Bình minh ló dạng, rải những tia nắng yếu ớt đầu tiên lên mái ngói rêu phong của quán trọ nhỏ nơi ba đạo hữu đã tá túc qua đêm. Sau một đêm dài chiêm nghiệm và đưa ra quyết định trọng đại, Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đã sẵn sàng cho hành trình tiến vào trái tim của sự xáo động: Lưu Ly Hoàng Triều. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, tiếng gió sớm xào xạc qua kẽ lá, tất cả đều mang một vẻ bình yên đến lạ, tựa hồ muốn níu chân lữ khách, nhắc nhở họ về sự an tĩnh hiếm hoi trước khi dấn thân vào chốn hồng trần cuộn sóng.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ vén bức màn vải thô, để lộ ra khung cảnh thôn dã còn đang chìm trong sương sớm. Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tinh khiết của không khí, rồi quay lại nhìn Lâm Nhất, ánh mắt như muốn nói, đây là sự bình yên cuối cùng chăng? Tô Mạt Nhi đã thức giấc từ lâu, nàng đang ngồi xếp lại vài bộ y phục đơn giản vào chiếc túi vải của mình, động tác tuy nhanh nhẹn nhưng trong ánh mắt vẫn còn vương chút ngái ngủ của tuổi thơ.
Lâm Nhất đứng dậy, thân hình gầy gò của hắn, trong ánh sáng mờ ảo của sớm mai, lại càng toát lên vẻ thanh thoát, tựa hồ một ngọn trúc giữa gió. Hắn cầm Phù Trần Mộc, khẽ vuốt ve những sợi phất trần trắng ngà, cảm nhận được sự tĩnh lặng mà vật phẩm này mang lại. Đêm qua, sau khi đã đưa ra quyết định, tâm hồn hắn dường như đã tìm thấy một sự an định mới. Hắn không còn do dự, không còn giằng xé. Con đường "Vô Tiên" của hắn, giờ đây, không chỉ là chiêm nghiệm mà còn là hành động, là dấn thân vào chốn thị phi để tìm kiếm chân lý, để góp phần lập lại sự cân bằng cho vạn vật.
“Đi thôi,” Lâm Nhất khẽ nói, giọng nói ôn hòa nhưng ẩn chứa sự kiên định. “Hành trình ngàn dặm, bắt đầu từ những bước chân đầu tiên.”
Ba người rời quán trọ, bỏ lại phía sau những đồng ruộng xanh rì và những mái nhà tranh yên bình. Càng tiến sâu vào nội địa, cảnh vật càng trở nên phồn thịnh hơn. Những con đường đất dần biến thành đường lát đá, những thôn xóm nhỏ bé nhường chỗ cho những trấn thành sầm uất hơn, và dòng người qua lại cũng đông đúc, hối hả hơn. Cuối cùng, sau vài ngày hành trình, một bức tường thành khổng lồ sừng sững hiện ra trước mắt họ, cao vút chạm tới tầng mây, như một con rồng đất đang cuộn mình bảo vệ châu báu. Đó chính là Đại Càn Đế Đô, trái tim của Lưu Ly Hoàng Triều.
Cổng thành hùng vĩ, được xây bằng những khối đá xanh khổng lồ, cao hơn trăm trượng, trên đó khắc họa những phù điêu rồng phượng tinh xảo, thể hiện quyền uy tối thượng của thiên tử. Hai bên cổng, những thị vệ thành trong bộ giáp sắt đơn giản nhưng uy nghi, đứng thẳng tắp, ánh mắt sắc bén quét qua từng lượt người ra vào. Từ xa, đã có thể nghe thấy tiếng ồn ào như sóng vỗ, tiếng xe ngựa lạch cạch, tiếng người mua bán rao hàng vọng lại từ bên trong, như một bản giao hưởng của cuộc sống đô thị.
“Ôi chao! Đây chính là đế đô sao? Thật là phồn hoa!” Tô Mạt Nhi không nén nổi tiếng reo lên, đôi mắt to tròn long lanh mở rộng hết cỡ, quét một lượt từ trên xuống dưới, từ trái sang phải, cố gắng thu hết vào tầm mắt vẻ tráng lệ của nơi này. Khuôn mặt bầu bĩnh của nàng giờ đây rạng rỡ hẳn lên, quên đi mọi mệt mỏi của chặng đường dài. Nàng cứ liên tục xoay đầu, chỉ trỏ những chi tiết kiến trúc lạ mắt, những đoàn xe ngựa sang trọng hay những người ăn mặc lộng lẫy đang tiến vào thành.
