Giữa không trung, vầng trăng máu của Huyết Kiếm Khách vẫn còn lơ lửng, bị vòng tròn vô hình của Lâm Nhất bao bọc, như một con thú dữ bị thu phục trong lồng kính. Sự cuồng bạo của nó đã giảm bớt, chỉ còn lại ánh sáng đỏ nhợt nhạt, run rẩy như ngọn nến trước gió. Trần Hạo đứng đó, thân hình cao lớn bất động, thanh Huyết Kiếm trong tay vẫn còn vương những tia sáng ma mị, nhưng ánh mắt hắn, vốn dĩ lạnh lùng và tràn ngập hận thù, giờ đây lại mang một vẻ giằng xé đến lạ. Tia sáng tổn thương mà Lâm Nhất nhìn thấy không chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua, nó như một vết nứt sâu hoắm trên lớp băng giá che phủ linh hồn hắn, để lộ ra những gì đã bị chôn vùi bấy lâu. Lời nói của Lâm Nhất, trầm ấm và thấu hiểu, vẫn còn văng vẳng trong không khí tĩnh mịch lạ thường, xuyên thẳng vào tận đáy lòng Trần Hạo, lay động những tảng đá căm hờn tưởng chừng không thể nào phá vỡ.
Lâm Nhất vẫn đứng yên, Phù Trần Mộc khẽ đung đưa trong tay, không mang theo sát khí, chỉ phảng phất một làn khí tức thanh tịnh, như luồng gió mát lành xua đi sự oi bức của cái nắng gắt ban ngày. Hắn quan sát Trần Hạo, từng đường nét trên gương mặt cương nghị, từng thớ cơ trên cánh tay đang siết chặt thanh kiếm. Hắn thấy rõ sự dao động, sự hỗn loạn bên trong. Nỗi hận thù, dù mãnh liệt đến đâu, cũng không thể che lấp hoàn toàn sự thật về một linh hồn đã từng trong sáng, đã từng biết yêu thương. Hắn nhớ lại những gì mình đã trải qua, những con người hắn từng gặp trên hành trình hồng trần gian nan, những vết sẹo mà cuộc đời hằn lên tâm hồn họ. Hắn hiểu rằng, không ai sinh ra đã mang theo lòng căm ghét, tất cả đều là hệ quả của một chuỗi bi kịch, một dòng chảy oan nghiệt.
Xung quanh họ, Phàm Nhân Thị Trường tan hoang, không còn vẻ sầm uất, ồn ào náo nhiệt như thường lệ. Những quầy hàng gỗ đổ sập, lều vải rách nát tả tơi, lộ ra những mảnh vỡ của gốm sứ, những loại gia vị vương vãi trên nền đất đá. Mùi máu tanh nồng vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi khói bụi từ những đám cháy nhỏ vừa được dập tắt, mùi mồ hôi và sự sợ hãi của những người dân đang co rúm lại ở các góc khuất. Tiếng rên rỉ yếu ớt của một vài người bị thương vẫn còn vọng lại, như một khúc nhạc bi ai cho sự hỗn loạn vừa qua. Ánh nắng gắt của buổi trưa chiếu thẳng xuống, làm nổi bật những vệt máu khô trên nền đất, những ánh kim loại lạnh lẽo từ các binh khí của cấm vệ quân đang tiến đến.
Trần Gia Minh, với gương mặt âm trầm và đôi mắt sắc sảo, dẫn đầu đội quân cấm vệ và thị vệ tiến vào, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng kỳ lạ. Hắn mặc quan phục chỉnh tề, toát lên vẻ quyền uy nhưng cũng không giấu được sự tức giận và lo lắng. Hắn không thể chấp nhận việc một tên Huyết Kiếm Khách lại có thể khiến triều đình phải lâm vào thế khó, càng không thể chấp nhận cảnh tượng Lâm Nhất đang "đối thoại" với một kẻ thù nguy hiểm như vậy. Tiếng xích sắt va chạm lạch cạch, tiếng bước chân dồn dập của hàng trăm binh lính vang vọng khắp khu chợ đổ nát, như một bản hùng ca u ám của quyền lực.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng từ xa, ánh mắt đầy lo lắng dõi theo Lâm Nhất. Uyển Nhi siết chặt túi thuốc trong tay, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, cô tin tưởng vào Lâm Nhất, nhưng cũng không khỏi lo sợ trước tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc này. Tô Mạt Nhi thì ôm chặt lấy một cô bé dân thường đang run rẩy, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào bóng dáng Lâm Nhất, trong lòng sợ hãi tột độ, nhưng vẫn không ngừng cầu nguyện.
