Vô tiên chi đạo
Chương 306

Tiếng Vọng Đại Tiên Chiến: Biến Chất Nguồn Cội

4248 từ
Mục tiêu: Cho phép Lâm Nhất trải nghiệm sâu sắc hơn về hành động tàn độc của Hắc Y Nhân trong quá khứ (khoảng 3000 năm trước) tại Cổ Thần Di Tích.,Làm rõ cách Hắc Y Nhân cố gắng khai thác một bí mật cổ xưa liên quan đến Đại Tiên Chiến để biến chất Chân Đạo và gieo mầm 'tiên đạo' giả tạo.,Liên kết trực tiếp hành động này với 'Hạt Giống Dối Trá' và sự hình thành của Thiên Đạo Môn, làm sâu sắc thêm nhận thức của Lâm Nhất về âm mưu.,Tăng cường xung đột nội tâm và gánh nặng trên vai Lâm Nhất khi hắn đối diện với quy mô của sự thao túng lịch sử.,Gieo mầm cho những khám phá tiếp theo về các yếu tố cốt lõi của Đại Tiên Chiến và sự suy tàn của Chân Đạo.
Nhân vật: Lâm Nhất, Hắc Y Nhân, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo)
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, bí ẩn, căng thẳng, kinh hoàng.
Kết chương: [object Object]

Lâm Nhất cúi người, bàn tay gầy guộc chạm khẽ vào vật phẩm đen tuyền vừa rơi ra từ tàn niệm Hắc Y Nhân. Nó nhỏ bé, lạnh lẽo, như một mảnh kim loại đã bị nung chảy rồi đông cứng lại trong màn đêm vô tận, nhưng ẩn chứa một năng lượng cổ xưa đến đáng sợ, một bí ẩn đã ngủ vùi hàng thiên niên kỷ. Ngay khi những ngón tay hắn khẽ khàng lướt qua bề mặt lạnh lẽo của nó, một luồng xung lực mạnh mẽ, như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí, đột ngột bùng phát. Toàn thân hắn run rẩy kịch liệt, đôi mắt đen láy bỗng trở nên vô hồn, nhìn xuyên qua không gian, nhưng lại dường như đang nhìn về một nơi rất xa xôi, một quá khứ đã chôn vùi.

Vạn vật xung quanh như ngừng lại, thời gian bị bẻ cong. Không gian thư phòng đổ nát bỗng chốc mờ đi, những bức tường đá mục nát, những giá sách trống rỗng, và cả hình bóng lo lắng của Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Huyết Kiếm Khách cũng nhòe dần, tan chảy vào hư vô. Lâm Nhất cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như một chiếc lá khô bị cuốn vào lốc xoáy của thời gian, không còn cảm giác của trọng lượng hay sự hiện hữu vật lý. Hắn biết, đây không phải là một ảo ảnh đơn thuần, mà là một 'ký ức sống', một dòng chảy chân thực của quá khứ đang ùa về, mạnh mẽ hơn bất kỳ trải nghiệm nào trước đây. Nó không chỉ là những mảnh ghép rời rạc, mà là cả một dòng sông lịch sử đang hiện hữu ngay trước mắt hắn.

Khung cảnh trước mắt Lâm Nhất dần trở nên rõ nét. Hắn thấy mình không còn đứng trong thư phòng đổ nát nữa, mà là giữa một vùng đất cấm địa, nơi mà linh khí bị bóp méo đến mức đáng sợ. Không phải chiến trường Đại Tiên Chiến như hắn từng mường tượng qua những "tiếng vọng" mơ hồ, mà là một nơi chốn thâm u, ẩn mình trong lòng đất sâu thẳm, được bao bọc bởi những vách đá sừng sững, cao vút như những cột trụ chống trời đã bị thời gian gặm nhấm. Kiến trúc nơi đây hùng vĩ đến mức khiến người ta phải choáng váng, những khối đá khổng lồ được chạm khắc những phù văn cổ xưa, dị biệt, không thuộc bất kỳ hệ thống nào mà Lâm Nhất từng biết. Chúng uốn lượn, xoắn xuýt, tựa như những con rắn khổng lồ đang cố gắng thoát ly khỏi sự ràng buộc của vật chất. Những bức tượng thần linh, cao lớn đến mức phải ngửa cổ mới nhìn thấy hết, nay đã đổ nát tan tành, đầu lìa khỏi thân, tay chân gãy vụn, nằm ngổn ngang dưới nền đất ẩm ướt. Duy chỉ có một vài kiến trúc trung tâm vẫn còn nguyên vẹn một cách kỳ lạ, tỏa ra thứ khí tức cổ xưa, thần bí nhưng cũng đầy rẫy sự u ám, như thể chúng đã hấp thụ mọi niềm đau và sự biến chất của hàng thiên niên kỷ.

