Vô tiên chi đạo
Chương 312

Mảnh Vỡ Thời Gian: Tiếng Vọng Đại Tiên Chiến

4181 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ Chương 311, Lâm Nhất bắt đầu giải mã manh mối bí ẩn từ Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh).,Lâm Nhất tiếp tục suy đoán về động cơ phức tạp của Mạc Linh, nhận ra cô ta không phải đối thủ đơn thuần mà là một nhân tố bí ẩn có liên quan đến quá khứ.,Thông qua manh mối, Lâm Nhất có một trải nghiệm/khám phá trực tiếp về giai đoạn 'Khoảng 3000 năm trước' (Đại Tiên Chiến), bắt đầu hé mở bức màn về 'tiên đạo' giả tạo và sự suy tàn của Chân Đạo.,Khắc sâu thêm sự hiểu biết của Lâm Nhất về âm mưu của Hắc Ám Cung, liên kết chúng với những sự kiện cổ xưa.,Tăng cường căng thẳng và bí ẩn, chuẩn bị cho vai trò quan trọng hơn của Mạc Linh và những khám phá tiếp theo về 'Chân Tướng Cổ Xưa'.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh)
Mood: Mysterious, contemplative, tense, slightly melancholic, epic
Kết chương: [object Object]

Hắc Ám Sâm Lâm, sau một đêm bão tố nội tâm, vẫn chìm trong màn sương mờ ảo của buổi sớm. Những tia nắng đầu tiên, yếu ớt và nhợt nhạt, cố gắng xuyên qua tán lá cổ thụ rậm rạp, chỉ đủ để vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên mặt đất ẩm ướt. Không khí lạnh lẽo, mang theo mùi đất mục, mùi lá úa và một chút hương hoa dại bí ẩn, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Tiếng côn trùng kêu rả rích đâu đó trong những bụi cây rậm rạp, thỉnh thoảng lại bị át đi bởi tiếng gió rít qua kẽ lá, nghe như những lời thì thầm cổ xưa. Xa xa, tiếng gầm gừ trầm đục của một loài yêu thú nào đó vang vọng, nhắc nhở về sự hiểm nguy luôn rình rập trong khu rừng hoang dã này. Dưới một gốc cây bồ đề cổ thụ, thân cây to lớn đến nỗi mười người ôm không xuể, Lâm Nhất cùng ba người bạn đồng hành đang nghỉ chân.

Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Huyết Kiếm Khách Trần Hạo vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi sự bàng hoàng từ cuộc phục kích đêm qua và cuộc gặp gỡ bí ẩn của Lâm Nhất với Dạ Ảnh Thích Khách. Họ ngồi đó, ánh mắt không rời khỏi Lâm Nhất, người đang trầm tư nhìn vào mảnh da thú cổ xưa mà Mạc Linh đã trao cho. Mảnh da đó, nhỏ bé nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, tựa hồ ẩn chứa cả một phần lịch sử bị lãng quên.

Tô Mạt Nhi là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng nặng nề. Nàng, với vẻ hoạt bát thường ngày, giờ đây cũng mang chút lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng nhìn chằm chằm vào Lâm Nhất, rồi lại liếc sang mảnh da thú với vẻ tò mò pha chút sốt ruột. "Lâm Nhất ca ca, cái này rốt cuộc là cái gì? Chẳng lẽ Mạc Linh tỷ tỷ muốn chơi đố chữ với chúng ta sao?" Giọng nói trong trẻo của nàng, tuy đã cố gắng hạ thấp, vẫn mang theo sự bướng bỉnh và một chút trách móc nhẹ nhàng, như muốn lay tỉnh Lâm Nhất khỏi cõi lòng trầm mặc. Nàng không thể hiểu nổi những gì đang diễn ra, cảm giác mọi thứ ngày càng trở nên phức tạp và xa lạ, vượt quá tầm hiểu biết của một cô gái vốn quen với những điều giản dị.

