Vô tiên chi đạo
Chương 314

Lời Thì Thầm Của Thời Gian: Chân Tướng Từ Dạ Ảnh

3506 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ Chương 313, đưa Lâm Nhất và nhóm ra khỏi tình trạng nguy hiểm ở U Cốc.,Tạo một cuộc chạm trán bất ngờ và đầy kịch tính giữa Lâm Nhất và Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh).,Mạc Linh hé lộ những thông tin chấn động, trực tiếp liên quan đến Hắc Ám Cung, Đại Tiên Chiến và sự suy tàn của Chân Đạo, củng cố những gì Lâm Nhất đã cảm nhận ở chương trước.,Làm rõ hơn vai trò 'đồng minh bí ẩn' của Mạc Linh, cho thấy cô ta có kiến thức sâu rộng về quá khứ.,Khiến Lâm Nhất càng thêm kiên định trên hành trình tìm kiếm sự thật, hiểu rõ hơn quy mô của âm mưu.,Gieo những manh mối mới, định hướng cho các khám phá tiếp theo trong Arc.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh)
Mood: Tense, mysterious, contemplative, determined, heavy with historical revelation.
Kết chương: [object Object]

Lâm Nhất chầm chậm mở mắt, nhưng dường như đôi mắt hắn vẫn lạc lối trong một cõi hư vô nào đó, nơi những triết lý bị bóp méo đang gầm gừ như những con thú dữ bị xiềng xích. Khuôn mặt hắn trắng bệch, từng giọt mồ hôi lạnh lẽo rịn ra trên trán, chảy dọc thái dương rồi thấm vào mái tóc mai đen nhánh, tạo thành những sợi tóc bết dính. Cả cơ thể hắn run rẩy nhè nhẹ, không phải vì cái lạnh của sương đêm, mà là bởi sự chấn động từ những gì vừa cảm nhận được, một chân tướng nặng nề hơn cả nghìn ngọn núi. Hắn khẽ thở dốc, từng hơi thở như kéo theo cả nỗi thống khổ và sự kinh hoàng từ hàng thiên kỷ.

"Không phải là một sinh vật... mà là một thứ còn đáng sợ hơn..." Lâm Nhất thì thầm, giọng nói khản đặc, như thể vừa trải qua một cơn ác mộng dài vô tận. Hắn lảo đảo lùi lại một bước, đôi đồng tử co rút, phản chiếu những bóng hình quái dị đang dần hiện rõ trong màn sương mù dày đặc của U Cốc. "Một triết lý... một sự đồng thuận bị cưỡng ép... một 'đạo' đã bị bóp méo." Những lời ấy không chỉ là thốt ra, mà dường như là sự vỡ òa của một linh hồn vừa chạm đến tận cùng của sự thật tàn khốc.

Ngay khi lời của Lâm Nhất vừa dứt, U Cốc như bừng tỉnh từ giấc ngủ ngàn năm. Âm khí vốn đã dày đặc nơi đây bỗng trỗi dậy mạnh mẽ đến đáng sợ, quấn quýt lấy nhau, xoáy lên thành những luồng lốc đen kịt, mang theo tiếng rít ghê rợn như hàng ngàn oan hồn đang gào thét. Mùi đất ẩm mục, mùi rêu phong pha lẫn với thứ khí tức tanh tưởi, lạnh lẽo của âm linh bỗng trở nên nồng nặc, bao trùm lấy không gian, khiến lồng ngực mỗi người như bị bóp nghẹt. Sương mù không còn là lớp áo choàng mờ ảo mà biến thành những hình thù quái dị, lúc tựa như bàn tay xương xẩu vươn ra từ lòng đất, lúc lại hóa thành những gương mặt méo mó, vô số đôi mắt đỏ ngầu lóe sáng trong đêm tối, bủa vây nhóm Lâm Nhất.

Mộ Dung Uyển Nhi, với đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, giờ đây tràn ngập sự lo lắng và sợ hãi. Nàng vội vàng bước đến gần Lâm Nhất, đỡ lấy cánh tay hắn, cảm nhận được sự lạnh lẽo toát ra từ cơ thể y. "Lâm Nhất, huynh không sao chứ? Âm khí đang dâng lên quá mạnh!" Giọng nàng run rẩy, ánh mắt không ngừng quét qua những ảo ảnh đáng sợ đang vờn quanh, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên giữa cơn hỗn loạn. Nàng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí, khiến những tư duy vốn thanh tịnh của nàng cũng bị nhiễu loạn.

