Vô tiên chi đạo
Chương 30

Kinh Thư Vô Tự và Giấc Mơ Bình Yên Vùng Băng Giá

4981 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu sắc mối quan hệ giữa Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, thể hiện sự gắn kết và những ước mơ chung của họ về Thanh Khê Thôn.,Giới thiệu vật phẩm quan trọng 'Kinh Thư Vô Tự' một cách bí ẩn, liên kết nó với con đường 'Vô Tiên chi Đạo' của Lâm Nhất.,Đưa Lâm Nhất đến địa điểm 'Băng Tuyết Chi Nguyên' thông qua một trải nghiệm tâm linh hoặc thị kiến, mở rộng thế giới quan của hắn mà không phá vỡ bối cảnh 'Thanh Khê Thôn' của Arc hiện tại, đồng thời nhấn mạnh triết lý 'Đại Đạo Thịnh Hành'.,Giới thiệu nhân vật 'Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh)' một cách bí ẩn, tạo tiền đề cho vai trò đồng minh trong tương lai.,Củng cố sự chuyển hóa của Lâm Nhất từ phẫn nộ bộc phát sang hành động tinh tế, kiên nhẫn và thấu hiểu hơn về 'Đạo'.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lão Đạo Quán Chủ, Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh)
Mood: Trầm buồn, sâu lắng, chiêm nghiệm, bí ẩn
Kết chương: [object Object]

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, in bóng lên mặt hồ tĩnh lặng. Lâm Nhất vẫn ngồi đó, ngắm nhìn cảnh vật, lắng nghe những thanh âm của tự nhiên, và cảm nhận sự hòa hợp giữa trời đất và lòng người. Hắn đã tìm thấy một phần câu trả lời cho những băn khoăn trong lòng mình, được soi sáng bởi những lời lẽ giản dị mà sâu sắc của Bà Tư. Con đường “Vô Tiên chi Đạo” của hắn không phải là con đường của những phép tắc thần thông, mà là con đường của sự thấu hiểu, của lòng trắc ẩn, của trí tuệ và sự kiên nhẫn. Một hạt mầm đã được gieo, một dòng chảy đã được định hình, và Lâm Nhất tin rằng, với sự kiên trì và lòng thành, hắn sẽ tìm ra cách để nhóm lên ngọn lửa hy vọng, đủ lớn để xua tan màn đêm tăm tối đang bao trùm chốn hồng trần này, không phải bằng bạo lực, mà bằng chính “chân tâm” và “lòng thành” của mình.

Gió nhẹ luồn qua những tán liễu rủ, mang theo hơi nước mát lành từ mặt hồ, mơn man trên làn da. Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, hít sâu mùi hương của cỏ dại và đất ẩm, để cho sự thanh tịnh của Bạch Thủy Hồ thấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu. Khi hắn mở mắt ra, vầng thái dương đã khuất hẳn sau rặng núi xa, để lại một dải lụa tím cam pha lẫn xanh thẫm nơi chân trời, như một bức họa thủy mặc tuyệt đẹp. Lúc này, một bóng dáng nhỏ nhắn, quen thuộc xuất hiện bên cạnh, mang theo mùi hương thoang thoảng của hoa dại và sự tươi tắn của tuổi trẻ. Đó là Tô Mạt Nhi. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh cũng dõi theo mặt hồ, phản chiếu ánh sáng yếu ớt cuối ngày. Mái tóc đen dài của nàng được tết gọn gàng, vài sợi tơ mềm mại bay bay trong gió, khẽ chạm vào vai Lâm Nhất. Nàng mặc một bộ y phục vải thô màu xanh nhạt, tuy đơn giản nhưng lại toát lên vẻ sạch sẽ, tinh tươm, như chính con người nàng vậy – trong trẻo và không vướng bụi trần.

