Vô tiên chi đạo
Chương 315

Băng Cung Di Tích: Lời Giải Cho Thiên Niên Mê Cung

3598 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất tổng hợp các manh mối từ Mạc Linh và cảm ứng ở U Cốc, nhận ra Băng Cung Di Tích chính là chìa khóa giải mã bí ẩn về Đại Tiên Chiến và sự thao túng Chân Đạo.,Khắc sâu thêm bối cảnh '3000 năm trước' thông qua những cảm nhận, hồi ức hoặc tầm nhìn sâu sắc của Lâm Nhất, làm cho quá khứ trở nên sống động và hiện hữu, phù hợp với yêu cầu 'Chương 315 PHẢI diễn ra trong giai đoạn "Khoảng 3000 năm trước"'.,Đẩy mạnh xung đột nội tâm của Lâm Nhất về gánh nặng của sự thật và quyết tâm dấn thân vào nguy hiểm.,Thiết lập Băng Cung Di Tích là mục tiêu tiếp theo, chuẩn bị cho sự kiện thâm nhập ở Chương 320.,Tăng cường sự đoàn kết và vai trò hỗ trợ của nhóm Lâm Nhất trong hành trình tìm kiếm chân lý.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo)
Mood: Trầm tư, bí ẩn, căng thẳng, kiên định, bi tráng (với những cảm nhận về quá khứ 3000 năm trước).
Kết chương: [object Object]

Ánh trăng đã lặn, nhưng bóng đêm vẫn còn vương vấn trên những tán cây cổ thụ trong U Cốc, biến vạn vật thành những hình thù ma mị, u ám. Sương mù giăng mắc, dày đặc đến nỗi chỉ cách vài bước chân đã không còn nhìn rõ mặt người, tạo nên một tấm màn ngăn cách thế giới hiện thực với cõi hư vô. Cái lạnh buốt thấu xương như một bàn tay vô hình siết chặt lấy mọi sinh linh, len lỏi qua từng thớ thịt, xương tủy, mang theo hơi thở của ngàn năm phong sương và những bí mật bị chôn vùi. Tiếng gió rít qua những khe đá hẹp, nghe như lời than khóc của cố nhân, hay tiếng thì thầm của một triết lý tà ác vẫn còn vương vấn đâu đây, khiến người nghe không khỏi rùng mình.

Lâm Nhất vẫn ngồi bất động trên phiến đá phủ đầy rêu phong, nơi mà chỉ ít lâu trước đây hắn còn chìm đắm trong cảm ứng sâu sắc với nguồn năng lượng cổ xưa. Mảnh ngọc cổ mà Mạc Linh trao cho hắn, giờ đây nằm gọn trong lòng bàn tay, tỏa ra một chút hơi ấm nhẹ nhàng, thanh tịnh, tựa như một ngọn lửa nhỏ nhoi giữa đại dương băng giá. Hắn nhắm mắt, đôi mày nhíu chặt, cố gắng xua đi những 'lời thì thầm' dai dẳng, những mảnh ký ức kinh hoàng từ cơn nhập định, và cả những lời lẽ chấn động của Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh. Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một mớ bòng bong trong tâm trí hắn, vừa hỗn loạn lại vừa hé lộ một chân tướng nghiệt ngã.

Mộ Dung Uyển Nhi tiến lại gần, dáng người nàng thanh tú, y phục đơn giản nhưng tinh tế, hòa mình vào màn sương mờ ảo. Nàng quỳ xuống bên cạnh Lâm Nhất, ánh mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn và sự lo lắng tột độ. Nàng nhẹ nhàng đưa tay chạm vào vai hắn, cảm nhận sự lạnh lẽo từ lớp đạo bào cũ kỹ.

"Lâm Nhất, huynh không sao chứ? Sắc mặt huynh tái nhợt quá." Giọng nàng nhỏ nhẹ, tựa như tiếng gió thoảng, nhưng lại chứa đựng sự quan tâm sâu sắc, một thứ tình cảm thiêng liêng như ánh sáng xuyên qua bức tranh ảm đạm của cuộc đời.

Lâm Nhất khẽ mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm, vẫn còn vương vấn sự trầm tư của kẻ vừa thoát khỏi giấc mộng dài. Hắn lắc đầu, một cái lắc nhẹ như muốn phủ nhận sự yếu đuối của bản thân. "Không sao, Uyển Nhi. Chỉ là... những gì ta thấy, những gì ta nghe, quá đỗi kinh hoàng, quá đỗi bi tráng."

