Không khí trong Hắc Ám Sâm Lâm (Rừng Tối) đặc quánh một sự ẩm ướt vĩnh cửu, một tấm màn vô hình bao phủ lấy từng thân cây cổ thụ già cỗi, từng rễ cây chằng chịt bò ngang con đường mòn hiểm trở. Ngay cả khi những tia nắng ban mai đầu tiên cố gắng xuyên qua tán lá dày đặc, chúng cũng bị nuốt chửng bởi màn sương mù còn vương vấn, biến thế giới thành một bức tranh của những sắc xanh xám trầm buồn. Khu rừng tự nó dường như đang hít thở, một hơi thở chậm rãi, nặng nề của đất và mục nát, bị ngắt quãng bởi tiếng côn trùng kêu rả rích không ngớt từ những nơi khuất lấp và tiếng gầm gừ nguyên thủy từ xa của một loài thú dữ vô hình. Đó là một nơi mà ánh sáng phải vật lộn để tồn tại, và bóng tối thống trị, gieo rắc một cảm giác bất an dai dẳng, ăn sâu vào tận xương tủy.
Lâm Nhất và đoàn người của hắn bước đi một cách thận trọng, mỗi bước chân đều như dẫm lên một sợi dây đàn căng như tơ, sẵn sàng đứt bất cứ lúc nào. Sự căng thẳng không chỉ đến từ vẻ u ám của khu rừng, mà còn từ một cảm giác vô hình, một ánh mắt không ngừng dõi theo mà họ đã cảm nhận được từ đêm qua. Cái dấu ấn ba đường cong trên nền đất ẩm ướt ở U Cốc vẫn còn in sâu trong tâm trí Lâm Nhất, một lời cảnh báo lạnh lẽo về một kẻ thù mới, một kẻ săn mồi tinh vi hơn bất kỳ Hắc Y Nhân nào mà hắn từng đối mặt.
"Cảm giác bị theo dõi vẫn không tan," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm lắng như tiếng suối ngầm vọng từ kẽ đá. Hắn liếc nhìn qua tán lá dày đặc, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng thân cây cổ thụ rêu phong, từng phiến đá phủ đầy địa y. "Kẻ đó không lộ diện, nhưng ý niệm cảnh giác của nó... rất khác lạ. Không phải sát khí thuần túy, mà là một sự hiện diện tĩnh lặng đến đáng sợ, như một bóng ma đã hòa mình vào màn sương này."
Mộ Dung Uyển Nhi siết chặt túi thuốc trong tay, đôi mắt thanh tú của nàng ánh lên sự lo lắng. "Chẳng lẽ có kẻ muốn ngư ông đắc lợi, đợi chúng ta suy yếu sau những trận chiến với Hắc Y Nhân sao?" Nàng hỏi, giọng khẽ run, cái lạnh của sương sớm và sự bất an trong lòng khiến nàng rụt vai. Mùi đất ẩm mục và lá cây hoại tử dường như càng nồng nặc hơn trong không khí, trộn lẫn với một mùi tanh nồng nhẹ của máu khô, gợi lên những cuộc giao tranh đẫm máu mà họ vừa trải qua. Mỗi hơi thở đều mang theo cái vị chát của nguy hiểm.
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo bước đi trầm ổn, dáng người cao lớn của y khuất sau tà áo choàng đen, gần như hòa vào màn sương mù. Thanh kiếm cổ màu huyết của y khẽ rung lên trong vỏ, như một loài thú dữ đang chờ đợi con mồi. Đôi mắt lạnh lùng của y quét ngang, không bỏ sót một chi tiết nào dù là nhỏ nhất. "Dù là ai, ta sẽ chém đứt đầu hắn," y gằn giọng, lời nói ít ỏi nhưng lại chất chứa sự kiêu ngạo và ý chí sắt đá. Y không nói nhiều, nhưng mỗi lời thốt ra đều là một lời hứa, một lời tuyên chiến. Y tin vào kiếm của mình, tin vào bản năng của một kẻ săn mồi đã trải qua vô vàn sinh tử.
