Vô tiên chi đạo
Chương 269

Rời Hồ, Bước Vào Biến Động: Hướng Về Lưu Ly Hoàng Triều

3704 từ
Mục tiêu: Hoàn tất việc Lâm Nhất và đồng hành rời khỏi nơi ở của Ngọc Hồ Tiên Tử, củng cố những chiêm nghiệm mới mẻ về sự hòa hợp với vạn vật và trách nhiệm với hồng trần.,Khởi đầu hành trình tiến đến Lưu Ly Hoàng Triều, chuyển đổi địa điểm và bối cảnh cho các xung đột sắp tới.,Tăng cường 'rising_action' bằng cách đưa ra những dấu hiệu cụ thể, đáng tin cậy về tình hình bất ổn chính trị và xã hội tại Lưu Ly Hoàng Triều.,Thể hiện Lâm Nhất vận dụng khả năng cảm nhận vạn vật mới đạt được để thấu hiểu sâu sắc hơn về sự xáo động trong lòng người và thế sự.,Làm sâu sắc thêm sự gắn kết và quyết tâm của bộ ba Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi khi đối mặt với thử thách mới.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Ngọc Hồ Tiên Tử (Hồ Thanh), Người Kể Chuyện Dạo (Ông Đồ)
Mood: Trầm tư, quyết tâm, có chút lo lắng nhưng tràn đầy hy vọng và ý chí dấn thân.
Kết chương: [object Object]

Tiếng xe ngựa lạch cạch, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng chó sủa... tất cả đều mang một vẻ vội vã, gấp gáp khác thường. Họ không đi được bao lâu thì bắt gặp một vài thương nhân và người dân địa phương đang vội vã đi ngược chiều, trên khuôn mặt ai cũng lộ rõ vẻ lo lắng, hoang mang. Những chiếc xe ngựa chất đầy hàng hóa, những gánh gồng nặng trĩu, tất cả đều được đẩy đi với một sự cấp bách đến đáng thương.

Một lão phu già nua, râu tóc bạc phơ, đang kéo một chiếc xe ngựa cũ kỹ, trên xe chất đầy vải vóc và lương thực. Lưng lão còng xuống, bước chân nặng nhọc, mỗi nhịp thở đều như muốn đứt quãng. Mồ hôi nhễ nhại trên khuôn mặt khắc khổ của lão, nhuộm ướt cả bộ y phục vải thô đã sờn rách. Khi nhìn thấy ba người Lâm Nhất, lão phu như nhìn thấy một tia hy vọng, vội vàng dừng xe, thở hổn hển.

“Các vị tiểu tiên nhân, chớ nên vào thành!” Lão phu nói, giọng khản đặc vì mệt mỏi và lo lắng, ánh mắt van nài. “Nghe đâu Hoàng Triều đang có biến, quan lại lộng hành, dân chúng thì hoang mang lắm! Các cửa thành đều đóng chặt, nhưng người ta vẫn đồn đại về những ‘kẻ lạ mặt’ xuất hiện khắp nơi, gây rối loạn, cướp bóc. Chẳng ai dám ra khỏi nhà nữa. Chúng lão đây cũng chỉ muốn tìm một nơi nào đó yên bình mà lánh nạn thôi, mong các vị thông cảm.” Lão phu chỉ về phía sau, nơi những làn khói mờ ảo đang bốc lên từ phía chân trời, một dấu hiệu không lành. Mùi khói thoảng trong gió, mang theo cả mùi cháy khét, báo hiệu một sự tàn phá nào đó đã xảy ra.

Mộ Dung Uyển Nhi nhìn Lâm Nhất, ánh mắt nàng chứa đựng sự lo lắng. “Lâm Nhất, chúng ta có nên...?” Nàng chưa kịp nói hết câu, nhưng ý tứ đã rõ ràng. Liệu họ có nên tránh xa khỏi những rắc rối này, để giữ lấy sự bình yên mà họ vừa tìm thấy?

