Đêm dần buông xuống trên Đại Càn Đế Đô, mang theo những bóng hình mờ ảo và hơi sương se lạnh, nhưng trong tâm Lâm Nhất, ngọn lửa của sự chiêm nghiệm vẫn bập bùng cháy. Hắn đã lựa chọn dấn thân, không phải vì danh vọng hay quyền lực, mà là để tìm kiếm chân lý giữa cõi hồng trần phức tạp này. Tiếng lòng của Diệp Lan, cùng những âm mưu thầm thì vọng lại từ Thiên Hương Lâu, tất cả như những sợi chỉ rối ren, đan dệt thành một bức tranh về thế sự đầy biến động. Bình minh ló dạng, nhuộm hồng những mái ngói lưu ly và tháp cao ngất ngưỡng, mở ra một ngày mới, cũng là một khởi đầu mới cho hành trình của ba người.
Sáng sớm, khí trời se lạnh còn vương vấn hơi sương đêm, Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đã rời khỏi khách điếm, hòa mình vào dòng người tấp nập trên con phố chính của Đại Càn Đế Đô. Những con đường lát đá hoa cương rộng lớn, bóng loáng dưới ánh nắng ban mai, dẫn họ qua những dãy cửa hàng san sát, những quán trà nghi ngút khói và những sạp hàng bày bán đủ loại kỳ trân dị bảo. Kiến trúc nơi đây quả thực tráng lệ đến ngỡ ngàng, những cung điện vàng son lấp lánh ẩn hiện phía xa, những tòa nhà thương mại cao tầng vươn mình kiêu hãnh như muốn chạm tới mây trời, và những tượng đá chạm khắc tinh xảo dọc hai bên đường càng tô điểm thêm vẻ uy nghi, cổ kính. Đèn lồng rực rỡ, dù ban ngày không cần thắp sáng, vẫn treo lủng lẳng trước mỗi cửa tiệm, như những bông hoa giấy muôn màu, báo hiệu cho một đêm hội sắp đến hay một lễ nghi trọng đại.
Tiếng người mua bán ồn ào vang vọng khắp nơi, hòa cùng tiếng xe ngựa lạch cạch trên đường đá, tiếng nhạc từ các tửu lâu đêm qua vẫn còn thoang thoảng dư âm, và tiếng rao hàng lảnh lót của những người bán rong. Thỉnh thoảng, tiếng chuông đồng hồ điểm giờ từ hoàng cung xa xa lại ngân vang, trầm ấm và uy nghiêm, như nhắc nhở về sự hiện diện của một quyền lực tối thượng. Mùi hương cũng phong phú không kém: mùi đồ ăn thức uống mới chế biến, thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi hương liệu quý giá thoảng qua từ những cửa tiệm bán vải vóc, mùi mồ hôi của đám đông đang hối hả, mùi khói đèn lồng còn vương vấn trong không khí, và đôi khi, một mùi tanh nhẹ của máu từ những lò mổ khuất sâu trong con hẻm nhỏ nào đó, khiến người ta chợt rùng mình. Bầu không khí sầm uất, náo nhiệt này như một bức tranh sống động về sự xa hoa và quyền lực, nhưng đồng thời, nó cũng ẩn chứa một sự phức tạp khó tả, một sự đan xen giữa phồn thịnh phàm trần và những luồng khí ẩn mình của các thế lực tu tiên mà Lâm Nhất đã cảm nhận được.
Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh, không ngừng đảo quanh, khuôn mặt bầu bĩnh đầy vẻ ngạc nhiên và thích thú. Nàng líu lo chỉ trỏ đây đó, tấm áo vải thô màu sắc tươi sáng của nàng như một điểm nhấn rực rỡ giữa dòng người. “Lâm Nhất ca ca, huynh xem kìa! Cái bánh bao kia thơm quá! Còn cái quạt này đẹp ghê! Đế Đô thật náo nhiệt, nhưng sao ta cứ thấy có gì đó không yên bình, Lâm Nhất ca ca?” Nàng nghiêng đầu, ánh mắt thoáng chút băn khoăn khi nhìn về phía những bóng người vội vã lướt qua, không một nụ cười, chỉ có sự toan tính hằn sâu trong ánh mắt.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng như làn gió sớm. Hắn đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve Phù Trần Mộc đang khoác trên vai, đôi mắt đen láy sâu thẳm lướt qua từng gương mặt, từng dáng hình trong đám đông. Hắn không chỉ nhìn, mà còn lắng nghe, không chỉ bằng thính giác, mà bằng cả tâm hồn mình, cảm nhận những rung động nhỏ nhất của vạn vật và lòng người. “Vạn vật đều có tiếng nói của nó, Mạt Nhi,” hắn trầm ấm đáp, giọng nói ôn hòa nhưng ẩn chứa một chiều sâu chiêm nghiệm. “Kẻ vui vẻ, người lo toan, người cầu tài, kẻ cầu danh, người mưu lợi, kẻ mưu quyền… tất thảy đều trộn lẫn vào nhau, tạo nên cái gọi là hồng trần. Vẻ ngoài càng phồn hoa, thì những dòng chảy ngầm của tham vọng và đấu tranh càng cuộn xiết. Sự bất an mà muội cảm nhận được, chính là từ những dòng chảy ấy mà ra.”
Mộ Dung Uyển Nhi, vẻ mặt thanh tú mang theo nỗi buồn ẩn hiện, chỉ im lặng đi bên cạnh, ánh mắt thấu hiểu nhìn Lâm Nhất. Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi khi Lâm Nhất cất lời, nàng lại lắng nghe một cách chân thành, như thể đang tìm kiếm những lời giải đáp cho chính những băn khoăn trong lòng mình. Nàng đã chứng kiến sự mục ruỗng của chính gia tộc mình, nàng hiểu rằng sự phồn hoa bề ngoài thường che đậy những vết nứt sâu bên trong. Nàng thấy Lâm Nhất không chỉ là một người tu đạo đang hành tẩu, mà còn là một người đang không ngừng tìm kiếm ý nghĩa của sự tồn tại, của con đường mà hắn đã chọn.
Họ tiếp tục dạo bước, Lâm Nhất không ngừng quan sát. Hắn “nghe” được tiếng than thở của một người phu khuân vác đang oằn mình dưới gánh nặng, tiếng cười khẩy của một tên quan lại khi đi qua một người ăn xin, tiếng rì rầm bàn tán về những biến động trong triều đình, những lời đồn thổi về Thái Tử Lưu Ly yếu đuối và sự lộng quyền của một vài đại thần. Những mảnh ghép thông tin, những dòng cảm xúc hỗn độn từ vạn vật và lòng người không ngừng đổ về tâm trí hắn, vẽ nên một bức tranh ngày càng rõ nét về tình hình bất ổn của Lưu Ly Hoàng Triều. Hắn biết, đế đô này không chỉ là một trung tâm phồn hoa, mà còn là một chiến trường vô hình, nơi những trận chiến của quyền lực và dục vọng đang diễn ra không ngừng. Cái cảm giác về một âm mưu lớn hơn, một thế lực nào đó đang thao túng từ phía sau, càng lúc càng trở nên rõ ràng trong tâm trí hắn. Phải chăng, những lời đồn về các bí mật cổ xưa, những cái tên như Hắc Y Nhân hay Tà Đạo Sĩ Mù mà hắn từng nghe loáng thoáng trên đường, lại có liên quan đến những gì đang diễn ra tại nơi đây? Sự bất ổn này không đơn thuần chỉ là đấu đá quyền lực, mà còn mang theo một mùi vị tà dị, một hơi thở lạnh lẽo mà chỉ những người có khả năng cảm nhận sâu sắc như hắn mới có thể nhận ra. Lâm Nhất khẽ siết chặt Phù Trần Mộc, tự hỏi, liệu tiên đạo của hắn có đủ sức để soi rọi những góc khuất tăm tối này không? Hay hắn sẽ chỉ là một hạt cát nhỏ bé, bị cuốn trôi trong dòng xoáy của hồng trần gian nan?