Mộ Dung Uyển Nhi mỉm cười nhẹ, ánh mắt nàng cũng ánh lên vẻ kinh ngạc, nhưng không quá ồn ào như Tô Mạt Nhi. Nàng ngắm nhìn những phù điêu cổ kính trên cổng thành, những đường nét chạm khắc tinh xảo đã trải qua bao thăng trầm của lịch sử, thầm cảm thán về sự khéo léo của người thợ thủ công xưa. Trang phục của nàng tuy đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ thanh nhã, khiến nàng không quá nổi bật giữa đám đông hỗn tạp, nhưng lại mang một khí chất khó tả.
Lâm Nhất vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lướt qua từng gương mặt, từng ngóc ngách của thành phố đang hiện ra trước mắt. Hắn không chỉ nhìn, mà hắn còn cảm nhận. Dưới vẻ hào nhoáng của những tòa nhà cao tầng, đường phố lát đá hoa cương rộng lớn, và dòng người tấp nập kia, hắn cảm thấy một luồng khí hỗn tạp, không chỉ là sự phồn vinh mà còn là sự lo toan, tham vọng, và cả những nỗi sợ hãi chực chờ. Hắn nhớ lại những lời đồn đại mà hắn đã nghe trên đường, và những cảm nhận về sự "bệnh tật" của hoàng triều này. Luồng khí ấy giờ đây hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết, như một bức tranh đa sắc mà lại ẩn chứa những gam màu u tối.
Khi họ đến gần cổng thành, một thị vệ thân hình to lớn, mặc giáp sắt đơn giản, khuôn mặt nghiêm nghị, đôi khi lộ vẻ mệt mỏi, đưa mắt nhìn qua bọn họ. Y không hỏi han gì nhiều, chỉ khẽ gật đầu sau khi kiểm tra sơ qua hành trang và giấy tờ thông hành, một sự kiểm tra nhanh gọn, dường như đã quá quen thuộc với dòng người vô tận. Nhưng Lâm Nhất vẫn kịp cảm nhận được từ y một luồng khí u uất, một sự mệt mỏi không chỉ vì công việc mà còn vì những gánh nặng vô hình đang đè nén. Y khẽ lẩm bẩm, giọng đủ nhỏ để chỉ mình Lâm Nhất có thể 'nghe' rõ qua khả năng đặc biệt của mình: "Vào thành thì dễ, ra thành thì khó... Ai biết được ngày mai sẽ ra sao." Lời nói ấy, không nhắm vào ai cụ thể, nhưng lại như một lời cảnh báo, một điềm báo cho những biến cố đang chờ đợi phía trước.
Bước qua cổng thành, ba người chính thức đặt chân vào lòng Đại Càn Đế Đô. Không khí lập tức trở nên khác biệt. Tiếng ồn ào vỡ òa như một làn sóng, nuốt chửng mọi âm thanh từ bên ngoài. Mùi hương liệu quý giá, mùi đồ ăn thức uống phong phú, mùi mồ hôi của đám đông, mùi khói đèn lồng mờ ảo, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một thứ mùi đặc trưng của đô thị phồn hoa. Lâm Nhất khẽ nhắm mắt lại một khắc, để tất cả những giác quan của mình hấp thụ bức tranh sống động này. Hắn cảm thấy mình như một sợi tơ mỏng manh đang được dệt vào tấm thảm khổng lồ của hồng trần. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng cũng lắm gian nan và bi ai. Con đường "Vô Tiên" của hắn, giờ đây, đã thực sự bắt đầu giữa chốn phồn hoa này.
Họ men theo dòng người, đi sâu vào những con phố lát đá hoa cương rộng lớn. Hai bên đường, những cửa hàng san sát nhau, trưng bày đủ loại hàng hóa, từ tơ lụa, gấm vóc cho đến ngọc ngà châu báu. Các tòa nhà thương mại cao tầng vươn mình sừng sững, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh nắng, lấp lánh như dát vàng. Thỉnh thoảng, họ lại đi ngang qua những con hẻm nhỏ, nơi những người dân nghèo khổ đang chật vật mưu sinh, đối lập hoàn toàn với vẻ hào nhoáng của những con phố chính. Sự tương phản này khiến Lâm Nhất không khỏi trầm tư. Vẻ đẹp của đô thành này, giống như một bức tranh được vẽ bằng những gam màu tương phản mạnh mẽ, vừa rực rỡ đến chói mắt, vừa u tối đến nghẹt thở.