Tô Mạt Nhi bám sát Lâm Nhất, khuôn mặt bầu bĩnh của nàng xanh xao hơn bình thường. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng không ngừng đảo quanh, cố gắng xuyên qua màn sương mù dày đặc để tìm kiếm dấu vết của kẻ địch vô hình. "Đáng sợ quá, chúng ta có nên dừng lại không?" Nàng líu lo, giọng nói trong trẻo thường ngày nay lại mang theo sự sợ hãi rõ rệt. Nàng không phải là kẻ nhút nhát, nhưng cảm giác bị theo dõi bởi một thứ gì đó vô hình, tinh vi đến mức khó lường, khiến nàng cảm thấy bất lực. "Cảm giác này... nó còn đáng sợ hơn cả những Hắc Y Nhân cuồng loạn kia."
Lâm Nhất không trả lời Tô Mạt Nhi ngay. Hắn khẽ nhắm mắt, lắng nghe tiếng gió rít qua kẽ lá, tiếng suối ngầm róc rách đâu đó dưới lòng đất, và cả những âm thanh rất nhỏ, rất vi tế mà chỉ những kẻ đã tu luyện đến một cảnh giới nhất định mới có thể cảm nhận được. Kinh Thư Vô Tự trong ngực áo hắn dường như cũng đang khẽ rung động, một luồng khí tức thanh khiết lan tỏa, giúp trấn an tâm thần hắn giữa không gian đầy rẫy hiểm nguy này. Hắn đang cố gắng cảm ứng, không phải bằng thị giác hay thính giác thông thường, mà bằng một loại trực giác sâu thẳm, một sự liên kết vô hình với vạn vật hữu linh.
Hắn cảm thấy một luồng khí tức lạnh lẽo, sắc bén, nhưng không có ác ý rõ ràng. Nó như một lưỡi dao băng, lướt qua mà không để lại vết thương, chỉ để lại một cảm giác tê tái, lạnh giá. Cái cảm giác đó gợi cho hắn nhớ về cái dấu ấn lạ lùng trên nền đất ẩm ướt ở U Cốc – một sự chuyên nghiệp đến đáng sợ, một sự vô cảm hoàn hảo. Kẻ đó không muốn tấn công, ít nhất là chưa muốn. Kẻ đó chỉ muốn quan sát, muốn tìm hiểu. Nhưng tại sao? Tại sao lại phải lãng phí công sức đến vậy chỉ để theo dõi một nhóm người đang cố gắng vạch trần một âm mưu lớn? Câu hỏi đó cứ lởn vởn trong tâm trí Lâm Nhất, như một đám mây đen đang dần kéo đến.
Hắn mở mắt ra, ánh mắt trầm tư nhìn về phía trước, nơi con đường mòn càng lúc càng hẹp lại, lẩn khuất giữa những tảng đá lớn và dây leo chằng chịt, tạo thành những khe đá tối tăm, ẩm ướt. "Chúng ta không thể dừng lại," Lâm Nhất nói, giọng hắn dứt khoát hơn. "Dù là ai, mục đích của hắn ta hay nàng ta cũng không rõ. Nhưng cứ tiếp tục đi, chúng ta sẽ tìm ra. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Càng ẩn mình, càng chứng tỏ có điều gì đó cần phải che giấu." Hắn siết chặt nắm tay, lòng dấy lên một quyết tâm sắt đá. Con đường vô tiên của hắn, không phải là con đường trốn tránh, mà là con đường đối mặt với mọi chân tướng, dù cho nó có phức tạp đến nhường nào.
Đoàn người tiếp tục tiến bước, mỗi người một nỗi niềm, một sự lo lắng riêng. Tô Mạt Nhi vẫn bám sát Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi thì liên tục quan sát xung quanh với vẻ cảnh giác cao độ, còn Huyết Kiếm Khách thì giữ khoảng cách vừa phải, sẵn sàng rút kiếm bất cứ lúc nào. Ánh sáng càng lúc càng yếu ớt hơn khi họ tiến sâu vào một khu vực rậm rạp, nơi những tán cây cổ thụ đan xen vào nhau, tạo thành một mái vòm tự nhiên khổng lồ, chỉ cho phép những tia sáng lờ mờ nhất lọt qua, vẽ nên những vệt sáng leo lét trên nền đất ẩm ướt, đầy lá mục. Không khí trở nên nặng nề hơn, mùi đất mục, lá cây hoại tử và một chút mùi tanh nồng của xác thối rữa từ đâu đó xa xăm phả vào mũi, khiến không gian vốn đã u ám càng trở nên rờn rợn. Họ đang tiến vào trái tim của Hắc Ám Sâm Lâm, một nơi mà nguy hiểm có thể ẩn chứa trong từng bóng tối, từng khe đá.
