Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm Phàm Nhân Thị Trường một màu đỏ úa thê lương, chẳng khác nào vết máu loang lổ trên bức tranh cuộc đời. Bụi bặm từ những đổ nát, vương vãi trên nền đá hoa cương, quyện lẫn với mùi tanh của máu và mồ hôi, tạo nên một không khí ngột ngạt, nặng trĩu. Tiếng binh khí va chạm, tiếng xì xào bàn tán của dân chúng hòa lẫn vào tiếng gió chiều rít qua những mái nhà xiêu vẹo, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sự sợ hãi và hoài nghi.
Giữa tâm điểm của sự hỗn loạn ấy, Lâm Nhất vẫn đứng đó, thân hình gầy gò trong bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, nhưng lại toát lên một vẻ thanh thoát, kiên định đến lạ lùng. Hắn không hề lùi bước trước hàng trăm cấm vệ quân đang siết chặt vòng vây, những ngọn giáo sáng loáng chĩa thẳng vào mình và Huyết Kiếm Khách Trần Hạo. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn, thường ngày trầm tư, giờ đây lại ánh lên sự sắc bén, như thể nhìn thấu mọi mưu toan ẩn chứa sau lớp áo quan quyền. Bên cạnh hắn, Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, nhẹ nhàng nắm lấy vạt áo hắn, ánh nhìn đầy lo lắng nhưng vẫn kiên định. Tô Mạt Nhi, khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, tuy sợ hãi nhưng vẫn đứng sát cạnh Lâm Nhất, ánh mắt lanh lợi quét qua đám binh lính, biểu cảm đầy bất bình.
Đối diện họ, Trần Gia Minh, dáng người cao ráo, gương mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng, giờ đây đã biến dạng vì giận dữ. Hắn vận quan phục chỉnh tề, nhưng sự oai nghiêm ấy lại bị phá vỡ bởi vẻ lo lắng hiện rõ trong đáy mắt. Hắn không ngờ Lâm Nhất lại dám công khai chất vấn mình, lời lẽ của đạo sĩ trẻ tuổi đã gieo mầm nghi ngờ vào lòng dân chúng, và quan trọng hơn, cả vào tâm trí của Thái Tử Lưu Ly đang đứng ở một góc khuất.
"Kẻ sát nhân và đồng lõa, cấm vệ quân, bắt giữ chúng! Đừng để chúng chạy thoát!" Trần Gia Minh gằn giọng, bàn tay nắm chặt, khớp xương trắng bệch. Hắn ta đưa tay chỉ thẳng vào Lâm Nhất và Trần Hạo, ánh mắt như muốn xé toạc họ ra từng mảnh. "Kẻ dám dung túng phản tặc, tội đáng tru di cửu tộc!"
Lâm Nhất không nao núng, hắn khẽ nhấc Phù Trần Mộc trong tay, không phải để chống cự, mà như một cây gậy chống đỡ cho những lời lẽ của mình. Giọng hắn trầm ấm, rõ ràng, vang vọng giữa tiếng hò hét của binh lính và tiếng xì xào của đám đông: "Đại nhân Trần Gia Minh, xin hỏi tội danh của Huyết Kiếm Khách đã được chứng thực rõ ràng chưa? Tại sao lại vội vàng kết án và muốn diệt khẩu giữa chốn đông người, không qua xét xử? Hay có điều gì đó mà triều đình không muốn dân chúng biết?"
Những lời nói của Lâm Nhất như một tia sét đánh thẳng vào sự tĩnh lặng giả tạo của Phàm Nhân Thị Trường. Đám đông dân chúng, ban đầu chỉ hoang mang và tò mò, giờ đây bắt đầu xì xào bàn tán lớn hơn. "Đúng vậy, vụ này có vẻ lạ..." một lão phu nhân vừa run rẩy ôm con vừa thì thầm. "Huyết Kiếm Khách chỉ nhắm vào quan lại tham nhũng thôi mà..." một thanh niên lực lưỡng chen lên, ánh mắt đầy suy tư. Mùi khói bụi và máu tanh còn sót lại trong không khí càng làm tăng thêm sự bất an, khiến họ dễ bị lay động bởi những lời lẽ đầy ẩn ý.
