Vô tiên chi đạo
Chương 31

Hồi Ức Băng Giá và Hạt Giống Hy Vọng

4077 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất phát hiện ra một bí mật về nguồn gốc tài sản bất chính của cường hào, nhen nhóm hy vọng về một con đường giải quyết vấn đề mà không dùng bạo lực.,Giới thiệu nhân vật Tiểu Thư Mất Gia Sản (Diệp Lan) một cách ấn tượng, khắc họa nỗi buồn và sự kiên cường ẩn sâu bên trong nàng.,Liên kết sự giàu có bất chính của cường hào với một nguồn gốc bí ẩn, cụ thể là 'Băng Cung Di Tích', nơi Lâm Nhất đã có thị kiến.,Tiếp tục phát triển tư tưởng 'Vô Tiên chi Đạo' của Lâm Nhất thông qua việc ứng dụng sự kiên nhẫn, trí tuệ và lòng trắc ẩn vào tình huống cụ thể.,Lâm Nhất bắt đầu hành động một cách tinh tế, thu thập thông tin và tìm kiếm bằng chứng thay vì đối đầu trực tiếp.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Tiểu Thư Mất Gia Sản (Diệp Lan), Lão Đạo Quán Chủ, Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh)
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, hy vọng le lói, bí ẩn.
Kết chương: [object Object]

Ánh bình minh từ từ trườn qua khe cửa điện thờ Huyền Nguyên Quan, vẽ lên sàn những vệt sáng mờ ảo, hệt như những nét vẽ đầu tiên của một bức tranh thủy mặc còn dang dở. Không khí se lạnh của buổi sớm mai, mang theo hơi sương thoang thoảng mùi đất ẩm và cỏ cây, vẫn còn vương vấn trong không gian tĩnh mịch. Lâm Nhất ngồi đó, trên bồ đoàn cũ kỹ, quyển Kinh Thư Vô Tự vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn vẫn còn vương vấn những cảnh tượng băng giá từ thị kiến đêm qua, những khối băng vĩnh cửu sừng sững, những vực sâu không đáy, và cả sự cô độc tột cùng của một vùng đất bị lãng quên. Hắn cố gắng xâu chuỗi những hình ảnh rời rạc về Băng Tuyết Chi Nguyên với nỗi thống khổ mà hắn chứng kiến hàng ngày ở Thanh Khê Thôn, một sự liên kết mỏng manh nhưng day dứt, tựa như sợi tơ vương vấn giữa hai thế giới tưởng chừng không hề giao nhau.

Lão Đạo Quán Chủ lặng lẽ đứng phía sau, chỉ là một cái bóng trầm mặc, hòa mình vào ánh sáng mờ ảo của điện thờ. Râu tóc bạc phơ của y rủ xuống, che đi phần lớn khuôn mặt khắc khổ, nhưng đôi mắt thâm trầm vẫn dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm rất nhỏ trên gương mặt đệ tử. Y không nói, chỉ quan sát, như một phần của không gian, như một ngọn cổ thụ đã trải qua bao mùa sương gió, chứng kiến sự luân chuyển của vạn vật. Tiếng gió khẽ rít qua kẽ lá ngoài sân, mang theo âm thanh của sự tĩnh lặng, của sự chờ đợi.

Lâm Nhất khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo bao nỗi ưu tư chưa lời giải. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tái hiện rõ ràng hơn thị kiến, để tìm kiếm một sợi chỉ đỏ xuyên suốt, một lời giải đáp cho những băn khoăn đang cuộn xoáy trong tâm trí. “Sự lạnh lẽo của băng giá… sao lại giống với nỗi thống khổ của dân làng đến vậy? Phải chăng, nguồn gốc của sự bất công này còn sâu xa hơn ta nghĩ?”, hắn thầm hỏi chính mình, tiếng lòng vang vọng trong không gian tĩnh mịch, chỉ mình hắn nghe thấy. Sự liên kết giữa một cảnh tượng xa xôi, hùng vĩ đến đáng sợ và những nỗi đau đời thường, gần gũi đến xót xa, khiến tâm trí hắn không ngừng trăn trở. Hắn hiểu rằng, Kinh Thư Vô Tự đã mở ra cho hắn một cánh cửa, không phải đến một thế giới thần tiên đầy phép thuật, mà là đến một chiều sâu mới của nhận thức, nơi mà mọi thứ, từ cái nhỏ bé nhất đến cái vĩ đại nhất, đều có thể có mối liên hệ mật thiết, ẩn mình sau bức màn của tri giác thường ngày.

