Tiếng gió rít qua những khe đá nứt nẻ, mang theo hơi lạnh buốt của thời gian và một mùi hương đặc trưng của đất đá cổ xưa, ẩm mốc, lẫn lộn với mùi kim loại han gỉ. Ánh sáng lờ mờ từ những khe hở trên vòm đá đổ nát khó nhọc len lỏi xuống, vẽ nên những cái bóng xiêu vẹo, đầy ám ảnh trên nền đá vụn. Không gian rộng lớn của Cổ Thần Di Tích, nơi từng là một điện thờ uy nghiêm của một thời đại đã mất, giờ đây chỉ còn là một bức tranh hoang tàn, u tịch. Mỗi tiếng bước chân khẽ khàng cũng đủ tạo nên những tiếng vọng ma mị, khuếch đại sự tĩnh lặng đến rợn người, đôi lúc lại có tiếng đá vụn rơi lạo xạo từ trên cao, như tiếng thở dài của lịch sử.
Lâm Nhất vẫn đang ngồi trên nền đá lạnh lẽo, Phù Trần Mộc và Chuỗi Hạt Bồ Đề được hắn nắm chặt trong tay, tản ra những luồng thanh khí mờ nhạt, cố gắng xua đi những tàn dư ám khí còn vương vấn quanh bàn tế đàn đen ngòm. Khuôn mặt thư sinh của hắn tái nhợt, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ mệt mỏi nhưng cũng rực cháy một ngọn lửa của sự hoài nghi và quyết tâm. Hắn đã chứng kiến quá nhiều điều vượt xa mọi tưởng tượng, mọi giáo điều mà hắn từng được dạy dỗ. Sự sụp đổ của một niềm tin, sự đổ vỡ của một thế giới quan, tất cả đang đổ dồn lên đôi vai gầy gò của hắn, tạo thành một gánh nặng vô hình mà nặng tựa ngàn cân.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ quỳ xuống bên cạnh hắn, bàn tay nàng vẫn nắm chặt lấy tay hắn, truyền đi một hơi ấm nhỏ bé nhưng đầy an ủi. Nàng nhìn hắn, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn và sự lo lắng tột độ. Y phục đơn giản nhưng tinh tế của nàng khẽ lay động trong làn gió lạnh. "Lâm Nhất," nàng thì thầm, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng suối. "Huynh không sao chứ? Những gì huynh đã thấy... nó quá sức chịu đựng của một người." Nàng đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen dài được búi gọn gàng của hắn, như thể muốn xoa dịu đi nỗi đau và sự chấn động tâm lý đang giày vò hắn.
Tô Mạt Nhi, sau khoảnh khắc sững sờ, đã ngồi xuống đối diện Lâm Nhất, đôi mắt to tròn vẫn mở to, nhưng giờ đây không còn sự sợ hãi mà thay vào đó là một vẻ căm phẫn khó tả. Khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh của nàng giờ đây đanh lại. "Lâm Nhất ca ca, huynh nói rõ hơn đi. Cái gọi là 'tiên đạo giả tạo' kia... rốt cuộc là cái gì? Chân Đạo thật sự đã bị hủy diệt như thế nào?" Giọng nàng líu lo, nói nhanh, đầy vẻ quyết liệt, biểu cảm phong phú hiện rõ sự tức giận thay cho những người đã bị lừa dối. "Họ đã làm gì với Chân Đạo? Làm sao có thể tàn nhẫn đến vậy?" Nàng không thể tin rằng những gì nàng từng được dạy, từng tin tưởng lại có thể là một màn kịch lớn đến thế.
