Vô tiên chi đạo
Chương 283

Huyết Kiếm Quy Tâm: Mưu Đồ Bình Loạn

4336 từ
Mục tiêu: Hoàn toàn cảm hóa Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), biến hắn thành đồng minh đắc lực của Lâm Nhất.,Trần Hạo chấp nhận con đường 'Vô Tiên' của Lâm Nhất, từ bỏ hoàn toàn thù hận cá nhân để hướng đến chính nghĩa lớn hơn.,Thái Tử Lưu Ly đến thăm, tiết lộ những thông tin mới về thế lực đen tối đang thao túng triều chính, gắn kết nó với bối cảnh 'Khoảng 700 năm trước' (Lưu Ly Hoàng Triều đang củng cố quyền lực sau khi thống nhất Bách Quốc).,Lâm Nhất, Trần Hạo và Thái Tử cùng nhau vạch ra một chiến lược sơ bộ để đối phó với thế lực đen tối này.,Củng cố vai trò của Lâm Nhất như một 'đạo sĩ hành hiệp' không chỉ bằng võ lực mà còn bằng trí tuệ, lòng nhân ái và khả năng định hình thế giới.
Nhân vật: Lâm Nhất, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Thái Tử Lưu Ly
Mood: Emotional, contemplative, tense, strategic, hopeful
Kết chương: [object Object]

Ánh bình minh từ từ hé rạng, xua đi màn sương mờ ảo còn vương vấn trên những vách đá ẩm ướt của Ẩn Cư Động Phủ. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, nhảy nhót trên mặt đất, điểm xuyết lên những giọt sương mai lung linh như châu ngọc. Tiếng chim rừng ríu rít gọi bầy, hòa cùng tiếng suối róc rách chảy qua khe đá, tạo nên một bản hòa ca dịu êm, đánh thức vạn vật sau một đêm dài trầm mặc. Trong không gian thanh tịnh ấy, mùi đá lạnh và đất ẩm quyện lẫn với hương thảo mộc dịu nhẹ, len lỏi vào từng ngóc ngách, xoa dịu những tâm hồn đang thổn thức.

Trần Hạo, đôi mắt thâm quầng vì một đêm trằn trọc, từ từ mở mắt. Hắn không còn vẻ điên cuồng, giằng xé như đêm qua, mà thay vào đó là một sự mệt mỏi cùng cực, pha lẫn chút mơ hồ, lạc lõng. Thân thể hắn vẫn còn đau nhức bởi những vết thương chưa lành, nhưng nỗi đau trong tâm hồn lại càng mãnh liệt hơn. Hắn đưa mắt nhìn quanh, tìm kiếm hình bóng quen thuộc. Lâm Nhất vẫn ngồi đó, trên một phiến đá phẳng lặng, lưng thẳng tắp, đôi mắt khép hờ, tựa như một pho tượng cổ kính. Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay hắn nhẹ nhàng chuyển động theo nhịp thở đều đặn, mỗi hạt châu như ẩn chứa cả một thế giới triết lý. Vẻ thanh tịnh, vô nhiễm của Lâm Nhất đối lập hoàn toàn với bão táp trong lòng Trần Hạo, nhưng chính sự đối lập ấy lại mang đến một cảm giác bình yên lạ thường.

Hắn nhớ lại từng lời nói của Lâm Nhất đêm qua, những lời không mang sức mạnh thần thông, không chứa uy áp trấn thế, nhưng lại như những giọt nước vô hình, kiên trì nhỏ giọt lên tảng băng thù hận đã đóng cứng trong tim hắn bao năm qua. "Chân lý... hồng trần..." Hắn lặp lại thầm thì, giọng nói khản đặc, còn vương vấn sự hoài nghi và tò mò. Liệu có thật sự tồn tại một chân lý nào đó ngoài lưỡi kiếm, ngoài máu và nước mắt? Liệu có một con đường nào khác để tìm thấy sự bình yên, thay vì cứ mãi chìm đắm trong vòng xoáy của oán hận?