Đến giữa trưa, họ lạc vào một khu chợ sầm uất nhất của đế đô, nơi mà sự sống dường như bùng nổ trong từng ngóc ngách. Các quầy hàng gỗ, lều vải được dựng san sát nhau, bày bán đủ loại sản vật, từ rau củ quả tươi ngon đến vải vóc thô mộc, từ gia vị thơm lừng đến những món đồ thủ công tinh xảo. Tiếng người mua bán rao hàng, tiếng mặc cả ồn ào, tiếng cười nói rộn rã, tiếng bước chân hối hả, tiếng xe ngựa lạch cạch chở hàng, tất cả tạo nên một bản hòa tấu hỗn độn nhưng tràn đầy sức sống. Mùi đồ ăn nướng thơm lừng hòa quyện với mùi gia vị nồng nàn, mùi vải vóc mới, mùi mồ hôi của đám đông và mùi đất ẩm ướt, khiến không khí trở nên đặc quánh, có thể cảm nhận được bằng cả khứu giác.
Tô Mạt Nhi lại một lần nữa bị cuốn hút bởi sự náo nhiệt của khu chợ. Nàng cứ liên tục níu áo Lâm Nhất, chỉ trỏ những món đồ chơi nhỏ xinh hay những món ăn vặt hấp dẫn. Đôi mắt nàng lấp lánh sự tò mò, và nàng không ngừng hỏi han về mọi thứ xung quanh. “Lâm ca ca, cái này là gì vậy? Nhìn ngon quá! Còn kia là gì vậy, đẹp quá đi mất!”
Nhưng Lâm Nhất, dù vẫn bước đi bên cạnh Tô Mạt Nhi và Mộ Dung Uyển Nhi, tâm trí hắn lại đang lặn sâu vào những dòng chảy ngầm của thị trường này. Hắn không chỉ nghe thấy âm thanh, ngửi thấy mùi hương, mà hắn còn cảm nhận được những luồng cảm xúc, những tâm tư đang ẩn giấu trong lòng mỗi con người. Hắn "nghe" được sự lo toan về miếng cơm manh áo của người bán hàng, sự ghen ghét đố kỵ giữa các tiểu thương, tham vọng làm giàu cháy bỏng trong ánh mắt của một vài kẻ, và cả nỗi sợ hãi mơ hồ của những người dân thấp cổ bé họng trước thế lực cường quyền. Vẻ phồn hoa bên ngoài chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh, bên dưới nó là những tầng lớp mâu thuẫn chồng chất, những nỗi đau âm ỉ, những bất công đang ngày ngày gặm nhấm lòng người.
Đang đi giữa đám đông, chợt có một tiếng quát tháo vang lên, phá vỡ bầu không khí ồn ào của khu chợ. Mọi người xung quanh đều giật mình, rồi nhanh chóng giãn ra, tạo thành một vòng tròn nhỏ. Lâm Nhất và hai người bạn cũng dừng lại, ánh mắt trầm tư hướng về phía có tiếng động.
Ở đó, một người phụ nữ dáng người mảnh mai, khuôn mặt xinh đẹp nhưng xanh xao, đôi mắt u buồn, đang run rẩy đứng trước một đám đông. Y phục của nàng đã cũ kỹ nhưng vẫn giữ được vẻ thanh cao, chứng tỏ nàng từng xuất thân từ một gia đình khá giả. Đó chính là Diệp Lan, một cựu tiểu thư quý tộc đã sa cơ lỡ vận. Trước mặt nàng là một gã đàn ông thân hình phốp pháp, khuôn mặt béo tốt, ánh mắt ti hí đầy vẻ hống hách và tham lam. Y vận bộ gấm vóc lụa là, tay phe phẩy chiếc quạt ngà, xung quanh là vài tên gia đinh hung hãn. Không ai khác, đó chính là Lý Tri Huyện, một quan lại có tiếng tham lam, chuyên ức hiếp dân lành.