Trần Hạo đứng cách đó không xa, thân hình cao lớn, vóc dáng cương nghị của hắn sừng sững như một ngọn núi đá. Thanh huyết kiếm cổ của hắn vẫn còn vương chút ám khí, phản chiếu ánh sáng lờ mờ như một con mắt đỏ rực. Đôi mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm của hắn quét qua khắp không gian, cảnh giác với mọi biến động dù nhỏ nhất. Hắn trầm mặc một lúc, rồi khẽ khàng lên tiếng, giọng nói trầm khàn, mang theo sự từng trải và lạnh lùng vốn có. "Thế gian vốn dĩ là thế. Kẻ mạnh tạo ra quy tắc, kẻ yếu tuân theo hoặc bị nghiền nát." Hắn thở dài một tiếng, như thể sự thật này đã quá rõ ràng với hắn từ lâu. "Một âm mưu kéo dài ba ngàn năm... thật đáng sợ!" Dù là một người lạnh lùng, nhưng sự thật này vẫn khiến hắn không khỏi kinh ngạc.
Lâm Nhất từ từ đứng dậy, đôi tay vẫn siết chặt Phù Trần Mộc, tựa hồ muốn mượn sức mạnh từ nó để ổn định tâm thần. Hắn nhìn từng người một, ánh mắt dừng lại ở Mộ Dung Uyển Nhi, ở Tô Mạt Nhi, và cuối cùng là Trần Hạo. Hắn hít một hơi thật sâu, từng lời hắn nói ra đều nặng trĩu, như đang tự mình bóc tách từng lớp sương mù che phủ một bức màn sự thật tàn khốc.
"Đó không chỉ là sức mạnh, mà là sự dối trá... một sự dối trá được nuôi dưỡng bằng nỗi sợ hãi và tham vọng," Lâm Nhất trầm giọng nói, giọng hắn vẫn còn đôi chút run rẩy nhưng đã kiên định hơn. "Trong 'tiếng vọng' đó, ta thấy Chân Đạo không hề bị tiêu diệt hoàn toàn, mà nó bị... hút cạn tinh hoa, bị biến chất. Giống như một cái cây cổ thụ bị rút hết nhựa sống, rồi bị tiêm vào một thứ độc dược, khiến nó vẫn đứng đó, nhưng ruột rỗng, quả độc. Hắc Y Nhân không muốn hủy diệt hoàn toàn linh khí, họ muốn biến nó thành thứ linh khí 'giả tạo', thứ mà họ có thể kiểm soát, thao túng."
Hắn dừng lại, ánh mắt xa xăm nhìn về phía bàn tế đàn, nơi những phù văn cổ xưa vẫn còn ẩn hiện dưới lớp ám khí mờ nhạt. "Họ đã lợi dụng Đại Tiên Chiến, lợi dụng sự hỗn loạn, lòng tham của con người để thực hiện một nghi thức kinh hoàng. Họ hút cạn tinh hoa của Chân Đạo từ những người tu sĩ chân chính, từ linh mạch của thiên địa, rồi dùng chính thứ đó để tạo ra một 'hệ thống' tu luyện mới, một 'tiên đạo' mới, mà mục đích cuối cùng là để họ làm chủ, để họ thao túng cả hồng trần này."
Uyển Nhi nghe những lời đó, bàn tay nàng càng siết chặt. Một sự đau đớn, một sự hoài nghi về toàn bộ niềm tin mà nàng đã giữ gìn bấy lâu đang dâng lên trong lòng. "Vậy ra... mọi thứ chúng ta tin... đều là lừa dối sao? Các môn phái chính đạo, các đại tiên nhân... tất cả đều là một phần của sự giả dối đó sao?" Câu hỏi của nàng không chỉ là một thắc mắc, mà là một tiếng nức nở trong tâm hồn. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Nhưng nếu bệnh tật ấy là sự dối trá đã ngấm vào tận xương tủy của cả một thế giới, thì phải làm sao đây?" Nàng nhìn Lâm Nhất, đôi mắt trong veo giờ đây ngập tràn sự bất lực.