Tiếng gió rít qua những khe đá, không phải là tiếng gió trong trẻo của rừng núi, mà là tiếng gào thét ai oán, não nề, như hàng vạn linh hồn đang rên rỉ vì thống khổ. Tiếng vọng của bước chân Lâm Nhất, dù hắn biết mình chỉ là một bóng ma vô hình, vẫn vang lên một cách kỳ lạ trong không gian rộng lớn, hòa lẫn với những tiếng động lạ không rõ nguồn gốc, khi thì như tiếng nước nhỏ giọt đều đều, khi thì như tiếng kim loại va chạm khẽ khàng, rồi lại là tiếng đá vụn thi thoảng rơi xuống từ những vòm đá cao vút. Mùi hương ở đây cũng khác lạ, không còn là mùi đất đá cổ xưa đơn thuần, mà pha lẫn mùi ẩm mốc nặng nề, mùi kim loại han gỉ khó chịu, và đặc biệt là mùi linh khí đã biến chất, một thứ mùi tanh nồng, ngai ngái, như thể sinh mệnh đang bị thối rữa từ bên trong.

Bầu không khí u tịch, cổ kính, thần bí nhưng đồng thời cũng vô cùng nguy hiểm. Cảm giác như thời gian ở nơi đây đã ngừng trôi, mọi thứ bị đóng băng trong một khoảnh khắc vĩnh cửu của sự biến chất và suy tàn. Mỗi góc khuất, mỗi cái bóng đổ dài trên những khối đá lởm chởm đều có thể ẩn chứa một bí mật kinh hoàng hoặc một hiểm họa chết người. Lâm Nhất cảm thấy một sự đè nén vô hình, như một tảng đá khổng lồ đang đè nặng lên lồng ngực. Hắn không thể thở, nhưng cũng không cần thở, vì hắn chỉ là một người quan sát, một phần của ký ức.

Giữa không gian ghê rợn ấy, một nhóm Hắc Y Nhân đang tiến hành một nghi lễ quỷ dị. Chúng không còn là những tàn niệm yếu ớt mà hắn từng đối mặt, mà là những thực thể sống động, đầy sức mạnh và sự cuồng tín. Bộ y phục đen tuyền che kín toàn thân, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lẽo, vô cảm, ánh lên những tia sáng đỏ quỷ dị dưới ánh sáng ma mị của những ngọn lửa xanh bập bùng. Chúng đứng xung quanh một bệ đá cổ xưa, nơi một luồng năng lượng đen tối cuồn cuộn bốc lên, xoắn vặn như một con mãng xà khổng lồ đang giãy giụa. Lâm Nhất nhận ra, đây là một nguồn năng lượng cổ xưa, tinh khiết, nhưng giờ đây đang bị biến dạng đến mức không thể nhận ra.

