Vô tiên chi đạo
Chương 32

Bí Mật Cát Vàng và Tiếng Thở Than Của Đạo

3445 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi bắt đầu hành trình bí mật điều tra nguồn gốc tài sản bất chính của cường hào, đối mặt với hiểm nguy đầu tiên.,Giới thiệu 'Người Bị Tẩu Hỏa Nhập Ma (Ma Ngốc)' như một minh chứng cho sự lệch lạc của 'Đạo' trong thời kỳ 'Đại Đạo Thịnh Hành' và củng cố con đường 'Vô Tiên chi Đạo' của Lâm Nhất.,Giới thiệu 'Người Bán Trà (Lão Trà)' như một người chiêm nghiệm, cung cấp manh mối hoặc triết lý sâu sắc.,Giới thiệu 'Ngân Sa Thôn' như một địa điểm mới, mở rộng thế giới quan và cho thấy sự đa dạng của hồng trần.,Thu thập được manh mối quan trọng về 'tinh thạch băng giá' và mối liên hệ của cường hào với các hoạt động ngoài Thanh Khê Thôn.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lão Đạo Quán Chủ, Tiểu Thư Mất Gia Sản (Diệp Lan), Người Bị Tẩu Hỏa Nhập Ma (Ma Ngốc), Người Bán Trà (Lão Trà)
Mood: Trầm tư, bí ẩn, kiên định, có chút căng thẳng và chiêm nghiệm
Kết chương: [object Object]

Trong điện thờ cũ kỹ của Huyền Nguyên Quan, nơi thời gian dường như ngưng đọng trong từng thớ gỗ mục, từng nét vẽ phai mờ trên vách tường, một bầu không khí trầm mặc bao trùm. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa sổ, mang theo hơi sương sớm mai se lạnh, khẽ rung động những chiếc lá khô còn vương trên mái hiên. Lâm Nhất ngồi đối diện Lão Đạo Quán Chủ, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn dõi theo từng cử chỉ của người thầy. Bên cạnh hắn, Tô Mạt Nhi khẽ khàng lật giở mảnh bản đồ cũ kỹ mà Diệp Lan đã trao, tiếng giấy sột soạt tựa như tiếng thì thầm của quá khứ. Diệp Lan, với khuôn mặt xanh xao nhưng ánh mắt đầy hy vọng, ngồi nép mình trong một góc, thân hình mảnh mai run rẩy bởi sự yếu ớt và cả nỗi sợ hãi vẫn còn vương vấn.

Lão Đạo Quán Chủ, với tấm lưng hơi còng và mái tóc bạc phơ như sương tuyết, chậm rãi châm trà. Hơi nóng từ chén trà ngọc bích tỏa lên, mang theo mùi hương thanh nhã của thảo mộc, xua đi phần nào cái lạnh buổi sớm và sự nặng nề trong không khí. Từng cử chỉ của y đều toát lên vẻ trầm tĩnh, ung dung, tựa hồ mọi biến cố của hồng trần đều không thể chạm đến. Chén trà nghi ngút khói đặt trước mặt Lâm Nhất, và y cất giọng khàn khàn, chậm rãi, từng câu chữ như thấm đẫm triết lý nhân sinh: “Hồng trần muôn mặt, kẻ ác không chỉ ở nơi huyên náo. Giữ vững tâm mình, không tham vọng, không sợ hãi, Đạo sẽ tự hiển hiện. Chân tướng ẩn sâu trong lòng người, không phải ở bùa chú hay thần thông.”

