Vô tiên chi đạo
Chương 308

Cạm Bẫy Đan Xen: Bóng Đêm Thực Sự

4756 từ
Mục tiêu: Dẫn dắt Lâm Nhất tiến sâu hơn vào Cổ Thần Di Tích, đối mặt với những cạm bẫy tinh vi và nguy hiểm hơn, không chỉ vật lý mà còn tâm linh.,Khám phá ra rằng Hắc Y Nhân chỉ là những kẻ thực thi, những quân cờ trong một âm mưu lớn hơn, do một thế lực bí ẩn và quyền lực hơn đang điều khiển.,Lâm Nhất thu thập thêm manh mối về bản chất của 'tiên đạo giả' và 'hạt giống dối trá', đặc biệt là cơ chế thao túng thông qua việc kiểm soát các di tích cổ xưa.,Củng cố quyết tâm của Lâm Nhất trong việc vạch trần chân tướng, đồng thời tăng cường sự thận trọng và thấu hiểu về quy mô của đối thủ.,Thiết lập bối cảnh cho sự xuất hiện của Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh) hoặc các nhân vật quan trọng khác trong tương lai gần.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo)
Mood: Mysterious, tense, philosophical, reflective, dawning horror
Kết chương: [object Object]

Sau những chấn động kinh hoàng từ ký ức về "Tháp Linh Hồn" và "lò rèn ý niệm" nơi Cổ Thần Di Tích, Lâm Nhất vẫn đứng đó, thân thể gầy gò run rẩy, mồ hôi ướt đẫm đạo bào cũ kỹ. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn, giờ đây, không còn vẻ bàng hoàng hay hoang mang, mà thay vào đó là một sự kiên định sắt đá, một ngọn lửa chân lý cháy âm ỉ giữa biển sâu của dối trá. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn đã thấu hiểu lời dạy của sư phụ hơn bao giờ hết, rằng con đường tu tiên chân chính không nằm ở thần thông diệu pháp, mà ở sự thấu triệt bản ngã, ở việc giữ gìn chân tâm giữa muôn vàn mê hoặc. Cái gánh nặng trên vai hắn đã lớn thêm bội phần, nhưng ý chí của hắn cũng theo đó mà trở nên sắc bén hơn vạn vật.

"Lâm Nhất, huynh... huynh không sao chứ?" Giọng Mộ Dung Uyển Nhi khẽ vang lên, mang theo nỗi lo lắng thường trực. Nàng bước đến gần, bàn tay thanh tú nhẹ nhàng đặt lên vai hắn, cảm nhận được sự run rẩy không ngừng của y. Dung mạo thanh tú của nàng giờ đây nhuốm màu ưu tư, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn sâu thẳm, phản chiếu sự thống khổ mà Lâm Nhất vừa trải qua. Nàng hiểu, những gì hắn vừa chứng kiến không chỉ là một ký ức đơn thuần, mà là một vết cắt sâu vào tâm hồn, một sự thật tàn khốc làm lung lay cả niềm tin vào thế giới tu luyện. Mộ Dung Uyển Nhi, người đã từng trải qua vô vàn đau khổ vì bệnh tật và sự khắc nghiệt của cuộc đời, lại càng thấu hiểu gánh nặng mà Lâm Nhất đang mang. Nàng biết, bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Và những gì đang diễn ra, chính là bệnh nặng của lòng người, của cả một thế giới.

Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh vẫn còn vương nét hoảng sợ, cũng rụt rè lại gần. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng nhìn Lâm Nhất đầy lo lắng, nhưng cũng không kém phần kiên định. Dù giọng nói trong trẻo thường ngày nay có phần líu lo hơn một chút vì căng thẳng, nàng vẫn cố gắng giữ vẻ lạc quan. "Tiểu tử ngốc, đừng có mà tự hành hạ mình như vậy chứ. Chuyện gì xảy ra rồi thì cũng phải đối mặt thôi." Nàng nhẹ nhàng trách móc, nhưng trong lời nói lại ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc, một niềm tin không lay chuyển vào đạo sĩ nhỏ bé này. Nàng, dù còn non nớt, đã chứng kiến quá nhiều điều kỳ diệu và đáng sợ cùng Lâm Nhất, và nàng biết, hắn sẽ không bao giờ gục ngã.