Không gian im lặng giữa hai người tự nhiên đến lạ, không hề gượng gạo hay khó chịu. Họ đã quá quen thuộc với sự hiện diện của nhau, đến mức chỉ cần ở cạnh nhau, không cần lời nói, tâm hồn cũng đã tìm thấy sự an yên. Chỉ khi những đốm sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên nền trời thăm thẳm, Tô Mạt Nhi mới khẽ cất tiếng, giọng nói trong trẻo, líu lo thường ngày giờ lại trầm xuống một chút, mang theo một nỗi niềm xa xăm. “Nếu Thanh Khê Thôn có thể yên bình như mặt hồ này, không còn cường hào ác bá, không còn những giọt nước mắt… thì tốt biết mấy, Lâm Nhất ca ca nhỉ?” Câu hỏi của nàng không phải là một lời than vãn, mà là một ước mơ giản dị, một khao khát cháy bỏng được chôn giấu trong lòng, giờ đây được bộc bạch ra trước người mà nàng tin tưởng nhất. Đôi mắt nàng vẫn dõi theo mặt hồ, nhưng ánh nhìn lại như xuyên thấu qua lớp nước, nhìn về một tương lai xa xôi, nơi Thanh Khê Thôn không còn những cảnh đời cơ cực, không còn những tiếng thở dài. “Mỗi khi nhìn thấy những đứa trẻ nghèo đói, những người già yếu bị ức hiếp, lòng ta lại đau như cắt. Ta chỉ ước mình có thể làm được điều gì đó, dù là nhỏ bé thôi, để họ có được một cuộc sống an lành, không lo nghĩ.” Nàng khẽ thở dài, một hơi thở mang nặng nỗi niềm của bao mảnh đời bất hạnh mà nàng đã chứng kiến. Cái khao khát bình yên ấy, không chỉ của riêng nàng, mà là của cả vùng đất này, của những con người chất phác đang ngày đêm vật lộn với gánh nặng mưu sinh và sự áp bức. Nàng không mơ mộng đến những điều cao xa, chỉ mong muốn một cuộc sống bình thường, nơi nụ cười không còn bị che lấp bởi những giọt nước mắt, nơi sự công bằng được trả lại cho những người lương thiện.

Lâm Nhất khẽ quay sang nhìn nàng, ánh mắt hắn dịu dàng nhưng cũng ẩn chứa một sự kiên định lạ thường. Hắn đưa tay, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé, ấm áp của Tô Mạt Nhi. Bàn tay nàng mềm mại, nhưng lại chai sần vì những công việc đồng áng, phản ánh một cuộc sống không hề dễ dàng. Sự tiếp xúc nhẹ nhàng ấy như một lời an ủi, một lời hứa hẹn không lời. “Sẽ có một ngày như vậy, Mạt Nhi,” Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của màn đêm đang buông xuống. “Dù là một giọt nước cũng có thể làm đá mòn, chỉ cần chúng ta kiên trì và thấu hiểu lẽ vận hành của Đạo.” Hắn siết nhẹ tay nàng, truyền đi sự ấm áp và niềm tin vững chắc. “Sư phụ ta thường nói, Đạo không ở đâu xa, Đạo nằm trong vạn vật, trong cả dòng chảy của cuộc đời. Một con sông lớn cũng bắt nguồn từ những giọt nước nhỏ, một tảng đá kiên cố cũng có thể bị bào mòn bởi những hạt mưa rơi không ngừng. Điều quan trọng không phải là sức mạnh nhất thời, mà là sự bền bỉ, là lòng thành, là sự thấu hiểu thời cơ, và là việc gieo những hạt giống thiện lành.” Hắn nhớ lại lời Bà Tư, lời sư phụ, và những chiêm nghiệm của chính mình. “Chúng ta không cần phải làm những điều vĩ đại ngay lập tức, Mạt Nhi. Chỉ cần mỗi ngày gieo một hạt mầm thiện, vun đắp một chút lòng nhân, rồi một ngày nào đó, những hạt mầm ấy sẽ nảy nở thành một khu rừng xanh tươi, xua tan đi bóng tối của cường hào ác bá.” Hắn nhìn sâu vào đôi mắt long lanh của nàng, như muốn truyền cho nàng toàn bộ niềm tin mà hắn đang ấp ủ. “Con đường Vô Tiên chi Đạo, không phải là để trở thành tiên nhân bay lượn trên trời, mà là để trở thành một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần này. Và khi ấy, sự bình yên sẽ tự khắc đến.”