Trần Hạo, với phong thái trầm tĩnh thường thấy, khẽ nhíu mày khi nhìn vào những ký hiệu trên mảnh da. Y không vội vàng trả lời Tô Mạt Nhi, mà chỉ nhẹ nhàng vuốt ve chuôi Huyết Kiếm trên lưng, ánh mắt dò xét. "Nó không đơn giản là một vật phẩm. Có lẽ là một loại tín vật, hoặc một phương pháp nào đó để liên lạc, nhưng cũng có thể là một thứ gì đó sâu xa hơn." Giọng y trầm thấp, mang theo sự từng trải và kinh nghiệm chiến trường dày dặn. Y đã nhìn thấy quá nhiều điều kỳ lạ trong cuộc đời mình, và mảnh da này, với những ký hiệu cổ xưa đến mức xa lạ, gợi lên trong y một cảm giác bất an khó tả, một sự liên kết với những điều đã bị chôn vùi trong dòng chảy thời gian. Y cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề toát ra từ mảnh da, thứ khí tức mà y chỉ từng cảm nhận được trong những chiến trường đổ nát của thời đại trước, nơi mà chính y đã phải trải qua những cuộc chiến sinh tử.

Mộ Dung Uyển Nhi, với vẻ thanh tú và đôi mắt ẩn chứa nỗi buồn sâu thẳm, nhẹ nhàng tiến lại gần hơn. Nàng không nói nhiều, chỉ khẽ đặt tay lên vai Lâm Nhất, một cử chỉ quan tâm nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh. "Lâm Nhất, chàng có cảm nhận được điều gì đặc biệt từ nó không? Có lẽ nó cần sự đồng điệu của tâm hồn." Giọng nàng ôn hòa, như một dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn đang hỗn loạn của Lâm Nhất. Nàng hiểu rằng, những thứ liên quan đến tiên đạo hay những bí ẩn cổ xưa thường không thể dùng lý trí thông thường mà suy đoán, mà cần đến sự thấu cảm, sự kết nối từ sâu thẳm linh hồn. Nàng lo lắng cho hắn, không chỉ vì sự an nguy của thể xác, mà còn vì những gánh nặng tinh thần mà hắn đang phải gánh chịu.

Lâm Nhất khẽ thở dài, một làn hơi ấm áp thoát ra từ lồng ngực. Hắn từ từ mở lòng bàn tay, để mảnh da thú nằm gọn trên đó. Những ký hiệu cổ xưa, những đường nét uốn lượn như rồng bay phượng múa, giờ đây dưới ánh nắng yếu ớt của buổi sáng, dường như đang lấp lánh một thứ ánh sáng nội tại kỳ dị. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng lắng nghe những gì mảnh da thú muốn nói. ‘Vô Tiên Chi Đạo’ của hắn, vốn dĩ là con đường truy cầu chân lý trong hồng trần, giờ đây lại được triệu hồi để giải mã những bí ẩn nằm ngoài thế giới phàm tục, những bí ẩn của thời gian và không gian.

Hắn dùng tâm niệm của mình, nhẹ nhàng chạm vào từng nét vẽ, từng ký hiệu. Ngay lập tức, một luồng khí tức cổ xưa, lạnh lẽo và đầy uy lực, dường như xuyên qua da thịt, thấm sâu vào tận xương tủy hắn. Đó không phải là một luồng linh khí quen thuộc, mà là một thứ năng lượng hỗn tạp, mang theo cả sự tàn khốc của chiến tranh, sự vinh quang của một nền văn minh đã mất, và cả sự tuyệt vọng của một kỷ nguyên suy tàn. Trong tâm trí hắn, những ký hiệu đó không còn là những đường nét vô tri, mà bắt đầu sống động, như những mạch máu đang đập, như những sợi dây liên kết với một quá khứ xa xăm.

