Vô tiên chi đạo
Chương 311

Bóng Đêm Thầm Lặng: Lời Thì Thầm Giữa Màn Sương

3827 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp cliffhanger từ Chương 310 về hành động khó hiểu của Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh).,Tạo ra một cuộc chạm trán ngắn ngủi, căng thẳng giữa Lâm Nhất và Mạc Linh, nhưng không phải là giao tranh trực diện.,Lâm Nhất nhận ra Dạ Ảnh Thích Khách không hoàn toàn là kẻ thù, mà có vẻ như đang nắm giữ những thông tin quan trọng về âm mưu lớn.,Khắc sâu hơn sự phức tạp của các thế lực tham gia vào âm mưu, khiến Lâm Nhất phải định hình lại quan niệm thiện ác.,Gieo mầm tò mò và bí ẩn về thân phận, động cơ của Mạc Linh, chuẩn bị cho vai trò của cô trong các chương tiếp theo.
Nhân vật: Lâm Nhất, Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh), Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo)
Mood: Mysterious, tense, contemplative, hinting at deeper truths, subtle intrigue.
Kết chương: [object Object]

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng còn vương vấn trên đỉnh cây cổ thụ. Hắc Ám Sâm Lâm, với cái tên đã nói lên tất cả, giờ đây càng trở nên thâm u, huyền bí hơn bao giờ hết. Không khí nặng nề, ẩm ướt bao trùm vạn vật, mang theo mùi đất mục, lá khô mục nát và một chút hương tanh nồng của thứ gì đó không rõ nguồn gốc, phảng phất trong từng cơn gió thoảng qua. Tiếng côn trùng rả rích khắp nơi, tạo thành một bản giao hưởng đơn điệu của sự sống giữa chốn hoang vu. Thỉnh thoảng, từ sâu thẳm rừng già, một tiếng gầm gừ trầm đục vang vọng, như lời nhắc nhở về những hiểm nguy luôn rình rập.

Lâm Nhất và nhóm tiếp tục bước đi, những bước chân xào xạc trên thảm lá khô, phá vỡ sự tĩnh mịch của màn đêm. Dù đã tránh xa nơi trận phục kích kinh hoàng, không khí giữa họ vẫn còn nặng trĩu. Tô Mạt Nhi, khuôn mặt bầu bĩnh vẫn còn chút tái xanh, bám chặt lấy cánh tay Mộ Dung Uyển Nhi, đôi mắt to tròn không ngừng đảo quanh, cảnh giác với mọi cái bóng, mọi tiếng động. Nàng thỉnh thoảng lại rùng mình, không phải vì cái lạnh ẩm ướt của đêm rừng, mà vì dư âm của cuộc giao tranh và sự bí ẩn của kẻ vừa xuất hiện, vừa như địch vừa như bạn.

Mộ Dung Uyển Nhi, dù cũng mang vẻ lo lắng, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh cố hữu của mình. Nàng khẽ vỗ về cánh tay Tô Mạt Nhi, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn sâu lắng, nhưng ánh nhìn vẫn sắc bén quan sát xung quanh. Túi thuốc và kim châm bên hông nàng như một lời hứa hẹn về sự che chở, về khả năng xoa dịu những vết thương, dù là thể xác hay tinh thần. Nàng hiểu rằng, những gì vừa xảy ra đã để lại một vết hằn sâu trong tâm trí Lâm Nhất, và có lẽ, trong tâm hồn của tất cả bọn họ.

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo vẫn im lặng như một cái bóng, bước đi vững chãi phía sau. Thân hình cao lớn của y được chiếc áo choàng đen bao phủ, hòa mình vào màn đêm. Đôi mắt lạnh lùng dưới vầng trán cương nghị không ngừng quét qua từng bụi cây, từng góc khuất, như một thợ săn lão luyện đang truy tìm con mồi, hoặc một vệ sĩ trung thành bảo vệ chủ nhân. Thanh kiếm cổ màu huyết trên lưng y dường như cũng đang thở, tỏa ra một luồng khí tức u uất nhưng đầy uy lực. Y không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của y, ánh mắt cảnh giác của y, đã là một lời khẳng định về sự nguy hiểm vẫn còn hiện hữu.