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, thân hình cao lớn vẫn vững vàng như ngọn núi, đôi mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm quét qua Lâm Nhất rồi dừng lại ở không gian u ám xung quanh. Hắn không nói gì, chỉ siết chặt chuôi kiếm cổ màu huyết, khí tức sát phạt lẩn khuất, sẵn sàng đối phó với bất cứ hiểm nguy nào. Hắn không giỏi an ủi, nhưng sự hiện diện của hắn là một lời khẳng định về sự bảo vệ. "Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó," lời nói ấy của hắn không chỉ là triết lý về kiếm đạo, mà còn là lời hứa thầm lặng về trách nhiệm của một người đồng hành. Hắn đã nhìn thấy sự phức tạp của những âm mưu này, và dù khó chịu, hắn vẫn sẽ cùng Lâm Nhất đi đến cùng.

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại tâm thần đang dậy sóng. "Ta... không sao." Giọng hắn vẫn trầm lắng, nhưng đã lấy lại được sự bình tĩnh cố hữu. Hắn ngước nhìn lên những kiến trúc hùng vĩ nhưng đã mục nát theo thời gian, những khối đá khổng lồ chạm khắc phù văn khó hiểu, các bức tượng thần linh đã đổ nát nằm rải rác khắp nơi. Một số kiến trúc vẫn còn nguyên vẹn, tỏa ra khí tức cổ xưa và thần bí, như những chứng nhân im lặng của một nền văn minh vĩ đại đã lụi tàn. Không khí nơi đây nặng nề, mang theo sự u tịch và một chút âm khí còn sót lại từ "ký ức sống" vừa rồi. Tiếng gió rít qua các khe đá, tạo thành âm thanh như tiếng thở dài của quá khứ, tiếng vọng của bước chân trong không gian rộng lớn, đôi khi là tiếng động lạ không rõ nguồn gốc, hay tiếng đá vụn rơi, tất cả càng làm tăng thêm cảm giác bí ẩn và nguy hiểm. Mùi đất đá cổ xưa, mùi ẩm mốc, mùi kim loại han gỉ từ những di tích đổ nát hòa quyện với mùi linh khí đã biến chất, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của sự mục nát và suy tàn. Cảm giác như thời gian đã ngừng trôi ở nơi đây, mỗi góc khuất đều có thể ẩn chứa bí mật hoặc hiểm họa khôn lường.

"Chúng ta phải đi sâu hơn." Lâm Nhất nói, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, nơi bóng tối dường như nuốt chửng mọi thứ. "Ta cần tìm ra nguồn cội của dòng chảy ý niệm đã bị biến chất. Nó không thể nào chỉ đơn thuần là một 'pháp trận ký sinh' hay một 'lò rèn ý niệm' được tạo ra một cách ngẫu nhiên. Chắc chắn phải có một trung tâm điều khiển, một nơi mà tất cả những sự dối trá này được bắt đầu." Hắn khẽ vuốt ve Kinh Thư Vô Tự trong tay, cảm nhận sự rung động nhè nhẹ từ nó, như thể nó cũng đang mách bảo hắn về con đường phía trước. "Mạch ngầm ý niệm vẫn còn tồn tại. Ta cần phải lần theo nó."

