Vô tiên chi đạo
Chương 290

Thiết Lập Tân Chính: Khai Sáng Kỷ Nguyên Lưu Ly

3187 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất cùng Thái Tử Lưu Ly ban hành các chính sách cải cách sâu rộng, thanh trừng tận gốc rễ phe phái phản loạn và ổn định hoàn toàn triều chính Lưu Ly.,Đặt nền móng cho một kỷ nguyên mới cho Lưu Ly Hoàng Triều, phản ánh sự trưởng thành và quyết đoán của Thái Tử.,Lâm Nhất chiêm nghiệm sâu sắc hơn về trách nhiệm của 'tiên đạo' chân chính đối với hồng trần và quyền lực.,Hoàn thành milestone 'Giải quyết triệt để âm mưu chính trị tại Lưu Ly Hoàng Triều'.
Nhân vật: Lâm Nhất, Thái Tử Lưu Ly, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Các Quan Lại Triều Đình, Thị Vệ Thành (Trương Hùng)
Mood: Trầm tư, quyết đoán, hy vọng nhưng cũng có chút nặng lòng và hoài nghi về tính bền vững của sự thay đổi
Kết chương: [object Object]

Ánh nắng sớm yếu ớt xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo của Đại Triều Điện, rọi xuống nền gạch đá hoa cương lạnh lẽo, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên không gian u trầm. Một mùi trầm hương nhàn nhạt vấn vít trong không khí, hòa lẫn với hương mực phảng phất từ những cuốn tấu chương chồng chất trên án thư. Tiếng chuông đồng hồ điểm canh từ khu điện thờ vang vọng, từng hồi chậm rãi, nặng nề, như điểm nhịp cho sự chuyển mình của cả một triều đại. Hàng trăm quan lại đứng nghiêm trang, râu tóc bạc phơ có, trẻ tuổi hơn có, gương mặt đa đoan xen lẫn những ánh mắt dò xét lẫn nhau, tạo nên một bầu không khí căng như dây đàn. Có người tỏ ra lo lắng, có người cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng ai nấy đều cảm nhận được một cơn giông bão đang đến, một cơn lốc sẽ cuốn phăng đi những tàn tích cũ kỹ, mục nát.

Thái Tử Lưu Ly, trong bộ hoàng bào thêu rồng sang trọng nhưng vẫn toát lên vẻ thư sinh, bước lên ngai vàng với một dáng vẻ kiên nghị, đôi mắt hằn lên những quầng thâm vì thiếu ngủ, nhưng ánh nhìn lại sắc như kiếm. Trong tay y là một quyển Huyết Thư nhuốm màu đỏ thẫm, tựa như thấm đẫm oán niệm và bi thương của bao thế hệ. Lâm Nhất đứng khuất phía sau một cột trụ lớn, bên cạnh Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi. Hắn vẫn giữ vẻ trầm tư thường thấy, đôi mắt đen láy sâu thẳm quan sát từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt các triều thần, tựa như đang đọc vị từng tâm hồn, từng mảnh đời chất chứa những ham muốn và nỗi sợ hãi của hồng trần.

"Hôm nay, ta sẽ công bố một sự thật đau lòng và khởi xướng một cuộc cải cách chưa từng có trong lịch sử Lưu Ly." Giọng Thái Tử Lưu Ly vang vọng khắp Đại Triều Điện, trầm ấm nhưng đầy uy quyền, dường như mỗi từ thốt ra đều mang theo sức nặng của ngàn cân. "Bổn cung sẽ đọc Huyết Thư mà Đại Tư Mã Hoắc Cảnh đã để lại, vạch trần mọi âm mưu và bí mật đen tối đã mục ruỗng triều đình chúng ta, làm nhơ bẩn ngai vàng suốt bao đời!"

Tiếng xì xào bàn tán bỗng bùng lên trong triều điện, tựa như một đàn ong vỡ tổ, nhưng chỉ chốc lát đã bị ánh mắt sắc lạnh của Thái Tử áp chế. Một vài quan lại, những kẻ từ lâu đã quen với việc sống trong bóng tối của quyền lực và lạm dụng, lộ rõ vẻ hoảng sợ, chân tay run rẩy đến mức không còn giữ nổi sự trang nghiêm giả tạo. Có kẻ mặt cắt không còn giọt máu, kẻ khác lén lút liếc nhìn xung quanh, tìm kiếm một tia hy vọng mong manh.

Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, một luồng suy nghĩ lướt qua tâm trí hắn. Chân lý luôn đi kèm với sự đau đớn, nhưng đó là con đường duy nhất để tịnh hóa nghiệp chướng. Quyền lực là một con dao hai lưỡi, nó có thể kiến tạo nên những điều vĩ đại, nhưng cũng có thể hủy hoại cả một đế chế, cả một đạo lý nhân sinh. Hắn hiểu, cuộc thanh trừng này không chỉ là loại bỏ những kẻ phản loạn, mà còn là gột rửa linh hồn của một triều đại, một hành động cần thiết để gieo những hạt giống đầu tiên cho một nền văn minh mới. Tiên đạo tại tâm, nhưng cũng không thể đứng ngoài hồng trần mà nhìn vạn vật hữu linh chìm trong bể khổ.

Thái Tử Lưu Ly hít một hơi thật sâu, mở Huyết Thư. Từng lời, từng chữ, y đọc rõ ràng, dứt khoát, phơi bày toàn bộ âm mưu phản loạn của Hoắc Cảnh, từ việc cấu kết với các thế lực ngầm trong triều, thâu tóm quyền lực, đến việc ám sát các vị quan liêm chính. Nhưng đáng sợ hơn cả, là những bí mật đen tối của hoàng tộc liên quan đến 'tà đạo cổ xưa' 700 năm trước – những lời nguyền, những giao kèo đẫm máu với những thực thể hắc ám để đổi lấy quyền lực và sự thống nhất giang sơn. Đại Triều Điện chìm trong sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng Thái Tử đều đều vang vọng, và đôi khi là tiếng nức nở kìm nén của một vài vị quan lão thành không thể chịu đựng nổi sự thật tàn khốc về tổ tiên mình.

Ngay khi Thái Tử đọc dứt lời, y hạ lệnh. "Tất cả những kẻ có tên trong danh sách này, những kẻ đã cấu kết với Hoắc Cảnh, những kẻ đã lợi dụng chức quyền để vơ vét của cải, ức hiếp dân lành, những kẻ đã làm ô uế ngai vàng và chà đạp lên đạo lý nhân luân, tất cả hãy lập tức bị bắt giữ! Huyết Kiếm Khách, Trương Hùng, thi hành!"

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, trong bộ áo choàng đen, đôi mắt lạnh lùng như băng, bước ra khỏi hàng. Bên cạnh y là Thị Vệ Thành Trương Hùng với thân hình to lớn, gương mặt nghiêm nghị. Họ không nói một lời, nhưng hành động dứt khoát, nhanh gọn. Tiếng xích sắt va vào nhau lanh canh, tiếng giáp sắt kêu lạch cạch vang lên trong không gian yên tĩnh đến rợn người. Từng vị quan lại, từ tam phẩm đến tứ phẩm, những kẻ trước đây ngạo mạn, quyền uy, giờ đây bị trói gô, kéo đi như những con rối đứt dây, trước sự chứng kiến của toàn triều. Một vài kẻ cố gắng phản kháng yếu ớt, nhưng bị trấn áp ngay lập tức bởi các thị vệ. Khí thế lạnh lùng, dứt khoát của Trần Hạo và sự cương trực của Trương Hùng khiến không ai dám ho he nửa lời. Đây không chỉ là một cuộc thanh trừng, đây là một cuộc lột xác đau đớn, một nhát kiếm sắc lẹm chém vào tận gốc rễ của sự mục nát đã ăn sâu vào Lưu Ly Hoàng Triều.