Tô Mạt Nhi, cô nương nhỏ nhắn, hoạt bát thường ngày, giờ đây chỉ còn biết nép sát vào lưng Mộ Dung Uyển Nhi, cả người run bần bật như chiếc lá trước gió. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng đầy vẻ kinh hoàng, gương mặt trắng bệch không còn chút huyết sắc. Nàng không thể nhìn rõ những gì Lâm Nhất đã thấy, nhưng cái cảm giác lạnh lẽo thấu xương, tiếng rít gào của âm phong, và những ảo ảnh ghê rợn hiển hiện trước mắt đã đủ khiến nàng hồn xiêu phách lạc. "Đáng sợ quá... thật đáng sợ quá..." Nàng thì thầm, giọng nói vỡ vụn, hai tay siết chặt vạt áo của Uyển Nhi, cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm và sự che chở. Cái lạnh buốt không chỉ thấm vào da thịt mà còn len lỏi vào tận xương tủy, đóng băng cả ý chí.

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, thân hình cao lớn, vóc dáng cương nghị, vẫn đứng vững như một pho tượng đá giữa cơn bão táp âm khí. Đôi mắt lạnh lùng của hắn vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đó là sự cảnh giác cao độ và một tia u uất mơ hồ. Hắn không nói nhiều, chỉ siết chặt thanh kiếm cổ màu huyết trong tay, rút nó ra khỏi vỏ với một tiếng "xoẹt" nhẹ tênh, sắc bén. Ánh sáng đỏ thẫm từ lưỡi kiếm huyết bỗng chốc xua tan một phần âm khí quanh hắn, tạo thành một vùng an toàn nhỏ bé. Mùi kim loại tanh nồng thoang thoảng từ thanh kiếm hòa vào mùi âm khí, tạo nên một sự tương phản quái dị. Hắn cảm nhận được sự biến đổi của linh khí, của không gian xung quanh Lâm Nhất, biết rằng họ đã thực sự chạm đến một bí mật cổ xưa và nguy hiểm. "Cẩn thận! Âm khí đang dâng lên!" Hắn trầm giọng nói, âm thanh khô khốc mà đầy uy lực, không phải là lời cảnh báo suông, mà là hiệu lệnh sẵn sàng chiến đấu. Hắn quét mắt một vòng quanh tàn tích đá, cảnh giác mọi động tĩnh, biết rằng ngay cả khi kẻ thù là một ý chí vô hình, thì kiếm của hắn vẫn là vật hữu dụng nhất để bảo vệ những người đứng sau lưng.

Những ảo ảnh âm khí bắt đầu hành động. Chúng không còn chỉ vờn quanh mà lao đến, những bàn tay xương xẩu vươn ra như muốn xé toạc linh hồn, những gương mặt méo mó há hốc miệng cắn xé. Tiếng xương cốt va chạm lách cách trong màn sương, nghe rợn người như khúc nhạc của địa ngục. Lâm Nhất, dù đã cố gắng trấn định, vẫn cảm thấy linh lực trong cơ thể trở nên trì trệ, dường như bị âm khí phong tỏa. Kinh Thư Vô Tự trong ngực hắn khẽ rung động, phát ra một luồng khí tức thanh tịnh yếu ớt, cố gắng chống lại sự xâm nhập của tà khí, nhưng dường như không đủ. Hắn biết, nếu cứ tiếp tục thế này, cả nhóm sẽ bị âm khí này nuốt chửng. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng liệu chân tâm của hắn có đủ mạnh mẽ để chống lại thứ triết lý đã bị bóp méo này không? Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bé đang lênh đênh giữa biển cả giông tố, cố gắng níu giữ chút lý trí cuối cùng để không bị nhấn chìm. Cái cảm giác cô độc và bất lực bao trùm lấy hắn, khi hắn nhận ra rằng, đây không phải là một cuộc chiến của thể xác, mà là một cuộc chiến của linh hồn và ý chí, nơi mà sức mạnh vật chất dường như trở nên vô nghĩa.

***

Đúng vào khoảnh khắc nguy hiểm nhất, khi những ảo ảnh âm khí đã cận kề, một luồng gió lạnh buốt không đến từ U Cốc mà từ một phương hướng không xác định, bất ngờ quét qua. Một bóng người nhẹ nhàng lướt qua, như một cơn gió đen thoắt ẩn thoắt hiện trong màn sương mù đang cuộn xoáy. Thân ảnh nhỏ nhắn ấy, y phục đen tuyền, như hòa vào bóng đêm, chỉ để lại một vệt mờ ảo trong tầm mắt. Đó là Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh.

