Vô tiên chi đạo
Chương 281

Vạch Trần Hư Ảnh: Nỗi Đau Huyết Kiếm

4456 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất sử dụng trí tuệ và đạo lý để vạch trần âm mưu hãm hại Thái Tử Lưu Ly, khiến những kẻ chủ mưu lộ diện trước triều đình.,Thái Tử Lưu Ly hoàn toàn tin tưởng Lâm Nhất và có hành động quyết đoán để bảo vệ ngôi vị, đồng thời bắt đầu điều tra sâu hơn về các thế lực ngầm.,Lâm Nhất thấu hiểu sâu sắc hơn về nỗi thống khổ và động cơ bi kịch của Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), đặt nền móng cho quá trình cảm hóa hoàn toàn.,Trần Gia Minh và bè phái bị đẩy vào thế khó, uy tín và quyền lực suy giảm nghiêm trọng.,Hé lộ một phần nhỏ về những thế lực lớn hơn đứng sau âm mưu chính trị tại Lưu Ly Hoàng Triều.
Nhân vật: Lâm Nhất, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Thái Tử Lưu Ly, Trần Gia Minh, Thị Vệ Thành (Trương Hùng), Dân chúng
Mood: Tense, dramatic, empathetic, reflective
Kết chương: [object Object]

Đêm tĩnh mịch buông xuống, nhưng trong nội điện của Thái Tử Lưu Ly, một cơn bão chính trị đã bắt đầu hình thành, và những hạt mầm nghi ngờ mà Lâm Nhất gieo rắc giờ đây đang nảy nở, hé lộ những bí mật động trời của Lưu Ly Hoàng Triều. Thái Tử Lưu Ly, với trái tim trĩu nặng nhưng ánh mắt kiên định, đã nhận ra rằng để thành một vị minh quân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và có lẽ, vị tiểu đạo sĩ kia, lại là người mở lối cho y.

Sáng sớm hôm sau, Đại Càn Đế Đô vẫn còn chìm trong màn sương mờ ảo của tiết trời âm u, gió lạnh, nhưng không khí đã trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Trên quảng trường rộng lớn trước hoàng thành, nơi thường ngày tấp nập tiếng cười nói, tiếng rao hàng, giờ đây lại bị bao phủ bởi sự im lặng đến đáng sợ. Mùi khói đèn lồng đêm qua còn vương vấn trong không khí lạnh lẽo, hòa lẫn với mùi mồ hôi và bụi bặm của đám đông đang tụ tập, cùng với sự tanh nồng của sắt thép từ những thanh gươm giáo sáng loáng. Kiến trúc tráng lệ của cung điện vàng son, tường thành cao ngất bằng đá xanh, những tòa nhà thương mại cao tầng với kiến trúc tinh xảo, tất cả đều trở nên u ám dưới bầu trời xám xịt, như thể đang tiên báo một biến cố lớn sắp xảy đến.

Cấm vệ quân, những chiến binh tinh nhuệ của triều đình, đã siết chặt vòng vây quanh Lâm Nhất, Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi. Hàng trăm binh lính với giáp sắt lạnh lẽo, giáo mác tua tủa, đứng nghiêm trang như những bức tượng đồng. Ánh mắt của họ chứa đựng sự hoang mang, dao động, khi liên tục nhận được những mệnh lệnh trái ngược. Một phần bị ảnh hưởng bởi những lời chất vấn sắc bén của Lâm Nhất ngày hôm qua, một phần vẫn trung thành với mệnh lệnh từ cấp trên.

Trần Gia Minh, vị quan đại thần quyền uy, đứng giữa vòng vây, gương mặt tuấn tú giờ đây biến dạng vì giận dữ và sợ hãi. Hắn không còn giữ được vẻ điềm tĩnh thường ngày, mà chỉ còn là sự hoảng loạn cố gắng che đậy bằng vẻ hung hãn. Hắn nhìn Lâm Nhất bằng ánh mắt căm hờn, như muốn nuốt chửng lấy vị đạo sĩ gầy gò kia. "Kẻ mạo phạm hoàng quyền, còn không mau bắt lấy! Chớ để hắn tiếp tục mê hoặc dân chúng!" Trần Gia Minh gầm lên, giọng nói đầy uy hiếp vang vọng khắp quảng trường, cố gắng áp chế mọi sự nghi ngờ đang nhen nhóm trong lòng binh lính và dân chúng. Hắn biết, nếu không dập tắt ngọn lửa này ngay lập tức, mọi thứ hắn dày công xây dựng sẽ sụp đổ. Những lời nói của Lâm Nhất đã đâm thẳng vào tử huyệt của hắn, vạch trần những khuất tất mà hắn tưởng chừng đã chôn vùi vĩnh viễn.