Hắn nhìn thấy một thủ lĩnh Hắc Y Nhân, với vóc dáng cao lớn hơn cả những kẻ còn lại, vung tay lên. Tiếng chú ngữ trầm thấp, cổ quái bắt đầu vang vọng, không phải là ngôn ngữ của loài người, mà là những âm thanh quỷ dị, như tiếng thì thầm của vực sâu, tiếng rít gào của gió độc, tiếng nứt vỡ của xương cốt. Những phù văn trên đá bỗng chốc phát sáng, không phải ánh sáng vàng kim của chân đạo, mà là ánh sáng xanh biếc, tím đen, vặn vẹo như những xúc tu của quái vật. Chúng bắt đầu bò lan trên những bức tường đá, trên những pho tượng đổ nát, như những vết nứt xấu xí đang gặm nhấm vẻ đẹp cổ kính.

"Đây là... nguồn cội của sự biến chất sao? Chúng đang làm gì...?" Lâm Nhất thầm nghĩ, một cảm giác kinh hoàng dâng lên trong lòng hắn. Hắn cố gắng thấu hiểu, cố gắng nắm bắt từng mảnh ghép của nghi lễ này. Hắn thấy chúng không chỉ đơn thuần là hút lấy năng lượng, mà là đang "cấy ghép" một thứ gì đó vào nguồn năng lượng tinh khiết kia. Một thứ "ý niệm", một thứ "niềm tin" bị bóp méo, được hình thành từ sự dối trá và khát vọng quyền lực.

Hắn nhìn thấy những Hắc Y Nhân khác đang cầm những pháp khí kỳ dị, chúng không phải là kiếm, là phủ, là đao, mà là những vật phẩm làm từ xương cốt đen kịt, được khảm những viên đá quý màu đỏ sẫm như máu đông. Chúng giơ cao pháp khí, rồi đâm thẳng vào luồng năng lượng đen tối, như những bác sĩ phẫu thuật đang cố gắng cấy ghép một khối u ác tính vào một cơ thể sống. Mỗi lần pháp khí đâm xuống, một tiếng rít gào đau đớn vang lên từ luồng năng lượng, và một làn sóng âm khí tà ác lại lan tỏa khắp nơi, khiến cả không gian như run rẩy.

Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Nhất cảm thấy một sự đau đớn tột cùng, không phải của bản thân hắn, mà là của chính Chân Đạo, của linh khí trời đất đang bị vặn vẹo, bị cưỡng ép biến chất. Hắn như nghe thấy tiếng khóc than của vạn vật, tiếng rên xiết của một thế giới đang bị hủy hoại từ bên trong. Đây không phải là sự hủy diệt bằng bạo lực, mà là sự hủy diệt bằng sự dối trá, bằng sự biến đổi bản chất. Nó còn kinh khủng hơn cả một cuộc chiến tranh, vì nó cướp đi cả linh hồn của một nền văn minh.

Lời thì thầm của thủ lĩnh Hắc Y Nhân, không phải nói ra bằng miệng, mà như vang vọng trực tiếp trong tâm trí Lâm Nhất, đầy sự tà ác và cuồng tín, tựa như một lời nguyền rủa vĩnh cửu: "Cấy ghép thành công. Chân lý sẽ được viết lại. Niềm tin sẽ được định hình. Thiên Đạo Môn... sẽ là biểu tượng của trật tự mới!" Tiếng cười khẩy lạnh lẽo của chúng vang lên, như tiếng kim loại cọ xát vào nhau, khiến Lâm Nhất rùng mình.

Hắn bỗng hiểu ra. "Hạt Giống Dối Trá" mà hắn từng cảm nhận được, không phải chỉ là một khái niệm, mà là một thực thể năng lượng, một thứ ý niệm độc hại đã được "cấy ghép" vào chính nguồn cội của Chân Đạo. Chúng không muốn tiêu diệt tiên đạo, mà muốn kiểm soát nó, biến nó thành công cụ của chúng, một thứ "tiên đạo" giả tạo, phục vụ cho "Chân Lý Tối Cao" mà chúng tự mình định đoạt. Và Thiên Đạo Môn, cái tên vẫn luôn được coi là đỉnh cao của chính đạo, lại là kết quả, là "biểu tượng" của sự biến chất ghê tởm này. Lâm Nhất cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên, không phải vì cảnh tượng máu me, mà vì sự tàn độc của ý chí, sự dối trá của lòng người. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm, nhưng làm sao có thể giữ vững chân tâm khi ngay cả nguồn cội của đạo cũng đã bị vấy bẩn?