Đúng lúc đó, giọng nói khàn khàn, chậm rãi của Lão Đạo Quán Chủ vang lên, phá vỡ sự im lặng: “Thế gian này, vạn vật đều có mối liên kết… Ngươi nhìn thấy gì, Lâm Nhất?” Câu hỏi không trực tiếp, không yêu cầu một câu trả lời cụ thể, nhưng lại mở ra cả một khoảng không cho sự chiêm nghiệm. Đó là phong cách của Lão Đạo, không giảng giải điều gì, chỉ gieo những hạt mầm tư duy vào tâm hồn người nghe.

Lâm Nhất mở mắt, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ trầm tư. Hắn không trả lời ngay, mà ngước nhìn lên bức tượng thần linh đã hoen ố vì thời gian trong điện thờ, như đang tìm kiếm một sự chỉ dẫn vô hình. Hắn đã từng nghĩ, những vấn đề của hồng trần chỉ gói gọn trong lòng tham của con người, trong sự ích kỷ, trong những quyền lực hữu hình. Nhưng giờ đây, cái lạnh lẽo của Băng Tuyết Chi Nguyên, cái cảm giác khắc nghiệt đến tận xương tủy mà hắn đã trải qua trong thị kiến, lại gợi cho hắn một liên tưởng đến nỗi đau của dân lành dưới ách áp bức của cường hào. Nỗi đau ấy không chỉ là sự thiếu thốn vật chất, mà còn là sự băng giá trong tâm hồn, sự tuyệt vọng khi mọi hy vọng đều bị đóng băng. Phải chăng, sự bất công đó cũng có một nguồn cội "băng giá" nào đó, không chỉ là sự "nóng bỏng" của lòng tham?

“Con… con nhìn thấy sự cô độc của băng giá, sự kiên cường của thảo mộc nơi cực hàn, và một nỗi lạnh lẽo thấu xương, không chỉ thân thể mà còn tâm hồn, Sư phụ,” Lâm Nhất khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa một sự rung động sâu sắc. Hắn dừng lại một chút, như đang tìm kiếm từ ngữ phù hợp để diễn tả trọn vẹn những gì mình cảm nhận. “Con cũng nhìn thấy… sự vận hành của Đạo, trong cái khắc nghiệt nhất. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng có lẽ, có những tình cảnh khiến con người trở nên băng giá, giống như những khối băng vĩnh cửu kia. Con tự hỏi, liệu có phải… nguồn gốc của những bất công ở đây, cũng bắt nguồn từ một nơi lạnh lẽo như vậy?”

Lão Đạo Quán Chủ không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng đầy hàm ý. Y không phủ nhận, cũng không khẳng định, chỉ để Lâm Nhất tự tìm lấy câu trả lời của mình. Y biết, con đường tu tiên của Lâm Nhất không phải là theo đuổi thần thông phép thuật, mà là con đường thấu hiểu chân lý của hồng trần, của lẽ nhân sinh. Và những gì hắn vừa trải qua không phải là một giấc mơ, mà là một hành trình tinh thần, một bài học sâu sắc hơn cả ngàn lời giảng giải. Kinh Thư Vô Tự đã mở ra cho hắn một cánh cửa mới, không phải bằng cách truyền thụ kiến thức, mà bằng cách khơi gợi sự chiêm nghiệm và thấu hiểu từ chính nội tâm hắn.

Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh tràn vào lồng ngực, mang theo sự tỉnh táo và một quyết tâm mới. Hắn đứng dậy, cất Kinh Thư Vô Tự một cách cẩn trọng vào trong ngực áo, nơi nó sẽ luôn bên cạnh, như một người bạn đồng hành thầm lặng trên con đường truy tìm tiên đạo. Ánh mắt hắn dần chuyển từ suy tư sang kiên định. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước sẽ còn gian nan, nhưng hắn đã có thêm một hành trang quý giá: sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu lẽ vận hành của Đạo, và niềm tin vững chắc vào khả năng của những hành động nhỏ bé nhưng xuất phát từ chân tâm. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh bình minh đã lên cao hơn, xua đi màn sương đêm, nhuộm vàng cả Huyền Nguyên Quan. Tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, mang đến một cảm giác bình yên, tươi mới, như một lời nhắc nhở rằng dù vạn vật có thay đổi, dù hồng trần có gian nan, thì cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn, và hy vọng vẫn luôn nhen nhóm ở phía chân trời.

