Sát khí cuồn cuộn, không gian dường như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc Huyết Kiếm Khách nhìn thẳng vào Lâm Nhất. Cái nhìn ấy, băng giá như sương tuyết nghìn năm, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một ngọn lửa cuồng nộ đang chực chờ bùng cháy, thiêu rụi tất thảy. Hắn không nói một lời, nhưng từng thớ thịt trên cơ thể, từng đường gân nổi lên trên cánh tay cầm kiếm, đều như đang gào thét một nỗi oán hận không thể nguôi ngoai.
Rồi, không một tiếng động, Huyết Kiếm Khách vụt biến mất khỏi tầm mắt, chỉ còn lại một vệt tàn ảnh đỏ rực xé ngang không trung. Thanh Huyết Kiếm cổ xưa trong tay hắn, vốn đã nhuốm màu oan nghiệt, giờ đây như được tưới thêm sinh khí, biến thành một luồng huyết quang đáng sợ, bổ thẳng vào Lâm Nhất. Tốc độ kinh hồn, kiếm chiêu như nước chảy mây trôi nhưng mỗi nhát đều ẩn chứa sát khí ngút trời, không hề có chút do dự hay lưu tình. Tiếng gió rít lên chói tai khi kiếm khí sắc bén xé tan không khí, mang theo mùi máu tanh nồng dường như đã thấm sâu vào lưỡi kiếm, khiến cả không gian như đặc quánh lại.
Lâm Nhất không né tránh, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng bên trong lại ánh lên sự tinh tường và một quyết tâm sắt đá. Hắn hiểu, đây không phải là một trận đấu thông thường, mà là sự đối đầu của hai dòng chảy tư tưởng, hai con đường đời hoàn toàn đối lập. Hắn không truy cầu sức mạnh để khuất phục, mà đi tìm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân. Phù Trần Mộc trong tay hắn khẽ rung động, không phải là vũ khí để tấn công, mà là một đạo cụ để dẫn dắt, để hóa giải. Hắn vận dụng 'Vô Tiên chi Đạo', hóa giải từng đòn kiếm bằng những động tác mềm mại, uyển chuyển như nước. Từng nhát kiếm của Huyết Kiếm Khách tuy tàn độc, nhưng đều bị Phù Trần Mộc của Lâm Nhất khẽ phẩy một cái, chuyển hướng đi, làm giảm bớt uy lực mà không cần đối chọi trực diện.
Dân chúng xung quanh, vẫn chưa hoàn hồn sau những gì vừa xảy ra, giờ đây lại bị cuốn vào vòng xoáy của một cuộc giao tranh khốc liệt hơn. Tiếng la hét hoảng loạn lại vang lên, xé toạc bầu không khí vốn đã căng thẳng. Tiếng xe ngựa lạch cạch, tiếng nhạc từ các tửu lâu giờ đã biến thành tiếng đổ vỡ loảng xoảng của đồ đạc, tiếng cửa hàng sập xuống. Mùi đồ ăn thức uống phong phú, mùi hương liệu quý giá của Phàm Nhân Thị Trường giờ bị át đi bởi mùi bụi đất bốc lên, mùi mồ hôi chua chát của đám đông hoảng loạn, và trên hết là mùi tanh nồng của máu, dù chưa trực tiếp đổ ra từ cuộc chiến này, nhưng lại len lỏi từ những vết thương cũ, từ nỗi sợ hãi nguyên thủy đang trỗi dậy.