Trần Hạo chống tay gượng dậy, bước chân loạng choạng tiến về phía Lâm Nhất. Hắn ngồi xuống đối diện, ánh mắt phức tạp nhìn thẳng vào vị đạo sĩ trẻ tuổi. Nỗi đau của gia tộc, hình ảnh cha mẹ bị sát hại dã man, tiếng kêu gào thảm thiết của người thân, tất cả như một cuốn phim quay chậm, giày vò tâm trí hắn. Hắn đã sống vì báo thù, đã thở bằng hận thù, đã dùng lưỡi kiếm Huyết Kiếm để đoạt mạng những kẻ đã cướp đi tất cả của hắn. Giờ đây, khi Lâm Nhất nói hắn hãy buông bỏ, hắn cảm thấy mình như một con thuyền lênh đênh giữa biển cả, mất đi la bàn, mất đi phương hướng.

"Ngươi nói ta buông bỏ hận thù, vậy những oan nghiệt của gia tộc ta thì sao?" Trần Hạo cất tiếng, giọng hắn run rẩy, đầy sự chất vấn và bi phẫn. "Ai sẽ đòi lại công bằng cho họ? Ai sẽ rửa sạch mối huyết cừu đã đeo đẳng ta bấy lâu nay? Huyết Kiếm này, nó là lẽ sống của ta, là lời thề độc của ta với những linh hồn đã khuất. Nếu ta buông bỏ, chẳng phải ta đã phản bội họ hay sao?"

Lâm Nhất chậm rãi mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn Trần Hạo, không một chút phán xét, chỉ có sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Hắn đặt Chuỗi Hạt Bồ Đề xuống, nhẹ nhàng rót một chén trà ấm từ ấm trà còn vương hơi nóng. Hương trà thanh thoát lan tỏa, xua đi phần nào mùi ẩm mốc của hang động. Hắn đưa chén trà cho Trần Hạo, động tác chậm rãi, ung dung, tựa như đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng.

"Trần huynh, con đường mà huynh đã chọn để đòi lại công bằng, nó đã mang lại cho huynh điều gì ngoài thêm đau khổ và sự cô độc?" Lâm Nhất hỏi, giọng nói ôn hòa, trầm thấp, nhưng lại như có sức mạnh xuyên thấu đến tận đáy lòng người nghe. "Hận thù chỉ tạo ra hận thù, máu chỉ nhuộm đỏ thêm máu. Huynh đã chứng kiến điều đó, đã trải nghiệm điều đó. Những kẻ đã gây ra tội ác, chúng rồi sẽ phải trả giá. Nhưng huynh có thể chọn cách thức để chúng trả giá, và quan trọng hơn, huynh có thể chọn cách để mình không trở thành một kẻ khác, chìm đắm trong bóng tối như chúng."

Hắn nhấp một ngụm trà, tiếp lời: "Công bằng không nhất thiết phải bằng máu. Đôi khi, công bằng lại là sự giác ngộ, là sự vạch trần những âm mưu thâm độc, là sự bảo vệ những người vô tội khỏi những kẻ muốn gieo rắc bi kịch tương tự. Huynh có thể chọn trở thành một phần của vấn đề, mãi mãi bị gông xiềng bởi quá khứ, hoặc huynh có thể trở thành ánh sáng soi rọi nó, để những oan khuất được phơi bày, để những kẻ ác phải lộ diện dưới ánh sáng công lý."

Lâm Nhất khẽ đưa mắt nhìn ra ngoài cửa động, nơi ánh nắng đã lên cao hơn, chiếu rọi rực rỡ cả khoảng rừng cây. "Tiên đạo không phải là đoạt mạng, mà là giữ lấy những gì đáng giữ. Tiên đạo không phải là trốn tránh hồng trần, mà là dấn thân vào hồng trần để thấu hiểu, để cảm hóa, để gieo những hạt mầm thiện lương. Huynh nhìn kìa, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Ngay cả một nhành cây, một ngọn cỏ cũng có lẽ sống của riêng nó. Con người, với linh hồn và trí tuệ, há chẳng phải càng đáng quý, đáng trân trọng sao?"

