Vô tiên chi đạo
Chương 309

Ám Ảnh Theo Đuôi: Dấu Vết Của Kẻ Quan Sát

4455 từ
Mục tiêu: Củng cố nhận thức của Lâm Nhất và nhóm về quy mô và bản chất của thế lực 'bóng đêm thực sự' đứng sau Hắc Y Nhân.,Giới thiệu một bóng hình bí ẩn, một thích khách chuyên nghiệp đang lặng lẽ theo dõi Lâm Nhất, gợi ý về một đối thủ mới chưa lộ diện.,Tạo ra một cảm giác căng thẳng, bị theo dõi, và sự bí ẩn cho mạch truyện, dẫn dắt đến sự xuất hiện của Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh).,Khắc sâu hơn sự cô độc và gánh nặng của Lâm Nhất khi đối mặt với những âm mưu chồng chất.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Kẻ Quan Sát Bí Ẩn
Mood: Mysterious, tense, foreboding, thoughtful.
Kết chương: [object Object]

Sương mù vẫn giăng mắc, tựa như một tấm màn lụa trắng xóa của tạo hóa, bao phủ lấy Cổ Thần Di Tích, rồi lại kéo dài theo bước chân của Lâm Nhất và những người đồng hành, len lỏi vào tận sâu U Cốc. Cái cảm giác lạnh lẽo, ẩm ướt của không khí như thấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu, không chỉ bởi nhiệt độ thấp mà còn bởi cái giá buốt đến từ những khám phá kinh hoàng vừa qua. Đất dưới chân ẩm mục, rêu phong bám dày đặc trên những tảng đá khổng lồ, tạo thành một tấm thảm xanh xám trơn trượt. Tiếng gió rít nhẹ qua những vách đá dốc đứng, tựa như lời thì thầm của hàng vạn linh hồn bị kẹt lại nơi đây, hòa cùng tiếng côn trùng kêu rả rích, nghe vừa thê lương vừa huyền bí. Mùi đất mục, mùi rêu phong và mùi ẩm mốc đặc trưng của nơi hoang vu, lạnh lẽo, lấp đầy từng hơi thở, như nhắc nhở rằng họ đang dấn thân vào một vùng đất bị lãng quên, nơi thời gian dường như đã ngừng trôi từ ngàn vạn năm trước.

Lâm Nhất đi đầu, dáng vẻ thư sinh gầy gò của hắn nay càng thêm phần thanh thoát giữa khung cảnh u ám. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn thường mang vẻ trầm tư, nhưng giờ đây, trong đáy mắt ấy còn ánh lên một nỗi ưu tư khôn nguôi, một sự giằng xé nội tâm mãnh liệt. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí nơi đây, một thứ linh khí bị biến chất, mang theo dư vị của sự giả trá và thao túng. Mỗi bước chân của hắn đều thận trọng, không chỉ vì địa hình hiểm trở mà còn vì gánh nặng của chân tướng, của cái gọi là "ý niệm chỉ huy" vô cảm, siêu việt, mà hắn vừa cảm ứng được từ lõi năng lượng cổ xưa.

"Cái thứ 'ý niệm chỉ huy' đó... nó không giống bất kỳ thứ gì ta từng biết," Lâm Nhất khẽ khàng cất lời, giọng nói ôn hòa nhưng ẩn chứa một sự mệt mỏi sâu sắc. Hắn quay đầu nhìn lại Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Huyết Kiếm Khách đang theo sau. "Nó không phải là ý chí của con người, cũng không phải của yêu ma. Nó là một sự vô cảm, một trí tuệ đã vượt qua giới hạn của sinh mệnh phàm tục. Giống như... một cỗ máy, nhưng lại có thể điều khiển vạn vật."

Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú nay phảng phất nỗi lo âu, tiến lại gần Lâm Nhất, đôi mắt trong veo nhìn hắn đầy quan tâm. "Nếu như vậy, thì quy mô của kẻ địch mà chúng ta phải đối mặt... còn lớn hơn rất nhiều so với những gì chúng ta từng nghĩ, Lâm Nhất. Những Hắc Y Nhân kia, họ chỉ là những con rối trong tay một thế lực vô hình, một bóng đêm thực sự. Ta lo sợ, con đường này quá nguy hiểm, quá mịt mờ." Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay gầy gò của hắn, muốn truyền cho hắn chút hơi ấm và sự trấn an. Nàng biết, bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng bệnh tật trong lòng người, nỗi lo lắng và gánh nặng của chân lý, mới là thứ khó xoa dịu nhất.

Tô Mạt Nhi, khuôn mặt bầu bĩnh vẫn giữ nét thanh tú, nhưng đôi mắt to tròn lanh lợi giờ đây cũng nhuốm màu cảnh giác. Nàng đảo mắt khắp xung quanh, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bất thường nào trong màn sương mù dày đặc. "Hắc Ám Cung... Thiên Đạo Môn... tất cả đều chỉ là bề nổi của tảng băng chìm sao? Vậy thì cái 'kẻ đứng sau' kia rốt cuộc là ai? Và chúng muốn gì? Chẳng lẽ... chúng muốn thao túng toàn bộ hồng trần này, biến tất cả chúng ta thành những con rối vô tri?" Giọng nói trong trẻo của nàng thường ngày líu lo, hoạt bát, nhưng giờ đây lại mang chút run rẩy, sự bất an như lan tỏa trong không khí. Nàng cố gắng giữ tinh thần lạc quan, nhưng cảm giác bị bao vây bởi một thế lực vô hình, khổng lồ, khiến nàng cảm thấy mình thật nhỏ bé.

Huyết Kiếm Khách, Trần Hạo, vẫn im lặng như một cái bóng, khoác trên mình chiếc áo choàng đen, tay nắm chặt thanh kiếm cổ màu huyết. Thân hình cao lớn của y di chuyển điềm tĩnh, nhưng ánh mắt lạnh lùng sâu thẳm của y lại sắc bén không ngừng quét khắp những bụi cây rậm rạp, những kẽ đá tối tăm. Y không nói nhiều, nhưng sự cảnh giác của y là một lời khẳng định hùng hồn hơn vạn lời. Y cảm nhận được điều gì đó, một sự tồn tại vô hình, một cái nhìn lạnh lẽo như băng giá đang lướt qua họ, như một con chim ưng đang rình mồi. Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó, và lúc này, thứ y muốn giữ lấy chính là sự an nguy của những người đồng hành, đặc biệt là Lâm Nhất.

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt hướng về phía trước, nơi sương mù càng lúc càng dày đặc, tựa như một bức tường vô tận. "Ta vẫn chưa hiểu rõ bản chất của 'ý niệm chỉ huy' đó. Nó có thể là một thực thể tập thể, vô hình, hay là ý chí của một cá nhân nào đó đã đạt tới cảnh giới siêu phàm. Nhưng điều rõ ràng là, chúng không coi sinh mệnh phàm tục là gì cả. Chúng thao túng khát vọng, bẻ cong niềm tin, biến tiên đạo chân chính thành một ảo mộng, một cái lồng giam. Những mảnh vụn ký ức ta thấy về 'Tháp Nguồn' và những 'cái bóng' mờ ảo... đó mới là kẻ thù thực sự." Hắn dừng lại, nhắm mắt, cố gắng dùng 'Vô Tiên Chi Đạo' của mình để cảm ứng sự hỗn loạn của linh khí và những ý niệm còn sót lại trong không khí. Hắn cố gắng phân tích, tách biệt những luồng ý niệm biến chất khỏi những gì thuộc về tự nhiên, nhưng mọi thứ dường như hòa quyện vào nhau, tạo thành một mớ bòng bong khó lòng gỡ rối. Cảm giác bị theo dõi bỗng thoáng qua, như một cái chạm lạnh lẽo vào gáy, nhưng rồi lại biến mất nhanh chóng, chỉ để lại một sự bất an mơ hồ.