Lâm Nhất không ngừng di chuyển, thân pháp linh hoạt như cá lượn trong nước, tránh xa những nơi đông người, đồng thời khẽ dùng Phù Trần Mộc hất nhẹ những người đang luống cuống, dẫn họ ra khỏi vòng chiến. Hắn không chỉ phải đối phó với Huyết Kiếm Khách mà còn phải bảo vệ những sinh linh vô tội xung quanh. Trong đầu hắn, một dòng suy nghĩ miên man chảy: *Hận thù của hắn đã ăn sâu đến thế sao? Phải chăng ta đã gặp hắn từ rất lâu rồi, khi nỗi đau còn chưa biến thành cuồng nộ?* Hắn cảm nhận được cái lạnh buốt từ sát khí của Huyết Kiếm Khách, nhưng sâu thẳm hơn, hắn còn cảm nhận được một sự tuyệt vọng đến tột cùng, một nỗi khao khát được giải thoát ẩn sâu bên trong sự tàn nhẫn đó.
"Ngươi cản đường ta? Ngươi hiểu gì về nỗi đau của ta?" Giữa những tiếng kiếm khí xé gió, tiếng va chạm kim loại chói tai, giọng nói của Trần Hạo bỗng vang lên, trầm đục và đầy căm phẫn. Hắn không ngừng tấn công, mỗi nhát kiếm như muốn khắc sâu nỗi đau của mình vào tâm can Lâm Nhất, nhưng kỳ lạ thay, đạo sĩ trẻ tuổi vẫn đứng vững như một ngọn núi trầm mặc giữa bão tố.
Lâm Nhất khẽ thở dài, Phù Trần Mộc trong tay nhẹ nhàng gạt một nhát kiếm chí mạng đang nhắm vào yết hầu. "Ta thấy được nỗi đau ấy, nhưng hận thù không thể hóa giải hận thù. Con đường ngươi đang đi, chỉ dẫn tới vực sâu không đáy." Giọng nói của hắn ôn hòa, chân thành, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh trấn an kỳ lạ, như một dòng nước mát lành đổ vào giữa cơn hỏa hoạn. Hắn không dùng lời lẽ hùng hồn để thuyết giáo, mà chỉ nói ra sự thật hiển nhiên mà chính Huyết Kiếm Khách cũng có lúc đã biết, nhưng bị hận thù che mờ lý trí.
Trần Hạo cười khẩy, tiếng cười nghe như tiếng kim loại cọ xát vào đá, rợn người. "Hóa giải? Ngươi nói nhẹ nhàng làm sao! Chẳng phải những kẻ như các ngươi, những kẻ đứng trên cao, mới là nguyên nhân của mọi nỗi đau sao?" Huyết Kiếm trong tay hắn lại càng thêm phần hung tợn, kiếm ảnh lóe sáng trong nắng chiều gay gắt, như muốn nuốt chửng lấy bóng hình gầy gò của Lâm Nhất. Hắn không màng đến những quầy hàng đổ nát, những tiếng la hét thất thanh, chỉ có Lâm Nhất và mối thù hằn trong lòng hắn là mục tiêu duy nhất. Mùi tanh của hoa máu trên Huyết Kiếm dường như càng nồng hơn, ám ảnh lấy từng nhát vung.
Trần Gia Minh, dẫn đầu đội cấm vệ quân, đã cố gắng xông vào vòng chiến. Hắn nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn, nhìn thấy Huyết Kiếm Khách đang đứng giữa bãi chiến trường, và đôi mắt hắn tóe lửa giận dữ. "Dừng tay, Huyết Kiếm Khách! Ngươi không thể thoát!" Hắn gầm lên, nhưng giọng nói bị át đi bởi tiếng kiếm khí và tiếng đổ vỡ. Lực lượng triều đình, mặc dù đông đảo và tinh nhuệ, nhưng lại hoàn toàn bất lực trước hai vị cường giả đang giao đấu. Kiếm khí của Trần Hạo quá mạnh mẽ, và Lâm Nhất lại quá linh hoạt, cả hai đều di chuyển với tốc độ mà phàm nhân khó lòng theo kịp.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, nấp mình sau một bức tường đổ nát, chứng kiến cảnh tượng khốc liệt. Mộ Dung Uyển Nhi, vẻ mặt tái mét, nhưng đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên cường. Nàng siết chặt túi thuốc, nhanh chóng chạy đến những dân chúng bị thương, bắt đầu sơ cứu. "Đừng sợ! Cố gắng di chuyển về phía đó! Chúng ta sẽ an toàn!" Giọng nàng, dù run rẩy, vẫn cố gắng trấn an. Tô Mạt Nhi, ban đầu sợ hãi đến mức không dám cất lời, giờ đây cũng nhanh chóng phụ giúp Mộ Dung Uyển Nhi, gương mặt bầu bĩnh đầy lo lắng, nhưng cũng đầy quyết tâm. Nàng đưa tay che miệng, cố gắng kìm nén tiếng khóc, ánh mắt không rời khỏi bóng dáng Lâm Nhất, người đang phải đối mặt với một trận chiến không chỉ bằng sức mạnh.