Trần Gia Minh tức giận đến tím mặt, hắn cảm thấy quyền uy của mình đang bị một tiểu đạo sĩ vô danh thách thức ngay giữa chợ. "Vô liêm sỉ! Ngươi dám nghi ngờ triều đình? Đây là kẻ đại nghịch bất đạo, giết người không gớm tay! Các ngươi còn chờ gì nữa? Bắt lấy!"
Các cấm vệ quân tuân lệnh, những ngọn giáo sắc lạnh cùng lúc chĩa về phía Lâm Nhất và Trần Hạo, tạo thành một bức tường sắt thép. Tiếng bước chân dồn dập vang lên trên nền đá lát. Thị Vệ Thành Trương Hùng, thân hình to lớn, mặc giáp sắt đơn giản, khuôn mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt thoáng vẻ bất an, chỉ huy đội quân tiến lên. Hắn làm việc đúng bổn phận, nhưng những lời của Lâm Nhất đã gieo vào lòng hắn một hạt mầm nghi ngờ.
Lâm Nhất không lùi, ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt binh lính, rồi dừng lại ở Trần Hạo. Trần Hạo, thân hình cao lớn, vóc dáng cương nghị, vẫn khoác áo choàng đen, tay nắm chặt thanh Huyết Kiếm cổ. Đôi mắt hắn, vốn lạnh lùng và u uất, giờ đây lại xen lẫn sự kinh ngạc, bối rối và cả một chút hoài nghi. Hắn nhìn chằm chằm vào Trần Gia Minh, rồi lại liếc nhìn Lâm Nhất, nội tâm đang diễn ra một trận đấu tranh dữ dội. Hắn chưa bao giờ nghĩ sẽ có người đứng ra bảo vệ mình, và lại còn dám chất vấn triều đình một cách công khai như vậy.
Lâm Nhất, thấy sự lay động trong mắt Trần Hạo, biết rằng thời cơ đã đến. Hắn nhấc cao Phù Trần Mộc, không phải để tấn công, mà như một cử chỉ của sự thấu hiểu. "Đại nhân Trần Gia Minh, triều đình phán xử có tội, dân chúng có quyền biết rõ. Nếu một vụ án được xử kín, liệu nó có còn là công lý? Hay chỉ là một cách để che giấu sự thật, để những kẻ có quyền thế có thể thao túng, lợi dụng nỗi khổ đau của người khác để đạt được mục đích của riêng mình?"
Hắn nói chậm rãi, từng chữ như gõ vào tâm can người nghe, không chỉ Trần Gia Minh mà cả đám đông dân chúng và binh lính. "Huyết Kiếm Khách, Trần Hạo, hắn không phải là kẻ giết người không gớm tay. Hắn là một con người, đã từng có gia đình, có tình yêu, có hy vọng. Hắn chỉ là một nạn nhân, bị dồn vào đường cùng bởi sự bất công, bởi những kẻ đã biến hắn thành một công cụ cho mưu đồ của mình!"
Những lời này như một mũi tên trúng đích. Dân chúng bắt đầu phản ứng mạnh mẽ hơn. "Nạn nhân ư? Huyết Kiếm Khách là nạn nhân?" "Vậy ra triều đình đang che giấu điều gì đó?" Tiếng xì xào biến thành những câu hỏi lớn hơn, những ánh mắt nghi ngờ giờ đây không chỉ chĩa vào Trần Gia Minh mà còn quét qua cả những binh lính xung quanh.