Nhóm của Lâm Nhất lại bắt đầu di chuyển, chậm rãi và đầy cảnh giác. Huyết Kiếm Khách Trần Hạo đi đầu, đôi mắt lạnh lùng quét qua từng ngóc ngách, từng cái bóng, đảm bảo không có kẻ địch nào ẩn nấp. Thân hình cao lớn của hắn sừng sững như bức tường thành, mang đến sự an tâm nhất định cho Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đang đi phía sau. Mộ Dung Uyển Nhi bước đi nhẹ nhàng, đôi lúc lại liếc nhìn Lâm Nhất, trong lòng vẫn không thôi lo lắng. Nàng cảm thấy một sự nặng nề, không chỉ từ linh khí biến chất đang bao trùm lấy mọi vật, mà còn từ những ý niệm hỗn loạn, những mảnh vỡ của khát vọng và đau khổ cổ xưa đang trôi nổi trong không khí. "Càng đi sâu, ta càng cảm thấy một sự nặng nề, không chỉ từ linh khí mà còn từ những ý niệm hỗn loạn," nàng khẽ thì thầm, giọng nói như tan vào không gian u tịch.

Tô Mạt Nhi, tuy nhỏ nhắn, nhưng lại tỏ ra rất nhanh nhẹn và cảnh giác. Nàng liên tục đảo mắt quan sát xung quanh, đôi khi lại khẽ rụt rè khi nghe thấy một tiếng động lạ. "Những thứ này... chúng không đơn thuần chỉ là cạm bẫy tự nhiên. Có kẻ đã sắp đặt chúng." Nàng nhận ra sự bất thường trong cấu trúc của di tích, những chi tiết quá tinh vi để chỉ là sự tàn phá của thời gian. Giọng nói trong trẻo của nàng, dù có chút run rẩy, vẫn chứa đựng sự sắc bén trong quan sát. Huyết Kiếm Khách gật đầu đồng tình với lời của Tô Mạt Nhi, ánh mắt hắn càng thêm sắc lạnh. "Cẩn thận. Có tiếng động lạ phía trước. Không phải của yêu thú." Hắn rút kiếm ra khỏi vỏ, thanh kiếm cổ màu huyết phát ra một ánh sáng mờ ảo, nhuốm màu tử khí. Cả nhóm dừng lại, lắng nghe. Tiếng động đó không phải tiếng gầm gừ của mãnh thú, cũng không phải tiếng gió rít, mà là một âm thanh khô khốc, lách cách, như tiếng của một cơ chế cổ xưa đang vận hành.

Lâm Nhất nhắm mắt lại, Kinh Thư Vô Tự trong tay hắn khẽ rung lên. Hắn không dùng thị giác, mà dùng tâm thần để cảm ứng. Những 'mạch ngầm ý niệm' mà hắn đã nhận ra trong ký ức sống từ chương trước, giờ đây, chúng trở nên rõ ràng hơn, như những dòng chảy vô hình len lỏi dưới lòng đất, xuyên qua những bức tường đá đổ nát. Chúng không phải là linh khí thuần túy, mà là một sự kết hợp kỳ lạ giữa năng lượng và khát vọng, bị biến chất, bị định hướng. Hắn cảm nhận được sự phức tạp của chúng, không chỉ là những luồng năng lượng thô bạo, mà là những mạng lưới tinh vi, như một hệ thống thần kinh khổng lồ đang hoạt động. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không chỉ là đối phó với cạm bẫy vật lý, mà còn là một cuộc chiến của ý niệm, của tâm hồn.

***

Càng đi sâu vào lòng Cổ Thần Di Tích, không gian càng trở nên u ám và lạnh lẽo. Ánh sáng từ bên ngoài đã gần như biến mất hoàn toàn, chỉ còn những mảng sáng yếu ớt xuyên qua các khe hở trên vòm đá cao vút, tạo nên những bóng đổ kỳ dị, nhảy múa như những linh hồn lạc lối. Sương mù đặc quánh bao trùm lấy mọi vật, khiến tầm nhìn trở nên hạn chế, mọi thứ dường như bị bóp méo, mơ hồ. Không khí tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít như tiếng than khóc của ngàn vạn linh hồn, và tiếng bước chân dè dặt của cả nhóm vang vọng trong không gian trống rỗng, cô độc.