Lâm Nhất khẽ gật đầu, lòng hắn thấm thía từng lời của sư phụ. Hắn nhìn xuống mảnh tinh thạch băng giá lạnh lẽo trong tay, rồi lại nhìn Diệp Lan, người đã phải chịu đựng bao tủi nhục. “Chúng ta không thể ngồi yên nhìn cường hào tiếp tục lộng hành,” hắn nói, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa sự kiên định sắt đá. “Con đường Diệp Lan chỉ ra, dù xa xôi, có lẽ là hy vọng duy nhất để tìm ra chân tướng, để cắt đứt nguồn gốc tội ác này.” Hắn hiểu rằng, con đường phía trước sẽ không trải hoa hồng, nhưng trách nhiệm và lòng trắc ẩn không cho phép hắn quay lưng. "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, không phải là tìm kiếm sức mạnh thần thông để trốn tránh thế sự, mà là dấn thân vào hồng trần, dùng trí tuệ và chân tâm để hóa giải những bất công, để vun đắp một lẽ sống chân chính.

Tô Mạt Nhi đặt mảnh bản đồ xuống, ánh mắt lanh lợi, trong sáng nhìn Lâm Nhất, pha lẫn chút lo lắng nhưng tràn đầy tin tưởng. “Ta sẽ đi cùng huynh,” nàng quả quyết nói, giọng trong trẻo nhưng đầy sức sống. “Một mình huynh sao có thể đối phó với những kẻ tàn nhẫn ấy? Chúng ta đã hứa sẽ cùng nhau xây dựng Thanh Khê Thôn bình yên mà.” Lời nàng nói như một lời nhắc nhở, một lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng mà họ cùng nhau hướng tới, một ngọn lửa nhỏ nhóm lên trong tâm hồn Lâm Nhất.

Lão Đạo Quán Chủ khẽ cười hiền từ, nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu thêm. Y không ngăn cản, bởi y biết, đây là con đường mà Lâm Nhất phải đi, là thử thách để tôi luyện "Vô Tiên chi Đạo" của hắn. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm," y thầm thì, rồi lại nhìn Lâm Nhất bằng ánh mắt đầy kỳ vọng. Y rút từ trong tay áo một túi vải nhỏ, bên trong đựng đầy những loại thảo dược khô đã được sao tẩm cẩn thận, cùng với một vài viên thuốc nhỏ. “Đây là chút thảo dược phòng thân, có thể giải độc, trị thương. Và đây là một lời dặn dò cuối cùng,” y nói, ánh mắt thâm trầm. “Chân lý của ‘Đạo’ không nằm ở những lời kinh kệ hay phép tắc huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần. Con đường tu tiên, không phải là đoạn tuyệt với thế giới phàm tục, mà là thấu hiểu nó, đồng cảm với nó. Hãy nhớ, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình.”

Lâm Nhất cúi đầu nhận lấy, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay khô gầy của sư phụ truyền sang. Hắn hiểu, đây không chỉ là thuốc men, mà còn là sự quan tâm, là niềm tin mà Lão Đạo Quán Chủ đặt vào hắn. “Đồ nhi sẽ không phụ lòng sư phụ,” hắn nói, giọng đầy thành kính.

Trong không khí yên tĩnh và trang nghiêm của Huyền Nguyên Quan, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi bắt đầu chuẩn bị hành trang. Không phải những món đồ xa hoa hay vũ khí sắc bén, chỉ là vài bộ quần áo thô cũ, một túi lương khô, một bình nước, và những thảo dược của Lão Đạo Quán Chủ. Mỗi món đồ đều được xếp đặt cẩn thận, đơn giản nhưng đủ đầy. Diệp Lan, nhìn thấy sự kiên quyết trong ánh mắt của Lâm Nhất, và sự dũng cảm của Tô Mạt Nhi, đôi mắt u buồn của nàng cuối cùng cũng ánh lên tia hy vọng rõ rệt. Nàng nắm chặt mảnh tinh thạch trong tay, như nắm chặt lấy vận mệnh của mình và gia đình. Lâm Nhất quay lại nhìn một lần nữa khung cảnh quen thuộc của Huyền Nguyên Quan, nơi đã nuôi dưỡng tâm hồn hắn từ thuở ấu thơ. Hắn biết, đây là một khởi đầu mới, một bước đi quan trọng trên con đường "Vô Tiên chi Đạo" của mình, một con đường không chỉ tìm kiếm chân lý cho bản thân mà còn vì những bất công của thế gian. Tiếng gió bên ngoài điện thờ như một lời chào tạm biệt, hay một khúc ca bi tráng báo hiệu cho những thử thách sắp đến. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm, và đôi khi, tiên đạo lại khởi nguồn từ chính những gian nan ấy.