Tô Mạt Nhi, khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh nhưng giờ đây lại mang vẻ lo âu, cũng vội vã chạy đến. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng nhìn Lâm Nhất đầy xót xa. Nàng nắm lấy một vạt áo của hắn, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ pha chút run rẩy. "U Cốc này thật đáng sợ, chúng ta nên rời đi thôi. Huynh đã ở đây quá lâu rồi, đã chịu đựng quá nhiều thứ rồi."

Lâm Nhất nhìn Tô Mạt Nhi, rồi lại liếc sang Mộ Dung Uyển Nhi, những ánh mắt quan tâm chân thành này khiến trái tim hắn ấm lại một chút giữa cái lạnh lẽo của sự thật. Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo gánh nặng của hàng thiên niên kỷ lịch sử. "Không... ta phải hiểu. Những gì Mạc Linh nói, những gì ta cảm nhận được... tất cả đều liên kết với nhau. Một bí mật đã bị chôn vùi hàng thiên niên kỷ, giờ đây đang dần hé lộ. Nếu không tìm hiểu rõ, chúng ta vĩnh viễn sẽ bị trói buộc trong cái gọi là 'tiên đạo' giả tạo này."

Hắn đứng dậy, động tác chậm rãi nhưng kiên định, như một pho tượng cổ xưa vừa thoát khỏi lớp bụi thời gian. Đôi mắt hắn nhìn xuyên qua màn sương mù dày đặc, hướng về một nơi vô định. "Kinh Thư Vô Tự trong lòng ta không ngừng rung động, mảnh ngọc cổ này cũng như có linh tính. Chúng đang chỉ dẫn ta, đang ép buộc ta phải đối mặt với một sự thật mà không ai dám chạm tới."

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, vẫn đứng cách đó không xa, thân hình cao lớn, vóc dáng cương nghị, như một bức tường thành vững chãi trong đêm tối. Đôi mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm của y luôn dõi theo Lâm Nhất, ẩn chứa sự u uất và cả một niềm tin thầm lặng. Y không nói lời nào, chỉ khẽ xoay thanh kiếm cổ màu huyết trên tay, tiếng kim loại va vào vỏ kiếm tạo ra một âm thanh khô khốc, sắc lạnh, như một lời cảnh báo về những nguy hiểm tiềm tàng đang chờ đợi.

Lâm Nhất mở Kinh Thư Vô Tự, những trang giấy trắng tinh khôi, tưởng chừng vô tri, giờ đây lại như một tấm gương phản chiếu những suy nghĩ, những cảm nhận sâu thẳm nhất của hắn. Hắn đặt mảnh ngọc cổ lên trang sách, một luồng ánh sáng mờ ảo, không màu sắc, nhẹ nhàng lan tỏa từ Kinh Thư, bao bọc lấy mảnh ngọc. Hắn nhắm mắt, tâm trí thả lỏng, cố gắng thấu hiểu những ký hiệu cổ xưa trên mảnh ngọc, cố gắng lắng nghe những 'lời thì thầm của thời gian' một cách rõ ràng hơn.

Tiếng gió rít gào trong U Cốc bỗng trở nên dữ dội hơn, như một bản hùng ca bi tráng của quá khứ. Mùi ẩm mốc, mùi đất mục, mùi rêu phong đậm đặc hơn bao giờ hết, quyện lẫn với một chút hương vị của lưu huỳnh, như khói lửa từ một trận chiến vĩ đại còn sót lại. Lâm Nhất cảm thấy cơ thể mình như bị cuốn vào một xoáy nước vô hình, tinh thần hắn thoát ly khỏi thân xác, du hành ngược dòng thời gian. Hắn không còn là tiểu đạo sĩ gầy gò đứng giữa U Cốc hoang tàn nữa, mà là một lữ khách xuyên không, chứng kiến những sự kiện đã diễn ra hàng thiên niên kỷ trước, ngay tại nơi này, và cả những nơi khác.