Thái Tử Lưu Ly, đứng khuất sau đám đông, khuôn mặt tuấn tú giờ đây lộ rõ vẻ ưu tư. Những lời nói của Lâm Nhất đã chạm đến một điều gì đó sâu thẳm trong lòng hắn, điều mà hắn đã từng băn khoăn nhưng chưa bao giờ dám nói ra. Hắn nhìn Trần Gia Minh, thấy sự tức giận và hoảng loạn trong mắt vị quan đại thần, và một cảm giác bất an dâng lên trong lòng Thái Tử.
"Ngươi... ngươi đang vu khống! Ngươi đang kích động dân chúng! Đây là tội chết!" Trần Gia Minh gầm lên, hắn cảm thấy mọi thứ đang tuột khỏi tầm tay. Hắn không thể để Lâm Nhất tiếp tục nói.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và một chút bi ai. "Vu khống hay không, lòng dân sẽ tự phán xét. Kích động hay không, sự thật sẽ tự nói lên. Triều đình có thể dùng binh lính để bắt giữ ta, để bịt miệng ta, nhưng triều đình không thể dập tắt ngọn lửa nghi ngờ đã được gieo vào lòng dân. Ngọn lửa ấy, một khi đã bùng lên, sẽ thiêu rụi mọi thứ dối trá, mọi sự bất công."
Hắn nói rồi, khẽ lắc Phù Trần Mộc. Một làn gió nhẹ, mang theo những hạt bụi li ti và mùi hương thảo mộc thoang thoảng, bất ngờ lướt qua đám đông. Cùng lúc đó, Lâm Nhất khẽ đẩy Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi ra phía sau. Trong khoảnh khắc Trần Gia Minh ra lệnh binh lính xông lên, Lâm Nhất đã khẽ sử dụng một đạo pháp nhỏ, không phải để tấn công, mà để tạo ra một ảo ảnh mờ ảo, khiến đám binh lính chần chừ trong tích tắc. Dân chúng, hoảng loạn trước cảnh binh lính xông vào, bắt đầu lùi lại, tạo ra một khoảng trống nhỏ. Lâm Nhất nắm lấy cơ hội, khẽ kéo Trần Hạo, thân hình gầy gò của hắn nhanh nhẹn như một con chim sẻ giữa bão táp, lướt qua khe hở đó.
"Đừng để chúng chạy thoát!" Trần Gia Minh gào lên. Nhưng đã quá muộn. Lâm Nhất, Trần Hạo, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đã biến mất vào những con hẻm nhỏ chằng chịt của Phàm Nhân Thị Trường, để lại phía sau một Trần Gia Minh tức giận tột độ và một đám đông dân chúng đang xì xào bàn tán không ngớt. Tiếng chuông đồng hồ điểm giờ từ hoàng cung vang lên, lạnh lẽo và xa xăm, như một lời nhắc nhở về những âm mưu vẫn đang tiếp diễn dưới ánh trăng.
***
Đêm đã khuya, ánh trăng bạc vắt vẻo trên những ngọn cây cổ thụ, chiếu rọi mờ ảo xuống lối vào một động phủ ẩn mình sâu trong lòng núi. Nơi đây là một Ẩn Cư Động Phủ mà Lâm Nhất đã tình cờ phát hiện trong một lần du hành, một hang đá tự nhiên với linh khí khá ổn định, được hắn sửa sang thành nơi tu luyện tạm thời. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe đá, tiếng nước chảy róc rách từ một con suối nhỏ bên trong, cùng tiếng côn trùng kêu ri rỉ từ bên ngoài, tạo nên một bản nhạc tĩnh mịch, an yên. Mùi đá lạnh, đất ẩm hòa quyện với mùi hương liệu và thảo mộc thoang thoảng từ lò luyện đan nhỏ đặt trong góc, mang lại một cảm giác thanh tịnh, cô độc.