***

Rời Thanh Khê Thôn, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi dấn thân vào một hành trình đầy gian nan. Những con đường quen thuộc dần biến mất, thay vào đó là những lối mòn hoang vắng, dẫn họ qua những vùng đất cằn cỗi, nơi cây cối thưa thớt và sự sống dường như bị lãng quên. Thời tiết thay đổi đột ngột, từ cái se lạnh buổi sớm, giờ đây nắng gắt như đổ lửa xuống đầu, khiến không khí trở nên khô nóng đến ngột ngạt. Gió cát bắt đầu thổi mạnh, cuốn theo những hạt bụi nhỏ li ti, lùa vào từng ngóc ngách, khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt. Khung cảnh xung quanh dần chuyển mình, từ những ngọn đồi xanh rì quen thuộc, giờ đây chỉ còn lại những dải cát vàng óng ánh trải dài vô tận, những tảng đá xám xịt trơ trọi thách thức thời gian. Tiếng gió rít gào, không phải tiếng gió thổi nhẹ nhàng luồn qua kẽ lá, mà là tiếng gào thét của sa mạc, tựa hồ như tiếng thở than của những linh hồn lạc lối. Mùi cát khô nóng sộc vào mũi, hòa lẫn với mùi mồ hôi mằn mặn trên da thịt.

Giữa chốn hoang vu, nơi sự sống vật vờ như những ảo ảnh, họ bất ngờ bắt gặp một người đàn ông kỳ lạ. Hắn ta, Ma Ngốc, quần áo rách rưới, tả tơi, bám đầy bụi đất, khuôn mặt biến dạng bởi thời gian và có lẽ là cả những cơn điên dại. Đôi mắt hắn trừng trừng, đỏ ngầu, ánh lên vẻ điên loạn, vô hồn, như thể đã lạc mất linh hồn từ lâu. Miệng hắn không ngừng lẩm bẩm những điều vô nghĩa, những âm thanh rời rạc, méo mó, như tiếng vỡ vụn của một tâm trí đã không còn nguyên vẹn. Đôi khi, hắn hung hãn nhặt những hòn đá nhỏ ven đường ném về phía không trung, đôi khi lại yếu ớt run rẩy, co ro như một đứa trẻ bị bỏ rơi giữa đêm đông. Hắn đi lảo đảo, bước chân không vững, như một con rối đứt dây lạc giữa cõi trần.

“Lâm Nhất, huynh xem kìa!” Tô Mạt Nhi khẽ thốt lên, giọng nàng đầy kinh ngạc và xen lẫn chút sợ hãi. Nàng nắm chặt tay Lâm Nhất, ánh mắt không rời khỏi Ma Ngốc. “Hắn ta… có phải bị tẩu hỏa nhập ma không?” Nàng đã từng nghe Lão Đạo Quán Chủ kể về những kẻ cố chấp truy cầu tiên đạo mà đi vào con đường tà ma, bị phản phệ tâm trí, nhưng chưa bao giờ tận mắt chứng kiến.

