Vô tiên chi đạo
Chương 307

Mạng Lưới Thao Túng: Chân Tướng Ý Niệm

3703 từ
Mục tiêu: Dẫn dắt Lâm Nhất đi sâu hơn vào bản chất của 'tiên đạo giả', không chỉ là sự biến chất linh khí mà là một hệ thống thao túng ý niệm và khát vọng của người tu luyện.,Khám phá cơ chế vận hành chi tiết của 'hạt giống dối trá' đã được gieo mầm từ Đại Tiên Chiến, liên kết nó với việc Thiên Đạo Môn được kiến lập và sự suy tàn của Chân Đạo.,Tăng cường gánh nặng nhận thức và trách nhiệm của Lâm Nhất, củng cố quyết tâm của hắn trong việc vạch trần chân tướng.,Gieo mầm cho khả năng Lâm Nhất tìm kiếm cách thức để chống lại hoặc phá vỡ hệ thống thao túng này.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo)
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, ám ảnh, quyết tâm
Kết chương: [object Object]

Sương mù vẫn giăng mắc, bao phủ lấy Cổ Thần Di Tích tựa một tấm màn tang. Không gian tĩnh mịch đến lạ lùng, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe đá mục ruỗng, như tiếng thở dài của thời gian vĩnh cửu. Lâm Nhất vẫn ngồi bệt trên nền đá lạnh lẽo, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây trống rỗng, vô hồn, phản chiếu những tàn tích đổ nát xung quanh như một bức tranh u uẩn. Hắn ôm chặt Kinh Thư Vô Tự vào lòng, tựa như một đứa trẻ ôm lấy món đồ chơi thân thuộc duy nhất giữa cơn bão tố cuộc đời. Những hình ảnh, những cảm xúc hỗn độn từ "ký ức sống" vừa rồi vẫn giằng xé tâm trí hắn, những phù văn bị bóp méo, tiếng gào thét của linh khí bị vặn vẹo, và lời thì thầm tà ác của Hắc Y Nhân cứ lặp đi lặp lại, như một lời nguyền rủa vô hình, khắc sâu vào tận xương tủy. Mùi đất đá cổ xưa, mùi ẩm mốc, mùi kim loại han gỉ trộn lẫn với thứ linh khí biến chất nặng nề tạo thành một thứ không khí ngột ngạt, bóp nghẹt lồng ngực.

Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng quỳ xuống bên cạnh hắn, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn giờ đây tràn ngập sự lo lắng. Nàng khẽ đặt bàn tay thanh tú lên trán Lâm Nhất, truyền một chút linh khí ấm áp, trấn an vào cơ thể đang run rẩy của hắn. Bàn tay nàng mềm mại, ấm áp như một tia nắng hiếm hoi xua đi cái lạnh lẽo của nền đá cổ kính. “Lâm Nhất, huynh không sao chứ? Tâm thần huynh có vẻ hỗn loạn.” Giọng nàng khẽ run, vừa mang theo sự quan tâm sâu sắc, vừa có chút sợ hãi trước trạng thái bất thường của hắn. Nàng biết, bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó, và giờ đây, tâm hồn Lâm Nhất đang phải đối mặt với một cơn phong ba dữ dội.

Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh thường ngày giờ đây cũng tràn ngập vẻ sợ hãi và bối rối. Nàng lùi lại một bước, nhìn Lâm Nhất với vẻ hoảng loạn, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy mép áo. “Vừa rồi huynh ấy cứ như người mất hồn… có chuyện gì vậy?” Giọng nói trong trẻo thường ngày của nàng giờ đây cũng trở nên lạc đi, không còn vẻ hoạt bát thường thấy. Nàng chưa từng thấy Lâm Nhất ở trạng thái suy sụp đến thế, và sự yếu đuối bất ngờ của hắn khiến nàng cảm thấy bất an tột độ. Nàng đưa mắt nhìn xung quanh, đôi lúc giật mình khi nghe tiếng gió rít qua khe đá, cảnh giác với bất kỳ mối đe dọa vô hình nào có thể ẩn nấp trong màn sương dày đặc.