Tô Mạt Nhi bỗng bật khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má bầu bĩnh. "Không thể nào! Làm sao có thể... Làm sao họ có thể làm điều đó? Những người tu tiên lẽ ra phải là những người bảo vệ chúng sinh, bảo vệ thiên địa, cớ sao lại có thể biến chất đến vậy?" Nàng đấm nhẹ xuống nền đá, sự tức giận hòa lẫn với nỗi đau. "Ta căm ghét những kẻ đó! Những kẻ đã hủy hoại Chân Đạo, đã lừa dối tất cả!"
Trần Hạo khẽ nhắm mắt lại, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực hắn. "Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó." Hắn mở mắt, đôi mắt lạnh lùng giờ đây ánh lên một tia phức tạp. "Nhưng nếu thứ cần giữ lấy đã bị ô uế, đã bị bóp méo, thì kiếm còn ý nghĩa gì nữa? Một mạng lưới phức tạp hơn ta tưởng. Không thể chỉ đơn giản là thiện và ác." Hắn nhìn Lâm Nhất, ánh mắt như muốn dò hỏi, liệu hắn có thể tìm thấy một tia hy vọng nào trong mớ hỗn độn này không.
Lâm Nhất lắc đầu, khuôn mặt hắn vẫn mang vẻ trầm tư. "Sự thật này quá lớn, quá khủng khiếp. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Nhưng nếu cái tâm ấy bị lừa dối, nếu cái đạo ấy là giả tạo, thì con người phải bám víu vào đâu?" Hắn nhìn vào bàn tế đàn đen ngòm, nơi những luồng ám khí vẫn còn vương vấn. "Bàn tế đàn này có lẽ là một nút thắt quan trọng. Nó không chỉ là nơi Hắc Y Nhân thực hiện nghi thức, mà còn là một cổng thông tin, một dấu vết còn sót lại của âm mưu đó." Hắn siết chặt Phù Trần Mộc, cảm nhận luồng thanh khí ấm áp từ nó lan tỏa khắp cơ thể, giúp hắn giữ vững tinh thần. Hắn đứng dậy, bước chậm rãi đến một vách đá gần đó, nơi có một mảng đá lớn bị rêu phong phủ kín. Một cảm giác kỳ lạ dẫn lối hắn, một sự thôi thúc không thể lý giải, như thể có một điều gì đó đang chờ đợi hắn khám phá.
Hắn đưa tay chạm vào lớp rêu phong dày đặc, mát lạnh và ẩm ướt. Khi ngón tay hắn lướt nhẹ, một điều kỳ diệu xảy ra. Lớp rêu phong tựa hồ như sống dậy, run rẩy và từ từ tách ra, hé lộ những phù văn cổ xưa được khắc sâu bên dưới. Chúng không phát sáng chói lòa như những trận pháp thông thường, mà chỉ toát ra một khí tức uy nghiêm và cổ xưa, nặng nề và bí ẩn, như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. Mùi đá lạnh đặc trưng của di tích càng trở nên rõ rệt hơn khi lớp rêu được vén đi, hòa quyện với mùi ẩm mốc và một chút mùi hương lạ lẫm mà Lâm Nhất chưa từng ngửi thấy, không phải ám khí, cũng không phải linh khí thuần túy, mà là một thứ gì đó mang theo sự khô khan của kiến thức bị niêm phong.
"Cảm giác này... nó không giống ám khí, nhưng cũng không phải linh khí thuần túy. Nó là... sự sắp đặt," Lâm Nhất thì thầm, ngón tay hắn dò dẫm trên từng đường nét phù văn, cảm nhận sự ráp rát của đá cổ. Những phù văn này phức tạp và tinh xảo đến mức khó tin, chúng không mang ý nghĩa của một trận pháp công kích hay phòng ngự, mà dường như là một loại văn tự cổ xưa, ghi chép lại một sự kiện nào đó. "Những nét khắc này... không phải do người thường làm được. Chúng mang theo dấu ấn của thời gian, của một loại quyền năng cổ xưa."
