Vô tiên chi đạo
Chương 302

Cổ Thần Di Tích: Tiếng Vọng Hỗn Loạn, Dấu Vết Ma Âm

4581 từ
Mục tiêu: Tiếp tục hành trình khám phá sâu hơn vào Cổ Thần Di Tích, đối mặt với những cạm bẫy và tàn dư sức mạnh cổ xưa.,Lâm Nhất và nhóm tiếp xúc với những 'tiếng vọng' hoặc 'dấu vết tinh thần' mạnh mẽ từ 'Đại Tiên Chiến' xảy ra 3000 năm trước, hé lộ bản chất tàn khốc và sự khởi đầu của âm mưu thao túng tiên đạo.,Tìm thấy những manh mối cụ thể về 'tiên đạo giả tạo' và sự biến chất của linh khí, củng cố nhận thức của Lâm Nhất về 'Chân Đạo' đã mất.,Xác nhận sự hiện diện rõ ràng và gần đây của Hắc Ám Cung hoặc Hắc Y Nhân trong di tích, cho thấy họ cũng đang truy lùng hoặc lợi dụng các bí mật cổ xưa này.,Tăng cường không khí bí ẩn, nguy hiểm và chuẩn bị cho cuộc đối đầu trực tiếp với thế lực ngầm.,Lâm Nhất chiêm nghiệm sâu sắc về lịch sử bị che giấu, củng cố triết lý 'Minh Triết Hồng Trần' khi đối mặt với sự thật tàn khốc.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo)
Mood: Bí ẩn, căng thẳng, trầm tư, kinh ngạc, foreboding (báo trước điềm xấu).
Kết chương: [object Object]

Sương mù đã đặc quánh đến mức gần như không thể nhìn thấy gì xa hơn vài bước chân. Bóng tối bao trùm lấy Cổ Thần Di Tích, nuốt chửng những tàn dư ánh sáng cuối cùng. Trong màn đêm đen kịt và sự tĩnh lặng đến rợn người, Lâm Nhất và nhóm của hắn đứng đó, vững chãi như những ngọn núi, đối mặt với bóng tối đang ẩn mình. Một cuộc chiến mới đã bắt đầu, không chỉ là cuộc chiến của thể xác, mà còn là cuộc chiến của ý chí, của chân lý, và của một niềm tin mãnh liệt vào con đường "Vô Tiên Chi Đạo", con đường nhập thế để bảo vệ hồng trần.

Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt xương tủy len lỏi qua lớp đạo bào vải thô cũ kỹ. Hắn không còn là tiểu đạo sĩ non nớt năm nào, hoang mang trước mỗi biến cố. Giờ đây, mỗi bước chân hắn đi đều mang theo sự trầm tư của một kẻ đã nếm trải đủ thăng trầm của hồng trần, đã nhìn thấu những vẻ hoa lệ bên ngoài để chạm đến cốt lõi của sự thật. Phù Trần Mộc trong tay hắn khẽ rung lên, như một người bạn tri kỷ đang thì thầm những lời cổ vũ không lời. Hắn mở mắt, ánh nhìn đen láy sâu thẳm quét qua những người đồng hành đang căng thẳng bên cạnh. Mộ Dung Uyển Nhi, dù gương mặt thanh tú đã phảng phất nét lo âu, nhưng đôi mắt vẫn kiên định, bàn tay nắm chặt lấy tay Tô Mạt Nhi như một lời an ủi thầm lặng. Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh giờ đây trắng bệch, đôi mắt to tròn long lanh ẩn chứa nỗi sợ hãi không che giấu, nhưng nàng vẫn nép sát bên Lâm Nhất, không hề có ý định lùi bước. Còn Trần Hạo, thân hình cao lớn, gương mặt cương nghị, thanh kiếm huyết sắc đã nằm gọn trong tay, ánh mắt lạnh lùng như chim ưng lướt qua từng góc khuất, sẵn sàng chiến đấu. Họ là những người bạn, những người đồng hành mà hắn tin tưởng tuyệt đối, những mảnh ghép không thể thiếu trên con đường đầy chông gai này.

"Đi thôi." Giọng Lâm Nhất trầm trầm, phá tan sự tĩnh lặng nặng nề. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn thốt ra đều mang theo một sức nặng nhất định, một sự quyết đoán không thể lay chuyển. Hắn bước đi đầu tiên, vững vàng tiến vào sâu hơn trong Cổ Thần Di Tích. Những người còn lại theo sau, bước chân cũng trở nên dứt khoát hơn.