***

Khi ánh nắng đã lên cao, nhuộm vàng những mái nhà rêu phong của Huyền Nguyên Quan, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã xuống đến Thanh Khê Thôn. Con đường làng lát đá cuội mòn vẹt vì thời gian, hai bên là những hàng cây cổ thụ xanh mát, tỏa bóng râm mát rượi. Không khí trong thôn bình yên đến lạ, một sự bình yên giản dị, ấm cúng và gần gũi, nơi mà mọi thứ đều diễn ra theo một nhịp điệu chậm rãi, quen thuộc. Tiếng gà gáy râm ran từ xa, tiếng chó sủa lanh lảnh đáp lại, tiếng trẻ con nô đùa trên bãi cỏ ven suối, tiếng nước chảy róc rách từ con suối nhỏ uốn lượn quanh làng, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ. Tất cả tạo nên một bản hòa tấu của cuộc sống, một bức tranh thanh bình mà Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi luôn trân quý. Mùi khói bếp thoang thoảng bay ra từ những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái tranh, quyện với mùi đất ẩm sau sương đêm, mùi lúa chín từ những cánh đồng vàng ươm đang chờ gặt, và mùi hoa dại ven suối, tạo nên một hương vị đặc trưng của vùng quê.

Họ mang theo chút dược liệu hái được từ rừng sâu, định bụng đổi lấy lương thực và vài vật dụng thiết yếu cho Huyền Nguyên Quan. Tô Mạt Nhi, với dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, thoăn thoắt bước đi bên cạnh Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh không ngừng quan sát xung quanh, thỉnh thoảng lại líu lo kể cho hắn nghe về những câu chuyện phiếm trong làng mà nàng mới nghe được. Lời nói của nàng tuy có chút trách móc nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc, khiến không khí trở nên ấm áp hơn. Lâm Nhất lắng nghe, thỉnh thoảng khẽ gật đầu hoặc mỉm cười, vẻ trầm tư thường ngày của hắn dường như cũng tan đi phần nào khi ở cạnh nàng.

Khi đi qua một con hẻm nhỏ, khuất sau những mái nhà lụp xụp, nơi ánh nắng khó lòng len lỏi tới, họ bất ngờ phát hiện một cô gái trẻ đang lẩn trốn. Nàng gầy yếu, xanh xao, cả thân người run rẩy không ngừng, không phải vì lạnh mà vì đói và sợ hãi. Dù mặc y phục cũ kỹ, có vài chỗ rách vá, nhưng vẫn toát lên một vẻ thanh cao không thể che giấu, như một đóa hoa sen trắng bị vùi dập trong bùn lầy. Khuôn mặt nàng tuy hốc hác nhưng vẫn giữ được những đường nét tinh xảo, một vẻ đẹp buồn bã, và đôi mắt u buồn ấy, sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời sương khói của những nỗi đau chưa thể nguôi ngoai. Nàng co ro lại, đôi tay ôm chặt lấy thân mình, như muốn thu mình vào một khoảng không nhỏ bé nhất để biến mất khỏi thế gian này.

Tô Mạt Nhi, với bản tính lương thiện và dễ xúc động, là người đầu tiên nhận ra sự bất thường. Nàng lập tức bước đến gần, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ lo lắng: “Tiểu thư, sao nàng lại ở đây? Nàng có sao không? Mau lại đây ăn chút gì đi.” Nàng không chút do dự, lục trong túi áo lấy ra một mẩu bánh nướng còn nóng hổi, đưa về phía cô gái.

Cô gái trẻ giật mình, đôi mắt u buồn ngước lên nhìn họ, ánh lên một tia sợ hãi tột độ, như một con chim non bị thương lạc giữa rừng sâu. Nàng lùi lại, cố gắng né tránh bàn tay của Tô Mạt Nhi, giọng nói yếu ớt, run rẩy, gần như chỉ là một hơi thở: “Mọi thứ đều có thể mất đi, chỉ ký ức là còn lại… Ta… ta không dám tin ai nữa…” Nàng lặp đi lặp lại câu nói đó, như một lời tự trấn an, hay một nỗi ám ảnh không thể thoát ra. Lời nói của nàng, tuy đơn giản, nhưng lại chất chứa cả một nỗi đau mất mát tột cùng, một sự tuyệt vọng đã ăn sâu vào cốt tủy.

