Vô tiên chi đạo
Chương 299

Minh Triết Hồng Trần: Vô Thường Quyền Lực, Bất Biến Nhân Tâm

3377 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất chiêm nghiệm sâu sắc hơn về bản chất của quyền lực và lòng người sau sự kiện Mê Vụ Thôn, liên hệ với các trải nghiệm trước đây (Thái Tử Lưu Ly, Ngọc Hồ Tiên Tử).,Củng cố triết lý 'Minh Triết Hồng Trần' của hắn, nhận ra sự mong manh của trật tự và sự tàn phá của tham vọng, cũng như vai trò của 'đạo sĩ hành hiệp' trong một thế giới đầy rẫy thao túng.,Nhận thức rõ hơn về những thách thức tiềm ẩn của con đường mình đã chọn, đặc biệt là các thế lực thao túng đứng sau, chuẩn bị tinh thần cho những đối đầu lớn hơn.,Thắt chặt tình cảm và sự thấu hiểu trong nhóm, đặc biệt là giữa Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Trần Hạo qua các cuộc đối thoại chân thành.,Gieo rắc thêm manh mối về nguồn gốc sâu xa của Hắc Y Nhân/Tà Đạo Sĩ Mù, liên kết với bối cảnh các bí mật cổ xưa và thế lực ngầm tồn tại từ lâu.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo)
Mood: Trầm tư, sâu lắng, chiêm nghiệm, nhưng kết thúc bằng sự kiên định và quyết tâm. Pha chút bi tráng khi đối mặt với bóng tối.
Kết chương: [object Object]

Sau khi tạm biệt những người dân Mê Vụ Thôn với những lời chúc phúc và lòng biết ơn sâu sắc, nhóm Lâm Nhất tiếp tục lên đường. Phù Trần Mộc lại một lần nữa được Lâm Nhất khẽ phất, ánh sáng ngọc bích của nó không còn chỉ dẫn lối đi trong sương mù, mà giờ đây như một ngọn đuốc soi đường cho những bước chân kiên định, hướng về phía trước, nơi những bí mật đen tối hơn, những âm mưu thâm độc hơn đang chờ đợi. Con đường hồng trần còn dài, và chân lý tiên đạo vẫn luôn là kim chỉ nam, dẫn dắt họ đến những nơi cần được chiếu rọi, để đối diện với bóng tối và mang ánh sáng đến những mảnh đời lầm than.

Bóng chiều dần buông, nhuộm một màu tím sẫm lên những đỉnh núi xa xa, rồi nhanh chóng nhường chỗ cho màn đêm huyền ảo. Nhóm Lâm Nhất dừng chân bên bờ Lam Nguyệt Hồ, một hồ nước tĩnh lặng phản chiếu vạn vật như một tấm gương khổng lồ. Ánh trăng non vừa ló dạng, vẽ nên một vệt sáng bạc lung linh trên mặt hồ, tạo nên một khung cảnh thần bí, tịch mịch. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ đá, đều đặn như nhịp thở của tự nhiên. Đâu đó trong bóng tối, tiếng chim đêm cất lên những âm thanh thăm thẳm, trầm buồn, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích tạo nên một bản hòa tấu của đêm khuya rừng sâu. Mùi nước trong lành, mát rượi hòa quyện với hương hoa dại thoang thoảng và mùi cây cỏ tươi mát, tràn ngập không gian, xoa dịu những mệt mỏi của hành trình.

Lâm Nhất ngồi bên bờ hồ, trên một tảng đá lớn đã được thời gian bào mòn, ánh mắt hắn xa xăm nhìn vào vầng trăng phản chiếu dưới đáy nước, trong lòng trĩu nặng suy tư. Phù Trần Mộc đặt hờ trên đùi hắn, ánh sáng ngọc bích của nó như một đốm lửa nhỏ trong màn đêm, khẽ lay động theo từng nhịp thở của chủ nhân. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ cảm nhận sự tĩnh lặng của thiên nhiên, nhưng tâm trí hắn lại không ngừng vận động, như một dòng nước xoáy cuộn trong sâu thẳm. Vụ việc ở Mê Vụ Thôn cứ lẩn quẩn trong tâm trí hắn, không phải vì sự khó khăn trong việc hóa giải, mà là vì những gì hắn đã chiêm nghiệm được từ nó. "Cái thiện và cái ác... đôi khi chỉ cách nhau một sợi tơ mỏng. Quyền lực, tham vọng, có thể khiến nhân tâm biến đổi đến vậy sao?" Hắn khẽ lẩm bẩm, giọng nói hòa vào tiếng gió, gần như không thể nghe thấy. Hắn nhớ lại những lời của Hắc Hổ, về sự tuyệt vọng, về sự thao túng của những kẻ áo đen. Thật đáng sợ khi lòng người có thể bị lợi dụng, bị đẩy đến bước đường cùng chỉ vì chút lợi ích hư ảo, hay chỉ vì một lời hứa hẹn về sức mạnh.