Lâm Nhất đi phía trước, thân hình gầy gò của hắn dường như càng thêm thanh thoát trong bóng đêm. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây mang vẻ trầm tư hơn bao giờ hết, không ngừng suy nghĩ, chiêm nghiệm về hành động bí ẩn của Dạ Ảnh Thích Khách. Hắn khẽ đưa tay chạm nhẹ vào Kinh Thư Vô Tự trong ngực áo, cảm nhận luồng khí tức thanh khiết từ nó đang lan tỏa, giúp hắn bình tâm suy nghĩ, gạn lọc những cảm xúc hỗn loạn.

"Kẻ đó... rốt cuộc là địch hay bạn? Hành động thật khó lường," Tô Mạt Nhi thì thầm, giọng nói trong trẻo của nàng bỗng trở nên trầm lắng hơn, gần như chìm nghỉm giữa tiếng côn trùng. "Một khắc trước thì như muốn ẩn mình theo dõi chúng ta, một khắc sau lại can thiệp để Hắc Y Nhân phải rút lui. Huynh, huynh nghĩ cô ta có mục đích gì?" Nàng quay sang nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy vẻ tò mò và hoang mang.

Lâm Nhất khẽ thở dài, một làn hơi trắng nhẹ nhàng tan vào không khí ẩm ướt. Hắn dừng bước, quay lại nhìn những người đồng hành. Khuôn mặt thư sinh của hắn được ánh trăng mờ nhạt xuyên qua tán lá chiếu rọi, càng thêm vẻ u buồn. "Mạt Nhi, Uyển Nhi, Trần huynh... mọi chuyện, có lẽ không đơn giản như chúng ta vẫn nghĩ." Giọng nói của hắn ôn hòa, chậm rãi, nhưng ẩn chứa một sự nghiêm trọng sâu sắc. "Từ lúc ta cảm nhận được 'ý niệm chỉ huy' trong Cổ Thần Di Tích, rồi đến sự xuất hiện của Kẻ Quan Sát Bí Ẩn, và giờ là Dạ Ảnh Thích Khách... Ranh giới giữa thiện và ác, giữa ta và địch, đang ngày càng trở nên mờ nhạt."

Hắn ngước nhìn lên những tán cây cổ thụ cao vút, nơi bóng đêm ôm trọn lấy mọi thứ. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Ta đã từng tin rằng chân tâm sẽ dẫn lối ta tìm ra chân lý, phân biệt rõ ràng giữa thiện và ác. Nhưng giờ đây, ngay cả chân tâm cũng đang phải đối mặt với một bức màn sương mù dày đặc của sự mờ ám."

Mộ Dung Uyển Nhi tiến lại gần hơn, ánh mắt nàng dừng lại trên Kinh Thư Vô Tự đang khẽ rung động trong ngực áo Lâm Nhất. "Lâm Nhất, huynh nói đúng. Những gì chúng ta đang đối mặt không phải là những kẻ địch thông thường. Hắc Y Nhân hành động như những con rối bị điều khiển, và giờ đây lại xuất hiện một kẻ thứ ba, một kẻ... có vẻ như có những nguyên tắc riêng."

Trần Hạo, lần đầu tiên kể từ sau cuộc phục kích, khẽ lên tiếng. Giọng y trầm thấp, mang theo chút u uất cố hữu. "Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó. Kẻ như nàng ta, thường hành động theo đạo lý riêng, không vì lợi ích cá nhân. Có lẽ... nàng ta đang muốn bảo vệ một điều gì đó, hoặc một ai đó." Ánh mắt y sắc bén, nhìn thẳng vào Lâm Nhất. "Huynh cảm nhận được gì?"

Lâm Nhất khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm mục và sương đêm mơn man trên làn da. "Ta cảm thấy... một ánh mắt theo dõi quen thuộc, nhưng lần này không còn là sát khí thuần túy nữa. Nó có điều gì đó khác lạ, như một sự thôi thúc, một lời mời gọi thầm lặng." Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy nhìn về một hướng sâu hơn trong rừng, nơi những cây cổ thụ mọc dày đặc nhất, tạo thành một vùng bóng tối gần như tuyệt đối. "Ta nghĩ... ta cần phải đi một mình. Chỉ một lát thôi."