Lâm Nhất đang ngồi bên cạnh Trần Hạo, người đã được hắn đưa đến đây sau cuộc thoát hiểm khéo léo khỏi vòng vây cấm vệ quân. Thân hình Trần Hạo vẫn cao lớn, vóc dáng cương nghị, nhưng giờ đây hắn không còn vẻ hung hãn, lạnh lùng như trước. Chiếc áo choàng đen đã được cởi bỏ, để lộ những vết thương sâu hoắm trên vai và ngực do cuộc giao chiến với cấm vệ quân và chính Lâm Nhất. Lâm Nhất cẩn thận dùng những loại thảo dược quý hiếm mà hắn mang theo, hòa với linh khí thuần khiết của mình, nhẹ nhàng băng bó và chữa trị vết thương cho Trần Hạo.
Trần Hạo ngồi im lặng, đôi mắt hắn, vốn đầy giằng xé và hoài nghi, giờ đây đã dịu đi phần nào, nhưng vẫn còn chất chứa sự bối rối tột độ. Hắn chưa bao giờ trải qua một cảm giác như thế này, được một người xa lạ, thậm chí là đối thủ, tận tình cứu giúp và chữa trị.
Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, đứng bên cạnh, thỉnh thoảng đưa tay chạm nhẹ vào trán Trần Hạo, kiểm tra nhiệt độ. Nàng mang theo một túi thuốc và kim châm, sẵn sàng hỗ trợ Lâm Nhất bất cứ lúc nào. Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh, giờ đây đã không còn vẻ lanh lợi thường ngày, thay vào đó là sự lo lắng hiện rõ. Nàng đang cẩn thận pha một ấm trà nóng, hơi nước ấm áp bốc lên, mang theo mùi hương thảo mộc nhẹ nhàng, xua đi phần nào cái lạnh giá của hang động.
"Nỗi hận thù của ngươi, ta hiểu." Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm tĩnh, ôn hòa, như một dòng nước mát xoa dịu những vết thương lòng. Hắn đặt một lá thuốc cuối cùng lên vết thương của Trần Hạo, rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt đối phương. "Nhưng liệu Huyết Kiếm của ngươi có thực sự nhắm đúng mục tiêu, hay chỉ đang bị lợi dụng để che đậy một ván cờ lớn hơn?"
Trần Hạo nhắm mắt lại, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực hắn, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi và cảm xúc hỗn loạn. "Ngươi... tại sao lại giúp ta? Ngươi là người của triều đình sao? Hay ngươi cũng là một trong số những kẻ muốn lợi dụng ta?" Hắn mở mắt, ánh nhìn vẫn còn chút cảnh giác, nhưng đã không còn sự hung hãn mù quáng.
Lâm Nhất lắc đầu, mái tóc đen dài được búi gọn gàng theo kiểu đạo sĩ khẽ lay động. "Ta không phải người của bất kỳ thế lực nào. Ta chỉ là một tiểu đạo sĩ, đang trên con đường truy tầm tiên đạo, nơi mà chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần. Ta chỉ muốn tìm kiếm chân lý. Và ta cảm thấy, nỗi đau của ngươi không phải là nỗi đau của kẻ thù, mà là nỗi đau của một người bị lừa dối."
Hắn khẽ đặt tay lên Phù Trần Mộc đang nằm cạnh mình, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm bể dâu. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Một linh hồn không tự nhiên mà hóa thành quỷ dữ, một thanh kiếm không tự nhiên mà nhuốm máu oan nghiệt. Chắc hẳn phải có một nỗi đau nào đó đã vượt quá giới hạn chịu đựng, một sự bất công nào đó đã bị chôn vùi quá lâu, mới khiến một người phải dùng đến cách cực đoan này để tìm tiếng nói cho mình. Ngươi có thể kể cho ta nghe không, nỗi đau ấy đã bắt đầu từ khi nào? Ai là kẻ đã gieo gió, để ngươi phải gặt bão?"