Và quả thực, nguy hiểm đã chờ sẵn.
Ánh sáng giữa trưa cố gắng xuyên qua tán lá cây dày đặc của Hắc Ám Sâm Lâm, nhưng chỉ tạo ra những vệt sáng leo lét, yếu ớt, đủ để soi rõ con đường mòn nhỏ hẹp mà đoàn người Lâm Nhất đang đi. Không khí trở nên oi nồng hơn, nhưng sự ẩm ướt vẫn còn đó, hòa quyện với mùi đất mục, mùi lá cây mục nát, và một mùi tanh nồng nhẹ thoảng qua, gợi lên cảm giác về một điều gì đó đang mục rữa trong lòng khu rừng. Sự căng thẳng đã dâng lên đến đỉnh điểm, một dự cảm chẳng lành đang bao trùm lấy tất cả.
Đột nhiên, một tiếng nổ long trời lở đất xé tan sự tĩnh lặng của khu rừng. "RẦM!"
Đá vụn và lá cây khô mục nát bắn tung tóe, đất đá dưới chân họ rung chuyển dữ dội. Hàng chục bóng đen, y phục đen tuyền che kín toàn thân, từ đôi mắt lạnh lẽo đến tận gót chân, đồng loạt xuất hiện. Chúng không đến từ một hướng duy nhất, mà từ mọi ngóc ngách, mọi khe đá bị che khuất bởi dây leo chằng chịt, mọi tán cây cổ thụ cao vút. Chúng như những bóng ma trồi lên từ lòng đất, từ kẽ lá, từ hư vô, tạo thành một vòng vây xiết chặt, không cho Lâm Nhất và nhóm một đường lui. Không khí đột ngột chuyển từ căng thẳng sang ngột ngạt, đè nén. Mùi tanh nồng của máu và xác thối rữa dường như càng lúc càng đậm đặc, như thể khu rừng này đã thấm đẫm vô số sinh linh đã gục ngã tại đây.
"Kẻ phá hoại kế hoạch của Cung chủ, phải chết!" Một Hắc Y Nhân gào lên, giọng nói khàn đặc, không rõ nam nữ, vang vọng giữa khu rừng, mang theo sự cuồng tín và tàn bạo. Hàng chục đôi mắt lạnh lẽo cùng lúc đổ dồn về phía Lâm Nhất, ánh lên tia sáng của sự khát máu. Chúng lao tới như bão táp, vũ khí trong tay ánh lên những tia sáng lạnh lẽo, nhắm thẳng vào những điểm yếu chí mạng.
Lâm Nhất nhíu mày, đôi mắt đen láy phản chiếu hình ảnh những kẻ địch đang lao tới. Hắn đã chuẩn bị cho một cuộc phục kích, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh và dồn dập đến vậy, và từ nhiều hướng đến mức khó tin. "Chuyện này... không đơn giản là phục kích!" Hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm lắng nhưng ẩn chứa một sự cảnh giác cao độ. Hắn cảm nhận được sự dồn ép, sự bài binh bố trận này không hề sơ sài, mà là một cái bẫy được tính toán kỹ lưỡng, được chỉ huy bởi một trí tuệ nào đó.
"Tìm chết!" Huyết Kiếm Khách Trần Hạo gầm lên một tiếng, giọng nói vang dội, đầy phẫn nộ. Y không chờ đợi, mà trực tiếp xông lên đón đầu mũi tấn công mạnh nhất. Thanh huyết kiếm rời vỏ, một luồng kiếm khí sắc lạnh, mang theo mùi máu tanh nồng, quét ngang qua, buộc những Hắc Y Nhân đầu tiên phải chùn bước. Y như một bức tường thành vững chắc, đứng chắn trước Lâm Nhất và hai cô gái, đôi mắt u uất của y giờ đây bùng lên ngọn lửa chiến đấu. Từng đường kiếm của y nhanh như chớp giật, mạnh như búa bổ, không một Hắc Y Nhân nào dám đối đầu trực diện. Y không chỉ là một kiếm khách, y là một cơn bão, một sự tàn phá.
