Con đường hồng trần còn dài, và hành trình tìm kiếm chân lý vẫn tiếp diễn.
Sau lời thề nguyện dưới ánh bình minh, nhóm Lâm Nhất không chần chừ thêm nữa. Cái cảm giác về một âm mưu cổ xưa, một sợi dây tơ vò chằng chịt đã giăng mắc khắp hồng trần, thôi thúc họ phải hành động. Dưới sự dẫn dắt của Trần Hạo, với những manh mối mơ hồ và ký ức vụn vặt về một phế tích được đồn đại là nơi cất giấu những bí mật của Lưu Ly Hoàng Triều, họ rời khỏi Thanh Khê Thôn yên bình, ngược dòng thời gian và không gian, tiến sâu vào vùng núi hẻo lánh mà ít ai dám đặt chân đến.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây. Những tia nắng cuối cùng yếu ớt lướt qua đỉnh núi, cố gắng níu giữ chút ánh sáng trước khi bị màn đêm nuốt chửng. Lúc này, nhóm Lâm Nhất đã đứng trước một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng vô cùng u tịch: Cổ Thần Di Tích. Đó không phải là một ngôi đền đổ nát thông thường, mà là tàn tích của một quần thể kiến trúc khổng lồ, dường như đã bị một trận đại hồng thủy của thời gian và chiến tranh tàn phá. Các khối đá đen khổng lồ, được chạm khắc những phù văn cổ xưa, kỳ lạ và khó hiểu, nằm ngổn ngang như những bộ xương của một sinh vật thần thoại đã chết. Những bức tượng thần linh to lớn, từng một thời uy nghi, giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ vô hồn, rêu phong phủ kín, im lìm chứng kiến sự tàn phai của vạn vật.
Gió lạnh bắt đầu rít lên, luồn lách qua các khe đá, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng thở dài của người chết, tiếng than khóc của linh hồn vất vưởng. Từng làn sương mù mỏng manh, tựa như những tấm khăn tang trắng, bắt đầu giăng lối, bao phủ lấy những tàn tích cổ kính, khiến không gian càng thêm mờ ảo, huyền bí. Mỗi bước chân của họ trên nền đất ẩm ướt, đầy đá vụn và cỏ dại đều tạo ra tiếng vọng khô khốc, như tiếng gõ cửa vào một thế giới đã bị lãng quên. Mùi đất đá cổ xưa, mùi ẩm mốc xen lẫn mùi kim loại han gỉ từ những khung cửa sắt đã mục ruỗng, cùng với một chút mùi linh khí đã biến chất, nặng nề và khó chịu, tràn ngập không khí, bám víu lấy từng sợi tóc, từng lớp áo. Cả bầu không khí nơi đây như bị đóng băng trong quá khứ, vừa cổ kính vừa thần bí, vừa nguy hiểm lại vừa thôi thúc sự tò mò. Thời gian dường như đã ngừng trôi tại nơi này, mỗi góc khuất đều có thể ẩn chứa một bí mật kinh thiên động địa, hoặc một hiểm họa chết người.
Trần Hạo, thân hình cao lớn, vóc dáng cương nghị, bước đi trước, đôi mắt lạnh lùng nhưng sắc bén như chim ưng lướt qua từng phiến đá, từng vết khắc. Hắn đã từng là một Huyết Kiếm Khách, lăn lộn chốn giang hồ, đối mặt với vô số âm mưu và cạm bẫy, nên giác quan của hắn đối với những điều bất thường cực kỳ nhạy bén. Y dừng lại trước một bức phù điêu khổng lồ, dù đã bị bào mòn bởi phong sương và thời gian, nhưng những đường nét vẫn còn rõ mồn một hình ảnh những vị thần linh đang giao chiến, cùng với những ký tự cổ xưa mà ngay cả Lâm Nhất, với kiến thức uyên thâm về đạo thuật, cũng chỉ có thể nhận ra một vài nét cơ bản.
"Nơi này... không chỉ là một phế tích bình thường," Trần Hạo trầm giọng, tay y chạm nhẹ vào lớp rêu phong trên bức tường đá lạnh lẽo. "Những phù điêu này... chúng không chỉ kể chuyện về những vị thần, mà còn ghi lại những sự kiện mà lịch sử đã cố tình che giấu. Ta cảm nhận được... một trận pháp cổ xưa vẫn còn ẩn mình đâu đó, và những hình ảnh này, dường như chúng... chúng kể về sự thống nhất của Lưu Ly Hoàng Triều, nhưng lại có một thế lực bí ẩn khác, tựa như những bóng ma, đã thao túng mọi thứ từ trong bóng tối." Ánh mắt hắn hướng về phía Lâm Nhất, đầy vẻ cảnh giác.
Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú nhưng ánh mắt đầy sự lo lắng, bước đến gần, nàng nhẹ nhàng vuốt ve những ký tự cổ đại trên tường. "Một âm mưu đã kéo dài hàng trăm năm, từ thời Lưu Ly Hoàng Triều thống nhất sao? Liệu đây có phải là nguồn gốc của những kẻ Hắc Y Nhân mà chúng ta đang truy tìm?" Giọng nàng khẽ run lên, không giấu được sự kinh ngạc trước quy mô của âm mưu mà họ đang dần khám phá. Nàng đã từng chứng kiến những bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng bệnh tật lòng người, sự tha hóa của quyền lực mới thực sự đáng sợ.
Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh, ban đầu còn có vẻ sợ hãi trước không gian u ám, nhưng giờ đây đã bị sự tò mò lấn át. Nàng nhỏ nhắn đứng nép sau Lâm Nhất, cố gắng nhìn rõ những bức vẽ cổ xưa. "Những hình ảnh này trông thật đáng sợ! Ai lại có thể làm ra những thứ như vậy?" Nàng hỏi, giọng nói trong trẻo vang vọng một cách lạc lõng trong không gian tĩnh mịch.
Lâm Nhất, với dáng vẻ gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, nhanh nhẹn, bước đến gần hơn. Hắn không nói nhiều, chỉ lẳng lặng quan sát, ánh mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng ngóc ngách, từng chi tiết của phế tích. Hắn đã trải qua quá nhiều gian nan, chứng kiến vô vàn cảnh đời, nên giờ đây, ngay cả trước một di tích cổ xưa mang theo những bí mật kinh hoàng, hắn vẫn giữ được vẻ trầm tư, điềm đạm. Hắn đưa tay chạm vào lớp đá lạnh lẽo, cảm nhận dòng linh khí yếu ớt nhưng đầy sức mạnh ngàn xưa vẫn còn vương vấn. "Tiên đạo không phải chỉ là tu luyện, mà còn là thấu hiểu những quy luật vận hành của hồng trần, cả những điều tốt đẹp lẫn những góc khuất tăm tối nhất." Hắn khẽ nói, giọng ôn hòa nhưng đầy sức nặng, như tự chiêm nghiệm cho chính mình, và cũng là để trấn an những người đồng hành. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng cũng có những thế lực tà ác ẩn mình, lợi dụng sự vô thường của đời người, sự mong manh của quyền lực để thao túng tất cả." Hắn rút ra Phù Trần Mộc, ánh sáng ngọc bích của nó lập lòe trong bóng tối, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, chiếu sáng lên những phù điêu cổ xưa, giúp họ nhìn rõ hơn những nét khắc chìm khuất. Cả nhóm cùng nhau khám phá, dùng các pháp khí nhỏ để làm sáng tỏ những hình ảnh và văn tự cổ, từng chút một hé mở bức màn bí ẩn của lịch sử. Mỗi phát hiện nhỏ bé lại càng củng cố thêm niềm tin rằng họ đang đứng trước một âm mưu vĩ đại, đã được ủ mưu từ ngàn xưa, và những kẻ Hắc Y Nhân chỉ là một phần nhỏ bé trong đó.
Khi màn đêm đã hoàn toàn buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng, Cổ Thần Di Tích chìm vào một sự tĩnh mịch đáng sợ. Ánh trăng tròn vành vạnh, mờ ảo xuyên qua màn sương dày đặc, chỉ đủ để vẽ nên những bóng ma vật vờ trên nền đá đổ nát. Gió vẫn rít, nhưng giờ đây mang theo một sự lạnh lẽo thấu xương, như có hàng ngàn con mắt vô hình đang dõi theo từng cử động của họ. Mùi trầm hương thoang thoảng, yếu ớt nhưng lạ lùng, bắt đầu lan tỏa trong không khí, như dẫn lối họ đến một nơi linh thiêng hơn, bí ẩn hơn.
Lâm Nhất, trong quá trình khám phá, chợt cảm nhận được một luồng linh khí đặc biệt, không phải là sự biến chất nặng nề của nơi này, mà là một dòng chảy tinh khiết, cổ xưa, dường như đang gọi mời hắn. Hắn đi theo trực giác, dẫn nhóm bước qua những hành lang đổ nát, những căn phòng tối tăm, sâu hơn vào lòng phế tích. Cuối cùng, trước mắt họ hiện ra một đài đá cổ, uy nghiêm và tĩnh lặng, nằm ẩn mình trong một hang động tự nhiên. Nơi đây, linh khí dồi dào hơn hẳn, luân chuyển một cách nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một sức nặng của thời gian.