Lâm Nhất nhìn Ma Ngốc, đôi mắt hắn không hề có sự ghê sợ, chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm và lòng trắc ẩn. Hắn nhớ đến những lời răn của sư phụ về sự nguy hiểm của việc truy cầu sức mạnh mà quên đi bản chất của Đạo. “Hắn đã lạc lối trong ‘Đạo’ của mình, cố chấp truy cầu sức mạnh mà quên đi bản chất,” Lâm Nhất nói, giọng trầm ấm nhưng đầy chiêm nghiệm. “Một tâm hồn mục ruỗng, dù có phép thuật cũng chẳng ích gì. Những kẻ như hắn, cho dù có đạt được sức mạnh phi thường, cũng chỉ là một cái xác không hồn, một con rối bị chính dục vọng của mình điều khiển.” Lâm Nhất cảm thấy một sự liên kết vô hình giữa cảnh tượng này và con đường "Vô Tiên chi Đạo" của mình. Con đường của hắn, không phải là theo đuổi những thứ phép thuật huyền ảo, mà là giữ vững chân tâm, thấu hiểu nhân thế. Sự xuất hiện của Ma Ngốc như một lời cảnh tỉnh, một minh chứng sống động cho những hậu quả khủng khiếp khi đi chệch khỏi con đường chính đạo, khi bị dục vọng che mờ lý trí. Nó càng củng cố thêm niềm tin của Lâm Nhất vào sự đúng đắn của "Vô Tiên chi Đạo", nơi mà "tiên đạo tại tâm", không phải ở những thần thông hay bùa chú.

Ma Ngốc dường như nhận ra sự có mặt của họ, hắn quay phắt lại, đôi mắt điên dại trừng trừng nhìn hai người. Miệng hắn lẩm bẩm, những từ ngữ méo mó khó nghe, nhưng Lâm Nhất vẫn có thể lờ mờ nhận ra: “…tiên… tiên đạo… trường sinh… tất cả đều là giả… giả dối!” Hắn lại ném một hòn đá nhỏ về phía họ, nhưng lực ném yếu ớt, hòn đá chỉ lăn lóc dưới chân.

Lâm Nhất không lùi bước. Hắn bước chậm rãi về phía Ma Ngốc, đôi mắt hiền từ, không một chút phòng bị. “Huynh đài,” hắn khẽ gọi, giọng ôn hòa, “Huynh khát nước chăng?” Hắn cẩn thận lấy bình nước và một ít thảo dược mà Lão Đạo Quán Chủ đã trao ra. Tô Mạt Nhi cảnh giác quan sát xung quanh, đề phòng bất trắc, nhưng vẫn tin tưởng vào sự phán đoán của Lâm Nhất. Lâm Nhất nhẹ nhàng đặt bình nước và thảo dược xuống đất, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng lòng trắc ẩn sâu sắc. Ma Ngốc nhìn chằm chằm vào bình nước, ánh mắt lúc hung hãn, lúc lại hiện lên tia yếu ớt của một kẻ sắp chết khát. Cuối cùng, bản năng sinh tồn chiến thắng sự điên loạn, hắn vồ lấy bình nước, uống ực ực như thể đã mấy ngày chưa được một giọt nào. Lâm Nhất biết, hắn không thể chữa lành tâm trí của Ma Ngốc, nhưng ít nhất, hắn có thể xoa dịu phần nào nỗi khát khao, nỗi đau khổ vật chất của một con người. Cảnh tượng này khiến Lâm Nhất càng thêm chiêm nghiệm về "Vô Tiên chi Đạo". Tiên đạo không chỉ là sự tu luyện bản thân, mà còn là sự đồng cảm, là lòng trắc ẩn đối với mọi sinh linh trong hồng trần, dù cho họ có đang lạc lối hay đau khổ đến mức nào. Ma Ngốc là một vết sẹo, một tiếng thở dài của hồng trần, nhắc nhở Lâm Nhất rằng con đường phía trước còn rất nhiều chông gai, không chỉ đến từ cường hào ác bá, mà còn từ chính sự mê muội của lòng người.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, biến những cồn cát bạc lấp lánh thành một biển lửa rực rỡ, hùng vĩ nhưng cũng đầy cô độc. Sau một ngày dài mệt mỏi, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi cuối cùng cũng đến được Ngân Sa Thôn, một ốc đảo nhỏ bé nhưng kiên cường giữa sa mạc mênh mông. Những ngôi nhà đất nung đơn sơ, được xây dựng khít khao, vững chãi, như những chiến binh thầm lặng chống chọi với cái khắc nghiệt của gió cát. Tiếng gió cát vẫn rít nhẹ, nhưng không còn dữ dội như ban ngày, chỉ còn như một lời thì thầm của đại ngàn. Tiếng lạc đà kêu vang vọng từ xa, tiếng người trò chuyện nhỏ nhẹ bên giếng nước chung ở giữa làng, và mùi cát khô, mùi mồ hôi, mùi da thuộc, cùng với mùi gia vị đặc trưng của sa mạc, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động về sự kiên cường của con người nơi đây.

