Ánh trăng đã lùi xa, nhường chỗ cho vầng dương rực rỡ, nhưng trong lòng Lâm Nhất, bóng đêm của những suy tư vẫn còn vương vấn. Hắn vẫn ngồi đó, trong tư thế tĩnh tọa, nhưng tâm trí đã du hành qua bao nẻo đường, từ những lời sư phụ Vân Du Đạo Nhân dạy về "vô vi" đến những mảnh ký ức vụn vặt về một thiếu niên tên Trần Hạo, bị nhấn chìm trong biển hận thù. Hắn mở mắt, ánh mắt đen láy sâu thẳm nhìn về phía cửa hang, nơi ánh bình minh đang len lỏi, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên nền đá xám. Một ngày mới đã bắt đầu, nhưng nó không mang theo sự bình yên, mà là lời báo hiệu cho một cơn bão sắp sửa ập đến. Hắn cảm nhận được, cái không khí đang đặc quánh lại, chứa đựng những dự cảm chẳng lành, như một dòng sông ngầm đang chảy xiết dưới lòng đất, chực chờ phá vỡ đê đập mà tràn ra.
“Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm,” hắn lẩm nhẩm, bàn tay khẽ vuốt ve Phù Trần Mộc. Cây gậy tre mộc mạc, chứng nhân cho bao thăng trầm của hắn, nay lại trở thành điểm tựa cho những trăn trở. Hắn đã sẵn sàng, không phải cho một cuộc chiến tranh giành thắng bại, mà cho một cuộc đối diện với chính những vết sẹo của hồng trần, với những mảnh vỡ của nhân sinh mà hắn khao khát hàn gắn. Tiên đạo của hắn, không phải là ẩn mình nơi thâm sơn cùng cốc, mà là dấn thân vào chính những gian nan, thử thách của cuộc đời, là thấu hiểu và tìm cách chữa lành những vết thương của thế gian. Hắn đã đi qua bao vùng đất, chứng kiến bao cảnh đời, và giờ đây, trước mắt hắn, Đại Càn Đế Đô không chỉ là một kinh thành phồn hoa, mà là một bức tranh lớn của nhân tình thế thái, nơi ẩn chứa cả những vẻ đẹp huy hoàng và những góc tối thẳm sâu.
Khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, soi rọi vào hang động, Lâm Nhất đứng dậy. Thân hình hắn gầy gò, nhưng mỗi bước đi lại toát lên một vẻ thanh thoát, kiên định. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, sau một đêm trằn trọc không ngủ, cũng đã thức giấc. Ánh mắt lo lắng của Mộ Dung Uyển Nhi như muốn hỏi, nhưng nàng không nói, chỉ lặng lẽ chuẩn bị hành trang. Tô Mạt Nhi, gương mặt bầu bĩnh vẫn chưa hết vẻ bơ phờ, khẽ dụi mắt, rồi bất giác bám chặt lấy vạt áo Lâm Nhất, như một chú chim non tìm kiếm sự che chở. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, một điều gì đó nặng nề hơn cả những lời đồn đại về Huyết Kiếm Khách.
**Cảnh 1: Phàm Nhân Thị Trường**
Phàm Nhân Thị Trường, trái tim của Đại Càn Đế Đô, đã đón bình minh bằng một sự náo nhiệt quen thuộc. Dòng người đổ về từ các ngả đường, như những mạch máu đang bơm sự sống vào kinh thành cổ kính. Các quầy hàng gỗ, lều vải được dựng san sát nhau, trải dài như một tấm thảm đa sắc màu. Tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng mặc cả của các bà các cô, tiếng cười nói giòn tan của trẻ nhỏ, tiếng bước chân vội vã của những người hành khất, và cả tiếng leng keng của tiền đồng va vào nhau, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng ồn ào, sôi động. Mùi đồ ăn thơm lừng từ các gánh hàng rong như bún, phở, bánh rán quyện lẫn mùi gia vị nồng nàn, mùi vải vóc mới, mùi mồ hôi của đám đông và mùi đất ẩm ướt sau một đêm sương. Tất cả tạo nên một không khí sầm uất, tràn ngập sự sống và hoạt động, một bức tranh sống động về hồng trần phồn hoa, nơi con người mưu sinh, vui vẻ và đôi khi, quên đi những lo toan của cuộc đời.
Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi hòa mình vào dòng người. Hắn vẫn khoác trên mình bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu, nhưng luôn sạch sẽ, gọn gàng, như một nét chấm phá giản dị giữa rừng gấm lụa. Đôi mắt hắn không ngừng quan sát, không phải để tìm kiếm một bóng hình cụ thể, mà để cảm nhận hơi thở của hồng trần, để thấu hiểu những lo toan, những niềm vui, nỗi buồn của người dân nơi đây. Tô Mạt Nhi, khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, ban đầu còn líu lo kể chuyện này chuyện nọ, nhưng dần dà, nàng cũng cảm nhận được sự căng thẳng vô hình đang bao trùm. Nàng bỗng im bặt, ánh mắt dò xét xung quanh, bàn tay càng siết chặt hơn vào vạt áo Lâm Nhất. Mộ Dung Uyển Nhi, vẻ mặt thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, lại càng thêm nặng trĩu. Nàng đi cạnh Lâm Nhất, thỉnh thoảng liếc nhìn hắn, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại thôi. Nàng hiểu, Lâm Nhất đang lắng nghe, đang chiêm nghiệm.
Khi dòng người đang tấp nập, bỗng chốc một âm thanh lạ vang lên, như tiếng kim loại sắc lạnh cứa vào không khí. Rồi tiếp đó là một tiếng thét thất thanh, xé toạc bầu không khí vốn đang ồn ào. Dân chúng chợt khựng lại, như những bức tượng bị đóng băng. Một giây tĩnh lặng ngắn ngủi, rồi mọi thứ vỡ òa.
"Á!"
"Huyết Kiếm Khách!"
Tiếng la hét kinh hoàng bùng nổ, nối tiếp nhau như một làn sóng dữ. Từ phía cuối chợ, một bóng dáng cao lớn, thân hình cương nghị, khoác áo choàng đen, xuất hiện như một bóng ma. Hắn ta di chuyển nhanh như chớp, thanh kiếm cổ màu huyết trên tay hắn phản chiếu ánh nắng chói chang, nhuốm một màu đỏ đến rợn người. Ánh mắt lạnh lùng, sâu thẳm ẩn chứa sự u uất của hắn quét qua đám đông. Hắn không nói một lời, nhưng mục tiêu của hắn đã rõ.
Một quan lại tham ô, bụng phệ, đang diễu hành cùng vài tên thị vệ, khuôn mặt vênh váo, bỗng chốc đông cứng lại. Hắn ta vừa định thốt lên điều gì đó, thì Huyết Kiếm Khách đã tới. Thanh kiếm huyết lạnh lùng chỉ thẳng vào tim hắn ta, không chút do dự, không chút khoan nhượng.
"Kẻ tham lam, tội ác, không thể dung tha!" Giọng nói của Huyết Kiếm Khách lạnh lẽo, vang vọng giữa tiếng la hét hoảng loạn của dân chúng, như lưỡi dao cứa vào từng thớ thịt. Hắn ra tay nhanh gọn, tàn nhẫn. Một nhát kiếm xuyên tim, máu tươi bắn ra, nhuộm đỏ cả nền đá. Tên quan lại đổ gục xuống, đôi mắt vẫn còn mở trừng trừng vì kinh hãi.
Cảnh tượng ấy như châm ngòi cho một làn sóng hoảng loạn lớn hơn. Dân chúng, như đàn ong vỡ tổ, bỏ chạy tán loạn, giẫm đạp lên nhau. Tiếng la hét, tiếng khóc than, tiếng đổ vỡ của các quầy hàng, tiếng chén bát văng tung tóe, tiếng xe ngựa bị lật đổ vang khắp nơi. Khói bụi mù mịt bốc lên, che khuất tầm nhìn, khiến cảnh tượng càng thêm hỗn loạn và đáng sợ. Mùi máu tươi, mùi mồ hôi, mùi đất ẩm và mùi sợ hãi lan tỏa khắp không gian, bám lấy từng hơi thở.
Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh giờ tràn ngập sự kinh hoàng, sợ hãi đến tột độ. Nàng bám chặt lấy Lâm Nhất, cả người run rẩy. "Lâm Nhất ca, đáng sợ quá!" Nàng líu lo, giọng nói lạc hẳn đi, khuôn mặt bầu bĩnh trắng bệch.