Tô Mạt Nhi khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ đăm chiêu. Nàng tin Lâm Nhất, tin vào những lời hắn nói, bởi lẽ hắn luôn là người mang đến cho nàng niềm hy vọng, là người duy nhất nhìn thấu được những nỗi lo toan trong tâm hồn nàng. “Vậy chúng ta sẽ làm gì đây, Lâm Nhất ca ca? Ta chỉ là một cô gái nhỏ bé, không có sức mạnh, cũng không có tài trí gì…” Nàng tự ti, nhưng giọng nói vẫn ánh lên sự khao khát được cống hiến. Lâm Nhất mỉm cười nhẹ. “Chúng ta sẽ làm những điều nhỏ bé, Mạt Nhi, nhưng bằng cả tấm lòng. Chúng ta sẽ kiên nhẫn quan sát, thấu hiểu căn nguyên của mọi vấn đề, và chờ đợi thời cơ thích hợp để hành động. Như dòng nước chảy, không cưỡng lại tảng đá mà tìm lối đi riêng, rồi từ từ bào mòn nó.” Hắn khẽ đứng dậy, kéo nàng cùng đứng lên. Ánh trăng đã lên cao, chiếu rọi vằng vặc xuống mặt hồ, tạo nên một vệt sáng bạc lấp lánh. Họ cùng nhau bước đến sát bờ hồ, Lâm Nhất cúi xuống nhặt một viên đá cuội nhỏ, nhẵn nhụi, trao cho Tô Mạt Nhi. Nàng cũng nhặt một viên tương tự. “Hãy xem,” Lâm Nhất nói, “viên đá này tuy nhỏ, nhưng khi nó rơi xuống nước, nó sẽ tạo ra những gợn sóng. Những gợn sóng ấy tuy nhỏ, nhưng chúng sẽ lan tỏa ra khắp mặt hồ, chạm đến từng bờ bãi xa xôi nhất.” Hắn nhìn nàng, ánh mắt rạng rỡ. “Cũng như hành động của chúng ta vậy, Mạt Nhi. Dù nhỏ bé, nhưng nếu xuất phát từ chân tâm, từ lẽ Đạo, nó sẽ tạo ra những ảnh hưởng lớn lao hơn chúng ta tưởng.”

Họ cùng nhau ném những viên đá nhỏ xuống mặt hồ. “Tõm!” Một tiếng động nhỏ vang lên, rồi những gợn sóng lăn tăn bắt đầu lan tỏa, ngày càng rộng hơn, cho đến khi chúng hòa vào nhau, tạo thành một bức tranh động tuyệt đẹp dưới ánh trăng. Tô Mạt Nhi bật cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông gió, xua đi mọi ưu phiền. “Thật kỳ diệu! Ta chưa bao giờ nghĩ một viên đá nhỏ lại có thể làm được điều này.” Lâm Nhất mỉm cười nhìn nàng, trong lòng cảm thấy ấm áp. Sự lạc quan và hy vọng của Tô Mạt Nhi luôn là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn hắn, là lời nhắc nhở rằng dù hồng trần có gian nan đến mấy, vẫn luôn có những điều tốt đẹp đáng để đấu tranh, đáng để kiên trì. “Đó chính là lẽ Đạo, Mạt Nhi. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Mỗi chúng ta đều có thể tạo ra sự khác biệt, chỉ cần chúng ta tin tưởng và hành động đúng đắn.” Hắn lại nắm lấy tay nàng, hai bàn tay đan vào nhau, ấm áp và đầy hy vọng. Họ đứng đó, dưới ánh trăng vằng vặc, cùng nhau ngắm nhìn những gợn sóng lan tỏa trên Bạch Thủy Hồ, trong lòng dệt nên những giấc mơ về một Thanh Khê Thôn bình yên, nơi tiếng cười trẻ thơ không còn bị ngắt quãng bởi tiếng khóc, nơi ánh mắt người già không còn hằn lên nỗi lo toan, mà chỉ còn sự an nhiên tự tại. Giấc mơ ấy, như những gợn sóng kia, tuy bắt đầu từ điều nhỏ bé, nhưng lại mang trong mình sức mạnh vô hình, có thể lan tỏa và thay đổi cả một vùng trời.