Phía xa, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đã nhóm một ngọn lửa trại nhỏ, ánh lửa bập bùng nhảy múa, xua đi phần nào cái lạnh của đêm. Mùi khói bếp thoảng nhẹ bay trong gió, mang theo hương vị của những món ăn đơn giản nhưng ấm áp. Trần Hạo ngồi cách đó không xa, thân hình cao lớn của hắn ẩn hiện trong bóng tối, tay cầm thanh Huyết Kiếm, miệt mài mài giũa. Tiếng kim loại ma sát khẽ khàng, đều đặn, như một điệu khúc trầm mặc. Hắn vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại không ngừng quan sát nhất cử nhất động của Lâm Nhất, như thể đang chờ đợi một tín hiệu, một lời nói nào đó.

Mộ Dung Uyển Nhi, với đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, nhẹ nhàng bước đến bên Lâm Nhất. Nàng hiểu hắn hơn ai hết, hiểu rằng vẻ ngoài trầm tĩnh của hắn thường che giấu những suy tư sâu sắc nhất. Nàng khẽ đặt tay lên vai hắn, hơi ấm từ bàn tay nàng truyền qua lớp vải đạo bào mỏng, mang theo sự an ủi và thấu hiểu.

"Huynh vẫn còn suy nghĩ về chuyện ở Mê Vụ Thôn sao? Huynh đã làm rất tốt rồi..." Giọng nói của nàng dịu dàng như tiếng nước chảy, xoa dịu phần nào sự nặng trĩu trong lòng Lâm Nhất.

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía hồ nước. "Hóa giải một mâu thuẫn chỉ là chữa ngọn. Gốc rễ của nó, những kẻ đứng trong bóng tối thao túng, mới là điều đáng sợ." Hắn thở dài, một hơi thở mang theo sự chiêm nghiệm về lẽ đời. Hắn nhớ lại những lời kể của dân làng, về sự thay đổi của Hắc Hổ, về sự hỗn loạn bỗng dưng ập đến. Tất cả đều có bàn tay của kẻ đứng sau giật dây, một bàn tay vô hình nhưng lại có sức mạnh xoay chuyển cả một vùng đất, đẩy con người vào vòng tranh chấp sinh tử. Hắn không khỏi liên tưởng đến những câu chuyện về sự tranh giành quyền lực ở Lưu Ly Hoàng Triều mà hắn từng chứng kiến, nơi những âm mưu, toan tính đã khiến cả một quốc gia rơi vào cảnh rối ren. Dù là một ngôi làng nhỏ bé hay một triều đình lớn mạnh, bản chất của sự thao túng và lòng tham vẫn không thay đổi, chỉ là quy mô khác biệt mà thôi.

"Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó." Mộ Dung Uyển Nhi nói, như tiếp lời Lâm Nhất. Nàng nhìn hắn với ánh mắt đầy thấu hiểu, như muốn nói rằng nàng hoàn toàn đồng cảm với những gì hắn đang trăn trở. Nàng đã chứng kiến rất nhiều bệnh nhân, những người mang trong mình không chỉ vết thương thể xác mà còn là những vết sẹo sâu hoắm trong tâm hồn, những vết sẹo mà thuốc thang khó lòng chữa lành. "Và những kẻ gieo rắc sự bệnh tật ấy vào lòng người, chúng mới thật sự đáng sợ."

Lâm Nhất khẽ nắm lấy bàn tay nàng, ánh mắt có chút an lòng. Hắn biết mình không đơn độc. "Khi ta còn ở Huyền Nguyên Quan, sư phụ thường dạy ta về nhân quả, về sự tuần hoàn của vạn vật. Nhưng khi ta dấn thân vào hồng trần, ta mới thấy được sự phức tạp của nó. Có những kẻ cố tình bẻ cong nhân quả, tạo ra những tai ương chỉ để thỏa mãn dục vọng của mình. Chúng dùng quyền lực vô hình để khống chế, để gieo rắc sợ hãi, để khiến con người tự tàn sát lẫn nhau." Hắn ngước nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, cảm thấy một sự nhỏ bé tột cùng trước sự rộng lớn của thế gian và sự tăm tối của lòng người. "Sự bình yên mà chúng ta mang lại cho Mê Vụ Thôn, nó mong manh lắm, Uyển Nhi. Chỉ cần một ngọn gió độc thổi qua, nó có thể tan biến bất cứ lúc nào." Hắn vuốt nhẹ Phù Trần Mộc, cảm nhận sự mát lạnh từ lớp ngọc bích, như đang tìm kiếm một lời giải đáp, một sự an ủi từ vật phẩm đã đồng hành cùng hắn bao lâu nay.