Mộ Dung Uyển Nhi, tuy cố giữ bình tĩnh hơn, nhưng ánh mắt nàng cũng đầy bất an. Nàng siết chặt cánh tay Lâm Nhất, gương mặt thanh tú hiện rõ sự lo lắng. "Chuyện này... không ổn rồi." Nàng lẩm bẩm, không chỉ vì cảnh tượng trước mắt, mà còn vì cảm giác dự báo một điều gì đó còn lớn hơn đang đến.
Lâm Nhất, trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, vẫn giữ được sự trầm tĩnh đáng kinh ngạc. Hắn không nói gì, chỉ ôm chặt Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, che chở họ khỏi dòng người đang tháo chạy như thủy triều. Thân hình gầy gò của hắn, trong giờ phút này, lại trở thành một bức tường vững chắc. Đôi mắt đen láy của hắn quét qua Huyết Kiếm Khách, rồi lại nhìn vào cảnh tượng hỗn loạn xung quanh. Hắn cảm nhận được luồng khí tức quen thuộc, mạnh mẽ và đầy hận thù, không thể lẫn vào đâu được. Đó không chỉ là sự hận thù đơn thuần, mà là sự hận thù đã được tôi luyện qua bao năm tháng, ăn sâu vào tận xương tủy, biến thành một lưỡi kiếm sắc bén, không ngừng khát máu.
Cảnh tượng này không đơn thuần là một vụ án mạng, mà là một lời tuyên chiến, một thông điệp đẫm máu gửi đến toàn bộ Đại Càn Đế Đô, gửi đến những kẻ đang ngồi trên ngai vàng, những kẻ tự cho mình là công lý. Huyết Kiếm Khách không chỉ giết người, hắn còn đang gieo rắc một hạt mầm sợ hãi, một hạt mầm hoài nghi vào tận gốc rễ của sự ổn định. Lâm Nhất biết, hắn không thể làm ngơ. Con đường Vô Tiên của hắn, dù là "vô vi", cũng không thể là buông xuôi, là mặc kệ. Nó là thấu hiểu, là chuyển hóa, là không làm ngơ trước những bất công của hồng trần.
**Cảnh 2: Đại Càn Đế Đô (Một con hẻm nhỏ gần thị trường)**
Dòng người hoảng loạn vẫn cuồn cuộn đổ ra các ngả đường, như những con sóng bạc đầu xô vào bờ đá. Lâm Nhất, với kinh nghiệm từng trải trên giang hồ, đã nhanh chóng dẫn Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi rẽ vào một con hẻm nhỏ, khuất khỏi tầm mắt của đám đông và sự hỗn loạn trực diện. Con hẻm hẹp và tối, hai bên là những bức tường gạch cũ kỹ, phủ đầy rêu phong. Nơi đây khác hẳn với sự ồn ào náo nhiệt của thị trường. Âm thanh từ phía chợ vọng lại chỉ còn là những tiếng la hét hỗn loạn bị bóp nghẹt, tiếng kim loại va chạm chan chát nghe xa xăm, cùng tiếng vó ngựa dồn dập của thị vệ đang hối hả kéo đến. Thỉnh thoảng, tiếng còi hiệu của thị vệ vang lên, xé tan sự tĩnh mịch của con hẻm, mang theo một nỗi sợ hãi mơ hồ.
Không khí trong con hẻm trở nên nặng nề, ngột ngạt. Dù đã tránh được đám đông, nhưng mùi máu tươi vẫn phảng phất trong gió, hòa lẫn với mùi bụi đất và mùi mồ hôi của chính họ, tạo nên một cảm giác ghê rợn. Tô Mạt Nhi vẫn bám chặt lấy Lâm Nhất, đôi mắt long lanh đầy nước, khuôn mặt bầu bĩnh áp vào lưng hắn. Nàng run rẩy như cành liễu trước gió, dường như mọi vẻ hoạt bát thường ngày đã biến mất, chỉ còn lại một cô bé yếu ớt, sợ hãi. Mộ Dung Uyển Nhi, dù cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi tay nàng vẫn siết chặt túi thuốc và kim châm, ánh mắt không ngừng nhìn ra phía ngoài, nơi tiếng động vẫn vang lên không dứt.
