Vô tiên chi đạo
Chương 284

Bóng Đêm Thâm Nhập: Dò Đường Mạch Ngầm

6029 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất, Trần Hạo và Thái Tử Lưu Ly (cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi) bí mật thu thập thêm chứng cứ để làm rõ âm mưu chính trị.,Thâm nhập vào mạng lưới của kẻ thù thông qua các kênh khác nhau (giang hồ và hoàng gia) để tìm kiếm điểm yếu và bản chất thực sự của thế lực đứng sau.,Củng cố mối quan hệ đồng minh giữa Lâm Nhất, Trần Hạo và Thái Tử Lưu Ly, mỗi người phát huy thế mạnh riêng.,Hé lộ thêm về quy mô và sự phức tạp của âm mưu, có thể liên quan đến các thế lực cổ xưa hoặc tàn dư từ thời kỳ trước khi Lưu Ly Hoàng Triều thống nhất.,Chuẩn bị cho cuộc đối đầu quyết định, xác định mục tiêu và phương pháp hành động tiếp theo.,Lâm Nhất tiếp tục thể hiện trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc, dẫn dắt nhóm không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng đạo lý 'Vô Tiên'.
Nhân vật: Lâm Nhất, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Thái Tử Lưu Ly, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi
Mood: Tense, mysterious, strategic, determined, with underlying philosophical reflection.
Kết chương: [object Object]

Trong màn đêm tịch mịch của Ẩn Cư Động Phủ, ngọn nến lay động như một linh hồn lạc lối giữa hư vô, hắt lên những bóng hình đổ dài trên vách đá. Lời tuyên thệ của Trần Hạo vẫn còn vang vọng, mang theo một khí chất bi tráng, như tiếng kiếm vút qua không gian, cắt đứt sợi dây của quá khứ để mở ra một con đường mới. Thái Tử Lưu Ly gật đầu, ánh mắt ẩn chứa sự vừa nhẹ nhõm vừa thận trọng, bởi lẽ y biết, sự bình yên của hồng trần chưa bao giờ dễ dàng đạt được, và những lời thề nguyện chân thành nhất đôi khi cũng phải đối mặt với muôn trùng thử thách. Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười ấy như làn gió xuân ấm áp xua tan đi sự lạnh lẽo của hang động, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt hắn, vẫn là một nỗi ưu tư vô định về những gì đang chờ đợi phía trước. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước không chỉ là cuộc chiến với kẻ thù hữu hình, mà còn là cuộc chiến với vô vàn tham vọng, dục vọng, và những vết sẹo hằn sâu của lịch sử, tất cả đều đang âm ỉ chờ đợi để bùng cháy.

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên của ngày mới khẽ len lỏi qua kẽ đá, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên nền đất ẩm ướt trong Ẩn Cư Động Phủ. Tiếng gió nhẹ lùa qua khe đá, mang theo hơi sương se lạnh, hòa cùng tiếng nước suối róc rách chảy qua những phiến đá rêu phong, tạo nên một bản hòa tấu trầm mặc, thanh tịnh. Mùi đất ẩm và hương thảo mộc hoang dại phảng phất trong không khí, xoa dịu phần nào sự căng thẳng còn đọng lại từ đêm qua.

Lâm Nhất đã tĩnh tọa từ lúc nào, thân hình gầy gò của hắn khoanh chân trên Bồ Đoàn Cũ Kỹ, đôi mắt đen láy khẽ nhắm lại, dường như đang lắng nghe từng nhịp đập của vạn vật xung quanh, từng hơi thở của đất trời. Vẻ thanh thoát, điềm đạm của hắn khiến người ta có cảm giác như hắn đã hòa mình vào cảnh vật, trở thành một phần của sự yên bình nơi đây. Hắn không nói, chỉ lặng lẽ cảm nhận, nhưng sự hiện diện của hắn lại như một tảng đá vững chãi, mang đến một nguồn năng lượng an định cho tất cả.

Trần Hạo đứng tựa lưng vào vách đá, vóc dáng cương nghị, thanh Huyết Kiếm giờ đây đã được hắn đeo sau lưng, lưỡi kiếm lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt, không còn vẻ khát máu như trước, mà thay vào đó là một sự trầm tĩnh, ẩn chứa sức mạnh tiềm tàng. Đôi mắt lạnh lùng của hắn vẫn sắc như kiếm, nhưng đã bớt đi phần u uất, thay vào đó là một vẻ kiên định, ánh lên những suy tư sâu xa. Hắn nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ trải trên bàn đá, những đường nét, ký hiệu trên đó dường như đang lột tả toàn bộ sự phức tạp của thế giới giang hồ ngầm mà hắn từng là một phần. Hắn không còn là Huyết Kiếm Khách chỉ biết đến thù hận, mà đã trở thành một Trần Hạo với ý chí bảo vệ chính nghĩa, nhưng con đường mà hắn chọn vẫn là con đường đầy rẫy hiểm nguy, nơi bóng tối và ánh sáng luôn song hành.

