Ám khí nồng nặc từ bàn tế đàn kia vẫn không ngừng tỏa ra, như một sinh vật vô hình đang thở dốc, nuốt chửng từng tia sáng yếu ớt còn sót lại trong cổ điện. Mùi tanh nồng của lưu huỳnh, hòa lẫn với thứ mùi ẩm mốc của đất đá nghìn năm, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở, dường như muốn bóp nghẹt mọi sinh linh lọt vào chốn này.
Lâm Nhất siết chặt Phù Trần Mộc, ánh mắt hắn dõi theo từng luồng khí đen cuộn xoáy. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho một cuộc đối đầu, nhưng không ngờ, sự xuất hiện của chúng lại trực tiếp và đột ngột đến vậy. Từ sâu thẳm trong vùng xoáy ám khí trên bàn tế đàn, những bóng đen cao lớn bắt đầu ngưng tụ, hình thành rõ ràng hơn. Chúng khoác áo choàng đen kịt, che khuất dung mạo, chỉ để lộ ra những khoảng trống sâu hoắm nơi đáng lẽ là khuôn mặt, toát ra một sự lạnh lẽo, tàn độc không thể tả. Chúng không có sự sống, chỉ là những thực thể ảo ảnh được tạo ra từ 'tiếng vọng' của quá khứ, nhưng mang theo một sức mạnh tà ác chân thật, nguyên vẹn như thời kỳ Đại Tiên Chiến.
“Là chúng... Những kẻ đã gieo rắc tai ương từ ngàn xưa.” Giọng Lâm Nhất trầm trầm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, nhưng lại mang theo một sự kiên định không thể lay chuyển. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng giữa những thực thể này và những mảnh ký ức vụn vỡ hắn vừa trải qua, một sự thật kinh hoàng đang dần lộ diện.
Trần Hạo, không một lời dư thừa, rút thanh kiếm huyết sắc ra khỏi vỏ. Tiếng kim loại va chạm khô khốc xé toạc sự im lặng, vang vọng khắp cổ điện. Ánh sáng đỏ sẫm từ lưỡi kiếm phản chiếu lên vách đá, hắt lên khuôn mặt lạnh lùng của hắn. “Không cần biết là gì, kẻ địch thì phải diệt!” Hắn nói, giọng điệu dứt khoát, không một chút do dự. Huyết Kiếm Khách luôn là như vậy, gọn gàng, trực diện, không để cảm xúc xen lẫn vào hành động. Hắn đứng chắn trước Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, thân hình cương nghị như một tấm khiên vững chắc.
“Khí tức này... thật đáng sợ!” Tô Mạt Nhi níu chặt cánh tay Mộ Dung Uyển Nhi, giọng nói run rẩy, đôi mắt to tròn long lanh giờ tràn ngập sự hoảng sợ. Nàng cảm thấy từng sợi lông tơ trên da thịt dựng đứng, một cảm giác ớn lạnh bò dọc sống lưng, như có hàng ngàn con côn trùng đang bò lổm ngổm bên trong. Nàng đã từng đối mặt với nhiều hiểm nguy, nhưng khí tức tà ác thuần túy và cổ xưa này lại mang đến một nỗi sợ hãi nguyên thủy, vượt xa những gì nàng từng biết.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ vuốt nhẹ tay Tô Mạt Nhi, ánh mắt nàng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, dù trong đáy mắt cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc. Nàng nhìn Lâm Nhất, chỉ chờ đợi hiệu lệnh của hắn. Dù có sợ hãi đến mấy, nàng biết, họ phải đối mặt.
Các thực thể Hắc Y Nhân ảo ảnh bắt đầu chuyển động. Chúng không phát ra tiếng bước chân, mà chỉ như những bóng ma lướt đi trong không khí, vô thanh vô tức. Từ một, hai bóng đen, chúng dần hiện hữu thành một hàng dài, ít nhất cũng có năm, sáu kẻ đang bao vây họ. Luồng ám khí cuộn trào theo từng cử động của chúng, khiến bầu không khí vốn đã nặng nề càng trở nên đặc quánh. Tiếng gầm gừ khô khốc, như tiếng đá xay ken két, vọng ra từ những khoảng trống trên khuôn mặt của chúng, không phải là âm thanh của sự sống, mà là tiếng vọng của sự hủy diệt.