Lâm Nhất, trong chiếc đạo bào vải thô cũ kỹ, đứng giữa vòng vây như một hòn đá giữa dòng nước xiết. Hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh cố hữu, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng gương mặt binh lính, từng khuôn mặt dân chúng đang xì xào bàn tán. Hắn không hề có ý định dùng vũ lực để chống cự. Phù Trần Mộc trong tay khẽ lay động, không phải là để chiến đấu, mà là để giữ một vẻ thanh thoát, một sự bình thản trước biến cố. Hắn hiểu rằng, sức mạnh lớn nhất lúc này không phải là quyền cước, mà là chân lý.

"Trần đại nhân, ngài thực sự nghĩ rằng những lời uy hiếp này có thể che lấp đi sự thật đã được phơi bày?" Lâm Nhất cất tiếng, giọng nói không quá lớn, nhưng rõ ràng và vang vọng một cách kỳ lạ trong không khí tĩnh lặng. "Thái Tử điện hạ, liệu triều đình có thể dựa vào một bản án vội vã, thiếu chứng cứ để định đoạt sinh mạng một con người, và quan trọng hơn, để che đậy một sự thật còn khủng khiếp hơn sao?"

Lời nói của Lâm Nhất như một mũi tên xuyên thẳng vào tim những người đang có mặt. Thái Tử Lưu Ly, người mà Trần Gia Minh đang cố gắng lôi kéo vào phe mình, lại là người được nhắc đến đầu tiên. Đám đông dân chúng từ chỗ xì xào bàn tán đã chuyển sang im lặng lắng nghe, ánh mắt đầy tò mò và nghi ngờ đổ dồn về phía Trần Gia Minh. Họ đã nghe những lời đồn đại về sự bất công, về những vụ án oan khuất, nhưng chưa bao giờ có ai dám công khai chất vấn như vậy.

Trần Gia Minh tái mặt, ánh mắt liếc nhìn khắp nơi, cố gắng tìm kiếm sự ủng hộ. Hắn lắp bắp: "Ngươi... ngươi đang vu khống triều đình! Những lời nói của tên đạo sĩ hoang dại này không thể tin được!"

"Vu khống?" Lâm Nhất khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt nhòa hiện lên trên khuôn mặt thư sinh. "Chẳng lẽ Trần đại nhân không nhớ lá thư nặc danh, hay những lời đồn đại về việc triều đình đang bị thao túng bởi kẻ đứng sau? Về vụ án thu hồi đất đai ở vùng biên ải năm xưa, về những cái chết bí ẩn của các nhân chứng, về những tài sản của dân làng bị bức hại bỗng dưng đổi chủ?" Hắn không chỉ nói suông, mà còn đưa ra những chi tiết cụ thể, những sự kiện mà dù đã bị che giấu kỹ lưỡng, vẫn còn dấu vết trong ký ức của một số người lớn tuổi trong đám đông.

Vừa lúc đó, một đoàn người từ phía hoàng thành tiến ra, dẫn đầu là Thái Tử Lưu Ly. Y vận hoàng bào thêu rồng sang trọng, nhưng khuôn mặt tuấn tú lại ẩn chứa vẻ ưu tư, mệt mỏi. Đôi mắt y vẫn nhìn xa xăm, nhưng giờ đây đã thêm phần kiên nghị, không còn chút do dự nào. Sự xuất hiện của Thái Tử như một làn gió lạnh thổi qua quảng trường, khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía y.