Thái Tử Lưu Ly, vẫn trong bộ hoàng bào thêu rồng sang trọng, nhưng đã được Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi khéo léo phủ thêm một tấm choàng thô mộc, để tránh gây chú ý nếu có người vô tình phát hiện ra Ẩn Cư Động Phủ này. Y đi đi lại lại trong động, dáng vẻ thư sinh, thanh thoát nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư, mệt mỏi. Đôi mắt y thường liếc nhìn Lâm Nhất với vẻ sốt ruột, nhưng rồi lại kiềm chế, biết rằng sự vội vã chỉ làm hỏng việc. Gánh nặng của cả một vương triều non trẻ đè nặng lên đôi vai y, khiến y không thể nào an tĩnh được như Lâm Nhất. Tiếng thở dài của y đôi khi lại phá vỡ sự yên lặng của hang động, như một lời than thầm về sự phức tạp của thế sự.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đang nhẹ nhàng chuẩn bị trà và điểm tâm trên một chiếc bàn đá nhỏ. Mộ Dung Uyển Nhi, với dung mạo thanh tú và đôi mắt trong veo, cử chỉ dịu dàng, từng động tác pha trà đều toát lên sự tỉ mỉ, cẩn trọng. Nàng lo lắng cho Lâm Nhất và đồng đội, nhưng luôn giữ sự bình tĩnh, tập trung vào nhiệm vụ của mình. Nàng đặt những chén trà nóng hổi, nghi ngút khói, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ của thảo mộc lên bàn, rồi khẽ đặt một tay lên vai Tô Mạt Nhi, trấn an cô bé. Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh, và đôi mắt to tròn long lanh, ban đầu còn líu lo vài câu bông đùa, nhưng sau đó cũng dần trầm tĩnh lại, nhận ra sự nghiêm trọng của tình hình. Nàng cẩn thận đặt từng chiếc bánh điểm tâm nhỏ xinh lên đĩa, miệng khẽ mím lại, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lâm Nhất, Trần Hạo và Thái Tử, ẩn chứa sự lo lắng nhưng cũng đầy tin tưởng.

Khi tất cả đã yên vị, Lâm Nhất từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn vẫn sâu thẳm như hồ nước không đáy, nhưng giờ đây đã ánh lên một tia sáng của trí tuệ và sự kiên định. Hắn nhìn từng người một, rồi chậm rãi cất lời, giọng nói ôn hòa, chân thành, nhưng lại chứa đựng sức mạnh lay động lòng người.

“Chư vị, cuộc chiến này không chỉ là một cuộc đấu sức, mà còn là một cuộc đấu trí, và quan trọng hơn cả, là một cuộc đấu tâm.” Lâm Nhất nói, ánh mắt hắn lướt qua Thái Tử Lưu Ly, rồi dừng lại ở Trần Hạo. “Chúng ta không chỉ tìm kiếm chứng cứ, không chỉ truy lùng những kẻ gây rối. Chúng ta phải tìm kiếm ‘nhân tâm’ của kẻ thù. Hiểu động cơ của họ, hiểu những gì đã thúc đẩy họ, những nỗi sợ hãi, những tham vọng, những vết thương lòng mà họ mang theo. Chỉ khi thấu hiểu được cội rễ của bóng tối, chúng ta mới có thể phá vỡ tận gốc rễ, mới có thể đưa ánh sáng đến mọi ngóc ngách.”

Thái Tử Lưu Ly khẽ thở dài, vẻ ưu tư hiện rõ trên khuôn mặt tuấn tú. “Lâm đạo trưởng nói chí lý. Nhưng những kẻ này đã ẩn mình quá sâu. Chúng ta đã truy lùng Trần Gia Minh, nhưng hóa ra hắn chỉ là một quân cờ nhỏ. Hoàng Triều non trẻ này không thể chịu thêm chấn động lớn. Dân chúng mới vừa được hưởng thái bình, nếu lại một lần nữa rơi vào cảnh chiến loạn, hoang mang, thì e rằng lòng dân sẽ khó mà yên ổn. Nhưng những kẻ này, chúng như những con rắn độc ẩn mình trong bùn lầy, khó lòng phơi bày hoàn toàn mà không gây ra xáo động lớn.” Y nắm chặt hai tay, biểu lộ sự căng thẳng và áp lực mà y đang phải gánh chịu.

Trần Hạo lúc này mới ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén của hắn quét một lượt khắp những gương mặt trong động. Hắn trầm giọng nói, giọng nói khàn khàn nhưng đầy kiên định. “Giang hồ có luật của giang hồ. Triều đình có quy củ của triều đình. Nhưng có những kẻ, chúng đứng ngoài tất cả, chúng lợi dụng kẽ hở giữa giang hồ và triều đình để gieo rắc tai họa. Kẻ thù của Thái Tử, cũng có thể là kẻ thù của chính nghĩa mà ta đang truy cầu. Ta đã từng lầm đường lạc lối, giờ đây ta nguyện dùng những gì ta biết, những gì ta có, để bù đắp. Ta sẽ đi trước, thăm dò những nơi tối tăm nhất, những hang ổ mà ánh sáng triều đình khó lòng chạm tới.” Hắn chỉ tay vào tấm bản đồ, vào những địa danh mờ ám mà hắn từng nghe danh. “Những khu chợ đen, những tửu quán, những kỹ viện nơi tin tức được mua bán như món hàng. Ta sẽ tìm đến chúng.”

