Sương mù càng lúc càng dày đặc, nuốt chửng lấy hình bóng của bốn người giữa tàn tích cổ xưa. Lâm Nhất siết chặt Phù Trần Mộc, ánh mắt hắn giờ đây đã nhuốm màu của sự quyết liệt, của một hành trình không khoan nhượng để truy tìm Chân Đạo và vạch trần tất cả những dối trá đã che phủ hồng trần suốt ba ngàn năm qua. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy hiểm nguy và những sự thật đau lòng, nhưng hắn đã sẵn sàng. Tiếng gió rít qua những khe đá đổ nát như một khúc ai ca thê lương, hòa cùng với tiếng vọng của bước chân Lâm Nhất và những người bạn đồng hành. Mỗi bước đi của họ đều cẩn trọng, như sợ làm kinh động đến linh hồn của một quá khứ đã ngủ yên quá lâu, hay có lẽ, sợ đánh thức những tai ương vẫn còn ẩn mình trong lớp bụi thời gian.
Càng dấn thân sâu vào lòng Cổ Thần Di Tích, không gian càng trở nên u tịch và cổ kính. Những tàn tích kiến trúc hùng vĩ một thời giờ chỉ còn là những khối đá khổng lồ mục nát, phủ đầy rêu phong và dấu vết của sự hủy diệt. Các bức tường loang lổ, những cột đá vỡ vụn, và những bức tượng thần linh đã đổ nát, mất đi hình hài, chỉ còn trơ trọi những vết tích của một nền văn minh đã từng rực rỡ, nhưng nay đã chìm vào quên lãng. Mỗi góc khuất, mỗi khoảng trống đều như chứa đựng một câu chuyện bi thương, một lời thì thầm của dĩ vãng, khiến lòng người không khỏi chùng xuống.
Linh khí trong di tích đã biến chất đến lạ thường. Nó không còn là nguồn năng lượng thanh khiết, nuôi dưỡng vạn vật, mà trở thành một thứ khí tức nặng nề, âm u, mang theo mùi ẩm mốc của đất đá cổ xưa, mùi kim loại han gỉ của những vật phẩm đã bị thời gian bào mòn, và một thứ mùi tanh nồng khó tả, như thể có điều gì đó đã bị thối rữa từ sâu thẳm trong lòng đất. Không khí lạnh lẽo, ẩm ướt bao trùm lấy họ, len lỏi qua từng thớ vải mỏng manh, thấm vào da thịt, tạo nên một cảm giác ớn lạnh không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần.
Lâm Nhất đi trước, Phù Trần Mộc trong tay hắn khẽ rung lên, những sợi phất trần trắng ngà như cảm nhận được sự bất thường của linh khí xung quanh. Đôi mắt đen láy của hắn quét qua từng chi tiết, từng phù văn cổ xưa khắc trên đá, dù đã mờ nhạt theo thời gian nhưng vẫn toát lên một vẻ thần bí khó giải. Hắn cố gắng xâu chuỗi những mảnh ký ức về "tiếng vọng" của Hắc Y Nhân với những gì đang hiện hữu trước mắt. Hắn cảm thấy mình đang đi trên một ranh giới mong manh giữa thực tại và ảo ảnh, giữa sự thật và dối trá, nơi mà mọi thứ đều bị bóp méo, méo mó đến mức đáng sợ.
"Càng sâu, càng cảm thấy sự mục ruỗng này ăn sâu vào tận cốt lõi," Lâm Nhất khẽ thì thầm, giọng hắn trầm trầm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn không chỉ nói về sự mục nát của kiến trúc, mà còn về sự mục ruỗng của Chân Đạo, của niềm tin, của cả một thế giới đã bị thao túng. Hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, một gánh nặng của chân lý, của sự thật mà hắn đang dần khám phá.