"Chúng ta cần phải cẩn trọng hơn bao giờ hết," Mộ Dung Uyển Nhi nói, giọng nàng khẽ run lên. "Không chỉ những nguy hiểm từ môi trường, từ những cạm bẫy vật lý, mà còn là những cạm bẫy tâm linh, những sự thao túng ý niệm. Lâm Nhất, ngươi là người nhạy cảm nhất với những điều đó. Hãy luôn giữ vững chân tâm của mình."

Lâm Nhất gật đầu, mở mắt, ánh mắt kiên định hơn. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Ta sẽ không quên điều đó. Nhưng ta cũng cảm thấy... một điều gì đó khác. Một cái nhìn. Một sự theo dõi." Hắn trầm tư, đôi mày khẽ nhíu lại. "Không phải là những Hắc Y Nhân kia. Cảm giác này... nó lạnh lùng hơn, tinh vi hơn, ẩn mình hoàn hảo hơn."

Huyết Kiếm Khách khẽ hừ một tiếng, bàn tay xiết chặt chuôi kiếm. Y đã cảm nhận được điều đó từ lâu, cái cảm giác gai người như có một lưỡi dao vô hình đang lướt qua mình. Y đã từng đối mặt với vô số thích khách, nhưng cái cảm giác này lại hoàn toàn khác biệt. Nó không mang sát ý lộ liễu, mà chỉ là một sự quan sát lạnh lẽo, chuyên nghiệp đến đáng sợ. Y phóng tầm mắt xuyên qua màn sương mù dày đặc, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào, nhưng mọi thứ đều chìm vào tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió rít và tiếng côn trùng không ngừng nghỉ.

Trong khi đó, ở một khoảng cách an toàn, ẩn mình trong bóng tối của những bụi cây rậm rạp và sự bao phủ của màn sương mù dày đặc, Kẻ Quan Sát Bí Ẩn vẫn dõi theo từng cử động của nhóm Lâm Nhất. Hắn ta, hay nàng ta, là một bóng hình gần như vô hình, hòa mình hoàn hảo vào không gian xung quanh. Hắn ta không di chuyển, chỉ là đứng yên, như một phần của chính U Cốc. Đôi mắt sắc lạnh như băng tuyết lướt qua từng người, phân tích, đánh giá, đặc biệt dừng lại lâu hơn trên Lâm Nhất. Không một tiếng động, không một chút khí tức, hắn ta như một bóng ma, một thích khách được rèn luyện đến mức độ hoàn hảo. Hắn ta đã theo dõi họ từ khi họ rời khỏi Cổ Thần Di Tích, và mục tiêu duy nhất của hắn ta chính là Lâm Nhất. Cái vẻ mặt thư sinh, trầm tư của tiểu đạo sĩ này, những lời thì thầm đầy triết lý của hắn, và đặc biệt là khả năng cảm ứng những điều mà người thường không thể thấy, đã thu hút sự chú ý của thế lực đứng sau Kẻ Quan Sát Bí Ẩn. Đây là một con mồi đặc biệt, một kẻ có thể nhìn thấy bức màn che giấu chân tướng. Nhiệm vụ của hắn ta là theo dõi, thu thập thông tin, và chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo. Trong màn sương mù dày đặc, hắn ta chỉ là một bóng hình mờ ảo, một đôi mắt lạnh lẽo, một sự hiện diện không thể bị phát hiện.

***

Đêm xuống, U Cốc chìm trong một sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe đá và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những vách đá ẩm ướt, tạo thành một bản giao hưởng đơn điệu, não nề. Nhóm Lâm Nhất quyết định dừng chân tạm nghỉ trong một khe đá hẻo lánh, được che chắn bởi những tảng đá lớn và những bụi cây gai góc. Một đống lửa nhỏ được nhóm lên ở trung tâm khe đá, ánh lửa yếu ớt bập bùng, cố gắng xua đi cái lạnh buốt xương của sương đêm và bóng tối dày đặc. Mùi khói củi khô lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi ẩm mốc và rêu phong đặc trưng của U Cốc, tạo nên một cảm giác vừa ấm cúng vừa cô độc.

