Trần Hạo chìm vào giấc ngủ, một sự bình yên hiếm hoi đã ghé thăm hắn sau bao năm tháng đằng đẵng bị nỗi oán hận giày vò. Trong căn nhà tranh nhỏ bé nằm ẩn mình giữa thâm sơn cùng cốc, tiếng gió đêm vi vu qua khe cửa, hòa cùng tiếng nước suối róc rách từ một mạch ngầm chảy qua góc động, tạo nên một bản hòa tấu trầm mặc, xoa dịu không gian. Mùi thảo mộc thoang thoảng từ lọ thuốc trên bàn đá, cùng với hơi ẩm từ đất đá xung quanh, quyện vào nhau, phủ lên căn phòng một lớp màn thanh tịnh. Ánh nến lung linh trên bàn, nhảy múa theo từng làn gió nhẹ, hắt những bóng đổ huyền ảo lên vách đá, khiến mọi vật như có linh hồn, đang lặng lẽ chứng kiến sự chuyển mình của một linh hồn đã lạc lối.
Mộ Dung Uyển Nhi, với đôi tay khéo léo và tấm lòng nhân hậu, vẫn không ngừng chăm sóc vết thương cho Trần Hạo. Nàng cẩn trọng lau đi những vệt máu khô, thoa lên thứ cao dược quý hiếm mà nàng đã tự tay điều chế, từng động tác đều chứa đựng sự tỉ mỉ và lòng trắc ẩn sâu sắc. Gương mặt nàng thanh tú, nhưng ánh mắt trong veo lại ẩn chứa nỗi lo lắng không nguôi. Vết thương của Huyết Kiếm Khách, dù đã được Lâm Nhất dùng linh khí xoa dịu, nhưng vẫn còn rất nặng, phần lớn là những tổn thương do chính hắn tự gây ra trong cơn điên loạn, và cả những vết chém từ cuộc chiến khốc liệt vừa qua.
"Vết thương của huynh ấy quá nặng, e rằng cần thời gian dài để hồi phục," Mộ Dung Uyển Nhi khẽ thì thầm, giọng nói dịu dàng như tiếng suối, phá vỡ sự im lặng đang bao trùm. Nàng nhìn Lâm Nhất, đôi mắt ánh lên vẻ băn khoăn.
Lâm Nhất vẫn ngồi lặng lẽ bên cạnh, một tay đặt nhẹ lên cổ tay Trần Hạo, cảm nhận từng nhịp đập yếu ớt của mạch máu, từng luồng linh khí đang lưu chuyển trong cơ thể hắn. Hắn nhắm mắt, tâm thần an định, dòng linh khí thanh khiết từ bàn tay hắn chậm rãi truyền vào Trần Hạo, không chỉ để ổn định thương thế mà còn để trấn an tâm thần đang hỗn loạn của Huyết Kiếm Khách. Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn về phía Uyển Nhi, vẻ trầm tư thường trực trên khuôn mặt thư sinh không hề thay đổi. "Không sao, Uyển Nhi, chỉ cần giữ tâm bình thản, mọi chuyện sẽ qua. Thân xác dù trọng thương, nhưng tinh thần nếu vững vàng thì vẫn có thể vượt qua. Hắn đã trải qua quá nhiều, giờ đây điều cần nhất là sự nghỉ ngơi, cả thể xác lẫn tâm hồn."
Tô Mạt Nhi, tiểu cô nương lanh lợi, ngồi thu mình ở góc phòng, ánh mắt to tròn đầy tò mò và cả chút cảnh giác vẫn không rời Huyết Kiếm Khách. Nàng chưa từng thấy một người nào lại có thể mang trong mình nhiều hận thù đến vậy, và cũng chưa từng thấy ai có thể bình tĩnh đối mặt với kẻ thù như Lâm Nhất. Trong tâm trí non nớt của nàng, Huyết Kiếm Khách là một biểu tượng của sự đáng sợ, nhưng giờ đây, dưới ánh nến yếu ớt, khi hắn nằm im lìm, yếu ớt như một đứa trẻ, sự đáng sợ ấy dường như đã tan biến, thay vào đó là một nỗi bi thương khó tả. Nàng bỗng thấy lòng mình chùng xuống, một cảm giác gì đó rất khác lạ, không phải là sợ hãi, mà là sự đồng cảm.