Thái Tử Lưu Ly giơ tay, một động tác đơn giản nhưng đầy uy lực. "Đình chỉ!" Giọng nói của y vang lên, trầm tĩnh nhưng dứt khoát, cắt ngang mệnh lệnh của Trần Gia Minh. "Trần đại nhân, hãy giải thích rõ ràng về những gì Lâm đạo sĩ vừa nói!" Y không nhìn Trần Gia Minh, mà ánh mắt sắc bén quét qua toàn bộ cấm vệ quân, như một lời cảnh báo ngầm.

Trần Gia Minh như bị sét đánh ngang tai. Hắn không ngờ Thái Tử lại xuất hiện vào thời điểm này, và còn công khai nghi ngờ mình. Hắn vội vàng cúi đầu, cố gắng che giấu sự hoảng loạn. "Bẩm Thái Tử điện hạ, tên đạo sĩ này đang nói càn, muốn gây rối loạn lòng dân! Hắn và Huyết Kiếm Khách là đồng bọn, âm mưu làm phản!"

"Làm phản?" Lâm Nhất lại cất tiếng, bình thản như không khí xung quanh. "Triều đình có thể dễ dàng gán ghép tội danh cho một kẻ yếu thế, nhưng không thể dễ dàng che đậy những việc làm khuất tất. Thái Tử điện hạ, Lâm Nhất không nói suông. Ngài có thể hỏi vị cận thần thân tín của mình, người đã âm thầm điều tra những vụ án mà Trần đại nhân đã thụ lý. Chắc hẳn, ngài ấy sẽ có câu trả lời xác đáng hơn."

Lời của Lâm Nhất như một đòn chí mạng. Trần Gia Minh run rẩy, đôi mắt mở to nhìn Thái Tử. Hắn biết, Thái Tử đã bắt đầu điều tra, nhưng không ngờ lại nhanh chóng đến vậy, và Lâm Nhất lại biết rõ đến thế. Vị cận thần nhanh nhẹn mà Thái Tử luôn tin tưởng, lúc này đứng sau y, khẽ gật đầu, xác nhận lời của Lâm Nhất.

Thái Tử Lưu Ly hít một hơi thật sâu, đôi mắt nhìn thẳng vào Trần Gia Minh. "Những gì Lâm đạo sĩ nói, ta đã có phần nào chứng thực. Trần đại nhân, có lẽ đã đến lúc ngài phải đối mặt với những việc làm của mình." Y không đợi Trần Gia Minh phản bác, mà quay sang Thị Vệ Thành Trương Hùng, người vẫn đang hoang mang dao động. "Trương Hùng, ngươi và cấm vệ quân hãy lập tức bắt giữ Trần Gia Minh và tất cả những quan lại có liên quan đến các vụ án tham nhũng, bức hại dân lành mà Lâm đạo sĩ đã nhắc đến. Triệt để điều tra, không bỏ sót một ai!"

Mệnh lệnh của Thái Tử như một tiếng sấm giữa trời quang, khiến cả quảng trường rung động. Dân chúng từ chỗ kinh ngạc, giờ đây chuyển sang vỡ òa trong tiếng reo hò, tiếng hô vang tên Thái Tử. Họ đã chờ đợi công lý từ lâu, và giờ đây, nó đã được phơi bày ngay trước mắt. Thị Vệ Thành Trương Hùng, dù vẫn còn chút bàng hoàng, nhưng đã nhận ra tình thế, liền dứt khoát tuân lệnh, dẫn binh lính tiến lên.

Trần Gia Minh mặt cắt không còn giọt máu, biết mình đã hoàn toàn thất bại. Hắn cố gắng phản kháng yếu ớt, nhưng chỉ nhận lại những ánh mắt khinh bỉ từ cấm vệ quân và sự phẫn nộ của dân chúng. Hắn thốt lên một câu nói đầy cay đắng, như một lời biện hộ cuối cùng cho những tội lỗi của mình: "Tình cảm chỉ là gánh nặng, quyền lực mới là vĩnh cửu..." Nhưng lời nói đó giờ đây chỉ còn là tiếng vọng yếu ớt, chìm nghỉm trong tiếng hò reo của đám đông và tiếng xích sắt va vào nhau khi hắn bị bắt giữ.