Trần Hạo, đã ngừng mài kiếm từ lúc nào không hay, hắn đứng dậy và bước lại gần hơn, ánh mắt lạnh lùng của hắn giờ đây pha chút u uất từ những trải nghiệm của bản thân. Hắn đã từng sống trong thế giới ngầm, nơi những quy tắc được định đoạt bằng máu và sự lừa lọc, nên hắn hiểu rõ hơn ai hết về những kẻ đứng trong bóng tối. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự tàn ác, quá nhiều sự thao túng.

"Những kẻ áo đen... chúng không chỉ lợi dụng những kẻ như Hắc Hổ, mà còn gieo rắc sự hỗn loạn ở nhiều nơi." Giọng Trần Hạo trầm đục, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của đêm khuya, mang theo một sự chắc chắn đáng sợ. "Lời khai của Hắc Hổ càng xác nhận điều ta đã nghi ngờ từ lâu. Chúng thường xuất hiện ở những nơi có âm khí nặng, hoặc những nơi bị bỏ quên, những nơi mà luật pháp không thể vươn tới. Có vẻ chúng đang bắt đầu hành động rộng hơn, và mục đích của chúng không chỉ đơn thuần là của cải hay quyền lực." Hắn dừng lại, ánh mắt sắc như kiếm nhìn vào Lâm Nhất. "Chúng ta gọi chúng là 'Dạ Ảnh'. Chúng không có mục tiêu rõ ràng, chỉ hành động vì lợi ích cá nhân, hoặc bị sai khiến bởi một thế lực còn lớn hơn. Ta từng đối đầu với một số dấu vết của chúng, chúng tinh thông thuật ẩn thân, mê hoặc lòng người, và thích dùng sự hỗn loạn để trục lợi. Ta đã thấy chúng gieo rắc mối nghi ngờ, đẩy những huynh đệ từng vào sinh ra tử phải quay lưng chống lại nhau chỉ vì một lời đồn, một miếng mồi nhỏ. Chúng không cần phải ra mặt, chỉ cần thì thầm vào tai kẻ yếu đuối, kích động lòng tham của kẻ mạnh, và thế là đủ để một vùng đất chìm trong khói lửa."

Lời nói của Trần Hạo khiến Lâm Nhất cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà là vì sự nhận thức về một mối đe dọa lớn hơn, tăm tối hơn rất nhiều so với những gì hắn từng đối mặt. "Dạ Ảnh... một cái tên phù hợp cho những kẻ ẩn mình trong bóng tối, thao túng cuộc đời người khác như những con rối."

Tô Mạt Nhi, sau khi dọn dẹp xong bữa tối, cũng đã đi tới, nàng ngồi xuống bên cạnh Mộ Dung Uyển Nhi, khuôn mặt bầu bĩnh của nàng giờ đây không còn vẻ tinh nghịch thường ngày, mà thay vào đó là sự lo lắng. Nàng nhìn Lâm Nhất với ánh mắt thăm dò, như muốn tìm kiếm một lời trấn an. "Vậy chúng ta phải làm sao? Hồng trần rộng lớn như vậy, làm sao chúng ta có thể đối đầu với những bóng tối vô hình ấy? Chúng ta chỉ có vài người, còn chúng... chúng lại có vẻ như ở khắp mọi nơi." Giọng nói trong trẻo của nàng mang theo chút bất lực.