Lâm Nhất gật đầu, ánh mắt đầy tin tưởng nhìn Trần Hạo. “Trần huynh, huynh là người hiểu rõ nhất thế giới ngầm, hiểu rõ nhất những luật lệ bất thành văn nơi đó. Nhờ huynh vậy.” Hắn quay sang Thái Tử Lưu Ly. “Thái Tử điện hạ, việc củng cố lòng dân, ổn định triều chính là điều căn bản nhất. Trong khi Trần huynh thâm nhập vào giang hồ, điện hạ cần phải dùng mạng lưới mật thám và quan lại đáng tin cậy của mình để điều tra những kẻ có quyền thế, những kẻ đang cố tình làm rối loạn trật tự từ bên trong triều đình. Chúng ta cần một sự phối hợp nhịp nhàng, một mặt bí mật điều tra, một mặt công khai củng cố lòng dân.”

Thái Tử Lưu Ly gật đầu. “Ta hiểu. Ta sẽ ngay lập tức triệu tập những người thân cận, đáng tin cậy nhất để phối hợp. Việc này cần phải hết sức cẩn trọng, một bước đi sai lầm có thể gây ra những hậu quả khôn lường.”

Mộ Dung Uyển Nhi lúc này mới lên tiếng, giọng nói dịu dàng nhưng đầy suy tư. “Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Nếu lòng dân không yên, thì mọi nỗ lực đều trở nên vô nghĩa. Lâm đạo trưởng nói đúng, chúng ta cần phải nghĩ đến những tác động lên dân chúng, những người vô tội sẽ chịu ảnh hưởng lớn nhất nếu chiến tranh xảy ra.” Nàng quay sang Tô Mạt Nhi, khẽ mỉm cười. “Tô Mạt Nhi, muội hãy giúp ta chuẩn bị một số loại thảo dược cần thiết, và thiết lập một hệ thống liên lạc bí mật. Chúng ta cần đảm bảo rằng mọi thông tin đều được truyền tải an toàn và kịp thời.”

Tô Mạt Nhi lập tức gật đầu, vẻ hoạt bát trở lại trên khuôn mặt. “Muội hiểu rồi, Mộ Dung tỷ tỷ! Muội sẽ chuẩn bị mọi thứ thật chu đáo! Muội sẽ làm ra những tín hiệu bí mật mà chỉ chúng ta mới hiểu được, để không ai có thể chặn được tin tức của chúng ta!” Nàng nói nhanh, biểu cảm phong phú, mang đến một làn gió tươi mới cho không khí căng thẳng trong động.

Lâm Nhất nhìn Tô Mạt Nhi, khóe môi khẽ cong lên. “Vất vả cho các cô nương rồi. Cuộc chiến này, không thể thiếu sự tinh tế và cẩn trọng của các nàng.” Hắn quay lại với tấm bản đồ, ngón tay hắn khẽ chạm vào một vài điểm. “Chúng ta cần phải xác định những điểm yếu của chúng, những nơi chúng sẽ bộc lộ sơ hở. Không thể dùng ma đạo để chống ma đạo. Chúng ta phải dùng chính nghĩa và trí tuệ để bóc trần chúng, để ánh sáng soi rọi đến mọi ngóc ngách của bóng tối. Nếu chúng ta cũng dùng những thủ đoạn hèn hạ, thì chẳng khác nào chúng ta tự biến mình thành những kẻ mà chúng ta đang chống lại.”

Một sự phân công nhiệm vụ đã được thiết lập, mỗi người một vai trò, một con đường. Lâm Nhất vẫn là người chỉ huy chiến lược, định hướng tinh thần, giữ vững ngọn lửa chính nghĩa trong lòng mọi người. Trần Hạo, với kiến thức về giang hồ và mạng lưới ngầm, nhận nhiệm vụ thâm nhập vào thế giới đen tối ấy. Thái Tử Lưu Ly sẽ điều động mạng lưới hoàng gia để thu thập thông tin chính trị. Còn Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, với sự khéo léo và tinh tế của mình, sẽ đảm nhiệm vai trò hậu cần, chăm sóc sức khỏe và duy trì hệ thống liên lạc, đảm bảo cho chiến dịch diễn ra suôn sẻ. Ánh bình minh dần lên cao, rọi sáng hơn vào động, nhưng con đường phía trước của họ vẫn còn ẩn chứa vô vàn hiểm nguy và bí ẩn.