***

Đêm đã về khuya, vầng trăng treo lơ lửng giữa trời, thả những sợi bạc lấp lánh xuống khắp nhân gian, phủ một màu huyền ảo lên Huyền Nguyên Quan vốn đã cổ kính. Lâm Nhất tiễn Tô Mạt Nhi về nhà, rồi trở lại đạo quán, lòng vẫn còn vương vấn những lời nói và ước mơ mà họ đã chia sẻ. Sự an yên và hy vọng mà Mạt Nhi mang lại đã tiếp thêm sức mạnh cho hắn, củng cố thêm niềm tin vào con đường mà hắn đang theo đuổi. Hắn bước vào điện thờ chính, nơi ngọn đèn dầu lay lắt chiếu sáng, tạo ra những cái bóng nhảy múa trên vách tường rêu phong. Không khí trong điện thờ luôn mang một vẻ tĩnh mịch, trầm mặc, pha lẫn mùi hương của trầm và nến cũ, như một dòng sông thời gian chảy ngược về quá khứ xa xăm. Lâm Nhất khẽ thở dài, bắt đầu công việc dọn dẹp thường lệ của một tiểu đạo sĩ cô độc. Hắn cẩn thận lau chùi tượng thần, sắp xếp lại hương án, và quét dọn những chiếc lá khô đã bay vào qua khe cửa sổ. Mỗi động tác đều chậm rãi, thành kính, như một nghi lễ để gột rửa tâm hồn.

Khi hắn cúi xuống nhặt vài chiếc lá khô rơi trên Bồ Đoàn Cũ Kỹ, nơi Lão Đạo Quán Chủ thường ngồi tọa thiền, một cảm giác khác lạ chợt ập đến. Dưới lớp chiếu rách nát, một vật thể cứng và dẹt nằm ẩn mình. Lâm Nhất tò mò, khẽ vén tấm chiếu lên. Ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu rọi xuống, lộ ra một quyển sách cổ đã mục nát, không có tên. Toàn bộ bìa sách được làm từ một loại da thú đã khô cứng theo năm tháng, màu nâu sẫm, với những vết nứt và rêu phong bám đầy. Nó không có bất kỳ họa tiết hay chữ viết nào, chỉ là một khối vật chất cũ kỹ, tựa như đã nằm yên ở đó hàng trăm, hàng ngàn năm. Một làn hơi lạnh lẽo, cổ xưa phả ra từ quyển sách, khiến Lâm Nhất khẽ rùng mình. Hắn cẩn thận, nhẹ nhàng nhặt quyển sách lên. Nó nặng trịch trong tay hắn, dù trông có vẻ mỏng manh. Những trang giấy bên trong đã ố vàng, giòn tan, nhưng lại không có một nét chữ nào, không một hình vẽ, chỉ là những trang giấy trắng tinh, hay đúng hơn là đã trắng theo cách của thời gian – một màu trắng úa tàn, im lìm đến đáng sợ.

“Đây là… Kinh Thư Vô Tự sao?” Lâm Nhất thầm thì, giọng nói lạc đi trong sự ngạc nhiên tột độ. Hắn đã từng nghe sư phụ nhắc đến những kỳ thư không chữ, những cuốn sách chứa đựng đạo lý vô hình, nhưng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thực sự chạm tay vào một vật phẩm như vậy. Lão Đạo Quán Chủ chưa từng nhắc đến sự tồn tại của nó ở đây, hay bất cứ điều gì liên quan. Cảm giác bí ẩn bao trùm lấy hắn, vừa sợ hãi, vừa bị cuốn hút không thể cưỡng lại. Hắn khẽ lật từng trang, nhẹ nhàng như sợ làm tan biến đi những bí mật ngàn đời đang ẩn chứa. Nhưng không, vẫn chỉ là những trang giấy trắng tinh, không một dấu vết của ngôn ngữ. Phải chăng, chân lý thật sự không nằm ở những câu chữ rườm rà, mà ở một tầng nghĩa sâu xa hơn, cần được cảm nhận bằng tâm hồn?