Trên đài đá ấy, một thân ảnh gầy gò, lưng còng, râu tóc bạc phơ như tuyết, đang ngồi tĩnh tọa. Thiên Cơ Lão Nhân. Lão ngồi đó, như một phần không thể tách rời của phế tích, hòa mình vào sự cổ kính và tĩnh mịch của không gian. Cây quải trượng bằng gỗ mục tựa bên cạnh lão, dường như cũng đã cùng lão trải qua biết bao thăng trầm của lịch sử. Đôi mắt lão nhắm nghiền, nhưng khi Lâm Nhất và đồng bạn tiến lại gần, lão khẽ mở mắt. Ánh nhìn thâm sâu của lão, tựa như hai hố đen thăm thẳm, chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, cả sự biến thiên của vạn vật, khiến người đối diện cảm thấy như mọi bí mật trong lòng đều bị phơi bày.
"Nhất nhi, con đường của ngươi đã rõ. Minh Triết Hồng Trần... là nhập thế chứ không thoát thế." Thiên Cơ Lão Nhân cất lời, giọng lão trầm đục nhưng lại vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, gõ thẳng vào tâm khảm. Không cần giới thiệu, không cần giải thích, lão dường như đã biết tất cả. "Lão phu đã chờ ngươi từ lâu. Vận mệnh đã an bài, ngươi không thể thoái thác."
Lâm Nhất cảm thấy một luồng điện xẹt qua người. Hắn biết, khoảnh khắc này, hắn sẽ đối mặt với một sự thật kinh hoàng, một gánh nặng mà hắn có thể chưa từng tưởng tượng ra. Hắn cúi đầu hành lễ: "Tiền bối đã chờ đợi tiểu bối?"
Thiên Cơ Lão Nhân khẽ gật đầu, đôi mắt tinh anh nhìn thẳng vào Lâm Nhất. "Khi hồng trần hỗn loạn, Huyễn Ảnh Cổ Thần sẽ thức tỉnh. Ngươi, với đạo của vô tiên, là một trong số ít có thể lay chuyển số mệnh." Lão nói, từng lời như những nhát búa gõ vào vách đá, khắc sâu vào tâm trí Lâm Nhất. Lão giơ tay phải lên, vẽ một vòng tròn hư ảo trong không khí. Từ vòng tròn đó, một luồng ánh sáng mờ ảo bùng lên, rồi nhanh chóng tụ lại thành một hình ảnh kỳ dị, mông lung như khói sương, nhưng lại mang theo một áp lực khủng khiếp, một sự tha hóa cổ xưa mà chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến người ta rùng mình. Đó là một sinh vật khổng lồ, nửa hư nửa thực, với hàng ngàn con mắt vô định và những xúc tu vặn vẹo, như một cơn ác mộng đã thành hình.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi thốt lên một tiếng kinh hãi. Trần Hạo, vốn lạnh lùng và cương nghị, cũng không khỏi biến sắc, kiếm khí trên người y bỗng nhiên bùng lên, như một phản ứng tự nhiên trước mối hiểm họa kinh hoàng.
Lâm Nhất, dù nội tâm chấn động, vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Hắn nhìn chằm chằm vào hình ảnh "Huyễn Ảnh Cổ Thần" mà Thiên Cơ Lão Nhân vừa hiển hiện. "Huyễn Ảnh Cổ Thần? Đó là gì, tiền bối?" Hắn hỏi, giọng nói khẽ run lên, chưa bao giờ hắn cảm thấy một mối đe dọa nào lại mơ hồ nhưng lại đáng sợ đến vậy.
Thiên Cơ Lão Nhân khẽ thở dài, hình ảnh kia dần tan biến vào hư không. "Thiên cơ bất khả lộ, nhưng nhân tâm khó đoán. Kẻ đứng sau Hắc Y Nhân... không phải là con người, mà là một ý niệm cổ xưa, một sự tha hóa của quyền năng đã bị lãng quên. Nó đã ngủ say hàng ngàn năm, từ thời Thượng Cổ, nhưng nay, với sự suy yếu của thiên đạo, với sự hỗn loạn của hồng trần, nó đang dần thức tỉnh. Hắc Y Nhân, Tà Đạo Sĩ Mù, những âm mưu thao túng Lưu Ly Hoàng Triều... tất cả chỉ là những quân cờ nhỏ bé trong ván cờ lớn của nó." Lão nhìn Lâm Nhất, ánh mắt lão đầy vẻ nghiêm trọng. "Ngươi là người đã thấu hiểu 'vô tiên', đã tìm ra 'chân tâm' giữa hồng trần. Ngươi là hy vọng cuối cùng."