Thái Tử Lưu Ly nhìn Lâm Nhất, ánh mắt chứa đựng sự cảm kích sâu sắc. Y biết, vị đạo sĩ này đã không chỉ cứu y khỏi một âm mưu hiểm độc, mà còn vạch trần một góc tối của Lưu Ly Hoàng Triều, mở ra một con đường mới cho y để làm một vị minh quân. Lâm Nhất chỉ khẽ cúi đầu, như một lời đáp lại. Đạo sĩ không truy cầu công danh, nhưng đạo lý trong tâm hắn đã tự nhiên định hướng những bước chân trong hồng trần gian nan này. Cơn bão chính trị đã càn quét qua, nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng lại, và những bí mật lớn hơn vẫn đang chờ được khám phá.

***

Khi nắng chiều đã yếu ớt buông mình qua khung cửa sổ chạm trổ, phủ một lớp vàng nhạt lên những bức tường được trang trí tinh xảo, trong một tư thất bí mật nằm sâu bên trong Hoàng Cung, không khí trở nên trang nghiêm và tĩnh lặng lạ thường. Mùi trầm hương quý giá thoang thoảng, hòa lẫn với hương thảo mộc dịu nhẹ từ một chiếc lư hương bằng đồng cổ kính, tạo nên một không gian vừa thanh tịnh, vừa mang vẻ huyền bí. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, hòa cùng tiếng chuông đồng hồ điểm giờ từ xa vọng lại, càng làm tăng thêm vẻ thâm trầm của nơi này. Bầu không khí tràn ngập sự nghiêm túc, bí mật, và cả áp lực vô hình của quyền lực đang được định đoạt.

Thái Tử Lưu Ly, sau khi đã ổn định tình hình chính sự, đích thân triệu kiến Lâm Nhất. Y ngồi trên một chiếc ghế gỗ lim chạm khắc tinh xảo, gương mặt tuấn tú vẫn còn vương vấn nét ưu tư nhưng ánh mắt đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Y nhìn Lâm Nhất, người đang đứng đối diện, trong lòng chất chứa muôn vàn cảm xúc.

"Lâm đạo sĩ, nếu không có ngài, ta e rằng Lưu Ly Hoàng Triều đã rơi vào tay kẻ gian. Ngài đã cứu ta, và cả vương triều này." Thái Tử Lưu Ly cất tiếng, giọng nói trang trọng, từ tốn, chứa đựng sự chân thành và lòng cảm kích sâu sắc. Y biết, không có những lời chất vấn sắc bén của Lâm Nhất, không có sự thấu hiểu về bản chất của âm mưu, y sẽ khó lòng lật đổ được Trần Gia Minh một cách nhanh chóng và triệt để như vậy. Lời của Lâm Nhất đã thức tỉnh lương tri của y, thôi thúc y hành động, nhìn thẳng vào sự thật, dù sự thật ấy có đau lòng đến đâu.

Lâm Nhất khẽ cúi đầu, vẻ mặt vẫn trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. "Điện hạ quá lời. Lâm Nhất chỉ nói lên sự thật mà thôi. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và đôi khi, chân lý lại nằm ở những nơi tưởng chừng như yếu ớt nhất. Trần Gia Minh chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Phía sau hắn, còn có những kẻ đang thao túng, gieo rắc hỗn loạn để đạt được mục đích của mình." Giọng nói của hắn vẫn ôn hòa, chân thành, nhưng ẩn chứa một sự sâu sắc khiến Thái Tử phải suy ngẫm. Lâm Nhất không nói suông, hắn thực sự nhìn thấy những sợi dây vô hình đang kéo dệt nên bức màn âm mưu này, những sợi dây mà Trần Gia Minh chỉ là một nút thắt nhỏ bé.

Thái Tử Lưu Ly khẽ thở dài, đôi mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt. "Ta cũng đã nhận được những tin tức cấp báo, những mật thám của ta đã điều tra sâu hơn về những mối liên hệ của Trần Gia Minh. Quả thực, hắn không đơn độc. Có vẻ như, có một thế lực bí ẩn nào đó đang ngấm ngầm chi phối nhiều quan lại trong triều, thậm chí cả một vài thế gia lớn. Những tin tức ta nhận được quả thực cũng rất đáng lo ngại." Y quay lại nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy vẻ cầu thị. "Vậy theo ngài, ta nên làm gì tiếp theo? Ta đã cho người bắt giữ tất cả những kẻ có liên quan, nhưng ta biết, đây chỉ là khởi đầu."