***

Khung cảnh tiếp tục thay đổi, sâu hơn vào lõi của 'ký ức sống'. Nơi đây trở nên tối tăm hơn, ghê rợn hơn, không còn bất kỳ tia sáng tự nhiên nào, chỉ có ánh sáng ma mị, xanh lét hoặc tím ngắt phát ra từ các phù văn, từ các pháp khí của Hắc Y Nhân. Tiếng linh khí bị vặn vẹo rít gào không ngừng, không còn là tiếng rên xiết mà đã trở thành tiếng thét thống khổ, như hàng triệu linh hồn đang bị xé nát. Tiếng chú ngữ tà ác của Hắc Y Nhân trở nên dồn dập hơn, gấp gáp hơn, như một bài ca của sự hủy diệt và tái tạo bệnh hoạn. Tiếng va chạm của các pháp khí cổ xưa, tiếng gió rít đầy ai oán, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của địa ngục. Mùi linh khí biến chất nồng nặc đến mức ngạt thở, hòa lẫn với mùi lưu huỳnh khó chịu, mùi máu tanh thoang thoảng từ một vài tế phẩm quỷ dị bị vứt bỏ, và mùi đất đá ẩm mục đã chôn vùi vô số bí mật. Bầu không khí nơi đây cực kỳ tối tăm, ghê rợn, tràn ngập năng lượng tà ác và một sự tuyệt vọng vô bờ bến. Lâm Nhất cảm thấy như bị đè nén, ngột ngạt, dù hắn biết mình chỉ là một người quan sát vô hình.

Trong 'ký ức sống' này, Lâm Nhất đứng như một bóng ma, tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình Hắc Y Nhân 'cấy ghép' sự dối trá vào chính nguồn cội của Chân Đạo. Trước mặt hắn là một cột đá khổng lồ, cao vút chạm tới vòm động đá, trên đó khắc vô số phù văn cổ xưa, lẽ ra phải tỏa ra ánh sáng thuần khiết của linh khí trời đất. Nhưng giờ đây, những phù văn ấy đang bị bóp méo một cách tàn nhẫn. Những đường nét vốn uyển chuyển, hài hòa, giờ trở nên gai góc, sắc nhọn, và được tô điểm bằng những nét vẽ ngoằn ngoèo, đen tối, như những vết sẹo xấu xí trên da thịt. Linh khí tinh khiết, vốn chảy cuồn cuộn trong cột đá như huyết mạch của thế gian, nay bị nhiễm bẩn bởi những luồng năng lượng đen tối, biến đổi từ màu trắng trong thành màu xám đục, rồi dần ngả sang tím đen, mang theo hơi thở của sự mục rữa.

Lâm Nhất nhìn thấy rõ ràng cách mà Hắc Y Nhân sử dụng 'ý niệm' của chúng sinh như một công cụ. Chúng không cần phải tự mình chiến đấu với từng cá thể, mà chúng khai thác sự khao khát, sự tin tưởng, và cả sự mê muội của con người. Hắn thấy những Hắc Y Nhân thủ lĩnh, tay đặt lên cột đá, lẩm bẩm những chú ngữ. Từ cơ thể chúng, những sợi tơ đen mỏng manh như sương khói bốc lên, không ngừng luồn lách, xuyên thấm vào cột đá. Những sợi tơ ấy không chỉ mang theo năng lượng tà ác, mà còn mang theo những "ý niệm" đã được chúng gieo rắc: ý niệm về quyền lực tuyệt đối, về sự bất tử giả tạo, về một "thiên đạo" mà chỉ có chúng mới có thể ban phát. Chúng biến đổi sự khao khát chính đáng của con người về tiên đạo, về sự siêu thoát, thành một sự mê muội mù quáng, một sự phục tùng tuyệt đối trước cái gọi là "Chân Lý Tối Cao" của chúng.