"Không phải là một vật phẩm để dùng, cũng không phải một ký hiệu bình thường," Lâm Nhất khẽ khàng mở lời, giọng nói trầm tư, như đang nói với chính mình hơn là với những người xung quanh. "Nó giống như một 'khóa', cần một 'chìa khóa' khác để mở ra... một thứ liên quan đến Chân Đạo." Hắn cảm nhận được sự phức tạp của mảnh da này, nó không chứa đựng một thông điệp rõ ràng, mà là một cánh cửa, một cổng thông tin, đòi hỏi một phương pháp đặc biệt để kích hoạt. Hắn nhớ lại những lời của Mạc Linh, về "tri thức bị chôn vùi" và "Hắc Ám Cung không chỉ có sức mạnh". Mảnh da này, chắc chắn là một phần của tri thức ấy, một manh mối dẫn đến những sự thật bị che giấu.

Lâm Nhất hít sâu một hơi, tập trung toàn bộ tinh thần vào mảnh da thú. Hắn không dùng pháp lực, không dùng thần thông, mà dùng chính Vô Tiên Chi Đạo của mình – sự thấu cảm, sự chiêm nghiệm, sự kết nối với vạn vật. Hắn cảm nhận được sự rung động của thời gian, sự nặng nề của lịch sử, và một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ từ mảnh da, như muốn kéo hắn vào một dòng chảy vô tận. Những ký hiệu trên mảnh da bắt đầu phát sáng mờ ảo, không phải ánh sáng của linh khí, mà là ánh sáng của tri thức, của ký ức. Từng sợi ánh sáng nhỏ bé len lỏi vào tâm trí hắn, như những con đường dẫn đến một thế giới khác.

Mắt hắn vẫn nhắm nghiền, nhưng trong tâm trí, một cánh cổng vô hình đang dần hé mở. Hắn cảm thấy mình như một chiếc lá khô bị cuốn vào một cơn lốc xoáy khổng lồ, không thể chống cự, chỉ có thể xuôi theo dòng chảy của định mệnh. Xung quanh hắn, không khí bắt đầu trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ. Tiếng côn trùng ngừng kêu, tiếng gió ngừng rít. Chỉ còn lại sự im lặng tuyệt đối, một sự im lặng nặng nề như thể thời gian đã ngưng đọng. Ba người đồng hành của hắn, chứng kiến sự thay đổi kỳ lạ này, đều nín thở, không dám phát ra một tiếng động nào, lo sợ làm gián đoạn quá trình mà Lâm Nhất đang trải qua. Họ cảm nhận được một luồng năng lượng vô hình đang lan tỏa từ Lâm Nhất, không mạnh mẽ nhưng lại vô cùng thâm sâu và cổ kính, như thể hắn đang kết nối với một thứ gì đó vĩ đại và xa xưa. Mộ Dung Uyển Nhi siết chặt bàn tay, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt. Tô Mạt Nhi tuy tò mò nhưng cũng không dám phát ra tiếng động, chỉ biết nhìn chằm chằm vào Lâm Nhất. Trần Hạo, với kinh nghiệm của mình, đã kịp thời rút kiếm ra khỏi vỏ, chuẩn bị sẵn sàng cho bất kỳ điều gì có thể xảy ra. Y biết, khi một tu sĩ đạt đến trạng thái như Lâm Nhất, đó thường là dấu hiệu của một bước đột phá, hoặc một sự kiện thay đổi cuộc đời. Và trong trường hợp này, với mảnh da thú cổ xưa kia, có lẽ là cả hai.

Dòng chảy ký ức cứ thế cuồn cuộn đổ về, mạnh mẽ đến mức gần như xé toạc linh hồn Lâm Nhất. Hắn không còn nhận thức được sự tồn tại của cơ thể mình, của khu rừng Hắc Ám Sâm Lâm ẩm ướt, hay của những người đồng hành đang lo lắng. Tinh thần hắn bị kéo vào một vực sâu vô tận của thời gian, nơi mà mọi khái niệm về hiện tại và quá khứ đều trở nên vô nghĩa.