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa quyết đoán đã bùng lên. “Càng như vậy, càng không thể khoanh tay đứng nhìn.” Hắn nói, giọng nói không quá lớn, nhưng lại mang một sức nặng, một sự kiên định lạ thường. “Chân lý Vô Tiên là để hành đạo, không phải để ẩn mình. Nếu chúng ta đã thấu hiểu sự cân bằng của vạn vật, thì khi sự cân bằng ấy bị phá vỡ, chúng ta có trách nhiệm phải hành động.”

Hắn nhìn lão phu, khẽ cúi đầu chào. “Lão bá, xin hãy giữ gìn sức khỏe. Chúng ta sẽ vào thành xem xét tình hình. Mong rằng mọi chuyện sẽ sớm an bài.”

Lão phu nhìn theo ba bóng người đang dần khuất xa, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa ngưỡng mộ. Lão thở dài một hơi, rồi lại tiếp tục kéo chiếc xe ngựa nặng nhọc của mình, hướng về phía ngược lại.

Lâm Nhất gật đầu ra hiệu cho Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi. Bước chân hắn vững vàng hơn, không chút do dự, hướng về phía con đường dẫn ra thế giới phàm trần, nơi những hỗn loạn đang chờ đợi. Phù Trần Mộc trong tay hắn như một cây trượng dẫn đường, dẫn hắn đi qua ranh giới mong manh giữa sự tĩnh lặng của thiên nhiên và những gian nan của hồng trần. Hắn biết rằng, hành trình Vô Tiên của hắn không chỉ là sự chiêm nghiệm cá nhân, mà còn là một con đường hành đạo, một trách nhiệm bảo vệ sự cân bằng, bảo vệ hơi thở của vạn vật, và của chính con người. Sự thấu hiểu mới mẻ này đã biến hắn từ một người chiêm nghiệm thuần túy thành một người sẵn sàng đối mặt, một đạo sĩ hành hiệp đích thực, ôm trọn hồng trần vào trong tâm. Những lời đồn về 'biến động trong Lưu Ly Hoàng Triều' và 'quan lại lộng hành', cùng với sự xuất hiện của 'kẻ lạ mặt' gây rối loạn, tất cả đều đang thúc giục hắn bước đi, để áp dụng những gì hắn đã học được từ Lam Nguyệt Hồ, để tìm kiếm và lập lại sự cân bằng đã mất.

***

Bình minh vừa hé, những tia nắng đầu tiên của ngày đã vươn mình, rải vàng lên mặt hồ Lam Nguyệt xanh biếc, vẽ nên một bức tranh thủy mặc huyền ảo và thanh bình đến lạ. Nước hồ tĩnh lặng như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu vòm trời trong vắt và những hàng cây cổ thụ xanh rì đứng sừng sững trên bờ. Tiếng chim hót líu lo, réo rắt từ những tán lá rậm rạp, hòa cùng tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Mùi hoa dại thoang thoảng, dịu mát, hòa quyện với hương đất ẩm và cây cỏ tươi non, len lỏi vào từng hơi thở, gột rửa tâm hồn. Bầu không khí buổi sáng ở Lam Nguyệt Hồ mang một vẻ huyền ảo, mát mẻ, như được bao bọc bởi một lớp sương mỏng mang ánh xanh lam, khiến mọi vật đều trở nên thần bí và thoát tục.

Giữa khung cảnh ấy, Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng trang nghiêm trước Ngọc Hồ Tiên Tử. Dáng vẻ của Ngọc Hồ Tiên Tử vẫn thanh tịnh như thường lệ, làn váy lục biếc hòa mình vào màu lá, mái tóc dài như suối lấp lánh dưới nắng mai. Đôi mắt nàng xanh biếc, chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc, nhìn ba người với ánh nhìn vừa mãn nguyện vì sự trưởng thành của họ, vừa có chút lưu luyến của một người sắp chia xa. Nàng khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang đến một cảm giác ấm áp và bình yên.