***

Tin tức về cuộc thanh trừng chấn động lan nhanh khắp Đại Càn Đế Đô như cháy rừng, nhanh hơn cả ngọn gió mùa hè. Từ ngõ hẻm nhỏ nhất đến những con phố sầm uất nhất, câu chuyện về "Huyết Thư" và những quan lại bị bắt đang là chủ đề nóng hổi. Trên Phàm Nhân Thị Trường, những quầy hàng gỗ, lều vải được dựng san sát nhau, nay lại càng thêm đông đúc. Tiếng người mua bán rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói, tiếng bước chân, tiếng xe ngựa lạch cạch... tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, náo nhiệt đặc trưng của cuộc sống phàm trần. Nhưng hôm nay, xen lẫn trong những âm thanh quen thuộc ấy là những tiếng bàn tán xôn xao, những lời thì thầm đầy bất ngờ, hoài nghi và cả một chút hy vọng mong manh.

Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi hòa mình vào dòng người, tựa như những lữ khách bình thường. Mùi đồ ăn thơm lừng, mùi gia vị nồng nàn, mùi vải vóc mới, mùi mồ hôi của đám đông, tất cả xộc vào khứu giác, gợi lên một cảm giác chân thực về sự sống động của hồng trần. Hắn lắng nghe từng lời nói, từng tiếng thở dài, từng ánh mắt của dân chúng.

"Nghe nói Thái Tử bắt hết lũ quan tham rồi! Có thật không? Cả tên Lý đại nhân chuyên vơ vét của cải cũng bị bắt ư?" Một người bán thịt, tay còn dính máu, mắt mở to kinh ngạc.

"Thật chứ sao không! Tôi tận mắt thấy xe tù chở lão Mã thái phó đi qua cổng thành kia kìa! Trời ơi, cả đời lão ta ăn sung mặc sướng trên xương máu dân lành, giờ thì cũng phải đền tội!" Một người phụ nữ bán rau, gương mặt nhăn nheo vì nắng gió, nói với vẻ hả hê xen lẫn cay đắng.

"Nhưng... Hoàng tộc Lưu Ly lại có những bí mật kinh khủng như vậy sao? Cái gì mà 'tà đạo cổ xưa', cái gì mà giao kèo với quỷ dữ? Liệu có phải chỉ là thay máu cũ bằng máu mới, rồi mọi thứ lại như cũ? Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm... nhưng liệu chân tâm của những kẻ ngồi trên cao kia có còn không?" Một lão học giả già nua, râu tóc bạc phơ, chậm rãi vuốt chòm râu, ánh mắt đầy hoài nghi.

Tô Mạt Nhi khẽ nắm chặt tay Lâm Nhất, giọng nói trong trẻo nhưng đầy lo lắng. "Lâm Nhất ca, huynh xem họ kìa, vừa mừng vừa lo. Liệu mọi chuyện có thực sự tốt đẹp hơn không? Con người dường như không bao giờ ngừng tranh giành, không bao giờ ngừng nghi ngờ..."

Lâm Nhất mỉm cười nhẹ, ánh mắt xa xăm nhìn về phía những cánh chim đang lượn lờ trên bầu trời xanh ngắt. "Sự thay đổi không thể đến ngay lập tức, Mạt Nhi. Một cái cây đã mục ruỗng, không thể chỉ qua một đêm mà đâm chồi nảy lộc tươi tốt. Nhưng hạt giống của thiện lương và chính đạo đã được gieo. Điều quan trọng là cách chúng ta vun trồng nó, và liệu nó có thể đâm chồi nảy lộc trong mảnh đất cằn cỗi của lòng người hay không. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng luôn có những tia sáng của hy vọng, của chân tâm tồn tại."

Trong những ngày tiếp theo, Đại Càn Đế Đô chứng kiến một cảnh tượng chưa từng có. Xe tù chở những quan lại bị bắt, không ngừng lăn bánh trên đường phố, khiến cả thành chấn động. Dưới sự chỉ huy của Trần Hạo và Trương Hùng, lực lượng Thị Vệ Thành không chỉ giữ gìn trật tự mà còn thi hành các sắc lệnh đầu tiên của Thái Tử. Những vụ án oan sai công khai được lật lại, những người dân bị áp bức được trả lại công bằng. Tiếng reo hò, tiếng khóc của những người được giải oan vang lên khắp nơi, dần xoa dịu lòng dân, gieo vào họ một niềm tin mới, dù còn mong manh. Trương Hùng, với gương mặt nghiêm nghị nhưng đôi khi lại lộ vẻ mệt mỏi, đích thân giám sát việc thi hành, đảm bảo mọi thứ được thực hiện công bằng, không thiên vị. Trần Hạo thì lại như một cái bóng, xuất hiện và biến mất không dấu vết, chỉ để lại sự dứt khoát và hiệu quả trong từng hành động. Hắn vẫn lạnh lùng, nhưng trong ánh mắt sâu thẳm ấy, Lâm Nhất nhận ra một sự thay đổi tinh tế, một niềm tin mới đang dần nhen nhóm. Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó, và giờ đây, thứ mà Huyết Kiếm Khách muốn giữ chính là sự bình yên cho Lưu Ly Hoàng Triều, theo lệnh của Thái Tử.