Tô Mạt Nhi giật mình, "Huynh muốn làm gì? Huynh đi một mình rất nguy hiểm! Kẻ đó... có thể là cái bẫy!" Nàng nói nhanh, giọng đầy vẻ bồn chồn lo lắng, nhưng cũng không quên nhìn quanh, đề phòng bất trắc.

Mộ Dung Uyển Nhi cũng khẽ nhíu mày, nhưng ánh mắt nàng lại nhìn về phía Huyết Kiếm Khách. "Trần huynh, huynh thấy sao?"

Trần Hạo vẫn im lặng một lúc, ánh mắt y nhìn chằm chằm vào hướng mà Lâm Nhất vừa chỉ. Y dường như đang cân nhắc điều gì đó, những nếp nhăn trên trán y hằn sâu hơn. Cuối cùng, y khẽ gật đầu. "Nếu đó là định mệnh, thì không thể tránh. Ta sẽ ở đây, bảo vệ nàng và Mạt Nhi." Giọng y trầm ấm, đầy kiên định. Y hiểu rằng, có những con đường mà Lâm Nhất phải tự mình bước đi, những bí ẩn mà hắn phải tự mình giải mã, và có những cuộc gặp gỡ, dù nguy hiểm đến đâu, cũng là một phần trong "Vô Tiên Chi Đạo" của hắn.

Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm nhưng cũng đầy ẩn ý. "Đừng lo, ta sẽ cẩn thận. Ta cảm thấy... đây không phải là một cái bẫy. Mà là một cơ hội để vén màn một phần của chân tướng." Hắn quay người, thân ảnh gầy gò hòa vào bóng đêm, bước đi nhẹ nhàng, không để lại bất kỳ tiếng động nào. Hắn biết, con đường phía trước có thể đầy rẫy hiểm nguy, nhưng sự tò mò, ý chí muốn vạch trần mọi chân tướng đã trở thành ngọn lửa bùng cháy trong lòng hắn, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Hắn đi sâu hơn vào Hắc Ám Sâm Lâm, nơi những cây cổ thụ khổng lồ, thân cây sần sùi với những dây leo chằng chịt, vươn cao tới tận trời, che khuất cả ánh trăng mờ nhạt. Tiếng côn trùng rả rích dần xa, thay vào đó là tiếng gió rít qua kẽ lá xào xạc như những lời thì thầm bí ẩn của rừng già. Mùi đất ẩm mục và lá cây mục nát càng thêm nồng nặc, xen lẫn với mùi linh khí mộc nhẹ nhàng từ những cây cổ thụ hàng ngàn năm tuổi. Không khí trở nên lạnh lẽo hơn, và một màn sương mờ ảo, dày đặc bắt đầu giăng mắc khắp nơi, ôm lấy từng cành cây, từng bụi cỏ, biến khu rừng thành một thế giới huyền ảo, mờ mịt.

Lâm Nhất bước đi, mỗi bước chân đều nhẹ như không, như thể hắn đã hòa mình vào chính màn sương. Hắn không cần định hướng, chỉ đi theo cái cảm giác thôi thúc mơ hồ mà hắn đã cảm nhận được, một sợi dây vô hình đang kéo hắn về phía trước. Hắn biết, trong màn sương mù dày đặc này, tầm nhìn bị hạn chế, mọi thứ đều trở nên mơ hồ, nhưng đối với hắn, đó lại là cơ hội để cảm nhận thế giới bằng những giác quan khác, bằng đạo tâm của mình.

Sau một hồi lâu, hắn cảm thấy không khí xung quanh trở nên đặc quánh hơn, linh khí mộc tụ tập dày đặc, như thể hắn đã bước vào một thế giới khác. Một Cổ Thụ Chi Vương sừng sững hiện ra trước mắt hắn, thân cây rộng lớn đến nỗi cần cả chục người ôm mới xuể, tán lá rậm rạp vươn lên tận trời xanh, tạo thành một vòm cây khổng lồ, che phủ cả một vùng rộng lớn. Cây cổ thụ này không chỉ là một cây, mà là một sinh thể sống, một biểu tượng của thời gian và sự kiên cường, toát lên một bầu không khí trang nghiêm, cổ kính, tràn đầy sức sống và linh khí, nhưng cũng ẩn chứa sự bí ẩn sâu thẳm.