Không gian bên trong di tích hùng vĩ đến ngạt thở, nhưng lại phủ một lớp bụi thời gian dày đặc, tựa như một giấc ngủ vĩnh cửu. Những bức tường đổ nát, những cột đá khổng lồ đã bị phong hóa bởi hàng ngàn năm phong ba bão táp, tạo nên một khung cảnh hoang tàn mà tráng lệ. Ánh sáng lờ mờ từ bên ngoài khó khăn lắm mới len lỏi qua được những khe hở trên đỉnh vòm, tạo nên những vệt sáng yếu ớt, mờ ảo như ảo ảnh. Tiếng gió rít qua các khe đá nghe như tiếng than khóc của ngàn vạn linh hồn bị giam cầm, tiếng vọng của bước chân họ nghe rõ mồn một trong không gian rộng lớn, đôi khi còn xen lẫn những tiếng động lạ không rõ nguồn gốc, tiếng đá vụn rơi lạo xạo từ những vách đá mục nát. Mùi đất đá cổ xưa, mùi ẩm mốc xen lẫn mùi kim loại han gỉ, tất cả tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của sự mục ruỗng và lãng quên.

Lâm Nhất cẩn trọng từng bước, đôi mắt đen láy không ngừng quan sát, đôi tai lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn dùng tâm hồn để cảm nhận, để lắng nghe những tiếng vọng từ quá khứ xa xăm. Hắn cảm thấy một luồng linh khí nơi đây không còn thuần khiết, mà đã biến chất, nhuốm một màu hỗn loạn, mục nát, tựa như một dòng suối trong vắt đã bị nhiễm độc. "Linh khí nơi đây... không chỉ suy yếu, mà còn như bị nhuốm bẩn," Lâm Nhất khẽ lẩm bẩm, giọng hắn trầm tư, ánh mắt thoáng qua một tia ưu lo. Hắn đã từng nghe nói về những nơi bị tà khí xâm nhiễm, nhưng linh khí biến chất đến mức này thì quả là hiếm thấy. Nó không phải là tà khí thuần túy, mà là một sự biến dạng, một sự tha hóa của chính linh khí trời đất, như thể bị một thứ lực lượng vô hình nào đó vặn vẹo, bóp méo. Đây không còn là sự suy tàn tự nhiên của một di tích, mà là dấu vết của một sự kiện kinh hoàng nào đó đã xảy ra, để lại hậu quả kéo dài đến tận ngày nay.

Bỗng nhiên, một tiếng "két" nhỏ vang lên dưới chân Tô Mạt Nhi. Nàng tiểu cô nương giật mình, theo bản năng lùi lại, nhưng đã quá muộn. Một phiến đá dưới chân nàng lún xuống, lộ ra một cái hố sâu hoắm, bên trong là những mũi chông sắc nhọn hoen gỉ. Một luồng gió lạnh buốt từ dưới hố thổi lên mang theo mùi kim loại tanh nồng và mùi ẩm mốc nồng nặc. Tô Mạt Nhi tái mặt, đôi mắt to tròn mở lớn vì kinh hoàng. Nàng cảm thấy một lực hút mạnh mẽ đang kéo nàng xuống.

"Cẩn thận!" Mộ Dung Uyển Nhi kêu lên, vội vàng nắm lấy tay Tô Mạt Nhi, cố gắng kéo nàng lại. Tuy nhiên, lực hút từ cái bẫy quá mạnh, cả hai cô nương đều chới với, suýt nữa thì ngã nhào.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một bóng đen vụt qua. Trần Hạo, như một mũi tên xé gió, lao tới. Thanh kiếm huyết sắc của hắn chưa kịp rút ra, nhưng bàn tay hắn đã nhanh như chớp túm lấy vạt áo Tô Mạt Nhi, giật mạnh nàng ra khỏi miệng hố tử thần. Cái bẫy sập xuống "rầm" một tiếng, những mũi chông sắc nhọn va vào nhau tạo ra âm thanh ghê rợn, hằn lên nỗi sợ hãi trong lòng người.

