Vô tiên chi đạo
Chương 298

Minh Triết Hồng Trần: Hóa Giải Tranh Đoạt Nơi Biên Giới Sương Mù

5576 từ
Mục tiêu: Minh họa việc Lâm Nhất, với danh tiếng 'đạo sĩ hành hiệp' đã được xác lập, can thiệp vào một tranh chấp lớn giữa các thế lực địa phương.,Thể hiện trí tuệ và lòng thấu cảm của Lâm Nhất trong việc hóa giải mâu thuẫn mà không dùng vũ lực, củng cố triết lý 'Minh Triết Hồng Trần' của hắn.,Gieo rắc thêm manh mối về các thế lực ngầm (Hắc Y Nhân/Tà Đạo Sĩ Mù) qua nguyên nhân sâu xa của tranh chấp.,Củng cố mối quan hệ và sự tin tưởng giữa các thành viên trong nhóm, đặc biệt là sự nhạy bén của Trần Hạo trong việc phát hiện những dấu vết bất thường.,Đánh dấu cột mốc Lâm Nhất chủ động đối mặt với những bất công lớn hơn, khẳng định vai trò của hắn trong hồng trần.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Trưởng Lão Mê Vụ Thôn, Hắc Hổ, Người Dân Mê Vụ Thôn
Mood: Trầm tư, chiêm nghiệm, căng thẳng (ban đầu), hy vọng (khi kết thúc xung đột), bí ẩn (về thế lực ngầm)
Kết chương: [object Object]

Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm mục và tà khí tràn ngập buồng phổi, rồi bước chân vững vàng tiến sâu hơn vào lòng Mê Vụ Đàm. Sương mù dày đặc nuốt chửng bóng dáng họ, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt của Phù Trần Mộc lấp lóe, như một ngọn đèn nhỏ nhoi giữa biển sương vô tận, dẫn lối họ đến nơi mà những bí mật đen tối đang chờ đợi. Con đường hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Và giờ đây, chân lý đang kêu gọi, dẫn bước họ đến vực sâu của bóng tối, để mang ánh sáng đến những nơi cần được chiếu rọi.

Sương mù như một bức màn lụa trắng, vừa che khuất vừa hé mở những ảo ảnh mờ ảo của Mê Vụ Đàm. Càng tiến sâu, sự tĩnh mịch càng trở nên đậm đặc, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách từ những con lạch nhỏ ẩn mình dưới lớp bèo xanh, tiếng côn trùng kêu vo ve như lời tự sự của bóng đêm, và tiếng ếch nhái ộp oạp vang lên từ lòng đầm nước, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng kỳ quái, khiến khung cảnh vốn đã u ám lại càng thêm phần bí ẩn. Mùi nước ẩm mục, mùi rong rêu và bùn đất đặc trưng của một vùng đầm lầy xộc thẳng vào mũi, xen lẫn chút hương hăng hắc của những loài hoa sen dại nở trong sương, mang theo một cảm giác khó chịu, có phần rùng rợn. Những cây cối cao lớn mọc ven bờ, thân cây phủ đầy rêu phong, cành lá lòa xòa ẩn hiện trong làn sương, trông như những bóng ma khổng lồ đang giơ tay, mỗi một chuyển động của gió đều khiến chúng như đang thì thầm những lời nguyền cổ xưa.

Lâm Nhất dẫn đầu, tay hắn khẽ vuốt Phù Trần Mộc. Ánh sáng nhạt màu ngọc bích từ vật phẩm cổ xưa ấy tỏa ra, không chỉ giúp xua đi phần nào làn sương mù dày đặc trước mặt, mà còn như một luồng hơi ấm dịu dàng xoa dịu cái lạnh lẽo của đầm lầy, tạo thành một quầng sáng nhỏ dẫn lối. Đôi mắt hắn vẫn trầm tư, nhưng ánh lên sự tập trung cao độ, quan sát từng chi tiết nhỏ nhất của môi trường xung quanh. Hắn cảm nhận được một luồng âm khí nồng đậm đang dần bao trùm lấy không gian, không chỉ là sự ẩm ướt lạnh lẽo của tự nhiên, mà là một thứ tà khí vô hình, ghê rợn, như một lời cảnh báo từ vực sâu, một lời nhắc nhở về sự hiện diện của những thứ không thuộc về thế giới này.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi theo sát phía sau Lâm Nhất, bước chân các nàng nhẹ nhàng nhưng đầy cảnh giác. Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần cho những hiểm nguy, nhưng khi thực sự đặt chân vào Mê Vụ Đàm, một cảm giác khó chịu vẫn len lỏi vào tâm trí các nàng. Làn sương mù lạnh buốt bám vào da thịt, những âm thanh kỳ lạ vọng đến từ bóng tối khiến lòng người bất an. Mộ Dung Uyển Nhi khẽ siết chặt Chuỗi Hạt Bồ Đề trên tay, ánh mắt nàng quét qua những bóng cây mờ ảo, cảm thấy như có vô số cặp mắt vô hình đang dõi theo. Tô Mạt Nhi thì không ngừng bám sát vào vạt áo của Lâm Nhất, đôi mắt to tròn lấp lánh sự lo lắng, nhưng nàng vẫn cố gắng giữ im lặng, chỉ thỉnh thoảng khẽ rùng mình một cái khi một tiếng động lạ dưới mặt nước vang lên, như tiếng thứ gì đó quẫy đạp hay tiếng vỗ cánh nặng nề.