Trần Hạo cúi đầu, bàn tay hắn vẫn vô thức nắm chặt thanh Huyết Kiếm đang nằm bên cạnh. Thanh kiếm lạnh lẽo ấy, giờ đây không còn là biểu tượng của sức mạnh hay sự báo thù, mà là một gánh nặng vô hình, một lời nhắc nhở về quá khứ đau thương, về con đường sai lầm mà hắn đã bước đi. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ chén trà trong tay, một sự ấm áp đã lâu lắm rồi hắn không cảm nhận được. Những lời Lâm Nhất nói không hề thuyết giáo, không hề ép buộc, mà chỉ như những cơn gió nhẹ, thổi bay đi lớp bụi mờ che phủ tâm hồn hắn, để hắn có thể nhìn rõ hơn con đường phía trước.

Hắn chợt nhớ đến lời của Lâm Nhất về "Kinh Thư Vô Tự", một cuốn kinh không chữ, mà chân lý ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần. Hắn đã đọc vô số kinh thư, đã học vô số kiếm pháp, nhưng chưa bao giờ hắn tìm thấy một chân lý nào có thể xoa dịu nỗi đau trong lòng hắn. Giờ đây, Lâm Nhất đang mở ra cho hắn một cuốn "kinh thư" khác, một cuốn kinh mà hắn phải tự mình trải nghiệm, tự mình chiêm nghiệm để tìm ra lời giải đáp.

Trần Hạo ngẩng đầu, ánh mắt đã bớt đi vẻ u uất, thay vào đó là sự kiên định, pha lẫn chút mông lung về một tương lai chưa xác định. "Ta... ta đã quá mỏi mệt với hận thù rồi, đạo sĩ." Hắn khẽ nói, giọng nói yếu ớt, như trút bỏ gánh nặng ngàn cân. "Nhưng buông bỏ, đối với ta, lại là một điều quá đỗi khó khăn. Nó giống như việc lột bỏ một phần da thịt của chính mình vậy. Ta không biết liệu ta có thể sống mà không có nó."

Lâm Nhất mỉm cười nhẹ, đặt tay lên vai Trần Hạo, một cử chỉ đơn giản nhưng lại mang theo sức mạnh an ủi lạ thường. "Đó là lý do vì sao huynh cần phải tìm một mục đích sống khác, một lý tưởng lớn hơn để lấp đầy khoảng trống đó. Một lý tưởng không chỉ vì bản thân, mà vì những người khác, vì hồng trần này. Con đường tu tiên không phải là con đường cô độc. Nó là con đường của sự sẻ chia, của lòng bao dung. Huynh có thể dùng tài năng của mình, dùng kinh nghiệm của mình, không phải để hủy diệt, mà để kiến tạo, để bảo vệ. Huynh có thể dùng kiếm của mình, không phải để đoạt mạng, mà để giữ lấy một thứ gì đó, một lẽ phải, một sự bình yên."

Hắn đứng dậy, bước ra cửa động, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi sáng. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Chân tâm ấy, nó sẽ dẫn lối cho huynh." Lâm Nhất quay lại nhìn Trần Hạo, ánh mắt đầy khích lệ. "Huynh có muốn thử không, Trần huynh? Thử một lần buông bỏ gánh nặng của quá khứ, và nhìn về một tương lai mà huynh tự mình định đoạt, không phải bởi hận thù?"

Trần Hạo nhìn theo bóng lưng Lâm Nhất, nhìn ra cảnh sắc tươi đẹp bên ngoài. Một tia hy vọng, một con đường mới đã thực sự hé mở trong tâm trí hắn. Lời nói của Lâm Nhất, không phải là mệnh lệnh, mà là một lời mời gọi, một lời gợi mở. Thanh kiếm Huyết Kiếm bên cạnh hắn, giờ đây, dường như đã không còn lạnh lẽo như trước. Nó vẫn là một thanh kiếm sắc bén, nhưng mục đích của nó, có lẽ, đã có thể thay đổi. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống đang chảy trong huyết quản, cảm nhận ánh nắng ấm áp đang sưởi ấm trái tim vốn đã nguội lạnh. Đây không phải là sự buông xuôi, mà là một sự lựa chọn. Một lựa chọn khó khăn, nhưng đầy ý nghĩa.