***
Thời gian trôi đi nhanh chóng, nắng gắt dần lên khi ba người tiến vào một quảng trường rộng lớn gần Hoàng Cung. Nơi đây, một buổi lễ công khai ‘trừng phạt’ đang diễn ra, thu hút hàng trăm người dân hiếu kỳ và cả những quan lại cấp thấp đến chứng kiến. Quảng trường được lát đá xanh, rộng thênh thang, ở chính giữa là một đài cao với cột trụ bằng gỗ sẫm màu. Bầu trời không một gợn mây, ánh nắng chói chang đổ xuống như thiêu đốt, càng khiến không khí trở nên ngột ngạt và căng thẳng. Tiếng hô vang của binh lính, tiếng roi quất mạnh vào không khí, và tiếng bàn tán xôn xao của đám đông trộn lẫn vào nhau, tạo nên một âm thanh hỗn loạn, nặng nề.
Trên đài cao, Thái Tử Lưu Ly đứng đó, khuôn mặt tuấn tú nhưng tái nhợt, đôi mắt nhìn xa xăm ẩn chứa vẻ ưu tư và mệt mỏi. Mái tóc đen dài của y được vấn gọn gàng trong chiếc kim quan, hoàng bào thêu rồng sang trọng của y dường như quá rộng, càng tôn lên vẻ gầy gò, thiếu sức sống. Y đứng như một pho tượng, bất lực chứng kiến một vị quan lại trung thành với mình, một lão thần đầu bạc, đang quỳ gối dưới chân đài, lưng còng rạp, trên người là những vết hằn của roi vọt. Xung quanh lão quan là hàng chục binh lính áo giáp sắt, tay cầm giáo dài, khuôn mặt nghiêm nghị, không chút biểu cảm.
Đối diện với Thái Tử, đứng sừng sững là Trần Gia Minh, một đại thần trẻ tuổi nhưng đầy quyền lực, khuôn mặt tuấn tú của hắn lạnh lùng, đôi mắt sắc sảo ánh lên vẻ kiêu ngạo và đắc thắng. Hắn mặc quan phục chỉnh tề, toát lên vẻ quyền uy mà không cần khoa trương. Giọng nói của hắn vang vọng, đầy uy thế, át cả tiếng ồn ào của đám đông: “Tội của kẻ này đã rõ, dám tư thông với phản tặc, mưu đồ lật đổ hoàng quyền! Chứng cứ rành rành, nhân chứng vật chứng đầy đủ. Thái Tử điện hạ, người có còn gì để nói?” Mỗi lời Trần Gia Minh thốt ra như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Thái Tử Lưu Ly, không chỉ kết tội vị quan trung thành, mà còn gián tiếp công kích đến chính uy tín và năng lực của y.
Thái Tử Lưu Ly khẽ run rẩy, đôi môi mấp máy. Y muốn phản bác, muốn bảo vệ người trung nghĩa, nhưng dường như có một sức nặng vô hình đè nén lấy y. Giọng nói của y yếu ớt, lạc đi trong không khí ngột ngạt: “Khanh… khanh có oan tình…” Những lời này không phải là một mệnh lệnh, mà chỉ là một lời thỉnh cầu, một sự yếu đuối đến đáng thương. Đám đông dân chúng xôn xao, có người sợ hãi cúi gằm mặt xuống, có người phẫn nộ nhưng không dám lên tiếng, chỉ dám lén lút nhìn nhau bằng ánh mắt đồng tình và thương cảm. Mùi mồ hôi, mùi hương liệu quý tộc, mùi khói và cả mùi tanh của máu bị roi đánh trên người vị quan lão thần, tất cả hòa quyện, tạo nên một cảm giác ghê tởm.
Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng lẫn trong đám đông, vô tình chứng kiến toàn bộ sự việc. Tô Mạt Nhi, khuôn mặt bầu bĩnh giờ đây đỏ bừng vì tức giận, đôi mắt to tròn ngấn nước, nàng thì thầm, giọng líu lo nhưng đầy vẻ bất bình: “Thật quá đáng! Rõ ràng là vu khống! Nhìn lão quan kia xem, làm sao có thể là phản tặc được chứ? Thái Tử điện hạ lại bất lực như vậy sao?” Nàng nắm chặt tay, muốn xông lên tranh cãi nhưng bị Mộ Dung Uyển Nhi giữ lại.