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, với dáng vẻ cương nghị và áo choàng đen, đi cuối cùng, ánh mắt hắn lạnh lùng quét khắp mọi phía, cảnh giác cao độ. Thanh Kiếm Huyết Sắc của hắn khẽ rung lên trong vỏ, như một phản ứng tự nhiên với tà khí xung quanh, một sự cộng hưởng giữa linh tính của kiếm và sự nhạy bén của chủ nhân. Hắn không nói một lời, nhưng mỗi bước chân đều chắc chắn, mỗi ánh nhìn đều sắc lạnh, như một bức tường thép bảo vệ phía sau.

Bỗng nhiên, Trần Hạo khựng lại, tay hắn giơ lên, ra hiệu cho cả nhóm dừng lại. Đôi mắt hắn nheo lại, xuyên qua màn sương mờ ảo, tập trung vào một bụi cây ven đường, nơi những tán lá rậm rạp che phủ một phần mặt đất. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi lập tức nín thở, căng thẳng dõi theo ánh mắt của Trần Hạo. Lâm Nhất cũng dừng bước, Phù Trần Mộc trong tay hơi hạ xuống, ánh sáng ngọc bích tập trung hơn vào điểm mà Trần Hạo đang nhìn.

“Có mùi máu... và dấu chân lộn xộn. Không phải thú dữ,” Trần Hạo trầm giọng nói, giọng hắn trầm đục, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, khiến cả khung cảnh càng thêm phần rùng rợn. Hắn bước lại gần bụi cây, quỳ xuống, dùng ngón tay thon dài chạm vào mặt đất ẩm ướt. Một vệt máu đỏ sẫm còn tươi, chưa khô hẳn, vương trên những chiếc lá rụng và một vài viên đá nhỏ. Dấu chân lộn xộn, có cả dấu giày thô kệch và dấu chân trần, in hằn trên nền đất mềm. Có vẻ như đây là dấu vết của một cuộc giằng co quyết liệt, chứ không phải là sự cố gắng bỏ chạy.

Mộ Dung Uyển Nhi cũng nhanh chóng bước tới, nàng khẽ quỳ xuống bên cạnh Trần Hạo, kiểm tra vệt máu. Khuôn mặt nàng thanh tú, nhưng đôi mắt trong veo giờ đây ẩn chứa nỗi lo lắng sâu sắc. Nàng cẩn thận dùng ngón tay chấm một chút máu, đưa lên mũi ngửi nhẹ. “Vết máu còn tươi... nhưng không quá nhiều, có lẽ người bị thương đã được đưa đi... hoặc đã tự mình rời khỏi.” Nàng thì thầm, giọng nói mềm mại của nàng cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng Lâm Nhất vẫn nghe thấy một chút run rẩy. "Đây không phải là máu của một vết cắt thông thường. Có vẻ như là một vết thương do vật tù gây ra, hoặc do bị đánh đập mạnh." Nàng liếc nhìn những vết xước trên thân cây gần đó, "Và có cả dấu vết của ma khí vương lại. Dù rất nhạt, nhưng ta vẫn có thể cảm nhận được.”

Tô Mạt Nhi bám chặt hơn vào vạt áo của Lâm Nhất, đôi mắt to tròn của nàng giờ đây mở lớn, tràn đầy sự sợ hãi. Nàng nhìn vệt máu, rồi nhìn những bóng cây lờ mờ, tưởng tượng ra cảnh tượng đáng sợ vừa diễn ra ở nơi này. "Có người bị thương sao? Hắc Y Nhân sao?" Nàng khẽ hỏi, giọng nói líu lo thường ngày giờ đây trở nên nhỏ bé và run rẩy.