***

Khi ánh nắng ban ngày đã lên đến đỉnh điểm, rải vàng khắp các mái nhà ngói xanh của Đại Càn Đế Đô, Trần Hạo đã rời khỏi Ẩn Cư Động Phủ. Hắn khoác lên mình một chiếc áo choàng đen đơn giản, che khuất thanh Huyết Kiếm sau lưng, hòa mình vào dòng người tấp nập của Phàm Nhân Thị Trường. Tiếng rao hàng ồn ào, náo nhiệt, mùi đồ ăn vặt thơm lừng từ những gánh hàng rong, mùi gia vị nồng nàn từ các quầy thuốc bắc, tất cả tạo nên một bức tranh sống động của cuộc sống phàm trần. Đối với một người đã quen với sự tĩnh lặng của kiếm và sự lạnh lẽo của máu, không khí sầm uất này mang đến một cảm giác vừa xa lạ, vừa quen thuộc. Hắn đã từng sống trong cái gọi là “hồng trần” này, nhưng lại chưa bao giờ thực sự thuộc về nó, cho đến khi gặp Lâm Nhất.

Trần Hạo di chuyển chậm rãi, ánh mắt sắc như chim ưng lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ nhỏ nhặt của những người xung quanh. Hắn không tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ lắng nghe những lời xì xào, những câu chuyện phiếm, những tin đồn vặt vãnh mà đôi khi lại ẩn chứa những manh mối quý giá. Hắn biết, những thông tin quan trọng nhất thường không được nói ra một cách công khai, mà phải được xâu chuỗi từ những mảnh vỡ nhỏ nhất của cuộc sống. Tiếng cười đùa của trẻ con, tiếng cãi vã của những người bán hàng, tiếng vó ngựa lọc cọc trên đường lát đá, tất cả đều trở thành một phần của bản nhạc mà hắn đang cố gắng giải mã.

Sau khi đi qua vài con phố chính, Trần Hạo rẽ vào một con hẻm nhỏ, tối tăm và ẩm thấp hơn, nơi những bóng tối bắt đầu phủ chụp. Mùi ẩm mốc của những bức tường cũ kỹ, mùi khói than từ những căn nhà lụp xụp, và một mùi hương khó tả của sự cũ kỹ, mục nát phảng phất trong không khí. Đây là khu vực “xám” của Đại Càn Đế Đô, nơi luật pháp triều đình trở nên lỏng lẻo, và những quy tắc ngầm của giang hồ bắt đầu nắm quyền. Hắn ghé vào một quán trà nhỏ, nơi những người đàn ông có vẻ ngoài bặm trợn, ánh mắt lấm lét đang ngồi tụm năm tụm bảy, thì thầm những câu chuyện mà người bình thường không thể hiểu được. Hắn gọi một chén trà xanh, ngồi ở góc khuất, tai lắng nghe từng lời, từng nhịp thở.

Những tin đồn lan truyền nhanh chóng như lửa cháy đồng khô. Một số thương nhân giàu có bỗng nhiên trở nên hùng mạnh bất thường, những chuyến hàng buôn lậu lớn được tuồn vào thành phố một cách bí mật, và những cái tên mới nổi lên trong thế giới ngầm, mang theo một phong cách hành sự tàn nhẫn, không giống với bất kỳ bang phái giang hồ nào mà Trần Hạo từng biết. Hắn nghe loáng thoáng về những “Hắc Y Đoàn” bí ẩn, về những “kẻ tu sĩ” với phép thuật quái dị, và về những chuyến hàng không chỉ bao gồm tơ lụa hay châu báu, mà còn có cả linh dược quý hiếm, thậm chí là vũ khí ma khí.

Khi màn đêm buông xuống, và ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng các con phố, Trần Hạo di chuyển đến Thiên Hương Lâu, một tửu lâu sầm uất và nổi tiếng nhất nhì Đế Đô, nơi các bang phái giang hồ thường lui tới để giao dịch, mua bán tin tức, hoặc đơn giản là để khoe khoang thanh thế. Tiếng nhạc cụ truyền thống vang vọng, tiếng cười nói ồn ào, mùi thức ăn cao cấp và rượu thơm nồng nàn quyện vào nhau, tạo nên một không khí xa hoa nhưng cũng đầy phức tạp. Hắn không vội vàng, mà chậm rãi bước vào, tìm một bàn trống ở tầng hai, nơi hắn có thể quan sát toàn bộ sảnh lớn bên dưới.

Tại đó, hắn đã gặp lại một gương mặt quen thuộc. Đó là một người đàn ông trung niên, vóc dáng hơi gù, đôi mắt tinh ranh, đang ngồi một mình ở một góc khuất, nhấm nháp ly rượu gạo. Người này từng là một cựu đồ đệ của hắn, một kẻ từng bị hắn truy sát vì tội phản bội, nhưng cuối cùng đã được Huyết Kiếm Khách “tha mạng” trong quá khứ, với một điều kiện: không bao giờ được xuất hiện trước mặt hắn nữa. Giờ đây, người đó lại xuất hiện, chứng tỏ mạng lưới giang hồ đang có những biến động lớn.