"Cẩn thận!" Tô Mạt Nhi hét lớn, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy lo lắng. Nàng không lùi bước, mà nhanh chóng niệm chú, những ánh sáng xanh lục từ lòng bàn tay nàng bắn ra, quấn lấy những Hắc Y Nhân đang định vòng qua Huyết Kiếm Khách để tấn công Lâm Nhất. Tuy không mạnh mẽ như Huyết Kiếm Khách, nhưng những chiêu thức của nàng lại linh hoạt, hiểm hóc, đủ để gây cản trở và mua thêm thời gian.
Mộ Dung Uyển Nhi thì nhanh chóng rút ra một vài lá bùa hộ mệnh, ném ra xung quanh, tạo thành một lớp màn chắn bằng linh lực mỏng manh nhưng kiên cố. Nàng không giỏi chiến đấu trực diện, nhưng khả năng hỗ trợ và phòng thủ của nàng lại vô cùng hữu dụng. Nàng liên tục quan sát, cố gắng tìm kiếm sơ hở trong đội hình của Hắc Y Nhân, đồng thời chuẩn bị những mũi kim châm tẩm độc, sẵn sàng phóng ra bất cứ lúc nào. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó," nàng lẩm bẩm, nhưng trong trận chiến sinh tử này, thứ khó chữa nhất lại là cái chết.
Lâm Nhất không vội vàng xông lên. Hắn né tránh khéo léo những đòn tấn công dồn dập, thân pháp của hắn uyển chuyển như mây trôi nước chảy, không chút vướng bận. Hắn biết, trong một cuộc phục kích được bố trí tinh vi như thế này, việc xông lên một cách mù quáng chỉ là tự tìm đường chết. Hắn cần phải tìm kiếm sơ hở, tìm kiếm nguồn gốc thực sự của cuộc phục kích này. Đôi mắt hắn vẫn không ngừng quét qua từng bóng đen, từng cái cây, từng khe đá, cố gắng cảm ứng một luồng khí tức đặc biệt nào đó, một dấu hiệu chỉ huy, một ý niệm quen thuộc mà hắn đã cảm nhận được từ Cổ Thần Di Tích.
Mùi máu tanh nồng bắt đầu lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi khét nhẹ của linh lực va chạm. Tiếng vũ khí va chạm chan chát vang vọng khắp khu rừng, xen lẫn với tiếng rên rỉ của những Hắc Y Nhân đã gục ngã dưới kiếm của Huyết Kiếm Khách. Lâm Nhất cảm thấy áp lực đè nặng lên từng tế bào, từng thớ thịt. Hắn không chỉ phải chiến đấu, mà còn phải suy nghĩ, phải phán đoán. Đây không phải là một trận chiến thông thường, đây là một phần của một âm mưu lớn hơn, một mắt xích trong chuỗi sự kiện được sắp đặt.
Hắn lướt qua một Hắc Y Nhân đang giáng một đòn chí mạng vào Huyết Kiếm Khách, một luồng chân khí mạnh mẽ từ lòng bàn tay hắn bắn ra, đẩy lùi kẻ địch. Hắn không muốn lãng phí linh lực, nhưng cũng không thể đứng yên nhìn đồng đội gặp nguy hiểm. Hắn cảm thấy một luồng khí tức lạnh lẽo quen thuộc, cái cảm giác bị theo dõi từ đêm qua, vẫn còn lởn vởn xung quanh. Kẻ đó vẫn ở đây, vẫn đang quan sát. Hay là... kẻ đó đang chờ đợi một thời cơ nào đó?
Một Hắc Y Nhân khác, cao lớn và vạm vỡ hơn những kẻ còn lại, với đôi mắt đỏ rực như máu, lách qua khe hở trong phòng tuyến của Huyết Kiếm Khách, vung một thanh đại đao to bản nhắm thẳng vào sau lưng Lâm Nhất. Khoảng cách quá gần, tốc độ quá nhanh, và Lâm Nhất đang bị vây hãm bởi nhiều kẻ địch khác. Hắn không thể né tránh hoàn toàn. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự nguy hiểm cận kề. Hắn biết, nếu đòn này trúng đích, dù không chết cũng sẽ trọng thương.