Lâm Nhất bước tới, ánh mắt hắn quét qua hiện trường, rồi dừng lại ở vệt máu và dấu chân. Hắn khẽ thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo sự chiêm nghiệm về hồng trần gian nan. “Theo dấu vết, xem ra không phải chuyện nhỏ. Những dấu chân này... có vẻ như là của nhiều người, có cả dấu giày thô kệch và dấu chân trần. Một cuộc xô xát không hề nhỏ.” Hắn cúi người, chạm nhẹ vào một dấu chân sâu hơn những cái khác. “Lực đạo này... không phải của người bình thường. Có vẻ như đây là dấu vết của một cuộc giao tranh giữa những kẻ có tu vi, hoặc ít nhất là có sức lực hơn người phàm. Và cái ma khí Mộ Dung cô nương nói đến... càng chứng tỏ có kẻ đứng sau đang thao túng.”

Hắn ngẩng đầu nhìn vào sâu trong màn sương, nơi những cây cối cổ thụ vươn mình, ẩn chứa vô vàn bí ẩn. Trong tâm trí hắn, một bức tranh dần hiện ra: không chỉ là những tranh chấp đơn thuần giữa người phàm, mà còn là sự can thiệp của những thế lực đen tối hơn, những kẻ đang giật dây, tạo ra hỗn loạn. Hắn nhớ lại những lời đồn đại về Hắc Y Nhân và Tà Đạo Sĩ Mù, những bóng ma ẩn mình trong bóng tối, gieo rắc tai ương. Chắc chắn, dấu vết này chính là manh mối dẫn tới chúng.

“Chúng ta đi tiếp,” Lâm Nhất nói, giọng hắn vẫn bình tĩnh, nhưng trong đó ẩn chứa một quyết tâm sắt đá. “Chúng ta cần tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra, và ai là người bị hại. Con đường hồng trần, đôi khi không thể tránh khỏi những ngã rẽ đầy máu và nước mắt. Nhưng chân lý tiên đạo không chỉ nằm ở sự siêu thoát, mà còn ở việc đối diện và hóa giải những khổ đau ấy.” Hắn khẽ phất Phù Trần Mộc, ánh sáng ngọc bích như được tiếp thêm sức mạnh, chiếu rọi con đường mờ ảo phía trước, dẫn lối họ đến một mục đích rõ ràng hơn, không còn là sự tìm kiếm mù quáng trong sương mù nữa. Cả nhóm tiếp tục bước đi, nhưng giờ đây, mỗi bước chân đều nặng trĩu hơn, mang theo sự căng thẳng và một trách nhiệm vô hình.

***

Theo dấu vết máu và những dấu chân lộn xộn trên nền đất ẩm, nhóm Lâm Nhất dần thoát khỏi khu vực đầm lầy u ám, tiến vào một vùng đất cao hơn, nơi sương mù đã mỏng dần, để lộ ra những ngôi nhà lợp mái tranh, tường đất giản dị ẩn mình giữa những vạt rừng xanh biếc. Đó là Mê Vụ Thôn, một ngôi làng nhỏ bé nằm khuất trong lòng Mê Vụ Đàm, sống tách biệt với thế giới bên ngoài. Nhưng cảnh tượng trước mắt không phải là sự bình yên tĩnh lặng thường thấy, mà là một bức tranh tang thương, xé nát trái tim những kẻ chứng kiến.

Vài ngôi nhà bị cháy xém, mái ngói vỡ vụn, tường đất đổ nát, khói đen vẫn còn vương vấn trong không khí, mang theo mùi khét lẹt của gỗ cháy và sự hoang tàn. Tiếng người dân thì thầm sợ hãi, tiếng trẻ con khóc thút thít, xen lẫn những tiếng rên rỉ yếu ớt của người bị thương, tất cả hòa quyện vào mùi đất ẩm và khói bếp lạnh lẽo, tạo nên một bầu không khí nặng nề, u uất. Những người sống sót co ro trong góc sân, ánh mắt thất thần, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và sự lo toan, giờ đây lại càng thêm hằn sâu những vết hằn của nỗi sợ hãi và tuyệt vọng.

Lâm Nhất bước vào làng, ánh mắt hắn quét qua từng ngôi nhà đổ nát, từng khuôn mặt đầy đau khổ. Hắn không nói một lời, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm ấy, người ta có thể thấy được sự đồng cảm sâu sắc, một nỗi buồn lan tỏa từ tận đáy lòng. Phù Trần Mộc trong tay hắn khẽ phất, ánh sáng ngọc bích dịu dàng như muốn xoa dịu những vết thương lòng.