Trần Hạo không chờ đợi thêm, hắn lao lên trước. Thanh huyết kiếm vẽ ra một đường cong rực rỡ trong bóng tối, mang theo sức mạnh của dòng máu sôi sục và ý chí kiên định. Kiếm khí cuồn cuộn, xé toạc màn ám khí, trực chỉ vào thực thể Hắc Y Nhân gần nhất. “Xoẹt!” Một tiếng động xé gió vang lên, lưỡi kiếm sắc bén chém thẳng vào bóng đen. Nhưng kỳ lạ thay, thực thể Hắc Y Nhân không tan biến, mà chỉ như một làn khói bị cắt đôi, sau đó nhanh chóng ngưng tụ lại, tiếp tục lao đến. Chúng không có điểm yếu vật lý, vì chúng vốn dĩ không phải vật chất.
Tô Mạt Nhi, dù sợ hãi, cũng nhanh chóng phản ứng. Nàng rút ra những cây phi châm bạc sáng loáng, kết hợp với các bùa chú cổ xưa. “Phá Tà Trận!” Nàng khẽ niệm, những lá bùa được ném ra, tỏa ra ánh sáng yếu ớt, tạo thành một mạng lưới bao phủ lấy các thực thể Hắc Y Nhân. Ám khí dường như bị kìm hãm đôi chút, tốc độ của chúng chậm lại. Nhưng chỉ là tạm thời.
Mộ Dung Uyển Nhi thủ thế phòng ngự, sẵn sàng ứng biến. Nàng không giỏi chiến đấu trực diện, nhưng khả năng chữa trị và bảo vệ của nàng là vô cùng quan trọng. Nàng đặt tay lên Chuỗi Hạt Bồ Đề quanh cổ Lâm Nhất, truyền vào đó một luồng linh lực ôn hòa, như muốn củng cố sự thanh tịnh cho Phù Trần Mộc của hắn. Nàng biết, Lâm Nhất cần phải tập trung để hiểu rõ bản chất của kẻ địch này.
Lâm Nhất vẫy Phù Trần Mộc. Từng sợi phất trần trắng ngà lướt qua không khí, mang theo một luồng linh khí thanh tịnh, như ánh trăng rọi vào đêm đen. Ám khí xung quanh bị đẩy lùi, tạo ra một không gian nhỏ yên bình giữa vòng vây của tà niệm. Hắn không chỉ chiến đấu, mà còn quan sát. Những thực thể này không có sự sống, nhưng chúng lại mang theo một loại ý chí tà ác mạnh mẽ. Chúng là tàn dư, là tiếng vọng, nhưng cũng là hiện thân của một sức mạnh bị phong ấn.
Trong lúc giao chiến hỗn loạn, một thực thể Hắc Y Nhân với tốc độ kinh người lách qua hàng phòng ngự của Trần Hạo, lao thẳng về phía Lâm Nhất. Nó không tấn công bằng kiếm hay phép thuật, mà chỉ vươn ra một bàn tay đen kịt, lạnh lẽo, mang theo một luồng ám khí nồng nặc, chạm thẳng vào ngực Lâm Nhất.
Cảm giác đầu tiên là một luồng băng giá thấu xương, như có hàng ngàn mũi kim châm cùng lúc đâm vào trái tim. Ngay sau đó, một dòng năng lượng lạnh lẽo và tà ác cuồn cuộn xâm nhập vào cơ thể hắn, không phải qua da thịt, mà trực tiếp xuyên vào ý thức, linh hồn. Lâm Nhất cảm thấy một cơn choáng váng ập đến, thế giới xung quanh bỗng chốc đảo lộn. Hình ảnh bàn tế đàn, ánh kiếm của Trần Hạo, khuôn mặt lo lắng của Mộ Dung Uyển Nhi, tất cả đều mờ đi, tan biến vào hư vô.
Hắn rơi vào một vực thẳm không đáy, nơi chỉ có bóng tối và những tiếng gào thét vô vọng. Rồi đột nhiên, một luồng sáng chói lòa bùng nổ, kéo ý thức hắn vào một 'tiếng vọng' lịch sử sống động và kinh hoàng hơn bao giờ hết. Hắn thấy mình đứng giữa một chiến trường rộng lớn, không phải là một chiến trường đá tàn tạ, mà là một vùng đất hoang tàn, đầy rẫy máu và lửa. Đó là Đại Tiên Chiến.