Lâm Nhất ngồi riêng một góc, tay hắn nắm chặt Kinh Thư Vô Tự, đôi mắt nhắm nghiền. Hắn đang cố gắng tĩnh tâm, để cho dòng chảy của 'Vô Tiên Chi Đạo' xoa dịu những hỗn loạn trong tâm trí. Nhưng cảm giác bị theo dõi, cái cảm giác lạnh lẽo như có một đôi mắt vô hình đang dán chặt vào mình, không ngừng quấy nhiễu hắn. Nó không phải là sát ý, mà là một sự quan sát chuyên nghiệp, không để lộ bất kỳ sơ hở nào, nhưng lại vô cùng kiên trì. Hắn cố gắng tập trung, dùng toàn bộ linh giác của mình để cảm ứng xung quanh, cố gắng bắt lấy bất kỳ một dao động nhỏ nhất nào của linh khí, của ý niệm. Nhưng mọi thứ lại mơ hồ như sương khói, tựa như kẻ địch cũng có khả năng che giấu hoàn hảo, không để lại bất kỳ dấu vết nào.

"Chân tướng... thật sự phức tạp đến vậy sao?" Lâm Nhất khẽ thở dài, giọng nói thì thầm, chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy. Hắn mở mắt, nhìn vào ngọn lửa đang nhảy múa trước mặt, ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt đen láy, khiến chúng sâu thẳm hơn. "Những gì ta cảm ứng được từ 'Tháp Nguồn'... những 'cái bóng' vô cảm ấy... chúng là gì? Liệu có phải chúng ta đang đối mặt với một chủng tộc khác, một dạng sinh mệnh khác, đã tồn tại từ thuở hồng hoang, và giờ đây đang thu hoạch linh khí, ý niệm của nhân loại để phục vụ cho một mục đích nào đó?" Hắn day day thái dương, cảm thấy một cơn đau nhói. Gánh nặng của sự thật đè nặng lên vai hắn, khiến hắn cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết. Con đường "Vô Tiên Chi Đạo" của hắn, tuy kiên định, nhưng lại phải đối mặt với một thế lực vượt xa mọi tưởng tượng, một kẻ thù vô hình, không thể chạm tới.

Mộ Dung Uyển Nhi, ngồi gần đó, đã nhận ra sự bất thường trong tâm trạng của Lâm Nhất. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn, lòng tràn đầy lo lắng. "Lâm Nhất, ngươi vẫn cảm thấy bất an sao? Có điều gì khác thường nữa không?" Giọng nàng dịu dàng, tựa như một dòng suối mát lành giữa sa mạc khô cằn, muốn xoa dịu đi nỗi ưu tư trong lòng hắn. "Đừng cố gắng một mình gánh vác tất cả. Chúng ta ở đây, cùng ngươi đối mặt."

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn dán vào ngọn lửa. "Cảm giác bị theo dõi... nó vẫn còn đó. Nhưng lại mơ hồ, khó nắm bắt. Giống như một cái bóng, không ngừng ẩn mình trong màn đêm." Hắn ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những đám mây đen kịt đã che khuất đi ánh trăng, chỉ còn lại một màu đen sâu thẳm. "Không phải những Hắc Y Nhân tầm thường. Đây là một thứ gì đó... tinh vi hơn rất nhiều."

Tô Mạt Nhi, đang cẩn trọng quan sát xung quanh, bỗng khẽ rùng mình. Nàng không có linh giác nhạy bén như Lâm Nhất, nhưng nàng lại có một trực giác nhạy bén của người từng trải qua vô vàn hiểm nguy. Cái không khí tĩnh lặng đến đáng sợ của U Cốc, cùng với vẻ mặt trầm tư khác thường của Lâm Nhất, khiến nàng cảm thấy có điều gì đó không đúng. "Ta cũng cảm thấy... một sự lạnh lẽo khó tả, sư huynh," nàng nói, giọng thì thầm. "Giống như có hàng vạn đôi mắt đang nhìn chúng ta từ trong bóng tối vậy. Nhưng ta lại không thể thấy gì cả." Nàng đưa tay lên xoa xoa cánh tay, như muốn xua đi cái lạnh lẽo vô hình đang bao trùm.