Đúng lúc đó, một bóng dáng gầy gò, trầm ổn từ từ xuất hiện từ phía sau điện thờ. Lão Đạo Quán Chủ, với bộ râu tóc bạc phơ dài đến ngực, chiếc đạo bào vá víu và đôi mắt hiền từ nhưng thâm trầm, đứng lặng lẽ nhìn Lâm Nhất. Ông không nói một lời, chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười móm mém ẩn chứa vô vàn điều không thể nói thành lời. Đôi mắt ông nhìn thẳng vào quyển Kinh Thư Vô Tự trong tay Lâm Nhất, ánh lên một tia sáng kỳ lạ, như thể ông đã biết trước mọi chuyện, và đây chính là thời điểm thích hợp để nó xuất hiện. Lão Đạo Quán Chủ khẽ gật đầu một cái, một động tác nhỏ nhưng chứa đựng đầy sự thâm ý, như một lời chấp thuận, một lời dẫn dắt vô thanh. Rồi, ông lại khẽ xoay người, bước đi chậm rãi, trầm ổn, bóng lưng hòa vào màn đêm tĩnh mịch của Huyền Nguyên Quan, để lại Lâm Nhất một mình với quyển Kinh Thư Vô Tự và hàng vạn câu hỏi chưa lời giải đáp. Sự xuất hiện và biến mất bí ẩn của sư phụ càng làm tăng thêm vẻ thần bí cho quyển sách không chữ này. Lâm Nhất hiểu rằng, đây không phải là một sự tình cờ, mà là một cơ duyên, một bài học mới trên con đường Vô Tiên chi Đạo mà sư phụ đã sắp đặt cho hắn.

***

Cả đêm đó, Lâm Nhất không sao chợp mắt được. Hắn ngồi tĩnh tọa trên Bồ Đoàn Cũ Kỹ, chính nơi hắn đã tìm thấy quyển Kinh Thư Vô Tự, với quyển sách cổ nằm gọn trong lòng bàn tay. Ánh trăng vẫn xuyên qua khung cửa sổ nhỏ, rọi những vệt sáng bạc lên trang giấy mục nát, nhưng vẫn không thể làm lộ ra bất kỳ con chữ nào. Hắn thử dùng mọi giác quan để cảm nhận quyển sách. Hắn chạm vào nó, cảm nhận sự thô ráp, lạnh lẽo của lớp da bìa và sự giòn tan của những trang giấy. Hắn ngửi nó, một mùi hương cổ xưa của bụi bặm và thời gian. Hắn lắng nghe, nhưng chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ. “Vô tự… thật sự là vô tự sao?” Hắn thầm thì, trong lòng dấy lên một sự bối rối, nhưng đồng thời cũng là một sự tò mò không thể kìm nén. Nếu không có chữ, vậy chân lý ẩn chứa trong nó là gì?

Lâm Nhất khẽ nhắm mắt lại, cố gắng tĩnh tâm, dùng tâm hồn để cảm nhận, như lời sư phụ và Bà Tư đã dạy về “lòng thành” và “chân tâm”. Hắn hít thở sâu, điều hòa khí tức, để tâm trí mình dần chìm vào cõi vô định, buông bỏ mọi tạp niệm, mọi suy nghĩ phàm tục. Hắn không cố gắng tìm kiếm, mà chỉ cố gắng lắng nghe, cố gắng hòa mình. Dần dần, cơ thể hắn dường như tan biến vào không gian, chỉ còn lại ý thức lơ lửng, nhẹ bẫng. Một làn hơi lạnh lẽo, kỳ lạ bắt đầu bao trùm lấy hắn, không phải cái lạnh của đêm khuya, mà là một cái lạnh thấu xương, buốt giá đến tận tâm can, nhưng lại không gây đau đớn, mà thay vào đó là một cảm giác thanh khiết, lạ lùng.