"Đây không chỉ là phá hủy... đây là tái tạo, nhưng là một sự tái tạo bệnh hoạn! Kinh khủng!" Lâm Nhất cảm thấy linh hồn mình như bị đông cứng bởi sự tàn độc của kế hoạch này. Chúng không chỉ đơn thuần là muốn hủy diệt Chân Đạo, chúng muốn chiếm đoạt nó, biến nó thành một phiên bản méo mó, phục vụ cho mục đích đen tối của chúng. Giống như một nghệ sĩ điên rồ, chúng phá hủy kiệt tác của người khác, rồi dùng những mảnh vỡ ấy để tạo ra một thứ quái dị của riêng mình, và ép buộc mọi người phải ca tụng nó.

Hắn cố gắng ghi nhớ từng chi tiết của nghi lễ, từng phù văn bị bóp méo, từng biểu tượng tà dị. Hắn tập trung vào những pháp khí mà Hắc Y Nhân sử dụng. Chúng không hoàn toàn giống nhau, mà có một sự khác biệt tinh tế. Trên một trong những pháp khí của một Hắc Y Nhân cấp cao, hắn chợt nhìn thấy một biểu tượng khác lạ. Đó là một hình vòng tròn với ba đường gạch ngang ở giữa, không phải là phù văn của Hắc Ám Cung mà hắn từng biết, cũng không giống bất kỳ biểu tượng tà đạo nào. Nó mang một vẻ cổ kính hơn, u ám hơn, như một dấu ấn của một thế lực cổ xưa, đã từng tồn tại từ rất lâu trước cả Đại Tiên Chiến. Biểu tượng ấy lóe lên trong chốc lát rồi chìm khuất vào bóng tối, nhưng nó đã kịp khắc sâu vào tâm trí Lâm Nhất, gợi ý về một thế lực thứ ba, bí ẩn hơn, có thể đã tham gia hoặc thậm chí là đứng sau sự biến chất kinh hoàng này.

Lâm Nhất cảm nhận được sự đau đớn dữ dội của Chân Đạo khi bị thao túng, như chính linh hồn hắn đang bị xé rách. Hắn hiểu rằng 'Hạt Giống Dối Trá' không chỉ là một lý thuyết, mà là một thực thể năng lượng đã được cấy ghép vào thế giới, vào tâm trí của chúng sinh, vào cả linh khí trời đất. Nó đã được gieo mầm vào thời điểm Đại Tiên Chiến, lợi dụng sự hỗn loạn và yếu đuối của thế gian để bám rễ sâu xa. Và từ đó, từ cái "Hạt Giống Dối Trá" ấy, Thiên Đạo Môn đã được dựng nên, không phải như một ngọn đèn soi sáng chính đạo, mà như một ngọn hải đăng của sự mê hoặc, dẫn dắt chúng sinh đi vào một con đường sai lầm, tin vào một "chân lý" giả tạo.

Hắn thấy những luồng linh khí biến chất từ cột đá lan tỏa ra khắp Cổ Thần Di Tích, rồi từ đó, như những mạch máu độc hại, lan ra khắp thế gian, vấy bẩn mọi dòng sông, mọi ngọn núi, mọi sinh linh. Hắn thấy những hình ảnh mơ hồ của những người tu sĩ, những kẻ phàm trần, dần dần bị ảnh hưởng bởi luồng linh khí biến chất này. Họ không còn truy cầu sự siêu thoát chân chính, mà truy cầu quyền lực, địa vị, sự bất tử bằng mọi giá, không màng đến đạo lý, không màng đến chân tâm. Niềm tin của họ bị thao túng, ý niệm của họ bị bóp méo. Thế giới này, trong mắt Lâm Nhất lúc bấy giờ, không khác gì một nhà tù khổng lồ, nơi mọi người đều đang bị giam cầm trong một ảo ảnh do Hắc Y Nhân tạo ra.