Lời của Thiên Cơ Lão Nhân như một tiếng sấm sét đánh thẳng vào tâm trí Lâm Nhất. Hắn đã từng nghĩ rằng Hắc Y Nhân và Tà Đạo Sĩ Mù là những thế lực tà ác đáng sợ, nhưng giờ đây, hắn mới biết rằng chúng chỉ là những con rối trong một vở kịch lớn hơn, một âm mưu đã kéo dài hàng ngàn năm, liên quan đến một "ý niệm cổ xưa", một "Huyễn Ảnh Cổ Thần" mà hắn chưa từng nghe đến. Sự tha hóa của quyền năng, sự lãng quên của lịch sử... tất cả đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới bóng tối khổng lồ, đang dần nuốt chửng hồng trần. Trái tim hắn nặng trĩu, nhưng đồng thời, một ngọn lửa quyết tâm cũng bùng cháy trong lòng hắn. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hắn đã tìm thấy chân tâm của mình, và hắn sẽ không để nó bị tha hóa.
Mộ Dung Uyển Nhi siết chặt tay Lâm Nhất, ánh mắt nàng tràn đầy sự lo lắng, nhưng cũng không kém phần kiên định. Tô Mạt Nhi, tuy còn sợ hãi, nhưng cũng đã nắm chặt tay mình, đôi mắt to tròn nhìn thẳng vào Lâm Nhất, như muốn truyền cho hắn sức mạnh. Trần Hạo, với ánh mắt kiên định, đã rút kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm huyết quang lóe lên trong bóng tối, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì.
Thiên Cơ Lão Nhân nhìn sự đoàn kết của họ, khẽ mỉm cười. "Con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, nhưng cũng chính trong gian nan, các ngươi mới tìm thấy chân lý. Hãy nhớ, nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng tình người và đạo lý chân chính sẽ là ngọn đèn soi sáng bước đường." Lão khẽ phất tay, một luồng sáng dịu nhẹ bao phủ lấy cả nhóm, dường như muốn xua đi sự lạnh lẽo và nỗi sợ hãi. "Hãy đi đi, thời gian không chờ đợi ai."
Sau lời tiên tri đầy bí ẩn và nặng nề của Thiên Cơ Lão Nhân, nhóm Lâm Nhất rời khỏi Cổ Thần Di Tích, mang theo trong lòng một gánh nặng của số phận và một quyết tâm sắt đá. Bóng đêm vẫn còn bao phủ núi rừng, nhưng trong tâm trí họ, những hình ảnh về Huyễn Ảnh Cổ Thần, về ý niệm cổ xưa của sự tha hóa quyền năng, vẫn còn hiện hữu rõ ràng, như những bóng ma lởn vởn, ám ảnh và thôi thúc.
Họ tìm đến một nơi yên bình hơn để nghỉ ngơi và suy nghĩ: Lam Nguyệt Hồ. Hồ nước tự nhiên này nằm ẩn mình giữa những dãy núi trùng điệp, không khí trong lành và mát mẻ, hoàn toàn trái ngược với sự u tịch và nặng nề của phế tích cổ xưa. Bờ hồ được bao quanh bởi những cây cổ thụ cao lớn, tán lá rậm rạp, và những khóm hoa dại đủ màu sắc, tỏa hương thơm dịu nhẹ trong màn đêm. Một tảng đá lớn, bằng phẳng, nằm nhô ra giữa hồ, như một chiếc thuyền đá đang neo đậu.
Rạng sáng, khi ánh trăng vẫn còn vương vấn trên mặt nước, tô điểm cho hồ một màu xanh lam huyền ảo, Lâm Nhất ngồi tĩnh tọa trên tảng đá lớn ấy. Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay hắn, những viên ngọc bích sáng lấp lánh như phản chiếu ánh trăng, phát ra một luồng khí tức thanh tịnh, xoa dịu những lo âu trong lòng. Hắn hít thở thật sâu, cảm nhận mùi nước trong lành, mùi hoa dại và cây cỏ tươi mát tràn ngập lồng ngực. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng chim đêm hót khe khẽ, tiếng côn trùng kêu rả rích và tiếng gió nhẹ luồn qua tán lá, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của tự nhiên, giúp hắn định tâm và chiêm nghiệm.
