Ánh sáng bình minh cuối cùng cũng phá tan màn đêm, nhuộm vàng cả một vùng trời, chiếu rọi xuống Lam Nguyệt Hồ, khiến mặt nước lấp lánh như dát vàng. Một ngày mới đã bắt đầu, và cùng với nó, một hành trình mới, một chương mới trong thiên trường ca "Vô Tiên Chi Đạo" cũng chính thức mở ra. Họ, những con người đang đứng đây, dưới ánh bình minh của một ngày mới, đã sẵn sàng dấn thân, sẵn sàng đối mặt với "Huyễn Ảnh Cổ Thần", với "ý niệm cổ xưa", với bất cứ điều gì đang chờ đợi phía trước, để truy tìm nguồn gốc của bóng tối, và mang ánh sáng đến những mảnh đời lầm than, giữ vững đạo lý "Minh Triết Hồng Trần" trên con đường vô tiên của mình.
***
Sương mù lãng đãng vờn quanh chân núi, bồng bềnh như dải lụa trắng vắt vẻo giữa không trung, che khuất tầm nhìn, khiến những ngọn núi xa xa ẩn hiện chập chờn như tranh thủy mặc. Không khí se lạnh của buổi sớm mai len lỏi qua từng thớ vải đạo bào, mang theo hơi ẩm của đất đá cổ xưa và mùi rêu phong mục nát. Lâm Nhất cùng ba người đồng hành đứng trước lối vào của Cổ Thần Di Tích, nơi mà Thiên Cơ Lão Nhân đã ám chỉ, nơi khởi nguồn cho những bí mật đã bị thời gian vùi lấp.
Trước mắt họ là một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng vô cùng hoang tàn. Những khối đá khổng lồ, sừng sững như những vọng gác của thời gian, đã đổ nát, chồng chất lên nhau, tạo thành một mê cung của đá và bóng tối. Rêu phong xanh thẫm phủ kín từng thớ đá, như tấm áo choàng tang thương mà tạo hóa khoác lên mình một di tích bị lãng quên. Chúng cao vút lên trời, như những ngón tay xương xẩu của một vị thần đã hóa đá, vươn mình cào cấu vào khoảng không vô định, tìm kiếm một điều gì đó đã mất. Sương mù đặc quánh cứ quẩn quanh, đặc biệt là ở những khe đá sâu hun hút, như những hơi thở nặng nề của quá khứ đang ngủ yên. Tiếng gió rít qua các khe đá, lúc trầm đục, lúc lại vút cao, tạo thành những âm thanh kỳ lạ, như tiếng than khóc của những linh hồn cổ xưa, hay lời thì thầm của một câu chuyện đã chìm vào quên lãng. Không gian rộng lớn đến mức tiếng vọng của bước chân cũng bị nuốt chửng, chỉ còn lại sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Đôi khi, một tiếng động lạ không rõ nguồn gốc vang lên từ sâu thẳm bên trong, rồi lại chìm vào im lặng, khiến lòng người không khỏi rợn tóc gáy.
Lâm Nhất siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, cảm nhận sự mát lạnh từ chuỗi hạt bồ đề nơi cổ tay. Đôi mắt đen láy của hắn quét qua từng ngóc ngách, từng khối đá, cố gắng thấu hiểu cái vẻ u tịch, cổ kính mà thần bí nơi đây. Hắn hít thở thật sâu, mùi đất đá cổ xưa, mùi ẩm mốc, mùi kim loại han gỉ trộn lẫn với nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của sự mục nát theo thời gian. Linh khí nơi đây, khác hẳn với sự thanh thuần của Lam Nguyệt Hồ hay những vùng đất linh thiêng khác, mang một vẻ biến chất, nặng nề, như thể đã bị ô nhiễm bởi một bi kịch nào đó từ rất lâu về trước. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng hỗn tạp và nặng nề đè nặng lên tâm trí, như thể thời gian đã ngừng trôi, và mỗi góc khuất đều có thể ẩn chứa một bí mật kinh hoàng hoặc một hiểm họa khôn lường.
"Lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân... có lẽ đã dẫn chúng ta đến đúng nơi rồi," Lâm Nhất khẽ nói, giọng trầm lắng nhưng đầy kiên định, tựa như một lời tự nhủ hơn là một câu nói với những người bạn đồng hành. Hắn nhớ lại lời của lão nhân, về 'Huyễn Ảnh Cổ Thần', về 'Thần Ma Chi Hồn' và 'ý niệm cổ xưa' đang thức tỉnh. Tất cả dường như đều hội tụ về nơi hoang tàn này, nơi mà bức màn lịch sử đã che giấu quá nhiều thứ. Trong tâm khảm hắn, một sự trầm tư sâu sắc dấy lên. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho những điều lớn lao hơn, nhưng đứng trước Cổ Thần Di Tích này, hắn mới thực sự cảm nhận được cái quy mô của nó, cái gánh nặng mà con đường 'Minh Triết Hồng Trần' đã đặt lên vai hắn. Hắn không sợ hãi, mà là một sự thận trọng, một sự tôn kính đối với những gì đã từng tồn tại và một sự cảnh giác đối với những gì đang chờ đợi.
Trần Hạo đứng cạnh Lâm Nhất, thân hình cao lớn của y được bao bọc trong chiếc áo choàng đen, càng làm tăng thêm vẻ uy nghiêm. Y rút Huyết Kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm màu huyết lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng mờ nhạt, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối nguy hiểm nào. Đôi mắt lạnh lùng của y quét một vòng quanh cảnh vật, rồi dừng lại trên Lâm Nhất. "Linh khí nơi đây hỗn loạn, không giống bất kỳ nơi nào ta từng đến. Nguy hiểm tiềm tàng khắp nơi." Giọng y trầm thấp, mang theo sự cảnh giác cao độ mà một kiếm khách dày dạn kinh nghiệm mới có được. Hắn đã từng trải qua vô số trận chiến, đối mặt với không ít hiểm nguy, nhưng linh khí biến chất và cảm giác nặng nề này lại khác hẳn, nó mang một vẻ cổ xưa, nguyên thủy và đầy rẫy sự bất an, như thể cả một thế giới đã bị lật đổ. Trần Hạo biết rằng, những gì ẩn chứa bên trong di tích này sẽ vượt xa những gì hắn từng đối mặt trên giang hồ.
Mộ Dung Uyển Nhi, với dung mạo thanh tú và đôi mắt trong veo, nắm nhẹ lấy tay Lâm Nhất. Hơi ấm từ bàn tay nàng truyền sang hắn, xua đi phần nào cái lạnh lẽo của không khí. Nàng nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng khó tả. "Cẩn thận, Lâm Nhất. Ta cảm thấy một sự bi thương rất lớn từ nơi này." Giọng nàng dịu dàng, nhưng lời nói lại mang theo một cảm nhận sâu sắc về nỗi đau và mất mát đã từng xảy ra ở đây. Với khả năng cảm thụ linh khí và sinh mệnh mạnh mẽ của mình, nàng cảm nhận được sự oán hận, sự tuyệt vọng và nỗi buồn đã thấm đẫm vào từng tấc đất, từng viên đá của di tích này. Nó không chỉ là sự mục nát của vật chất, mà còn là sự tàn lụi của những linh hồn.
Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh thanh tú và đôi mắt to tròn, nép sát vào Mộ Dung Uyển Nhi, đôi vai nhỏ khẽ run lên. Nàng nhìn quanh, vẻ lanh lợi thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự rụt rè và một chút sợ hãi. "Nơi này... trông thật đáng sợ." Giọng nàng líu lo thường ngày giờ đây lại nhỏ nhẹ, mang theo sự bất an rõ rệt. Nàng cảm thấy những luồng khí lạnh lẽo cứ luồn qua người, như có vô vàn cặp mắt vô hình đang dõi theo họ từ trong bóng tối. Với bản tính hoạt bát, hiếu động, Tô Mạt Nhi chưa từng đối mặt với một nơi nào mang nặng sự u ám và cổ quái đến vậy. Nàng chỉ biết bám chặt lấy Mộ Dung Uyển Nhi, tìm kiếm sự an toàn từ người đồng hành của mình.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, trấn an Mộ Dung Uyển Nhi bằng một cái siết tay nhẹ. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng hắn không còn là tiểu đạo sĩ non nớt năm xưa. Triết lý "Minh Triết Hồng Trần" đã khắc sâu vào tâm hồn hắn, nhắc nhở hắn rằng chân lý không nằm ở việc tránh né, mà là ở việc dấn thân. Hắn cảm nhận được sự lo lắng của các đồng hành, và điều đó càng củng cố quyết tâm trong hắn. "Chúng ta sẽ cẩn thận. Hãy nhớ kỹ lời ta nói, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Dù nơi đây có bị thời gian và bi kịch gặm nhấm đến đâu, chúng ta vẫn sẽ tìm thấy chân lý." Hắn nói, giọng nói ôn hòa nhưng đầy sức mạnh, như một lời hứa với chính mình và với những người tin tưởng hắn. Cả nhóm bước chân cẩn trọng, từng bước một, tiến sâu vào bên trong di tích, như những nhà thám hiểm dấn thân vào một trang sử bị lãng quên, nơi mà mỗi tiếng động, mỗi bóng tối đều có thể là một bí ẩn đang chờ được vén màn. Hương ẩm mốc và kim loại han gỉ càng lúc càng nồng nặc, như một lời chào đón từ quá khứ xa xăm.