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo vẫn giữ vững vẻ cảnh giác, ánh mắt lạnh lùng quét một vòng quanh thư phòng đổ nát, rồi dừng lại trên người Lâm Nhất. Y không nói gì, nhưng bàn tay đã siết chặt chuôi kiếm cổ màu huyết, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào có thể xuất hiện sau trạng thái kỳ lạ của Lâm Nhất. Y cảm nhận được một luồng khí tức nặng nề, u ám vừa thoát ra từ Lâm Nhất, và sự bất an dâng lên trong lòng y. Y đứng đó, cao lớn và cương nghị, như một bức tượng hộ pháp giữa phế tích hoang tàn, dù không biểu lộ cảm xúc ra mặt, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt lạnh lùng ấy lại ẩn chứa sự lo lắng cho người đồng hành. “Những gì ngươi thấy… có liên quan đến Hắc Y Nhân và cái gọi là ‘tiên đạo giả’?” Giọng y trầm thấp, như tiếng đá lăn, phá tan sự im lặng nặng nề.

Lâm Nhất thở dốc, từng hơi thở nặng nề, khó nhọc. Hắn buông lỏng Kinh Thư Vô Tự, đưa tay ôm lấy đầu, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức hỗn loạn đang giằng xé tâm trí. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận rõ ràng sự đau đớn của linh khí bị vặn vẹo, tiếng gào thét của những ý niệm bị cưỡng ép. Sự thật trần trụi và tàn nhẫn ấy như một lưỡi dao sắc bén, khắc sâu vào tận hồn phách hắn. “Không sao… Ta chỉ… đang nhìn thấy một bức tranh lớn hơn, và nó thật đáng sợ.” Hắn thốt ra từng tiếng khó nhọc, giọng nói run rẩy, khàn đặc, như thể đã trải qua hàng ngàn năm. “Cái cách chúng biến chất tất cả… cái cách Thiên Đạo Môn được gieo mầm… không chỉ là linh khí, mà là… ý niệm… niềm tin… khát vọng…”

Hắn mở mắt, đôi mắt vẫn còn chút thất thần, nhưng đã dần lấy lại được sự kiên định thường thấy. Hắn nhìn Mộ Dung Uyển Nhi, rồi đến Tô Mạt Nhi và Huyết Kiếm Khách, như muốn tìm kiếm sự thấu hiểu từ họ, nhưng lại biết rằng những gì hắn vừa trải nghiệm là quá kinh khủng để có thể diễn tả bằng lời. “Một thế lực thứ ba… Cái biểu tượng vòng tròn với ba gạch ngang… Nó không thuộc về Hắc Ám Cung, nhưng lại xuất hiện trong nghi lễ. Điều đó có nghĩa là âm mưu này còn sâu xa hơn, rộng lớn hơn rất nhiều so với những gì chúng ta từng tưởng tượng.” Lâm Nhất thì thầm, ý thức được rằng mình vừa nói ra một điều gì đó bí ẩn, một mảnh ghép mới kinh hoàng trong bức tranh dối trá vĩ đại. Hắn biết, đây không còn chỉ là cuộc hành trình tìm kiếm chân lý của riêng hắn, mà là một sứ mệnh, một gánh nặng của cả một thế giới đang ngủ mê. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Lời dạy của Sư phụ lại vang vọng trong đầu hắn. Để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và giờ đây, hắn đã chạm đến một trong những nút thắt quan trọng nhất của sự dối trá đã vây hãm thế gian. Cái "Hạt Giống Dối Trá" đã được gieo mầm, "Kế Hoạch Khắc Sâu" đã được thực hiện, và Thiên Đạo Môn chính là đỉnh cao của sự thao túng ấy. Lâm Nhất biết, hắn sẽ không dừng lại cho đến khi chân lý được phơi bày, và những kẻ đã biến chất tiên đạo phải trả giá cho tội ác của chúng. Con đường còn dài, nhưng ý chí của hắn đã sắt đá hơn bao giờ hết. Hắn sẽ không cô đơn, bởi chân lý, dù có bị che lấp đến mấy, cuối cùng vẫn sẽ tìm thấy con đường để tỏa sáng. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự dẫn lối vô hình từ Kinh Thư Vô Tự, như thể cuốn kinh thư đang mách bảo hắn phải đi sâu hơn, khám phá tận cùng nguồn cội của sự biến chất này.