Trước mắt hắn, không gian và thời gian vặn vẹo, méo mó. Màn sương mù của Hắc Ám Sâm Lâm tan biến, nhường chỗ cho một khung cảnh kinh hoàng và bi tráng. Bầu trời, không còn là màu xanh ngọc hay xám xịt, mà là một màu đỏ máu dữ dội, bị xé toạc bởi những tia sét màu tím than giáng xuống không ngừng. Mỗi tia sét như một nhát chém của thiên phạt, xé nát không gian, khiến cả đất trời rung chuyển dữ dội. Tiếng sấm rền vang, không phải là âm thanh đơn thuần của tự nhiên, mà là tiếng gào thét của vô số sinh linh, tiếng pháp bảo va chạm nổ tung, tiếng linh khí hỗn loạn gào thét như những con mãnh thú bị thương. Đó là âm thanh của sự hủy diệt, của tận thế.

Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào khứu giác Lâm Nhất, hòa lẫn với mùi tro tàn, mùi linh khí biến chất đến mức ghê tởm, và một mùi hương của sự tuyệt vọng, sự đau khổ lan tỏa khắp nơi. Hắn không còn là chính mình, mà chỉ là một hồn ma vô hình, trôi nổi giữa một biển lửa và máu. Dưới chân hắn, không còn là mặt đất vững chắc, mà là những đống đổ nát của những tòa kiến trúc vĩ đại, từng được xây dựng với sự tinh xảo của tiên nhân, giờ chỉ còn là những khối đá cháy đen, những cột trụ đổ nát. Những dòng sông máu chảy cuồn cuộn, cuốn trôi vô số thi thể của cả tiên nhân, ma thú, và phàm nhân.

Hắn chứng kiến một cuộc chiến tranh tàn khốc, không có hồi kết, một cuộc chiến mà phạm vi của nó vượt xa mọi tưởng tượng. Đó không phải là một cuộc chiến giữa hai phe phái, mà là một sự hỗn loạn toàn diện, nơi mà "tiên nhân" tranh giành quyền lực, hủy diệt lẫn nhau. Những phép tắc thần thông, những đạo pháp huyền diệu, từng được coi là biểu tượng của sự siêu việt, giờ đây lại trở thành công cụ của sự hủy diại, của lòng tham và sự ích kỷ. Hắn thấy những "tiên nhân" với dung mạo uy nghi, ánh mắt lạnh lùng, ra tay tàn độc không chút do dự, pháp bảo bay lượn, xé tan không gian, mỗi đòn đánh đều có thể san bằng một ngọn núi, làm khô cạn một dòng sông. Linh khí, vốn là nguồn gốc của sự sống và tu luyện, giờ đây bị bóp méo, biến chất, trở thành những luồng năng lượng chết chóc, gào thét trong không gian, hủy diệt mọi thứ trên đường đi của chúng.

Giữa sự hỗn loạn đó, Lâm Nhất nhận ra một sự thật kinh hoàng: cái gọi là "tiên đạo" mà hắn từng biết, từng nghe kể, không phải là chân lý vĩnh hằng. Nó chỉ là một phiên bản méo mó, một lớp vỏ bọc hào nhoáng che đậy một bản chất tàn khốc. Hắn thấy những "tiên nhân" dần dần mất đi sự thanh khiết, sự từ bi, thay vào đó là sự tàn nhẫn, sự chiếm hữu. Chân Đạo, cái lẽ phải tự nhiên, sự hài hòa của vạn vật, dường như đang bị nghiền nát dưới gót giày của quyền lực và dục vọng. Tiếng vọng vô thanh của những triết lý bị bóp méo, những lời thề nguyện bị phá vỡ, vang vọng trong tâm trí Lâm Nhất, đau đớn và xót xa. Hắn cảm nhận được sự sụp đổ của một kỷ nguyên, sự mất mát của một nền văn minh, không chỉ về vật chất mà còn về tinh thần, về đạo đức.