Tô Mạt Nhi thở hổn hển, mặt nàng trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt vẫn còn đọng lại sự kinh hoàng. Nàng nép sát vào Trần Hạo, cả người run rẩy. "Suýt nữa thì... may mà có Trần Hạo ca ca," nàng thì thào, giọng nói vẫn còn run rẩy. Huyết Kiếm Khách vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng ánh mắt hắn thoáng qua một tia cảnh giác sắc bén. Hắn thu kiếm về, ánh mắt quét qua Lâm Nhất như một lời cảnh báo không lời.

Mộ Dung Uyển Nhi cũng vỗ ngực thở phào, rồi nhìn Lâm Nhất với vẻ lo lắng: "Chúng ta phải cẩn thận. Nguy hiểm tiềm ẩn khắp nơi. Những cạm bẫy này đã tồn tại hàng ngàn năm, nhưng vẫn còn hoạt động." Nàng đưa mắt nhìn xung quanh, cảnh giác cao độ.

Lâm Nhất gật đầu, ánh mắt hắn sâu thẳm hơn bao giờ hết. Hắn nhìn xuống cái bẫy vừa sập, rồi ngẩng lên nhìn những kiến trúc đổ nát xung quanh. Những cạm bẫy cổ xưa này không chỉ đơn thuần là để ngăn cản những kẻ xâm nhập, mà còn là một phần của hệ thống phòng ngự rộng lớn, tinh vi. Hắn nhớ lại những gì đã đọc trong các thư tịch cổ của Huyền Nguyên Quan về các trận pháp thời thượng cổ, chúng không chỉ dựa vào linh khí mà còn kết hợp với địa thế, thiên tượng, và thậm chí là ý niệm của người tạo ra. "Đây không phải nơi phàm tục có thể đặt chân," Trần Hạo khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong không gian u tịch. Lời nói của hắn như một lời nhắc nhở rằng họ đang dấn thân vào một nơi vượt xa sự hiểu biết của con người.

Lâm Nhất khẽ vẫy Phù Trần Mộc, một luồng khí tức thanh tịnh, mát lành lan tỏa ra xung quanh, cố gắng xua đi sự u ám và cảm nhận rõ hơn môi trường xung quanh. Hắn không chỉ muốn tìm kiếm dấu vết, mà còn muốn cảm nhận khí tức, để xác định được kẻ địch là ai, chúng mạnh yếu ra sao, và mục đích của chúng là gì. Trái tim hắn đập đều đặn, không chút hỗn loạn, vì hắn biết, đây chính là những thử thách mà một 'đạo sĩ hành hiệp' phải đối mặt. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán." Hắn thầm nhủ, ý thức được sự phức tạp của tình thế. Cuộc hành trình vào Cổ Thần Di Tích này không chỉ là để khám phá bí mật lịch sử, mà còn là một ván cờ lớn với những kẻ đứng sau bức màn.

Hắn nhìn những người đồng hành của mình, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và quyết tâm. Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Trần Hạo – những người đã cùng hắn trải qua bao gian nan, thử thách. Họ là ánh sáng dẫn đường cho hắn giữa những bóng tối của hồng trần. Hắn biết, con đường phía trước còn rất nhiều hiểm nguy, có thể sẽ phải đối mặt với những điều vượt xa sức tưởng tượng của phàm nhân. Nhưng hắn không hề đơn độc. Và đó chính là sức mạnh lớn nhất của hắn. Những tàn tích này, dù đổ nát, vẫn ẩn chứa vô vàn bí mật, và Lâm Nhất biết rằng, mỗi bước chân hắn đi, mỗi nguy hiểm hắn đối mặt, đều là một phần của hành trình tìm kiếm chân lý, của con đường Vô Tiên Chi Đạo mà hắn đã lựa chọn.

Họ tiếp tục tiến sâu hơn, vượt qua những hành lang đổ nát, những cầu thang đá gãy khúc. Mỗi bước chân đều phải cực kỳ cẩn trọng, vì dưới lớp bụi dày có thể ẩn chứa bất kỳ cạm bẫy nào khác. Không khí càng lúc càng lạnh lẽo, mang theo một thứ năng lượng cổ xưa nặng nề, khiến ngay cả linh khí trong cơ thể cũng trở nên trì trệ. Cuối cùng, sau một đoạn đường dài băng qua những tàn tích hoang phế, họ đến một điện thờ lớn đã sụp đổ.