Lâm Nhất bước đến gần, ánh mắt đồng cảm sâu sắc. Hắn đã chứng kiến quá nhiều cảnh đời bất hạnh, quá nhiều nỗi đau của hồng trần, nên hắn hiểu được nỗi sợ hãi và sự mất mát trong đôi mắt của nàng. Hắn quỳ xuống ngang tầm với cô gái, giọng nói ôn hòa, chân thành, mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ: “Nàng không cần sợ. Chúng ta là đạo sĩ Huyền Nguyên Quan, không có ác ý. Chúng ta có thể giúp nàng, nếu nàng tin tưởng.” Hắn nói chậm rãi, từng câu từng chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, không hề mang chút thúc ép hay giả dối. Hắn nhẹ nhàng đưa cho nàng một chút lương khô còn sót lại trong bọc vải của mình, đó là những chiếc bánh ít được làm từ bột ngô và chút mật ong, không phải cao lương mỹ vị nhưng đủ để xoa dịu cơn đói.

Tô Mạt Nhi ngồi xuống bên cạnh cô gái, nắm lấy bàn tay lạnh buốt của nàng. Bàn tay nàng nhỏ bé, gầy guộc, lạnh lẽo đến thấu xương, truyền cho Tô Mạt Nhi một cảm giác thương xót vô hạn. “Nàng tên là gì? Kể cho chúng ta nghe đi, có thể chúng ta sẽ giúp được nàng,” Tô Mạt Nhi nói, giọng dịu dàng như một làn gió xuân. Cô gái, sau một thoáng ngần ngừ, rồi khẽ gật đầu, đôi môi run rẩy hé mở, những tiếng thút thít đầu tiên bật ra, như dòng nước vỡ bờ sau bao ngày bị kìm nén. Nàng bắt đầu thút thít kể về số phận bi thảm của mình, về gia đình, về những gì nàng đã trải qua. Tên nàng là Diệp Lan.

Đúng lúc đó, từ góc khuất của con hẻm đối diện, một bóng đen nhỏ nhắn khẽ lướt qua. Đó là một cái chớp mắt rất nhanh, nhanh đến mức nếu không phải là Lâm Nhất với giác quan nhạy bén đã được mài giũa sau những thị kiến và tu luyện, thì khó ai có thể nhận ra. Bóng người ấy nán lại một khắc, ánh mắt sắc bén lướt qua Diệp Lan, rồi thoáng dừng lại trên Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, mang theo một sự quan sát lạnh lùng nhưng đầy tính toán. Sau đó, nó lại biến mất vào sâu trong những con hẻm chằng chịt, nhanh nhẹn và uyển chuyển như một cơn gió, không để lại một chút dấu vết nào. Đó chính là Mạc Linh, Dạ Ảnh Thích Khách, người luôn xuất hiện một cách bí ẩn, như một cái bóng theo dõi mọi biến động của hồng trần, và có lẽ, cả những bước chân của Lâm Nhất.

***

Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm tím cả bầu trời Thanh Khê Thôn. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái se lạnh đặc trưng của buổi chiều tà, khiến không khí càng thêm phần trầm lắng. Trong một căn nhà nhỏ, đơn sơ nhưng sạch sẽ của Trần Bá, một lão nông hiền lành mà Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi quen biết, Diệp Lan đã được ăn uống và nghỉ ngơi. Căn nhà gỗ tuy cũ kỹ nhưng ấm cúng, mùi khói bếp vẫn còn vương vấn trong không gian, pha lẫn mùi thuốc bắc nhẹ nhàng từ bình trà mà Trần Bá pha cho nàng. Lão nông và vợ mình, những người đã quen mặt với Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, đã đón tiếp Diệp Lan với tấm lòng rộng mở, đúng như tinh thần của người dân chất phác nơi đây.

Diệp Lan, sau khi được chăm sóc, đã dần lấy lại chút sức lực và bình tĩnh. Khuôn mặt nàng vẫn xanh xao, nhưng đôi mắt đã bớt đi phần nào vẻ sợ hãi, thay vào đó là ánh nhìn đầy biết ơn và một nỗi buồn sâu thẳm. Nàng ngồi đối diện với Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, trong ánh đèn dầu leo lét, không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng nước suối chảy róc rách từ xa.