Thị kiến đột ngột ập đến, không báo trước, không một dấu hiệu. Ý thức của Lâm Nhất như bị kéo vào một không gian khác, một thế giới hoàn toàn xa lạ. Hắn thấy mình đang đứng giữa một vùng đất trắng xóa, mênh mông đến vô tận. Đó là Băng Tuyết Chi Nguyên, một nơi mà hắn chưa từng thấy, cũng chưa từng nghe qua trong những câu chuyện cổ tích. Bầu trời nơi đây luôn xám xịt, nặng nề, như thể vĩnh viễn bị che phủ bởi những đám mây tuyết. Những ngọn núi băng cao vút, sắc nhọn như những thanh kiếm khổng lồ đâm thẳng lên trời, phản chiếu ánh sáng mờ ảo của mặt trời không bao giờ thực sự ló rạng. Mỗi ngọn núi, mỗi tảng băng đều được chạm khắc một cách kỳ vĩ bởi bàn tay vô hình của thiên nhiên, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng vô cùng khắc nghiệt. Những trận bão tuyết không ngừng quét qua, mang theo những hạt băng sắc nhọn như dao, rít gào như tiếng sói tru, quất vào mặt hắn. Gió mạnh đến nỗi có thể thổi bay cả những tảng đá nhỏ, khiến những tinh thể băng lấp lánh như kim cương bay lượn trong không khí.

Cái lạnh nơi đây không phải là cái lạnh thông thường. Đó là cái lạnh của mùa đông vĩnh cửu, của sự cô đơn tuyệt đối, của sự khắc nghiệt đến tột cùng. Máu trong huyết quản hắn dường như đông cứng lại, nhưng tâm hồn hắn lại bình yên lạ thường, không hề cảm thấy sợ hãi hay tuyệt vọng. Hắn cảm nhận được cái lạnh thấu xương đang ngấm vào từng tế bào, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được một sức sống mãnh liệt, bền bỉ ẩn chứa sâu trong lớp băng giá. Dưới những lớp tuyết dày đặc, dưới những tảng băng vĩnh cửu, sự sống vẫn tồn tại một cách kiên cường. Hắn nhìn thấy những cây cỏ băng giá, tuy nhỏ bé nhưng lại bám rễ sâu vào lòng đất lạnh, chống chọi với bão tuyết. Hắn thấy những sinh linh băng giá, những loài động vật với bộ lông trắng muốt, không hề than vãn hay cầu xin, mà chỉ thuận theo lẽ tự nhiên mà tồn tại. Chúng săn mồi, chúng sinh tồn, chúng đấu tranh từng ngày với sự khắc nghiệt của môi trường, không hề có một chút oán than hay chấp niệm.

“Đây là đâu? Lạnh giá đến thế này…” Lâm Nhất thầm thì trong tâm trí, giọng nói như tan biến vào tiếng gió rít gào. “Nhưng sao lại có một vẻ đẹp đến nao lòng? Và sự sống vẫn tồn tại… một cách mạnh mẽ đến thế.” Hắn nhận ra, vẻ đẹp của Băng Tuyết Chi Nguyên không phải là vẻ đẹp rực rỡ, phồn hoa của thế giới phàm tục, mà là vẻ đẹp của sự tinh khiết, của sự kiên cường, của sự cân bằng kỳ diệu giữa sự sống và cái chết. Mọi thứ ở đây đều tuân theo một quy luật khắc nghiệt nhưng tuyệt đối công bằng. Kẻ yếu sẽ bị đào thải, kẻ mạnh sẽ tiếp tục sinh tồn, nhưng ngay cả kẻ mạnh cũng phải cúi đầu trước sức mạnh vô biên của thiên nhiên. Hắn cảm nhận được sự bao la của vũ trụ, sự nhỏ bé của bản thân, và đồng thời cũng là sự vĩ đại của lẽ Đạo ẩn chứa trong vạn vật, dù là nơi hoang sơ, lạnh giá nhất. Những sinh linh băng giá không cố gắng thay đổi thiên nhiên, chúng không than vãn về cái lạnh, cũng không mơ mộng về một vùng đất ấm áp hơn. Chúng chỉ đơn giản là chấp nhận, là thích nghi, là thuận theo, và trong sự thuận theo đó, chúng tìm thấy con đường sinh tồn của mình, một con đường đầy kiêu hãnh và tự do.