Đây hẳn là trung tâm của di tích này, nơi từng diễn ra những nghi lễ quan trọng nhất, hoặc là nơi trú ngụ của một vị thần linh nào đó trong quá khứ xa xăm. Dù đã sụp đổ, nhưng vẫn có thể hình dung được vẻ tráng lệ huy hoàng của nó ngày xưa. Những cột đá khổng lồ, cao đến tận trời, giờ đây chỉ còn là những trụ đá gãy đổ, chồng chất lên nhau, tạo thành một mê cung kỳ vĩ. Trên các cột đá và tường đá còn sót lại, những phù điêu cổ xưa đã bị phong hóa bởi thời gian, mờ nhạt đến mức khó có thể nhận ra hình thù, nhưng vẫn toát lên một vẻ thần bí, cổ kính. Tiếng gió rít qua những kẽ hở của các cột đá như tiếng thì thầm của quá khứ, kể lại những câu chuyện đã bị lãng quên. Mùi đất đá cổ xưa, mùi ẩm mốc nồng nặc hơn, hòa quyện với mùi linh khí biến chất, tạo nên một cảm giác vừa thiêng liêng vừa u ám.

Ở trung tâm điện thờ, trên một bệ đá sụp đổ, có một viên đá màu xám tro, trông vô cùng bình thường, không có vẻ gì đặc biệt. Nó chỉ là một khối đá thô kệch, không hề được chạm khắc hay trang trí. Thế nhưng, từ viên đá đó, Lâm Nhất cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa yếu ớt, nhưng lại vô cùng tinh khiết, khác hẳn với linh khí biến chất xung quanh. Nó như một giọt nước trong vắt giữa một hồ nước đục ngầu, thu hút mọi sự chú ý của hắn.

"Viên đá này..." Lâm Nhất khẽ lẩm bẩm, ánh mắt hắn dán chặt vào khối đá xám tro. Trong tâm trí hắn, những lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân, những phù điêu về 'Đại Tiên Chiến' và 'Sự Suy Tàn của Chân Đạo' cứ hiện lên rõ ràng. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc không thể giải thích, một tiếng gọi từ sâu thẳm lịch sử. Hắn bước lại gần viên đá, từng bước chân đều như đang bước vào một thế giới khác.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi nhìn nhau, vẻ mặt đầy lo lắng. Trần Hạo vẫn giữ thái độ cảnh giác, ánh mắt hắn không rời khỏi Lâm Nhất, sẵn sàng hành động nếu có bất kỳ biến cố nào xảy ra.

Lâm Nhất đưa bàn tay gầy gò của mình ra, chạm nhẹ vào bề mặt viên đá xám tro. Ngay lập tức, một luồng khí lạnh buốt xuyên thẳng vào tâm trí hắn, không phải là cái lạnh của vật chất, mà là cái lạnh của thời gian, của sự lãng quên, của những bi kịch đã xảy ra. Và rồi, một 'tiếng vọng tinh thần' mạnh mẽ, dữ dội ập đến tâm trí hắn, như một cơn lũ quét qua bờ đê, cuốn phăng mọi rào cản.

Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh Lâm Nhất dường như biến mất. Hắn không còn thấy điện thờ đổ nát, không còn nghe tiếng gió rít, không còn cảm nhận sự hiện diện của những người đồng hành. Hắn bị cuốn vào một dòng chảy hỗn loạn của những hình ảnh và âm thanh vụn vỡ, nhưng vô cùng sống động, như thể hắn đang sống lại một đoạn lịch sử bi tráng.

Hắn thấy 'Đại Tiên Chiến' – một cuộc chiến kinh thiên động địa, không phải là những gì hắn đã từng tưởng tượng. Không phải là sự tranh giành quyền lực đơn thuần giữa các phe phái, mà là một sự thao túng tàn khốc, một vở kịch đẫm máu được dàn dựng bởi những kẻ đứng trong bóng tối. Hắn thấy những cường giả rực rỡ, những 'tiên nhân' tự xưng là đại diện cho chính đạo, nhưng lại thể hiện một sự cuồng bạo, tàn nhẫn không kém gì ma quỷ. Phép thuật hủy thiên diệt địa được thi triển, núi sông bị san bằng, biển cả sôi trào, bầu trời bị xé toạc. Tiếng gầm thét, tiếng vũ khí va chạm, tiếng linh khí bạo phát hòa quyện vào nhau thành một bản giao hưởng chết chóc.