Lâm Nhất đứng tựa vào một bức tường, đôi mắt đen láy nhìn xuyên qua kẽ hở giữa hai ngôi nhà, hướng về phía quảng trường. Từ đây, hắn có thể thấy rõ hơn cảnh tượng Huyết Kiếm Khách đang giao chiến với các thị vệ triều đình. Huyết Kiếm Khách, với thanh kiếm huyết trên tay, di chuyển như một bóng ma, nhanh nhẹn và khó lường. Kiếm pháp của hắn quỷ dị, mỗi chiêu thức đều mang theo sát khí lạnh lẽo, không chút nhân từ. Các thị vệ, dù đông đảo, nhưng dường như không thể tiếp cận hắn. Mỗi khi họ xông lên, hắn lại lướt đi như một làn khói, để lại phía sau những thân người đổ gục. Hắn không chỉ giết người mà còn gieo rắc sự sợ hãi, cho thấy một ý đồ sâu xa hơn, một sự tính toán lạnh lùng chứ không phải là hành động bộc phát.
Lâm Nhất nhắm hờ mắt, cảm nhận. Luồng khí tức đó... không thể sai được. Đó là luồng khí tức mà hắn đã từng cảm nhận được từ "bóng người bí ẩn" trong những lần gặp gỡ trước đây, và giờ đây, nó mạnh mẽ hơn, thuần khiết hơn, và tràn đầy hận thù đến mức khiến người ta phải rùng mình. "Khí tức này... không thể sai được. Hắn ta... đã thay đổi rất nhiều." Lâm Nhất độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong cõi hư vô của tâm trí hắn, mang theo một nỗi buồn sâu sắc. Hắn nhớ lại những lời đồn đại về gia tộc họ Trần bị diệt vong, về thiếu niên mười lăm tuổi thoát chết và mang trong mình hạt mầm hận thù. Giờ đây, hạt mầm ấy đã nảy mầm, đâm chồi, và kết trái bằng những vụ án mạng đẫm máu.
Sự giằng xé trong lòng Lâm Nhất càng trở nên dữ dội. Một mặt, hắn muốn giữ an toàn cho Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, tránh xa khỏi vòng xoáy bạo lực này. Mặt khác, con đường "Vô Tiên" của hắn, cái "tiên đạo tại tâm" mà hắn luôn theo đuổi, lại thúc giục hắn phải can thiệp. Hắn không thể làm ngơ trước nỗi đau, trước sự bất công, dù sự can thiệp ấy có thể đặt hắn vào nguy hiểm khôn lường. Hắn siết chặt nắm tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, nội tâm giằng xé giữa việc giữ an toàn cho bản thân và những người hắn yêu quý, và can thiệp vào sự bất công đang diễn ra trước mắt.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ kéo tay hắn, ánh mắt nàng chất chứa sự lo lắng tột độ. "Chúng ta không thể làm gì sao, Lâm Nhất?" Giọng nàng thì thầm, nhỏ nhẹ, nhưng ẩn chứa một sự bất lực, một sự cầu mong.
Lâm Nhất không trả lời ngay. Hắn vẫn nhìn ra ngoài, ánh mắt sắc bén như chim ưng. Hắn biết, nếu hắn ra tay, hắn sẽ không chỉ đối đầu với Huyết Kiếm Khách, mà còn đối đầu với triều đình, với Trần Gia Minh, người đang truy lùng 'ẩn sĩ' một cách gắt gao. Đó là một con dao hai lưỡi, một lựa chọn đầy rủi ro. Nhưng hắn cũng hiểu, nếu hắn không làm gì, vòng xoáy hận thù này sẽ không bao giờ dừng lại. Huyết Kiếm Khách chỉ là một mũi kiếm, và chắc chắn có một bàn tay đang cầm giữ mũi kiếm ấy, hoặc ít nhất, có một nguyên nhân sâu xa hơn đã tạo ra mũi kiếm ấy. Hắn chỉ là một triệu chứng của một căn bệnh lớn hơn đang ăn mòn Đại Càn này, một căn bệnh mà có thể liên quan đến những thế lực mà hắn đã từng gặp, như Hắc Y Nhân hay Tà Đạo Sĩ Mù.