“Các con đã lĩnh hội được nhiều điều từ Lam Nguyệt Hồ này,” Ngọc Hồ Tiên Tử cất tiếng, giọng nàng trong trẻo như tiếng suối reo, “Hồ nước có thể giữ được sự trong lành, nhưng hồng trần lại luôn biến động, khó lường. Đạo của các con, chính là giữ lấy sự trong lành ấy giữa dòng biến động khôn cùng của thế sự. Tiên đạo không phải là xa lánh, mà là dấn thân, là tìm cách hòa hợp và cân bằng, không để dòng nước đục làm vẩn đục tâm hồn thanh tịnh.” Nàng ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng người, như đang khắc ghi hình ảnh của họ vào trong tâm trí. “Mỗi chiếc lá rụng đều mang theo một câu chuyện, mỗi hạt bụi đều ẩn chứa một chân lý. Hãy lắng nghe vạn vật, các con sẽ tìm thấy con đường cho chính mình.”

Lâm Nhất lắng nghe từng lời, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ trầm tư. Khuôn mặt thư sinh gầy gò của hắn toát lên sự kiên định, không chút dao động. Hắn gật đầu nhẹ, giọng nói ôn hòa nhưng dứt khoát: “Chúng con sẽ khắc ghi lời dạy của Tiên Tử. Chân lý ‘Vô Tiên’ không phải là trốn tránh, mà là dấn thân, là tìm cách hòa hợp và cân bằng. Chúng con đã hiểu, rằng sự thanh tịnh trong tâm mới là điều quý giá nhất, và sự thanh tịnh ấy cần được giữ gìn ngay giữa phong ba bão táp của hồng trần.” Phù Trần Mộc trong tay hắn khẽ rung động, như một sự cộng hưởng với lời nói của chủ nhân.

Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, nhìn Ngọc Hồ Tiên Tử với vẻ lưu luyến rõ ràng. Nàng không giấu được sự buồn bã khi nghĩ đến việc chia tay. “Tiên Tử, người sẽ ổn chứ? Chúng con sẽ nhớ người lắm!” Giọng nàng trong trẻo, líu lo như chim hót, nhưng giờ đây lại pha chút nghẹn ngào. Nàng biết, Ngọc Hồ Tiên Tử đã trở thành một phần không thể thiếu trong hành trình của họ, là người thầy, người bạn, người dẫn lối.

Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn nhưng cũng đầy sự thấu hiểu, khẽ nắm lấy tay Tô Mạt Nhi, an ủi nàng. Nàng quay sang Ngọc Hồ Tiên Tử, cúi đầu sâu hơn: “Xin Tiên Tử bảo trọng. Chúng con sẽ không phụ lòng tin của người. Bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng bệnh tật lòng người mới khó. Hy vọng chúng con có thể dùng những gì đã học để chữa lành một phần nào đó cho hồng trần gian nan.” Lời nói của nàng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự chân thành và quyết tâm.

Ngọc Hồ Tiên Tử mỉm cười nhẹ, ánh mắt xanh biếc lấp lánh như có ngàn sao ẩn chứa. Nàng khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào, như để những lời dặn dò vừa rồi tự khắc thấm sâu vào tâm hồn ba người. Nàng biết, đã đến lúc họ phải tự mình bước đi trên con đường riêng, đối mặt với những thử thách mà hồng trần sắp đặt.

Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi cúi chào sâu một lần nữa, sau đó quay bước. Họ không quay đầu nhìn lại, vì biết rằng sự chia ly này không phải là kết thúc, mà là khởi đầu cho một hành trình mới. Mỗi bước chân của Lâm Nhất vững vàng, không chút do dự, ánh mắt hắn kiên định hướng về phía con đường mòn dẫn ra khỏi Lam Nguyệt Hồ, nơi hồng trần đang chờ đợi. Phù Trần Mộc trong tay hắn như một cây trượng dẫn đường, dẫn hắn đi qua ranh giới mong manh giữa sự tĩnh lặng của thiên nhiên và những gian nan của hồng trần.