***

Sau khi tạm ổn định tinh thần, với sự giúp đỡ của Mộ Dung Uyển Nhi, Lâm Nhất đứng dậy, thân hình gầy gò của hắn toát lên vẻ thanh thoát nhưng giờ đây lại mang theo một gánh nặng vô hình. Hắn nắm chặt Kinh Thư Vô Tự, cảm nhận được một sự cộng hưởng sâu sắc từ nó, như thể cuốn kinh thư không lời ấy đang dẫn lối, chỉ đường cho hắn đi sâu hơn vào mê cung của Cổ Thần Di Tích. Sương mù vẫn dày đặc, bao phủ lấy mọi thứ, khiến những tàn tích hùng vĩ của một thời vàng son nay càng thêm u ám, nặng nề. Mỗi bước chân của họ vang vọng trong không gian rộng lớn, như tiếng vọng của quá khứ xa xăm. Mùi âm khí nồng đậm, mùi đất ẩm mục, mùi tanh của xác thối rữa và mùi hương liệu độc hại trộn lẫn vào nhau, tạo thành một thứ không khí đặc quánh, khiến người ta cảm thấy khó thở.

“Nơi này… ta cảm nhận được một sự vặn vẹo. Như thể những dòng sông linh khí đã bị đổi hướng,” Lâm Nhất thì thầm, giọng nói trầm thấp, đầy chiêm nghiệm. Hắn đưa tay chạm vào những khối đá khổng lồ chạm khắc phù văn khó hiểu, cảm nhận được sự mục nát của thời gian, nhưng sâu hơn nữa, hắn cảm nhận được một sự biến chất cố ý, một sự cưỡng ép thay đổi bản chất. Các bức tượng thần linh đã đổ nát, nằm vương vãi trên mặt đất, như những chứng nhân câm lặng cho sự suy tàn của một kỷ nguyên.

Tô Mạt Nhi đi sát bên cạnh hắn, đôi mắt to tròn lanh lợi không ngừng đảo quanh, cảnh giác với mọi thứ xung quanh. “Linh khí ở đây quá nặng nề, không giống với những gì chúng ta từng thấy.” Nàng khẽ rùng mình, cảm nhận được sự lạnh lẽo và u ám đang bao trùm lấy không gian. Thứ linh khí này không hề tinh khiết, mà mang theo một sự hỗn tạp, một mùi vị khó chịu như có thứ gì đó đã chết đi và bị biến dạng. Nàng đã từng thấy nhiều loại linh khí khác nhau, nhưng thứ này lại khiến nàng cảm thấy bất an sâu sắc.

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo vẫn đi phía sau, ánh mắt lạnh lùng nhưng sắc bén quét một vòng quanh mọi ngóc ngách. Thanh kiếm cổ màu huyết trên lưng y dường như cũng đang rung lên khe khẽ, như muốn báo hiệu về một mối nguy hiểm tiềm tàng. “Cẩn thận, nơi này có thể còn ẩn chứa nguy hiểm.” Giọng y trầm thấp, như tiếng vọng từ vực sâu, mang theo sự cảnh báo rõ ràng. Y không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của y luôn là một điểm tựa vững chắc cho cả nhóm.

Lâm Nhất không trả lời, hắn tập trung hoàn toàn vào Kinh Thư Vô Tự. Ánh sáng mờ ảo từ cuốn kinh thư không lời ấy dần trở nên rõ nét hơn, như một ngọn hải đăng giữa màn sương mịt mùng, dẫn lối họ đến một khu vực ẩn sâu hơn trong di tích. Họ phát hiện một lối đi bí mật, ẩn sau một bức phù điêu khổng lồ đã bị thời gian bào mòn. Lối đi hẹp và tối tăm, dẫn xuống một tầng hầm cổ xưa, nơi âm khí càng trở nên nồng đậm. Bước chân của họ vang vọng trong không gian kín, tạo nên những âm thanh kỳ dị, như tiếng thở hổn hển của một sinh vật khổng lồ đang ngủ say.