Sự kinh hoàng dâng lên đến tột độ trong lòng Lâm Nhất. Hắn cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đè lên vai, một gánh nặng mà một mình hắn dường như không thể gánh vác nổi. Làm sao có thể chống lại một âm mưu đã kéo dài hàng thiên niên kỷ, đã ăn sâu vào tận gốc rễ của thế giới, đã thao túng cả niềm tin và ý niệm của vạn vật? Làm sao có thể thức tỉnh những người đã bị lừa dối từ bao đời, đã coi cái giả là cái thật, đã coi cái ác là cái thiện?

Nhưng giữa sự tuyệt vọng ấy, một tia lửa kiên định lại bùng cháy trong đôi mắt hắn. Hắn nhớ lại lời của Sư phụ, nhớ lại những bài học về chân tâm, về sự kiên cường của con người trước hồng trần gian nan. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hắn đã nhìn thấy sự thật, hắn đã cảm nhận được nỗi đau của Chân Đạo. Hắn không thể quay lưng lại. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy chông gai, nhưng hắn đã có thêm một mảnh ghép, một tia hy vọng để vạch trần tất cả. Hắn sẽ tìm kiếm những mảnh ghép còn lại, hắn sẽ tìm ra cách thức để thức tỉnh thế gian, để trả lại sự thuần khiết cho Chân Đạo.

***

Một tiếng rên nhẹ, nghẹn ngào thoát ra khỏi cổ họng Lâm Nhất. Cơ thể hắn đột ngột giật mạnh, như một con cá bị mắc cạn, rồi ngã quỵ xuống nền đất đá lạnh lẽo của thư phòng đổ nát. Toàn thân hắn ướt đẫm mồ hôi lạnh, từng thớ thịt run rẩy không ngừng, như thể vừa thoát khỏi một cơn ác mộng kinh hoàng nhất đời. Đôi mắt hắn vẫn mở to, nhưng thất thần, nhìn xuyên qua không gian, như thể vẫn còn thấy được cảnh tượng ghê rợn của nghi lễ tà ác kia, những phù văn vặn vẹo, những gương mặt tàn nhẫn của Hắc Y Nhân, và tiếng linh khí rít gào ai oán. Mùi linh khí biến chất, mùi lưu huỳnh, mùi máu tanh thoang thoảng vẫn còn vương vấn trong khứu giác hắn, dù hắn đã trở về với thực tại.

Mộ Dung Uyển Nhi, người vẫn luôn ở bên cạnh hắn, vội vàng đỡ lấy thân hình gầy gò của hắn. Nàng cảm nhận được sự lạnh lẽo đáng sợ từ cơ thể hắn, như thể hắn vừa bị ngâm trong băng giá. Đôi mắt trong veo của nàng tràn ngập sự lo lắng, bàn tay khẽ run khi chạm vào trán Lâm Nhất.

"Lâm Nhất, huynh không sao chứ? Huynh trông rất tệ!" Giọng nàng khẽ run, vừa mang theo sự quan tâm sâu sắc, vừa có chút sợ hãi trước trạng thái bất thường của hắn. Nàng rút ra một viên đan dược thanh tâm, định đưa cho hắn, nhưng tay hắn lại bất giác siết chặt lấy Kinh Thư Vô Tự, như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất trong biển cả hỗn loạn của tâm trí.

Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây cũng tràn ngập vẻ sợ hãi và bối rối. Nàng lùi lại một bước, nhìn Lâm Nhất với vẻ hoảng loạn. "Vừa rồi huynh ấy cứ như người mất hồn... có chuyện gì vậy?" Giọng nói trong trẻo thường ngày của nàng giờ đây cũng trở nên lạc đi, không còn vẻ hoạt bát thường thấy. Nàng chưa từng thấy Lâm Nhất ở trạng thái suy sụp như vậy, và sự yếu đuối bất ngờ của hắn khiến nàng cảm thấy bất an đến tột độ.