Trần Hạo nhắm mắt lại lần nữa, những lời của Lâm Nhất như một dòng suối mát lạnh xoa dịu tâm hồn đang cháy bỏng của hắn, nhưng cũng đồng thời khuấy động những ký ức đau thương đã bị chôn vùi bấy lâu. Hắn hình dung lại hình ảnh gia đình mình, những người thân yêu đã bị tàn sát một cách oan nghiệt. Nỗi hận thù lại trỗi dậy, nhưng kèm theo đó là một sự hoài nghi. Liệu những kẻ hắn đã giết có thực sự là những kẻ đã gây ra bi kịch cho hắn, hay chúng chỉ là những con tốt trên một bàn cờ lớn hơn?
Mộ Dung Uyển Nhi, với giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục, tiếp lời Lâm Nhất: "Lâm Nhất nói đúng. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Nếu huynh tiếp tục bị dẫn dắt bởi hận thù mù quáng, huynh sẽ chỉ trở thành công cụ cho kẻ khác mà thôi. Huynh sẽ không bao giờ tìm được sự bình yên, mà chỉ càng lún sâu vào vòng xoáy của oán hận."
Tô Mạt Nhi bưng chén trà nóng đến, đặt cạnh Trần Hạo. Nàng không nói gì, chỉ nhìn hắn với ánh mắt đầy cảm thông. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa, xua đi cái lạnh lẽo trong lòng Trần Hạo.
Trần Hạo mở mắt, nhìn chén trà, rồi nhìn Lâm Nhất, ánh mắt hắn đã mất đi vẻ sắc lạnh ban đầu, thay vào đó là sự mệt mỏi và một chút mong manh. "Ta... ta đã từng là một thị vệ cấp cao trong triều đình, trung thành với Lưu Ly Hoàng Triều." Hắn bắt đầu kể, giọng khàn đục nhưng đầy uất nghẹn. "Gia đình ta bị vu oan, bị thảm sát chỉ vì một mưu đồ hãm hại. Kẻ đứng sau... chính là Trần Gia Minh. Hắn đã lợi dụng quyền lực, bóp méo sự thật, đẩy ta vào đường cùng. Ta đã tìm mọi cách để minh oan, nhưng mọi cánh cửa đều đóng lại. Hận thù đã thiêu đốt ta, biến ta thành Huyết Kiếm Khách, chỉ với một mục tiêu duy nhất: báo thù."
Lâm Nhất lắng nghe chăm chú, không một lời ngắt lời. Hắn cảm nhận được nỗi đau tột cùng của Trần Hạo, nỗi đau đã biến một con người thành một thanh kiếm chất chứa oán hận. "Trần Gia Minh, hắn có quyền lực, nhưng hắn không đơn độc." Lâm Nhất suy tư. "Trong triều đình, không có gì là đơn giản. Một vụ án oan ức như vậy, có thể chỉ là một phần nhỏ trong một âm mưu lớn hơn, một âm mưu có thể liên quan đến cả những thế lực ngầm, những kẻ đứng sau thao túng chính trị, thậm chí là những Hắc Y Nhân hay Tà Đạo Sĩ Mù mà ta từng nghe đồn đại."
Trần Hạo kinh ngạc nhìn Lâm Nhất. "Ngươi... ngươi nói vậy là sao?"
Lâm Nhất khẽ thở dài, đôi mắt hắn nhìn xa xăm, như thể xuyên thấu qua vách đá hang động, nhìn về phía kinh thành tráng lệ nhưng đầy rẫy hiểm ác. "Kẻ gieo gió rồi sẽ gặt bão, nhưng đôi khi, kẻ gieo gió lại là một con rối, và kẻ đứng sau giật dây mới là chủ mưu thực sự. Trần Gia Minh có thể là kẻ trực tiếp ra tay, nhưng liệu hắn có dám làm điều đó mà không có sự hậu thuẫn của những thế lực mạnh hơn? Hay hắn chỉ đang che đậy cho một điều gì đó lớn hơn, đáng sợ hơn?"