Bất chợt, Lâm Nhất cảm thấy một sự biến động mạnh mẽ trong 'mạch ngầm ý niệm' mà hắn đang cảm ứng. Hắn vừa kịp cảnh báo, thì không gian xung quanh họ bỗng chốc vặn vẹo. Những bức tường đá cổ kính bắt đầu dịch chuyển một cách chậm rãi nhưng không thể ngăn cản, như những hàm răng khổng lồ đang khép lại. Cùng lúc đó, một làn sương khói mờ ảo bốc lên từ lòng đất, mang theo những ảo ảnh kỳ lạ. Đó không chỉ là những hình ảnh đơn thuần, mà là những mảnh vỡ từ quá khứ, những khát vọng bị bóp méo, những nỗi sợ hãi tiềm ẩn trong tâm hồn, giờ đây được phóng đại và hiện thực hóa. Chúng cố gắng dụ dỗ, tấn công trực diện vào tinh thần của mỗi người.

Mộ Dung Uyển Nhi là người đầu tiên bị ảnh hưởng. Đôi mắt trong veo của nàng bỗng trở nên vô định, khuôn mặt thanh tú vặn vẹo trong đau đớn. Nàng thấy lại những hình ảnh kinh hoàng của tuổi thơ, khi nàng bé bỏng nằm trên giường bệnh, chứng kiến từng người thân yêu ra đi vì dịch bệnh mà nàng không thể cứu chữa. Những lời trách móc, những ánh mắt tuyệt vọng của người thân, những lời nguyền rủa của những kẻ vô vọng, tất cả ùa về, bủa vây lấy nàng. "Không... không thể nào... là quá khứ của ta..." Nàng thều thào, giọng nói đầy thống khổ, như một tiếng rên rỉ yếu ớt giữa dòng xoáy của ảo ảnh. Nàng lùi lại, tay ôm chặt lấy đầu, dường như muốn trốn tránh khỏi những ký ức kinh hoàng ấy.

Tô Mạt Nhi, tuy còn trẻ nhưng tâm hồn lại trong sáng và kiên cường, cũng không tránh khỏi. Trước mắt nàng hiện lên hình ảnh một Lâm Nhất đang nằm bất động, máu chảy đầm đìa, gương mặt thư sinh không còn chút sinh khí. Nàng cố gắng gọi, cố gắng chạy đến, nhưng mỗi bước chân lại như bị trói buộc bởi xiềng xích vô hình. Nỗi sợ hãi mất đi người thân, mất đi ánh sáng duy nhất trong cuộc đời bỗng chốc bao trùm lấy nàng. Nàng bật khóc nức nở, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây đẫm lệ, nhưng vẫn cố gắng giữ vững ý chí. "Không thể nào! Lâm Nhất sẽ không sao! Hắn sẽ không sao!" Nàng hét lên, giọng nói trong trẻo xen lẫn sự tuyệt vọng, nhưng cũng là một lời khẳng định đầy kiên cường. Nàng run rẩy, nhưng vẫn dốc toàn lực dùng linh khí bao bọc lấy bản thân và những người xung quanh, cố gắng chống lại sự xâm thực của ảo ảnh.

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo không bị ảnh hưởng bởi ảo ảnh tinh thần một cách trực tiếp như hai nàng. Đối với hắn, những gì hiện lên chỉ là những cái bóng vô hình, những kẻ địch không có thực thể, nhưng lại mang theo sát khí và ý chí công kích mạnh mẽ. Hắn không nói một lời, thanh kiếm cổ màu huyết vung lên như một đường chớp giật, chém tan từng cái bóng mờ ảo đang lao đến. Kiếm khí lạnh lẽo, sắc bén xé toang không khí, tạo ra những tiếng rít ghê rợn. Hắn di chuyển linh hoạt, thân hình cao lớn như một bóng ma trong màn sương, mỗi đường kiếm đều dứt khoát và hiệu quả. Hắn khó chịu với sự phức tạp của những cạm bẫy này, vì nó không phải là đối thủ hữu hình để hắn có thể dùng kiếm mà giải quyết.