Lâm Nhất trầm ngâm một lát, rồi nói: "Điện hạ cần mạnh tay, nhưng cũng cần thấu suốt. Trị bệnh phải trị tận gốc, nhổ cỏ phải nhổ tận rễ. Chuyện của Huyết Kiếm Khách, ẩn chứa một bi kịch mà nếu không giải quyết tận gốc, sẽ còn nhiều Trần Hạo khác xuất hiện. Những kẻ đứng sau Trần Gia Minh sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Chúng sẽ tìm cách trả đũa, hoặc dựng lên một âm mưu khác. Điện hạ cần một đội ngũ trung thành, tinh nhuệ, và quan trọng nhất, là có thể nhìn thấu bản chất của vấn đề, không chỉ nhìn vào bề mặt."

Lời khuyên của Lâm Nhất chạm đúng vào nỗi lo lắng sâu kín của Thái Tử. Y biết, việc loại bỏ Trần Gia Minh chỉ là bước đầu. Cái gốc rễ của sự thối nát, của những âm mưu vẫn còn đó, âm thầm gặm nhấm Lưu Ly Hoàng Triều. Y cần những người có tầm nhìn xa trông rộng, có khả năng nhìn thấu những điều ẩn khuất, không bị mê hoặc bởi quyền lực hay lợi ích cá nhân.

"Ngài nói chí phải." Thái Tử Lưu Ly gật đầu, vẻ mặt đầy suy tư. "Ta đã quyết định thành lập một đội điều tra bí mật, trực tiếp dưới sự chỉ huy của ta. Nhiệm vụ của họ là lần theo dấu vết của những kẻ đứng sau Trần Gia Minh, vạch trần toàn bộ mạng lưới âm mưu này. Ngài, Lâm đạo sĩ, với trí tuệ và sự thấu hiểu thế sự của mình, liệu có thể làm cố vấn cho đội ngũ này, giúp ta nhìn rõ hơn những điều mà người phàm mắt thịt khó có thể thấy được không?" Y nhìn Lâm Nhất với ánh mắt đầy hy vọng, một niềm tin mãnh liệt vào khả năng của vị đạo sĩ trẻ tuổi.

Lâm Nhất nhìn thẳng vào mắt Thái Tử, cảm nhận được sự chân thành và trọng trách mà y đang gánh vác. "Nếu Điện hạ thực sự muốn mang lại công lý cho dân chúng, muốn loại bỏ tận gốc những mầm mống gây hại cho Lưu Ly Hoàng Triều, Lâm Nhất nguyện ý giúp sức. Nhưng có một điều kiện."

Thái Tử Lưu Ly ngẩng đầu. "Xin đạo sĩ cứ nói."

"Công lý phải được thực thi một cách triệt để." Lâm Nhất nhấn mạnh, giọng nói trầm ấm. "Không phân biệt thân phận, không phân biệt quyền thế. Kẻ gieo gió, phải gặt bão. Và những nạn nhân của sự bất công, phải được minh oan." Hắn muốn đảm bảo rằng, đây không chỉ là một cuộc thanh trừng chính trị, mà là một cuộc chiến vì đạo lý, vì công bằng. "Và đặc biệt, chuyện của Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, cần được nhìn nhận một cách công tâm. Nỗi đau của y không thể bị chôn vùi bởi những toan tính quyền lực."

Thái Tử Lưu Ly đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đang dần bao phủ hoàng thành. "Ta hiểu. Lời của ngài, ta sẽ khắc cốt ghi tâm. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Ta sẽ không phụ lòng tin của ngài, và không phụ lòng mong mỏi của dân chúng." Y quay lại nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đã trở nên kiên nghị hơn bao giờ hết. "Hãy giúp ta, Lâm đạo sĩ. Hãy giúp ta làm rõ chân tướng, và đưa Lưu Ly Hoàng Triều trở lại đúng quỹ đạo của chính nghĩa."