Với ánh mắt cầu khẩn, nàng bắt đầu kể về gia đình mình, giọng nói vẫn còn thều thào nhưng đã rõ ràng hơn, chất chứa sự căm phẫn và nỗi đau khổ không thể nào tả xiết. “Gia phụ là một người học rộng, hiểu nhiều, gia tộc chúng con tuy không phải danh gia vọng tộc, nhưng cũng có chút tiếng tăm trong vùng về y thuật và kiến thức cổ xưa. Nhưng rồi… cường hào… hắn đã cướp đoạt tất cả.” Nàng kể về cách gia tộc nàng, một gia tộc nhỏ đã bị cường hào địa phương lấn chiếm, cướp đoạt gia sản, đẩy họ vào bước đường cùng. Đó là một câu chuyện đau lòng về lòng tham không đáy, về sự tàn nhẫn của quyền lực, một bi kịch không hề xa lạ trong hồng trần gian nan này.

Nhưng điều đáng chú ý hơn, nàng tiết lộ về cách cường hào đã trở nên giàu có nhanh chóng, một sự phình to tài sản một cách bất thường, không đến từ canh tác hay buôn bán thông thường. “Gia phụ từng nói, nơi đó… lạnh lẽo thấu xương, không phải nơi phàm nhân nên đặt chân đến. Nhưng cường hào, hắn không tin, hắn phái người đi… và rồi tài sản của hắn phình to một cách đáng ngờ, từ những viên đá lạnh giá này.” Nàng nói, đôi mắt u buồn ánh lên vẻ sợ hãi khi nhắc đến “nơi đó”. Nàng đưa ra một mảnh tinh thạch nhỏ, bị cường hào bỏ quên trong lúc vơ vét, lạnh buốt và lấp lánh như băng vĩnh cửu. Mảnh tinh thạch ấy tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo, dù chỉ nhỏ bằng ngón tay cái, nhưng đủ để khiến người ta cảm thấy hơi lạnh thấu xương khi chạm vào.

“Đây là ‘tinh thạch băng giá’, hắn gọi vậy. Gia phụ con từng biết đến một ‘tàn tích băng giá’ cổ xưa nằm rất xa về phía Bắc, nơi gia đình con từng biết đến nhưng luôn tránh xa vì sự nguy hiểm và những lời đồn đại về lời nguyền. Hắn đã tìm được nó, và từ đó, hắn trở nên giàu có… tàn độc hơn.” Diệp Lan nói, giọng nàng run rẩy, xen lẫn sự căm hờn và nỗi tuyệt vọng. Nàng còn đưa ra một mảnh bản đồ cũ kỹ, đã ố vàng theo thời gian, được cất giấu cẩn thận trong lớp áo lót. Trên mảnh bản đồ đó, có đánh dấu một vị trí mơ hồ, một dấu chấm nhỏ ở phía cực Bắc, được ghi chú bằng những nét chữ cổ: “Băng Cung Di Tích”. Mảnh bản đồ không quá rõ ràng, nhưng đủ để gợi lên một sự liên tưởng.

Lâm Nhất cầm lấy mảnh tinh thạch, cảm nhận hơi lạnh thấu xương từ nó truyền vào lòng bàn tay. Cái lạnh này không chỉ là nhiệt độ vật lý, mà còn là một cảm giác kỳ lạ, quen thuộc, như đã từng trải qua ở đâu đó. Hắn nhìn chăm chú vào mảnh tinh thạch lấp lánh, rồi ánh mắt lóe lên sự liên tưởng, sự kết nối giữa những gì đang xảy ra và thị kiến đêm qua. “Tàn tích băng giá… tinh thạch băng giá…”, hắn thầm thì, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy sự nhận thức. Hắn nhớ lại thị kiến về Băng Tuyết Chi Nguyên, những khối băng sừng sững, những vực sâu không đáy, và cả Kinh Thư Vô Tự đã mở ra cho hắn cánh cửa đến những chân lý sâu xa. Phải chăng, Băng Tuyết Chi Nguyên mà hắn đã thấy, không chỉ là một cảnh tượng trong tâm thức, mà còn là một địa điểm có thật, gắn liền với bi kịch của hồng trần này?