Mộ Dung Uyển Nhi bước đến gần Lâm Nhất hơn, ánh mắt nàng lo lắng quét qua khung cảnh hoang tàn. Dung mạo thanh tú của nàng giờ đây nhuốm một vẻ ưu tư. "Khí tức này... thật khiến người ta bất an," nàng nói, giọng dịu dàng nhưng ẩn chứa sự cảnh giác. Nàng có thể cảm nhận rõ ràng sự biến chất của linh khí, nó len lỏi vào từng tế bào, khiến tâm thần bất an, như có một bàn tay vô hình đang cố gắng khuấy động những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong lòng người. "Nó không chỉ là sức mạnh tà ác, mà là một thứ gì đó âm thầm ăn mòn, mục rữa từ bên trong."
Tô Mạt Nhi, dù vẫn giữ được vẻ hoạt bát thường ngày, nhưng đôi mắt to tròn của nàng giờ đây cũng ánh lên vẻ nghiêm trọng. Nàng không còn líu lo như trước, thay vào đó là sự cảnh giác cao độ. Nàng khẽ siết chặt tay vào vạt áo, cố gắng xoa dịu nỗi lo lắng đang dâng lên trong lòng. "Có vẻ như chúng ta đã chạm đến ranh giới của một điều gì đó đáng sợ," nàng thì thầm, tiếng nói nhỏ xíu như tiếng chuồn chuồn bay. "Những gì chúng ta đã thấy, những gì chúng ta đang cảm nhận... tất cả đều là một phần của bức màn đen tối đã che phủ thế gian suốt ba ngàn năm qua."
Trần Hạo, Huyết Kiếm Khách, vẫn giữ vẻ trầm mặc cố hữu. Hắn đi sau cùng, ánh mắt lạnh lùng quét khắp mọi phía, như một con đại bàng săn mồi, không bỏ sót bất kỳ một dấu hiệu bất thường nào. Thanh kiếm cổ màu huyết trên lưng hắn khẽ rung lên, một sự cộng hưởng tinh tế với khí tức biến chất xung quanh. Hắn không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của hắn là một điểm tựa vững chắc cho cả nhóm. Hắn biết rõ sự nguy hiểm đang rình rập, và hắn đã sẵn sàng đối mặt.
Lâm Nhất nhìn lên bầu trời bị che phủ bởi những khối đá đổ nát, chỉ còn sót lại một vệt sáng yếu ớt của ban ngày. Hắn chợt nhớ đến câu nói của sư phụ mình: "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm." Nhưng nếu ngay cả tiên đạo cũng bị bóp méo, bị biến chất, thì cái "tâm" đó có còn giữ được sự trong sạch? Hắn biết, con đường phía trước sẽ không chỉ là những trận chiến bằng thần thông, mà còn là những cuộc đấu tranh nội tâm, những sự lựa chọn đau đớn để giữ vững chân lý.
Họ tiếp tục tiến bước, sâu hơn vào lòng di tích. Mỗi bước chân là một sự chiêm nghiệm, một sự đối mặt với sự thật tàn khốc. Không gian nơi đây dường như bị bẻ cong, thời gian bị kéo giãn, và mọi thứ đều mang một vẻ huyền bí, u ám, như một lời cảnh báo về những hiểm họa tiềm tàng. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng linh khí ở đây đã bị vấy bẩn, và tình người cũng bị thao túng bởi một thứ quyền năng hắc ám. Lâm Nhất cảm thấy như mình đang đọc một cuốn kinh thư cổ xưa, mỗi trang đều chứa đựng những bí mật kinh hoàng, những lời giải đáp cho những câu hỏi đã ám ảnh hắn bấy lâu nay. Hắn hiểu rằng, để tìm thấy Chân Đạo, hắn phải dấn thân vào những nơi tăm tối nhất, đối mặt với những sự thật phũ phàng nhất. Đó là định mệnh của hắn, là sứ mệnh của Vô Tiên Chi Đạo.