Hàng ngàn tu sĩ, từ những môn phái khác nhau, đang giao chiến dữ dội. Linh khí bùng nổ, pháp bảo va chạm, tiếng gầm thét, tiếng la hét vang vọng khắp không gian. Nhưng đáng sợ hơn cả là hình ảnh của những Hắc Y Nhân. Chúng không chỉ là những chiến binh, mà còn là những kẻ thi hành một nghi thức tà ác. Trên khắp chiến trường, những Hắc Y Nhân đang thực hiện những động tác kỳ dị, bàn tay chúng vươn ra, hút lấy linh hồn và tinh hoa của những tu sĩ Chân Đạo vừa ngã xuống. Những linh hồn ấy không thể siêu thoát, mà bị kéo vào một xoáy đen, tan biến thành những luồng khí đen kịt.
Lâm Nhất nhìn thấy một cảnh tượng rợn người: linh khí thanh tịnh của thiên địa, khi đi qua xoáy đen ấy, lập tức biến chất, hóa thành những luồng ám khí đặc quánh, màu đen kịt. Những luồng ám khí này không bị phân tán, mà được dẫn dắt bởi các Hắc Y Nhân, tập trung vào một vật thể trung tâm phát ra ánh sáng tà dị. Đó là một bàn tế đàn khổng lồ, cao ngất trời, được khắc đầy những phù văn cổ quái, tỏa ra một lực hút đáng sợ. Vật thể đó giống hệt bàn tế đàn chưa hoàn thành mà hắn và đồng bạn vừa phát hiện, nhưng ở đây, nó đã hoàn chỉnh, và đang hoạt động.
Hắn nhận ra, đây không phải là một cuộc chiến tranh giành quyền lực đơn thuần, mà là một âm mưu được tính toán tỉ mỉ, thâm độc đến tận cùng. Hắc Y Nhân không chỉ giết chóc, mà còn bẻ cong, hủy diệt Chân Đạo, biến chất linh khí của toàn bộ hồng trần. Mục đích của chúng là cắt đứt con đường Chân Đạo của nhân loại, và thay thế bằng một thứ 'tiên đạo giả tạo' do chúng kiểm soát.
Giữa cảnh tượng hỗn loạn đó, một Hắc Y Nhân thủ lĩnh, cao lớn hơn hẳn những kẻ khác, đứng trên đỉnh bàn tế đàn. Hắn giơ tay lên, giọng nói khàn đặc, đầy uy lực, vang vọng khắp chiến trường, xuyên thẳng vào tâm trí Lâm Nhất: “Chân Đạo sẽ chết! Từ nay, chỉ có con đường của chúng ta... con đường của Hắc Ám Cung là tồn tại! Thiên Đạo Môn sẽ được dựng lên trên nền tảng của sự dối trá này!”
Những lời nói đó như những nhát búa giáng mạnh vào tâm hồn Lâm Nhất. Thiên Đạo Môn! Cái tên đó khiến hắn rùng mình. Lời tiên tri về việc Thiên Đạo Môn được xây dựng trên sự dối trá, về 'tiên đạo giả tạo', tất cả đều bắt nguồn từ đây. Chúng không chỉ muốn lật đổ Chân Đạo, mà còn muốn thay thế nó bằng một hệ thống hoàn toàn mới, một thứ được xây dựng từ sự biến chất và hủy diệt.
Lâm Nhất vật lộn trong cơn ác mộng lịch sử, cố gắng thu thập từng mảnh thông tin quý giá. Hắn cảm thấy một luồng tà niệm mạnh mẽ đang cố gắng xâm thực tâm trí mình, muốn bóp méo nhận thức của hắn, khiến hắn chìm đắm trong sự tuyệt vọng. Cơ thể hắn (trong thực tại) run rẩy dữ dội, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Phù Trần Mộc trong tay hắn đột nhiên phát ra ánh sáng thanh tịnh yếu ớt, cố gắng đẩy lùi sự xâm nhập của ám khí. Cùng lúc đó, Chuỗi Hạt Bồ Đề quanh cổ hắn nóng lên, tỏa ra một luồng hơi ấm an lành, như một bức tường bảo vệ tâm trí hắn khỏi sự tha hóa.
Ở thực tại, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Trần Hạo đang chiến đấu hết sức mình. Các thực thể Hắc Y Nhân ảo ảnh vẫn không ngừng tấn công, nhưng trọng tâm của chúng dường như là Lâm Nhất. Chúng muốn kéo hắn sâu hơn vào tiếng vọng, hoặc muốn hủy diệt hắn hoàn toàn.