***

Ba người bước đi trên con đường mòn, ánh nắng giữa trưa đã trải dài khắp lối, sưởi ấm vạn vật. Ban đầu, con đường vẫn còn vương vấn sự yên bình của Lam Nguyệt Hồ, với tiếng chim hót lảnh lót và hương hoa dại còn đọng lại trong gió. Tuy nhiên, càng đi sâu vào hồng trần, không khí càng trở nên khác biệt. Tiếng chim dần thưa thớt, nhường chỗ cho những âm thanh quen thuộc hơn của cuộc sống con người: tiếng trẻ con nô đùa vọng lại từ xa, tiếng người lớn làm việc đồng áng trên những cánh đồng lúa xanh mướt, tiếng chó sủa lanh lảnh. Dần dần, con đường mòn quen thuộc nhường chỗ cho một con đường đất rộng hơn, tấp nập hơn, với nhiều người lữ hành, thương nhân qua lại.

Lâm Nhất, với khả năng cảm nhận vạn vật được nâng cao sau những ngày ở Lam Nguyệt Hồ, bắt đầu ‘nghe’ được những lời thì thầm của hồng trần, không chỉ là âm thanh vật lý mà còn là những luồng cảm xúc, sự bất an len lỏi trong tâm trí những người xung quanh. Những luồng khí hỗn loạn, nặng nề mà hắn đã mơ hồ cảm nhận được từ Lam Nguyệt Hồ, giờ đây trở nên rõ ràng hơn, như những sợi tơ vô hình đang quấn lấy từng con người, từng số phận. Hắn nhìn thấy những khuôn mặt khắc khổ, những ánh mắt lo âu, những bước chân vội vã.

Họ dừng chân tại một quán nhỏ ven đường, mái lợp đơn sơ bằng tranh, bày biện vài chiếc bàn gỗ đã bạc màu. Mùi đồ ăn bình dân như cháo trắng, bánh hấp thoang thoảng trong không khí, hòa cùng mùi mồ hôi của những người lao động và mùi khói bếp cay nồng. Ở một góc quán, một Ông Đồ già nua, dáng người gầy gò, khuôn mặt khắc khổ nhưng đôi mắt sáng ngời, đang ngồi trên chiếc ghế đẩu mục nát, phe phẩy cây quạt nan, kể chuyện giang hồ cho vài người khách qua đường. Giọng lão trầm ấm, chậm rãi, nhưng lại thu hút người nghe một cách lạ lùng.

“...Cái Lưu Ly Hoàng Triều đó,” Ông Đồ chậm rãi cất lời, giọng lão mang theo chút bi quan về thế sự, “bề ngoài thì phồn hoa, nguy nga tráng lệ, nhưng bên trong đã mục ruỗng rồi. Quan lại thì tham lam, hà hiếp dân lành, thu thuế nặng, khiến dân chúng lầm than, oán thán dậy trời. Còn nghe nói có kẻ Huyết Kiếm Khách gì đó, cứ hễ nơi nào có bất công, có cường hào ác bá là y xuất hiện như một bóng ma, giết người như ngóe, không chút nương tay. Bách tính vừa sợ hãi, vừa thầm ngưỡng mộ cái cách y trừng trị những kẻ ác.” Lão thở dài một tiếng, lắc đầu thườn thượt, “Mỗi câu chuyện đều ẩn chứa một chân lý, nhưng chân lý của hồng trần này sao mà bi ai đến vậy.”

Một thương nhân ngồi gần đó, râu ria xồm xoàm, y phục dính đầy bụi đường, gật gù phụ họa: “Đúng vậy, Ông Đồ nói chẳng sai chút nào. Đường sá cũng không yên, cướp bóc hoành hành, chẳng biết bao giờ mới đến được đích an toàn. Nghe nói Thái Tử Lưu Ly muốn cải cách triều chính, muốn chấn hưng đất nước, nhưng lại bị phe phái khác trong triều đình cản trở, chèn ép đủ đường, khiến mọi việc cứ giậm chân tại chỗ. Chẳng biết đến bao giờ thì dân chúng mới được sống yên bình, không còn lo lắng về nạn đói, nạn cướp bóc hay sự bất công của quan lại nữa.” Giọng y đầy vẻ than vãn và tuyệt vọng.