Trần Hạo không nói gì, chỉ khẽ gật đầu ra hiệu. Người đàn ông trung niên, tên là Quý Phong, giật mình khi nhìn thấy hắn, gương mặt tái mét. Hắn ta vội vàng đứng dậy, cung kính cúi đầu. “Huyết Kiếm Khách… Ngươi… ngươi vẫn còn sống?” Giọng hắn ta thì thầm, lẫn giữa tiếng ồn ào của tửu lâu.

Trần Hạo ngồi xuống đối diện hắn ta, ánh mắt lạnh lùng như trước kia, nhưng không còn sự khát máu. “Ta vẫn còn sống. Và ta cần ngươi.”

Quý Phong nuốt nước bọt, cố gắng giữ bình tĩnh. “Ngươi muốn gì?”

“Mạng lưới kia, có vẻ đã vươn sâu hơn ta tưởng. Ai đang đứng sau những chuyến hàng gần đây? Những kẻ mặc đồ đen, những kẻ tu sĩ quái dị, chúng là ai?” Trần Hạo nói, giọng hắn trầm thấp, đầy uy lực.

Quý Phong nhìn quanh, rồi cúi sát vào tai Trần Hạo. “Huyết Kiếm Khách… Chuyện này lớn hơn giang hồ chúng ta có thể với tới. Có bóng dáng của ‘Hắc Y Đoàn’… chúng không phải là người của giang hồ. Chúng là những kẻ dùng ma pháp, tà thuật. Và cả những kẻ tu sĩ… chúng ta gọi là ‘Tà Tu’. Chúng có vẻ như được một thế lực rất lớn đứng sau. Những chuyến hàng không chỉ là buôn lậu, mà còn là vận chuyển những thứ rất đáng sợ… những loại linh dược có thể biến người thành quỷ, những vũ khí có thể hủy diệt cả một thành trì. Chúng đã bắt đầu xuất hiện ở những khu vực biên giới, nơi từng là lãnh thổ của các tiểu quốc đã bị Lưu Ly Hoàng Triều thu phục.”

“Tên của những kẻ trung gian? Địa điểm giao dịch?” Trần Hạo hỏi, giọng hắn không hề dao động.

Quý Phong hít một hơi thật sâu. “Có một lão già tên là Bàng Lão Tam, hắn thường xuyên xuất hiện ở chợ đêm phía Tây thành. Hắn là đầu mối chính. Còn địa điểm giao dịch… ta chỉ nghe đồn là ở một khu vực bỏ hoang dưới lòng đất, gần phế tích của một cổ miếu, nơi mà linh khí luôn bị nhiễu loạn. Người ta đồn rằng đó là nơi trú ngụ của những linh hồn oán hận, và không ai dám bén mảng tới.” Hắn ta lại nhìn Trần Hạo, ánh mắt đầy sợ hãi. “Ngươi… ngươi định làm gì? Ta nghe nói, chúng còn có cả những ‘Huyết Khôi Lỗi’, những xác chết được điều khiển bằng tà thuật, rất khó đối phó.”

Trần Hạo đứng dậy, đặt một thỏi bạc lên bàn. “Cảm ơn ngươi. Ngươi đã cứu mạng mình một lần nữa.” Hắn quay lưng bước đi, bóng dáng hòa vào màn đêm. Hắn đã thu thập được những mảnh thông tin quan trọng: tên của Bàng Lão Tam, một địa điểm bí mật dưới lòng đất, và một cái tên đáng sợ: Huyết Khôi Lỗi. Mạng lưới này không chỉ đơn thuần là buôn lậu, mà còn liên quan đến tà thuật, và có vẻ như quy mô của nó đã vượt xa những gì hắn và Lâm Nhất có thể tưởng tượng.

***

Trong khi Trần Hạo đang thâm nhập vào thế giới ngầm đầy rẫy hiểm nguy, Thái Tử Lưu Ly lại đang chìm đắm trong bóng tối và sự trang nghiêm của Bí Mật Thư Phòng trong Hoàng Cung. Ánh nến leo lét rọi lên những chồng hồ sơ cao ngất, những cuộn bản đồ cổ kính, và bức tượng rồng vàng uy nghi trên bàn làm việc. Mùi mực tàu, giấy cũ và trầm hương thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí nặng nề, đầy áp lực. Bên ngoài, tiếng bước chân đều đặn của thị vệ tuần tra vang vọng, như một lời nhắc nhở không ngừng về trách nhiệm to lớn mà y đang gánh vác.