***
Sau một hồi tìm kiếm trong sự im lặng nặng nề, nhóm Lâm Nhất phát hiện một khu vực bị phong tỏa bởi một kết giới màu đen mờ ảo. Nó không phải là một rào cản vật lý rõ ràng, mà là một lớp sương khói đặc quánh, u ám, cuộn xoáy không ngừng, phát ra một thứ âm khí lạnh lẽo thấu xương. Ánh sáng hiếm hoi từ bên ngoài dường như bị nuốt chửng hoàn toàn khi chạm vào lớp kết giới này, khiến khu vực phía sau nó chìm trong bóng tối thăm thẳm, chỉ thỉnh thoảng lóe lên những tia sáng yếu ớt như ảo ảnh.
Phía sau kết giới là tàn tích của một thư phòng cổ đại. Những kệ sách đã hóa thành tro bụi, mục nát theo thời gian, nhưng vẫn còn đó những dấu vết của một kho tàng tri thức khổng lồ. Tuy nhiên, thay vì cảm giác của sự uyên bác và thanh tịnh, nơi đây lại toát ra một khí tức tà ác mạnh mẽ, nồng nặc mùi ẩm mốc, mùi giấy mục, và một thứ mùi kim loại han gỉ, nhưng tất cả đều bị pha trộn bởi một thứ linh khí biến chất, như thể chính những tri thức từng được lưu giữ ở đây đã bị vấy bẩn, bị bóp méo. Từng luồng âm khí đen kịt từ bên trong thư phòng không ngừng bùng phát, va đập vào kết giới, tạo nên những âm thanh rì rầm như tiếng than khóc của hàng ngàn linh hồn bị giam cầm.
"Kết giới này không phải do linh khí thông thường tạo thành," Huyết Kiếm Khách Trần Hạo lên tiếng, giọng hắn lạnh lùng, dứt khoát, cắt xuyên qua sự tĩnh mịch đáng sợ của không gian. Ánh mắt hắn sắc như lưỡi kiếm, nhìn thẳng vào lớp sương khói đen huyền ảo. "Nó mang theo một sức mạnh cổ xưa, một sự phong tỏa tà ác. Có thứ gì đó rất cổ xưa và tà ác bên trong, một sự tồn tại đã bị phong ấn từ lâu, hoặc đang được bảo vệ một cách nghiêm ngặt." Hắn khẽ đặt tay lên chuôi kiếm, sẵn sàng cho bất kỳ điều gì có thể xảy ra. Sự trầm mặc của hắn không che giấu được sự cảnh giác tột độ.
Lâm Nhất khẽ nhíu mày, đôi mắt sâu thẳm của hắn phản chiếu lớp kết giới đen kịt. Hắn cảm nhận được sự rung động từ Phù Trần Mộc trong tay, nó không chỉ là sự cảnh báo, mà còn là một sự thôi thúc, như thể nó đang cố gắng liên lạc với một thứ gì đó đã bị chôn vùi. Hắn bước đến gần kết giới hơn, cảm nhận rõ rệt hơn luồng khí lạnh lẽo, mang theo một cảm giác quặn thắt nơi lồng ngực. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh tâm thần, bởi hắn biết, đây chính là nơi mà sự thật sẽ được hé lộ, dù nó có tàn khốc đến đâu.
"Đây chính là nơi sự biến chất bắt đầu... một 'hạt giống dối trá' đã được gieo mầm," Lâm Nhất trầm giọng nói, ánh mắt hắn như xuyên thấu qua lớp kết giới, nhìn vào tận cùng của thư phòng cổ đại. Hắn nhớ lại những lời phù văn đã giải mã, những mảnh ghép về "hiệp ước" giữa Hắc Ám Cung và một thế lực khác để "tái định nghĩa" tiên đạo. Nếu đây là một thư phòng, thì có lẽ nó từng chứa đựng những tri thức, những kinh sách, và có thể, chính tại nơi đây, những tri thức đó đã bị bóp méo, bị biến chất, trở thành nền tảng cho một "tiên đạo giả tạo". "Họ không chỉ muốn hủy diệt Chân Đạo, họ muốn thay thế nó bằng một thứ gì đó, một thứ đạo lý được xây dựng trên sự lừa dối, để thao túng và kiểm soát."