Nàng xuất hiện không một tiếng động, không một dấu hiệu báo trước, như một phần của chính màn đêm. Đôi mắt sắc bén và bí ẩn của nàng, dù chỉ lộ ra một phần nhỏ sau tấm che mặt, vẫn toát lên một vẻ lạnh lùng và quyết đoán đến ghê người. Ánh mắt ấy quét qua những ảo ảnh âm khí đang điên cuồng tấn công, không một chút dao động hay sợ hãi. Nàng không hề rút vũ khí, không vận dụng linh lực hùng hậu hay chiêu thức hoa mỹ nào. Thay vào đó, Mạc Linh chỉ giơ cao một bàn tay mảnh khảnh, lòng bàn tay hướng về phía luồng âm khí mạnh nhất. Một phù chú cổ xưa, không phải bằng lời mà bằng một niệm lực vô hình, bỗng chốc được kích hoạt. Luồng sáng trắng xanh nhạt lóe lên từ lòng bàn tay nàng, không chói lóa nhưng lại mang một sức mạnh thanh tẩy kinh hoàng.

Chỉ bằng một động tác gọn gàng, hiệu quả, không chút thừa thãi, phù chú ấy như một làn sóng vô hình lan tỏa, chạm đến đâu, những ảo ảnh âm khí đáng sợ đều tan rã đến đó. Tiếng rít gào của âm linh bỗng chốc tắt lịm, những hình thù quái dị vỡ vụn thành những hạt sương đen rồi biến mất vào hư vô, không còn để lại một dấu vết. Cả không gian U Cốc như được thanh tẩy, áp lực kinh hoàng vừa rồi chợt tan biến, trả lại sự yên tĩnh vốn có, dù vẫn mang theo vẻ u ám, lạnh lẽo đặc trưng. Không khí không còn ngột ngạt bởi mùi âm khí mà thay vào đó là mùi ẩm ướt của đất và rêu phong.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt. Từ kinh hoàng tột độ chuyển sang ngạc nhiên và khó hiểu. Mạc Linh, người mà họ từng xem là đối thủ, lại đột ngột xuất hiện cứu mạng họ theo một cách không ngờ tới. Tô Mạt Nhi khẽ thốt lên một tiếng "A" nhỏ xíu, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Mạc Linh, như thể nàng đang nhìn một hồn ma.

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, dù vẫn giữ thanh kiếm trong tay, nhưng ánh mắt hắn đã chuyển từ cảnh giác chiến đấu sang thận trọng quan sát. Hắn đã từng đối đầu với Mạc Linh, biết nàng mạnh mẽ và bí ẩn, nhưng cách nàng hóa giải âm khí vừa rồi lại nằm ngoài mọi dự đoán. Không phải là sức mạnh đơn thuần, mà là một sự hiểu biết sâu sắc về các loại năng lượng, một thủ đoạn đặc biệt mà ít ai có được.

Mạc Linh không quay đầu lại nhìn những người phía sau. Nàng chỉ từ từ hạ tay xuống, để mặc cho màn sương mù còn sót lại vấn vít quanh đôi chân thon thả. Nàng quay người lại, đôi mắt sắc lạnh dừng lại trên khuôn mặt tái nhợt của Lâm Nhất. Giọng nói của nàng vang lên, trầm thấp và lạnh lùng, nhưng lại mang một ý nghĩa sâu xa, như một lời phán quyết của định mệnh.

"Ngươi đã chạm đến thứ không nên chạm. Hắc Ám Cung không chỉ là một tổ chức, Lâm Nhất."

Lời nói của Mạc Linh như một tiếng chuông cảnh tỉnh, đánh thức Lâm Nhất khỏi cơn choáng váng. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt nàng, trong đó ẩn chứa vô vàn bí ẩn và một sự thấu hiểu kinh người. Hắn đã từng đối mặt với nàng trong những hoàn cảnh khác, nhưng chưa bao giờ cảm thấy nàng gần gũi đến thế, gần gũi với chân tướng mà hắn đang truy cầu. Kinh Thư Vô Tự trong lòng hắn khẽ rung động mạnh hơn, như một sự đồng điệu với những lời Mạc Linh vừa nói.

Lâm Nhất khẽ nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Hắn biết, những gì Mạc Linh vừa nói không phải là một lời đe dọa, mà là một lời xác nhận. Nàng biết. Nàng biết về cái "ý chí", cái "triết lý" đã bóp méo Chân Đạo. "Ngươi biết... rất nhiều." Lâm Nhất khẽ đáp, giọng hắn vẫn còn yếu ớt, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự kiên định và một khao khát mãnh liệt muốn được biết thêm. Hắn cảm thấy như mình đang đứng trước một cánh cửa lớn, và Mạc Linh chính là người nắm giữ chìa khóa.