Khuôn mặt Thái Tử Lưu Ly tuấn tú, đường nét thanh thoát, nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư, mệt mỏi. Đôi mắt y thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng vẫn ánh lên sự kiên nghị. Y không còn là một thiếu niên thư sinh non nớt, mà đã là một người kế vị phải đối mặt với những âm mưu thâm độc, những thử thách cam go nhất. Y ngồi trước bàn làm việc, tay cầm một chồng báo cáo tình báo dày cộp, do mạng lưới mật thám của mình cung cấp. Mỗi trang giấy, mỗi dòng chữ đều là những mảnh ghép của một bức tranh lớn, một bức tranh đang dần hiện ra với những gam màu u tối.

Những báo cáo này cho thấy sự gia tăng bất thường của các hoạt động tham nhũng trong triều đình. Những khoản hối lộ khổng lồ được tuồn vào túi các quan lại cấp cao, những dự án công trình bị đình trệ không rõ lý do, những vụ án mất tích bí ẩn không được điều tra đến nơi đến chốn. Điều đáng lo ngại hơn cả là một số quan lại cấp cao, những người từng được phụ hoàng y tin tưởng, nay lại có vẻ như đang cố tình che giấu thông tin, làm chậm tiến độ điều tra, hoặc thậm chí là đánh lạc hướng. Ánh mắt Thái Tử Lưu Ly trở nên lạnh lẽo khi đọc đến những cái tên quen thuộc, những kẻ mà y từng tin tưởng, giờ đây lại có vẻ như đang trở thành những con rối trong một vở kịch đen tối.

Một báo cáo đặc biệt thu hút sự chú ý của y. Đó là một báo cáo về một số thương gia giàu có, có liên hệ với các khu vực biên giới xa xôi, nơi từng là lãnh thổ của các quốc gia bị Lưu Ly Hoàng Triều thống nhất cách đây chưa lâu. Những thương gia này có những giao dịch đáng ngờ với các thế lực không rõ nguồn gốc. Họ vận chuyển những loại hàng hóa kỳ lạ, những loại khoáng thạch quý hiếm, và thậm chí là những cuộn da thú cổ xưa chứa đầy những ký tự ma quái. Có vẻ như chúng đang cố gắng gây bất ổn cho Hoàng Triều non trẻ, không chỉ bằng cách phá hoại kinh tế, mà còn bằng cách kích động những mâu thuẫn âm ỉ còn sót lại từ thời kỳ Bách Quốc phân tranh.

Thái Tử Lưu Ly đặt mạnh báo cáo xuống bàn, tiếng giấy khô khốc vang lên trong căn phòng tĩnh mịch. Y đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm bao trùm cả kinh thành. Thành trì rộng lớn, nguy nga kia giờ đây như một con thuyền lớn đang chòng chành giữa biển cả giông tố.

“Những kẻ này đang muốn làm gì?” Thái Tử Lưu Ly thì thầm, giọng y trầm buồn, pha lẫn sự phẫn nộ. “Lật đổ ta, hay muốn phá hoại sự thống nhất mà phụ hoàng ta đã vất vả gây dựng, đổi lấy máu xương của biết bao người?” Y quay lại, nhìn về phía cận thần đang đứng lặng lẽ trong góc phòng, là một vị lão tướng quân trung thành, bạc tóc nhưng vẫn ánh lên sự kiên nghị.

Vị cận thần khẽ cúi đầu. “Bẩm Thái Tử, có vẻ như chúng muốn tái lập cục diện phân tranh. Chúng lợi dụng những kẻ còn mang lòng oán hận Lưu Ly Hoàng Triều từ thời kỳ Bách Quốc, những kẻ vẫn mơ ước về một vương quốc cũ của mình. Nhưng nguồn lực và sự táo tợn của chúng vượt xa những gì chúng ta từng biết. Chúng không chỉ đơn thuần là những kẻ mưu phản, mà còn có vẻ như có liên hệ với những thế lực nằm ngoài tầm hiểu biết của triều đình.”

Thái Tử Lưu Ly nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí y: những lời cảnh báo của Lâm Nhất về sự phức tạp của “nhân tâm”, về những vết sẹo của quá khứ. Y đã quá tập trung vào việc đối phó với kẻ thù hữu hình, mà quên đi mất những bóng ma của lịch sử, những âm mưu được ủ mưu từ sâu trong lòng đất, từ những tàn dư của một thời đại đã qua.

“Điều động thêm mật thám,” Thái Tử Lưu Ly ra lệnh, giọng y trở nên dứt khoát. “Tập trung vào những thương gia ở biên giới phía Tây và phía Nam. Đặc biệt là những tuyến đường buôn lậu lớn. Ta nghi ngờ có sự liên kết chặt chẽ giữa chúng và những kẻ đang gây rối loạn trong triều đình. Đồng thời, tìm hiểu kỹ về bất kỳ thông tin nào liên quan đến những tu sĩ lạ mặt, những phép thuật quái dị xuất hiện gần đây. Và quan trọng nhất, hãy đảm bảo rằng dân chúng được chăm sóc, không để lòng dân hoang mang. Củng cố an ninh thành trì, nhưng phải hết sức bí mật, không được làm kinh động đến kẻ thù.”