Tô Mạt Nhi lùi lại một bước, đôi mắt to tròn của nàng lộ rõ vẻ sợ hãi. Nàng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên mình, như thể không gian xung quanh đang co lại, nuốt chửng lấy mọi ánh sáng và hy vọng. "Một hạt giống dối trá... nghe thật đáng sợ," nàng thì thầm, giọng líu lo thường ngày giờ đây mang một vẻ run rẩy. Nàng biết, những gì đang chờ đợi họ ở phía trước không chỉ là nguy hiểm về thể xác, mà còn là sự đe dọa đến niềm tin, đến cả những giá trị mà nàng đã tin tưởng suốt cuộc đời.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ đặt tay lên vai Lâm Nhất, ánh mắt nàng kiên định, dù trong đó vẫn ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc. "Bất kể hạt giống đó là gì, chúng ta cũng phải nhổ bỏ nó, dù nó có cắm rễ sâu đến đâu," nàng nói, giọng nàng tuy nhẹ nhàng nhưng lại mang một sức mạnh tiềm ẩn, một ý chí không thể lay chuyển. "Đã đến nước này, không thể quay đầu. Chúng ta phải đối mặt với sự thật, dù nó có đau đớn đến mấy."
Lâm Nhất gật đầu, hắn đưa tay chạm nhẹ vào lớp kết giới đen. Ngay lập tức, một luồng năng lượng lạnh buốt, mang theo một cảm giác thù hận và căm ghét cuộn xoáy, cố gắng xuyên thấu vào tâm trí hắn. Hắn cảm thấy như hàng ngàn tiếng thì thầm đang vây lấy hắn, những tiếng thì thầm đầy oán hận và phẫn nộ, nhưng cũng đầy sự kiêu ngạo và tự tin. "Chân lý của các ngươi chỉ là sự dối trá... một sự thao túng lòng người!" Hắn lặp lại những lời mình đã nói ở chương trước, như một sự khẳng định, một sự đối đầu trực tiếp với cái ý niệm tà ác đang cố gắng xâm nhập.
Sự tiếp xúc của Lâm Nhất với kết giới đã kích hoạt một phản ứng dữ dội từ bên trong. Lớp sương khói đen của kết giới cuộn xoáy mạnh hơn, và từ sâu thẳm thư phòng, một luồng âm khí bùng phát dữ dội, không còn là những tiếng rì rầm yếu ớt, mà là một tiếng gào thét méo mó, đầy thù hận, vọng ra, như thể một thực thể cổ xưa đã bị đánh thức khỏi giấc ngủ vĩnh hằng. Toàn bộ Cổ Thần Di Tích dường như rung chuyển nhẹ, những hạt bụi li ti rơi xuống từ trần đá, tạo nên một cảnh tượng vừa kỳ vĩ vừa đáng sợ.
Lâm Nhất biết, đã đến lúc phải đối mặt. Hắn nắm chặt Phù Trần Mộc, ánh mắt hắn không còn vẻ trầm tư, mà thay vào đó là sự quyết tâm rực cháy. Hắn không chỉ muốn phá vỡ kết giới này, mà còn muốn thấu hiểu, muốn "đọc" được những bí mật mà nó đang che giấu, những lời dối trá đã được gieo mầm tại nơi đây, những chân lý bị bóp méo đã hình thành nên "tiên đạo giả tạo". Con đường phía trước đầy hiểm nguy, nhưng cũng đầy hứa hẹn về những sự thật sẽ được phơi bày.
***
Tiếng gào thét méo mó, đầy thù hận từ bên trong kết giới đen bỗng trở nên dữ dội hơn, như một tiếng sấm rền vang trong lòng đất. Lớp sương khói đen cuộn xoáy kịch liệt, rồi đột ngột mở ra, hé lộ một bóng đen mờ ảo, cao lớn và vạm vỡ, nhưng không có hình hài rõ ràng, như được tạo nên từ chính những luồng âm khí tà ác nhất. Đó là tàn niệm của Hắc Y Nhân, một dấu vết còn sót lại từ ba ngàn năm trước, mang theo sức mạnh kinh hoàng và ý chí thao túng bất diệt. Đôi mắt đỏ rực như máu của nó lóe lên trong bóng tối, nhìn thẳng vào nhóm Lâm Nhất, mang theo một sự căm ghét sâu sắc, một sự khinh miệt đối với những kẻ dám chạm vào bí mật của nó.