Mạc Linh bước đến gần Lâm Nhất, mỗi bước chân đều nhẹ như không, không tạo ra bất kỳ âm thanh nào trên mặt đất ẩm ướt. Nàng dừng lại cách hắn vài bước, đôi mắt nàng vẫn khóa chặt lấy Lâm Nhất, như đang dò xét, như đang đánh giá. Không có sự thù địch, không có sự uy hiếp, chỉ có một sự bình tĩnh đến đáng sợ. Nàng đã tạo ra một không gian an toàn tạm thời xung quanh nhóm, một vòng tròn vô hình mà âm khí không dám bén mảng, để họ có thể nói chuyện, để họ có thể lắng nghe. Cái không khí bí ẩn và căng thẳng vẫn còn đó, nhưng đã dịu đi rất nhiều, nhường chỗ cho một sự chờ đợi. Cả nhóm đều nín thở, biết rằng những lời sắp tới của Mạc Linh sẽ không hề tầm thường. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng liệu có phải linh hồn nào cũng có thể vượt qua sự thao túng của một triết lý tà ác? Câu hỏi đó lơ lửng trong tâm trí Lâm Nhất, và hắn tin rằng Mạc Linh có thể cho hắn một phần câu trả lời.

***

Sương mù đã tan dần, chỉ còn lại những dải lụa mỏng vấn vít quanh các vách đá, nhường chỗ cho ánh trăng mờ nhạt yếu ớt xuyên qua kẽ lá, chiếu rọi lên khuôn mặt của các nhân vật. Gió vẫn lạnh, nhưng không còn rít gào, chỉ nhẹ nhàng lướt qua, mang theo hơi ẩm của đất. Không khí trong U Cốc đã dịu đi đáng kể, nhưng sự tĩnh lặng sau cơn bão lại càng khiến lòng người thêm nặng trĩu. Mùi âm khí nồng nặc đã phai nhạt, nhường chỗ cho mùi đất ẩm và rêu phong, đôi khi xen lẫn mùi cỏ dại hoang dã.

Mạc Linh đứng đối diện Lâm Nhất, dáng người nhỏ nhắn nhưng lại toát lên một khí chất kiên cường và bí ẩn. Đôi mắt nàng không rời Lâm Nhất, như thể đang nhìn thấu vào tận sâu thẳm linh hồn hắn. Giọng nói của nàng vang lên, trầm thấp, mang theo vẻ nặng nề của tri thức cổ xưa, không phải là một câu chuyện kể thông thường, mà là một sự phơi bày chân tướng, một "lời thì thầm của thời gian" đã bị chôn vùi hàng thiên kỷ.

"Ba ngàn năm trước... Đại Tiên Chiến không phải chỉ là cuộc chiến tranh giành quyền lực như những gì người đời vẫn truyền tụng." Mạc Linh bắt đầu, mỗi lời nói như chạm vào một mảnh ký ức đau thương. "Đó là sự hủy diệt của Chân Đạo, được dàn dựng bởi một ý chí... một triết lý tà ác mà nay các ngươi gọi là Hắc Ám Cung."

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi tròn mắt lắng nghe, vẻ mặt bàng hoàng. Huyết Kiếm Khách Trần Hạo vẫn đứng lặng như núi, nhưng đôi mắt hắn đã hằn lên sự chăm chú. Cả nhóm đều cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải từ cái lạnh của U Cốc, mà từ sự thật kinh hoàng mà Mạc Linh đang hé lộ.

"Chân Đạo, vốn là con đường tu tâm dưỡng tính, thuận theo lẽ tự nhiên của vạn vật, lại bị bóp méo, biến thành 'tiên đạo' giả tạo. Một thứ 'đạo' chỉ chú trọng vào sức mạnh siêu phàm, vào sự trường sinh bất tử, nhưng lại quên đi gốc rễ của lòng người, của thiên địa." Mạc Linh tiếp tục, giọng nàng tuy trầm nhưng lại như vang vọng khắp thâm sơn cùng cốc. "Những 'tiên nhân' của Chân Đạo, vì khao khát quyền năng, vì sợ hãi sinh lão bệnh tử, đã bị dẫn dụ bởi những lời thì thầm ngọt ngào của 'ý chí' ấy. Họ từ bỏ chân tâm, tự nguyện trở thành những công cụ, những quân cờ trong một ván cờ vĩ đại."

Lâm Nhất lắng nghe từng lời, Kinh Thư Vô Tự trong lòng hắn khẽ rung động mãnh liệt, như một sự cộng hưởng với những sự thật đang được phơi bày. Những mảnh vỡ ký ức hắn vừa cảm nhận trong cơn nhập định ở chương trước, giờ đây như được ghép nối lại, tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh hơn, dù vẫn còn những khoảng trống u tối. Hắn cảm thấy một nỗi đau đớn dâng trào trong lòng, nỗi đau cho Chân Đạo đã suy tàn, nỗi đau cho những con người đã bị lừa dối.