Mộ Dung Uyển Nhi không chần chừ một giây phút nào. Nàng nhanh chóng chạy đến bên những người bị thương, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn giờ đây tràn đầy sự quyết đoán. “Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó,” nàng lẩm bẩm, rồi nhanh nhẹn lấy ra túi thuốc và kim châm. Bàn tay nàng thanh tú, nhưng động tác lại dứt khoát và hiệu quả. Nàng kiểm tra vết thương, băng bó, và dùng kim châm châm cứu để giảm đau, khuôn mặt nàng tập trung cao độ. “Vết thương không phải do vũ khí thông thường... có dấu vết của ma khí vương lại. Đây là thủ đoạn của những kẻ chuyên dùng tà thuật.” Nàng khẽ nói với Lâm Nhất, giọng nàng trầm xuống, cho thấy sự nghiêm trọng của vấn đề.

Tô Mạt Nhi cũng không hề kém cạnh. Nàng đi đến bên những đứa trẻ đang khóc thút thít, đôi mắt to tròn long lanh của nàng đầy vẻ xót xa. Nàng quỳ xuống, dùng giọng nói trong trẻo, líu lo của mình để an ủi chúng, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên má chúng. Nàng chia sẻ những chiếc kẹo nhỏ mà nàng vẫn luôn mang theo, kể cho chúng nghe những câu chuyện vui vẻ, cố gắng mang lại một chút tiếng cười giữa khung cảnh đau thương. Những đứa trẻ dần nín khóc, đôi mắt ngây thơ nhìn nàng, cảm nhận được sự ấm áp từ cô nương hoạt bát này.

Trong lúc đó, Trần Hạo không tham gia vào việc cứu chữa hay an ủi. Hắn vẫn giữ vẻ lạnh lùng, cương nghị, đi vòng quanh làng, đôi mắt sắc lạnh quét qua từng ngóc ngách, tìm kiếm những dấu vết của kẻ đã gây ra tội ác. Hắn kiểm tra những vết cháy, những dấu chân, những mảnh vũ khí vương vãi, cố gắng ghép nối bức tranh của cuộc tấn công. "Dấu vết tấn công có vẻ chuyên nghiệp hơn đám sơn tặc thông thường. Có sự sắp đặt, và có cả những loại binh khí mà sơn tặc ít khi dùng. Có thể có sự can thiệp từ bên ngoài," hắn báo cáo với Lâm Nhất, giọng trầm đục, đầy cảnh giác.

Một ông lão râu tóc bạc phơ, lưng còng, khuôn mặt khắc khổ và hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và sự lo toan, từ từ bước đến gần Lâm Nhất. Ông là Trưởng Lão Mê Vụ Thôn, đôi mắt ông đỏ hoe, tràn ngập sự tuyệt vọng. “Ôi các vị ân nhân... làng chúng tôi tan hoang rồi! Băng cướp Hắc Hổ... chúng tàn ác hơn bao giờ hết! Chúng tôi đã cố gắng chống trả, nhưng chúng quá đông và hung hãn. Chúng không chỉ cướp bóc mà còn phá hoại, đốt phá... Có kẻ đứng đằng sau xúi giục chúng!” Giọng ông run rẩy, từng lời nói như xé lòng. Ông kể về những ngày tháng kinh hoàng, về sự khốn cùng mà dân làng phải chịu đựng dưới sự uy hiếp của băng cướp. “Chúng tôi đã sống yên bình bao đời nay, dù nghèo khó nhưng chưa bao giờ phải chịu cảnh này. Lần này, chúng như hóa điên, tàn bạo hơn gấp trăm lần.”

Lâm Nhất lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi mắt hắn nhìn thẳng vào Trưởng Lão, ánh mắt không hề phán xét, chỉ có sự thấu cảm sâu sắc. Hắn để ông lão trút hết nỗi lòng, rồi mới khẽ hỏi, giọng nói ôn hòa, chân thành: “Trưởng Lão, xin hãy kể rõ hơn. Thế lực nào đã đẩy các ngươi vào tình cảnh này? Và vì sao lại là lúc này?” Hắn hiểu rằng, đằng sau mỗi hành động bạo lực, luôn có một nguyên nhân sâu xa hơn, một sự tính toán, một âm mưu. Hắn muốn tìm ra gốc rễ của vấn đề, không chỉ là giải quyết bề mặt.

Trưởng Lão thở dài, đôi mắt ông nhìn xa xăm vào những ngôi nhà đang bốc khói. “Chúng tôi không biết rõ. Chỉ biết rằng, khoảng nửa tháng trước, có một vài kẻ lạ mặt, ăn mặc toàn thân áo đen, xuất hiện ở khu vực gần hang ổ của băng cướp. Sau đó, Hắc Hổ và đám thuộc hạ của hắn bắt đầu trở nên hung hãn hơn, chúng không chỉ cướp bóc lương thực mà còn bắt bớ thanh niên trai tráng, đốt phá nhà cửa không thương tiếc. Chúng hứa hẹn sẽ ban cho Hắc Hổ quyền lực và của cải, nhưng đổi lại, chúng bắt hắn phải gây ra nhiều tội ác hơn, để tạo ra sự hỗn loạn.”