***

Tiếng suối róc rách vẫn chảy đều, nhưng không gian trong Ẩn Cư Động Phủ đã trở nên khác biệt. Ánh nắng trưa xuyên qua tán cây, chiếu rọi vào động, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền đá. Mùi hương thảo mộc từ những vị thuốc Mộ Dung Uyển Nhi dùng để chữa trị cho Trần Hạo hòa quyện với mùi đất ẩm, tạo nên một không khí vừa thanh tịnh, vừa ấm áp. Mộ Dung Uyển Nhi đang thay băng cho Trần Hạo, đôi tay nàng dịu dàng, cẩn trọng. Tô Mạt Nhi ngồi cạnh, đôi mắt to tròn lanh lợi không ngừng quan sát, thỉnh thoảng lại đưa tay sờ vào những vết sẹo cũ trên cánh tay Trần Hạo, vẻ mặt vừa tò mò vừa xót xa.

Trần Hạo ngồi thẳng lưng, ánh mắt hắn đã không còn vẻ u uất của kẻ báo thù. Thay vào đó là sự kiên định, có phần trầm tư, của một người đã tìm thấy mục đích mới. Hắn nhìn Lâm Nhất, người đang ngồi yên lặng bên lò trà, ánh mắt bình thản như mặt hồ thu. Một nụ cười nhẹ, rất khẽ, thoáng hiện trên môi Trần Hạo, nụ cười mà đã rất lâu rồi không xuất hiện trên khuôn mặt cương nghị ấy.

"Đạo sĩ..." Trần Hạo cất tiếng, giọng hắn vẫn còn đôi chút khàn đặc, nhưng đã không còn sự trĩu nặng của hận thù. "Ta nguyện bỏ lại huyết kiếm của quá khứ. Huyết Kiếm này, nó đã mang theo quá nhiều máu và nước mắt. Nhưng ta không thể khoanh tay đứng nhìn lũ chuột nhắt gặm nhấm nền móng của hoàng triều, phá hoại sự bình yên mà huynh đang cố gắng dựng xây." Hắn đặt thanh Huyết Kiếm xuống đất, nhưng không phải là từ bỏ hoàn toàn. "Ta sẽ dùng kiếm của mình, dùng kinh nghiệm của mình, để bảo vệ những gì đáng giữ, để những kẻ ác phải trả giá, nhưng không phải bằng hận thù, mà bằng công lý. Ta sẽ đi theo con đường 'tiên đạo' mà huynh đã chỉ ra, con đường của sự thấu hiểu, của lòng trắc ẩn, và của chân tâm."

Lâm Nhất gật đầu nhẹ, ánh mắt hắn ánh lên vẻ tán thưởng. Hắn biết, lời nói của Trần Hạo không phải là một lời hứa suông, mà là một quyết tâm đã được nung nấu kỹ lưỡng. Con đường phía trước của Trần Hạo sẽ không dễ dàng, hắn sẽ phải đối mặt với những cám dỗ của hận thù, với những bóng ma của quá khứ. Nhưng giờ đây, hắn đã có một la bàn mới, một lý tưởng mới để dẫn lối.

Đúng lúc đó, một làn gió nhẹ thoảng qua cửa động, mang theo mùi hương thanh nhã của ngự y phục. Một bóng người cao ráo, tuấn tú, khoác trên mình hoàng bào thêu rồng sang trọng nhưng lại mang vẻ mệt mỏi, ưu tư, bước vào. Đó chính là Thái Tử Lưu Ly. Hắn xuất hiện một cách bí mật, chỉ có vài thị vệ thân cận đi cùng, gương mặt lộ rõ sự khẩn trương.

"Lâm đạo trưởng, Trần Hạo huynh đệ!" Thái Tử Lưu Ly khẽ cúi đầu chào, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng. "Ta đã điều tra sâu hơn về những kẻ đứng sau Trần Gia Minh. Tình hình còn nghiêm trọng hơn chúng ta tưởng."

Mộ Dung Uyển Nhi vội vàng đứng dậy, đưa chén trà cho Thái Tử, giọng nói dịu dàng nhưng đầy vẻ quan tâm: "Thái Tử điện hạ, xin hãy cẩn trọng. Những kẻ này có thể còn nguy hiểm hơn chúng ta tưởng. Xin người hãy nghỉ ngơi một chút."