Họ tìm đến một quán trà nhỏ, nơi ánh đèn dầu leo lét thắp sáng một góc khuất, hứa hẹn một chút yên bình giữa sa mạc khắc nghiệt. Quán trà không quá lớn, nhưng có vài ba khách thương nhân đang ngồi nhâm nhi chén trà nóng, vẻ mặt mệt mỏi nhưng cũng đầy sự trải nghiệm. Ở đó, một Lão Trà với dáng người gầy gò, khuôn mặt thanh tú, râu tóc bạc phơ như tuyết, đang trầm tĩnh pha trà. Từng cử chỉ của y đều toát lên sự tinh tế, điêu luyện, tựa hồ như pha trà không chỉ là một nghề, mà là một nghệ thuật, một triết lý. Hơi nóng từ ấm trà tỏa ra, mang theo mùi trà thơm dịu nhẹ, lan tỏa trong không khí khô hanh, như một lời mời gọi đầy mê hoặc.

“Trà ngon phải có bạn hiền,” Lão Trà cất giọng khàn khàn nhưng đầy ấm áp, đôi mắt thâm trầm như chứa đựng cả ngàn năm kinh nghiệm nhìn Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi. “Các vị khách đường xa, hãy dùng một chén trà sa mạc để xua đi mệt nhọc của hồng trần.” Y không hỏi họ từ đâu đến, cũng không hỏi mục đích của chuyến đi, chỉ đơn giản là một lời mời chân thành, một sự đồng cảm với những lữ khách trên con đường đầy gian nan.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi ngồi xuống một chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Hơi nóng từ chén trà thấm vào lòng bàn tay, rồi lan tỏa khắp cơ thể, xua đi cái lạnh se của đêm sa mạc và sự mệt mỏi của cả một ngày dài. Hương trà thơm dịu nhẹ, mang theo một vị chát nhẹ nhưng hậu ngọt, tựa như cuộc đời vậy. Lâm Nhất khẽ nhấp một ngụm, rồi cất lời, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy sự thận trọng. “Lão tiên sinh có vẻ am hiểu nhiều điều. Không biết gần đây có tin tức gì về những loại đá quý hiếm, đặc biệt là loại có ánh băng giá, được vận chuyển qua đây không?” Hắn cố tình nói một cách mơ hồ, thăm dò, nhưng ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi Lão Trà. Hắn nhớ lại lời Diệp Lan, nhớ mảnh tinh thạch lạnh lẽo trong tay, và cả thị kiến về Băng Tuyết Chi Nguyên.

Lão Trà khẽ vuốt chòm râu bạc phơ, đôi mắt thâm trầm nhìn thẳng vào Lâm Nhất, như thể có thể nhìn thấu tâm can của hắn. Y mỉm cười nhẹ, một nụ cười đầy ẩn ý. “Thế gian này, thứ quý giá nhất không phải là đá, mà là lòng người,” y nói, giọng điệu vẫn trầm tĩnh, chậm rãi. “Lòng người tham lam, dục vọng, đôi khi còn lạnh lẽo hơn cả băng đá ngàn năm, nhưng lòng người nhân ái, thiện lương lại ấm áp hơn cả ngọn lửa giữa đêm đông. Con người vì tham lam mà tìm kiếm những vật quý hiếm, nhưng ít ai để ý đến giá trị thật sự của chúng.” Lời nói của Lão Trà như một tiếng chuông cảnh tỉnh, một lời nhắc nhở sâu sắc về bản chất của "Vô Tiên chi Đạo" mà Lâm Nhất đang truy cầu.