“Vậy ra, sự bất công này, không chỉ bắt nguồn từ lòng tham ích kỷ, mà còn từ một nơi xa xăm, ẩn chứa bí mật của thiên địa,” Lâm Nhất nói, ánh mắt kiên định nhìn vào mảnh tinh thạch trong tay. Hắn cảm nhận được một mối liên kết vô hình giữa thị kiến tâm linh của mình và những vấn đề thực tại của hồng trần. Cái lạnh của tinh thạch băng giá, cái lạnh của Băng Tuyết Chi Nguyên, dường như đã thấm sâu vào lòng người, biến họ thành những kẻ tham lam, vô cảm. “Vô Tiên chi Đạo” của hắn, không phải là trốn tránh hồng trần, mà là dấn thân vào nó, thấu hiểu nó, và tìm cách hóa giải những bất công từ tận gốc rễ.

Tô Mạt Nhi lo lắng nhìn Lâm Nhất, nàng hiểu rằng sự việc này phức tạp hơn rất nhiều so với những gì họ từng đối mặt. “Chúng ta phải làm gì đây, Lâm Nhất? Chuyện này thật phức tạp…” Giọng nàng mang theo sự bất an, nhưng vẫn tin tưởng vào quyết định của hắn.

Lâm Nhất chăm chú lắng nghe, ánh mắt suy tư, rồi cẩn thận kiểm tra mảnh tinh thạch và mảnh bản đồ cũ. Mảnh bản đồ tuy ố vàng và có phần rách nát, nhưng những nét vẽ tay vẫn còn khá rõ ràng, đủ để hắn nhận ra những đặc điểm địa hình quen thuộc mà hắn đã thấy trong thị kiến. Hắn trao đổi ánh mắt với Tô Mạt Nhi, một sự hiểu ý ngầm hình thành giữa hai người. Lòng trắc ẩn mách bảo hắn phải giúp đỡ Diệp Lan, phải chống lại cường hào ác bá, nhưng lý trí và những bài học về “nhẫn” và “thời cơ” của Lão Đạo Quán Chủ lại nhắc nhở hắn rằng bạo lực không phải là con đường duy nhất, hay tốt nhất.

Hắn quyết định không dùng bạo lực ngay lập tức, mà sẽ tìm hiểu sâu hơn về bí mật này. Bí mật về “tinh thạch băng giá” và “tàn tích băng giá” (Băng Cung Di Tích) đã hé lộ một nguồn gốc tham nhũng sâu xa hơn của cường hào, mở rộng phạm vi xung đột ra ngoài Thanh Khê Thôn, đến một vùng đất xa xôi, bí ẩn mà hắn từng có thị kiến. Sự liên kết giữa thị kiến của Lâm Nhất, Kinh Thư Vô Tự và lời kể của Diệp Lan cho thấy “Đạo” không chỉ nằm ở nơi yên bình mà còn ẩn chứa trong những bí mật và bất công của hồng trần, dẫn dắt Lâm Nhất vào những khám phá sâu sắc hơn.

Lâm Nhất khẽ siết chặt mảnh tinh thạch trong tay, hơi lạnh từ nó không còn làm hắn run rẩy, mà ngược lại, nó như tiếp thêm cho hắn một nguồn năng lượng tĩnh lặng. Hắn nhìn Diệp Lan, rồi nhìn Tô Mạt Nhi, đôi mắt hắn ánh lên một niềm hy vọng le lói, một con đường mới đã được mở ra. Con đường này không hề dễ dàng, nhưng nó phù hợp với “Vô Tiên chi Đạo” mà hắn đang truy cầu. Để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.

“Chúng ta sẽ không để cường hào tiếp tục tác oai tác quái. Nhưng chúng ta sẽ không vội vàng,” Lâm Nhất nói, giọng hắn trầm ổn và kiên định. “Sự thật luôn ẩn chứa sức mạnh lớn hơn mọi đao kiếm. Chúng ta sẽ tìm hiểu rõ ngọn ngành, thu thập bằng chứng, và dùng trí tuệ để hóa giải. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Lòng tham của con người, đôi khi, lại là khởi nguồn của những bí mật lớn lao hơn cả.” Hắn tin rằng, với chân tâm và lòng thành, với sự kiên nhẫn và trí tuệ, hắn sẽ dần dần nhóm lên ngọn lửa hy vọng, thay đổi dòng chảy của hồng trần, giống như những gợn sóng nhỏ bé nhưng lan tỏa khắp Bạch Thủy Hồ dưới ánh trăng thanh. Con đường điều tra, thu thập bằng chứng và tìm kiếm giải pháp khôn ngoan thay vì bạo lực sẽ là tiền đề cho những hành động “tinh tế” và “hiệu quả” của hắn trong tương lai, minh chứng cho con đường “Vô Tiên chi Đạo” của hắn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