Và rồi, trong những khoảnh khắc cuối cùng của sự hủy diệt, khi chiến trường đã trở thành một biển xác chết và tro tàn, một hình ảnh mờ ảo hiện lên. Hắn thấy những bóng đen, thoắt ẩn thoắt hiện trong làn khói bụi và ánh lửa. Đó là những kẻ mà hắn nhận ra, hoặc ít nhất là tiền thân của Hắc Ám Cung. Chúng không trực tiếp tham gia vào cuộc chiến, mà lẳng lặng thao túng từ phía sau. Chúng gieo rắc sự ngờ vực, kích động lòng tham, và đẩy những "tiên nhân" vào vòng xoáy của sự hủy diệt lẫn nhau. Khi mọi thứ sụp đổ, chúng bước ra từ bóng tối, thu thập những di vật, những tri thức bị chôn vùi, và bắt đầu xây dựng lại một trật tự mới, một "tiên đạo" giả tạo, dựa trên sự lừa dối và sự kiểm soát. Chúng không quan tâm đến chân lý, mà chỉ quan tâm đến quyền lực tuyệt đối.

Lâm Nhất cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi nhận ra điều này. Âm mưu của Hắc Ám Cung không phải là thứ mới phát sinh trong thời đại hắn, mà đã có cội nguồn từ hàng ngàn năm trước, từ chính Đại Tiên Chiến. Chúng đã thao túng lịch sử, định hình lại "tiên đạo" theo ý muốn của chúng, che giấu đi chân tướng và đẩy những người truy cầu chân lý vào con đường sai lầm.

Trong khoảnh khắc cuối cùng của thị kiến kinh hoàng đó, giữa đống hoang tàn đổ nát, một bóng người xuất hiện. Nàng đứng đó, thân hình nhỏ nhắn nhưng đầy kiên cường, mái tóc đen dài bay trong gió lửa, y phục màu đen tuyền hòa lẫn vào màn đêm. Dù khuôn mặt bị che khuất bởi ánh sáng hỗn loạn và khói bụi, Lâm Nhất vẫn cảm nhận được một sự quen thuộc kỳ lạ. Đôi mắt nàng, dù không nhìn rõ, nhưng ẩn chứa một nỗi bi ai sâu thẳm, một sự quyết tâm sắt đá. Nàng không tham gia vào cuộc chiến, cũng không thao túng như Hắc Ám Cung. Nàng chỉ đứng đó, nhìn ngắm sự sụp đổ của một thế giới, của một chân lý, với một ánh mắt vừa đau đớn, vừa bất lực, nhưng cũng đầy hy vọng. Bóng hình đó, với sự kiên cường và nỗi bi ai của mình, mang một nét tương đồng đến kỳ lạ với Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh. Liệu đây có phải là nàng, hay một người nào đó có mối liên hệ sâu sắc với nàng, một tổ tiên, một hình bóng trong dòng thời gian? Câu hỏi này cứ xoáy sâu trong tâm trí Lâm Nhất, trước khi thị kiến tan biến, để lại trong hắn một sự hỗn loạn và kinh hoàng tột độ. Hắn đã chứng kiến không chỉ một cuộc chiến, mà là sự sụp đổ của một lý tưởng, sự biến chất của một niềm tin, và sự trỗi dậy của một âm mưu đã kéo dài hàng thiên niên kỷ.