Lâm Nhất khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn đầy chông gai, nhưng ít nhất, hắn đã tìm thấy một người có thể cùng hắn đi trên con đường ấy, một người hiểu được rằng, tiên đạo không chỉ nằm ở những phép tắc thần thông, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, và trong chính những lựa chọn của một con người chân chính.

***

Đêm đã về khuya, vầng trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời trong vắt, đổ ánh bạc dịu dàng xuống Khinh Vân Khách Điếm. Ngôi nhà gỗ hai tầng với mái ngói xanh vẫn còn chút tiếng động nhẹ từ những vị khách chưa đi ngủ, nhưng căn phòng mà Lâm Nhất và các đồng hành đang ở lại hoàn toàn yên tĩnh. Tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa sổ, hòa cùng tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ ấm trà đặt trên bàn, tạo nên một không gian tĩnh mịch nhưng ấm cúng. Mùi gỗ thoang thoảng, hòa lẫn với mùi thảo dược dịu nhẹ tỏa ra từ những vết thương đang được Mộ Dung Uyển Nhi chăm sóc cho Trần Hạo.

Trần Hạo, Huyết Kiếm Khách, giờ đây không còn vẻ lạnh lùng, cương nghị như trước. Hắn nằm trên giường, thân thể cao lớn vẫn còn vương những vết thương cũ và mới, nhưng điều đáng chú ý hơn cả là đôi mắt hắn. Đôi mắt ấy không còn ánh lên sự căm phẫn mù quáng, mà thay vào đó là sự mệt mỏi cùng cực, sự bàng hoàng và một nỗi đau sâu thẳm. Mộ Dung Uyển Nhi, với dung mạo thanh tú và đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Trần Hạo, dùng kim châm châm cứu những huyệt đạo quan trọng để giảm đau và đẩy nhanh quá trình hồi phục. Tô Mạt Nhi, khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, đứng bên cạnh, ánh nhìn đầy lo lắng nhưng cũng chất chứa sự khâm phục dành cho Lâm Nhất.

Lâm Nhất ngồi đối diện Trần Hạo, vẻ mặt trầm tĩnh, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn thẳng vào Huyết Kiếm Khách. Hắn không nói gì nhiều, chỉ đơn giản là lắng nghe tiếng thở nặng nhọc của Trần Hạo, cảm nhận sự giằng xé trong nội tâm hắn. Hắn biết, nỗi đau thể xác dễ chữa, nhưng vết thương lòng mới là khó lành. "Nỗi đau của huynh, ta có thể cảm nhận được. Nhưng liệu sự báo thù có thực sự mang lại bình yên cho huynh, hay chỉ là ngọn lửa thiêu đốt chính bản thân?" Lâm Nhất cất tiếng, giọng nói ôn hòa, chân thành, như một làn nước mát rưới vào trái tim đang khô cằn của Trần Hạo.

Trần Hạo giật mình, đôi mắt mệt mỏi khẽ mở to, nhìn Lâm Nhất. Hắn đã trải qua quá nhiều đau khổ, quá nhiều sự phản bội, đến mức niềm tin vào con người đã trở thành một thứ xa xỉ. Nhưng lời nói của Lâm Nhất, lại không giống bất kỳ ai hắn từng nghe. Nó không phải là sự phán xét, không phải là sự thương hại, mà là sự thấu hiểu. "Ta... ta không còn gì để mất." Giọng hắn khàn đặc, ngập ngừng, như thể đã lâu lắm rồi hắn không cất lời nói thật lòng mình. "Máu phải trả bằng máu... Gia đình ta, thôn làng ta... tất cả đều bị hủy diệt bởi sự tham lam của những kẻ quyền quý. Ta... ta chỉ muốn chúng phải trả giá!"

Mộ Dung Uyển Nhi, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Trần Hạo, ánh mắt đầy sự cảm thông. "Dù là lửa hận, vẫn có thể tắt. Dù là vết thương lòng, vẫn có thể lành. Hận thù chỉ khiến người ta chìm sâu hơn vào bóng tối, quên đi chính mình, quên đi những điều tốt đẹp còn lại." Lời nàng nói không phải là giáo điều, mà là sự sẻ chia từ trái tim của một y giả, người đã chứng kiến không biết bao nhiêu nỗi khổ của con người.