Bỗng nhiên, Huyết Kiếm Khách, Trần Hạo, vốn vẫn ngồi im lặng như một bức tượng, bất chợt động đậy. Thanh kiếm cổ màu huyết của y được rút ra khỏi vỏ một cách nhẹ nhàng, không gây một tiếng động nào, nhưng lại mang theo một luồng hàn khí lạnh lẽo. Ánh mắt sắc bén của y dán chặt vào một điểm trong màn đêm, nơi những bụi cây rậm rạp nhất, nơi bóng tối sâu thẳm nhất. Mọi người nín thở, theo dõi từng cử động của y. Huyết Kiếm Khách là một kiếm khách lão luyện, chưa bao giờ y hành động vô cớ. Nếu y đã rút kiếm, hẳn là y đã cảm nhận được điều gì đó. Nhưng rồi, chỉ vài giây sau, y lại từ từ hạ kiếm xuống, lưỡi kiếm vẫn trần trụi, nhưng vẻ mặt lại hiện lên một chút nghi hoặc, thậm chí là khó chịu. Y không nói gì, chỉ lắc đầu nhẹ. "Biến mất rồi," y khẽ lầm bầm, giọng trầm khàn. "Một cái bóng rất nhanh. Không để lại khí tức."

Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, cố gắng dùng 'Vô Tiên Chi Đạo' của mình để cảm ứng lại nơi Huyết Kiếm Khách vừa nhìn. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ mờ nhạt, lạnh lẽo, sắc bén, như một làn gió thoảng qua rồi biến mất, không để lại dấu vết. Nó không phải là linh khí, cũng không phải là ý niệm, mà giống như một dấu ấn của sự hiện diện, một loại năng lượng đặc trưng của một bậc thầy về ẩn nấp. Cảm giác bị theo dõi đã mạnh mẽ hơn rất nhiều trong khoảnh khắc Huyết Kiếm Khách rút kiếm, nhưng rồi nó lại đột ngột biến mất, như một ảo ảnh. Kẻ theo dõi đã chủ động rút lui, nhanh chóng và không để lại chút tăm hơi nào, chỉ còn lại một sự trống rỗng lạnh lẽo.

Hắn mở mắt, ánh mắt sắc như dao dò xét bóng đêm. Cái cảm giác trống rỗng ấy lại càng khiến hắn bất an hơn. Một đối thủ có thể đến và đi mà không để lại dấu vết, có thể ẩn mình hoàn hảo đến mức Huyết Kiếm Khách cũng chỉ cảm nhận được trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, đó chắc chắn không phải là một kẻ tầm thường. Đây là một thích khách chuyên nghiệp, một bậc thầy trong nghệ thuật ẩn nấp và theo dõi. Một mối đe dọa mới, vô hình và khó lường, đang lơ lửng trên đầu họ.

"Kẻ địch... không chỉ là những kẻ thao túng ý niệm," Lâm Nhất trầm giọng nói, "mà còn có những kẻ săn mồi ẩn mình trong bóng tối, được huấn luyện để theo dõi và hành động theo lệnh. Đây là một cái bẫy chồng chất, một mạng lưới không ngừng siết chặt." Hắn siết chặt Kinh Thư Vô Tự trong tay, cảm nhận sức nặng của nó, tựa như sức nặng của những chân lý mà hắn đang cố gắng vén màn. Kinh Thư Vô Tự, mặc dù giúp hắn cảm ứng và nhìn thấu nhiều điều, nhưng cũng không thể hoàn toàn giải mã được sự bí ẩn của kẻ thù này. Nó vẫn còn nhiều bí ẩn chưa được giải đáp, và con đường để Lâm Nhất rèn luyện 'Vô Tiên Chi Đạo' của mình trong việc cảm nhận thế giới, vẫn còn rất dài.

Đêm đó, không ai trong nhóm có thể ngủ yên giấc. Cái lạnh lẽo của U Cốc, tiếng gió rít, tiếng nước nhỏ giọt, và đặc biệt là cảm giác bị theo dõi, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một nỗi lo sợ vô hình, một áp lực tâm lý không ngừng đè nặng. Họ biết, cuộc hành trình này không chỉ là đối mặt với những cạm bẫy hữu hình, mà còn là đối đầu với những bóng ma vô hình, những kẻ thù mà ngay cả sự tồn tại của chúng cũng là một câu đố.