***

Đêm dần buông xuống, bóng tối bao trùm hang động tạm bợ mà nhóm Lâm Nhất ẩn cư. Hang động này nằm sâu trong lòng núi, được che khuất bởi những phiến đá khổng lồ và dây leo chằng chịt, tạo nên một không gian cô lập, thanh tịnh, tách biệt hoàn toàn với sự hỗn loạn của thế giới bên ngoài. Tiếng gió nhẹ lùa qua khe đá, tạo thành những âm thanh vi vút như tiếng thở dài của đại ngàn. Tiếng nước chảy từ một khe đá nhỏ, tí tách đều đặn, như nhịp đập của thời gian đang trôi đi không ngừng nghỉ. Mùi đá lạnh, mùi đất ẩm quyện với mùi thảo mộc khô mà Mộ Dung Uyển Nhi dùng để sưởi ấm, tạo nên một bầu không khí vừa tĩnh mịch vừa ấm cúng một cách kỳ lạ. Tuy nhiên, dù đã rời khỏi U Cốc, vẫn còn một sự u uẩn vô hình vương vấn, một cảm giác như đang ở một nơi bị thời gian lãng quên, với những câu chuyện cổ xưa tràn ngập không gian.

Lâm Nhất ngồi khoanh chân giữa hang động, Kinh Thư Vô Tự vẫn mở trước mặt, mảnh ngọc cổ đặt trang trọng trên những trang giấy trắng. Ánh sáng mờ ảo từ Kinh Thư và mảnh ngọc vẫn bao phủ lấy hắn, cuốn hắn vào một trạng thái nhập định sâu sắc hơn bao giờ hết. Lúc này, hắn không còn cảm nhận những mảnh ký ức rời rạc, những lời thì thầm mơ hồ nữa. Thay vào đó, một dòng thác thông tin, hình ảnh và cảm xúc ùa về, sống động như thật, như thể hắn đang sống lại chính cái quá khứ bi tráng của ba ngàn năm về trước.

Hắn 'thấy' Băng Cung Di Tích không phải là một phế tích hoang tàn, lạnh lẽo như bây giờ, mà là một cung điện lộng lẫy, nguy nga, được kiến tạo từ những khối băng vĩnh cửu và linh ngọc quý hiếm. Ánh sáng bảy sắc cầu vồng phản chiếu từ những vách tường băng lung linh, rực rỡ dưới vầng trăng tròn và những vì sao lấp lánh. Nơi đó từng là thánh địa của Chân Đạo, nơi quy tụ vô số tiên nhân tài năng, nơi linh khí dồi dào đến mức hóa thành sương mù, bao phủ khắp không gian. Tiếng ngâm tụng kinh văn, tiếng chuông đồng vọng, tiếng cầm sắt du dương hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc tiên cảnh, một chốn bồng lai thực sự giữa hồng trần.

Rồi bức tranh huy hoàng ấy bắt đầu nhuốm màu máu và tro tàn. Hắn 'thấy' Đại Tiên Chiến bùng nổ, không phải là một cuộc chiến tranh giành quyền lực đơn thuần, mà là một cuộc chiến tư tưởng, một cuộc chiến của niềm tin. Những 'tiên nhân' của Chân Đạo, vì khao khát quyền năng tối thượng, vì sợ hãi sinh lão bệnh tử, vì muốn thoát ly khỏi kiếp hồng trần gian nan, đã bị dẫn dụ bởi những lời thì thầm ngọt ngào của 'ý chí' tà ác. Những kẻ Hắc Y Nhân, không phải là một chủng tộc hay một phe phái cụ thể, mà là những kẻ bị 'ý chí' ấy thao túng, những kẻ đã tự nguyện từ bỏ chân tâm, trở thành công cụ của sự hủy diệt.

Lâm Nhất 'thấy' những kẻ Hắc Y Nhân ấy, với những khuôn mặt bị che khuất trong bóng tối, thực hiện những nghi lễ tà ác ngay tại trung tâm Băng Cung. Máu tươi của vô số sinh linh vô tội, của những tiên nhân còn giữ vững Chân Đạo, đã đổ xuống, thấm đẫm vào nền băng ngọc. Tiếng thét gào đau đớn, tiếng khóc than ai oán hòa vào tiếng cười man rợ của những kẻ bị tha hóa. Những trận pháp cổ xưa được kích hoạt, không phải để bảo vệ hay ban phước, mà để bóp méo linh mạch của thiên địa, để hút cạn sinh khí, để gieo mầm 'tiên đạo' giả tạo. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của những người cố gắng chống lại, sự bất lực của những linh hồn bị hiến tế, sự tàn khốc của một cuộc chiến mà chân lý bị chà đạp.