Vị cận thần cúi đầu nhận lệnh. Ánh nến vẫn leo lét, nhưng trong lòng Thái Tử Lưu Ly, một ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy. Y biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng y nguyện dùng cả sinh mạng mình để bảo vệ sự bình yên của Lưu Ly Hoàng Triều, để không phụ lòng phụ hoàng, và không phụ lòng tin của Lâm Nhất cùng những người đồng đội.

***

Khi những tia sáng đầu tiên của rạng đông bắt đầu xé tan màn đêm, nhuộm đỏ chân trời phía Đông, một luồng không khí lạnh lẽo vẫn bao trùm Ẩn Cư Động Phủ. Tiếng gió rít qua khe đá nghe như tiếng thì thầm của những bí mật cổ xưa, tiếng nước chảy róc rách như lời than thở của thời gian. Trần Hạo và Thái Tử Lưu Ly đã trở về, mang theo những thông tin quan trọng mà họ đã thu thập được từ thế giới ngầm và mạng lưới hoàng gia.

Lâm Nhất vẫn ngồi trên Bồ Đoàn Cũ Kỹ, nhưng đôi mắt hắn đã mở, ánh nhìn sâu thẳm, như thể đã xuyên thấu cả không gian và thời gian. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đã chuẩn bị xong bữa điểm tâm đơn giản, nhưng không khí trong động vẫn căng thẳng, nặng nề. Mùi ẩm mốc và đất đá trong động càng làm tăng thêm cảm giác bí ẩn, nặng nề.

Trần Hạo đặt những mảnh giấy ghi chép mà hắn đã thu thập được lên bàn đá, vẻ mặt hắn giờ đây không còn sự giằng xé mà thay vào đó là sự trầm trọng, kiên định. “Lâm đạo trưởng, Thái Tử điện hạ. Mạng lưới này phức tạp hơn ta tưởng rất nhiều. Chúng không chỉ là những kẻ buôn lậu, mà còn liên quan đến tà thuật. Có những kẻ tự xưng là ‘Hắc Y Đoàn’, chúng sử dụng ‘Huyết Khôi Lỗi’, những xác chết được điều khiển bằng tà thuật. Kẻ cầm đầu buôn lậu là một lão già tên Bàng Lão Tam, hắn thường xuất hiện ở chợ đêm phía Tây thành. Ta nghe đồn, chúng có một địa điểm giao dịch và trú ẩn bí mật dưới lòng đất, gần phế tích một cổ miếu, nơi linh khí luôn bị nhiễu loạn.”

Thái Tử Lưu Ly cũng đặt chồng báo cáo của mình xuống, nét mặt y đầy lo lắng. “Ta cũng đã thu thập được những manh mối tương tự. Một số thương gia giàu có ở biên giới phía Tây và phía Nam có liên hệ đáng ngờ với những thế lực không rõ nguồn gốc. Chúng đang vận chuyển những loại khoáng thạch quý hiếm, những loại linh dược không rõ công dụng, và có vẻ như đang cố gắng kích động những mâu thuẫn còn sót lại từ thời kỳ Bách Quốc phân tranh. Có bóng dáng của những tàn dư thế lực cũ, những kẻ vẫn còn mang lòng oán hận Lưu Ly Hoàng Triều, muốn tái lập cục diện chia cắt.”

Lâm Nhất nhắm mắt lại một lần nữa, hít thở thật sâu. Hắn kết hợp những thông tin mà Trần Hạo và Thái Tử Lưu Ly mang về, cùng với những suy nghĩ và cảm nhận sâu sắc của riêng mình. Một bức tranh đáng sợ dần hiện ra, một bức tranh không chỉ là âm mưu chính trị đơn thuần, mà là một mạng lưới phức tạp của các tàn dư thế lực cũ, các tu sĩ tà đạo, và những kẻ muốn gây hỗn loạn để trục lợi. Chúng đang cố gắng kích động các mâu thuẫn âm ỉ từ thời kỳ Bách Quốc phân tranh, lợi dụng sự yếu kém của Lưu Ly Hoàng Triều mới thống nhất để gieo rắc tai ương.

“Hóa ra, cội rễ của sự bất ổn này không chỉ nằm ở ‘nhân tâm’ hiện tại, mà còn là vết sẹo từ quá khứ,” Lâm Nhất chậm rãi nói, giọng hắn trầm buồn. “Tàn dư của Đại Tiên Chiến… Những kẻ này, chúng không chỉ muốn lật đổ Lưu Ly Hoàng Triều, mà chúng muốn biến nơi đây thành một chiến trường mới, một nơi để chúng thực hiện những âm mưu tà ác, những tham vọng điên rồ của mình.” Hắn nhớ lại những lời đồn đại về các bí mật cổ xưa, những thế lực đứng sau Hắc Y Nhân và Tà Đạo Sĩ Mù mà hắn từng nghe được, và giờ đây, tất cả dường như đang dần liên kết lại thành một mối.