Khi bước xuống sâu hơn, không gian trở nên u ám và nặng nề hơn rất nhiều. Kiến trúc nơi đây càng trở nên đổ nát và hoang tàn, nhưng vẫn còn lưu giữ những dấu vết cổ xưa của một nghi lễ tà ác, những phù văn méo mó, những hình vẽ ma quái khắc trên tường đá. Âm thanh chỉ còn là tiếng gió rít qua những khe nứt nhỏ, và thỉnh thoảng là tiếng đá vụn rơi từ trần hang động. Mùi ẩm mục, mùi tanh của máu khô và mùi hương liệu độc hại xộc thẳng vào mũi, khiến ai nấy đều cảm thấy buồn nôn.

Cuối cùng, họ đến một không gian rộng lớn hơn, nơi có một đàn tế đổ nát nằm chỏng chơ giữa trung tâm. Đàn tế được làm từ những khối đá đen tuyền, trên đó khắc vô số phù văn và biểu tượng đã bị hủy hoại, nhưng vẫn toát ra một khí tức tà dị. Đây là nơi Chân Đạo từng thịnh vượng, nhưng đã bị biến chất. Lâm Nhất tiến lại gần đàn tế, đôi mắt hắn lướt qua từng chi tiết, từng vết nứt, từng dấu khắc. Hắn cảm nhận được một sự vặn vẹo sâu sắc, không chỉ là linh khí, mà là một "mạch ngầm ý niệm" kỳ lạ, một dòng chảy vô hình của tư tưởng, niềm tin và khát vọng đã bị cưỡng ép thay đổi. “Không chỉ là linh khí… mà là ý niệm. Niềm tin. Khát vọng… tất cả đều bị thao túng.” Lâm Nhất thì thầm, giọng nói đầy chua xót, như thể đang nói với chính mình.

Hắn khẽ chạm tay vào một dấu khắc cổ xưa trên đàn tế, một biểu tượng hình vòng tròn với ba gạch ngang mà hắn đã thấy trong "ký ức sống" trước đó. Ngay lập tức, một luồng năng lượng lạnh lẽo nhưng mãnh liệt xuyên qua đầu ngón tay hắn, trực tiếp tràn vào tâm trí. Kinh Thư Vô Tự trong tay hắn bỗng nhiên phát ra một luồng ánh sáng rực rỡ, chiếu sáng cả không gian u tối. Ánh sáng ấy không hề chói mắt, mà dịu nhẹ như ánh trăng, nhưng lại mang theo một sức mạnh trấn áp vô hình, giúp Lâm Nhất không bị nhấn chìm bởi luồng ký ức ập đến. Hắn nhắm mắt lại, cơ thể khẽ run lên, và một lần nữa, tâm trí hắn lại bị kéo vào một "ký ức sống" khác, sâu sắc hơn, chân thực hơn về cơ chế thao túng tàn độc này. Lần này, hắn không còn là người ngoài cuộc, mà như một linh hồn vô định, trôi nổi giữa dòng chảy thời gian, trực tiếp trải nghiệm sự tàn khốc của quá khứ.

***

Không gian xung quanh Lâm Nhất bỗng nhiên biến đổi một cách chóng mặt. Đàn tế đổ nát, những khối đá mục ruỗng và sương mù dày đặc của Cổ Thần Di Tích biến mất, thay vào đó là một khung cảnh hỗn loạn, rực lửa và đầy máu. Hắn không còn nhìn thấy những tàn tích hoang tàn nữa, mà là một chiến trường khốc liệt, nơi vạn vật đang gào thét trong đau đớn. Bầu trời bị nhuộm đỏ bởi hỏa khí và máu, những tia sét liên tục giáng xuống mặt đất, xé toạc màn đêm vĩnh cửu. Đó là đỉnh điểm của Đại Tiên Chiến, khoảng 3000 năm trước, một thời đại mà lịch sử đã quên lãng nhưng nỗi đau thì vẫn còn in hằn sâu trong từng hạt bụi, từng luồng linh khí.