Trần Hạo, lúc này đã quay lại, giọng hắn trầm đục, xen vào: “Kẻ áo đen... đúng như ta đã nghĩ. Những dấu vết ma khí mà Mộ Dung cô nương nói đến, ta cũng cảm nhận được. Bọn chúng không chỉ xúi giục, mà còn truyền thụ một phần tà thuật cho đám sơn tặc, khiến chúng trở nên hung hãn và khó đối phó hơn nhiều. Đây không phải là phong cách của Hắc Hổ trước đây. Hắn tuy là sơn tặc, nhưng cũng có những quy tắc nhất định, không tàn sát vô cớ như vậy.” Ánh mắt hắn nhìn Lâm Nhất, đầy vẻ nghiêm trọng. “Đây là một phần của âm mưu lớn hơn. Bọn Hắc Y Nhân thường dùng cách này để gieo rắc hỗn loạn, thu thập oán khí, hoặc tìm kiếm những thứ mà chúng cần trong cảnh binh đao.”

Lâm Nhất gật đầu, khuôn mặt hắn trầm tư. Hắn đã thấy quá nhiều bi kịch trên con đường hồng trần gian nan này, nhưng mỗi lần chứng kiến, trái tim hắn vẫn không khỏi quặn thắt. Hắn biết rằng, việc can thiệp vào những tranh chấp này không phải là truy cầu sức mạnh hay địa vị, mà là trách nhiệm của một người tu đạo, một người muốn tìm kiếm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại. Chân lý 'Minh Triết Hồng Trần' của hắn không cho phép hắn đứng ngoài cuộc khi chứng kiến cảnh sinh linh lầm than. Hắn phải làm gì đó, không chỉ để cứu giúp những người dân vô tội, mà còn để ngăn chặn bàn tay đen tối đang thao túng phía sau.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ những vách núi đá sừng sững gần Mê Vụ Thôn, gió bắt đầu rít qua các khe đá, mang theo hơi lạnh se sắt của buổi chiều tà. Lâm Nhất đã quyết định một mình đến hang ổ của Băng Cướp Sơn Tặc Hắc Hổ, nằm sâu trong một khe núi hiểm trở, ẩn mình sau những bụi cây dại và đá tảng lởm chởm. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi lo lắng khôn nguôi, nhưng Lâm Nhất chỉ mỉm cười nhẹ, ánh mắt hắn kiên định. "Vũ lực chỉ gieo rắc thêm oán hận. Đôi khi, một lời nói thấu tình đạt lý còn mạnh hơn vạn quân." Hắn nói, Phù Trần Mộc trong tay vẫn toát ra ánh sáng ngọc bích dịu dàng, như một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn.

Trần Hạo, với bản tính cảnh giác và kinh nghiệm giang hồ, đã kiên quyết đi theo, nhưng giữ một khoảng cách an toàn, ẩn mình trong bóng tối của những tảng đá. Hắn hiểu rằng, Lâm Nhất muốn giải quyết mọi chuyện bằng lời lẽ, nhưng hắn không thể để tiểu đạo sĩ này gặp nguy hiểm. Ánh mắt hắn sắc lạnh, quét khắp mọi phía, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ tình huống bất trắc nào.

Hang ổ của Hắc Hổ là một động đá tự nhiên, cửa hang được che chắn bởi những thân cây cổ thụ và những tảng đá lớn. Mùi ẩm mốc, mùi khói lửa và mùi da thú xộc thẳng vào mũi Lâm Nhất khi hắn đến gần. Vài tên sơn tặc đứng gác, thấy bóng dáng một đạo sĩ áo xanh đơn độc tiến đến, chúng ban đầu ngạc nhiên, rồi cười cợt, rút kiếm ra chặn đường. Nhưng Lâm Nhất không hề nao núng, bước chân hắn vẫn vững vàng, đôi mắt hắn không hề lộ vẻ sợ hãi.

"Hắc Hổ đâu? Ta đến đây để nói chuyện với hắn," Lâm Nhất nói, giọng hắn trầm tĩnh, không hề giận dữ hay khoa trương, nhưng lại có một sức mạnh vô hình khiến đám sơn tặc phải chùn bước.

Nghe thấy tiếng động, Hắc Hổ, thủ lĩnh băng cướp, bước ra từ trong hang. Thân hình y vạm vỡ, cao lớn, làn da ngăm đen, khuôn mặt đầy sẹo do những trận chiến, ánh mắt dữ tợn nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi, một vẻ u uất khó tả. Y khoác một chiếc áo choàng da thú thô ráp, tay cầm một thanh đại đao to bản, trông y chẳng khác nào một con mãnh hổ đang chuẩn bị vồ mồi. Y nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy vẻ khinh thường và giận dữ.