***

Khi những tia sáng đầu tiên của bình minh le lói qua màn sương mù dày đặc, mang theo một màu xám bạc u ám, không khí trong U Cốc vẫn lạnh lẽo và ẩm ướt như đêm qua. Sương mù vẫn giăng mắc, che khuất tầm nhìn, khiến những hình ảnh xa xa trở nên mờ ảo, huyền hoặc. Cái vẻ hoang tàn, cô độc của U Cốc càng được nhấn mạnh bởi sự tĩnh lặng đến rợn người, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió rít nhẹ hay tiếng chim hót xa xăm.

Nhóm Lâm Nhất chuẩn bị tiếp tục hành trình. Mọi người đều mệt mỏi, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự cảnh giác. Lâm Nhất đứng dậy, hắn không vội vàng rời đi mà nán lại một chút ở vị trí mà Huyết Kiếm Khách đã cảm nhận được sự hiện diện của kẻ theo dõi tối qua. Hắn cúi xuống, đôi mắt đen láy dò xét từng tấc đất ẩm ướt. Hắn không bỏ qua bất kỳ một chi tiết nhỏ nào, từ những viên sỏi lún sâu vào đất, đến những sợi cỏ bị dẫm nát. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng gần đó, nín thở theo dõi, lòng tràn đầy hồi hộp và lo lắng. Huyết Kiếm Khách đứng cách đó vài bước, ánh mắt sắc bén cũng quét qua khu vực, nhưng y không tìm thấy gì.

Lâm Nhất di chuyển chậm rãi, ánh mắt tập trung cao độ, gần như hòa mình vào không gian xung quanh. Hắn chạm nhẹ đầu ngón tay vào lớp rêu ẩm, cảm nhận từng hạt đất nhỏ. Bỗng nhiên, hắn dừng lại. Một dấu vết. Rất nhỏ, gần như vô hình, nằm ẩn mình dưới một tán lá mục nát, bị che khuất bởi một lớp bụi mỏng. Đó không phải là một dấu chân, cũng không phải là một vệt trượt, mà là một ký hiệu, một dấu ấn được khắc rất tinh vi trên nền đất mềm, chỉ sâu khoảng nửa phân, gần như chỉ là một vết cào nhẹ. Nếu không phải là một người có linh giác cực kỳ nhạy bén và đôi mắt tinh tường như Lâm Nhất, sẽ không ai có thể phát hiện ra nó.

Hắn quỳ xuống, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào dấu vết đó. Một luồng khí tức lạnh lẽo, sắc bén, như lưỡi dao vừa lướt qua, truyền đến đầu ngón tay hắn. Nó không phải là sát khí mãnh liệt, mà là một luồng khí tức được kiểm soát hoàn hảo, mang theo sự chuyên nghiệp và sự vô cảm của một kẻ đã đạt đến đỉnh cao trong nghệ thuật ám sát và ẩn nấp. Đó là một ký hiệu đơn giản, chỉ gồm ba đường thẳng song song, hơi cong, tạo thành một hình bán nguyệt nhỏ, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh đáng sợ, một dấu ấn không thể nhầm lẫn của một thích khách bậc thầy. Nó không giống với bất kỳ dấu hiệu nào của Hắc Ám Cung hay những thế lực tà ác khác mà hắn từng biết. Đây là một thứ gì đó hoàn toàn mới, một mối đe dọa trực tiếp, mang tính cá nhân hơn.

"Có kẻ đã theo dõi chúng ta," Lâm Nhất trầm giọng nói, giọng hắn khàn đặc, mang theo một sự căng thẳng mới. Hắn ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt nhìn thẳng vào màn sương mù dày đặc, như muốn xuyên qua chúng để nhìn thấy kẻ thù vô hình. "Một bậc thầy về ẩn nấp. Hắn ta... hay nàng ta... đã ở đây, dõi theo từng cử động của chúng ta suốt đêm."