Thái Tử Lưu Ly khẽ lắc đầu, nhấp một ngụm trà, ánh mắt vẫn không rời khỏi Lâm Nhất và Trần Hạo. "Không còn thời gian để nghỉ ngơi nữa, Mộ Dung cô nương. Mạng lưới của chúng không chỉ là những quan lại tham lam. Chúng có một tổ chức tinh vi, len lỏi vào các vị trí trọng yếu của triều đình, từ bộ binh cho đến bộ lại, thậm chí cả trong các tông môn tu tiên nhỏ lẻ. Chúng đang tìm cách gây rối loạn để lật đổ triều đại mới của ta, chia cắt Đại Càn một lần nữa."

Giọng Thái Tử Lưu Ly trầm xuống, pha chút bi phẫn. "Ta phát hiện ra, chúng có liên hệ mật thiết với một số tàn dư của thế lực ma đạo đã bị tiêu diệt trong quá khứ, khoảng bảy trăm năm trước, khi Lưu Ly Hoàng Triều mới thống nhất Bách Quốc và đang củng cố quyền lực. Chúng không chỉ muốn lật đổ, mà còn muốn phá hủy toàn bộ trật tự mà cha ta và các bậc tiền bối đã dày công xây dựng. Chúng muốn kéo Đại Càn trở lại thời kỳ cát cứ hỗn loạn, để chúng có thể dễ dàng thao túng, hưởng lợi từ chiến tranh và đau khổ của dân chúng."

Tô Mạt Nhi nghe vậy, đôi mắt to tròn của nàng lộ rõ vẻ lo lắng. "Vậy là những kẻ đó còn đáng sợ hơn cả Trần Gia Minh sao? Chúng muốn làm cho thiên hạ đại loạn sao?" Nàng khẽ thì thầm, bàn tay nhỏ bé vô thức nắm chặt vạt áo Mộ Dung Uyển Nhi.

Lâm Nhất trầm ngâm lắng nghe, ánh mắt hắn sâu thẳm như hồ nước không đáy. Hắn đã lờ mờ nhận ra điều này từ khi đối phó với Trần Gia Minh. Bàn tay thao túng phía sau không thể nào chỉ là một vài quan lại tầm thường. Giờ đây, lời Thái Tử đã xác nhận suy đoán của hắn. "Một âm mưu đã được ủ mưu từ lâu, có lẽ, từ khi hoàng triều bắt đầu củng cố quyền lực, hay thậm chí từ những ngày đầu thống nhất Bách Quốc. Kẻ gieo rắc loạn lạc, chúng luôn tìm cách phá hoại những gì tốt đẹp."

Trần Hạo cau mày, ký ức về những kẻ mà hắn đã từng giao du trong thế giới ngầm chợt ùa về. Hắn đã từng nghe phong thanh về những tổ chức bí mật, những kẻ chỉ huy đứng sau bức màn, những kẻ muốn khuấy động giang hồ để trục lợi. "Ma đạo... tàn dư..." Hắn lẩm bẩm. "Ta đã từng nghe về những lời đồn đại về Hắc Ám Cung, về những môn phái tà thuật đã bị tiêu diệt. Chúng có vẻ như đã không bị diệt tận gốc, mà chỉ ẩn mình, chờ đợi thời cơ."

Thái Tử Lưu Ly gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng. "Chính xác! Chúng không chỉ là những kẻ tin theo tà đạo, mà còn là những kẻ phản loạn muốn tái lập quyền lực của mình. Chúng đang lợi dụng sự bất mãn của một số thế lực cũ, những kẻ không cam lòng chịu sự thống trị của Hoàng Triều, để gây chia rẽ, tạo ra một cuộc nội chiến mới. Nếu chúng ta không ngăn chặn kịp thời, Đại Càn sẽ lại chìm trong biển lửa."

Không khí trong động trở nên nặng nề. Vẻ đẹp bình yên của Ẩn Cư Động Phủ dường như cũng không thể xua đi bóng tối đang bao trùm lên Lưu Ly Hoàng Triều. Lâm Nhất biết, đây không còn là một cuộc chiến cá nhân, hay một cuộc chiến vì một triều đình. Đây là một cuộc chiến vì sự bình yên của vạn dân, vì chân lý của hồng trần.