Lâm Nhất, với Kinh Thư Vô Tự và Phù Trần Mộc trong tay, là người chịu ảnh hưởng ít nhất, nhưng cũng là người cảm nhận rõ ràng nhất bản chất của những cạm bẫy này. Hắn nhắm mắt lại, tâm thần hoàn toàn tập trung vào Kinh Thư Vô Tự, cố gắng thấu hiểu cơ chế vận hành của chúng. "Những cạm bẫy này... chúng không chỉ tấn công thân xác, mà còn bóc trần những yếu điểm trong tâm hồn." Hắn nhận ra, đây không phải là những cạm bẫy thô sơ của Hắc Y Nhân bình thường. Nó quá tinh vi, quá hiểm độc, nhắm thẳng vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất, vào những ký ức đau buồn, vào những khát vọng bị bóp méo. Nó giống như một mạng lưới ký sinh, hút cạn sinh lực và tinh thần của con người bằng cách khuếch đại những điểm yếu nội tâm.

Hắn vung nhẹ Phù Trần Mộc. Một làn ánh sáng dịu nhẹ, trong suốt từ cây mộc lan tỏa, như sương sớm xua đi màn đêm. Làn ánh sáng đó không có sức mạnh công kích, nhưng lại có thể xua tan một phần nào đó của những ảo ảnh đang bủa vây, giúp Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi tạm thời thoát khỏi cơn mê loạn. Tuy nhiên, đó chỉ là giải pháp tạm thời. Lâm Nhất biết, gốc rễ của vấn đề nằm ở pháp trận điều khiển những ảo ảnh này. Hắn dùng Kinh Thư Vô Tự, đi từng bước chậm rãi giữa những bức tường đang dịch chuyển, những ảo ảnh đang chập chờn. Hắn cảm nhận những phù văn ma quái trên đá, những luồng năng lượng lạnh lẽo truyền đến từ sâu trong lòng đất. Hắn tìm kiếm một điểm yếu, một nút thắt trong mạng lưới phức tạp này.

Cảm giác gai người khi đối mặt với những ảo ảnh tâm linh, không khí lạnh lẽo và ẩm ướt của di tích, mùi ẩm mốc và kim loại han gỉ từ các cơ chế cạm bẫy, đôi khi là mùi hương ngọt ngào, mê hoặc từ ảo ảnh - tất cả đều là những tín hiệu mà giác quan của Lâm Nhất thu nhận, giúp hắn phân tích và thấu hiểu. Hắn nhận ra rằng, để tạo ra một hệ thống cạm bẫy tinh vi đến mức này, đòi hỏi một sự hiểu biết sâu sắc về tâm lý con người, về bản chất của khát vọng và ý niệm. Đó không thể là công trình của những Hắc Y Nhân chỉ biết chém giết. Phải có một bàn tay khác, một trí tuệ khác, đứng sau tất cả.