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ thở dài, nàng nhìn những người dân đang reo hò vui mừng, rồi lại nhìn những ánh mắt vẫn còn đầy hoài nghi. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Nỗi đau của sự bất công đã hằn sâu vào tâm trí họ, cần rất nhiều thời gian và lòng kiên trì để chữa lành." Giọng nàng dịu dàng nhưng đầy thực tế, như một dòng nước mát xoa dịu những vết thương. Lâm Nhất gật đầu đồng tình. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, nhưng ít ra, một bước đi quan trọng đã được thực hiện.

***

Vài ngày sau đại triều, khi trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời đêm, và gió mát hiu hiu thổi bay những chiếc lá khô, trong một gian phòng riêng yên tĩnh nhất của Thiên Hương Lâu, Thái Tử Lưu Ly, Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đang dùng bữa tối nhẹ. Mùi thức ăn cao cấp, mùi rượu thơm, mùi hương liệu quý giá, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian sang trọng nhưng ấm cúng. Không khí đã nhẹ nhõm hơn sau những ngày căng thẳng, nhưng vẫn phảng phất sự suy tư sâu sắc. Ánh nến lung linh hắt lên gương mặt mỗi người, vẽ nên những nét trầm mặc. Trần Hạo đứng lặng lẽ bên ngoài cửa, như một cái bóng bảo vệ, đôi mắt sắc lạnh luôn quét khắp xung quanh, đảm bảo sự an toàn tuyệt đối.

Thái Tử Lưu Ly đặt chén rượu xuống, thở dài nhẹ nhõm, nhưng trong tiếng thở dài ấy vẫn ẩn chứa một gánh nặng vô hình. "Đa tạ Lâm huynh đã giúp đỡ. Nếu không có những lời lẽ thấu triệt của huynh, và sự thật mà Hoắc Cảnh đã tiết lộ, có lẽ ta vẫn còn chìm đắm trong ảo tưởng của một triều đình đã mục ruỗng. Giờ đây, ta muốn triệt để thay đổi, nhưng con đường phía trước còn quá nhiều chông gai, không biết liệu ta có thể gánh vác nổi không." Giọng y trầm thấp, chất chứa sự mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết tâm.

Lâm Nhất nhấp một ngụm trà, ánh mắt đăm chiêu nhìn vào những gợn sóng nhỏ trong chén. "Minh quân trị quốc cần phải hiểu rõ lòng dân và bản chất của quyền lực. Quyền lực không phải là để thống trị, mà là để gánh vác trách nhiệm, bảo vệ sinh linh. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, mỗi người đều có giá trị và tiếng nói riêng. Hãy bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, từ việc gieo trồng niềm tin vào nhân quả, vào sự công bằng, vào đạo đức trong mỗi con người và mỗi vị quan. Một triều đại vững mạnh không chỉ nhờ vào binh hùng tướng mạnh, mà còn nhờ vào lòng dân quy phục và sự minh bạch trong đạo trị quốc."

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ mỉm cười, giọng nói nàng dịu dàng như gió xuân. "Con người luôn cần một niềm tin để hướng tới, một ngọn hải đăng trong đêm tối. Nếu triều đình có thể mang lại sự an lạc thực sự, dân chúng sẽ tự khắc ủng hộ và cùng nhau xây dựng. Sự thay đổi từ tận gốc rễ, dù khó khăn đến mấy, cũng sẽ mang lại quả ngọt."