Lâm Nhất ngồi lặng lẽ ở một góc, đôi mắt đen láy khẽ nhắm lại, Phù Trần Mộc đặt ngang đùi. Hắn không chỉ lắng nghe bằng tai, mà còn cảm nhận bằng toàn bộ giác quan của mình. Những câu chuyện, những lời than vãn từ những người xung quanh không chỉ là thông tin, mà còn là những luồng cảm xúc, những nỗi lo âu, sợ hãi, và cả sự bất lực đang lan tỏa trong không khí. Hắn cảm nhận được sự dao động tinh vi trong không khí, một sự mất cân bằng đang ăn sâu vào lòng người và cả đất trời.

Tô Mạt Nhi, dựa sát vào Lâm Nhất, khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh lộ rõ vẻ lo lắng, thì thầm: “Lâm ca ca, huynh có nghe thấy gì không? Sao mọi người đều lo lắng vậy? Còn cái Huyết Kiếm Khách kia, nghe tên đã thấy đáng sợ rồi!” Giọng nàng trong trẻo, nhưng giờ đây lại pha chút e dè.

Lâm Nhất khẽ mở mắt, ánh mắt hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong lại ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc. “Sự xáo động này... nó không chỉ là lời đồn, Mạt Nhi.” Hắn nói, giọng ôn hòa nhưng đầy sức nặng. “Ta cảm nhận được sự bất an sâu sắc trong lòng người, và cả sự mất cân bằng của đất trời ở phương xa, như một vết thương đang mưng mủ, lan rộng dần. Nó không phải là một sự kiện đơn lẻ, mà là cả một hệ thống đang lung lay, mục ruỗng từ bên trong.” Hắn khẽ nắm chặt Phù Trần Mộc, cảm nhận nguồn năng lượng thuần khiết từ nó, đối lập hoàn toàn với luồng khí hỗn loạn mà hắn đang cảm nhận từ hồng trần. Uyển Nhi quan sát vẻ mặt hắn, lòng thầm lo lắng cho hành trình sắp tới, nhưng vẫn tin tưởng vào quyết định của hắn.

***

Đến chiều tối, ánh hoàng hôn đã nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía tây, ba người Lâm Nhất tìm một quán trọ bình dân có tên Thanh Phong Quán để nghỉ chân. Quán trọ nhỏ bé, được xây bằng gỗ và mái ngói xám xịt, nằm khuất mình bên con đường vắng. Tiếng kẽo kẹt của cánh cửa cũ kỹ, mùi khói bếp thoang thoảng từ trong quán, cùng với ánh đèn lồng dầu leo lét, tạo nên một không khí ấm cúng nhưng cũng đầy vẻ u hoài của một nơi dừng chân tạm bợ. Sau bữa ăn đơn giản với vài món ăn dân dã, Lâm Nhất ngồi bên cửa sổ, tay cầm Phù Trần Mộc, ánh mắt đen láy sâu thẳm nhìn ra ngoài màn đêm đang dần buông xuống.

Ngoài kia, màn đêm đen đặc bao trùm vạn vật, chỉ còn lác đác vài ánh sao và ánh đèn lồng mờ ảo từ những ngôi nhà xa xa. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng chó sủa vọng lại từ thôn xóm gần đó, và tiếng gió đêm xào xạc qua những tán cây, tất cả đều tạo nên một bản nhạc buồn man mác của đêm tối. Trong không gian tĩnh lặng ấy, Lâm Nhất đã tổng hợp được rất nhiều thông tin từ những lời đồn đại của Ông Đồ và các thương nhân, nhưng quan trọng hơn, hắn đã cảm nhận được một luồng khí hỗn loạn, một sự 'bệnh tật' đang lan tràn trong Lưu Ly Hoàng Triều. Nó giống như một cơ thể đang bị suy yếu nặng nề, từng thớ thịt, từng mạch máu đều đang bị ăn mòn bởi một thứ độc tố vô hình. Sự mất cân bằng này không chỉ là những lời than vãn của dân chúng, mà đã trở thành một phần của hơi thở vạn vật nơi đó.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi ngồi cạnh hắn, lặng lẽ chờ đợi quyết định cuối cùng. Họ biết rằng, với tâm tính của Lâm Nhất, hắn sẽ không bao giờ quay lưng lại với những bất công, những đau khổ mà hắn cảm nhận được. Họ đã thấy ngọn lửa quyết tâm bùng lên trong mắt hắn khi hắn nói với lão phu già nua, và giờ đây, ngọn lửa ấy càng cháy mãnh liệt hơn.