Cuộc chiến giữa Lâm Nhất và Huyết Kiếm Khách trở nên khốc liệt hơn, không còn bó hẹp trong phạm vi quảng trường. Hai bóng hình, một đỏ rực như lửa, một thanh thoát như mây, di chuyển với tốc độ kinh hoàng qua các con phố, xuyên qua những cửa hàng đã bị bỏ trống hoặc đổ nát. Tiếng kiếm khí xé gió, tiếng va chạm kim loại chói tai, tiếng la hét hoảng loạn của dân chúng, tiếng đổ vỡ của các quầy hàng, tiếng thở dốc của Lâm Nhất và Trần Hạo cứ thế hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt và hỗn loạn. Mùi bụi đất bốc lên nồng nặc từ những mảnh vỡ, mùi gỗ cháy từ một gian hàng bị kiếm khí xẹt qua, và mùi máu tanh nồng hơn nữa, giờ đây không chỉ là từ thanh Huyết Kiếm, mà còn từ những vết thương của dân chúng vô tội, những người dù đã cố gắng chạy trốn vẫn không tránh khỏi sự tàn phá của trận chiến. Bầu không khí căng thẳng, nguy hiểm, nhuốm màu tuyệt vọng, bao trùm lên toàn bộ khu phố chợ sầm uất một thời.
Trần Hạo không màng đến những thứ xung quanh, mỗi chiêu thức đều mang theo sự hủy diệt, như muốn trút hết căm hờn vào thế giới này. Hắn thi triển Huyết Kiếm Vô Tình, một bộ kiếm pháp tàn độc, mỗi nhát kiếm đều mang theo ý chí đoạt mạng. Kiếm ảnh hóa thành những dải lụa đỏ rực, xoáy tròn, tấn công không ngừng nghỉ, tạo ra những cơn lốc kiếm khí rợn người. Ánh kiếm lóe sáng trong nắng yếu dần, rồi dần chìm vào hoàng hôn buông xuống, khiến cho những đường kiếm đỏ như máu càng thêm phần ma quái. Hắn không có sự mềm mại, chỉ có sự cương mãnh và tàn bạo, một sự khao khát được giải tỏa nỗi uất hận đã tích tụ bấy lâu.
Lâm Nhất vận dụng Thái Cực Đạo Quyết, dùng tứ lạng bạt thiên cân, mượn lực đẩy lực. Hắn không trực tiếp chống đỡ những đòn tấn công cuồng bạo của Trần Hạo, mà dùng sự uyển chuyển, khéo léo của Phù Trần Mộc để dẫn dắt kiếm khí của đối phương đi chệch hướng, hoặc biến nó thành lực phản đòn nhẹ nhàng, không gây thêm thương tổn cho môi trường xung quanh. Đôi mắt hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng không ngừng quan sát ánh mắt và cử chỉ của Trần Hạo, cố gắng đọc vị tâm tư hắn, tìm kiếm một khe hở, một điểm yếu trong lớp vỏ bọc hận thù dày đặc. Lâm Nhất cảm nhận được cái lạnh buốt của sát khí, sự tức giận bùng nổ, nhưng đằng sau đó, hắn còn thấy được sự cô độc, sự tuyệt vọng và nỗi đau không thể giãi bày.