Trong không gian "ký ức sống" này, Lâm Nhất không chỉ là người quan sát đơn thuần, mà như đang "trải nghiệm" sự thật tàn khốc. Hắn cảm nhận được sự chấn động từ hàng ngàn tiếng nổ, tiếng gào thét của những sinh linh vô tội, tiếng kiếm kích va chạm, tiếng pháp thuật hủy diệt. Mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào khứu giác, trộn lẫn với mùi lưu huỳnh khét lẹt từ những vụ nổ, mùi đất cháy và mùi cơ thể đang phân hủy. Bầu không khí tuyệt vọng, tà ác và đầy bạo lực bủa vây lấy hắn, như muốn nuốt chửng lấy linh hồn.

Giữa cơn hỗn loạn đó, tầm nhìn của Lâm Nhất tập trung vào một nhóm Hắc Y Nhân. Chúng không trực tiếp tham gia vào chiến trường, mà đứng tại một vị trí cao hơn, như những kẻ điều khiển một vở kịch kinh hoàng. Chúng đang giám sát một "lò rèn ý niệm" khổng lồ, một cấu trúc kỳ dị được tạo thành từ những khối đá đen tuyền và vô số phù văn ma quái, tỏa ra một thứ ánh sáng xanh xám lạnh lẽo. Từ lò rèn ấy, Lâm Nhất cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ đang bị "thu hoạch". Hắn thấy những Hắc Y Nhân đang "thu hoạch" "ý niệm" và "khát vọng" của hàng triệu tu sĩ, cả chính lẫn tà, thông qua những "pháp trận ký sinh" vô hình. Những pháp trận này như những sợi tơ nhện mỏng manh nhưng cực kỳ bền chắc, bám víu vào từng linh hồn, hút cạn ý chí, niềm tin và khát vọng của họ.

Lâm Nhất kinh hoàng nhận ra, đây không phải là giết chóc đơn thuần để giành lấy quyền lực. “Đây không phải là giết chóc… đây là sự bóc lột linh hồn! Họ không chết, họ bị biến thành nô lệ năng lượng!” Giọng hắn vang vọng trong tâm trí, đầy phẫn nộ và chua xót. Hắn cảm nhận được sự đau đớn, sự bóp méo từ hàng triệu ý niệm đang bị cưỡng ép. Những ý niệm này không bị hủy diệt, mà bị "biến đổi", "tái định hướng", biến thành nguồn năng lượng cho một "Tháp Linh Hồn" khổng lồ đang vươn cao giữa chiến trường.

"Tháp Linh Hồn" ấy, cao vút lên tận mây xanh, được xây dựng từ vô số linh hồn bị bóp méo, từ những ý niệm bị cưỡng ép, từ những khát vọng bị thao túng. Năng lượng từ lò rèn ý niệm không ngừng đổ vào Tháp Linh Hồn, khiến nó phát ra một thứ ánh sáng u ám, ma quái. Lâm Nhất nhận ra, đây chính là hình ảnh nguyên thủy, là nguyên mẫu của Thiên Đạo Môn! Thiên Đạo Môn không phải là một môn phái được xây dựng trên sự tu luyện chân chính, mà là một "tháp" được dựng nên từ sự bóc lột, từ sự dối trá, từ sự thao túng ý niệm của chúng sinh. Nó là một hệ thống tự duy trì, nơi sự "tu luyện" của người phàm và tu sĩ trở thành nhiên liệu cho kẻ đứng sau.