“Lâm Nhất! Cố lên!” Mộ Dung Uyển Nhi hét lên, nàng vừa đỡ một đòn tấn công của Hắc Y Nhân, vừa lo lắng nhìn Lâm Nhất đang run rẩy. Nàng biết hắn đang ở trong một trạng thái nguy hiểm, nhưng không thể làm gì hơn ngoài việc bảo vệ cơ thể hắn. Tô Mạt Nhi liên tục ném bùa, tung phi châm, tạo ra một lớp phòng thủ dày đặc. Trần Hạo thì như một chiến thần, kiếm khí dữ dội, chém rách từng bóng đen, mặc dù chúng vẫn nhanh chóng ngưng tụ lại. Họ không biết Lâm Nhất đang trải qua điều gì, nhưng sự bất thường của hắn khiến họ vô cùng lo lắng.
Lâm Nhất cố gắng giằng xé khỏi những hình ảnh kinh hoàng. Hắn nhìn thấy những tu sĩ Chân Đạo, trước khi chết, ánh mắt họ tràn đầy sự hoài nghi và tuyệt vọng, dường như không thể tin vào sự phản bội và hủy diại mà họ đang đối mặt. Hắn thấy những con người bị lừa dối, bị thao túng, bị biến thành những công cụ cho một âm mưu vĩ đại. Cảnh tượng đó khắc sâu vào tâm khảm hắn, một nỗi đau đớn, một sự phẫn nộ dâng trào.
Hắn tập trung ý chí, dồn toàn bộ linh lực vào Phù Trần Mộc và Chuỗi Hạt Bồ Đề. Ánh sáng từ hai bảo vật này bỗng chốc bùng lên mạnh mẽ hơn, đẩy lùi luồng ám khí đang xâm thực. Tiếng gầm gừ khô khốc của Hắc Y Nhân thủ lĩnh bỗng trở nên xa xăm, mờ nhạt. Hình ảnh chiến trường tan biến như một giấc mộng.
Một tiếng "Hừ!" nặng nề thoát ra từ cổ họng Lâm Nhất. Hắn giật mình tỉnh dậy, hơi thở dồn dập, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, ướt đẫm cả mái tóc. Thế giới xung quanh từ từ hiện rõ trở lại. Bàn tế đàn ám khí vẫn sừng sững trước mặt, nhưng các thực thể Hắc Y Nhân ảo ảnh đã tan biến như sương khói, không để lại bất kỳ dấu vết nào, chỉ còn lại một không gian tĩnh lặng đến rợn người. Tiếng gió rít qua các khe đá nghe như lời thì thầm của quá khứ, mang theo một nỗi bi thương khôn tả. Mùi tanh tưởi của âm khí vẫn còn vương vất, nhưng đã nhạt đi rất nhiều.
Lâm Nhất đưa tay lên che mặt, cố gắng bình tâm lại. Cảm giác lạnh lẽo và tà ác vẫn còn vương vấn trong cơ thể, nhưng đã bị Phù Trần Mộc và Chuỗi Hạt Bồ Đề xua tan. Hắn ngẩng đầu nhìn những người đồng hành, ánh mắt hắn sâu thẳm, chất chứa sự kinh hoàng và một nỗi u buồn khôn tả. Sự thật hắn vừa chứng kiến quá sức chịu đựng, quá tàn khốc, đến mức hắn cảm thấy toàn bộ thế giới quan của mình bị đảo lộn.
“Lâm Nhất! Huynh không sao chứ?” Mộ Dung Uyển Nhi khẽ nắm lấy tay Lâm Nhất, bàn tay nàng lạnh ngắt vì lo lắng. Nàng cảm nhận được sự run rẩy nhẹ từ hắn, và vẻ mặt tái nhợt của hắn khiến nàng xót xa. Tô Mạt Nhi cũng chạy đến, đôi mắt vẫn còn vương sự sợ hãi. “Lâm Nhất ca ca, huynh vừa rồi... thật đáng sợ.” Nàng nói, giọng líu lo pha chút run rẩy. Trần Hạo đứng đó, thanh huyết kiếm vẫn còn vương chút ám khí, ánh mắt hắn sắc lạnh nhưng cũng ánh lên vẻ quan tâm.
Lâm Nhất cố gắng hít thở sâu, điều hòa lại dòng linh lực đang hỗn loạn trong cơ thể. Hắn nhìn các đồng đội, cố gắng thốt lên những lời mình vừa chứng kiến, những mảnh ghép rời rạc của một âm mưu lịch sử kinh thiên động địa. “Chân Đạo... đã bị hủy diệt...” Giọng hắn run rẩy, trầm khàn, như thể nói ra những lời đó cũng cần một sức lực phi thường. “Họ không chỉ giết người, họ hút cạn tinh hoa, biến chất linh khí... để tạo nên thứ 'tiên đạo' giả tạo này.”