“Con tiện tì kia! Đã đến lúc nào rồi mà còn dám khất nợ? Ngươi tưởng bổn quan dễ dãi lắm sao?” Lý Tri Huyện hống hách quát tháo, ngón tay béo núc chỉ thẳng vào mặt Diệp Lan. “Món nợ cha ngươi để lại, bổn quan đã cho ngươi bao nhiêu thời gian rồi? Hôm nay, nếu không có đủ bạc, thì đừng trách bổn quan không nể tình xưa nghĩa cũ!”
Diệp Lan lùi lại một bước, đôi mắt u buồn tràn ngập sự tuyệt vọng. Nàng khẽ cắn môi, giọng nói yếu ớt: “Đại nhân… xin người hãy thương tình… cha ta đã mất, gia sản đều đã bị tịch biên… ta thật sự không còn gì để trả…” Nàng đưa đôi mắt van lơn nhìn xung quanh, nhưng đám đông chỉ dám đứng nhìn, không một ai dám lên tiếng giúp đỡ. Sự thờ ơ và nỗi sợ hãi đã biến họ thành những bức tượng câm lặng.
Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn lấp lánh giờ đây đã ngấn nước, khuôn mặt bầu bĩnh của nàng đỏ bừng vì phẫn nộ. Nàng nắm chặt tay, siết chặt lấy góc áo Lâm Nhất. “Thật quá đáng! Sao họ có thể làm thế chứ? Hắn ta là một quan lại, sao lại đi ức hiếp một cô nương yếu đuối như vậy!” Giọng nàng tuy nhỏ nhưng chứa đựng sự căm phẫn sâu sắc. Nàng đã quen với sự công bằng của thiên nhiên, của những cánh rừng, hồ nước, nay chứng kiến sự bất công trắng trợn giữa chốn phồn hoa, nàng không sao chấp nhận được.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ thở dài, ánh mắt nàng tràn đầy sự xót xa khi nhìn Diệp Lan. Nàng khẽ vỗ vai Tô Mạt Nhi, giọng nói trầm ấm mà chất chứa nỗi niềm: “Hồng trần vốn dĩ là vậy, Mạt Nhi à... Càng phồn hoa, càng nhiều nỗi niềm. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Quan lại tham lam, cường hào ác bá luôn tìm cách chèn ép kẻ yếu thế. Đây đâu phải là chuyện hiếm gặp.” Lời nói của nàng như một sự chấp nhận bi ai về thực tại, nhưng trong ánh mắt nàng vẫn ánh lên niềm hy vọng mong manh rằng có ai đó sẽ đứng lên thay đổi.
Lâm Nhất trầm ngâm quan sát cảnh tượng trước mắt. Hắn không nói gì, ánh mắt sâu thẳm lướt qua Diệp Lan đang run rẩy, qua Lý Tri Huyện đang hống hách, và cả qua những gương mặt thờ ơ của đám đông. Hắn không lập tức can thiệp. Hắn muốn thấu hiểu sâu hơn bản chất của sự việc này, không chỉ là hành động của một cá nhân, mà là một phần của căn bệnh đang tàn phá Lưu Ly Hoàng Triều. Hắn cảm nhận được sự u uất từ Diệp Lan, sự kiêu ngạo lố bịch từ Lý Tri Huyện, và sự vô cảm của những người xung quanh. Tất cả đều là những mảnh ghép của bức tranh hỗn loạn mà hắn đã cảm nhận từ xa. Tiếng lòng của Diệp Lan, như một sợi chỉ mỏng manh, vang vọng trong tâm trí hắn: "Mọi thứ đều có thể mất đi, chỉ ký ức là còn lại." Câu nói ấy như một lời than vãn, một lời chấp nhận số phận, nhưng cũng là một sự kiên cường đến cùng cực.
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm vàng những mái ngói lưu ly của đế đô, ba người đã rời khỏi khu chợ ồn ào. Họ đi ngang qua Thiên Hương Lâu, một tòa tửu lầu sang trọng bậc nhất Đại Càn. Tòa nhà nhiều tầng được xây dựng từ gỗ quý và ngói lưu ly, trang trí lộng lẫy bằng đèn lồng thêu lụa và những bức tranh thủy mặc tinh xảo. Từ bên trong, tiếng nhạc cụ truyền thống như đàn tranh, sáo trúc vọng ra du dương, hòa cùng tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va chạm và tiếng cười nói vui vẻ. Mùi thức ăn cao cấp, mùi rượu thơm ngát và mùi hương liệu quý giá bay ra, lảng bảng trong không khí mát mẻ của buổi hoàng hôn, tạo nên một bầu không khí xa hoa, sang trọng, đầy vẻ hưởng thụ.