"Thiên Đạo Môn... chỉ là một trong những quân cờ lớn nhất của chúng." Mạc Linh nói, ánh mắt nàng thoáng qua một tia phức tạp, như một sự tiếc nuối hay phẫn uất. "Nó được dựng nên để duy trì sự dối trá, để kiểm soát dòng chảy của 'tiên đạo' giả tạo, để che đậy chân tướng về sự thao túng đã diễn ra từ ba ngàn năm trước."

Lời nói này như một tiếng sét đánh ngang tai. Thiên Đạo Môn, nơi mà Lâm Nhất từng tìm kiếm sự chỉ dẫn, nơi mà biết bao tu sĩ tin tưởng là con đường chính đạo, lại chỉ là một phần của âm mưu vĩ đại? Sự thật này quá đỗi tàn khốc, làm lung lay tận gốc rễ niềm tin của hắn. Lâm Nhất khó nhọc cất tiếng, giọng hắn đầy vẻ hoài nghi và đau đớn. "Ngươi... tại sao ngươi lại biết những điều này? Và tại sao ngươi lại nói cho ta?"

Mạc Linh nhìn hắn, đôi mắt nàng sâu thẳm như giếng cổ, phản chiếu ánh trăng mờ. "Bởi vì ngươi... là người duy nhất có thể nghe thấy lời thì thầm của thời gian. Ngươi không bị mê hoặc bởi thứ 'tiên đạo' giả tạo ấy. Ngươi truy cầu chân lý, truy cầu 'Vô Tiên Chi Đạo' của riêng mình, một con đường đi ngược lại với sự thao túng. Và ta... đã chờ đợi quá lâu để có ai đó lắng nghe." Nàng khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự mệt mỏi của hàng thiên kỷ, như thể nàng đã gánh vác gánh nặng của lịch sử quá lâu.

"Công lý đôi khi cần được thực thi trong bóng tối," Mạc Linh khẽ nói, giọng nàng không còn lạnh lùng mà phảng phất chút chua chát. "Và sự thật, đôi khi cũng cần được hé lộ từ những người đứng ngoài ánh sáng." Nàng đưa tay vào trong y phục, lấy ra một vật phẩm nhỏ. Đó là một mảnh ngọc cổ, màu xanh xám, hình dạng không đều, nhưng trên bề mặt lại khắc những ký hiệu cổ xưa vô cùng tinh xảo và bí ẩn. Khi đặt vào lòng bàn tay, Lâm Nhất cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo nhưng thanh tịnh lan tỏa, khác hẳn với âm khí của U Cốc. Luồng khí ấy như một sợi dây vô hình, liên kết với Kinh Thư Vô Tự trong ngực hắn, khiến nó rung động càng thêm mạnh mẽ.

"Đây là chìa khóa." Mạc Linh đặt mảnh ngọc vào tay Lâm Nhất. "Nó sẽ dẫn ngươi đến nơi 'Chân Đạo' thực sự bị chôn vùi, nơi có thể tìm thấy manh mối để đối phó với Hắc Ám Cung, để vạch trần chân tướng. Nơi đó... là Băng Cung Di Tích. Đó là một trong những tàn tích cổ xưa nhất, nơi mà Chân Đạo từng hưng thịnh và cũng là nơi chứng kiến sự khởi đầu của sự suy tàn." Nàng chỉ ra một hướng về phía tây bắc, nơi màn đêm vẫn còn bao trùm dày đặc, nhưng Lâm Nhất cảm thấy như có một ánh sáng mờ ảo đang le lói.

"Băng Cung Di Tích...?" Lâm Nhất lặp lại, ánh mắt hắn dán chặt vào mảnh ngọc cổ. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước sẽ không chỉ là chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến của tư tưởng và niềm tin, một cuộc chiến để vạch trần sự dối trá đã kéo dài hàng thiên kỷ. Hắn không hề cảm thấy sợ hãi, mà thay vào đó là một sự kiên định chưa từng có. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và giờ đây, chân tâm của hắn đã được soi sáng, được củng cố bởi lời thì thầm của thời gian, bởi sự thật tàn khốc nhưng cần phải được đối mặt. Hắn nhìn mảnh ngọc trong tay, cảm nhận sức nặng của nó, không chỉ là vật chất mà còn là gánh nặng của một sứ mệnh. Đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng hắn đã sẵn sàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