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi hoảng hốt tiến lại gần, nhìn vào dấu vết nhỏ bé mà Lâm Nhất chỉ. "Một bậc thầy về ẩn nấp? Ý ngươi là... một thích khách sao?" Mộ Dung Uyển Nhi hỏi, giọng nàng không khỏi run rẩy. "Ai lại có thể làm được điều này mà chúng ta không hề hay biết? Ngay cả Huyết Kiếm Khách cũng chỉ cảm nhận được một khoảnh khắc ngắn ngủi!"

"Hắn ta không để lộ sát ý, cũng không có động thái tấn công," Lâm Nhất nói tiếp, giọng điệu đầy suy tư. "Chỉ là theo dõi. Nhưng lại theo dõi kỹ lưỡng đến mức đáng sợ. Cái dấu ấn này... nó không thuộc về bất kỳ thế lực nào ta từng biết. Đây là một loại mật hiệu, một dấu hiệu đặc trưng của một tổ chức thích khách, hoặc một cá nhân kiệt xuất nào đó."

Huyết Kiếm Khách cúi xuống, đôi mắt sắc lạnh chăm chú nhìn vào dấu vết trên đất. Y đưa ngón tay chạm nhẹ vào, cảm nhận luồng khí tức lạnh lẽo còn sót lại. "Không phải người thường," y khẳng định, giọng nói trầm ổn, nhưng ánh mắt lại hiện lên một sự nghiêm trọng chưa từng thấy. "Thủ đoạn tinh vi, hoàn hảo. Kỹ năng ẩn nấp đã đạt đến cảnh giới phi phàm. Ta chưa từng gặp kẻ nào có thể ẩn mình đến mức độ này mà không để lại bất kỳ dấu vết nào của khí tức hay linh lực." Y đứng thẳng dậy, ánh mắt u uất của y nhìn về phía trước, nơi con đường xuyên qua U Cốc vẫn còn mịt mờ trong sương mù. "Đây là một kẻ thù nguy hiểm. Một con sói đơn độc, hay là một phần của một bầy sói khác, ta không rõ. Nhưng kẻ này... không đơn giản."

Lâm Nhất đứng thẳng dậy, trái tim hắn đập mạnh mẽ trong lồng ngực, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì một gánh nặng mới. Kẻ địch không chỉ ẩn mình sau những âm mưu lớn, thao túng ý niệm của cả một kỷ nguyên, mà giờ đây, còn có những kẻ săn mồi trực tiếp nhắm vào hắn. Cái dấu vết nhỏ bé trên nền đất ẩm ướt kia, tựa như một lời cảnh báo lạnh lùng, một lời thách thức từ một thế lực vô danh. Hắn nhìn sâu vào màn sương mù, cảm giác như có một sợi dây vô hình đã được giăng ra, trói buộc số phận hắn với một cuộc chiến không ngừng nghỉ.

Dấu vết chuyên nghiệp của thích khách đó, cùng với cảm giác bị theo dõi nhưng không thể xác định, đã củng cố thêm một điều: thế lực mà họ đang đối mặt không chỉ là Hắc Y Nhân hay Hắc Ám Cung. Có thể có những cá nhân được huấn luyện đặc biệt, hành động độc lập hoặc theo lệnh từ một cấp cao hơn, một kẻ đã nhìn thấu Lâm Nhất và đang dần dần siết chặt vòng vây. Đây không chỉ là một cuộc chiến chống lại sự dối trá vĩ đại của "tiên đạo giả", mà còn là một cuộc đối đầu với những cá nhân siêu việt, những kẻ săn mồi ẩn mình trong bóng tối, những người có thể là đồng minh hoặc kẻ thù không thể đoán trước.

Lâm Nhất khẽ siết chặt Kinh Thư Vô Tự trong tay. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hắn sẽ dùng chân tâm của mình, dùng con đường "Vô Tiên Chi Đạo" của mình, để đối chọi lại với tất cả. Con đường phía trước mịt mờ, nhưng hắn đã sẵn sàng. Một mối đe dọa mới, một thích khách bí ẩn, đã chính thức xuất hiện trong hành trình truy tìm chân lý của hắn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