Khi Lâm Nhất thu tay lại, Trần Hạo khẽ cựa mình, đôi mắt mệt mỏi từ từ hé mở. Ánh mắt hắn vẫn còn vương vấn sự hoài nghi và cảnh giác, nhưng đã yếu ớt hơn nhiều. Hắn nhìn Lâm Nhất, rồi nhìn sang Mộ Dung Uyển Nhi, như thể đang cố gắng lý giải điều gì đó. Hắn cố gắng cử động, nhưng những vết thương đang hành hạ khiến hắn đau đớn, một tiếng rên khẽ thoát ra từ cổ họng.
"Ngươi... tại sao lại cứu ta?" Giọng hắn khàn đặc, ngập ngừng, yếu ớt đến nỗi gần như tan biến trong không khí. Câu hỏi ấy như một viên đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, phá vỡ sự tĩnh mịch, nhưng lại không mang theo sự giận dữ hay oán hận, chỉ là sự bối rối, một sự khó hiểu đến tột cùng. Hắn đã quen với việc bị săn đuổi, bị ghét bỏ, chứ không phải được cứu giúp. Hắn đã sẵn sàng chết, đã sẵn sàng ôm theo mối thù này xuống hoàng tuyền, nhưng rồi Lâm Nhất lại xuất hiện, phá vỡ mọi quy luật, mọi định nghĩa mà hắn từng biết. Hắn không hiểu, liệu đây có phải là một cái bẫy tinh vi khác, hay chỉ là sự trêu đùa của số phận?
Lâm Nhất không trả lời ngay. Hắn chỉ nhìn Trần Hạo bằng ánh mắt thấu hiểu, không phán xét. Hắn biết, để một người đã chìm sâu trong hận thù như Trần Hạo có thể tin tưởng, không thể chỉ bằng lời nói suông. Hắn đứng dậy, bước ra phía cửa động, nơi màn đêm đang dần tan, nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên của ngày.
***
Đêm dần về sáng, không khí bên ngoài cửa động trở nên se lạnh, mang theo hơi sương mỏng manh của buổi ban mai. Tiếng côn trùng đêm đã ngớt, thay vào đó là tiếng chim hót líu lo từ những tán cây đại thụ phía xa, báo hiệu một ngày mới đang đến. Mùi thảo mộc trong phòng giờ đây hòa quyện cùng mùi đất ẩm và hơi lạnh từ đá, tạo nên một không gian vừa tĩnh mịch vừa tràn đầy sức sống.
Mộ Dung Uyển Nhi đã chìm vào giấc ngủ chốc lát, kiệt sức sau một đêm dài chăm sóc, còn Tô Mạt Nhi đã ngủ gục từ lâu, đầu gục lên đầu gối, thi thoảng lại cựa mình. Chỉ còn Lâm Nhất và Trần Hạo thức. Lâm Nhất đã ngồi đối diện với Trần Hạo tự lúc nào, trên bàn đá là một chén trà thảo mộc ấm nóng, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ. Hắn không vội vã, chỉ lặng lẽ quan sát Trần Hạo, chờ đợi.
Trần Hạo, sau một giấc ngủ ngắn nhưng bình yên hiếm hoi, trông đã khá hơn. Dù vẫn còn yếu ớt, ánh mắt hắn đã bớt đi sự hỗn loạn, thay vào đó là sự trống rỗng và một nỗi buồn sâu thẳm. Hắn nhìn chén trà, rồi lại nhìn Lâm Nhất. Sự im lặng của Lâm Nhất không khiến hắn khó chịu, ngược lại, nó mang đến một cảm giác an toàn kỳ lạ, thứ mà hắn đã không cảm nhận được từ rất lâu rồi.