Cuối cùng, sau một hồi tìm kiếm, Kinh Thư Vô Tự trong tay Lâm Nhất bỗng phát sáng mạnh hơn, chỉ dẫn hắn đến một góc khuất của mê cung. Nơi đó, có một viên đá kỳ lạ, trên đó khắc vô số phù văn phức tạp. Lâm Nhất chạm nhẹ vào viên đá, linh khí từ Kinh Thư Vô Tự chảy vào, và ngay lập tức, một luồng năng lượng mạnh mẽ phản hồi, như một mạch điện được nối. Hắn tập trung, dùng tâm thần dẫn dắt linh khí đi theo những phù văn trên đá. Dần dần, những bức tường đá đang dịch chuyển chậm lại, những ảo ảnh bắt đầu mờ đi, và cuối cùng, mọi thứ trở lại trạng thái tĩnh lặng. Mê cung cạm bẫy đã bị vô hiệu hóa.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi thở phào nhẹ nhõm, khuôn mặt vẫn còn tái nhợt vì sợ hãi, nhưng đôi mắt đã dần lấy lại sự trong trẻo. Huyết Kiếm Khách cũng thu kiếm, ánh mắt hắn nhìn Lâm Nhất chứa đựng sự tán thưởng hiếm hoi. Lâm Nhất nhìn viên đá, rồi lại nhìn ra xung quanh, trong lòng dấy lên một nỗi lo lắng mới. Hắn đã vô hiệu hóa cạm bẫy, nhưng điều đó càng khẳng định suy đoán của hắn: Hắc Y Nhân chỉ là những kẻ thực thi. Kẻ đứng sau những cạm bẫy tinh vi này, chắc chắn phải là một thế lực khác, một thế lực thấu hiểu sâu sắc bản chất của tâm hồn con người.

***

Bóng tối dần bao trùm lấy Cổ Thần Di Tích khi sẩm tối buông xuống. Ánh sáng yếu ớt ban ngày đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho một màn đêm đặc quánh, chỉ có những ánh sáng mờ ảo từ các pháp khí của nhóm Lâm Nhất mới có thể soi rọi được một phần nhỏ của không gian u ám. Không khí trở nên lạnh lẽo hơn, mang theo một sự tĩnh lặng đến rợn người, như thể mọi sự sống đều đã bị rút cạn khỏi nơi đây. Mùi đất đá cổ xưa, mùi ẩm mốc, mùi kim loại han gỉ vẫn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây còn xen lẫn một thứ mùi lạnh lẽo, tanh nồng của linh khí biến chất, như máu đông đã lâu ngày.

Sau khi vô hiệu hóa mê cung ảo ảnh, Lâm Nhất dẫn cả nhóm đi sâu hơn vào một hành lang hẹp, nơi những phù văn cổ đại trên tường đá dường như càng trở nên phức tạp và bí ẩn. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ, nhưng vô cùng lạnh lẽo và vô cảm, đang tỏa ra từ cuối hành lang. Luồng năng lượng đó không giống với bất kỳ loại linh khí nào mà hắn từng cảm nhận từ Hắc Y Nhân hay các thế lực tà ác khác. Nó mang một sự tinh khiết đến đáng sợ, một sự chính xác tuyệt đối, như một cỗ máy đã được lập trình để vận hành theo một ý chí siêu việt nào đó.

Cuối hành lang, một căn phòng bí mật hiện ra. Căn phòng này không rộng lớn như những sảnh điện khác, nhưng lại mang một vẻ uy nghi, cổ kính đến lạ thường. Chính giữa căn phòng là một 'pháp trận điều khiển' khổng lồ, được khắc sâu vào nền đá, với vô số phù văn kỳ lạ chạy dọc theo các đường nét phức tạp. Pháp trận tỏa ra một thứ ánh sáng xanh lam mờ ảo, lạnh lẽo, như ánh trăng ma quái xuyên qua màn đêm. Trung tâm của pháp trận là một 'lõi năng lượng' hình cầu, đang dao động nhẹ nhàng, phát ra những luồng sáng xanh biếc, như một trái tim đang đập chậm rãi, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh kinh hoàng.

"Đây là... trung tâm điều khiển những cạm bẫy đó. Nhưng nguồn năng lượng này... không phải của Hắc Y Nhân," Lâm Nhất khẽ thốt lên, giọng nói trầm tư, đôi mắt đen láy ghim chặt vào lõi năng lượng. Hắn cảm nhận được sự phức tạp và tinh vi của pháp trận này vượt xa mọi hiểu biết của hắn về cấm chế. Nó không đơn thuần là một pháp trận phong ấn hay công kích, mà là một cơ chế để điều khiển ý niệm, để thao túng khát vọng.