Hắn khẽ siết chặt Kinh Thư Vô Tự trong ngực áo, một luồng chân khí Vô Tiên vận chuyển khắp cơ thể, chuẩn bị đón nhận đòn tấn công. Hắn đã sẵn sàng đối mặt với cái chết, nếu đó là cái giá phải trả để bảo vệ đồng đội và tiếp tục con đường tìm kiếm chân lý. Nhưng rồi, một điều kỳ lạ đã xảy ra, một sự kiện không nằm trong dự đoán của bất kỳ ai.
Khoảnh khắc lưỡi đại đao của Hắc Y Nhân chỉ còn cách lưng Lâm Nhất một tấc, một bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện, như một cơn gió lướt qua giữa những kẽ lá. Không có tiếng động, không có bất kỳ dao động linh lực nào quá rõ rệt, chỉ là một sự chuyển động gần như vô hình, nhanh đến mức khó tin. Hắc Y Nhân đang vung đao bỗng khựng lại, đôi mắt đỏ rực mở to, vẻ cuồng tín trên khuôn mặt bị che khuất bởi mũ trùm bỗng biến thành kinh ngạc tột độ, rồi từ từ tan rã thành sự trống rỗng. Cơ thể hắn ta đổ gục xuống đất, không một tiếng động, như một khối đá mất đi trọng lực. Trên cổ hắn, một vết thương nhỏ, gần như không thể nhìn thấy, nhưng lại chí mạng, một dòng máu đen sẫm rỉ ra, thấm đẫm nền đất ẩm ướt.
Không chỉ một kẻ. Một số Hắc Y Nhân khác đang cố gắng dồn ép Tô Mạt Nhi và Mộ Dung Uyển Nhi cũng đột nhiên bị xáo trộn đội hình một cách khó hiểu. Một kẻ đang vung quyền bỗng mất thăng bằng, ngã nhào. Một kẻ khác đang niệm chú bỗng cảm thấy chân khí bị đình trệ, ho ra một ngụm máu đen. Chúng dường như bị một lực lượng vô hình tác động, một sự can thiệp tinh vi và bí ẩn, khiến chúng mất phương hướng, chùn bước, thậm chí là trọng thương mà không rõ nguyên nhân. Toàn bộ đội hình của Hắc Y Nhân bỗng chốc trở nên hỗn loạn, không còn sự ăn ý và cuồng tín như ban đầu.
Lâm Nhất, trong khoảnh khắc cận kề cái chết, cảm nhận được luồng khí tức lạnh lẽo quen thuộc đó. Cái cảm giác như lưỡi dao băng lướt qua, cái sự vô cảm chuyên nghiệp của một kẻ săn mồi bậc thầy. Hắn nhận ra ngay. "Là cô ta..." Hắn thầm nghĩ, một sự sửng sốt cực độ chạy dọc tâm trí. Kẻ Quan Sát Bí Ẩn từ đêm qua, Dạ Ảnh Thích Khách, đã can thiệp. Nhưng tại sao? Tại sao một kẻ đã theo dõi họ, một kẻ mà hắn đã chuẩn bị để đối mặt như một kẻ thù, lại ra tay cứu mạng hắn?
"Ai đó! Kẻ nào dám can thiệp vào kế hoạch của Cung chủ!" Một Hắc Y Nhân khác, có vẻ là kẻ chỉ huy, gào lên trong cơn hoảng loạn, giọng nói của hắn ta vang vọng khắp khu rừng, xen lẫn với tiếng vũ khí va chạm lộn xộn. Sự tức giận của hắn ta bị pha lẫn bởi sự sợ hãi và bối rối. Chúng không thể nhìn thấy kẻ đã ra tay, chỉ cảm nhận được những đòn đánh chí mạng xuất hiện từ hư không, xé nát đội hình của chúng.
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, đang giao chiến dữ dội với ba Hắc Y Nhân cùng lúc, cũng nhíu mày. Đôi mắt lạnh lùng của y quét ngang, cố gắng tìm kiếm nguồn gốc của sự can thiệp khó hiểu này. Y không hề cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thứ năm, nhưng những Hắc Y Nhân xung quanh y lại đột nhiên trở nên yếu ớt và rối loạn hơn. "Có chuyện gì vậy?" Y lẩm bẩm, kiếm trong tay vẫn không ngừng vung lên, lợi dụng sự hỗn loạn để hạ gục thêm kẻ địch.