Mộ Dung Uyển Nhi, vẻ mặt thấu hiểu nhưng cũng đầy lo lắng, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Tô Mạt Nhi, ánh mắt nàng nhìn Lâm Nhất như muốn tìm kiếm một lời giải đáp, một sự an ủi. Nàng cảm nhận được sự bất công nghiệt ngã đang diễn ra, nhưng nàng cũng hiểu được sự phức tạp của quyền lực thế tục, nơi lẽ phải đôi khi bị chà đạp dưới gót giày của kẻ mạnh.
Lâm Nhất khẽ nhắm hờ mắt, không khí xung quanh hắn dường như trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ. Hắn không chỉ nghe bằng tai, mà còn cảm nhận bằng toàn bộ tâm hồn mình. Hắn cảm nhận từng luồng cảm xúc đang cuộn chảy trong quảng trường: sự phẫn nộ âm ỉ của dân chúng, sự đắc thắng của Trần Gia Minh, sự uất ức của vị quan lão thần, và đặc biệt là sự bất lực, tuyệt vọng của Thái Tử Lưu Ly. Hắn cảm nhận được những sợi dây quyền lực vô hình đang siết chặt lấy cổ họng Thái Tử, khiến y không thể cất lời phản kháng. Hắn "nghe" được tiếng lòng của vị quan lão thần, không phải là sự sợ hãi cái chết, mà là sự tiếc nuối cho một vị chủ nhân yếu đuối, một triều đình đang trên đà suy vong. Hắn cũng "nghe" được những lời thì thầm của một vài quan lại khác, những kẻ đang âm thầm ủng hộ Trần Gia Minh, những kẻ đang toan tính, mưu đồ lật đổ để giành lấy quyền lực.
Trần Gia Minh, thấy Thái Tử Lưu Ly không thể phản bác, khẽ nhếch mép cười đắc thắng, một nụ cười lạnh lùng, đầy vẻ mưu mẹo. Hắn không cần Thái Tử nói thêm điều gì, chỉ cần sự im lặng của y là đủ để khẳng định quyền uy của hắn. Hắn vẫy tay, ra hiệu cho binh lính. Tiếng roi quất mạnh vào không khí, rồi giáng xuống người vị quan lão thần, vang lên một âm thanh khô khốc, xé lòng. Đám đông rùng mình. Thái Tử Lưu Ly khẽ nhắm mắt, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má tái nhợt. Y cúi đầu, lộ rõ sự yếu đuối và bất lực trước một thế lực mà y không thể chống lại.
Lâm Nhất đứng đó, lòng hắn như có một tảng đá đè nặng. Hắn đã từng nghĩ, tiên đạo là vượt thoát hồng trần, nhưng giờ đây, hồng trần lại hiện ra trước mắt hắn một cách trần trụi, tàn nhẫn đến vậy. Kẻ mạnh nuốt chửng kẻ yếu, đạo lý bị chà đạp, và những người có lương tri thì phải chịu đựng sự bất công. Hắn cảm nhận được sự bất lực của quyền lực thế tục, khi một vị Thái Tử, biểu tượng của hoàng quyền, lại không thể bảo vệ được người trung thành của mình. Đây không chỉ là một vụ án nhỏ, mà là một đòn giáng mạnh vào uy tín của Thái Tử, một bước đi tinh vi trong âm mưu chính trị nhằm làm suy yếu và cuối cùng là lật đổ y. Những lời đồn về 'bí mật cổ xưa' và 'thế lực đứng sau' lại chợt hiện về, như một tấm màn đen đang dần bao phủ lấy toàn bộ hoàng triều này, biến những cuộc đấu đá quyền lực thông thường thành một vở kịch lớn hơn, tăm tối hơn.