Trần Hạo cũng bước đến gần, đôi mắt lạnh lùng của hắn tập trung vào những phù văn. Hắn khẽ nhíu mày. "Phù văn cổ. Rất khó để giải đọc. Những ký tự này... ta chưa từng thấy bao giờ." Hắn vốn là một Huyết Kiếm Khách, kiến thức về trận pháp và phù văn không phải sở trường của hắn, nhưng với kinh nghiệm giang hồ, hắn hiểu được giá trị của những thứ cổ xưa như thế này. "Cần một người có kiến thức uyên thâm về cổ văn mới có thể hiểu được."
Mộ Dung Uyển Nhi, với kiến thức sâu rộng về y thuật và các loại thảo dược, cũng thường xuyên nghiên cứu các loại văn tự cổ để tìm hiểu về các bài thuốc thất truyền. Nàng quỳ xuống, đôi mắt trong veo chăm chú nhìn vào từng ký tự. Nàng đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào một phù văn, cảm nhận dòng năng lượng vi diệu đang chảy trong đó. "Để ta thử xem..." nàng nói, giọng nói nghiêm túc. Nàng bắt đầu lẩm nhẩm những từ ngữ cổ, cố gắng xâu chuỗi các ký tự lại với nhau. Thính giác của nàng nhạy bén, nàng dường như nghe thấy những tiếng thì thầm vô hình từ những phù văn đó, như những mảnh ký ức đang cố gắng được tái hiện.
Tô Mạt Nhi cũng tò mò ghé sát vào, đôi mắt to tròn lướt qua từng ký tự. Nàng không hiểu gì, nhưng lại cảm thấy một sự tò mò vô tận. "Uyển Nhi tỷ tỷ, tỷ có hiểu được không? Nó nói gì vậy?" Nàng hỏi, giọng líu lo, nhưng không dám làm phiền Mộ Dung Uyển Nhi quá nhiều. Nàng chỉ có thể nhìn Lâm Nhất, hy vọng hắn sẽ tìm ra điều gì đó.
Thời gian trôi qua thật chậm chạp trong không gian cổ kính này. Mộ Dung Uyển Nhi tập trung cao độ, đôi lúc nàng khẽ nhép môi, đôi lúc nàng lại nhíu mày suy nghĩ. Lâm Nhất đứng bên cạnh nàng, bảo vệ nàng khỏi bất kỳ mối nguy hiểm tiềm tàng nào, đồng thời cũng cố gắng cảm nhận những luồng khí tức từ phù văn. Hắn sử dụng Kinh Thư Vô Tự trong tâm hải, mặc dù nó không trực tiếp giải mã phù văn, nhưng lại giúp hắn cảm nhận được "ý" của chúng, một loại thông điệp không lời được gửi gắm qua hàng ngàn năm.
"Đây là... 'Khế ước'...," Mộ Dung Uyển Nhi đột nhiên thốt lên, giọng nàng có chút run rẩy vì kinh ngạc. Nàng dừng lại, cố gắng giải mã thêm. "Nó nói về một 'sự kiện vĩ đại'... một sự kiện thay đổi cả càn khôn. 'Huyễn Ảnh Cổ Thần'... 'Hắc Ám Mưu Đồ'..." Nàng nhắm mắt lại, như thể đang cố gắng nắm bắt những mảnh ghép còn sót lại trong tâm trí. "Và... 'Thiên Đạo Môn Kiến Lập'... trên nền tảng của một 'lời thề dối trá'..."
Những lời của Mộ Dung Uyển Nhi như tiếng sét đánh ngang tai. Lâm Nhất cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. "Thiên Đạo Môn Kiến Lập..." Hắn lặp lại, ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn bao giờ hết. Đây chính là mảnh ghép còn thiếu, là lời giải đáp cho những nghi vấn mà hắn đã ấp ủ bấy lâu. Lời thì thầm của Hắc Y Nhân thủ lĩnh trong ảo ảnh, giờ đây đã được xác thực bởi những phù văn cổ xưa này. Cái tên "Thiên Đạo Môn" không phải ngẫu nhiên được nhắc đến, nó là một phần của âm mưu, một kết quả của "Khế ước" cổ xưa này.