Băng Cung lộng lẫy dần sụp đổ dưới sức công phá của tà thuật và sự phản bội. Những khối băng ngọc vỡ tan, những linh tháp cao vút đổ nát, những dòng linh khí bị nhiễm bẩn, biến thành âm khí nồng đậm. Màu xanh ngọc của băng tuyết bị thay thế bởi màu máu và tro tàn. Tiếng chuông đồng vang vọng không còn là điệu nhạc tiên cảnh mà là tiếng tang thương, báo hiệu sự kết thúc của một kỷ nguyên.

Lâm Nhất run rẩy, mồ hôi vã ra như tắm, dù khí lạnh từ hang động vẫn bao trùm lấy hắn. Hình ảnh Băng Cung rực rỡ và hoang tàn, sự huy hoàng của Chân Đạo và sự suy tàn thê thảm của nó, cứ luân phiên hiện lên trong tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được sự bi tráng của quá khứ, nỗi đau của hàng vạn sinh linh, và cả gánh nặng của một bí mật đã bị chôn vùi hàng thiên niên kỷ.

"Hắc Ám Cung... không chỉ là một tổ chức. Đó là một ý chí, một triết lý đã tồn tại từ trước, thao túng cả Chân Đạo..." Lâm Nhất thì thầm, giọng hắn khản đặc, ánh mắt xa xăm như nhìn xuyên không gian và thời gian. Hắn vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi tầm nhìn, tâm trí hắn vẫn còn lơ lửng giữa hiện tại và ba ngàn năm về trước. "Thiên Đạo Môn... họ cũng là một phần của sự lừa dối này sao? Mọi thứ bắt đầu từ ba ngàn năm trước, ngay tại nơi đó... Băng Cung Di Tích."

Mộ Dung Uyển Nhi, ngồi bên cạnh, đã chứng kiến toàn bộ quá trình Lâm Nhất nhập định sâu sắc. Nàng thấy hắn run rẩy, thấy mồ hôi vã ra trên trán hắn, thấy đôi mắt hắn lúc mở ra lại đầy vẻ hoang mang, đau đớn. Nàng biết, những gì Lâm Nhất đã trải qua không phải là ảo ảnh. Nàng nhẹ nhàng đưa tay lau đi những giọt mồ hôi trên trán hắn, ánh mắt đầy xót xa. "Những gì huynh thấy... thật sự kinh khủng đến vậy sao?"

Lâm Nhất từ từ quay đầu nhìn nàng, đôi mắt hắn vẫn mơ hồ, như chưa thoát khỏi tầm nhìn. "Kinh khủng hơn cả tưởng tượng, Uyển Nhi. Chân Đạo bị bóp méo, những linh hồn vô tội bị hiến tế... tất cả chỉ vì quyền lực và sự trường sinh giả tạo. 'Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình', nhưng họ đã chà đạp lên tất cả những điều đó. Họ muốn tạo ra một 'tiên đạo' mà không cần đến 'chân tâm', một con đường trường sinh mà không cần đến sự tu dưỡng đạo đức."

Hắn nhắm mắt lại, một hình ảnh cuối cùng hiện lên: một bóng người đơn độc đứng giữa đống đổ nát của Băng Cung, ánh mắt đầy bi thương nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang lặn, nhuộm đỏ cả bầu trời bằng màu máu. Đó là hình ảnh của một người đã chứng kiến sự suy tàn của Chân Đạo, một người mang trong mình nỗi đau và sự tiếc nuối tột cùng. Có lẽ đó là Mạc Linh, hoặc một tiền bối nào đó của nàng, một nhân chứng sống của bi kịch ba ngàn năm về trước. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán... Nhưng sự thật thì vĩnh viễn không thể che giấu." Lâm Nhất thì thầm, giọng nói mang theo sự mệt mỏi của hàng thiên kỷ, như thể hắn đã gánh vác gánh nặng của lịch sử quá lâu.