Không đợi nhóm Lâm Nhất kịp phản ứng, tàn niệm Hắc Y Nhân đã lao tới. Nó không di chuyển bằng cách bước đi, mà trôi đi như một bóng ma, nhanh như chớp giật, tạo ra những luồng gió xoáy lạnh lẽo mang theo mùi tanh nồng của máu khô và âm khí.
"Những kẻ mưu đồ vạch trần... sẽ phải chịu sự trừng phạt của Chân Lý Tối Cao!" Giọng nói của tàn niệm méo mó, không rõ là tiếng người hay tiếng quỷ, như hàng ngàn linh hồn bị giam cầm đang gào thét cùng lúc, xuyên thẳng vào tâm trí, cố gắng bẻ gãy ý chí của họ. Nó không chỉ là một lời đe dọa, mà là một sự khẳng định của một niềm tin sắt đá, dù là niềm tin vào sự dối trá.
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo là người đầu tiên ra tay. Với tiếng "xoẹt" sắc lạnh, thanh kiếm cổ màu huyết của hắn đã rời vỏ, xé toạc không khí bằng một luồng kiếm khí mạnh mẽ, đỏ rực như máu, mang theo ý chí kiên định của một kẻ đã trải qua vô vàn sinh tử. Kiếm khí của hắn không chỉ là sức mạnh vật lý, mà còn là sự tập trung của ý niệm, của sự bảo vệ. Nó va chạm với bóng đen mờ ảo của tàn niệm Hắc Y Nhân, tạo ra một tiếng nổ vang vọng, làm rung chuyển cả thư phòng cổ đại. Ám khí đen và kiếm khí đỏ va vào nhau, tạo nên những tia lửa điện tóe ra, rực sáng trong không gian u tối.
Tô Mạt Nhi nhanh nhẹn rút ra những lá bùa chú được vẽ bằng chu sa đỏ tươi, đôi tay nhỏ nhắn thoăn thoắt niệm chú, tung ra những luồng linh quang rực rỡ. Nàng không mạnh về cận chiến, nhưng bùa chú của nàng có thể gây nhiễu loạn và làm chậm đối thủ. Những lá bùa bay lượn như những cánh bướm lửa, bám vào bóng đen của tàn niệm, cố gắng kiềm chế nó. Giọng nàng líu lo, nhưng giờ đây là những câu chú ngữ đầy sức mạnh, ánh mắt to tròn của nàng lộ rõ vẻ cảnh giác và quyết tâm. Nàng không muốn Lâm Nhất phải một mình gánh chịu mọi gánh nặng.
Mộ Dung Uyển Nhi giữ vững tâm thần, nàng rút ra những kim châm bạc lấp lánh, nhưng không phải để tấn công. Nàng là một y giả, và nhiệm vụ của nàng là bảo vệ, là chữa trị. Nàng nhanh chóng bày ra một kết giới phòng ngự bằng linh khí thanh khiết, bao bọc lấy cả nhóm, cố gắng xua đi những luồng âm khí đang cố gắng xâm nhập vào cơ thể và tâm trí họ. Nàng biết, bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng bệnh tật lòng người, đặc biệt là sự thao túng niềm tin, mới là điều khó chữa nhất. Nàng phải giữ cho mọi người một tâm trí minh mẫn.