Hắn hít thở sâu, một quyết định đã được đưa ra. “Không thể không làm gì,” hắn tự nhủ, giọng nói trầm lắng, nhưng kiên định như đá tảng. “Mỗi người đều có một con đường riêng để truy cầu ‘tiên đạo’, nhưng không phải con đường nào cũng dẫn đến sự thanh tịnh. Con đường của Trần Hạo… nó đã bị nhuốm máu, bị vặn vẹo. Ta phải cố gắng kéo hắn ra khỏi vực thẳm đó, nếu còn có thể.” Hắn đã nói vậy trong suy nghĩ của mình đêm qua, và giờ đây, lời nói đó lại vang vọng, trở thành kim chỉ nam cho hành động của hắn.
**Cảnh 3: Quảng trường trung tâm Đại Càn Đế Đô**
Hỗn loạn vẫn đang ngự trị tại quảng trường trung tâm Đại Càn Đế Đô, nhưng giờ đây nó đã đạt đến đỉnh điểm của sự điên cuồng. Huyết Kiếm Khách, thân hình cao lớn, vóc dáng cương nghị, đã đẩy lùi được một nhóm thị vệ. Các thi thể nằm la liệt trên nền đá, máu tươi loang lổ, tạo thành những vũng đỏ sẫm dưới ánh nắng chói chang. Thanh kiếm cổ màu huyết của hắn vẫn nhỏ từng giọt máu xuống đất, như một lời tuyên ngôn đẫm máu về sự báo thù không ngừng nghỉ. Hắn đứng trên xác của tên quan lại tham ô vừa bị hắn hạ sát, ánh mắt lạnh lẽo quét qua đám đông, tìm kiếm mục tiêu tiếp theo, hoặc ít nhất, tìm kiếm một kẻ nào đó dám cản đường hắn. Sự tàn nhẫn và quyết đoán của hắn khiến những thị vệ còn lại co rúm, không dám tiến lên. Tiếng kim loại va chạm chan chát vẫn vang lên không ngớt, nhưng giờ đây nó thưa thớt hơn, yếu ớt hơn, như tiếng chuông báo tử cho những linh hồn xấu số. Tiếng la hét của thị vệ xen lẫn tiếng gầm gừ đầy sát khí của Huyết Kiếm Khách, tiếng vó ngựa dồn dập từ xa vọng lại, và tiếng người dân hoảng loạn tháo chạy vẫn không ngừng nghỉ.
Không khí đặc quánh mùi máu tanh nồng, mùi bụi đất bị khuấy động, mùi mồ hôi của sự sợ hãi và mùi thuốc súng phảng phất từ những vũ khí của thị vệ. Bầu trời vẫn trong xanh, nắng ấm, nhưng dường như bị bao phủ bởi một đám mây đen vô hình của bạo lực và chết chóc, khiến cả không gian trở nên u ám, ảm đạm.
Trong khoảnh khắc đối đầu căng thẳng đó, một bóng dáng thanh thoát bước ra từ đám đông đang tháo chạy. Hắn bước đi điềm tĩnh, không nhanh không chậm, mỗi bước chân đều mang theo một sự kiên định lạ thường, như thể đang dạo bước trong một khu vườn tĩnh lặng chứ không phải giữa một biển người đang hoảng loạn. Hắn không khoa trương, không vội vã, nhưng sự hiện diện của hắn lại như một dòng suối mát lành len lỏi vào giữa cơn hoả hoạn, thu hút mọi ánh nhìn. Đó chính là Lâm Nhất.
Bộ đạo bào vải thô cũ kỹ của hắn phất phơ trong gió, mái tóc đen dài được búi gọn gàng theo kiểu đạo sĩ. Khuôn mặt thư sinh, đôi mắt đen láy sâu thẳm, thường mang vẻ trầm tư, giờ đây lại ánh lên một sự quyết tâm, một ý chí sắt đá. Hắn tiến thẳng về phía trung tâm quảng trường, nơi Huyết Kiếm Khách đang đứng sừng sững như một ác ma.
Cùng lúc đó, từ một con đường lớn hơn, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên rõ rệt. Trần Gia Minh, dáng người cao ráo, gương mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng, đôi mắt sắc sảo, dẫn đầu một đội quân tinh nhuệ hơn, mặc giáp sắt sáng loáng, hối hả xông đến. Hắn nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn, nhìn thấy Huyết Kiếm Khách đang đứng giữa bãi chiến trường, và đôi mắt hắn tóe lửa giận dữ.