Tô Mạt Nhi và Mộ Dung Uyển Nhi cũng bàng hoàng trước sự thay đổi đột ngột của cục diện. Những Hắc Y Nhân đang tấn công họ đột nhiên mất đi khí thế, thậm chí còn lộ ra sơ hở. Mộ Dung Uyển Nhi không chần chừ, nắm bắt thời cơ, phóng những mũi kim châm tẩm độc vào những kẻ địch đang bối rối. Tô Mạt Nhi cũng không ngừng niệm chú, những luồng linh lực xanh lục trở nên mạnh mẽ và chính xác hơn, trói buộc và đẩy lùi những Hắc Y Nhân đang định rút lui.
Lâm Nhất không đứng yên. Dù trong lòng dấy lên vô vàn câu hỏi, bản năng chiến đấu của hắn vẫn mách bảo hắn phải tận dụng cơ hội này. Hắn tung ra một đòn phản công mạnh mẽ. Lòng bàn tay hắn phát ra một luồng chân khí Vô Tiên thuần khiết, không màu sắc, nhưng lại mang theo sức mạnh xuyên thấu kinh người. Hắn lướt qua những Hắc Y Nhân đang bối rối, đánh bật từng kẻ một, không chút do dự. Hắn không muốn giết chết chúng, hắn muốn bắt sống, muốn tìm hiểu. Nhưng những Hắc Y Nhân này, dù bối rối, vẫn chiến đấu như những cỗ máy cuồng tín, không hề có ý niệm đầu hàng.
Bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện đó vẫn tiếp tục di chuyển, không lộ diện hoàn toàn. Chỉ là những cái bóng lướt qua giữa những thân cây, giữa màn sương mù, mỗi lần xuất hiện là một Hắc Y Nhân gục ngã, hoặc đội hình của chúng lại bị phá vỡ một cách khó hiểu. Đây không phải là một sự trợ giúp công khai, mà là một sự can thiệp tinh tế, một màn trình diễn của nghệ thuật ám sát và thao túng cục diện. Kẻ đó dường như không muốn lộ diện, không muốn trở thành một phần của trận chiến này, mà chỉ muốn tác động từ trong bóng tối, như một con rối đang điều khiển những sợi dây vô hình.
Hắc Y Nhân dần dần mất đi ưu thế. Sự hỗn loạn lan rộng, và số lượng của chúng cũng giảm đi nhanh chóng dưới lưỡi kiếm của Huyết Kiếm Khách và những đòn phản công dứt khoát của Lâm Nhất. Những kẻ còn lại, nhận ra tình thế đã đảo ngược, bắt đầu rút lui một cách vội vã, bỏ lại những đồng đội đã ngã xuống. Chúng không phải là những chiến binh hèn nhát, nhưng sự can thiệp bí ẩn đó đã phá vỡ hoàn toàn ý chí chiến đấu và sự cuồng tín của chúng. Chúng không thể chiến đấu với một kẻ thù vô hình, một cái bóng lướt qua mang theo cái chết.
Tiếng vũ khí va chạm dần lắng xuống, chỉ còn lại tiếng rên rỉ yếu ớt của một vài Hắc Y Nhân bị thương nặng, và tiếng thở hổn hển của Lâm Nhất và đồng đội. Mùi máu tanh nồng và mùi khét nhẹ của linh lực tàn dư vẫn còn vương vấn trong không khí. Bóng đêm đã bắt đầu buông xuống, nuốt chửng những vệt sáng cuối cùng của buổi trưa, nhuộm khu rừng bằng một màu đen u ám.
Lâm Nhất đứng giữa đống đổ nát của trận chiến, nhìn theo bóng những Hắc Y Nhân cuối cùng đang biến mất vào sâu trong rừng. Trận chiến kết thúc, nhưng những câu hỏi thì mới chỉ bắt đầu.
Bóng đêm đã hoàn toàn nuốt chửng Hắc Ám Sâm Lâm, chỉ còn lại những vệt sáng leo lét từ những ánh lửa nhỏ mà Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi nhóm lên trong một khe đá sâu, an toàn, được che chắn kỹ lưỡng. Không khí trong khe đá ẩm ướt và lạnh lẽo, nhưng ít nhất cũng mang lại cảm giác an toàn tương đối sau trận chiến vừa rồi. Tiếng côn trùng kêu rả rích đã trở lại, đều đặn hơn, như thể khu rừng đã nhanh chóng quên đi sự hỗn loạn vừa qua. Mùi đất ẩm mục và lá cây hoại tử vẫn còn đó, nhưng mùi tanh nồng của máu và mùi khét của linh lực đã phai nhạt dần, chỉ còn lại một dư vị u ám.