***
Sau khi đi sâu vào lòng di tích, vượt qua những hành lang đổ nát và các điện thờ sụp đổ, nhóm Lâm Nhất phát hiện một khu vực tương đối nguyên vẹn hơn. Ánh sáng yếu ớt từ một khe nứt trên trần đá cao vút rọi xuống, chiếu rọi những hạt bụi lơ lửng trong không khí, tạo nên một khung cảnh huyền ảo và cô tịch. Những hành lang dài hun hút, hai bên là những cột đá khổng lồ đã nứt vỡ, rêu phong bám đầy, tạo thành một con đường dẫn vào một đại điện rộng lớn. Tại đây, trên một bức tường đá khổng lồ đã bị thời gian ăn mòn, những phù điêu và văn tự cổ xưa hiện lên mờ nhạt, như những bóng ma của một quá khứ huy hoàng. Chúng không chỉ là hình ảnh, mà dường như còn là những mảnh vỡ ký ức, những tiếng vọng từ hàng ngàn năm trước đang cố gắng kể lại câu chuyện của mình.
Lâm Nhất chậm rãi bước đến gần bức tường, ngón tay hắn lướt nhẹ trên những đường nét chạm khắc đã gần như bị xóa nhòa bởi thời gian và rêu phong. Những phù điêu này không khắc họa những vị thần linh hay tiên nhân mà hắn từng biết qua kinh điển. Thay vào đó, chúng mô tả một cuộc chiến tranh tàn khốc đến không tưởng. Trên đó, những sinh linh khổng lồ, với hình thù kỳ dị, thân thể to lớn như núi, đang giao tranh dữ dội với những kẻ tự xưng là 'tiên nhân'. Nhưng những 'tiên nhân' này lại mang một khí tức khác lạ, không hề thanh cao hay thoát tục như những gì hắn từng hình dung về tiên đạo. Ánh mắt họ rực cháy sự cuồng bạo, bàn tay họ nhuốm màu máu, và phép thuật của họ hủy diệt cả thiên địa, chứ không phải là sự sáng tạo hay chữa lành. Những ngọn tháp cao vút, chạm tới mây xanh, sụp đổ trong biển lửa và khói bụi, những thành trì kiên cố bị xé toạc như giấy, và cả những ngọn núi hùng vĩ cũng bị san phẳng. Toàn bộ cảnh tượng toát lên một sự hủy diệt ghê gớm, một cuộc chiến không có hồi kết, nơi mà sự sống và cái chết chỉ là một khoảnh khắc chớp nhoáng.
"Đây... có lẽ là 'Đại Tiên Chiến' mà Thiên Cơ Lão Nhân đã ám chỉ," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm hơn, mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn quay sang nhìn những người đồng hành, ánh mắt lấp lánh sự thấu hiểu. "Và đây... là sự suy tàn của Chân Đạo." Hắn chỉ vào một phần phù điêu khác, nơi hình ảnh một 'đại đạo' rộng lớn, vốn trong suốt và thanh tịnh, nay bị chia cắt thành vô số mảnh nhỏ, những luồng linh khí thanh thuần bị vẩn đục, xoắn xuýt vào nhau như những sợi dây oan nghiệt, đen tối và nặng nề. Cuối cùng, hình ảnh một 'thần ảnh' khổng lồ, với vẻ ngoài uy nghiêm nhưng ánh mắt đầy đau khổ, dần dần chìm vào bóng tối, bị nuốt chửng bởi một vực thẳm không đáy, tựa như một ý niệm vĩ đại đã gục ngã. Lâm Nhất cảm thấy như có một luồng điện xẹt qua tâm trí. Hắn nhắm mắt lại, chạm tay vào Chuỗi Hạt Bồ Đề, cố gắng cảm nhận dòng chảy của thời gian và năng lượng còn sót lại từ những phù điêu này. Hắn như thấy được những mảnh ký ức vụn vỡ của 3000 năm trước, những tiếng thét đau đớn, những lời nguyền rủa, và sự sụp đổ của một kỷ nguyên. Tâm hồn hắn như bị kéo vào vòng xoáy của quá khứ, cảm nhận được nỗi bi thương và sự tha hóa đã nhấn chìm tất cả.