Trong màn sương mờ ảo, dưới tán lá rậm rạp của Cổ Thụ Chi Vương, một bóng hình thoắt ẩn thoắt hiện, rồi ngưng lại. Đó chính là Dạ Ảnh Thích Khách. Nàng ta đứng đó, y phục màu đen tuyền hòa mình vào bóng đêm và màn sương, chỉ để lộ ra đôi mắt sắc bén và bí ẩn, tựa như hai vì sao lạnh lẽo giữa đêm tối. Thân hình nhỏ nhắn của nàng ta dường như không chiếm bất kỳ không gian nào, như một ảo ảnh, một phần của chính khu rừng.

Lâm Nhất dừng bước. Hắn không rút kiếm, không hề có ý định tấn công hay phòng thủ. Hắn chỉ đứng đó, lặng lẽ quan sát, đôi mắt đen láy cố gắng xuyên thấu màn sương và lớp y phục đen để tìm kiếm một điều gì đó sâu xa hơn. Mạc Linh cũng không tấn công. Nàng ta chỉ đứng đó, như một bức tượng sống động giữa màn đêm, giữa sự giao thoa của ánh sáng mờ ảo và bóng tối dày đặc, không một cử động thừa thãi. Không khí giữa hai người căng như dây đàn, nhưng đó không phải là sự căng thẳng của kẻ thù đối mặt, mà là sự im lặng của hai kẻ đang cố gắng đọc hiểu đối phương, cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp trong ánh mắt, trong sự hiện diện của nhau.

Sương đêm vẫn tiếp tục giăng mắc, những hạt nước li ti đọng trên tóc và vạt áo Lâm Nhất, mang theo cái lạnh buốt của rừng sâu. Tiếng gió thổi qua tán lá của Cổ Thụ Chi Vương xào xạc, như tiếng thì thầm của một người khổng lồ đang kể lại những câu chuyện cổ xưa. Tiếng chim hót thưa thớt từ đâu đó vọng lại, rồi lại chìm vào sự tĩnh mịch.

Thời gian như ngừng trôi. Trong khoảnh khắc đối mặt ấy, Lâm Nhất cảm thấy một sự phức tạp sâu sắc trong đôi mắt của Mạc Linh. Đó không phải là ánh mắt vô cảm của một sát thủ, mà là ánh mắt của một người mang trong mình những gánh nặng, những bí mật, và có lẽ, cả một nỗi đau nào đó. Hắn nhận ra, nàng ta không phải là một kẻ địch đơn thuần, cũng không phải là một kẻ vô đạo đức. Nàng ta có những nguyên tắc riêng, những lý lẽ riêng, dù hắn chưa thể thấu hiểu được chúng.

Sau vài khắc im lặng kéo dài như vô tận, Mạc Linh khẽ động. Cử động của nàng ta nhanh như chớp, nhưng lại nhẹ nhàng như một chiếc lá rơi. Một vật nhỏ, một mảnh da thú được cuộn tròn lại, rơi xuống chân Lâm Nhất. Cùng lúc đó, giọng nói của nàng ta vang lên, trầm thấp, như tiếng gió thoảng qua, gần như hòa lẫn vào tiếng xào xạc của lá cây, nhưng lại rõ ràng đến lạ lùng trong tâm trí Lâm Nhất.

"Cẩn trọng... Hắc Ám Cung... không chỉ có sức mạnh... còn có tri thức... bị chôn vùi..."

Chỉ một câu nói ngắn ngủi, nhưng lại ẩn chứa vô vàn ý nghĩa. "Tri thức bị chôn vùi" – điều đó gợi lên trong Lâm Nhất một cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy. Không chỉ là sức mạnh, không chỉ là pháp trận huyền ảo, mà còn là tri thức, những bí mật lịch sử bị che giấu, những chân lý bị bóp méo. Điều này càng khẳng định suy đoán của hắn về một âm mưu lớn hơn, một sự thao túng lịch sử, một sự che đậy chân tướng về 'Đại Tiên Chiến' và 'Sự Suy Tàn của Chân Đạo'. Lời cảnh báo đó, không phải là lời đe dọa, mà là một sự chia sẻ, một sự cảnh tỉnh.