***

Hoàng hôn dần buông, nhuộm đỏ cả khoảng trời phía tây, hắt những vệt nắng cuối cùng vào Ẩn Cư Động Phủ, rồi dần nhường chỗ cho màn đêm đen tĩnh mịch. Ánh nến leo lét trên bàn đá, soi rõ khuôn mặt trầm tư của Lâm Nhất, ánh mắt kiên định của Trần Hạo, vẻ lo lắng của Mộ Dung Uyển Nhi, và sự căng thẳng hiện rõ trên gương mặt Thái Tử Lưu Ly. Tô Mạt Nhi ngồi nép mình bên Mộ Dung Uyển Nhi, đôi mắt vẫn không rời khỏi mọi người, cố gắng thấu hiểu những gì đang diễn ra. Mùi đá lạnh, đất ẩm cùng mùi mực và giấy cổ trên bản đồ trải rộng trên bàn quyện vào nhau, tạo nên một không khí trang trọng, căng thẳng.

Thái Tử Lưu Ly trải ra một tấm bản đồ lớn của Lưu Ly Hoàng Triều, tấm bản đồ được vẽ tay tỉ mỉ, đánh dấu rất nhiều địa điểm bằng những nét mực đỏ và đen. "Đây là những khu vực mà chúng ta nghi ngờ có sự hoạt động của thế lực đen tối," Thái Tử chỉ tay vào một số điểm trên bản đồ. "Phần lớn là ở các vùng biên giới, nơi sự kiểm soát của Hoàng Triều còn yếu, hoặc những vùng hẻo lánh, hiểm trở mà quân đội khó tiếp cận. Chúng cũng có vẻ đang thiết lập mạng lưới ở các thành phố lớn, thông qua các thương hội ngầm và những kẻ buôn lậu."

Trần Hạo nghiêng người nhìn kỹ tấm bản đồ, ánh mắt hắn sắc bén, như một con đại bàng đang săm soi con mồi. Những năm tháng phiêu bạt giang hồ, sống trong thế giới ngầm của Huyết Kiếm Khách đã cho hắn một sự hiểu biết sâu sắc về những ngóc ngách tối tăm của hồng trần. Hắn chỉ tay vào một khu vực rậm rạp ở phía tây bắc, giáp với một vùng núi cao và một cánh rừng âm u.

"Ta biết một số mật đạo và những kẻ giao dịch với thế lực ngầm ở khu vực này," Trần Hạo nói, giọng trầm ổn, không còn chút do dự hay ngần ngại. "Chúng thường hoạt động ở các vùng biên giới, đặc biệt là khu vực giáp với Hắc Ám Sâm Lâm. Nơi đó có những con đường mòn ít người biết, những hang động tự nhiên hiểm trở, rất thích hợp cho việc ẩn náu và vận chuyển bí mật. Ta cũng từng nghe về một số tông môn nhỏ ở đó, đã suy tàn từ lâu, nhưng có vẻ như chúng đang được vực dậy bởi một thế lực khác. Những kẻ đó, chúng có vẻ không quan tâm đến chính trị, mà chỉ tìm kiếm những lợi ích từ việc gây rối loạn."

Thái Tử Lưu Ly gật đầu lia lịa, ánh mắt sáng lên vẻ kinh ngạc. "Những thông tin này thật sự quý giá, Trần Hạo huynh đệ. Nó khớp với những gì ta đã thu thập được. Ta sẽ điều động quân đội hỗ trợ, nhưng phải bí mật. Mạng lưới của chúng quá sâu rộng, một động thái lớn có thể khiến chúng cảnh giác và lẩn trốn, hoặc tệ hơn, ra tay trước để gây rối loạn lớn hơn."

Lâm Nhất đặt tay lên tấm bản đồ, ngón tay hắn khẽ chạm vào những vệt mực đỏ. "Chúng ta không thể dùng ma đạo để chống ma đạo. Phải dùng chính nghĩa và trí tuệ để bóc trần chúng, để ánh sáng soi rọi đến mọi ngóc ngách của bóng tối. Nếu chúng ta cũng dùng những thủ đoạn hèn hạ, thì chẳng khác nào chúng ta tự biến mình thành những kẻ mà chúng ta đang chống lại."