Hắn cố gắng thấu hiểu từng chi tiết của "lò rèn ý niệm" và "pháp trận ký sinh". Hắn thấy những phù văn ma quái trên lò rèn không chỉ đơn thuần là cấm chế, mà là những ký hiệu để "chuyển hóa" ý niệm. Niềm tin vào "tiên đạo" của hàng triệu người, khát vọng trường sinh của họ, ý chí tu luyện của họ, tất cả đều bị rút cạn, rồi được tinh luyện, biến đổi thành một dạng năng lượng tinh khiết nhưng tà ác, dùng để nuôi dưỡng "Tháp Linh Hồn". Đó là một sự dối trá vĩ đại, một sự lừa gạt xuyên suốt hàng ngàn năm, ăn sâu vào tận gốc rễ của thế giới tu luyện.

Lâm Nhất cảm nhận được một sự thật kinh hoàng: "tiên đạo giả" không chỉ là sự biến chất linh khí, mà là một hệ thống được thiết kế để thao túng người tu luyện. Nó không chỉ đơn thuần là lừa dối, mà là một mạng lưới phức tạp, một cỗ máy khổng lồ thu hoạch ý niệm, biến con người thành những con cừu ngoan ngoãn, tự nguyện dâng hiến linh hồn và khát vọng của mình cho một mục đích tà ác. Sự tồn tại của "mạch ngầm ý niệm" và "pháp trận ký sinh" cho thấy có thể có những cách để "cắt đứt" hoặc "làm suy yếu" hệ thống này, nhưng nó đòi hỏi một sự thấu hiểu sâu sắc và một ý chí kiên định.

Hắn cũng nhận ra rằng Hắc Y Nhân và Hắc Ám Cung, dù tàn độc, có thể chỉ là những tay sai, những kẻ thực hiện một "Kế Hoạch Khắc Sâu" vĩ đại hơn, được điều khiển bởi một "chủ nhân" thực sự đứng sau bức màn dối trá. Cái biểu tượng vòng tròn với ba gạch ngang mà hắn thấy, đó có thể là dấu hiệu của thế lực "chủ nhân" ấy. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai Lâm Nhất. Hắn nhận ra rằng việc chiến đấu với Hắc Ám Cung không chỉ là đánh bại kẻ thù hữu hình, mà còn là giải phóng những linh hồn bị mắc kẹt, thách thức cả một hệ thống niềm tin đã tồn tại hàng ngàn năm. Đây không chỉ là một cuộc chiến sức mạnh, mà là một cuộc chiến của ý niệm, của chân lý.

Lâm Nhất thoát ra khỏi "ký ức sống", trở về với thực tại trong Cổ Thần Di Tích đổ nát. Hắn thở dốc, mồ hôi đầm đìa, cơ thể run rẩy vì kiệt sức và chấn động tâm lý. Nhưng trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, không còn sự hoảng loạn hay bối rối, mà là một sự kiên định sắt đá. Hắn đã thấu hiểu. Hắn đã nhìn thấy tận cùng sự thật. Cái "tiên đạo" giả tạo mà thế gian đang theo đuổi, nó không chỉ là một lời nói dối, mà là một hệ thống thao túng tinh vi, được xây dựng trên xương máu và linh hồn của vô số sinh linh.

Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Những lời dạy của Sư phụ, giờ đây, lại càng trở nên rõ ràng và sâu sắc hơn bao giờ hết. Hắn biết, "Vô Tiên Chi Đạo" của hắn, tập trung vào tu tâm dưỡng tính, vào sự thấu hiểu chân lý và tình người, có thể là phương pháp duy nhất để chống lại sự thao túng này, để phá vỡ xiềng xích của "Kế Hoạch Khắc Sâu". Gánh nặng trên vai hắn là vô cùng lớn, nhưng ý chí của hắn đã sắt đá hơn vạn vật. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn đầy rẫy chông gai, còn nhiều sự thật đau lòng phải đối mặt. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ tìm ra "nguồn cội chân chính" của dòng chảy ý niệm đã bị biến chất, để từ đó, vạch trần toàn bộ sự dối trá, để ánh sáng chân lý có thể một lần nữa soi rọi khắp hồng trần. Lâm Nhất cảm thấy một sự dịch chuyển sâu sắc bên trong chính mình, một sự sẵn sàng đối mặt với lời nói dối vĩ đại này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