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo vẫn giữ vững vẻ cảnh giác, ánh mắt lạnh lùng quét một vòng quanh thư phòng, rồi dừng lại trên người Lâm Nhất. Y không nói gì, nhưng bàn tay đã siết chặt chuôi kiếm cổ màu huyết, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào có thể xuất hiện sau trạng thái kỳ lạ của Lâm Nhất. Y cảm nhận được một luồng khí tức nặng nề, u ám vừa thoát ra từ Lâm Nhất, và sự bất an dâng lên trong lòng y.

Lâm Nhất thở dốc, từng hơi thở nặng nề, khó nhọc. Hắn ôm lấy đầu, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức hỗn loạn đang giằng xé tâm trí. Hình ảnh những phù văn bị bóp méo, tiếng gào thét của linh khí bị vặn vẹo, và lời thì thầm tà ác của Hắc Y Nhân cứ lặp đi lặp lại trong đầu hắn, như một lời nguyền rủa.

"Ta... ta đã thấy..." Hắn thốt ra từng tiếng khó nhọc, giọng nói run rẩy, khàn đặc, như thể đã trải qua hàng ngàn năm. "Cái cách chúng biến chất tất cả... cái cách Thiên Đạo Môn được gieo mầm..."

Hắn nắm chặt Kinh Thư Vô Tự trong tay, cảm nhận được một sự cộng hưởng sâu sắc từ nó. Cuốn kinh thư không lời ấy dường như đang xoa dịu những cơn sóng dữ trong tâm trí hắn, giúp hắn định thần lại. Hắn ngước nhìn lên, đôi mắt vẫn còn chút thất thần, nhưng đã dần lấy lại được sự kiên định thường thấy.

Lâm Nhất khẽ mở lòng bàn tay, nơi lẽ ra là di vật nhỏ bé màu đen tuyền. Nhưng nó đã không còn ở đó. Nó đã biến mất, như thể đã hoàn thành sứ mệnh của mình, tan thành năng lượng và hòa vào tâm trí hắn, trở thành một phần của tri thức mà hắn vừa hấp thụ. Di vật đã không còn, nhưng những gì nó mang lại đã in sâu vào tâm trí hắn, như một vết sẹo vĩnh viễn, không thể xóa nhòa.

"Một thế lực thứ ba..." Lâm Nhất thì thầm, ý thức được rằng mình vừa nói ra một điều gì đó bí ẩn. Cái biểu tượng vòng tròn với ba gạch ngang, nó không thuộc về Hắc Ám Cung, nhưng lại xuất hiện trong nghi lễ. Điều đó có nghĩa là âm mưu này còn sâu xa hơn, rộng lớn hơn rất nhiều so với những gì hắn từng tưởng tượng.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ thư phòng, nơi sương mù vẫn giăng mắc dày đặc, nuốt chửng lấy những tàn tích đổ nát của Cổ Thần Di Tích. Thế giới bên ngoài vẫn quay cuồng trong sự dối trá, trong cái "tiên đạo" giả tạo đã được gieo mầm từ hàng thiên niên kỷ trước. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy những sự thật đau lòng. Hắn biết, đây không còn chỉ là cuộc hành trình tìm kiếm chân lý của riêng hắn, mà là một sứ mệnh, một gánh nặng của cả một thế giới đang ngủ mê.

Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Lời dạy của Sư phụ lại vang vọng trong đầu hắn. Để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và giờ đây, hắn đã chạm đến một trong những nút thắt quan trọng nhất của sự dối trá đã vây hãm thế gian. Cái "Hạt Giống Dối Trá" đã được gieo mầm, "Kế Hoạch Khắc Sâu" đã được thực hiện, và Thiên Đạo Môn chính là đỉnh cao của sự thao túng ấy. Lâm Nhất biết, hắn sẽ không dừng lại cho đến khi chân lý được phơi bày, và những kẻ đã biến chất tiên đạo phải trả giá cho tội ác của chúng. Con đường còn dài, nhưng ý chí của hắn đã sắt đá hơn bao giờ hết. Hắn sẽ không cô đơn, bởi chân lý, dù có bị che lấp đến mấy, cuối cùng vẫn sẽ tìm thấy con đường để tỏa sáng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