Trong thị kiến, Lâm Nhất đứng giữa bão tuyết, những hạt băng quất vào mặt, vào da thịt, nhưng hắn không còn cảm thấy đau đớn. Tâm hồn hắn hoàn toàn hòa mình vào cảnh vật, vào tiếng gió rít, vào cái lạnh buốt giá. Hắn như một phần của Băng Tuyết Chi Nguyên, một tinh thể băng nhỏ bé đang tồn tại giữa sự vĩ đại của thiên nhiên. Hắn cảm nhận được sự cân bằng mong manh giữa sự hủy diệt và sự tái sinh, giữa cái chết và sự sống. Mỗi tinh thể băng tan chảy sẽ tạo ra dòng nước, nuôi dưỡng cho những sự sống mới. Mỗi cơn bão tuyết đi qua sẽ gột rửa mọi thứ, để rồi sự sống lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Đây chính là lẽ Đạo của tự nhiên, là sự vận hành của vũ trụ, không phụ thuộc vào ý chí của con người. Hắn nhận ra, sự nhẫn nại không phải là sự chờ đợi thụ động, mà là sự thấu hiểu quy luật, là sự tích lũy nội lực, là sự chuẩn bị để hòa mình vào dòng chảy của Đạo khi thời cơ đến. Sự kiên cường của những sinh linh băng giá, sự bền bỉ của những cây cỏ nhỏ bé, tất cả đều là những bài học vô giá về sự sống, về lẽ Đạo, được khắc sâu vào tâm trí hắn, không cần một con chữ nào.

***

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh bắt đầu le lói phía chân trời, nhuộm hồng những đám mây còn sót lại của màn đêm, Lâm Nhất chợt bừng tỉnh khỏi thị kiến. Hắn giật mình mở mắt, cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo vẫn còn vương vấn quanh mình, dù bên ngoài trời đã bắt đầu hửng sáng. Mồ hôi vã ra trên trán, ướt đẫm cả mái tóc, dù nhiệt độ trong điện thờ vẫn còn se lạnh bởi sương đêm. Thị kiến về Băng Tuyết Chi Nguyên sống động đến mức hắn vẫn còn cảm thấy cái lạnh thấu xương, tiếng gió rít gào và mùi băng tuyết đặc trưng. Hắn nhìn xuống quyển Kinh Thư Vô Tự đang nằm trong tay, giờ đây nó không còn là một quyển sách mục nát vô tri, mà là một cánh cửa dẫn đến một thế giới khác, một lời khai thị vô thanh.

Hắn khẽ vuốt ve lớp da bìa đã sờn cũ, rồi lật mở từng trang. Vẫn là những trang giấy trắng úa tàn, không một vết mực, không một nét vẽ. Nhưng giờ đây, trong tâm trí Lâm Nhất, những trang giấy ấy không còn trống rỗng nữa. Chúng tràn ngập những hình ảnh hùng vĩ của Băng Tuyết Chi Nguyên, những bài học về sự kiên cường, về sự cân bằng, về lẽ Đạo của tự nhiên. Hắn hiểu rằng, chân lý không nằm ở lời nói hay những con chữ, mà ở sự thấu hiểu, ở sự cảm nhận bằng cả tâm hồn. “Chân lý không nằm ở lời nói, mà ở sự thấu hiểu… Vạn vật đều có Đạo của riêng mình, kể cả nơi băng giá nhất.” Hắn thầm thì, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy sự nhận thức mới. Những gì hắn vừa trải qua không phải là một giấc mơ, mà là một hành trình tinh thần, một bài học sâu sắc hơn cả ngàn lời giảng giải. Kinh Thư Vô Tự đã mở ra cho hắn một cánh cửa mới, không phải bằng cách truyền thụ kiến thức, mà bằng cách khơi gợi sự chiêm nghiệm và thấu hiểu từ chính nội tâm hắn.

Hắn siết chặt quyển Kinh Thư Vô Tự vào lòng, cảm thấy một nguồn sức mạnh mới dâng trào. Đó không phải là sức mạnh thần thông, mà là sức mạnh của tri thức, của sự thấu hiểu, của niềm tin vững chắc vào con đường Vô Tiên chi Đạo. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước sẽ còn gian nan, nhưng hắn đã có thêm một hành trang quý giá: sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu lẽ vận hành của Đạo, và niềm tin vào khả năng của những hành động nhỏ bé nhưng xuất phát từ chân tâm. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh bình minh đã lên cao hơn, xua đi màn sương đêm, nhuộm vàng cả Huyền Nguyên Quan. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi hương của cỏ cây sau một đêm sương giá. Tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, mang đến một cảm giác bình yên, tươi mới.