Trần Hạo nhìn những phù điêu với ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy kinh ngạc. Hắn đã từng nghe kể về những trận chiến cổ xưa, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được sự tàn khốc của chúng lại đến mức này. "Những hình ảnh này... quá sức tưởng tượng. Những kẻ tự xưng 'tiên nhân' kia, không hề mang khí tức thanh cao mà ta biết." Giọng y vang lên trầm đục, mang theo sự nghi hoặc. Với kinh nghiệm sống và chiến đấu trên giang hồ, Trần Hạo đã từng chạm trán với đủ loại người, đủ loại tâm địa. Nhưng những 'tiên nhân' trong phù điêu này, với sự hung tàn và hủy diệt mà họ thể hiện, đã phá vỡ mọi định nghĩa về 'tiên' trong tâm trí hắn. Hắn cảm thấy một sự ghê tởm sâu sắc đối với cái gọi là 'tiên đạo' giả dối mà những phù điêu này đang gợi mở. Kiếm ý của hắn khẽ dao động, như thể sẵn sàng chém tan mọi ảo ảnh về sự cao quý giả tạo.
Mộ Dung Uyển Nhi cũng đứng lặng người, đôi mắt trong veo của nàng ánh lên vẻ u buồn. Nàng cảm nhận rõ ràng hơn ai hết sự thay đổi của linh khí xung quanh. "Luồng linh khí biến chất này... có lẽ đã bắt nguồn từ cuộc chiến đó. Nó mang theo sự oán hận và hủy diệt." Nàng khẽ nói, giọng nói dịu dàng nhưng đầy trăn trở. Với nàng, linh khí không chỉ là năng lượng, mà còn là sự sống, là hơi thở của vạn vật. Việc nó bị biến chất đến mức này cho thấy mức độ nghiêm trọng của bi kịch đã xảy ra. Nàng cảm thấy như hàng ngàn linh hồn bị giam cầm đang rên rỉ xung quanh, một nỗi đau âm ỉ kéo dài từ hàng ngàn năm trước, và nàng không khỏi cảm thấy xót xa cho những gì đã mất. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó, nhưng bệnh tật của cả một thế giới, của cả một đại đạo thì quả thực là một gánh nặng không tưởng.
Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh, nhìn những phù điêu một cách sợ hãi. Nàng nắm chặt lấy tay Mộ Dung Uyển Nhi, gương mặt bầu bĩnh tái đi một chút. "Thật đáng sợ... một cuộc chiến đã hủy diệt tất cả." Giọng nàng run run, và nàng khẽ rùng mình. Với tâm hồn ngây thơ và hoạt bát, nàng khó có thể hình dung được một cuộc chiến tranh tàn khốc đến mức nào có thể hủy diệt cả một nền văn minh, biến những 'tiên nhân' thành những kẻ cuồng loạn, và làm cho cả linh khí của trời đất cũng bị ô nhiễm. Nỗi sợ hãi len lỏi trong lòng nàng, nhưng sâu thẳm bên trong, cũng là một sự tò mò, một mong muốn được hiểu rõ hơn về những gì đã xảy ra.