“Một đạo sĩ yếu ớt như ngươi muốn thuyết phục ta sao? Ngươi biết gì về cuộc sống khốn cùng của chúng ta? Ngươi biết gì về cái đói, cái rét, về những nỗi nhục nhã mà chúng ta phải chịu đựng, khiến chúng ta phải dấn thân vào con đường này?” Hắc Hổ gầm lên, giọng y khàn đục và đầy phẫn nộ, như muốn nuốt chửng tiểu đạo sĩ bé nhỏ trước mặt. Y tưởng rằng Lâm Nhất cũng như bao kẻ khác, đến để thuyết giảng đạo lý rỗng tuếch.

Lâm Nhất không tranh cãi, hắn chỉ bình tĩnh nhìn thẳng vào đôi mắt Hắc Hổ. “Ta không đến để phán xét, ta đến để tìm hiểu. Ngươi nói đúng, cuộc sống khốn cùng có thể đẩy người vào đường cùng. Nhưng sự tàn bạo không phải là giải pháp, nó chỉ gieo rắc thêm oán hận, và khiến con đường của ngươi càng thêm lún sâu vào vực thẳm. Ngươi thấy đó, dân làng Mê Vụ Thôn, họ đang phải chịu đựng những gì? Sự sợ hãi, mất mát, và cả lòng oán hận. Và điều ta thấy là ngươi và dân làng đang bị lợi dụng bởi một bàn tay vô hình, một thế lực đen tối đang gieo rắc tai ương.”

Hắn khẽ phất Phù Trần Mộc, ánh sáng ngọc bích dịu dàng chiếu lên khuôn mặt Hắc Hổ, làm nổi bật những vết sẹo và sự mệt mỏi trong đôi mắt y. “Những kẻ áo đen kia... chúng hứa hẹn gì với ngươi? Và chúng đã buộc ngươi làm gì mà ngươi chưa từng làm trước đây? Đốt phá làng mạc, tàn sát người vô tội, những hành động này không giống với phong cách của một kẻ cướp có quy tắc như ngươi.” Lâm Nhất nói, giọng hắn vẫn ôn hòa, nhưng mỗi lời nói lại như một mũi kim châm thẳng vào tâm can Hắc Hổ, đánh thức lương tâm đang bị che lấp bởi sự phẫn nộ và tuyệt vọng. Hắn dựa vào những manh mối mà Mộ Dung Uyển Nhi và Trần Hạo đã phát hiện, về "ma khí" và "thủ đoạn chuyên nghiệp", để chỉ ra sự khác biệt trong hành động của Hắc Hổ lần này.

Hắc Hổ ban đầu giận dữ, định quát mắng Lâm Nhất, nhưng những lời nói của hắn lại khiến y phải suy nghĩ. Ánh mắt y dần dao động, cái vẻ dữ tợn ban đầu dần bị thay thế bằng sự bối rối và một nỗi day dứt mơ hồ. Y nhớ lại những đêm không ngủ, những hình ảnh kinh hoàng về những ngôi nhà cháy, tiếng khóc của trẻ thơ ám ảnh trong giấc mộng. Y nhớ lại những lời hứa hẹn hào nhoáng của những kẻ áo đen, và rồi những mệnh lệnh tàn bạo mà chúng đưa ra, khiến y phải làm những việc mà ngay cả một sơn tặc như y cũng cảm thấy ghê tởm.

“Ngươi... ngươi nói đúng...” Hắc Hổ cuối cùng cũng bật ra, giọng y khàn đục, mang theo một sự mệt mỏi đến cùng cực. Thanh đại đao trong tay y khẽ run rẩy, rồi từ từ hạ xuống. “Ta... ta không muốn làm vậy. Chúng ta bị một nhóm người áo đen xúi giục, hứa hẹn của cải và quyền lực... nhưng chúng ta phải làm những việc mà trước nay chưa từng làm... đốt phá làng mạc, tàn sát người vô tội... Chúng nói rằng chỉ có gây ra sự hỗn loạn lớn, tạo ra nhiều oán khí, thì chúng mới có thể thực hiện những nghi thức của mình. Chúng còn dạy chúng ta một số tà thuật, khiến chúng ta trở nên mạnh hơn, nhưng cũng khiến tâm trí chúng ta bị ảnh hưởng, trở nên hung hãn và tàn bạo hơn.”