Lâm Nhất nhìn từng người, ánh mắt hắn dần trở nên kiên định hơn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng hắn không thể lùi bước. Tiên đạo chân chính không phải là sự trốn tránh, mà là sự dấn thân. "Chúng ta không thể thay đổi cả hồng trần, nhưng chúng ta có thể là ngọn đèn soi rọi." Hắn khẽ nói, giọng nói tuy trầm nhưng lại chứa đựng một sức mạnh tiềm tàng, một niềm tin không lay chuyển. "Mỗi hành động thiện lương, mỗi sự thấu hiểu, đều là một tia sáng. Tiên đạo chân chính không phải là thoát ly, mà là dấn thân, là 'Minh Triết Hồng Trần'. Chúng ta không thể để những bóng tối kia phá hủy sự bình yên này, dù cho nó có mong manh đến mấy. Hơn nữa, ta cảm thấy, việc chúng ta gặp ở Mê Vụ Thôn không phải là ngẫu nhiên, mà là một phần của một bức tranh lớn hơn. Những kẻ áo đen, hay 'Dạ Ảnh' như Trần Hạo nói, chúng không chỉ gieo rắc hỗn loạn, mà còn đang tìm kiếm điều gì đó. Mục đích của chúng, ta nghĩ, không chỉ dừng lại ở việc thao túng lòng người." Hắn nhớ lại những lời đồn đại về các bí mật cổ xưa mà hắn từng nghe loáng thoáng, về những thế lực ngầm tồn tại hàng ngàn năm, về những pháp khí bị thất lạc, những công pháp bị cấm kỵ. Liệu 'Dạ Ảnh' có liên quan đến những điều đó không?

Trần Hạo gật đầu, ánh mắt hắn lộ vẻ quyết tâm, như đã tìm thấy con đường cho chính mình sau bao năm lang bạt trong hận thù. "Huynh nói đúng. Ta đã từng lạc lối trong hận thù. Nhưng nhìn huynh, ta hiểu rằng có những thứ đáng giá hơn cả sức mạnh. Những kẻ áo đen này, chúng ta không thể để chúng tiếp tục gieo rắc tai ương. Ta sẽ đi cùng huynh." Hắn đã quá quen với việc truy tìm, với việc đối mặt với những kẻ thủ ác, và giờ đây, hắn tìm thấy một mục đích cao cả hơn, một lý do để vung kiếm không chỉ vì thù hận mà còn vì chính nghĩa.

Mộ Dung Uyển Nhi nắm chặt tay Lâm Nhất, ánh mắt nàng tràn đầy sự tin tưởng. "Dù con đường có gian nan đến đâu, chúng ta sẽ luôn ở bên huynh." Nàng biết, con đường của Lâm Nhất không hề dễ dàng, nhưng nàng tin vào sự lựa chọn của hắn, tin vào tấm lòng nhân ái và trí tuệ của hắn. Nàng nguyện ý đi cùng hắn đến cùng trời cuối đất, dùng kiến thức y thuật của mình để xoa dịu những nỗi đau mà hồng trần mang lại.

Tô Mạt Nhi, tuy vẫn còn chút lo lắng, nhưng khi nhìn thấy sự kiên định của Lâm Nhất và sự quyết tâm của Trần Hạo, nàng cũng lấy lại được tinh thần. Nàng mỉm cười, nụ cười trong trẻo như ánh trăng rằm, xua tan đi phần nào không khí căng thẳng. "Đúng vậy! Có chúng ta ở đây, huynh không đơn độc đâu! Vậy chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo? Đi tìm Dạ Ảnh sao?" Nàng hỏi, giọng nói tuy nhanh nhưng đầy sự nhiệt huyết, như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm tâm hồn mọi người.

Lâm Nhất quay đầu nhìn từng người bạn đồng hành của mình, ánh mắt hắn tràn đầy sự biết ơn và quyết tâm. Hắn đưa tay lên nắm chặt lấy Phù Trần Mộc, cảm nhận sự mát lạnh và sức mạnh tiềm tàng từ nó, như một lời thề. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Chúng ta sẽ truy tìm nguồn gốc của những âm mưu này, Mạt Nhi. Nếu 'Dạ Ảnh' tồn tại từ lâu, nếu chúng có liên quan đến những bí mật cổ xưa, thì chúng ta phải tìm ra chúng. Chỉ khi hiểu rõ gốc rễ của bóng tối, chúng ta mới có thể thực sự mang lại ánh sáng và bình yên lâu dài cho hồng trần." Hắn biết, đây là một lời hứa nặng nề, nhưng hắn không thể thoái thác.

Đêm dần về khuya, nhóm Lâm Nhất dựng một Ẩn Cư Động Phủ tạm bợ trong một hang đá gần đó. Bên trong hang, ánh lửa trại nhỏ vẫn bập bùng, soi sáng không gian, xua đi những bóng tối lởn vởn. Mùi đất ẩm, mùi đá lạnh hòa quyện với mùi thảo mộc thoang thoảng từ những loại cây dại mọc quanh cửa hang, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, thanh tịnh. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe đá, tạo nên những âm thanh rì rầm như lời thì thầm của đại ngàn. Tiếng nước chảy róc rách từ một con suối nhỏ bên ngoài, đều đặn và êm tai.