Hắn cúi xuống, nhặt một viên đá nhỏ trên nền hang, mân mê trong tay. "Tiên đạo tại tâm, hồng trần gian nan. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Ngươi đã vì hận thù mà lạc lối trong mộng cảnh. Giờ là lúc ngươi cần tỉnh giấc, nhìn rõ đâu là kẻ thù thực sự, đâu là kẻ đang lợi dụng ngươi để làm mục tiêu cho chính mình."
Trần Hạo nhắm mắt lại một lần nữa, những lời của Lâm Nhất vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn đã sống trong hận thù quá lâu, đã chấp nhận số phận làm một kẻ báo thù. Nhưng giờ đây, những lời lẽ đầy trí tuệ và sự thấu hiểu của Lâm Nhất đã gieo vào lòng hắn một hạt mầm hoài nghi, một tia sáng mong manh về một con đường khác, một sự thật khác. Hắn không còn chống cự hay hung hăng, chỉ còn sự suy tư sâu sắc. Thanh Huyết Kiếm đặt bên cạnh hắn, dưới ánh đèn dầu leo lét, dường như cũng bớt đi vẻ hung tàn, nhuốm một màu sắc trầm buồn. Đêm tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió nhẹ và tiếng nước chảy, cùng hơi thở đều đặn của những con người đang chìm đắm trong suy tư.
***
Cùng lúc đó, trong nội điện của Thái Tử Lưu Ly tại Đại Càn Đế Đô, ánh đèn dầu leo lét trên án thư chỉ đủ soi rõ vẻ mặt trầm tư của y. Xung quanh y, các tấu chương chất chồng, phản ánh sự bề bộn của triều chính, nhưng tâm trí Thái Tử lại đang bị ám ảnh bởi những lời nói sắc bén của Lâm Nhất và thái độ vội vàng, bất thường của Trần Gia Minh. Đêm tĩnh mịch bao trùm hoàng cung, không khí lạnh lẽo len lỏi qua từng khe cửa, mang theo mùi hương liệu và mực tàu đặc trưng của thư phòng.
Thái Tử Lưu Ly, khuôn mặt tuấn tú nhưng lộ rõ vẻ ưu tư và mệt mỏi, đứng dậy từ án thư. Y không ngồi yên được, cứ đi lại trong phòng, tiếng bước chân nhẹ nhàng trên nền gạch hoa văn. "Kẻ xuất thân từ đạo quán nhỏ bé ấy, lại có thể khiến Trần Gia Minh lộ rõ sơ hở..." Y độc thoại, giọng nói trang trọng, từ tốn, nhưng chất chứa sự hoài nghi sâu sắc. "Lời hắn nói, không phải không có lý... Huyết Kiếm Khách liệu có thực sự chỉ là một kẻ báo thù đơn thuần? Hay quả thực, y chỉ là con cờ trong một ván cờ lớn hơn, như lời đạo sĩ Lâm Nhất đã ám chỉ?"
Thái Tử nhớ lại ánh mắt đầy căm phẫn của Trần Hạo, và cả vẻ mặt đầy tức giận, hoảng loạn của Trần Gia Minh khi Lâm Nhất công khai chất vấn. Thái Tử Lưu Ly đã chứng kiến không ít mưu mô thâm độc trong triều đình, nhưng y luôn cố gắng giữ gìn sự công bằng, liêm chính. Giờ đây, những lời của Lâm Nhất đã làm lung lay niềm tin của y vào một số trụ cột của triều đình, đặc biệt là vị quan đại thần Trần Gia Minh, người mà y từng tin tưởng.
Một cận thần trung thành, dáng người nhanh nhẹn, đang đứng chờ lệnh ở một góc phòng. Hắn đã theo Thái Tử từ nhiều năm, và là người duy nhất Thái Tử tin tưởng giao phó những nhiệm vụ bí mật.