Và rồi, hắn thấy chúng – những 'Hắc Y Nhân'. Không phải là một phe phái riêng biệt, mà là những bóng ma ẩn hiện giữa các chiến trường, gieo rắc sự hỗn loạn, thì thầm những lời lẽ gian trá vào tai các cường giả, kích động lòng tham và sự nghi kỵ. Chúng không trực tiếp tham chiến, nhưng lại là kẻ thao túng đứng sau tất cả. Chính chúng đã dẫn đến sự suy tàn của 'Chân Đạo', biến những lý tưởng cao đẹp thành những cuộc chiến vô nghĩa, khiến 'tiên đạo' chân chính bị biến chất, tha hóa thành một thứ quyền năng ích kỷ, phục vụ cho dục vọng cá nhân.

Những hình ảnh vụn vỡ lướt qua nhanh đến chóng mặt: một vị 'tiên nhân' với khuôn mặt từ bi phút chốc biến thành quỷ dữ, một dòng sông linh khí trong lành bỗng hóa thành dòng suối độc, những lời thề nguyện cao cả bị bóp méo thành lời nguyền rủa. Tất cả đều do bàn tay vô hình của 'Hắc Y Nhân' điều khiển, như những con rối trong một vở kịch tàn khốc.

Thậm chí, một thoáng hình ảnh 'Huyễn Ảnh Cổ Thần' mờ ảo lướt qua trong tâm trí hắn – một thực thể khổng lồ, vô định hình, nhưng tỏa ra một áp lực kinh hoàng, như một sự tồn tại vượt ra ngoài không gian và thời gian. Và cùng với nó, là cảm giác về một 'ý niệm cổ xưa' đang dần thức tỉnh, một thứ ý chí tà ác đã ngủ quên hàng ngàn năm, giờ đây đang từ từ vươn mình, muốn nuốt chửng cả hồng trần.

Cơ thể Lâm Nhất run rẩy dữ dội, mồ hôi lạnh toát ra. Đôi mắt hắn mở to nhìn vào hư không, chứa đựng sự kinh hoàng, giận dữ và cả nỗi đau tột cùng. Hắn cảm thấy một cơn đau nhói trong tâm trí, như thể có hàng ngàn mảnh vỡ đang xé nát linh hồn hắn. Hắn lảo đảo, suýt nữa thì ngã quỵ. Đúng lúc đó, Chuỗi Hạt Bồ Đề quanh cổ hắn bỗng phát ra một luồng linh quang yếu ớt, mát lành, bao bọc lấy hắn. Luồng linh quang đó như một dòng suối thanh tịnh, xoa dịu những cơn đau nhức trong tâm trí, trấn an linh hồn đang chấn động của hắn.

"Lâm Nhất, huynh sao vậy? Huynh nhìn thấy gì?" Mộ Dung Uyển Nhi lo lắng gọi, lay nhẹ vai hắn. Nàng cảm nhận được sự bất thường từ Lâm Nhất, một luồng khí tức hỗn loạn và đau đớn tỏa ra từ hắn.

"Khí tức này... thật đáng sợ!" Tô Mạt Nhi thốt lên, nàng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên mình, khiến nàng khó thở. Nàng nhìn viên đá xám tro với ánh mắt đầy cảnh giác.

Lâm Nhất từ từ thoát ra khỏi cơn chấn động, nhưng ánh mắt hắn đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là sự kinh hoàng thuần túy, mà là một sự giận dữ cháy bỏng và một quyết tâm sắt đá. "Đại Tiên Chiến... không phải là sự tranh giành... mà là sự thao túng..." hắn thì thào, giọng nói khàn đặc, mỗi từ như được thốt ra từ tận đáy lòng. "Chúng... Hắc Y Nhân... chúng đã thao túng tất cả, biến chân đạo thành giả dối, biến hồng trần thành chiến trường..." Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao, nhìn thẳng vào những tàn tích xung quanh, như thể đang nhìn xuyên qua thời gian để đối mặt với những kẻ đã gây ra tất cả. Nhận thức này, dù đau đớn, lại càng củng cố thêm triết lý 'Minh Triết Hồng Trần' của hắn. Vô Tiên Chi Đạo không phải là thoát ly hồng trần, mà là thấu hiểu, đối mặt và bảo vệ nó khỏi những thế lực đen tối.