***
Khi ánh trăng vằng vặc chiếu sáng Đại Càn Đế Đô, rải bạc lên những mái ngói xanh của Khinh Vân Khách Điếm, ba người Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi ngồi trong phòng trọ. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn, hắt lên những bóng hình lung lay trên tường, càng khiến không khí trở nên trầm lắng và nặng nề hơn sau những gì họ đã chứng kiến. Khinh Vân Khách Điếm là một ngôi nhà gỗ hai tầng với mái ngói xanh, tương đối nhỏ nhắn so với sự tráng lệ của kinh thành, nhưng bên trong lại ấm cúng. Tiếng trò chuyện rôm rả từ sảnh lớn phía dưới, tiếng chén đĩa va chạm, tiếng bước chân trên cầu thang gỗ cũ kỹ, và tiếng gió nhẹ thổi qua cửa sổ mang theo mùi khói bếp và mùi trà thoang thoảng, tất cả chỉ càng làm nổi bật sự tĩnh lặng trong căn phòng của họ.
Tô Mạt Nhi vẫn còn bực dọc, khuôn mặt bầu bĩnh của nàng vẫn chưa hết đỏ bừng. Nàng ngồi trên chiếc ghế gỗ đơn giản, hai tay nắm chặt, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào Lâm Nhất, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp, một sự an ủi từ hắn. “Lâm Nhất ca ca,” nàng cất tiếng, giọng nói tuy líu lo nhưng chứa đầy sự phẫn nộ bị kìm nén, “huynh thấy không? Rõ ràng là lão quan kia bị oan! Rõ ràng là Trần Gia Minh vu khống! Thái Tử điện hạ lại bất lực như vậy sao? Để một người trung thành phải chịu hàm oan, chịu đòn roi ngay trước mắt mình mà không thể làm gì… Thật đáng thương!” Nàng thở dài, một tiếng thở dài non nớt nhưng chứa đựng nỗi bất bình sâu sắc trước sự bất công của thế gian. “Tiên đạo tại tâm, nhưng nếu tâm không thể chịu đựng được cảnh này, thì phải làm sao đây?”
Mộ Dung Uyển Nhi, ngồi đối diện với Lâm Nhất, vẻ mặt thanh tú ẩn chứa nỗi buồn càng trở nên trầm tư. Nàng đặt tay lên tay Tô Mạt Nhi như muốn an ủi, rồi nhìn Lâm Nhất, giọng nói của nàng nhẹ nhàng nhưng đầy sự quan ngại: “Chính sự phức tạp, Lâm Nhất huynh. Chúng ta là người tu đạo, theo lẽ thường, không nên can thiệp vào phàm trần thế sự. Xưa nay, các vị tiền bối đều dạy, hồng trần chỉ là một cõi để luyện tâm, để thấu hiểu vạn vật, chứ không phải để chúng ta dấn thân vào những tranh chấp quyền lực không hồi kết. Liệu chúng ta có nên can thiệp?” Nàng nhớ lại những lời dặn dò của sư phụ, về con đường tu đạo phải thuận theo tự nhiên, không vướng bận hồng trần. Nhưng những gì họ vừa chứng kiến lại quá đỗi nghiệt ngã, quá đỗi bất công.
Lâm Nhất không trả lời ngay. Hắn đưa tay lên vuốt ve Phù Trần Mộc, cảm nhận từng thớ gỗ sần sùi, lạnh lẽo, như muốn tìm kiếm sự bình an từ nó. Đôi mắt hắn sâu thẳm, ánh lên tia sáng của sự đấu tranh nội tâm. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vằng vặc chiếu sáng Hoàng Cung nguy nga ẩn hiện phía xa, những mái ngói vàng son dưới ánh trăng trở nên lạnh lẽo và xa cách. Tiếng lòng của những người dân oan khuất, tiếng oán thán của vị quan lão thần, tiếng thở dài tuyệt vọng của Thái Tử Lưu Ly, tất cả vẫn còn vang vọng trong tâm trí hắn. Con đường Vô Tiên mà hắn đang theo đuổi, liệu có phải là một con đường vô tình, một con đường cho phép hắn đứng ngoài nhìn những bất công mà không mảy may động lòng?