"Khế ước..." Lâm Nhất thì thầm, ngón tay hắn vẫn lướt trên phù văn, cảm nhận từng dòng ý niệm. "Những phù văn này hé lộ một 'hiệp ước' giữa Hắc Ám Cung và một thế lực khác để 'tái định nghĩa' tiên đạo. Không chỉ Hắc Y Nhân, không chỉ Tà Đạo Sĩ Mù... mà còn có kẻ khác đứng sau, hoặc đồng lõa với âm mưu này." Hắn cảm thấy một sự ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Mạng lưới dối trá này còn phức tạp hơn hắn tưởng, sâu rộng đến mức hắn không thể hình dung.
Tô Mạt Nhi, dù không hiểu hết ý nghĩa của từng từ, nhưng những cái tên "Thiên Đạo Môn" và "lời thề dối trá" cũng đủ khiến nàng bàng hoàng. "Thiên Đạo Môn... là một phần của âm mưu sao? Vậy những người tu sĩ trong đó... họ có biết không?" Nàng hỏi, giọng líu lo đầy vẻ hoài nghi.
Trần Hạo trầm mặc, đôi mắt hắn quét qua những phù văn, rồi lại nhìn về phía Lâm Nhất. "Nếu Thiên Đạo Môn cũng là một phần, thì sự việc này đã vượt xa khỏi tầm hiểu biết của chúng ta. Đây không chỉ là cuộc chiến giữa chính-tà, mà là cuộc chiến để định nghĩa lại 'đạo' của cả thế gian." Hắn siết chặt thanh huyết kiếm, cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai.
Lâm Nhất chậm rãi đứng dậy, ánh mắt hắn xa xăm nhìn về phía trước, nơi có vẻ là trung tâm của điện thờ đã sụp đổ. Hắn dẫn nhóm đi theo, bước chân nhẹ nhàng trên nền đá vụn, tiếng bước chân hòa vào tiếng gió rít, tạo nên một bản giao hưởng trầm buồn của quá khứ. Không khí càng lúc càng lạnh hơn, sương mù cũng dần dày đặc hơn, che khuất tầm nhìn, khiến mọi thứ trở nên mơ hồ và bí ẩn.
Khi đến trung tâm của điện thờ, Lâm Nhất dừng lại. Nơi đây từng là nơi đặt tượng thần linh hoặc là nơi các tu sĩ tụ họp hành lễ, giờ chỉ còn là một khoảng trống rộng lớn, bao quanh bởi những cột đá đổ nát và những bức tường loang lổ rêu phong. Ánh sáng cuối ngày càng yếu ớt, chỉ đủ để vẽ nên những cái bóng ma quái trên nền đất. Mùi đất đá cổ xưa, mùi ẩm mốc, mùi kim loại han gỉ càng trở nên nồng nặc hơn, hòa quyện với một chút mùi hương lạ lẫm, không thuộc về thế giới hiện tại. Lâm Nhất đứng đó, trầm tư, cố gắng xâu chuỗi những thông tin vừa tìm được từ phù văn với những gì hắn đã chứng kiến trong "tiếng vọng" lịch sử. Gương mặt hắn lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt lại bừng sáng sự thấu hiểu, như thể đã vén được một phần nào bức màn bí mật.
"Hắc Ám Cung không chỉ muốn hủy diệt Chân Đạo, họ muốn... thay thế nó," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn vang vọng trong không gian trống trải. "Họ đã tạo ra một 'tiên đạo' mới, một 'Chân Đạo' giả. Và Thiên Đạo Môn... có lẽ chính là 'Chân Đạo' giả mà họ đã tạo ra, một thiết chế được xây dựng trên nền tảng của dối trá, để kiểm soát và thao túng toàn bộ thế gian." Hắn nắm chặt Phù Trần Mộc, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng từ nó, như một sự đồng cảm với những gì hắn đang suy nghĩ.