Tô Mạt Nhi khẽ nhíu mày, vẻ lo lắng vẫn hiện rõ trên gương mặt thanh tú. "Lâm ca ca và Uyển Nhi tỷ nói đúng, nhưng liệu có dễ dàng như vậy không? Luôn có những kẻ muốn phá hoại, muốn lật đổ sự yên bình. Chẳng phải Hoắc Cảnh đã nhắc đến 'thế lực tà đạo cổ xưa' sao? Liệu chúng có đứng yên nhìn chúng ta cải cách triều chính này không?"

Thái Tử Lưu Ly gật đầu, ánh mắt dần trở nên kiên định hơn, như một ngọn lửa bùng cháy trong đêm tối. "Ta đã chuẩn bị tinh thần cho điều đó. Những chông gai phía trước, những kẻ muốn phá hoại, ta đều sẽ đối mặt. Ta sẽ ban hành những sắc lệnh mới, tập trung vào giáo dục để nâng cao dân trí, cải thiện y tế để chăm sóc sức khỏe bách tính, và đặc biệt là thanh lọc quan lại, thiết lập một hệ thống giám sát chặt chẽ hơn để không ai có thể lạm dụng quyền lực. Ta sẽ biến lời khuyên của huynh thành hành động, Lâm huynh. Ta sẽ cho phép các học giả tiếp cận một số tài liệu lịch sử bị che giấu, công khai một phần sự thật về tổ tiên, để dân chúng hiểu rõ hơn về cái nghiệp chướng mà chúng ta đang gánh vác, nhưng cũng phải cẩn trọng để không gây ra sự hoảng loạn. Và ta sẽ cử Trần Hạo tiếp tục điều tra sâu hơn về những di tích cổ xưa, những địa cung bí mật mà Hoắc Cảnh đã ám chỉ, hy vọng tìm ra manh mối về 'tà đạo cổ xưa' đó."

Lâm Nhất khẽ gật đầu. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc hành trình gian nan. Những bí mật cổ xưa của hoàng tộc, mối liên hệ với tà đạo, những di tích bị chôn vùi, tất cả đều đang chờ đợi được khám phá. Sự ổn định ban đầu của Lưu Ly Hoàng Triều sẽ đặt nền tảng cho những cuộc du hành hoặc điều tra sâu hơn của hắn và nhóm về các bí mật lớn hơn của thế giới. Hắn tin rằng, tiên đạo chân chính không phải là lánh đời, mà là nhập thế để gánh vác 'nghiệp' của hồng trần, để dẫn lối cho vạn vật hữu linh hướng đến một chân lý cao cả hơn.

Trần Hạo đứng bên ngoài, vẫn như một cái bóng, nhưng trong tâm trí y, những mảnh ghép về một thế lực hắc ám đang dần hình thành. Kiếm của y đã sẵn sàng, không chỉ để bảo vệ, mà còn để đối mặt với những hiểm họa vô hình đang ẩn mình trong bóng tối.

Đêm đã về khuya, những ngọn đèn lồng của Thiên Hương Lâu vẫn rực sáng, hắt những vệt sáng lung linh lên mặt đường. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hương hoa từ những khu vườn hoàng gia, hòa lẫn với mùi thức ăn thơm lừng. Thái Tử Lưu Ly nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Đế Đô đang chìm vào màn đêm, nhưng ánh sáng của hy vọng đã bắt đầu le lói. Y biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà y quyết tâm xây dựng trên nền tảng của sự minh bạch, công bằng và lòng nhân ái. Đối với Lâm Nhất, 'Vô Tiên chi Đạo' của hắn sẽ còn phải đối mặt với nhiều thử thách lớn hơn, khi hắn tiếp tục dấn thân vào sự mục nát và phức tạp của thế gian này, để tìm kiếm chân lý và định hình con đường của mình giữa hồng trần nhiễu nhương, giữa những lời đồn về các bí mật cổ xưa và những thế lực đứng sau Hắc Y Nhân cùng Tà Đạo Sĩ Mù, cho thấy một âm mưu lớn hơn đang dần hé lộ, chờ đợi hắn khám phá.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