Thế nhưng, Lâm Nhất lại cảm nhận được một điều gì đó khác. Hắn khẽ nhắm mắt lại một khắc, lắng nghe không chỉ bằng thính giác mà bằng cả tâm hồn mình. Dưới lớp vỏ bọc của sự sang trọng và phồn hoa ấy, hắn "nghe" được những luồng khí hỗn loạn của tham vọng, lo sợ và âm mưu đang cuộn chảy. Hắn cảm nhận được những lời thì thầm không thành tiếng, những ý nghĩ ẩn sâu trong tâm trí của những kẻ đang vui vẻ bên trong. Hắn "nghe" được những cụm từ như "thái tử yếu đuối", "những kẻ muốn đoạt quyền", "sự bất mãn của các lão thần", và cả những toan tính, bè phái đang âm thầm hình thành. Luồng "linh khí" của Thiên Hương Lâu không thuần khiết, mà mang theo sự nặng nề của quyền lực và những dục vọng trần tục.
Đúng lúc đó, một đoàn xe ngựa sang trọng, được trang trí bằng lụa là gấm vóc và những phù hiệu triều đình, dừng lại trước Thiên Hương Lâu. Một quan lại cấp cao bước xuống, thân hình tuy không quá phốp pháp nhưng vẫn toát ra vẻ quyền uy, khuôn mặt y được che giấu dưới một vẻ lịch thiệp giả tạo, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh, đầy mưu tính. Hắn ta được đám gia đinh và thuộc hạ cung kính hộ tống vào bên trong, bỏ lại phía sau một luồng khí lạnh lẽo, đầy áp lực. Lâm Nhất cảm nhận rõ ràng sự khác biệt giữa Lý Tri Huyện tham lam, hống hách kia với vị quan lại cấp cao này; một kẻ là tiểu nhân, một kẻ là đại nhân vật, nhưng cả hai đều là biểu hiện của một căn bệnh đang ăn mòn Lưu Ly Hoàng Triều.
Lâm Nhất khẽ mở mắt, ánh nhìn hắn kiên định hơn bao giờ hết. Hắn quay sang Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang theo một sức nặng của sự chiêm nghiệm: “Vẻ ngoài càng lộng lẫy, bên trong càng nhiều sóng gió... Hồng trần này, có lẽ còn phức tạp hơn cả những cấm địa tu tiên. Ta đã từng nghĩ, tiên đạo là vượt thoát hồng trần, nhưng giờ đây, ta mới hiểu, tiên đạo tại tâm, chính là phải thấu hiểu và đối diện với nó.”
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi nhìn hắn, ánh mắt họ tràn đầy sự tin tưởng và chờ đợi. Họ không thể cảm nhận sâu sắc như Lâm Nhất, nhưng họ cảm nhận được sự nghiêm trọng trong lời nói của hắn, và sự kiên định trong ánh mắt ấy. Họ biết rằng, Lâm Nhất đã không còn chỉ là một người quan sát nữa. Hành trình này, không chỉ là để khám phá sự xáo động của Lưu Ly Hoàng Triều, mà còn là một bước ngoặt lớn trong con đường "Vô Tiên" của chính hắn.
Đứng trước Thiên Hương Lâu rực rỡ nhưng ẩn chứa đầy hiểm nguy, Lâm Nhất khẽ siết chặt Phù Trần Mộc trong tay. Hắn biết, những gì hắn đã cảm nhận được, từ sự bất công ở chợ cho đến những âm mưu nơi tửu lầu sang trọng này, chỉ là những tảng băng nổi của một thế lực ngầm khổng lồ. Những lời đồn về Thái Tử yếu thế, về phe phái đối lập, về những bí mật cổ xưa và cả bóng dáng của Huyết Kiếm Khách vẫn lởn vởn trong tâm trí hắn. Con đường hành đạo của hắn, giờ đây, đã thực sự bắt đầu giữa chốn phong ba bão táp của Đại Càn Đế Đô, nơi mà ranh giới giữa phàm trần và tiên đạo trở nên mờ nhạt, nơi mà chân lý của sự tồn tại sẽ được thử thách đến tận cùng. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm của hắn, giờ đây, đã lựa chọn dấn thân.