Tô Mạt Nhi nghe vậy, đôi mắt to tròn của nàng lại một lần nữa mở to hết cỡ, nhưng giờ đây là sự bàng hoàng và đau lòng tột độ. "Vậy tất cả những gì chúng ta tin tưởng... đều là dối trá sao?" Nàng thì thầm, giọng nói líu lo thường ngày giờ đây trở nên yếu ớt, lạc điệu, như thể thế giới của nàng đang sụp đổ. "Những lời dạy của sư phụ, những tấm gương về tiên nhân, những câu chuyện về công lý... tất cả chỉ là một trò đùa sao?"
Trần Hạo khẽ thở dài, tiếng thở dài nặng nề hòa vào tiếng gió rít qua các khe đá, như một tiếng than thở của thời gian. "Một mạng lưới phức tạp hơn ta tưởng. Không thể chỉ đơn giản là thiện và ác." Hắn nhìn Lâm Nhất, ánh mắt u uất hơn bao giờ hết. "Nếu Thiên Đạo Môn, nơi được coi là trụ cột của chính đạo, cũng là một phần của âm mưu, thì chúng ta có thể tin tưởng vào ai? Ai là người thật sự đứng về phía Chân Đạo?"
Mộ Dung Uyển Nhi tiến đến gần Lâm Nhất, nàng khẽ đặt tay lên vai hắn. "Sự thật này có thể khiến chúng ta đau đớn, nhưng đó là sự thật. Chúng ta không thể nhắm mắt làm ngơ. Bệnh tật lòng người cần phải được chữa trị, dù nó có sâu rộng đến đâu." Nàng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt kiên định. "Huynh đã tìm thấy manh mối, đã nhìn thấy chân tướng. Chúng ta sẽ cùng huynh đối mặt."
Lâm Nhất quay đầu lại, nhìn ba người bạn đồng hành của mình. Hắn thấy trong mắt họ sự bàng hoàng, sự đau khổ, nhưng cũng là sự tin tưởng và quyết tâm. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận gánh nặng mới đè lên vai, nhưng đi kèm với đó là một quyết tâm sắt đá hơn bao giờ hết. "Sứ mệnh của 'Vô Tiên Chi Đạo' không chỉ là tìm kiếm chân lý, mà là vạch trần sự dối trá này, dù nó có sâu rộng đến đâu," hắn nói, giọng nói đã trở nên kiên định, không còn chút run rẩy nào. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Nếu tiên đạo đã bị bóp méo, thì chúng ta phải tự mình tìm lại Chân Đạo, dù phải đối mặt với bất kỳ thế lực hắc ám nào, dù sự thật có tàn khốc đến đâu đi chăng nữa."
Đột nhiên, một luồng khí tức lạ lướt qua, không gây hại, nhưng đủ để khiến cả nhóm cảnh giác. Nó không phải là ám khí của Hắc Ám Cung, cũng không phải là linh khí thuần túy của chính đạo. Nó mang một vẻ cổ xưa, tĩnh mịch, như một ánh mắt vô hình đang quan sát họ từ xa, một lời nhắc nhở rằng họ không đơn độc trong việc tìm kiếm sự thật, và rằng thế giới này còn ẩn chứa vô vàn bí ẩn chưa được hé lộ. Sương mù càng lúc càng dày đặc, nuốt chửng lấy hình bóng của bốn người giữa tàn tích cổ xưa. Lâm Nhất siết chặt Phù Trần Mộc, ánh mắt hắn giờ đây đã nhuốm màu của sự quyết liệt, của một hành trình không khoan nhượng để truy tìm Chân Đạo và vạch trần tất cả những dối trá đã che phủ hồng trần suốt ba ngàn năm qua. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy hiểm nguy và những sự thật đau lòng, nhưng hắn đã sẵn sàng.