Lâm Nhất đứng vững ở trung tâm, đôi mắt hắn không rời khỏi tàn niệm Hắc Y Nhân. Hắn không vội vã tấn công. Hắn biết rằng, đối phó với một thực thể như thế này, sức mạnh đơn thuần có thể không đủ. Hắn cần phải thấu hiểu, cần phải "đọc" được bản chất của nó, để tìm ra điểm yếu, hoặc quan trọng hơn, để thu thập thêm những mảnh ghép về âm mưu của Hắc Ám Cung. Hắn nâng Phù Trần Mộc lên, không phải để khai triển thần thông tấn công, mà để trấn áp và cảm ứng. Những sợi phất trần trắng ngà khẽ vẫy, tạo ra những luồng linh quang mềm mại, cố gắng xuyên qua lớp âm khí dày đặc của tàn niệm.
"Chân lý của các ngươi chỉ là sự dối trá... một sự thao túng lòng người!" Lâm Nhất trầm giọng nói, ánh mắt hắn kiên định, như thể đang đối thoại trực tiếp với một thực thể vô hình. Hắn không chỉ nói với tàn niệm trước mặt, mà còn nói với chính mình, khẳng định lại mục đích của mình. "Các ngươi đã gieo rắc hạt giống nghi ngờ, đã bóp méo lẽ phải, đã xây dựng một 'tiên đạo' giả tạo trên nền tảng của sự lừa dối!"
Tàn niệm Hắc Y Nhân dường như bị lời nói của Lâm Nhất kích động. Nó phát ra một tiếng gào thét chói tai hơn, và hình dạng mờ ảo của nó trở nên rõ ràng hơn một chút, như thể nó đang cố gắng ngưng tụ. Từ trong cơ thể nó, hàng ngàn sợi tơ đen mờ ảo bắn ra, như những xúc tu, xuyên qua không gian, cố gắng quấn lấy Lâm Nhất và những người bạn. Đó không chỉ là đòn tấn công vật lý, mà còn là sự xâm nhập vào tâm trí, cố gắng gieo rắc sự hoài nghi, nỗi sợ hãi, và những lời dối trá.
Huyết Kiếm Khách chém ra những luồng kiếm khí sắc bén, cắt đứt những sợi tơ đen. Tô Mạt Nhi liên tục tung bùa chú, tạo ra những lá chắn linh quang, nhưng những sợi tơ đen vẫn không ngừng tuôn ra, như một dòng suối vô tận của sự tà ác. Mộ Dung Uyển Nhi phải dồn hết sức lực để duy trì kết giới phòng ngự, khuôn mặt nàng tái nhợt vì căng thẳng.
Lâm Nhất không lùi bước. Hắn biết, đây là cơ hội duy nhất để hắn thấu hiểu sâu hơn về bản chất của 'tiên đạo giả'. Hắn nhắm mắt lại, dồn toàn bộ tâm trí vào Phù Trần Mộc, cho phép nó tiếp xúc trực tiếp với một sợi tơ đen đang cố gắng xâm nhập vào kết giới phòng ngự. Cảm giác lạnh lẽo, ghê tởm lập tức tràn ngập tâm trí hắn, nhưng hắn không kháng cự. Hắn để nó xâm nhập, để nó tiết lộ những gì nó mang theo.
Qua Phù Trần Mộc, Lâm Nhất không chỉ cảm nhận được sự thù hận và ý chí thao túng của tàn niệm Hắc Y Nhân, mà còn "nhìn thấy" được những mảnh ghép rời rạc của một quá khứ xa xăm. Hắn thấy những hình ảnh mơ hồ về những cuốn kinh thư cổ xưa bị đốt cháy, những lời tiên tri bị bóp méo, những vị chân tiên bị hạ bệ, và những kẻ phàm trần bị tẩy não, tin vào một "chân lý" giả tạo. Hắn thấy một mạng lưới phức tạp được giăng ra, không chỉ để hủy diệt Chân Đạo, mà để thay thế nó bằng một thứ niềm tin mới, một thứ đạo lý mới, mà theo lời của tàn niệm Hắc Y Nhân, chính là "Chân Lý Tối Cao" mà chúng đã tạo ra.