Vừa dứt lời, Mạc Linh thân ảnh khẽ lay động. Nàng ta không biến mất ngay lập tức, mà như tan vào màn sương, từng chút một, từng chút một, cho đến khi chỉ còn là một cái bóng mờ ảo, rồi hoàn toàn không còn gì nữa, như chưa từng xuất hiện. Ngay cả khí tức của nàng ta cũng hoàn toàn biến mất, để lại Lâm Nhất một mình giữa Cổ Thụ Chi Vương và màn sương dày đặc, chỉ có mảnh da thú cuộn tròn dưới chân là bằng chứng duy nhất cho cuộc gặp gỡ vừa rồi. Cái lạnh từ sương đêm vẫn còn đó, nhưng trong lòng Lâm Nhất lại bùng lên một ngọn lửa của sự tò mò và quyết tâm.

Lâm Nhất cúi người nhặt mảnh da thú lên. Nó được cuộn tròn tinh xảo, bên ngoài không có bất kỳ ký hiệu hay hoa văn nào. Hắn cảm nhận được một luồng linh lực yếu ớt nhưng rất tinh thuần tỏa ra từ nó, không phải là linh lực của Hắc Ám Cung. Hắn chậm rãi mở ra, bên trong là một bản đồ vẽ tay, phác thảo một cách tỉ mỉ những con đường ẩn khuất, những điểm yếu của một khu vực nào đó, và một số ký hiệu cổ xưa mà hắn chưa từng thấy. Điểm đáng chú ý nhất là một vài vị trí được đánh dấu bằng mực đỏ, cùng với một vài dòng chữ nhỏ, viết bằng một loại văn tự cổ xưa, gần như đã bị lãng quên.

Hắn không thể hiểu hết ý nghĩa của những ký hiệu và văn tự đó ngay lập tức, nhưng hắn biết rằng đây không phải là một mối đe dọa. Đây là một gợi ý, một mảnh ghép thông tin khó hiểu nhưng chắc chắn là cực kỳ quan trọng. Nó giống như một chìa khóa, mở ra một cánh cửa mới trong hành trình truy tìm chân tướng của hắn. Lời cảnh báo của Mạc Linh, cùng với bản đồ này, đã khẳng định một điều: Dạ Ảnh Thích Khách không chỉ là một sát thủ vô cảm, nàng ta có những nguyên tắc riêng, và nàng ta đang nắm giữ những thông tin mật, những bí ẩn về âm mưu lớn hơn của Hắc Ám Cung. Nàng ta không trực tiếp nói ra, mà dùng cách này để dẫn dắt hắn, để hắn tự mình khám phá.

Trở lại với nhóm, Lâm Nhất mang một vẻ mặt trầm tư hơn bao giờ hết. Màn sương đêm đã bắt đầu tan dần, những tia sáng đầu tiên của bình minh le lói qua kẽ lá, nhuộm màu xám bạc cho khu rừng. Tiếng côn trùng đã ngớt, thay vào đó là tiếng chim hót líu lo, báo hiệu một ngày mới đang đến.

Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Huyết Kiếm Khách vẫn đứng nguyên vị trí, ánh mắt không rời khỏi hướng mà Lâm Nhất đã đi. Khi thấy hắn xuất hiện từ màn sương, cả ba đều thở phào nhẹ nhõm.

"Lâm Nhất, huynh không sao chứ?" Tô Mạt Nhi nhanh chóng chạy lại, giọng nói trong trẻo của nàng đầy vẻ lo lắng. Nàng đưa tay muốn chạm vào hắn, nhưng rồi lại khựng lại, cảm thấy một sự thay đổi tinh tế trong khí chất của hắn.

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời đang dần ửng hồng. Hắn lặng lẽ giơ mảnh da thú cuộn tròn trong tay lên, không nói một lời. Ánh sáng mờ nhạt của bình minh chiếu vào mảnh da, để lộ những nét vẽ và ký hiệu cổ xưa.