"Nỗi đau của ngươi, ta có thể cảm nhận được." Lâm Nhất khẽ nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng qua khe núi. "Nhưng liệu báo thù có thực sự mang lại sự thanh thản? Liệu khi lưỡi kiếm của ngươi xuyên qua kẻ thù, trái tim ngươi có thực sự được giải thoát khỏi gông cùm của oán hận?" Hắn không phán xét, không lên án, chỉ đơn thuần đặt ra một câu hỏi, một câu hỏi đã đeo bám Trần Hạo suốt bao năm qua, nhưng chưa bao giờ hắn dám đối diện.
Trần Hạo nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Hắn muốn phản bác, muốn gào lên rằng đó là con đường duy nhất, là lẽ sống của hắn. Nhưng lời của Lâm Nhất như một dòng nước mát, thấm vào trái tim đang khô cằn vì hận thù của hắn, khiến hắn bỗng thấy mình yếu đuối lạ thường. "Thanh thản?" Hắn nhếch mép cười, một nụ cười chua chát, đầy cay đắng. "Khi cả thế giới này đều quay lưng, khi máu tươi của gia tộc nhuộm đỏ đất, thanh thản là gì? Ngươi, một đạo sĩ sống trong cảnh bồng lai tiên cảnh, làm sao có thể hiểu được nỗi đau của kẻ sống trong bùn lầy, nơi mà mạng người còn không bằng cỏ rác?"
Ánh mắt hắn đục ngầu, như một hố sâu không đáy, hồi tưởng về những ký ức kinh hoàng. Hình ảnh cha mẹ hắn ngã xuống, hình ảnh thôn làng chìm trong biển lửa, tiếng la hét thảm thiết của những người vô tội, tất cả như những thước phim quay chậm, khắc sâu vào tâm trí hắn. Hắn thở dốc, lồng ngực phập phồng, như thể đang cố gắng đẩy đi những gánh nặng đè nén trái tim mình. Huyết Kiếm Khách, cái tên ấy không phải là một danh hiệu, mà là một lời nguyền, một sự hóa thân của nỗi căm hờn.
Lâm Nhất nhẹ nhàng rót thêm trà vào chén của Trần Hạo, động tác chậm rãi, ung dung. Hắn không tranh cãi, không phủ nhận. Hắn chỉ lặng lẽ lắng nghe, để cho Trần Hạo trút bỏ gánh nặng trong lòng. "Tiên đạo không nằm ở việc tiêu diệt kẻ thù, mà ở việc thấu hiểu và vượt qua chính nỗi đau của mình." Hắn khẽ nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Trần Hạo, sâu thẳm và đầy bao dung. "Hồng trần muôn mặt, đâu phải chỉ có thù hận. Có yêu thương, có tình người, có sự sẻ chia, có những điều tốt đẹp vẫn đang hiện hữu, dù chúng có thể bị che lấp bởi màn sương của tham lam và ích kỷ. Ngươi chọn con đường nào, đó là lựa chọn của ngươi. Nhưng liệu con đường ấy có thực sự dẫn ngươi đến bến bờ của sự giải thoát, hay chỉ là một vòng xoáy không lối thoát?"
Lời nói của Lâm Nhất không phải là những lời giáo huấn sáo rỗng, mà là sự chiêm nghiệm sâu sắc về lẽ nhân sinh. Hắn không nói rằng báo thù là sai, nhưng hắn đặt ra câu hỏi về giá trị thực sự của nó. Hắn không ép buộc Trần Hạo phải từ bỏ con đường của mình, mà chỉ mở ra một cánh cửa khác, một góc nhìn khác về thế giới. Hắn biết, nỗi đau của Trần Hạo quá lớn, không thể chữa lành chỉ bằng vài lời nói. Nhưng hắn tin rằng, hạt giống của thiện lương vẫn còn ẩn sâu trong trái tim Huyết Kiếm Khách, chỉ chờ được đánh thức.