Lâm Nhất đột ngột bừng tỉnh, như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng kinh hoàng. Hắn bật dậy, mồ hôi đầm đìa, ướt sũng cả đạo bào vải thô. Hơi thở hắn gấp gáp, từng nhịp đập của trái tim dường như muốn xé toạc lồng ngực. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn mở to, nhưng không phải nhìn vào cảnh vật trước mắt, mà nhìn xuyên thấu vào một không gian vô định, nơi những hình ảnh kinh hoàng của Đại Tiên Chiến vẫn còn ám ảnh. Sắc mặt hắn tái mét, không còn chút huyết sắc, như thể vừa trải qua một cuộc chiến sinh tử thật sự.

Mộ Dung Uyển Nhi là người đầu tiên phản ứng. Nàng nhanh chóng đỡ lấy Lâm Nhất, giọng nói đầy lo lắng: "Lâm Nhất! Chàng không sao chứ? Sắc mặt chàng tái mét!" Bàn tay nàng chạm vào vai hắn, cảm nhận được sự run rẩy và hơi lạnh toát ra từ cơ thể hắn, dù mồ hôi vẫn đầm đìa. Nàng không thể tưởng tượng được hắn đã phải trải qua điều gì trong những khoảnh khắc chìm đắm vừa rồi.

Tô Mạt Nhi, với đôi mắt to tròn vẫn còn ngơ ngác, cũng chạy lại gần. Nàng không còn vẻ bướng bỉnh hay tò mò đơn thuần, mà thay vào đó là sự lo lắng chân thành. "Ca ca! Huynh đã thấy gì vậy? Có phải Mạc Linh tỷ tỷ đã nói gì với huynh không?" Nàng vẫn nghĩ rằng Mạc Linh chỉ đơn thuần là truyền đạt một thông điệp nào đó.

Trần Hạo, với kinh nghiệm dày dặn, không vội vàng chen vào. Y chỉ quan sát Lâm Nhất bằng ánh mắt thâm trầm. Y cảm nhận được sự biến động mạnh mẽ của linh khí xung quanh Lâm Nhất trong khoảng thời gian ngắn ngủi vừa rồi. Linh khí vốn dĩ luôn ổn định quanh hắn, giờ đây lại hỗn loạn, như những con sóng dữ dội va đập vào bờ. Y biết, đó không phải là một trải nghiệm bình thường. "Hắn vừa trải qua một điều gì đó rất lớn. Linh khí xung quanh hắn vừa rồi đã biến đổi rất kỳ lạ." Giọng y trầm thấp, mang theo sự khẳng định.

Lâm Nhất phải mất một lúc lâu mới có thể lấy lại được hơi thở đều đặn. Hắn đưa tay lên xoa thái dương, cảm giác đầu óc quay cuồng, nhưng trong sự hỗn loạn đó lại ẩn chứa một sự minh mẫn đến đáng sợ. Hắn nhìn ba người đồng hành của mình, ánh mắt vẫn còn đọng lại sự kinh hoàng và bi tráng của thị kiến. "Không phải nói... mà là cho ta thấy... chân tướng... của một thời đại đã mất..." Giọng hắn khàn đặc, mỗi lời nói ra đều như một gánh nặng. "Hắc Ám Cung... và 'tiên đạo' giả tạo... chúng có cội nguồn từ đó..."

Hắn dừng lại, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức vỡ vụn trong tâm trí. Sự thật phũ phàng về Đại Tiên Chiến, về sự sụp đổ của Chân Đạo, về bàn tay thao túng của Hắc Ám Cung đã xoáy sâu vào đạo tâm hắn, làm lung lay những quan niệm mà hắn từng tin tưởng. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm – câu nói đó giờ đây lại càng thêm sâu sắc, nhưng cũng càng thêm khó hiểu. Chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần. Nhưng hồng trần này, hóa ra, còn phức tạp hơn bất kỳ pháp trận huyền ảo nào. Nó bị bóp méo, bị thao túng bởi những thế lực đã tồn tại từ hàng ngàn năm trước.