Hắn nhận ra rằng, sự thao túng của Hắc Ám Cung không chỉ dừng lại ở việc kiểm soát vật chất hay sức mạnh, mà còn là thao túng "ý niệm" và "niềm tin" của con người. Chúng đã biến đổi sự khao khát tiên đạo thành một sự mê muội mù quáng, biến sự tìm kiếm chân lý thành một sự phục tùng tuyệt đối. Thiên Đạo Môn, nơi được coi là trụ cột của chính đạo, có lẽ chính là đỉnh cao của sự thao túng đó, một thiết chế được xây dựng để duy trì "Chân Lý Tối Cao" của Hắc Ám Cung.
Lâm Nhất mở mắt, ánh mắt hắn tràn ngập sự kinh hoàng, nhưng cũng đầy sự thấu hiểu. Hắn cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đè lên vai, không chỉ là gánh nặng của việc vạch trần một sự dối trá, mà là gánh nặng của việc thức tỉnh cả một thế giới đã bị lừa dối hàng thiên niên kỷ. Sự hoài nghi về khả năng của bản thân trước một thế lực quá lớn chợt dâng lên, nhưng ngay lập tức bị xua tan bởi quyết tâm sắt đá. Hắn biết, đây không còn là cuộc chiến của riêng hắn, mà là cuộc chiến của chân lý.
"Các ngươi không thể thao túng được tất cả!" Lâm Nhất gầm lên, giọng hắn vang vọng, mang theo một sức mạnh tinh thần không thể lay chuyển. Hắn vung Phù Trần Mộc, lần này không phải để cảm ứng, mà là để trấn áp và thanh tẩy. Một luồng linh quang thuần khiết, mạnh mẽ từ Phù Trần Mộc bùng phát, va chạm trực diện với tàn niệm Hắc Y Nhân.
Tàn niệm Hắc Y Nhân bị đẩy lùi, nó gào thét trong đau đớn, hình dạng mờ ảo của nó trở nên yếu ớt hơn. Luồng linh quang của Phù Trần Mộc không chỉ tấn công vật lý, mà còn thanh tẩy những ý niệm tà ác, những lời dối trá mà nó mang theo. Trong khoảnh khắc nó bị đẩy lùi, một vật phẩm nhỏ bé, đen tuyền, như một mảnh kim loại đã bị nung chảy và đông cứng lại, rơi ra từ cơ thể nó, va vào nền đất đá cổ xưa.
Tàn niệm Hắc Y Nhân không còn duy trì được hình dạng. Nó tan biến vào những luồng âm khí đen kịt, cố gắng thoát ra khỏi thư phòng, nhưng những lời thì thầm cuối cùng của nó vẫn vang vọng trong tâm trí Lâm Nhất: "Ngươi không thể thay đổi được gì... Chân Lý Tối Cao đã được định đoạt... Định mệnh của ngươi cũng vậy..."
Nhóm Lâm Nhất vẫn đứng đó, thở dốc, không khí nặng nề như thể vừa trải qua một cơn bão tố. Sương mù lại tràn vào thư phòng, nuốt chửng lấy những tàn tích đổ nát. Lâm Nhất tiến lại gần vật phẩm nhỏ bé vừa rơi ra. Nó phát ra một ánh sáng yếu ớt, đen mờ, nhưng lại mang theo một năng lượng cổ xưa, đầy bí ẩn, như một mảnh ghép quan trọng của một câu đố lớn. Hắn cúi xuống nhặt nó lên, cảm nhận sự lạnh lẽo và một luồng thông tin mơ hồ truyền đến từ nó. Đây không chỉ là một di vật, mà là một dấu ấn năng lượng, một chìa khóa để mở ra những bí mật tiếp theo của Hắc Ám Cung và mối liên hệ của chúng với Thiên Đạo Môn. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm, và giờ đây, Lâm Nhất biết, hắn đã chạm đến một trong những nút thắt quan trọng nhất của sự dối trá đã vây hãm thế gian. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy những sự thật đau lòng, nhưng hắn đã có thêm một mảnh ghép, một tia hy vọng để vạch trần tất cả.