Rồi y khẽ dừng lại, như đang suy tư điều gì đó, rồi tiếp tục, giọng nhỏ hơn một chút, đủ để hai người nghe rõ. “Nhưng mà… gần đây có một đoàn thương nhân bí ẩn, thường xuyên vận chuyển những khối băng đá kỳ lạ, không biết dùng vào mục đích gì. Họ rất kín tiếng, và có vẻ không hề đơn giản, không giống những thương nhân bình thường chỉ lo chuyện buôn bán. Họ luôn đi vào ban đêm, tránh né ánh mắt của mọi người, và có những kẻ hộ tống rất hung hãn.” Lão Trà khẽ lắc đầu, vẻ mặt trầm tư. “Thường thì họ đi theo hướng Tây, về phía những ngọn núi đá cằn cỗi, nơi được đồn đại có những tàn tích cổ xưa. Có kẻ nói đó là nơi tập kết của những băng đảng, có kẻ lại nói đó là đường tắt để đến một vùng đất nào đó xa xôi hơn.”

Lời của Lão Trà như một luồng điện xẹt qua tâm trí Lâm Nhất. Hướng Tây, ngọn núi đá cằn cỗi, tàn tích cổ xưa… tất cả đều khớp với mảnh bản đồ cũ kỹ mà Diệp Lan đã đưa, và cả những gì hắn đã hình dung về "Băng Cung Di Tích". Manh mối về đoàn thương nhân bí ẩn và "tinh thạch băng giá" đã hé lộ rằng mạng lưới của cường hào không chỉ giới hạn ở Thanh Khê Thôn mà còn vươn xa, đến những vùng đất hiểm trở, bí ẩn, dẫn Lâm Nhất đến những hiểm nguy lớn hơn. Hắn cảm thấy một sự lạnh lẽo không phải từ không khí, mà từ sự phức tạp và quy mô của âm mưu này.

Lâm Nhất khẽ gật đầu, lòng thầm cảm ơn Lão Trà. Hắn hiểu rằng, để đạt được chân lý, để thực hiện "Vô Tiên chi Đạo", không chỉ cần lòng dũng cảm, mà còn cần sự kiên nhẫn, trí tuệ và cả sự giúp đỡ từ những người như Lão Trà. Lời khuyên của Lão Trà về "lòng người" và "thế gian" là quý giá nhất, ám chỉ rằng những thử thách sắp tới sẽ không chỉ là về sức mạnh mà còn là về đạo đức và nhân tính.

Đêm đã về khuya, những vì sao trên bầu trời sa mạc trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết, như những viên ngọc quý được dát lên tấm vải nhung đen tuyền. Trong ánh sáng mờ ảo của đêm, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi ngồi đó, thưởng thức chén trà cuối cùng, lòng đầy chiêm nghiệm và quyết tâm. Con đường phía trước còn dài và đầy thử thách, nhưng họ không đơn độc. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm," Lâm Nhất thầm nhủ. Hắn tin rằng, với chân tâm và lòng thành, với sự kiên nhẫn và trí tuệ, hắn sẽ dần dần nhóm lên ngọn lửa hy vọng, thay đổi dòng chảy của hồng trần, giống như những gợn sóng nhỏ bé nhưng lan tỏa khắp Bạch Thủy Hồ dưới ánh trăng thanh. Con đường điều tra bí mật về "Băng Cung Di Tích" và nguồn gốc tài sản của cường hào đã thực sự mở ra, hứa hẹn những khám phá sâu sắc hơn về bản chất của "Đạo" và lòng người.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