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ nắm chặt tay Lâm Nhất hơn, ánh mắt nàng tràn đầy sự bàng hoàng. “Vậy ra... mọi thứ chúng ta tin... đều là lừa dối sao?” Câu hỏi của nàng không chỉ là một thắc mắc, mà là một sự đau đớn, một sự hoài nghi về toàn bộ niềm tin mà nàng đã giữ gìn bấy lâu.
Trần Hạo siết chặt kiếm, gương mặt hắn đanh lại. “Một âm mưu kéo dài ba ngàn năm... thật đáng sợ!” Hắn vốn là một kẻ ít lời, nhưng câu nói này đã lột tả hết sự kinh ngạc và phẫn nộ trong lòng hắn. Tô Mạt Nhi thì hoàn toàn sững sờ, đôi mắt to tròn mở to hết cỡ, không thể tin vào những gì mình vừa nghe.
Lâm Nhất chậm rãi ngồi xuống nền đá lạnh lẽo, tay vẫn nắm chặt Phù Trần Mộc và Chuỗi Hạt Bồ Đề, cố gắng bình tâm lại. Hắn nhìn chằm chằm vào bàn tế đàn một cách khác, giờ đây nó không chỉ là một tàn tích mà là một bằng chứng sống động cho sự thật tàn khốc. Hắn kể lại những gì mình đã chứng kiến trong 'tiếng vọng' lịch sử, từng chi tiết một, từ cảnh chiến trường đẫm máu, nghi thức hút cạn linh hồn, cho đến lời tuyên bố ghê rợn của Hắc Y Nhân thủ lĩnh về sự sụp đổ của Chân Đạo và sự trỗi dậy của Thiên Đạo Môn trên nền tảng của dối trá.
Mỗi lời kể của Lâm Nhất như một nhát dao cứa vào tâm trí những người nghe. Họ bàng hoàng nhận ra rằng 'tiên đạo' mà họ đã lớn lên, đã tin tưởng, có lẽ chỉ là một lớp vỏ bọc tinh vi cho một sự thật tàn khốc, được xây dựng trên sự suy tàn của Chân Đạo từ 3000 năm trước. Nỗi kinh hoàng không đến từ sự nguy hiểm trước mắt, mà đến từ sự đổ vỡ của toàn bộ thế giới quan, của niềm tin bấy lâu.
Sự chấn động tâm lý của Lâm Nhất sau trải nghiệm này cho thấy hành trình khám phá chân tướng sẽ không chỉ là thử thách thể chất mà còn là thử thách tinh thần cực lớn. Hắn cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đè lên vai, một trách nhiệm nặng nề hơn bao giờ hết. Những chi tiết hắn chứng kiến về cách Hắc Y Nhân hút cạn tinh hoa Chân Đạo và biến chất linh khí sẽ là manh mối quan trọng cho các hoạt động hiện tại của Hắc Ám Cung. Lời thì thầm của Hắc Y Nhân thủ lĩnh trong ảo ảnh về 'Thiên Đạo Môn Kiến Lập' trên nền tảng dối trá, trực tiếp hé lộ rằng Thiên Đạo Môn cũng có thể là một phần của âm mưu lớn hơn, một mảnh ghép của bức tranh mà hắn chưa thể nhìn rõ.
Cả nhóm tề tựu xung quanh Lâm Nhất, lắng nghe hắn kể lại, gương mặt ai nấy đều lộ rõ sự kinh ngạc, hoài nghi, và một nỗi sợ hãi sâu sắc. Sự thật này quá lớn, quá khủng khiếp. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Nhưng nếu cái tâm ấy bị lừa dối, nếu cái đạo ấy là giả tạo, thì con người phải bám víu vào đâu?
Lâm Nhất nhìn vào bàn tế đàn đen ngòm, nơi những luồng ám khí vẫn còn vương vấn. Hắn biết, đây không phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu. Bàn tế đàn này có thể còn giữ lại những bí mật hoặc khả năng kích hoạt thêm các 'tiếng vọng' khác, những mảnh ghép còn thiếu của câu chuyện 3000 năm trước. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy hiểm nguy và những sự thật đau lòng. Nhưng hắn đã không còn là tiểu đạo sĩ mồ côi ngày nào. Hắn là Lâm Nhất, người truy cầu Chân Đạo, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi toàn bộ bức màn che phủ hồng trần được vén lên, dù phải đối mặt với bất kỳ thế lực hắc ám nào, dù sự thật có tàn khốc đến đâu đi chăng nữa.