“Quyền lực thế tục, cuối cùng cũng chỉ là trò chơi của lòng người,” Lâm Nhất chậm rãi cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang theo một sức nặng của sự chiêm nghiệm sâu sắc. “Kẻ mạnh nuốt chửng kẻ yếu, đạo lý bị chà đạp, nhân luân đảo lộn. Ta đã từng nghĩ, tiên đạo là vượt thoát hồng trần, là siêu việt lên trên những tham lam, dục vọng này. Nhưng giờ đây, ta mới hiểu, tiên đạo tại tâm, chính là phải thấu hiểu và đối diện với nó. Nếu tâm không tĩnh lặng, nếu tâm còn bị lay động bởi những bất công này, thì làm sao có thể nói là đã vượt thoát?” Hắn quay lại nhìn Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, ánh mắt hắn chất chứa một nỗi băn khoăn lớn lao. “Nhưng… liệu ta có thể đứng nhìn? Liệu một người tu đạo, một người mang trong mình khát vọng tìm kiếm chân lý, có thể làm ngơ trước cảnh đời nhiễu nhương, trước những oan khuất đang chất chồng kia không?”
Sự giằng xé nội tâm trong Lâm Nhất hiện rõ trên khuôn mặt thư sinh của hắn. Một bên là đạo lý “Vô Tiên” mà hắn đã theo đuổi, con đường của sự vô vi, thuận theo tự nhiên, không can thiệp vào những tranh chấp thế tục. Một bên khác là lòng trắc ẩn sâu sắc của hắn, là bản chất nhân ái đã được hun đúc từ những ngày tháng gian khó ở Huyền Nguyên Quan, là tiếng gọi của lương tri trước sự bất công tày trời. Con đường nào mới là chân chính? Liệu việc can thiệp vào chính sự, vào những mưu toan quyền lực bẩn thỉu, có phải là đi ngược lại con đường hắn đã chọn, hay chính là một phần tất yếu của quá trình “hồng trần luyện tâm”, một thử thách để hắn thấu hiểu sâu sắc hơn về nhân sinh, về bản chất của quyền lực và sự tồn tại?
Hắn nhớ lại những lời thầy dạy, những câu chuyện về các vị tiên nhân không màng thế sự, ẩn mình tu luyện nơi thâm sơn cùng cốc. Nhưng cũng có những vị tiên nhân, khi thấy chúng sinh lầm than, lại giáng trần để cứu độ. Ranh giới giữa vô vi và hữu vi, giữa vô tình và hữu tình, đôi khi thật khó phân định. Thái Tử Lưu Ly yếu đuối, u uất, bị chèn ép, đó chính là biểu hiện rõ nhất của sự mục ruỗng trong hoàng triều. Trần Gia Minh, kẻ kiêu ngạo, xảo quyệt kia, là một phần của thế lực đang thao túng, đang đẩy Lưu Ly Hoàng Triều vào vực thẳm. Những gì hắn "nghe" được từ những lời thì thầm của vạn vật và lòng người không chỉ dừng lại ở bề nổi, mà còn hé lộ những tầng sâu hơn, những bí mật cổ xưa, những thế lực tăm tối đứng sau những cuộc đấu đá này, những cái tên như Hắc Y Nhân và Tà Đạo Sĩ Mù vẫn lởn vởn trong tâm trí, tựa như một sợi dây liên kết vô hình giữa những biến cố hiện tại với một âm mưu lớn hơn, một mối đe dọa tiềm tàng đối với toàn bộ cõi hồng trần.
Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Hắn biết, quyết định của mình lúc này không chỉ ảnh hưởng đến vận mệnh của một vị Thái Tử, mà còn có thể định hình lại con đường Vô Tiên của chính hắn. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm của hắn, giờ đây, đang bị thử thách đến tận cùng. Hắn đã dấn thân vào hồng trần, và giờ đây, hồng trần đang gọi tên hắn. Liệu hắn có thể nghe thấy tiếng gọi ấy, và tìm ra con đường để đáp lại nó, mà không đánh mất đi chính mình?