Cấm vệ quân của Trần Gia Minh cố gắng hình thành vòng vây nhưng hoàn toàn bất lực trước tốc độ và sức mạnh của hai vị cường giả. Họ chỉ có thể đứng từ xa, bắn tên, nhưng những mũi tên đó dễ dàng bị kiếm khí của Trần Hạo đánh bật, hoặc bị Lâm Nhất khẽ phẩy Phù Trần Mộc làm chệch hướng. Trần Gia Minh, gương mặt tuấn tú giờ đây nhăn nhó vì tức giận và bất lực, gầm lên ra lệnh: "Mau trấn áp! Không được để hắn phá hoại Đế Đô!" Hắn biết rằng nếu Huyết Kiếm Khách tiếp tục gây loạn, uy tín của triều đình sẽ bị tổn hại nghiêm trọng. Nhưng hắn càng cố gắng, lại càng cảm thấy quyền lực của mình trở nên nhỏ bé trước sức mạnh phi phàm này.
"Trấn áp? Các ngươi trấn áp được nỗi oán hận của ta sao?" Trần Hạo chợt bật cười khẩy, tiếng cười nghe như tiếng sắt thép va đập, đầy châm biếm và bi thương. "Chính các ngươi, những kẻ nhân danh trật tự, mới là kẻ đã gieo rắc mầm mống hận thù này!" Kiếm chiêu của hắn lại càng thêm phần điên cuồng, không còn giữ chút quy tắc nào, chỉ còn là sự bùng nổ của nỗi căm hờn.
Lâm Nhất trong lòng không ngừng suy tư. *Hận thù của hắn đã ăn sâu đến thế ư? Một hận thù không chỉ đến từ cá nhân, mà còn từ sự bất công của cả một hệ thống. Phải chăng, những bí mật cổ xưa, những thế lực đứng sau Hắc Y Nhân và Tà Đạo Sĩ Mù mà ta từng nghe đồn, cũng có liên quan đến nỗi đau của hắn? Một âm mưu lớn hơn đang dần hé lộ, và Trần Hạo, chỉ là một quân cờ bị đẩy vào cuộc.* Hắn nhận ra, trận chiến này không chỉ dừng lại ở việc ngăn chặn một kẻ báo thù, mà còn là việc thấu hiểu căn nguyên của mọi bi kịch.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, cùng với một vài người dân dũng cảm khác, vẫn đang nỗ lực sơ tán và chữa trị những người bị thương. Mùi thuốc từ túi của Uyển Nhi hòa lẫn với mùi máu tanh, mùi bụi, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ. Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh, giờ đây đầy ắp nước mắt, không chỉ vì sợ hãi mà còn vì đau lòng trước cảnh tượng bi thương. "Lâm Nhất... huynh nhất định phải bình an..." Nàng thì thầm, giọng nói lạc đi trong tiếng hỗn loạn. Nàng hiểu, Lâm Nhất không phải là người muốn chiến đấu, nhưng hắn không thể đứng nhìn.
Dáng người cao ráo, gương mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng của Trần Gia Minh giờ đây phủ một lớp bụi bặm, ánh mắt sắc sảo đầy bất lực khi nhìn thấy cấm vệ quân của mình liên tục bị đẩy lùi. Hắn đã từng nghĩ rằng quyền lực là vĩnh cửu, nhưng giờ đây, trước một sức mạnh vượt xa tầm kiểm soát, hắn bắt đầu cảm thấy sự vô thường của nó. *Tình cảm chỉ là gánh nặng, quyền lực mới là vĩnh cửu* - câu nói này giờ đây vang lên trong đầu hắn, nhưng lại mang một ý nghĩa cay đắng. Sự bất lực của triều đình trước Huyết Kiếm Khách này cho thấy những "bệnh tật" sâu xa trong hệ thống quyền lực, điều mà Lâm Nhất đã từng chiêm nghiệm khi giúp đỡ Thái Tử Lưu Ly. Đây không chỉ là một cuộc nổi loạn, mà còn là một vết nứt lớn trong sự ổn định của Lưu Ly Hoàng Triều.
