cảm giác lo lắng mơ hồ len lỏi vào tâm trí hắn, nhưng không phải là sự sợ hãi, mà là sự thôi thúc, sự nhận thức về trách nhiệm.

“Ta cảm thấy… có điều gì đó không ổn.” Lâm Nhất cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm hơn bình thường một chút, ánh mắt nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi mờ ảo, xa hơn nữa là thế giới của con người, của những thị trấn, những đô thành. “Một sự mất cân bằng đang lan rộng. Như Ngọc Hồ Tiên Tử đã cảnh báo, những kẻ không thuận theo vòng tuần hoàn đang trỗi dậy, và chúng không chỉ làm hại con người, mà còn làm tổn thương đến chính hơi thở của vạn vật.” Hắn nhìn Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, ánh mắt kiên định. Hai cô nương cũng nhìn theo ánh mắt hắn, cảm nhận sự thay đổi trong không khí, từ sự bình yên thanh tịnh của Lam Nguyệt Hồ sang một sự căng thẳng mơ hồ, một dự cảm về những điều sắp đến.

***

Khi mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, rải những tia nắng chói chang xuống trần gian, Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi bắt đầu rời khỏi Lam Nguyệt Hồ. Họ đi trên con đường mòn quen thuộc, con đường mà mấy ngày trước họ đã bước chân vào với tâm hồn còn đầy những câu hỏi. Giờ đây, những câu hỏi ấy đã được giải đáp phần nào, nhưng lại nhường chỗ cho những dự cảm mới, những trách nhiệm mới. Cảm giác xáo động mà Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã cảm nhận ban nãy, giờ đây càng trở nên rõ ràng hơn, không còn mơ hồ như một làn khói, mà như một luồng khí lạnh lẽo, nặng nề đang bao trùm không gian.

Con đường mòn dần trở thành một con đường đất rộng hơn, dẫn ra thế giới bên ngoài, nơi những âm thanh của cuộc sống phàm trần bắt đầu vọng đến. Tiếng xe ngựa lạch cạch, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng chó sủa... tất cả đều mang một vẻ vội vã, gấp gáp khác thường. Họ không đi được bao lâu thì bắt gặp một vài thương nhân và người dân địa phương đang vội vã đi ngược chiều, trên khuôn mặt ai cũng lộ rõ vẻ lo lắng, hoang mang. Những chiếc xe ngựa chất đầy hàng hóa, những gánh gồng nặng trĩu, tất cả đều được đẩy đi với một sự cấp bách đến đáng thương.

Một lão phu già nua, râu tóc bạc phơ, đang kéo một chiếc xe ngựa cũ kỹ, trên xe chất đầy vải vóc và lương thực. Lưng lão còng xuống, bước chân nặng nhọc, mỗi nhịp thở đều như muốn đứt quãng. Mồ hôi nhễ nhại trên khuôn mặt khắc khổ của lão, nhuộm ướt cả bộ y phục vải thô đã sờn rách. Khi nhìn thấy ba người Lâm Nhất, lão phu như nhìn thấy một tia hy vọng, vội vàng dừng xe, thở hổn hển.

“Các vị tiểu tiên nhân, chớ nên vào thành!” Lão phu nói, giọng khản đặc vì mệt mỏi và lo lắng, ánh mắt van nài. “Nghe đâu Hoàng Triều đang có biến, quan lại lộng hành, dân chúng thì hoang mang lắm! Các cửa thành đều đóng chặt, nhưng người ta vẫn đồn đại về những ‘kẻ lạ mặt’ xuất hiện khắp nơi, gây rối loạn, cướp bóc. Chẳng ai dám ra khỏi nhà nữa. Chúng lão đây cũng chỉ muốn tìm một nơi nào đó yên bình mà lánh nạn thôi, mong các vị thông cảm.” Lão phu chỉ về phía sau, nơi những làn khói mờ ảo đang bốc lên từ phía chân trời, một dấu hiệu không lành. Mùi khói thoảng trong gió, mang theo cả mùi cháy khét, báo hiệu một sự tàn phá nào đó đã xảy ra.

Mộ Dung Uyển Nhi nhìn Lâm Nhất, ánh mắt nàng chứa đựng sự lo lắng. “Lâm Nhất, chúng ta có nên...?” Nàng chưa kịp nói hết câu, nhưng ý tứ đã rõ ràng. Liệu họ có nên tránh xa khỏi những rắc rối này, để giữ lấy sự bình yên mà họ vừa tìm thấy?

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa quyết đoán đã bùng lên. “Càng như vậy, càng không thể khoanh tay đứng nhìn.” Hắn nói, giọng nói không quá lớn, nhưng lại mang một sức nặng, một sự kiên định lạ thường. “Chân lý Vô Tiên là để hành đạo, không phải để ẩn mình. Nếu chúng ta đã thấu hiểu sự cân bằng của vạn vật, thì khi sự cân bằng ấy bị phá vỡ, chúng ta có trách nhiệm phải hành động.”

Hắn nhìn lão phu, khẽ cúi đầu chào. “Lão bá, xin hãy giữ gìn sức khỏe. Chúng ta sẽ vào thành xem xét tình hình. Mong rằng mọi chuyện sẽ sớm an bài.”

Lão phu nhìn theo ba bóng người đang dần khuất xa, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa ngưỡng mộ. Lão thở dài một hơi, rồi lại tiếp tục kéo chiếc xe ngựa nặng nhọc của mình, hướng về phía ngược lại.

Lâm Nhất gật đầu ra hiệu cho Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi. Bước chân hắn vững vàng hơn, không chút do dự, hướng về phía con đường dẫn ra thế giới phàm trần, nơi những hỗn loạn đang chờ đợi. Phù Trần Mộc trong tay hắn như một cây trượng dẫn đường, dẫn hắn đi qua ranh giới mong manh giữa sự tĩnh lặng của thiên nhiên và những gian nan của hồng trần. Hắn biết rằng, hành trình Vô Tiên của hắn không chỉ là sự chiêm nghiệm cá nhân, mà còn là một con đường hành đạo, một trách nhiệm bảo vệ sự cân bằng, bảo vệ hơi thở của vạn vật, và của chính con người. Sự thấu hiểu mới mẻ này đã biến hắn từ một người chiêm nghiệm thuần túy thành một người sẵn sàng đối mặt, một đạo sĩ hành hiệp đích thực, ôm trọn hồng trần vào trong tâm. Những lời đồn về 'biến động trong Lưu Ly Hoàng Triều' và 'quan lại lộng hành', cùng với sự xuất hiện của 'kẻ lạ mặt' gây rối loạn, tất cả đều đang thúc giục hắn bước đi, để áp dụng những gì hắn đã học được từ Lam Nguyệt Hồ, để tìm kiếm và lập lại sự cân bằng đã mất.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