"Thái Tử, thuộc hạ đã điều tra theo lệnh ngài." Vị cận thần khẽ cúi đầu, giọng nói nhỏ nhẹ, không dám phá vỡ sự tĩnh lặng bao trùm. "Có vẻ như, Huyết Kiếm Khách Trần Hạo... quả thực có liên quan đến một vụ án oan ức từ nhiều năm trước. Vụ án ấy liên quan đến việc thu hồi đất đai của một thôn làng nhỏ ở vùng biên ải, và Trần Gia Minh đã trực tiếp thụ lý. Dân làng khi đó đã bị bức hại, và gia đình Trần Hạo cũng là một trong số đó. Hồ sơ vụ án đã được niêm phong từ lâu, nhưng thuộc hạ đã tìm thấy một vài manh mối trong kho lưu trữ cũ."
Thái Tử Lưu Ly đứng sững lại, đôi mắt sắc bén như chim ưng nhìn thẳng vào vị cận thần. "Trần Gia Minh... đích thân thụ lý?" Y lặp lại, giọng nói trầm hẳn xuống, ẩn chứa sự tức giận và thất vọng. "Và ngươi nói, gia đình Huyết Kiếm Khách cũng là nạn nhân của vụ án đó? Tại sao những thông tin này lại bị che giấu kỹ lưỡng đến vậy?"
Cận thần cúi đầu sâu hơn. "Bẩm Thái Tử, theo những gì thuộc hạ tìm được, vụ án đó đã được xử lý nhanh chóng, kết tội dân làng là chống đối triều đình, có âm mưu làm phản. Nhưng có vẻ như... có nhiều khuất tất. Một số nhân chứng đã biến mất một cách bí ẩn, và tài sản của dân làng sau đó đã rơi vào tay một vài quan lại lớn trong triều, trong đó có cả một phần của Trần Gia Minh."
Thái Tử Lưu Ly nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Y vẫn luôn giữ một cái nhìn nhân văn, triết lý về cuộc sống và cách cai trị, nhưng những gì cận thần báo cáo đã phơi bày một góc tối tăm, thối nát của triều đình mà y đang cố gắng bảo vệ. "Kẻ gieo gió rồi sẽ gặt bão, nhưng liệu chúng ta có dám nhìn thẳng vào kẻ đã gieo gió đó không? Hay chúng ta chỉ muốn bắt lấy cơn bão để che lấp đi sự mục ruỗng của chính mảnh đất đã sinh ra nó?" Lời của Lâm Nhất lại vang vọng trong đầu y.
"Tiếp tục điều tra." Thái Tử Lưu Ly ra lệnh, giọng nói dứt khoát, không còn chút ưu tư nào. "Bí mật điều tra tất cả những vụ án mà Trần Gia Minh đã thụ lý trong vòng mười năm trở lại đây, đặc biệt là những vụ liên quan đến đất đai và tài sản. Tìm kiếm bất kỳ mối liên hệ nào với những nạn nhân của Huyết Kiếm Khách. Và điều quan trọng nhất, tìm hiểu xem, liệu có thế lực nào khác đứng sau Trần Gia Minh trong những vụ án này không."
Y quay người lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn treo lơ lửng trên bầu trời đen kịt. Đêm tĩnh mịch, nhưng trong nội điện của Thái Tử Lưu Ly, một cơn bão chính trị đang bắt đầu hình thành. Những lời nói của Lâm Nhất đã gieo mầm nghi ngờ, và những hạt mầm ấy giờ đây đang nảy nở, hé lộ những bí mật động trời của Lưu Ly Hoàng Triều. Thái Tử Lưu Ly biết rằng, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng y không thể làm ngơ trước sự thật. Lâm Nhất, bằng trí tuệ và lòng trắc ẩn của mình, đã không chỉ cứu Trần Hạo khỏi vòng vây, mà còn vô tình kéo Thái Tử Lưu Ly vào một cuộc chiến cam go, một cuộc chiến không phải bằng gươm đao mà bằng chân lý và chính nghĩa. Y biết, để thành một vị minh quân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và có lẽ, vị tiểu đạo sĩ kia, lại là người mở lối cho y.