Y nhìn Lâm Nhất, ánh mắt giờ đây không còn sự dữ tợn, mà là một sự trống rỗng, một nỗi sợ hãi. “Chúng còn nói rằng, nếu chúng ta không nghe lời, chúng sẽ biến chúng ta thành những con rối vô tri, hoặc những con thủy quái trong đầm lầy này. Chúng ta không có lựa chọn nào khác.”

Lâm Nhất khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự cảm thông sâu sắc. Hắn hiểu rằng, Hắc Hổ cũng chỉ là một nạn nhân, một con cờ trong tay của những thế lực đen tối hơn. “Hồng trần gian nan, nhưng không phải không có lối thoát. Trả lại bình yên cho làng, ngươi sẽ tìm thấy sự bình yên cho chính mình. Sự tàn bạo không thể mang lại tự do, mà chỉ trói buộc ngươi sâu hơn vào vòng luân hồi của oán hận. Còn những kẻ áo đen kia, chúng sẽ không bao giờ mang lại điều tốt lành cho bất cứ ai.” Hắn nói, ánh mắt hắn kiên định, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm.

Trần Hạo, ẩn mình trong bóng tối, nghe rõ từng lời của Hắc Hổ. Khuôn mặt hắn grim lại. "Kẻ áo đen... ta đã từng nghe về chúng, chúng thích gieo rắc hỗn loạn để thu thập oán khí. Đây là một chiêu trò cũ rích nhưng hiệu quả," hắn thầm nghĩ, nắm chặt chuôi kiếm huyết sắc. Hắn biết rằng Lâm Nhất đã thành công, không phải bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ và lòng thấu cảm. Nhưng đồng thời, lời tiết lộ của Hắc Hổ cũng xác nhận mối lo ngại của hắn: âm mưu của Hắc Y Nhân đang ngày càng lan rộng và tinh vi hơn.

Hắc Hổ cúi đầu, bàn tay nắm chặt thanh đại đao giờ đây đã buông lỏng. Y đã bị Lâm Nhất thuyết phục, không phải bởi quyền năng, mà bởi chân lý. Cái lý, cái tình đã đánh thức lương tâm còn sót lại trong y. “Ta... ta hiểu rồi,” y thì thầm, giọng nói yếu ớt. “Ta sẽ rút quân, sẽ trả lại những gì đã cướp bóc. Nhưng những kẻ áo đen kia... chúng sẽ không để yên đâu.” Y ngẩng đầu nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy vẻ lo lắng.

“Ngươi đã chọn con đường đúng. Còn những kẻ kia, hãy cứ để ta đối phó,” Lâm Nhất nói, ánh mắt hắn kiên định, như một lời hứa, một lời cam kết. Hắn biết rằng, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến lớn hơn, nhưng hắn không hề nao núng. Bởi lẽ, tiên đạo tại tâm, và chân lý luôn kêu gọi những kẻ có lòng dũng cảm để đối diện với bóng tối.

***

Sáng hôm sau, Mê Vụ Thôn thức dậy trong một bầu không khí hoàn toàn khác. Sương mù đã tan, nhường chỗ cho ánh nắng ấm áp trải dài trên những mái nhà còn nguyên vẹn và những mảnh vườn xanh tươi. Tiếng trẻ con cười đùa vui vẻ, tiếng người lớn trò chuyện rôm rả, mùi khói bếp ấm cúng lan tỏa khắp làng, xua đi mùi khét lẹt của đêm qua. Những khuôn mặt khắc khổ hôm qua giờ đây đã giãn ra, thay bằng sự nhẹ nhõm và một tia hy vọng mới.

Hắc Hổ và băng cướp của y đã rút đi từ lúc trời còn chưa sáng hẳn, mang theo những lời hứa sẽ không bao giờ quay lại quấy nhiễu Mê Vụ Thôn. Y còn để lại một phần lương thực và một ít bạc, như một lời tạ lỗi và chuộc tội. Dân làng ban đầu vẫn còn hoài nghi, nhưng khi thấy sự bình yên thực sự trở lại, họ không khỏi ngỡ ngàng và rồi vỡ òa trong niềm vui sướng.

Trưởng Lão Mê Vụ Thôn, với khuôn mặt rạng rỡ hiếm thấy, đích thân dẫn đầu dân làng đến tạ ơn Lâm Nhất. Ông quỳ xuống, đôi mắt ngấn lệ, giọng nói nghẹn ngào: “Đạo sĩ đã cứu lấy làng chúng tôi, cứu lấy những sinh linh bé nhỏ này. Ân đức này, chúng tôi không bao giờ quên. Ngài không dùng một mũi kiếm, một phép thuật nào, nhưng lại cảm hóa được Hắc Hổ, mang lại bình yên cho chúng tôi. Thật là tiên nhân giáng thế!”