Lâm Nhất mở mắt, ánh mắt hắn giờ đây không còn chỉ là trầm tư, mà là một sự kiên định đến tận cùng. Hắn đã hiểu, phần nào, ý nghĩa của 'tiên đạo' giả dối, của sự thao túng và tha hóa mà Thiên Cơ Lão Nhân và cả hồng trần đang phải gánh chịu. Hắn vuốt nhẹ Phù Trần Mộc, cảm nhận sự thanh tịnh từ nó, như một lời nhắc nhở về con đường chân chính mà hắn đang theo đuổi. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Hắn khẽ lẩm bẩm. "Chân tâm, chính là thứ chúng ta cần giữ vững giữa sự biến chất của vạn vật." Hắn biết, lời tiên tri về 'Huyễn Ảnh Cổ Thần' và 'Thần Ma Chi Hồn' có lẽ chính là sự thức tỉnh của 'thần ảnh' khổng lồ đã chìm vào bóng tối kia, một ý niệm cổ xưa bị tha hóa, một nguồn gốc của mọi sự hỗn loạn và 'tiên đạo' giả dối. Con đường phía trước sẽ là một cuộc chiến không chỉ với kẻ thù hữu hình, mà còn là với cả một ý niệm, một sự tha hóa đã ăn sâu vào lịch sử.
***
Khi Lâm Nhất đang chìm đắm trong chiêm nghiệm về 'Đại Tiên Chiến' và sự suy tàn của Chân Đạo, không khí trong đại điện đột nhiên thay đổi. Chiều tà đã buông xuống, sương mù càng lúc càng dày đặc, tựa như một tấm màn khổng lồ đang dần buông lơi, nuốt chửng những tàn dư ánh sáng cuối cùng. Không khí lạnh buốt thấu xương, không chỉ là cái lạnh của tự nhiên, mà còn là một luồng khí tức lạnh lẽo, sắc bén, mang theo sự tĩnh lặng đến bất thường, không phải là gió, mà là một sự hiện diện. Một cảm giác bị theo dõi, bị rình rập đột ngột ập đến, khiến tất cả các giác quan của Lâm Nhất căng lên đến cực điểm. Hắn chưa kịp phản ứng, thì Trần Hạo, với kinh nghiệm chiến đấu dày dặn và trực giác nhạy bén của một Huyết Kiếm Khách, đã lập tức cảm nhận được.
Huyết Kiếm Khách không nói một lời, thân hình cao lớn của y lập tức xoay một vòng, Huyết Kiếm trong tay y vung lên, lưỡi kiếm màu huyết vẽ ra một đường cong lạnh lẽo trong không khí, phát ra một tiếng "vù" sắc bén. Ánh mắt lạnh lùng của y quét nhanh khắp bốn phía, dừng lại ở một góc khuất sâu thẳm, nơi bóng tối dường như đặc quánh hơn cả. "Có kẻ khác!" Giọng y gằn lên, trầm đục và đầy cảnh giác, như một tiếng sấm nổ giữa không gian u tịch. Từng thớ cơ bắp trên người y căng lên, sẵn sàng cho một cuộc đối đầu không khoan nhượng. Huyết Kiếm Khách không tin vào những sự trùng hợp ngẫu nhiên, đặc biệt là ở một nơi nguy hiểm như thế này. Hắn biết, bất kỳ sự hiện diện nào khác cũng đều là mối đe dọa tiềm tàng.
Lâm Nhất mở mắt, ánh mắt hắn sắc lạnh như băng, nhanh chóng nhìn về phía Trần Hạo đang hướng tới. Ở đó, trên nền đất phủ đầy bụi và đá vụn, nơi mà chỉ một khắc trước còn trống rỗng, giờ đây hiện lên mờ nhạt một dấu chân. Dấu chân đó không quá sâu, nhưng vẫn đủ rõ để nhận ra, nó vừa mới in hằn trên lớp bụi dày đặc của hàng ngàn năm. Bên cạnh dấu chân, một vệt đen mờ nhạt trải dài, và khi Lâm Nhất tập trung cảm nhận, hắn thấy có vài tàn tro còn hơi ấm của một đống lửa nhỏ đã tắt. Ai đó đã đến đây trước họ, hoặc đang ẩn mình trong bóng tối, dõi theo từng cử động của họ. Sự lạnh lẽo trong không khí không còn là của riêng di tích, mà là của một ý chí lạnh lẽo, một sự tồn tại nguy hiểm.