Mộ Dung Uyển Nhi, với giọng nói trầm ấm và dịu dàng, khẽ phá vỡ sự im lặng: “Huynh đã quyết định rồi sao, Lâm Nhất?” Nàng nhìn hắn, ánh mắt vừa lo lắng cho sự an nguy của họ, vừa tràn đầy sự tin tưởng tuyệt đối vào người bạn đồng hành.

Lâm Nhất quay đầu lại, ánh mắt hắn xa xăm, như thể nhìn xuyên qua màn đêm để thấy rõ bức tranh hỗn loạn của Lưu Ly Hoàng Triều. Hắn khẽ siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, cảm nhận sự thanh tịnh và kiên cường từ nó. “Sự xáo động mà ta cảm nhận được không hề nhỏ, Uyển Nhi. Nó đã ăn sâu vào cốt tủy của hồng trần nơi đó, như một căn bệnh nan y đang tàn phá từ bên trong. Quan lại tham lam, dân chúng lầm than, kẻ lạ mặt gây rối, và cả sự xuất hiện của Huyết Kiếm Khách… tất cả đều là biểu hiện của một sự mất cân bằng trầm trọng.” Hắn dừng lại, hít một hơi thật sâu, rồi nói tiếp, giọng nói vang vọng trong không gian nhỏ bé, mang theo một sức nặng của trách nhiệm. “‘Vô Tiên’ không phải là vô cảm, mà là thấu hiểu và tìm cách chữa lành. Ta không thể làm ngơ trước những đau khổ ấy, không thể chỉ đứng nhìn khi sự cân bằng của vạn vật bị phá vỡ. Chân lý ‘Vô Tiên’ của ta, là để hành đạo, để góp phần lập lại sự cân bằng đã mất, dù chỉ là một phần nhỏ bé.”

Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh, khuôn mặt bầu bĩnh giờ đây không còn vẻ tò mò tinh nghịch mà thay vào đó là sự kiên quyết. Nàng vươn tay nắm lấy một góc áo của Lâm Nhất, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức mạnh: “Vậy chúng ta sẽ đến Lưu Ly Hoàng Triều! Mạt Nhi sẽ đi cùng Lâm ca ca! Mạt Nhi không sợ!” Nàng đã bắt đầu cảm nhận được sự nguy hiểm tiềm tàng, nhưng lòng trung thành và ý chí muốn giúp đỡ Lâm Nhất đã chiến thắng mọi nỗi sợ hãi mơ hồ.

Mộ Dung Uyển Nhi mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và chấp nhận. “Dù khó khăn đến đâu, chúng ta cũng sẽ cùng nhau đối mặt. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Mong rằng y thuật của thiếp có thể giúp ích được phần nào cho những con người lầm than nơi đó.” Lời nói của nàng như một lời hứa, một sự cam kết.

Lâm Nhất quay lại nhìn hai người đồng hành, ánh mắt hắn tràn đầy sự tin tưởng và quyết tâm. Hắn gật đầu, một nụ cười nhẹ hiếm hoi nở trên môi. “Được. Vậy thì chúng ta sẽ cùng nhau đến Lưu Ly Hoàng Triều.” Hắn đặt Phù Trần Mộc xuống bàn, đứng dậy, thân hình gầy gò nhưng giờ đây lại toát lên một vẻ thanh thoát và kiên cường lạ thường. Một quyết định đã được đưa ra, không còn do dự. Họ sẽ chuẩn bị nghỉ ngơi để sáng hôm sau tiếp tục hành trình, hướng về phía Lưu Ly Hoàng Triều, nơi những thử thách và những âm mưu chính trị đang chờ đợi. Hắn biết rằng, hành trình này sẽ không dễ dàng, nhưng hắn tin vào con đường 'Vô Tiên' của mình, tin vào sức mạnh của chân lý và sự kiên định của tâm hồn. Con đường hành đạo của hắn, giờ đây, đã thực sự bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