Lâm Nhất khẽ đỡ Trưởng Lão đứng dậy, nụ cười hiền hậu nở trên môi. Ánh mắt hắn nhìn bao quát khắp làng, nhìn những đứa trẻ đang nô đùa, nhìn những người phụ nữ đang nhóm lửa nấu cơm, nhìn những người đàn ông đang bắt đầu sửa chữa nhà cửa. Hắn cảm nhận được sự sống đang hồi sinh, một sự hồi sinh kỳ diệu sau đêm đen của bạo tàn. “Trưởng Lão quá lời rồi. Bình yên không phải do ta mang đến, mà do chính các ngươi đã tìm thấy trong lòng, và do Hắc Hổ đã nhận ra lỗi lầm của mình. Chân lý 'Minh Triết Hồng Trần' là vậy, thấu hiểu nhân quả, thuận theo tự nhiên mà hóa giải. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Khi tâm bình an, thì ngoại cảnh cũng sẽ theo đó mà bình an.”

Mộ Dung Uyển Nhi đứng bên cạnh Lâm Nhất, đôi mắt nàng ánh lên vẻ hài lòng. Nàng khẽ mỉm cười, giọng nói dịu dàng: “Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Lâm Nhất huynh đã chữa lành không chỉ vết thương thể xác, mà còn vết thương trong tâm hồn của cả Hắc Hổ và dân làng.” Nàng đã dành cả buổi sáng để tiếp tục chăm sóc những người bị thương, giúp họ hồi phục nhanh chóng.

Tô Mạt Nhi thì không ngừng líu lo, nàng vui vẻ chạy nhảy cùng lũ trẻ, tiếng cười trong trẻo của nàng vang vọng khắp làng. Nàng nhìn Lâm Nhất với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. “Lâm Nhất ca ca thật lợi hại! Không đánh đấm gì cả mà vẫn làm cho đám sơn tặc phải bỏ chạy!”

Trần Hạo, vẫn giữ vẻ mặt trầm tư, bước lại gần Lâm Nhất khi dân làng đã tản đi. Ánh mắt hắn grim lại, nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi mờ ảo ẩn hiện trong làn sương sớm. “Kẻ áo đen... chúng không chỉ lợi dụng những kẻ như Hắc Hổ, mà còn gieo rắc sự hỗn loạn ở nhiều nơi. Lời khai của Hắc Hổ càng xác nhận điều ta đã nghi ngờ từ lâu. Chúng thường xuất hiện ở những nơi có âm khí nặng, hoặc những nơi bị bỏ quên, những nơi mà luật pháp không thể vươn tới. Có vẻ chúng đang bắt đầu hành động rộng hơn, và mục đích của chúng không chỉ đơn thuần là của cải hay quyền lực.”

Lâm Nhất lắng nghe Trần Hạo, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn, một sự trầm tư bao trùm lấy khuôn mặt thanh tú của hắn. Hắn cảm nhận được rằng, vụ việc ở Mê Vụ Thôn không phải là ngẫu nhiên mà là một phần nhỏ trong một âm mưu lớn hơn, một sự chuẩn bị cho những thử thách tầm cỡ hơn đang chờ đợi hắn và những người đồng hành. Sự bình yên mà hắn vừa mang lại cho Mê Vụ Thôn, dù quý giá, nhưng lại quá mong manh.

“Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm,” Lâm Nhất khẽ lẩm bẩm, như tự nói với chính mình, như một lời nhắc nhở về con đường mà hắn đã chọn. “Chân lý luôn kêu gọi những kẻ có lòng, và vực sâu của bóng tối không thể mãi che khuất ánh sáng. Chúng ta sẽ tiếp tục cuộc hành trình, Trần Hạo. Hắc Y Nhân và Tà Đạo Sĩ Mù... chúng sẽ không thể mãi ẩn mình.”

Cả nhóm Lâm Nhất, sau khi tạm biệt những người dân Mê Vụ Thôn với những lời chúc phúc và lòng biết ơn sâu sắc, tiếp tục lên đường. Phù Trần Mộc lại một lần nữa được Lâm Nhất khẽ phất, ánh sáng ngọc bích của nó không còn chỉ dẫn lối đi trong sương mù, mà giờ đây như một ngọn đuốc soi đường cho những bước chân kiên định, hướng về phía trước, nơi những bí mật đen tối hơn, những âm mưu thâm độc hơn đang chờ đợi. Con đường hồng trần còn dài, và chân lý tiên đạo vẫn luôn là kim chỉ nam, dẫn dắt họ đến những nơi cần được chiếu rọi, để đối diện với bóng tối và mang ánh sáng đến những mảnh đời lầm than.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