Sau khi Lâm Nhất hồi phục, với ánh mắt kiên định hơn, nhóm tiếp tục khám phá. Tâm trí hắn vẫn còn vương vấn những hình ảnh kinh hoàng của 'Đại Tiên Chiến', nhưng giờ đây, chúng không còn là nỗi ám ảnh mà đã trở thành động lực, một lời nhắc nhở về sự thật tàn khốc đã bị che giấu. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt.

Họ rời khỏi điện thờ đổ nát, đi vào một khu vực khác của di tích. Không gian càng lúc càng tối tăm, ánh sáng bên ngoài gần như không thể lọt vào. Mùi đất đá cổ xưa, mùi ẩm mốc vẫn còn đó, nhưng giờ đây lại xen lẫn một thứ mùi tanh nồng nhẹ, pha lẫn mùi lưu huỳnh từ những vết nứt địa nhiệt. Bầu không khí u tịch, cổ kính, thần bí và nguy hiểm vẫn bao trùm, nhưng giờ đây lại có thêm một cảm giác ngột ngạt, khó chịu, như thể có một điều gì đó tà ác đang ẩn mình. Tiếng gió rít qua các khe đá nghe như tiếng thì thầm của quá khứ, nhưng lại mang theo một âm hưởng ma quái, rờn rợn.

Trần Hạo bỗng khựng lại, ánh mắt hắn sắc lạnh như kiếm, quét qua một góc khuất tối tăm. "Có mùi..." hắn khẽ nói, giọng trầm thấp. "Mùi máu, và một thứ gì đó quen thuộc."

Lâm Nhất cũng cảm nhận được. Một luồng âm khí quen thuộc, nồng đậm, chính là thứ mà hắn đã từng cảm nhận được từ Hắc Y Nhân. Nó không mạnh mẽ như khi đối mặt trực diện, nhưng lại rõ ràng và mới mẻ, cho thấy chúng đã ở đây, và có lẽ vừa rời đi không lâu. Hắn nheo mắt, Phù Trần Mộc trong tay khẽ rung lên, phát ra một luồng khí tức thanh tịnh, như muốn xua đi sự u ám đang bủa vây.

Họ cẩn trọng tiếp cận góc khuất đó. Quả nhiên, ẩn sâu trong một khe nứt của bức tường đá đổ nát là một ngách hang động nhỏ, tối tăm và ẩm ướt. Bên trong, không khí lạnh lẽo hơn hẳn, và mùi tanh nồng nhẹ, pha lẫn mùi lưu huỳnh trở nên rõ rệt hơn. Trên nền đất ẩm ướt, có những dấu vết còn rất mới: những mảnh vải đen vụn vặt, một vài vết bẩn màu nâu sẫm khô lại, và đặc biệt là một bàn tế đàn đơn sơ nhưng ám khí nồng nặc, chưa được hoàn thành.

Bàn tế đàn được tạo thành từ những hòn đá thô sơ, xung quanh có những ký hiệu kỳ lạ được vẽ bằng một thứ chất lỏng màu đỏ sẫm đã khô lại. Dù chưa hoàn thành, nhưng nó vẫn tỏa ra một luồng âm khí mạnh mẽ, khiến linh khí xung quanh bị nhiễu loạn. Lâm Nhất chạm nhẹ vào một ký hiệu, cảm thấy một luồng năng lượng tà ác luồn vào đầu ngón tay, khiến hắn rùng mình.

"Dấu vết mới. Rất gần." Trần Hạo rút thanh kiếm huyết sắc ra khỏi vỏ, ánh mắt hắn lạnh lùng quét qua xung quanh, như một con thú săn mồi đang tìm kiếm con mồi. Hắn đứng chắn trước Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ hiểm nguy nào.

Lâm Nhất nhìn bàn tế đàn, sắc mặt hắn trở nên vô cùng nghiêm trọng. "Hắc Ám Cung... Chúng cũng đang ở đây. Và chúng không chỉ tìm kiếm... chúng đang làm gì đó." Hắn nhớ lại những mảnh ký ức vụn vỡ từ 'tiếng vọng tinh thần' về 'ý niệm cổ xưa' và 'Huyễn Ảnh Cổ Thần'. Sự hiện diện của bàn tế đàn này không phải là ngẫu nhiên. Rõ ràng, chúng không chỉ muốn khám phá bí mật của Cổ Thần Di Tích, mà còn muốn 'tái tạo' hoặc 'thức tỉnh' một thứ gì đó từ tàn tích này, một thứ liên quan đến sức mạnh cổ xưa bị phong ấn.