Mộ Dung Uyển Nhi bước đến gần, khuôn mặt thanh tú ánh lên vẻ lo lắng. Nàng cảm nhận một sự lạnh lẽo sâu thẳm, không phải từ nhiệt độ, mà từ một thứ gì đó vô hình đang bao trùm lấy căn phòng. "Ta cảm thấy một sự lạnh lẽo, sâu thẳm hơn cả sự tà ác thông thường. Như thể... một ý chí vô cảm đang quan sát chúng ta." Giọng nàng khẽ run, như đang đối diện với một thứ quyền năng vượt xa sự hiểu biết của con người. Nàng đã từng chữa bệnh cho vô số người, đã từng tiếp xúc với muôn vàn trạng thái tâm lý, nhưng thứ ý chí vô cảm này, nó vượt ra ngoài mọi lẽ thường.

Tô Mạt Nhi nép sát vào Lâm Nhất, đôi mắt to tròn lanh lợi giờ đây mang vẻ sợ hãi. Nàng cảm nhận được một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí, khiến nàng khó thở. Huyết Kiếm Khách Trần Hạo không nói gì, nhưng ánh mắt lạnh lùng của hắn cũng trở nên tập trung hơn bao giờ hết, thanh kiếm cổ trong tay hắn khẽ rung lên, như muốn phản ứng lại với luồng năng lượng lạnh lẽo từ pháp trận.

Lâm Nhất chậm rãi tiến đến gần pháp trận, tay hắn khẽ vươn ra, chạm nhẹ vào 'lõi năng lượng' đang dao động. Một cảm giác lạnh lẽo, tê dại ngay lập tức truyền vào tay hắn, nhưng không phải là cảm giác đau đớn, mà là một sự trống rỗng, vô cảm đến rợn người. Ngay lập tức, Kinh Thư Vô Tự trên tay hắn bỗng phát sáng yếu ớt, những ký tự cổ xưa trên trang giấy vô hình bắt đầu lấp lánh, như những vì sao xa xôi.

Hắn nhắm mắt lại, tâm thần hoàn toàn đắm chìm vào luồng năng lượng từ lõi. Một dòng 'ý niệm chỉ huy' cường đại, vô hình, tràn vào tâm trí hắn. Đó không phải là một giọng nói, cũng không phải là một hình ảnh cụ thể, mà là một dòng chảy của thông tin, của mệnh lệnh, được truyền tải trực tiếp vào sâu thẳm ý thức. Trong dòng chảy đó, Lâm Nhất thấy những hình ảnh chớp nhoáng, như những mảnh vỡ của một tấm gương vỡ.

Hắn thấy một 'Tháp Nguồn' cao vút, không phải là "Tháp Linh Hồn" trong ký ức trước, mà là một kiến trúc khác, cổ xưa hơn, vĩ đại hơn, dường như là nguồn gốc của tất cả những sự thao túng. Từ 'Tháp Nguồn' đó, vô số 'ý niệm chỉ huy' được phát tán, như những sợi tơ vô hình, len lỏi khắp thế gian. Hắn thấy những 'cái bóng' mờ ảo, không có hình dạng cụ thể, không phải Hắc Y Nhân, đang đứng xung quanh 'Tháp Nguồn', ra lệnh, điều khiển. Những cái bóng đó mang một sự vô cảm đáng sợ, một trí tuệ siêu việt, dường như không thuộc về thế giới phàm tục này.