Thời gian trôi đi, hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, nhưng ánh sáng yếu ớt của mặt trời không thể xua tan được bóng tối của nỗi sợ hãi và hận thù. Gió mạnh hơn, thổi tung những mảnh vụn, mang theo tiếng kiếm khí rít lên chói tai. Cuộc giao tranh cứ thế tiếp diễn, không có hồi kết, cho đến khi hai bóng hình lại một lần nữa lao vào một góc khuất gần Thiên Hương Lâu, nơi ánh sáng yếu ớt của đèn lồng bắt đầu le lói, càng làm tăng thêm vẻ mờ ảo, ma quái cho khung cảnh.
Hoàng hôn dần chuyển đêm, ánh trăng mờ nhạt bắt đầu le lói qua tầng mây mỏng, nhưng không đủ để xua đi bóng tối bao trùm khu phố đổ nát. Gió đêm lạnh buốt, rít qua những khe hở của các ngôi nhà sập xệ, mang theo mùi máu tanh nồng hơn bao giờ hết, mùi bụi đất, và cả mùi mồ hôi chua chát từ những thân thể kiệt sức. Tiếng kiếm khí bén nhọn xé gió, tiếng va chạm kim loại chói tai, tiếng thở dốc nặng nề của Lâm Nhất và Trần Hạo, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc chết chóc, căng thẳng tột độ. Bầu không khí quánh đặc sự tuyệt vọng, như một gánh nặng vô hình đè nén lên lồng ngực mọi người.
Trần Hạo, dù cuồng nộ và hung hãn, nhưng sau một thời gian dài giao chiến, cũng đã bắt đầu lộ rõ sự mệt mỏi. Hắn bị dồn vào một góc, nhưng sự tuyệt vọng và hận thù trong lòng lại dâng lên đến đỉnh điểm, biến thành một sức mạnh điên cuồng cuối cùng. Ánh mắt cuồng nộ của hắn xoáy sâu vào Lâm Nhất, như muốn xé toạc linh hồn đạo sĩ trẻ tuổi. Hắn gầm lên một tiếng, không còn là lời nói, mà là tiếng gào thét của một linh hồn bị tổn thương đến cực độ, rồi thi triển một chiêu thức cực kỳ mạnh mẽ, dường như không màng đến sinh tử. Thanh Huyết Kiếm trong tay hắn bỗng phát ra ánh sáng đỏ rực chói mắt, như một vầng trăng máu khổng lồ, xé toạc không gian, bổ thẳng vào Lâm Nhất. Đây là đòn quyết định, là sự bùng nổ của tất cả nỗi oán hận đã tích tụ bấy lâu, không cho đối phương bất kỳ đường lui nào.