"Hắc Ám Cung... hay Hắc Y Nhân... chúng đã đi trước một bước, hoặc đang ẩn mình chờ đợi." Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm tư, nhưng ánh mắt lại rực sáng một tia quyết đoán. Hắn biết, đây chính là sự khởi đầu của một cuộc đối đầu lớn hơn, không chỉ là với những bí mật của quá khứ, mà còn là với những thế lực đang âm mưu thao túng hồng trần ở hiện tại. Sự xuất hiện của dấu vết này không phải là ngẫu nhiên, mà là một lời cảnh báo, một lời thách thức. Hắn nhớ lại những manh mối mà Trần Hạo đã cung cấp về 'Dạ Ảnh', về mạng lưới rộng lớn và cổ xưa của chúng, và giờ đây, chúng đã hiện diện ngay trước mắt.
Tô Mạt Nhi và Mộ Dung Uyển Nhi lập tức nép sát vào nhau, cảnh giác cao độ. Gương mặt Tô Mạt Nhi trắng bệch đi, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào bóng tối, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của kẻ địch. Nàng cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, nỗi sợ hãi ban đầu giờ đây đã biến thành sự căng thẳng tột độ. Mộ Dung Uyển Nhi, dù cũng cảm thấy bất an, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh. Nàng nắm chặt tay Tô Mạt Nhi, đồng thời đưa tay kia lên che chắn cho Lâm Nhất, ánh mắt nàng quét xung quanh, cố gắng phát hiện ra bất kỳ sơ hở nào. Nàng biết, Lâm Nhất đang phải đối mặt với áp lực rất lớn, và nàng sẽ luôn là chỗ dựa vững chắc cho hắn.
Lâm Nhất khẽ vẫy Phù Trần Mộc, một luồng khí tức thanh tịnh, mát lành lan tỏa ra xung quanh, cố gắng xua đi sự u ám và cảm nhận rõ hơn môi trường xung quanh. Hắn không chỉ muốn tìm kiếm dấu vết, mà còn muốn cảm nhận khí tức, để xác định được kẻ địch là ai, chúng mạnh yếu ra sao, và mục đích của chúng là gì. Trái tim hắn đập đều đặn, không chút hỗn loạn, vì hắn biết, đây chính là những thử thách mà một 'đạo sĩ hành hiệp' phải đối mặt. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán." Hắn thầm nhủ, ý thức được sự phức tạp của tình thế. Cuộc hành trình vào Cổ Thần Di Tích này không chỉ là để khám phá bí mật lịch sử, mà còn là một ván cờ lớn với những kẻ đứng sau bức màn.
Trong sâu thẳm tâm trí Lâm Nhất, những phù điêu về 'Đại Tiên Chiến' và sự suy tàn của Chân Đạo cứ hiện lên rõ ràng. Hắn tự hỏi, liệu những kẻ Hắc Y Nhân kia có phải là hậu duệ của những 'tiên nhân' cuồng bạo trong phù điêu, hay chúng chỉ là những con rối bị thao túng bởi 'ý niệm cổ xưa' đã chìm vào bóng tối? Linh khí biến chất trong di tích này, liệu có phải là dư âm của 'Huyễn Ảnh Cổ Thần' đang dần thức tỉnh? Những câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu hắn, nhưng hắn biết, chỉ có dấn thân, chỉ có đối mặt, hắn mới tìm được câu trả lời.
Hắn nhìn những người đồng hành của mình, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và quyết tâm. Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Trần Hạo – những người đã cùng hắn trải qua bao gian nan, thử thách. Họ là ánh sáng dẫn đường cho hắn giữa những bóng tối của hồng trần. Hắn biết, con đường phía trước còn rất nhiều hiểm nguy, có thể sẽ phải đối mặt với những điều vượt xa sức tưởng tượng của phàm nhân. Nhưng hắn không hề đơn độc. Và đó chính là sức mạnh lớn nhất của hắn.
Sương mù đã đặc quánh đến mức gần như không thể nhìn thấy gì xa hơn vài bước chân. Bóng tối bao trùm lấy Cổ Thần Di Tích, nuốt chửng những tàn dư ánh sáng cuối cùng. Trong màn đêm đen kịt và sự tĩnh lặng đến rợn người, Lâm Nhất và nhóm của hắn đứng đó, vững chãi như những ngọn núi, đối mặt với bóng tối đang ẩn mình. Một cuộc chiến mới đã bắt đầu, không chỉ là cuộc chiến của thể xác, mà còn là cuộc chiến của ý chí, của chân lý, và của một niềm tin mãnh liệt vào con đường "Vô Tiên Chi Đạo", con đường nhập thế để bảo vệ hồng trần.