Lâm Nhất ngồi xuống trên một phiến đá lạnh lẽo, nhắm mắt lại, cố gắng xâu chuỗi những sự kiện vừa xảy ra. Trái tim hắn vẫn đập mạnh mẽ trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi, mà vì sự bối rối tột độ. Hắn nhớ lại cảm giác bị theo dõi từ đêm qua, cái dấu ấn chuyên nghiệp trên nền đất ẩm ướt. Rồi đến cuộc phục kích bất ngờ của Hắc Y Nhân, và khoảnh khắc hắn suýt nữa đã gục ngã. Cuối cùng là sự can thiệp khó hiểu của bóng hình bí ẩn đó, Dạ Ảnh Thích Khách, người đã gián tiếp cứu mạng hắn. Mọi thứ cứ như một cuộn tơ vò, rối rắm và khó hiểu.
Hắn mở mắt ra, nhìn về phía đồng đội đang ngồi đối diện. Huyết Kiếm Khách Trần Hạo đang lau thanh huyết kiếm của mình một cách tỉ mỉ, đôi mắt u uất của y vẫn ánh lên sự cảnh giác cao độ, không một phút giây lơi lỏng. Mộ Dung Uyển Nhi thì đang cẩn thận băng bó vết thương nhẹ cho Tô Mạt Nhi, đôi tay nàng thoăn thoắt nhưng ánh mắt lại chứa đầy suy tư. Tô Mạt Nhi, sau cơn sợ hãi ban đầu, giờ đã bình tĩnh hơn, nhưng vẫn còn chút bối rối.
"Kẻ đã theo dõi chúng ta từ đêm qua... chính là kẻ vừa rồi," Lâm Nhất trầm giọng nói, phá vỡ sự im lặng bao trùm khe đá. Giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ suy tư.
Mộ Dung Uyển Nhi ngẩng đầu lên, đôi mắt thanh tú của nàng nhìn thẳng vào Lâm Nhất. "Nhưng cô ta... không tấn công chúng ta. Thậm chí còn... giúp chúng ta thoát khỏi vòng vây của Hắc Y Nhân." Nàng thắc mắc, trong giọng nói ẩn chứa sự khó hiểu tột cùng. Mọi logic thông thường đều bị đảo lộn. Kẻ địch lại trở thành ân nhân, dù chỉ là một cách gián tiếp.
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo dừng tay, ngẩng đầu lên, đôi mắt lạnh lùng của y dán chặt vào Lâm Nhất. "Một kẻ thù giấu mặt," y nói, giọng trầm ổn nhưng ẩn chứa sự nghiêm trọng. "Hay một đồng minh không mong muốn? Ta chưa từng thấy một thích khách nào lại hành động mờ ám đến vậy. Kỹ năng ẩn mình của nàng ta đã đạt đến cảnh giới phi phàm, không để lại bất cứ dấu vết nào của linh lực hay khí tức. Thậm chí cả ta cũng không thể cảm nhận được sự hiện diện của nàng ta một cách rõ ràng." Lời nói của y càng khiến sự việc thêm phần phức tạp.
Tô Mạt Nhi bám lấy cánh tay Mộ Dung Uyển Nhi, khuôn mặt bầu bĩnh của nàng vẫn còn chút tái xanh. "Lâm Nhất, huynh nghĩ sao? Cô ta rốt cuộc là ai? Và tại sao cô ta lại làm vậy?" Nàng hỏi, ánh mắt đầy vẻ tò mò và hoang mang.
Lâm Nhất không trả lời ngay. Hắn khẽ đưa tay chạm nhẹ vào Kinh Thư Vô Tự trong ngực áo, cảm nhận luồng khí tức thanh khiết từ nó đang lan tỏa, giúp hắn bình tâm suy nghĩ. "Ranh giới... đang ngày càng mờ nhạt," hắn thì thầm, không phải với đồng đội, mà là với chính bản thân hắn. Ý niệm về thiện và ác, về địch và ta, bỗng chốc trở nên hỗn độn. Kẻ săn mồi lại trở thành kẻ cứu rỗi. Kẻ theo dõi lại trở thành người gián tiếp che chở.