Mộ Dung Uyển Nhi và Trần Hạo tiến lại gần, ánh mắt họ chăm chú nhìn vào vật trong tay Lâm Nhất. Trần Hạo, với kinh nghiệm dày dặn của mình, khẽ nhíu mày khi nhìn thấy những ký hiệu. "Đây là... bản đồ của một khu vực cổ xưa, và những ký hiệu này... ta chỉ thấy chúng trong những điển tịch đã thất truyền, liên quan đến Đại Tiên Chiến." Giọng y trầm thấp, ẩn chứa sự kinh ngạc.

Lâm Nhất khẽ thở dài, một làn hơi ấm áp thoát ra từ lồng ngực. "Nàng ta... muốn ta thấy một điều gì đó... một phần của chân tướng." Hắn không giải thích nhiều, nhưng ánh mắt hắn đã nói lên tất cả. Sự phức tạp của tình hình đã vượt xa những gì họ có thể tưởng tượng. Dạ Ảnh Thích Khách, kẻ bí ẩn đó, đã trở thành một dấu hỏi lớn, một chìa khóa tiềm năng trong hành trình truy tìm Vô Tiên Chi Đạo của hắn.

"Hắc Ám Cung không chỉ có sức mạnh," Lâm Nhất khẽ thì thầm, giọng nói trầm tư, như đang nói với chính mình. "Mà còn có tri thức, tri thức bị chôn vùi. Những điều chúng ta đã khám phá trong Cổ Thần Di Tích, những 'ý niệm chỉ huy' đó... tất cả đều liên quan đến những bí mật cổ xưa, những chân lý bị che giấu về Đại Tiên Chiến và sự suy tàn của Chân Đạo."

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi lắng nghe, khuôn mặt họ dần trở nên nghiêm trọng. Họ cảm nhận được sự thay đổi trong Lâm Nhất, sự trưởng thành trong đạo tâm của hắn. Hắn không còn chỉ là một tiểu đạo sĩ mồ côi đi tìm tiên đạo, mà là một người đang dần vén màn những bí mật kinh thiên động địa, một người buộc phải đối mặt với sự phức tạp của thế giới, nơi ranh giới thiện ác không còn rõ ràng.

Trần Hạo khẽ siết chặt thanh Huyết Kiếm trên lưng. Ánh mắt y nhìn Lâm Nhất đầy vẻ thâm trầm. "Con đường phía trước... sẽ còn gian nan hơn nhiều."

Lâm Nhất gật đầu, đôi mắt hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đã bắt đầu nhô lên, rọi những tia nắng vàng óng ánh xuống khu rừng. "Đúng vậy. Con đường Vô Tiên Chi Đạo của ta không chỉ là tu luyện pháp thuật, mà còn là thấu hiểu hồng trần, thấu hiểu lòng người, và giờ đây, còn là giải mã những bí mật đã bị chôn vùi qua hàng vạn năm. Để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và hồng trần này, hóa ra, còn phức tạp hơn bất kỳ pháp trận huyền ảo nào."

Hắn khẽ siết chặt mảnh da thú trong tay. Dạ Ảnh Thích Khách, Mạc Linh, đã mở ra một cánh cửa mới, một hướng đi mới. Nàng ta không phải là kẻ thù, nhưng cũng không hoàn toàn là bạn. Nàng ta là một đồng minh bí ẩn, một người dẫn lối trong bóng tối, thúc đẩy hắn phải nhìn nhận thế giới bằng một con mắt khác, không chỉ dựa vào những định nghĩa thông thường.

Con đường phía trước vẫn còn mịt mờ, nhưng Lâm Nhất cảm thấy một ngọn lửa mới bùng lên trong lòng. Ngọn lửa của sự tò mò, của ý chí muốn vạch trần mọi chân tướng, dù cho chân tướng đó có phức tạp và khó chấp nhận đến nhường nào. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Hắn biết, chân tâm của hắn giờ đây sẽ phải mạnh mẽ hơn bao giờ hết, để không bị lạc lối giữa những lớp màn che phủ của lịch sử và những ranh giới mờ nhạt của thiện ác. Đây không còn là một cuộc chiến đơn thuần giữa chính và tà, mà là một cuộc tìm kiếm sự thật, một hành trình giải mã những bí ẩn lớn nhất của thời đại, nơi mỗi hành động, mỗi ánh mắt, mỗi cái bóng đều có thể ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa hơn, và Mạc Linh, chính là một trong số đó.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