"Dừng tay, Huyết Kiếm Khách! Ngươi không thể thoát!" Trần Gia Minh rống lên, giọng nói vang vọng khắp quảng trường, mang theo sự tức giận và áp lực của một người chỉ huy. Hắn giơ tay, ra hiệu cho đội quân bao vây Huyết Kiếm Khách.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, ánh mắt của Huyết Kiếm Khách và Trần Gia Minh đều tập trung vào một bóng dáng khác, một bóng dáng nhỏ bé hơn, nhưng lại mang một khí chất không thể lẫn vào đâu được. Lâm Nhất đã đứng cách Huyết Kiếm Khách không xa, Phù Trần Mộc trong tay hắn khẽ rung động. Hắn không mang theo kiếm, không mang theo dao, chỉ có một cây gậy tre mộc mạc, nhưng sự hiện diện của hắn lại khiến cả quảng trường như chững lại một nhịp.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, từ con hẻm nhỏ, nấp mình sau một bức tường đổ nát, ánh mắt đầy lo lắng dõi theo Lâm Nhất. Tô Mạt Nhi khẽ thút thít, muốn gọi tên hắn nhưng lại sợ hãi không dám. Mộ Dung Uyển Nhi, vẻ mặt tái mét, chỉ biết siết chặt túi thuốc, đôi mắt trong veo ngấn lệ. Nàng biết, Lâm Nhất đã đưa ra quyết định của mình, một quyết định có thể thay đổi tất cả. Nàng tin tưởng hắn, nhưng nỗi sợ hãi vẫn bao trùm lấy trái tim nàng.
Cái không khí căng thẳng bao trùm lấy quảng trường, như một sợi dây vô hình đang siết chặt lồng ngực mọi người. Giờ đây, không còn là cuộc đối đầu giữa Huyết Kiếm Khách và thị vệ triều đình đơn thuần nữa. Nó đã trở thành một cuộc hội ngộ định mệnh, giữa một kẻ mang trong mình nỗi hận thù ngút trời, một vị quan quyền lực khao khát duy trì trật tự, và một đạo sĩ gầy gò, mang trong mình tiên đạo của sự thấu hiểu và chữa lành.
Huyết Kiếm Khách, với đôi mắt lạnh lùng, nhìn thẳng vào Lâm Nhất. Một thoáng ngạc nhiên lướt qua trong đôi mắt u uất của hắn, rồi nhanh chóng bị thay thế bởi sự cảnh giác. Hắn cảm nhận được luồng khí tức thanh tịnh nhưng kiên định từ Lâm Nhất, một luồng khí tức hoàn toàn đối lập với sự hận thù đang bùng cháy trong hắn.
Trần Gia Minh cũng sững sờ khi thấy Lâm Nhất. Hắn không ngờ 'ẩn sĩ' mà hắn đang truy lùng lại xuất hiện vào thời điểm này, và lại còn đứng giữa Huyết Kiếm Khách và đội quân của hắn. Hắn cau mày, ánh mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào Lâm Nhất, đầy nghi hoặc và tức giận. Sự xuất hiện của Lâm Nhất đã làm phức tạp thêm tình hình vốn đã rất rối ren.
Lâm Nhất không nói một lời. Hắn chỉ đứng đó, đối diện với Huyết Kiếm Khách, với ánh mắt thấu cảm nhưng kiên định. Hắn biết, cuộc đối đầu này không chỉ là một trận chiến thể chất. Nó là một cuộc đấu trí, đấu tâm hồn, một nỗ lực để kéo một linh hồn đã lạc lối ra khỏi vực sâu của hận thù. Hắn cảm nhận được cái lạnh từ sát khí của Huyết Kiếm Khách, cảm nhận được sự tuyệt vọng ẩn sâu bên trong sự tàn nhẫn đó.
Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn đã sẵn sàng. Con đường phía trước, dù đầy chông gai, hiểm nguy, nhưng cũng chính là con đường để hắn tìm thấy chân lý, để thực sự trở thành một đạo sĩ Vô Tiên. Và giờ đây, chân lý ấy đang hiện hữu ngay trước mắt hắn, trong hình hài của một Huyết Kiếm Khách đầy hận thù, giữa quảng trường ngập tràn máu và nước mắt. Lâm Nhất đã bước vào vòng xoáy, và hắn biết, hắn không thể rút lui.