Vòng vây của binh lính dần siết chặt, từng chút một, như một con mãng xà khổng lồ đang từ từ thít chặt con mồi. Những ngọn giáo, mũi tên lấp lánh dưới nắng, chĩa thẳng vào Lâm Nhất và Trần Hạo. Dân chúng, sau khoảnh khắc bàng hoàng, giờ lại càng hoang mang hơn. Họ không biết nên tin vào ai, nên sợ hãi điều gì. Một bên là Huyết Kiếm Khách, kẻ đã gây ra tội ác, nhưng cũng là kẻ đã trừng trị những quan lại tham ô. Một bên là vị đạo sĩ trẻ tuổi kỳ lạ, người đã can thiệp, và giờ đang đối mặt với nguy hiểm từ cả Huyết Kiếm Khách lẫn triều đình. Tiếng xì xào bàn tán bắt đầu nổi lên, như những đợt sóng ngầm trong lòng đại dương.
Trần Gia Minh dừng lại ở một khoảng cách an toàn, ánh mắt sắc lạnh quét qua Lâm Nhất rồi dừng lại trên người Trần Hạo. Hắn hắng giọng, cố gắng lấy lại sự uy nghiêm của mình, lời lẽ dứt khoát và đầy quyền lực, vang vọng khắp quảng trường tan hoang: "Huyết Kiếm Khách, ngươi đã gây đại họa cho Đại Càn Đế Đô, tàn sát quan lại, gây rối loạn dân chúng. Tội của ngươi tày trời, không thể dung tha! Mau thúc thủ chịu trói, triều đình sẽ khoan hồng cho kẻ biết hối cải. Bằng không, đừng trách cấm vệ quân vô tình!" Giọng hắn đầy vẻ phẫn nộ giả tạo, nhưng sâu bên trong lại ẩn chứa sự tính toán và tham vọng.
Lâm Nhất vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng trong tâm trí hắn, một dòng chảy suy nghĩ đang cuộn trào mạnh mẽ. Hắn không hề bị lời nói của Trần Gia Minh làm cho xao động. Hắn đã từng chứng kiến quá nhiều cảnh đời, quá nhiều vở kịch của hồng trần. Nỗi hận thù trong mắt Trần Hạo chân thật đến đau đớn, nhưng cách thức mà mọi chuyện diễn ra, cách mà Trần Gia Minh vội vã kết tội, lại khiến hắn cảm thấy có điều gì đó không đúng. Hắn nhìn kỹ những quan lại bị giết, đúng là những kẻ tham ô mà dân chúng oán thán. Trần Hạo, một mình, đã làm được điều mà cả triều đình không làm được, hay đúng hơn là *không muốn* làm.
Hắn nhớ lại những lời đồn đại về các bí mật cổ xưa, về những thế lực đứng sau Hắc Y Nhân và Tà Đạo Sĩ Mù, những câu chuyện về sự mục ruỗng từ bên trong của những đế chế tưởng chừng vững chãi. Một tia sáng lóe lên trong tâm trí Lâm Nhất. Không phải Trần Hạo là kẻ thù của triều đình, mà có lẽ, hắn chỉ là một con cờ trong một ván cờ lớn hơn, một công cụ để loại bỏ những kẻ không còn giá trị, hoặc để tạo ra một cuộc hỗn loạn có chủ đích. "Nỗi hận thù này... không phải là tất cả. Có điều gì đó sâu xa hơn," Lâm Nhất tự nhủ trong thâm tâm. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức âm u, không phải từ Trần Hạo, mà từ một nguồn khác, đang bao trùm lấy không gian này, một thứ khí tức của mưu mô và lợi dụng.
Trần Hạo, dù đã bị Lâm Nhất lay động, nhưng vẫn còn chìm trong vòng xoáy của hận thù. Hắn không đáp lời Trần Gia Minh, chỉ siết chặt thanh Huyết Kiếm, ánh mắt u uất lại một lần nữa trở nên lạnh lẽo. Dường như, lời nói của Lâm Nhất đã mở ra một vết nứt, nhưng vết nứt ấy vẫn chưa đủ lớn để ánh sáng có thể chiếu rọi hoàn toàn vào bóng tối trong lòng hắn. Hắn không tin vào sự khoan hồng của triều đình, hắn đã chứng kiến sự tàn nhẫn của họ quá nhiều.
Trần Gia Minh thấy Trần Hạo im lặng, lại càng đắc ý. Hắn nhìn Lâm Nhất, ánh mắt lộ vẻ khinh thường: "Vị đạo sĩ này, ngươi là ai? Dám ngăn cản cấm vệ quân làm nhiệm vụ? Chẳng lẽ ngươi cũng là đồng lõa của Huyết Kiếm Khách?" Hắn muốn lợi dụng cơ hội này để dập tắt mọi nghi ngờ, đồng thời loại bỏ luôn Lâm Nhất, kẻ đã can thiệp vào kế hoạch của hắn. Mùi hương liệu từ y phục của Trần Gia Minh hòa lẫn với mùi máu tanh và khói bụi, tạo nên một sự tương phản quái dị.