Đúng lúc đó, từ góc khuất của khu rừng bao quanh Huyền Nguyên Quan, một bóng đen nhỏ nhắn, thoắt ẩn thoắt hiện trong ánh sáng mờ ảo của bình minh, khẽ lướt qua. Bóng dáng ấy nhanh nhẹn, uyển chuyển như một cơn gió, chỉ là một cái chớp mắt đã biến mất vào sâu trong tán cây cổ thụ. Lâm Nhất, với giác quan nhạy bén sau thị kiến, đã kịp thời nhận ra. Đó là một bóng người, khoác y phục đen tuyền, luôn che mặt, chỉ lộ ra đôi mắt sắc bén và bí ẩn. Hắn không thể nhìn rõ, nhưng cảm giác về sự quen thuộc, sự bí ẩn, và một chút gì đó lạnh lùng chợt dấy lên trong lòng. Hắn gần như chắc chắn rằng, bóng đen đó chính là Dạ Ảnh Thích Khách mà hắn từng nghe phong thanh, và cũng chính là người đã lặng lẽ đặt quyển Kinh Thư Vô Tự trên Bồ Đoàn Cũ Kỹ.

Mạc Linh, Dạ Ảnh Thích Khách, không nói một lời, không để lại dấu vết. Chỉ bằng một hành động thầm lặng, nàng đã gieo một hạt mầm cơ duyên vào cuộc đời Lâm Nhất. Có lẽ, nàng đã quan sát hắn từ rất lâu, thấu hiểu con người hắn, và tin rằng hắn là người xứng đáng để nhận lấy món quà vô giá này. Lâm Nhất nhìn về phía khu rừng nơi bóng đen vừa biến mất, trong lòng dấy lên một sự tò mò và nhận thức mới về thế giới. Hắn nhận ra rằng, xung quanh hắn, ngay cả trong những nơi bình yên nhất, vẫn luôn có những thế lực bí ẩn đang vận hành, những bàn tay vô hình đang sắp đặt những số phận, những cơ duyên. Công lý đôi khi cần được thực thi trong bóng tối, như lời Dạ Ảnh Thích Khách đã từng nói trong một cuộc gặp gỡ bí mật mà Lâm Nhất từng nghe phong thanh qua.

Ánh mắt Lâm Nhất trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đã tìm thấy một phần con đường của mình, không chỉ bằng lòng trắc ẩn, mà bằng cả trí tuệ và sự thấu hiểu. Kinh Thư Vô Tự sẽ là chìa khóa để hắn thấu hiểu sâu sắc hơn về ‘Vô Tiên chi Đạo’ và ‘Đại Đạo Thịnh Hành’, dẫn dắt hắn đến những cảnh giới tâm hồn mới. Thị kiến về Băng Tuyết Chi Nguyên báo hiệu về những thử thách khắc nghiệt mà hắn sẽ phải đối mặt trong tương lai, cũng như sự bao la và đa dạng của thế giới bên ngoài Thanh Khê Thôn. Và sự xuất hiện bí ẩn của Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh) ngụ ý rằng Lâm Nhất sẽ có những đồng minh bất ngờ và những cuộc gặp gỡ định mệnh vượt ra ngoài vòng tròn quen thuộc của hắn. Lời hứa của Lâm Nhất với Tô Mạt Nhi về một Thanh Khê Thôn bình yên giờ đây không chỉ là một ước mơ, mà là một mục tiêu rõ ràng, một động lực mạnh mẽ cho những hành động sắp tới của hắn. Hắn tin rằng, với chân tâm và lòng thành, với sự kiên nhẫn và trí tuệ, hắn sẽ dần dần nhóm lên ngọn lửa hy vọng, thay đổi dòng chảy của hồng trần, giống như những gợn sóng nhỏ bé nhưng lan tỏa khắp Bạch Thủy Hồ dưới ánh trăng thanh.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