Trần Hạo ngước nhìn Lâm Nhất, ánh mắt phức tạp. Hắn muốn cười nhạo, muốn khinh bỉ cái thứ "tiên đạo" đầy viển vông đó. Nhưng rồi, khi nhìn vào đôi mắt tĩnh lặng của Lâm Nhất, hắn lại không thể. Hắn đã trải qua quá nhiều, đã giết quá nhiều người, đã thấy quá nhiều sự xấu xa của thế gian. Hắn nghĩ rằng mình đã chai sạn, đã không còn cảm xúc. Nhưng lời nói của Lâm Nhất, lại khiến hắn bỗng thấy lòng mình chùng xuống, một sự giằng xé mãnh liệt trỗi dậy trong tâm hồn. Hắn tự hỏi, liệu có thật sự có một con đường khác, một con đường không bị nhuốm máu và nước mắt?
Hắn nhớ lại những đêm dài cô độc, khi hắn đạt được mục đích báo thù, nhưng rồi sự trống rỗng lại ùa về, còn lớn hơn cả sự thỏa mãn. Hắn nhớ lại những lúc hắn nhìn thấy một gia đình đoàn tụ, một đứa trẻ thơ cười đùa, và rồi nỗi đau mất mát lại giày vò hắn. Hắn đã tự nhủ rằng mình không còn gì để mất, nhưng sâu thẳm trong tim, hắn vẫn khao khát một điều gì đó, một sự bình yên mà hắn chưa bao giờ chạm tới.
Lâm Nhất không nói thêm. Hắn chỉ im lặng, để cho những lời nói của mình thẩm thấu vào tâm hồn Trần Hạo. Hắn hiểu rằng, con đường giải thoát khỏi hận thù là một hành trình dài và cô độc, và Trần Hạo cần phải tự mình bước đi trên con đường đó. Hắn chỉ là người dẫn lối, người thắp lên một tia hy vọng nhỏ nhoi trong đêm tối của linh hồn Huyết Kiếm Khách. Bên ngoài, những tia nắng đầu tiên đã bắt đầu rọi qua khe cửa, vẽ nên những vệt sáng vàng cam ấm áp trên nền đá lạnh lẽo. Một ngày mới đã thực sự bắt đầu.
***
Bình minh đã lên, xua tan đi màn sương mỏng còn vương vấn trên những ngọn cây. Ánh sáng vàng dịu len lỏi vào trong động, xua đi những bóng tối lờ mờ của đêm, khiến không gian trở nên ấm áp và rõ ràng hơn. Tiếng chim hót ngày càng rộn ràng, tiếng nước suối chảy qua mạch ngầm cũng như vui tươi hơn, đánh thức những sinh vật nhỏ bé đang say ngủ.
Trần Hạo chìm vào sự im lặng. Lời nói của Lâm Nhất, không dữ dội, không hùng hồn, nhưng lại như những giọt nước nhỏ giọt vào tảng băng thù hận trong lòng hắn, bắt đầu làm tan chảy nó, dù chỉ là một phần rất nhỏ. Hắn nhìn ra ngoài cửa động, nơi ánh bình minh đầu tiên hé rạng. Những tia nắng ấm áp mơn trớn trên vách đá, chiếu sáng những giọt sương đọng trên lá cây, tạo nên một khung cảnh bình dị mà đẹp đến nao lòng. Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh cha mẹ hắn hiền lành, thôn làng yên bình ngày xưa, hình ảnh những kẻ thù tàn độc, và cả hình ảnh vị đạo sĩ trẻ tuổi với ánh mắt thấu hiểu kia, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một sự giằng xé mãnh liệt trong tâm hồn hắn. Hắn chưa thể buông bỏ, nỗi hận thù đã ăn sâu vào xương tủy, đã trở thành một phần không thể thiếu của hắn. Nhưng hắn cũng không còn kiên định như trước. Một hạt mầm nghi ngờ, một tia sáng yếu ớt của hy vọng đã được gieo vào tâm trí Huyết Kiếm Khách.