Lâm Nhất không đáp lời Trần Gia Minh. Hắn vẫn nhìn thẳng vào Trần Hạo, như muốn nhìn thấu tận tâm can. Hắn nhận ra, Trần Hạo đang bị lợi dụng. Sự tấn công có chủ đích vào những quan lại tham ô không phải ngẫu nhiên, mà là một màn kịch được dàn dựng để tạo ra hỗn loạn, để loại bỏ những chướng ngại vật cũ và thiết lập một trật tự mới có lợi cho một thế lực nào đó. Sự "bất lực" của triều đình trong việc ngăn chặn Trần Hạo, đặc biệt là sự chậm trễ và thiếu hiệu quả của các đội tuần tra ban đầu, giờ đây hiện rõ ràng trong tâm trí hắn như những mảnh ghép cuối cùng của một bức tranh.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái nóng của ngày hè, cái ẩm ướt của mồ hôi đang thấm qua lớp đạo bào vải thô. Tâm trí hắn như một mặt hồ phẳng lặng, phản chiếu toàn bộ bức tranh chính trị phức tạp đang diễn ra. Thái Tử Lưu Ly, đang đứng từ xa, ánh mắt ưu tư dõi theo mọi diễn biến, cũng là một phần của bức tranh ấy. Hắn là người hoàng tộc, nhưng lại thiếu đi sự mạnh mẽ của một võ tướng, có lẽ cũng đang bị lợi dụng, bị đẩy vào một tình thế khó khăn. Lâm Nhất hiểu rằng, nếu cứ để Trần Hạo bị kết tội, không chỉ là một linh hồn lạc lối bị hủy hoại, mà còn là một âm mưu lớn hơn sẽ được che đậy hoàn hảo. Tiên đạo tại tâm, nhưng tiên đạo cũng phải là đạo làm người, phải là đạo của chân lý và công bằng.
Tiếng xì xào của dân chúng bắt đầu lớn hơn, pha lẫn sự sợ hãi và tò mò. Họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng họ cảm nhận được sự căng thẳng đang dâng cao trong không khí. Tiếng binh lính siết chặt vòng vây ngày càng rõ rệt, những ngọn giáo đã gần như chạm vào lưng Lâm Nhất. Trần Gia Minh nhếch môi cười đắc thắng, hắn tin rằng mình đã nắm chắc phần thắng trong tay. Một tên đạo sĩ trẻ tuổi, dù có chút bản lĩnh, cũng không thể chống lại quyền lực của triều đình. Hắn vẫy tay ra hiệu, chuẩn bị ra lệnh bắt giữ cả hai.
Đúng lúc binh lính sắp lao vào bắt giữ Trần Hạo, Lâm Nhất đột ngột cất tiếng. Giọng nói của hắn không lớn, nhưng lại mang một sự trầm ấm và kiên định lạ thường, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, xuyên thấu qua tiếng ồn ào và sự hỗn loạn. Hắn không nhìn Trần Hạo, cũng không trực tiếp đối đầu với Trần Gia Minh, mà ánh mắt quét qua toàn bộ quảng trường, nhìn vào những gương mặt hoang mang của dân chúng, nhìn vào những vết thương và nỗi đau đang hiện hữu.
"Quan đại nhân," Lâm Nhất khẽ nói, lời lẽ chậm rãi, mang theo một vẻ triết lý sâu xa, "tội của Huyết Kiếm Khách là rõ ràng, không thể chối cãi. Hắn đã gây ra đại họa, máu đã đổ, người đã chết. Nhưng... liệu chúng ta đã tìm hiểu rõ ngọn nguồn của dòng máu nhuốm đỏ thanh kiếm này?" Lâm Nhất dừng lại một chút, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Trần Gia Minh, không chút sợ hãi. "Hay chỉ vội vàng kết án một kẻ gặt bão, mà quên đi kẻ đã gieo gió? Phàm nhân chúng ta thường chỉ thấy quả mà quên đi nhân, chỉ thấy cơn thịnh nộ mà quên đi nỗi thống khổ đã tích tụ bấy lâu."
Trần Gia Minh sững sờ, vẻ mặt hắn từ đắc ý chuyển sang âm trầm, rồi xen lẫn sự tức giận. Hắn không ngờ Lâm Nhất lại dám công khai chất vấn mình, và lại còn dùng những lời lẽ mang tính triết lý, ẩn dụ để gieo mầm nghi ngờ. "Ngươi... dám nói lời càn rỡ! Ngươi đang ám chỉ điều gì?" Trần Gia Minh gằn giọng, bàn tay nắm chặt lại, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thủng Lâm Nhất. Hắn cảm thấy bị thách thức, bị coi thường. Các binh lính xung quanh cũng trở nên căng thẳng hơn, những ngọn giáo được siết chặt trong tay.