Lâm Nhất không còn hoài nghi. Lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân, dù khó hiểu và đầy rẫy hiểm nguy, đã giúp hắn nhìn rõ con đường của mình. Hắn đã hiểu rằng, con đường "Minh Triết Hồng Trần" mà hắn theo đuổi không chỉ là để tu luyện bản thân, để thấu hiểu nhân sinh, mà còn là để chấp nhận một sứ mệnh vĩ đại hơn, một vai trò của một "đạo sĩ hành hiệp" đúng nghĩa, người sẽ dùng trí tuệ, lòng nhân ái và đạo lý "vô tiên" để bảo vệ hồng trần khỏi sự tha hóa cổ xưa. Tiên đạo không phải là tránh né thế tục, mà là nhập thế, là đối mặt với mọi thử thách, dùng chân tâm để cảm hóa vạn vật.
"Hồng trần là nơi ta tìm thấy đạo lý. Và cũng chính nơi đây, ta sẽ giữ vững đạo lý ấy," Lâm Nhất khẽ nói, giọng trầm lắng nhưng đầy kiên định. Hắn mở mắt, nhìn về phía chân trời, nơi những tia nắng đầu tiên của bình minh đang bắt đầu hé rạng, xua tan màn đêm. "Tiên đạo... là nhập thế, không phải thoát thế." Ánh mắt hắn giờ đây không còn vẻ trầm tư u buồn thường thấy, mà thay vào đó là sự kiên nghị, rực sáng một niềm tin mãnh liệt.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi ngồi cạnh Lâm Nhất trên bờ hồ, hơi ấm từ bàn tay nàng truyền sang hắn, xua đi cái lạnh của buổi sớm. Mộ Dung Uyển Nhi nhìn Lâm Nhất, ánh mắt nàng tràn đầy sự tin tưởng và yêu thương. "Dù có là Huyễn Ảnh Cổ Thần hay quỷ dữ, chúng ta sẽ luôn bên huynh, Lâm Nhất." Nàng nói, giọng nói dịu dàng nhưng chứa đựng một sức mạnh phi thường, một lời hứa sắt son.
Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh thanh tú và đôi mắt to tròn vẫn còn vương chút ngái ngủ, cũng gật đầu lia lịa. Nàng nắm chặt tay Lâm Nhất, đôi môi nhỏ nhắn nở một nụ cười tươi tắn, lạc quan. "Đúng vậy! Có chúng ta, huynh sẽ không bao giờ cô đơn! Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với nó!" Giọng nói trong trẻo của nàng vang vọng trong không gian, mang theo một luồng sinh khí tươi mới, xua đi phần nào sự nặng nề của lời tiên tri.
Xa hơn một chút, Trần Hạo đứng tựa vào một thân cây cổ thụ, ánh mắt y nhìn thẳng về phía trước, nơi bình minh đang ló dạng. Hắn không nói gì, nhưng vẻ mặt cương nghị và ánh mắt kiên định của y đã thể hiện rõ sự đồng lòng, sự sẵn sàng cho một cuộc chiến không khoan nhượng. "Một ván cờ lớn hơn... Cuối cùng cũng đã rõ." Y lẩm bẩm trong miệng, tựa như một lời hứa với chính mình.
Lâm Nhất quay lại nhìn những người bạn đồng hành của mình. Trong ánh sáng xanh lam huyền ảo của hồ nước, gương mặt họ hiện lên rõ ràng, mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều mang chung một niềm tin, một sự gắn kết không thể phá vỡ. Hắn cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa khắp trái tim. Hắn biết rằng con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều gian nan, thử thách sẽ còn lớn hơn gấp bội so với những gì hắn đã trải qua. Nhưng hắn không còn sợ hãi. Bởi vì hắn không đơn độc. Bởi vì chân lý tiên đạo không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, và trong sự kiên định của nhân tâm, trong tình thầy trò, tình bạn, tình yêu thương, và lòng nhân ái.
Ánh sáng bình minh cuối cùng cũng phá tan màn đêm, nhuộm vàng cả một vùng trời, chiếu rọi xuống Lam Nguyệt Hồ, khiến mặt nước lấp lánh như dát vàng. Một ngày mới đã bắt đầu, và cùng với nó, một hành trình mới, một chương mới trong thiên trường ca "Vô Tiên Chi Đạo" cũng chính thức mở ra. Họ, những con người đang đứng đây, dưới ánh bình minh của một ngày mới, đã sẵn sàng dấn thân, sẵn sàng đối mặt với "Huyễn Ảnh Cổ Thần", với "ý niệm cổ xưa", với bất cứ điều gì đang chờ đợi phía trước, để truy tìm nguồn gốc của bóng tối, và mang ánh sáng đến những mảnh đời lầm than, giữ vững đạo lý "Minh Triết Hồng Trần" trên con đường vô tiên của mình.