Hắn thầm thì, giọng nói chỉ đủ để chính hắn nghe thấy, nhưng lại mang một sức nặng của ngàn cân suy tư: "Chân lý... hồng trần..." Hắn không biết chân lý của hồng trần là gì, và liệu hắn có thể tìm thấy nó sau bao năm tháng chìm trong bóng tối. Hắn không biết liệu mình có thể vượt qua được những gian nan của cuộc đời này, không phải bằng lưỡi kiếm, mà bằng một thứ gì đó khác, thứ mà Lâm Nhất đã nhắc đến: lòng trắc ẩn, sự thấu hiểu.
Tô Mạt Nhi, đã thức giấc từ lúc nào, dụi dụi đôi mắt to tròn, nhìn cảnh tượng trước mắt. Nàng khẽ nghiêng đầu, thì thầm với Mộ Dung Uyển Nhi đang ngồi cạnh, người cũng đã tỉnh giấc. "Liệu huynh ấy có thể thay đổi?" Giọng nói của nàng trong trẻo, nhưng mang theo chút băn khoăn. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc của thế gian, và nàng hiểu rằng, để một người như Huyết Kiếm Khách có thể thay đổi, đó là một điều vô cùng khó khăn.
Mộ Dung Uyển Nhi mỉm cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng nhìn về phía Lâm Nhất, rồi lại nhìn Trần Hạo. Nàng đã chứng kiến sự kiên định, sự thấu hiểu và lòng bao dung của Lâm Nhất. Nàng tin tưởng vào hắn, vào con đường mà hắn đang bước đi. "Lâm Nhất sẽ làm được. Chỉ cần có lòng tin." Nàng nói, giọng nói đầy sự chắc chắn, như một lời khẳng định cho niềm tin không lay chuyển của nàng vào vị đạo sĩ trẻ tuổi. Nàng biết, bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng bệnh tật lòng người mới khó. Và Lâm Nhất, hắn đang chữa trị cho cả linh hồn.
Trần Hạo quay đầu nhìn về phía Lâm Nhất, ánh mắt phức tạp, vừa có sự hoài nghi, vừa có sự tò mò, và cả một chút gì đó giống như sự cầu khẩn. Huyết Kiếm hắn vẫn nắm chặt trong vô thức, thanh kiếm cổ màu huyết ấy giờ đây như một gánh nặng, chứ không còn là một biểu tượng của sức mạnh hay sự báo thù. Nó là minh chứng cho một quá khứ bi thảm, nhưng cũng có thể là một vật cản cho một tương lai khác.
Lâm Nhất mỉm cười nhẹ, không nói gì. Hắn chỉ rót thêm trà vào chén của Trần Hạo, động tác vẫn chậm rãi và ung dung như ban đầu. Hắn không cần thêm lời nói nào nữa. Hắn biết rằng, hạt giống đã được gieo, và giờ là lúc để nó nảy mầm. Thời gian sẽ trả lời tất cả. Hắn tin vào chân lý của hồng trần, tin vào khả năng thấu hiểu và vượt qua của con người. Con đường của Trần Hạo, giờ đây đã không còn chỉ là một con đường của máu và nước mắt. Nó đã mở ra một lối rẽ khác, một lối rẽ đầy gian nan, nhưng cũng tràn đầy hy vọng.
Những lời đồn đại về một âm mưu lớn hơn, về những thế lực đứng sau Trần Gia Minh và Thái Tử Lưu Ly vẫn đang điều tra, như một sợi chỉ vô hình, kết nối mọi sự kiện, mọi số phận. Lâm Nhất biết, cuộc hành trình này còn rất dài, và những thử thách phía trước sẽ còn lớn hơn nhiều. Nhưng hắn không hề nao núng. Bởi lẽ, tiên đạo không nằm ở những phép tắc thần thông, mà nằm ở chính những gian nan của hồng trần, nằm ở sự thấu hiểu, lòng trắc ẩn, và chân tâm của một con người. Và hắn, đang từng bước, từng bước một, định hình nên con đường "Vô Tiên" của chính mình.