Lâm Nhất, sau khi thấu hiểu được phần nào nỗi đau của Trần Hạo qua từng ánh mắt, từng cử chỉ, từng nhát kiếm, biết rằng đây là thời khắc quan trọng nhất. Hắn không dùng sức mạnh đối chọi, bởi vì hắn hiểu, bạo lực không thể dập tắt bạo lực, hận thù không thể hóa giải hận thù. Hắn chỉ đứng đó, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn giữ vẻ trầm tĩnh lạ thường, nhưng sâu bên trong lại là sự thấu cảm vô hạn. Hắn buông lỏng Phù Trần Mộc, không phải để chống đỡ, mà để nhẹ nhàng vẽ một vòng tròn trên không trung, không phải để hóa giải sát khí bằng sức mạnh, mà là bằng tâm cảnh của mình. Vòng tròn ấy không có thực thể, nhưng lại như một bức tường vô hình, bao bọc lấy vầng trăng máu đang lao tới, làm giảm đi tốc độ, hóa giải từng chút một sự cuồng bạo của nó.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng kỳ lạ giữa trận chiến hỗn loạn, khi vầng trăng máu của Trần Hạo bị vòng tròn vô hình của Lâm Nhất bao bọc, ánh mắt hai người giao nhau. Lâm Nhất nhìn thẳng vào Trần Hạo, ánh mắt thâm sâu, không một chút sợ hãi hay phán xét, chỉ có sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Hắn nhìn thấy rõ ràng một tia sáng le lói của sự tổn thương sâu thẳm ẩn chứa bên trong đôi mắt tràn ngập hận thù của Trần Hạo. Đó không phải là ánh mắt của một kẻ ác độc bẩm sinh, mà là của một người đã trải qua quá nhiều bi kịch, đã bị cuộc đời vùi dập đến mức chỉ còn biết dùng hận thù để tồn tại. Khoảnh khắc ấy, động tác của Trần Hạo khựng lại trong giây lát, như một pho tượng bị đóng băng giữa không trung, vầng trăng máu cũng chợt chững lại, không còn hung tợn như trước.
Lâm Nhất khẽ mở môi, giọng nói trầm ấm, đầy thấu hiểu, vang lên giữa tiếng gió đêm lạnh buốt, như một lời thì thầm len lỏi vào tâm hồn đang dậy sóng của Trần Hạo: "Ngươi không chỉ muốn giết chóc, ngươi muốn được lắng nghe... muốn được giải thoát." Câu nói ấy không phải là một câu hỏi, mà là một sự khẳng định, một sự thấu hiểu sâu sắc đến tận cùng bản chất của nỗi đau mà Trần Hạo đang gánh chịu. Nó như một làn gió mát lành thổi qua ngọn lửa căm hờn đang cháy bỏng trong lòng Trần Hạo, khiến ngọn lửa ấy, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cũng phải chùn xuống, lộ ra phần than tro lạnh lẽo bên dưới.
Trần Gia Minh và cấm vệ quân đang tiến đến gần hơn, nhưng tất cả đều sững sờ, không thể tin vào mắt mình. Họ đã chuẩn bị cho một trận chiến máu đổ đầu rơi, nhưng không ngờ lại chứng kiến một khoảnh khắc tĩnh lặng kỳ lạ, nơi thời gian dường như ngưng đọng, và hai cường giả đối đầu nhau không bằng vũ lực mà bằng ánh mắt và lời nói. Sự bất lực của Trần Gia Minh và cấm vệ quân trước sức mạnh của Trần Hạo, và giờ là trước sự can thiệp kỳ lạ của Lâm Nhất, cho thấy những vấn đề nội tại của Lưu Ly Hoàng Triều không chỉ là tham nhũng hay yếu kém, mà còn là sự thiếu vắng lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu, mở đường cho các xung đột chính trị lớn hơn mà Lâm Nhất sẽ phải đối mặt trong tương lai.
Lâm Nhất không sử dụng bạo lực tuyệt đối, mà cố gắng thấu hiểu và đối thoại trong trận chiến, khẳng định con đường 'Vô Tiên chi Đạo' của hắn. Hắn tin rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và giờ đây, hắn đã nhìn thấy tia sáng le lói ấy, tia sáng của sự tổn thương, của khao khát được giải thoát, trong đôi mắt của Huyết Kiếm Khách. Đó là một hạt mầm hy vọng, báo hiệu khả năng cảm hóa thành công, một con đường không chỉ dẫn đến sự bình yên cho một linh hồn lạc lối, mà còn là một bước ngoặt lớn trên hành trình truy tầm tiên đạo của chính Lâm Nhất. Cuộc đối đầu này, tuy chỉ là khởi đầu, nhưng đã định hình cho một sự chuyển biến sâu sắc, không chỉ cho Trần Hạo, mà còn cho cả chính đạo sĩ trẻ tuổi.