Và rồi, hắn thấy vô số Hắc Y Nhân, không phải là những kẻ tàn độc mà hắn từng đối mặt, mà là những con rối, những kẻ chấp hành mệnh lệnh. Chúng nhận 'ý niệm chỉ huy' từ những 'cái bóng' mờ ảo, rồi lại biến chất chúng thành những hành động tàn độc, thành những nghi lễ tà ác, gieo rắc 'hạt giống dối trá'. Hắc Y Nhân, Hắc Ám Cung, tất cả chỉ là những công cụ, những quân cờ trong một ván cờ lớn hơn nhiều, được điều khiển bởi một thế lực bí ẩn và quyền lực hơn, đứng trên cả Hắc Ám Cung. Cái biểu tượng vòng tròn với ba gạch ngang mà hắn đã thấy trong ký ức trước, giờ đây bỗng hiện rõ hơn, như một dấu ấn của thế lực 'chủ nhân' ấy, một thế lực vô danh nhưng lại là chủ mưu thực sự.

Khi Lâm Nhất rời tay khỏi lõi năng lượng, pháp trận lập tức ngừng hoạt động, ánh sáng xanh lam mờ ảo tắt lịm, căn phòng chìm vào bóng tối hoàn toàn. Nhưng những hình ảnh đó vẫn ám ảnh tâm trí hắn, như những vết khắc sâu vào linh hồn. Hắn thở dốc, cảm giác lạnh lẽo và sự thật kinh hoàng khiến hắn run rẩy. Gánh nặng về trách nhiệm vạch trần chân tướng đè nặng lên vai hắn, nặng hơn bất cứ lúc nào. Hắn nhận ra quy mô của âm mưu còn lớn hơn hắn tưởng, với một 'kẻ đứng sau' thao túng mọi thứ, một kẻ thù vô hình nhưng cực kỳ quyền lực và xảo quyệt. Cuộc chiến này không chỉ là đối phó với Hắc Ám Cung, mà là đối đầu với một trí tuệ siêu việt, vô cảm, đã thao túng cả một kỷ nguyên.

Lâm Nhất biết, con đường phía trước sẽ còn đầy rẫy chông gai, còn nhiều sự thật đau lòng phải đối mặt. Sự giằng xé giữa việc tiếp tục dấn thân vào nguy hiểm để tìm kiếm sự thật và bảo vệ những người đồng hành khỏi những mối đe dọa ngày càng lớn, khiến tâm trí hắn không ngừng đấu tranh. Hắn phải giải mã bản chất của 'ý niệm chỉ huy' mà hắn cảm ứng được – nó có phải là ý chí của một cá nhân hay là của một thực thể tập thể, vô hình? Nhưng ý chí của hắn đã sắt đá hơn vạn vật. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ tìm ra 'nguồn cội chân chính' của dòng chảy ý niệm đã bị biến chất, để từ đó, vạch trần toàn bộ sự dối trá, để ánh sáng chân lý có thể một lần nữa soi rọi khắp hồng trần.

Hắn nhìn ra ngoài căn phòng bí mật, nơi bóng tối và sương mù vẫn bao trùm lấy Cổ Thần Di Tích, như một tấm màn che giấu vô vàn bí mật. Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng hắn. Nếu Hắc Y Nhân chỉ là quân cờ, vậy thì những kẻ khác, những nhân vật tưởng chừng như độc lập, liệu có phải cũng đang bị thao túng? Liệu Dạ Ảnh Thích Khách mà hắn từng nghe nói, hay Mạc Vô Tình, có phải cũng chỉ là một phần của cái mạng lưới thao túng tinh vi này? Cái 'Tháp Nguồn' và những 'cái bóng' mờ ảo, vô cảm, đó mới chính là kẻ thù thực sự. Và hắn, một tiểu đạo sĩ nhỏ bé, sẽ phải đối mặt với chúng.

Lâm Nhất khẽ siết chặt Kinh Thư Vô Tự trong tay, trái tim hắn đập mạnh mẽ, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì một quyết tâm cháy bỏng. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hắn sẽ dùng chân tâm của mình, dùng con đường "Vô Tiên Chi Đạo" để đối chọi lại với sự dối trá vĩ đại này, để đánh thức những linh hồn đang say ngủ trong ảo mộng của "tiên đạo giả". Con đường phía trước mịt mờ, nhưng hắn đã sẵn sàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