Hắn nhớ lại những lời hắn đã lẩm bẩm ở U Cốc, về sự phức tạp và đa diện của kẻ địch, về những kẻ săn mồi ẩn mình trong bóng tối. Giờ đây, hắn đã tận mắt chứng kiến. Cái dấu hiệu ba đường cong trên nền đất ẩm ướt kia không phải là lời cảnh báo, mà là một dấu ấn của một sự hiện diện, một sự quan tâm, dù cho nó có vẻ lạnh lùng và vô cảm đến đâu.
Dạ Ảnh Thích Khách. Cái tên này bỗng nảy ra trong tâm trí Lâm Nhất. Hắn đã từng nghe phong thanh về một tổ chức thích khách bí ẩn, những kẻ hành động trong bóng tối, không vì tiền bạc hay quyền lực, mà vì một thứ gọi là "công lý ngầm", hay một nguyên tắc nào đó mà chỉ chúng mới hiểu. Liệu cô ta có phải là một thành viên của tổ chức đó? Hay chỉ là một con sói đơn độc với những mục đích riêng?
Việc Hắc Y Nhân rút lui trong bối rối, hoảng loạn sau sự can thiệp của Dạ Ảnh Thích Khách, cũng là một manh mối quan trọng. Dường như cô ta hiểu rõ điểm yếu của chúng, hoặc có một mối liên hệ nào đó với thế lực đứng sau chúng, một mối liên hệ khiến chúng phải kiêng dè. Hay là, chính cô ta cũng là một phần của âm mưu lớn hơn, một con rối khác trong vở kịch phức tạp này, nhưng lại có những mục đích riêng biệt, không hoàn toàn trùng khớp với Hắc Y Nhân?
Lâm Nhất ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn về phía cửa hang, nơi bóng đêm đang nuốt chửng mọi thứ. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hắn đã từng tin rằng chân tâm sẽ dẫn lối hắn tìm ra chân lý, phân biệt rõ ràng giữa thiện và ác. Nhưng giờ đây, ngay cả chân tâm cũng đang phải đối mặt với một bức màn sương mù dày đặc của sự mờ ám.
Con đường "Vô Tiên Chi Đạo" của hắn không chỉ là con đường tu thân, mà còn là con đường thấu hiểu hồng trần, thấu hiểu lòng người. Và lòng người, hắn nhận ra, còn phức tạp hơn bất kỳ pháp trận huyền ảo hay cạm bẫy tâm linh nào. Kẻ địch không chỉ là những kẻ tàn bạo, cuồng tín như Hắc Y Nhân, mà còn có những kẻ hành động trong bóng tối, với những mục đích không rõ ràng, khiến ranh giới thiện ác trở nên lu mờ. Sự xuất hiện của Dạ Ảnh Thích Khách không chỉ là một biến cố trong hành trình, mà còn là một thử thách mới đối với đạo tâm của hắn, buộc hắn phải nhìn nhận thế giới bằng một con mắt khác, không chỉ dựa vào những định nghĩa thông thường.
Hắn sẽ phải tìm hiểu. Tìm hiểu về Dạ Ảnh Thích Khách, về mục đích của nàng, và về mối liên hệ giữa nàng với thế lực đứng sau Hắc Y Nhân. Đây không còn là một cuộc chiến đơn thuần giữa chính và tà, mà là một cuộc tìm kiếm sự thật giữa vô vàn lớp màn che phủ, nơi mỗi hành động, mỗi ánh mắt, mỗi cái bóng đều có thể ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa hơn.
Con đường phía trước vẫn mịt mờ, nhưng Lâm Nhất cảm thấy một ngọn lửa mới bùng lên trong lòng. Ngọn lửa của sự tò mò, của ý chí muốn vạch trần mọi chân tướng, dù cho chân tướng đó có phức tạp và khó chấp nhận đến nhường nào. Dạ Ảnh Thích Khách, kẻ bí ẩn đó, đã trở thành một dấu hỏi lớn, một chìa khóa tiềm năng trong hành trình truy tìm Vô Tiên Chi Đạo của hắn.