Lâm Nhất không nao núng, hắn vẫn giữ vẻ điềm đạm, đôi mắt đen láy sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm bể dâu. "Ta không dám ám chỉ bất cứ điều gì, quan đại nhân," hắn nói tiếp, giọng vẫn trầm ấm và đầy thấu hiểu, "chỉ là ta tin rằng, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Một linh hồn không tự nhiên mà hóa thành quỷ dữ, một thanh kiếm không tự nhiên mà nhuốm máu oan nghiệt. Chắc hẳn phải có một nỗi đau nào đó đã vượt quá giới hạn chịu đựng, một sự bất công nào đó đã bị chôn vùi quá lâu, mới khiến một người phải dùng đến cách cực đoan này để tìm tiếng nói cho mình. Nếu triều đình chỉ lo dập tắt ngọn lửa mà không tìm cách chữa lành vết thương, thì ngọn lửa ấy rồi sẽ lại bùng lên, ở một nơi khác, với một hình hài khác, và nỗi thống khổ của hồng trần sẽ vĩnh viễn không bao giờ chấm dứt."
Những lời nói của Lâm Nhất như một luồng gió lạnh thổi qua tâm trí Trần Gia Minh, khiến hắn phải nhíu mày suy nghĩ. Không phải vì hắn bị thuyết phục, mà vì hắn lo sợ những lời ấy sẽ gieo mầm nghi ngờ vào lòng dân chúng và cả Thái Tử Lưu Ly. Thái Tử Lưu Ly, đang đứng từ xa, khuôn mặt tuấn tú giờ đây lộ rõ vẻ ưu tư, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Nhất. Những lời lẽ của đạo sĩ trẻ tuổi đã chạm đến một điều gì đó sâu thẳm trong lòng hắn, điều mà hắn đã từng băn khoăn nhưng chưa bao giờ dám nói ra.
Trần Hạo, sau khi nghe những lời của Lâm Nhất, ngẩng đầu nhìn hắn. Ánh mắt hắn, vốn đầy giằng xé, giờ lại xen lẫn sự kinh ngạc và khó hiểu. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một người không phán xét hắn bằng hành động, mà lại tìm hiểu ngọn nguồn nỗi đau của hắn. Tia sáng tổn thương le lói trong mắt hắn giờ đây không còn chỉ là sự tuyệt vọng, mà còn có một chút hoài nghi về con đường mình đã chọn, và một chút hy vọng mong manh. Đó là một sự thay đổi tinh tế, nhưng đủ để Lâm Nhất nhận ra, hạt mầm của sự cảm hóa đã được gieo.
Lâm Nhất không dừng lại, hắn bước nhẹ một bước về phía trước, không đối đầu trực diện nhưng lại vô tình chắn giữa Trần Hạo và vòng vây của binh lính. Hắn không dùng sức mạnh, chỉ dùng tâm cảnh và lời nói. "Kẻ gieo gió rồi sẽ gặt bão, nhưng liệu chúng ta có dám nhìn thẳng vào kẻ đã gieo gió đó không? Hay chúng ta chỉ muốn bắt lấy cơn bão để che lấp đi sự mục ruỗng của chính mảnh đất đã sinh ra nó?"
Những lời cuối cùng của Lâm Nhất, mang tính triết lý sâu sắc, như một nhát dao đâm thẳng vào tim Trần Gia Minh và bộ máy quyền lực của Lưu Ly Hoàng Triều. Hắn không trực tiếp buộc tội, nhưng lại khiến tất cả phải suy ngẫm về sự thật đằng sau những hành động bề ngoài. Vòng vây binh lính vẫn siết chặt, nhưng không khí đã trở nên nặng nề hơn, không chỉ vì căng thẳng, mà còn vì những hạt mầm nghi ngờ đã được gieo rắc. Trần Gia Minh tức giận đến tím mặt, hắn biết Lâm Nhất đã nhìn thấu một phần âm mưu của mình. Hắn không thể để đạo sĩ này tiếp tục nói, không thể để sự thật bị phơi bày. Một trận chiến mới, không phải bằng kiếm mà bằng trí tuệ và lời nói, đã chính thức bắt đầu, và Lâm Nhất, bằng chính lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu của mình, đã tự đẩy mình vào tâm bão của những xung đột chính trị sâu rộng hơn. Hắn đã trở thành cái gai trong mắt Trần Gia Minh, và con đường "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, giờ đây, không chỉ là con đường tu thân, mà còn là con đường vén màn sự thật, phơi bày những âm mưu đen tối của hồng trần.