Sáng hôm sau, khi bình minh vừa ló rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mờ, nhuộm vàng cả một vùng trời, cả nhóm đã thức dậy. Họ đứng trên một gò đồi nhỏ, nhìn xuống Thanh Khê Thôn yên bình ẩn mình trong thung lũng, nơi những làn khói bếp đã bắt đầu bay lên, tiếng gà gáy vang vọng từ xa. Khung cảnh quen thuộc này gợi cho Lâm Nhất về nguồn cội, về lý do hắn dấn thân vào con đường 'Minh Triết Hồng Trần'. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc giữa vẻ đẹp của tự nhiên – sự thanh khiết như Ngọc Hồ Tiên Tử mà hắn từng gặp, và sự phức tạp của lòng người. Cả hai đều là một phần của 'Minh Triết Hồng Trần' mà hắn theo đuổi, một bức tranh đa sắc thái, vừa đẹp đẽ vừa đầy rẫy thử thách.

Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành của buổi sớm mai tràn ngập lồng ngực. "Hồng trần vô thường, lòng người biến đổi." Hắn khẽ nói, giọng trầm lắng nhưng đầy sức nặng. "Nhưng chính trong sự vô thường ấy, ta mới tìm thấy chân lý. Tiên đạo không phải là tránh né, mà là đối mặt với mọi thử thách, dùng trí tuệ và lòng trắc ẩn để hóa giải. Ta không thể để những bóng tối kia phá hủy sự bình yên này, dù cho nó có mong manh đến mấy." Ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên, rực rỡ và đầy hy vọng. Hắn biết rằng con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều gian nan, nhưng hắn không còn cảm thấy cô độc hay hoang mang nữa.

Trần Hạo đứng cạnh Lâm Nhất, ánh mắt hắn cũng hướng về phía mặt trời mọc, nhưng trong đó không còn sự u uất của quá khứ, mà là một tia sáng của niềm tin. "Ta đã từng lạc lối trong hận thù. Nhưng nhìn huynh, ta hiểu rằng có những thứ đáng giá hơn cả sức mạnh. Ta sẽ đi cùng huynh." Lời nói của hắn tuy ít, nhưng lại chứa đựng một lời hứa sắt son, một sự khẳng định về con đường mà hắn đã chọn, con đường của sự đồng hành và chính nghĩa.

Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng nắm lấy tay Lâm Nhất, hơi ấm từ bàn tay nàng truyền sang, xua đi cái lạnh của buổi sớm. "Dù con đường có gian nan đến đâu, chúng ta sẽ luôn ở bên huynh." Nàng nhìn hắn với ánh mắt kiên định, như muốn tiếp thêm sức mạnh cho hắn.

Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú và đôi mắt to tròn, mỉm cười tươi rói, giọng nói trong trẻo của nàng vang vọng trong không gian tĩnh lặng, mang theo một làn gió tươi mới. "Đúng vậy! Có chúng ta ở đây, huynh không đơn độc đâu! Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra những kẻ Dạ Ảnh đó, và mang lại bình yên cho mọi người!" Nàng nói, đôi tay nhỏ bé nắm chặt lại, tràn đầy năng lượng và quyết tâm.

Lâm Nhất quay lại nhìn những người bạn đồng hành của mình, ánh mắt hắn tràn đầy sự biết ơn và một niềm tin mãnh liệt. Hắn nắm chặt Phù Trần Mộc trong tay, ánh sáng ngọc bích của nó như phản chiếu lại ánh sáng của bình minh, rực rỡ và đầy hy vọng. Con đường phía trước, dù còn nhiều thử thách, dù 'Dạ Ảnh' có là một thế lực cổ xưa và thâm hiểm đến đâu, nhưng hắn không còn sợ hãi. Bởi vì hắn không đơn độc. Bởi vì chân lý tiên đạo không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, và trong sự kiên định của nhân tâm. Và họ, những con người đang đứng đây, dưới ánh bình minh của một ngày mới, đã sẵn sàng dấn thân, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi phía trước, để truy tìm nguồn gốc của bóng tối, và mang ánh sáng đến những mảnh đời lầm than.

Con đường hồng trần còn dài, và hành trình tìm kiếm chân lý vẫn tiếp diễn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