"Vậy ra... chúng không đi xa?" Tô Mạt Nhi níu chặt áo Mộ Dung Uyển Nhi, giọng nói run rẩy. Nàng cảm thấy một nỗi sợ hãi bao trùm, không khí xung quanh dường như đông đặc lại vì sự hiện diện của tà ác.

Mộ Dung Uyển Nhi nhìn Lâm Nhất, ánh mắt nàng tràn đầy lo lắng nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh. "Lâm Nhất, chúng ta nên làm gì?" Nàng biết, trong tình huống này, chỉ có Lâm Nhất mới có thể đưa ra quyết định sáng suốt nhất.

Lâm Nhất nhíu mày, Phù Trần Mộc trong tay hắn khẽ rung lên bần bật, như một lời cảnh báo. Hắn nhìn chằm chằm vào bàn tế đàn chưa hoàn thành, trong đầu hắn là một mớ hỗn độn của những suy đoán. Những gì hắn vừa trải qua trong 'tiếng vọng tinh thần' đã phơi bày một sự thật kinh hoàng về 'Đại Tiên Chiến' và sự thao túng 'Chân Đạo'. Giờ đây, bàn tế đàn này, cùng với âm khí nồng nặc của Hắc Ám Cung, như một mảnh ghép cuối cùng, hoàn thiện bức tranh về âm mưu lịch sử khổng lồ.

Hắn biết, đây là một ván cờ lớn, mà hắn và các đồng hành đang ở giữa bàn cờ. Hắc Ám Cung đã đi trước một bước, hoặc đang ẩn mình chờ đợi. Mục đích của chúng không chỉ là chiếm đoạt sức mạnh, mà còn là khôi phục một điều gì đó, một điều có thể thay đổi cục diện của toàn bộ hồng trần. Sự biến chất của linh khí trong Cổ Thần Di Tích này, những phù điêu về 'Đại Tiên Chiến', và giờ là bàn tế đàn của Hắc Ám Cung, tất cả đều chỉ ra một mối liên hệ chặt chẽ, một âm mưu đã kéo dài hàng ngàn năm, thao túng các triều đại và môn phái, và giờ đây đang dần đến hồi kết.

Hắn siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. "Chúng ta không thể lùi bước." Giọng Lâm Nhất trầm trầm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Chân tướng của 'tiên đạo giả tạo', của 'ý niệm cổ xưa' đang dần hé lộ. Chúng ta phải đi tiếp, phải tìm hiểu đến cùng. Dù có phải đối mặt với 'Huyễn Ảnh Cổ Thần' hay bất kỳ thế lực nào khác, ta cũng sẽ không từ bỏ." Hắn quay sang nhìn những người đồng hành, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và quyết tâm. Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Trần Hạo, họ đã cùng hắn vượt qua bao nhiêu gian khó, và lần này cũng vậy.

"Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm." Hắn thầm nhủ. Con đường này, dù đầy rẫy chông gai, hiểm nguy, nhưng cũng là con đường duy nhất để tìm ra chân lý, để bảo vệ những gì hắn trân quý. Hắn biết, một cuộc đối đầu trực tiếp với Hắc Ám Cung đang đến rất gần, có thể là ngay trong khoảnh khắc này, hoặc chỉ vài bước chân nữa. Nhưng hắn đã sẵn sàng.

Trong bóng tối thăm thẳm của ngách hang, ba người đứng cạnh nhau, vững chãi như những bức tường thành. Âm khí từ bàn tế đàn kia vẫn đang không ngừng tỏa ra, hòa lẫn với mùi tanh nồng và lưu huỳnh, tạo thành một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Tuy nhiên, trước sự quyết tâm của Lâm Nhất, trước sự kiên cường của Mộ Dung Uyển Nhi và Trần Hạo, và cả sự sợ hãi nhưng không lùi bước của Tô Mạt Nhi, bóng tối dường như cũng phải chùn bước. Một cuộc chiến mới đã bắt đầu, không chỉ là cuộc chiến của thể xác, mà còn là cuộc chiến của ý chí, của chân lý, và của một niềm tin mãnh liệt vào con đường "Vô Tiên Chi Đạo", con đường nhập thế để bảo vệ hồng trần, chống lại những kẻ muốn thao túng, biến chất nó. Họ không chỉ là những kẻ thám hiểm, mà là những người gìn giữ, những người mang trong mình hy vọng cuối cùng của nhân thế.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