Mộ Dung Uyển Nhi, người luôn quan sát mọi thứ một cách tỉ mỉ, khẽ lên tiếng, giọng nàng dịu dàng nhưng đầy vẻ nghiêm trọng. “Lâm đạo trưởng, ta đã liên tục cảm nhận được dòng chảy linh khí ở khu vực phía Tây thành. Nó đang có dấu hiệu bị nhiễu loạn mạnh, và dường như có một loại trận pháp cổ xưa đang được kích hoạt. Trận pháp này rất tinh vi, cổ xưa, không phải do người thường có thể bố trí, và nó đang hút linh khí từ vùng đất xung quanh, tạo ra một không gian hỗn loạn.” Nàng chỉ vào một điểm trên bản đồ mà Trần Hạo đã mang về, chính là phế tích cổ miếu mà Quý Phong đã nhắc đến. “Nơi này… có vẻ như là trung tâm của sự nhiễu loạn ấy.”

Trần Hạo nhìn theo ngón tay Mộ Dung Uyển Nhi, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh. “Nơi đó… ta từng nghe đồn. Một ‘Địa Cung’ cổ xưa dưới lòng đất. Người ta nói nó đã bị bỏ hoang từ rất lâu, nhưng chỉ có những kẻ cực kỳ quyền lực, và có tri thức về các trận pháp cổ xưa mới có thể tiếp cận và lợi dụng nó.” Hắn nhớ lại những truyền thuyết mơ hồ về một Địa Cung ẩn chứa bí mật của một tông môn cổ xưa đã bị diệt vong trong Đại Tiên Chiến, và giờ đây, nó lại một lần nữa xuất hiện.

Lâm Nhất gật đầu, vẻ mặt hắn trở nên vô cùng nghiêm trọng. “Địa Cung… trận pháp cổ xưa… Huyết Khôi Lỗi… tất cả đều chỉ về một nguồn gốc sâu xa hơn, có thể liên quan đến các sự kiện trong Thời Kỳ Thượng Cổ hoặc Đại Tiên Chiến. Kẻ thù của chúng ta không chỉ là những kẻ tham lam chính trị, mà còn là những kẻ đang cố gắng khơi dậy những bóng ma của quá khứ, những tà niệm đã bị phong ấn từ lâu. Đây là một cuộc chiến không chỉ với cái ác hiện tại, mà còn với cái ác của lịch sử.”

Hắn nhìn từng người một, ánh mắt hắn chất chứa cả sự lo lắng và quyết tâm. “Tiên đạo chân chính của ta, giờ đây sẽ phải đối mặt với một thử thách lớn hơn bao giờ hết. Không chỉ là cứu một cá nhân, mà là bảo vệ sự bình yên của cả một vùng đất, của vạn dân. Chúng ta không thể để chúng thành công. Chúng ta phải thâm nhập vào Địa Cung đó.”

Trần Hạo đứng dậy, ánh mắt hắn kiên định hơn bao giờ hết. “Để ta đi trước. Ta đã quen với những nơi tối tăm, và ta có thể lần theo dấu vết của Bàng Lão Tam. Ta sẽ chuẩn bị lộ trình và các biện pháp đối phó với thế giới ngầm. Nhưng chúng ta cần một kế hoạch tỉ mỉ.”

Thái Tử Lưu Ly cũng đứng lên, vẻ mệt mỏi đã tan biến, thay vào đó là sự kiên nghị của một vị vua tương lai. “Ta sẽ điều động những mật thám giỏi nhất, bí mật hỗ trợ Trần huynh từ bên ngoài, đồng thời chuẩn bị lực lượng ứng phó nếu có biến cố xảy ra.”

Lâm Nhất khẽ gật đầu. “Tốt. Ta sẽ tập trung nghiên cứu trận pháp, tìm hiểu về Địa Cung cổ xưa này, và chuẩn bị tinh thần cho tất cả chúng ta. Mộ Dung cô nương, Tô Mạt Nhi, các nàng hãy giúp ta chuẩn bị những vật phẩm cần thiết, và đảm bảo sự an toàn cho chúng ta.”

Nhóm người đã thống nhất kế hoạch. Mục tiêu tiếp theo của họ là Địa Cung bí mật nằm sâu trong lòng đất dưới Đại Càn Đế Đô, nơi được cho là trung tâm đầu não của mạng lưới nguy hiểm này. Bóng tối bên ngoài hang động dần nhường chỗ cho ánh sáng rạng đông, nhưng trong lòng mỗi người, một sự căng thẳng tột độ đang dâng trào. Cuộc hành trình “Minh Triết Hồng Trần” đã bước vào một giai đoạn mới, nơi họ không chỉ phải đối mặt với những âm mưu tàn độc, mà còn với những bí ẩn cổ xưa, những tàn dư của một quá khứ đầy biến động, tất cả đều đang chờ đợi để nuốt chửng sự bình yên mong manh này. Con đường phía trước là một mạch ngầm nguy hiểm, một vực sâu không đáy mà họ buộc phải thâm nhập.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