Hắn ngẩng đầu nhìn Thái Tử Lưu Ly, ánh mắt đầy suy tư. "Thái Tử điện hạ, việc củng cố lòng dân, ổn định triều chính là điều căn bản nhất. Kẻ ác chỉ có thể lợi dụng khi lòng người hoang mang, khi chính quyền suy yếu. Chúng ta cần phải hành động một cách minh bạch, công khai những tội ác của chúng, để dân chúng hiểu rõ chân tướng, để họ tin tưởng vào Hoàng Triều. Đồng thời, cần có những hành động bí mật để triệt phá những ổ nhóm của chúng, nhưng luôn phải giữ vững đạo lý, không để máu đổ vô cớ."

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ gật đầu, đôi mắt nàng ánh lên vẻ đồng tình. "Lâm đạo trưởng nói đúng. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Nếu lòng dân không yên, thì mọi nỗ lực đều trở nên vô nghĩa. Chúng ta cần phải nghĩ đến những tác động lên dân chúng, những người vô tội sẽ chịu ảnh hưởng lớn nhất nếu chiến tranh xảy ra."

Tô Mạt Nhi cũng góp lời, giọng nàng líu lo nhưng đầy vẻ chân thành: "Đúng vậy! Nếu dân chúng đói khổ, họ sẽ dễ bị những kẻ xấu lợi dụng hơn. Hoàng Triều cần phải chăm lo cho dân, để họ có cuộc sống ấm no, thì những kẻ xấu sẽ không thể gieo rắc tai họa được nữa."

Thái Tử Lưu Ly lắng nghe những lời của Lâm Nhất và hai cô nương, gật gù liên tục. "Lời các vị dạy bảo thật chí lý. Ta đã quá tập trung vào việc đối phó với kẻ thù mà quên đi mất cái gốc rễ của một triều đại vững mạnh. Ta sẽ ngay lập tức ra lệnh củng cố an ninh, tăng cường phúc lợi cho dân chúng, đồng thời bí mật điều tra sâu hơn dựa trên những manh mối mà Trần Hạo huynh đệ đã cung cấp."

Lâm Nhất khẽ mỉm cười. "Đây không chỉ là cuộc chiến của Thái Tử, mà là cuộc chiến của tất cả những ai yêu quý sự bình yên của hồng trần. Trần huynh, huynh có nguyện ý cùng ta và Thái Tử, dùng kiếm của mình để bảo vệ chính nghĩa, để phơi bày những âm mưu đen tối này, và để tìm lại sự bình yên cho vạn dân hay không?"

Trần Hạo đứng dậy, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hắn nhìn thanh Huyết Kiếm trên đất, rồi lại nhìn Lâm Nhất, nhìn Thái Tử Lưu Ly. Một con đường mới đã mở ra trước mắt hắn, một con đường gian nan nhưng tràn đầy ý nghĩa. "Huyết Kiếm ta, từ nay sẽ không còn nhuốm máu oan nghiệt. Ta nguyện dùng nó để trấn yêu trừ ma, để bảo vệ những gì đáng giữ. Ta nguyện theo chân đạo sĩ, cùng Thái Tử điện hạ, vì đại nghĩa của Lưu Ly Hoàng Triều, vì sự bình yên của hồng trần này."

Một sự hợp tác, một liên minh kỳ lạ đã được hình thành trong hang động tịch mịch này: một đạo sĩ "Vô Tiên" thấu hiểu lẽ đời, một hiệp khách từng mang hận thù nhưng đã tìm thấy chân lý, và một Thái Tử trẻ tuổi mang trên vai gánh nặng của cả một vương triều. Ba số phận, ba con đường khác nhau, giờ đây đã quy tụ, cùng nhau đối mặt với một âm mưu đen tối đang đe dọa sự tồn vong của Đại Càn. Bóng đêm dần bao trùm, nhưng trong hang động, ánh nến vẫn lập lòe, như ngọn lửa hy vọng đang bùng cháy, soi sáng con đường phía trước. Cuộc hành trình "Minh Triết Hồng Trần" đã bước vào một giai đoạn mới, đầy thử thách nhưng cũng đầy hứa hẹn, nơi những triết lý về tiên đạo và nhân sinh sẽ được thử thách và định hình trong vòng xoáy của biến động.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