Trần Hạo nhìn Mộ Dung Uyển Nhi, rồi lại nhìn Lâm Nhất. Sự kiên định trong ánh mắt của vị đạo sĩ, sự ấm áp trong lời nói của cô nương y thuật, khiến những bức tường phòng thủ trong lòng hắn dần dần sụp đổ. Hắn bắt đầu kể, những lời đứt quãng, nghẹn ngào, về một quá khứ bi thảm. "Cha ta là một thợ rèn hiền lành, mẹ ta là một người phụ nữ đảm đang... Thôn làng ta sống yên bình ở vùng biên ải, dù nghèo khó nhưng luôn đầm ấm. Cho đến khi... những kẻ đó đến." Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. "Chúng nói là lệnh của triều đình, thu hồi đất đai để xây dựng doanh trại quân sự. Nhưng thực chất, chúng muốn chiếm đoạt mỏ quặng quý dưới lòng đất. Cha ta, ông ấy đã phản kháng... và họ đã giết ông ấy. Giết mẹ ta, giết tất cả những người dám chống đối... Ta... ta là kẻ duy nhất sống sót. Ta đã thề... sẽ trả thù!"

Nỗi đau của Trần Hạo như một lưỡi kiếm sắc bén, cứa vào lòng người nghe. Lâm Nhất lắng nghe từng lời, không một chút ngắt lời. Hắn cảm nhận được sự thống khổ tột cùng của Trần Hạo, nỗi oan ức đã ăn sâu vào cốt tủy, biến một con người thành một Huyết Kiếm Khách đầy hận thù. Hắn hiểu, Trần Hạo không phải là kẻ ác, hắn chỉ là một nạn nhân, bị đẩy vào con đường cùng.

"Hận thù có thể cho huynh sức mạnh, nhưng cũng có thể biến huynh thành thứ mà huynh căm ghét." Lâm Nhất khẽ nói, giọng trầm ấm. "Tiên đạo không nằm ở việc trốn tránh hồng trần, mà nằm ở việc thấu hiểu hồng trần, vượt qua những gian nan, và tìm thấy chân tâm của mình. Huynh còn sống, đó là một phép màu. Huynh còn có cơ hội để thay đổi, để tìm lại ý nghĩa của cuộc đời mình, không phải chỉ là một công cụ của hận thù."

Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên trán Trần Hạo. Một luồng linh khí dịu nhẹ, thanh khiết từ bàn tay Lâm Nhất truyền vào cơ thể Trần Hạo. Luồng linh khí ấy không chỉ xoa dịu những cơn đau nhức từ vết thương thể xác, mà còn len lỏi vào sâu thẳm tâm hồn hắn, gột rửa những lớp bụi hận thù đã bao phủ trái tim hắn suốt bao năm qua. Trần Hạo cảm thấy một sự bình yên lạ thường, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, xua tan đi sự lạnh lẽo của nỗi oán hận. Đôi mắt hắn dần nhắm lại, hơi thở trở nên đều đặn. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm dài đằng đẵng, Trần Hạo chìm vào một giấc ngủ không mộng mị, một giấc ngủ bình yên như một đứa trẻ thơ.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi nhìn cảnh tượng đó, trong lòng tràn ngập sự xúc động. Họ biết, Lâm Nhất không chỉ là một đạo sĩ có trí tuệ siêu phàm, mà còn có một trái tim bao dung, thấu hiểu. Hắn đã không chỉ cứu Trần Hạo khỏi vòng vây của triều đình, mà còn đang cứu rỗi linh hồn hắn khỏi vực sâu của hận thù. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng có những khoảnh khắc, con người có thể nhìn thấy được ánh sáng của chân lý, và Lâm Nhất đã thắp lên ánh sáng đó trong đêm tối của Trần Hạo. Cuộc đời Huyết Kiếm Khách có lẽ sẽ rẽ sang một hướng khác, một hướng đi không còn bị dẫn dắt bởi lưỡi kiếm của oán hận, mà bởi ánh sáng của sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