"Mạc Linh... cô ấy..." Lâm Nhất tiếp tục, giọng nói của hắn giờ đây đã lấy lại được chút sức lực, nhưng vẫn đầy trầm tư. "Cô ấy không phải là kẻ thù đơn thuần. Cô ấy đang cố gắng bảo vệ thứ gì đó... hoặc muốn ta tìm ra thứ gì đó... một phần của chân tướng." Hắn nhớ lại bóng hình bí ẩn trong thị kiến, bóng hình có nét tương đồng với Mạc Linh, đứng giữa đống hoang tàn với ánh mắt bi ai và quyết tâm. Điều đó cho thấy Mạc Linh có thể có mối liên hệ sâu sắc với các sự kiện 3000 năm trước, một vai trò đặc biệt mà hắn chưa thể hiểu rõ. Nàng không phải là một sát thủ vô cảm, mà là một người nắm giữ chìa khóa, một người đang dẫn dắt hắn đến một mục tiêu cụ thể, một phần của "chân tướng" lớn hơn.

Lâm Nhất từ từ đứng dậy, đôi mắt hắn nhìn về phía chân trời, nơi nắng đã bắt đầu lên cao hơn, xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất. Hắn đưa tay chạm vào Kinh Thư Vô Tự đang đeo trước ngực, cảm nhận sự ấm áp quen thuộc từ nó. Kinh Thư Vô Tự, vốn là biểu tượng của sự chân thực, của con đường không có phép tắc, giờ đây càng trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết. Nó là sự xác nhận cho những gì hắn vừa trải qua, một lời nhắc nhở rằng hắn đang đi đúng hướng, dù con đường đó có khó khăn và đầy rủi ro đến mấy.

"Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Lâm Nhất khẽ thì thầm, câu nói quen thuộc đó giờ đây mang một tầng nghĩa mới, sâu sắc và nặng nề hơn. "Chân tâm của chúng ta, giờ đây, phải đủ mạnh mẽ để đối mặt với những sự thật phũ phàng nhất, những âm mưu đã kéo dài hàng thiên niên kỷ." Hắn hiểu rằng, con đường Vô Tiên Chi Đạo của hắn không chỉ là tu luyện bản thân, mà còn là hành trình vạch trần những lớp màn che phủ của lịch sử, là tìm kiếm chân lý trong một thế giới đầy dối trá và lừa lọc.

Hắn nhìn lại mảnh da thú trong tay, giờ đây nó đã trở lại trạng thái bình thường, những ký hiệu cổ xưa vẫn im lìm, nhưng ý nghĩa của chúng đã được giải mã, ít nhất là một phần. Mạc Linh, Dạ Ảnh Thích Khách bí ẩn, đã mở ra một cánh cửa mới, một hướng đi mới. Nàng ta không phải là kẻ thù, nhưng cũng không hoàn toàn là bạn. Nàng ta là một đồng minh bí ẩn, một người dẫn lối trong bóng tối, thúc đẩy hắn phải nhìn nhận thế giới bằng một con mắt khác, không chỉ dựa vào những định nghĩa thông thường về thiện và ác. Ranh giới thiện ác, trong thị kiến của hắn, đã trở nên mờ nhạt đến mức đáng sợ.

Con đường phía trước vẫn còn mịt mờ, những bí mật về Đại Tiên Chiến và sự suy tàn của Chân Đạo chỉ mới được hé mở một góc nhỏ. Nhưng Lâm Nhất cảm thấy một ngọn lửa mới bùng lên trong lòng. Ngọn lửa của sự tò mò, của ý chí muốn vạch trần mọi chân tướng, dù cho chân tướng đó có phức tạp và khó chấp nhận đến nhường nào. Hắn biết, hành trình này sẽ còn gian nan hơn nhiều, nhưng hắn đã sẵn sàng. Bởi vì, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và giờ đây, hồng trần này đã phơi bày một bộ mặt tàn khốc và cổ xưa hơn bất cứ điều gì hắn từng tưởng tượng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