***

Rạng sáng, màn đêm đen đặc cuối cùng cũng phải nhường chỗ cho ánh bình minh le lói phía chân trời. Sương mù vẫn còn giăng mắc nhưng đã dần tan, để lộ ra những đường nét hùng vĩ của núi non. Không khí lạnh buốt vẫn bao trùm, nhưng đã có một chút hơi ấm từ ánh mặt trời ban mai len lỏi qua khe đá, mang theo chút hy vọng mong manh. Tiếng lửa trại tí tách cháy trong góc hang động, làm ấm lên không gian nhỏ hẹp, mùi khói củi khô quyện với mùi đất đá và không khí lạnh bên ngoài tạo nên một cảm giác vừa khắc nghiệt vừa gần gũi. Bầu không khí trong hang động giờ đây căng thẳng, nghiêm nghị nhưng cũng đầy kiên quyết. Sự im lặng bao trùm sau khi Lâm Nhất kể lại những gì mình đã 'thấy' và 'hiểu', nặng trĩu bi thương của quá khứ.

Lâm Nhất thoát khỏi trạng thái nhập định sâu sắc, mở mắt. Dù mồ hôi vẫn đầm đìa, khuôn mặt hắn có chút xanh xao, nhưng ánh mắt hắn giờ đây đã kiên định hơn bao giờ hết. Không còn sự hoang mang hay bàng hoàng, thay vào đó là một ngọn lửa ý chí mãnh liệt bùng cháy trong đôi mắt sâu thẳm. Hắn đã hiểu rõ hơn về bản chất của Hắc Ám Cung, nguồn gốc của 'tiên đạo' giả tạo và vai trò then chốt của Băng Cung Di Tích trong sự kiện ba ngàn năm về trước.

Hắn từ tốn kể lại những gì mình đã chứng kiến, những cảnh tượng kinh hoàng của Đại Tiên Chiến, sự sụp đổ của Chân Đạo, những nghi lễ tà ác diễn ra ngay tại Băng Cung, và cách 'ý chí' tà ác đó đã thao túng lòng người, biến những tiên nhân thành công cụ của mình. Giọng hắn trầm ấm, đều đều, nhưng mỗi lời nói ra đều như một nhát búa giáng mạnh vào trái tim người nghe, vén màn bí mật đã bị chôn vùi qua hàng thiên kỷ. Hắn không nói quá nhiều, nhưng mỗi từ ngữ đều mang sức nặng của sự thật, của triết lý sâu sắc, khiến Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Huyết Kiếm Khách không khỏi rùng mình.

"Băng Cung Di Tích không chỉ là một di tích đơn thuần, Uyển Nhi, Mạt Nhi, Trần Hạo." Lâm Nhất nói, giọng hắn vang vọng trong hang động nhỏ. "Nó là một vết sẹo của lịch sử, là nơi chôn giấu khởi nguồn của mọi sự lừa dối. Nó là chìa khóa để giải mã tất cả. Chúng ta phải đến đó, để tìm ra chân tướng cuối cùng, để hiểu rõ hơn về Đại Tiên Chiến và phục hồi Chân Đạo đã bị bóp méo, dù điều đó có nghĩa là phải đối mặt với mọi thứ đã xảy ra từ ba ngàn năm trước, đối mặt với những tàn dư của quá khứ bi tráng ấy."

Tô Mạt Nhi, sau khi nghe hết câu chuyện, đôi mắt to tròn của nàng giờ đây không còn vẻ lanh lợi thường ngày, mà tràn ngập sự lo lắng và cả một chút sợ hãi. Nhưng rồi, ánh mắt nàng dần chuyển sang kiên định, pha chút bướng bỉnh quen thuộc. "Nguy hiểm như vậy, nhưng huynh đã quyết định thì ta sẽ đi cùng. Chỉ là... huynh phải hứa với ta, phải bảo trọng! Huynh không được phép xảy ra chuyện gì đâu đấy!" Nàng nói, giọng có chút trách móc nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc, một tình cảm thuần khiết như suối nguồn.

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ nắm lấy tay Lâm Nhất, ánh mắt nàng dịu dàng nhưng đầy kiên cường. "Dù con đường có chông gai, muội sẽ luôn bên huynh, Lâm Nhất. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra sự thật. Bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng bệnh tật lòng người mới khó, và cái 'ý chí' tà ác kia chính là căn bệnh đã gặm nhấm linh hồn của thế giới này."

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo vẫn im lặng lắng nghe, đôi mắt lạnh lùng của y không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng sâu thẳm trong đó là sự thấu hiểu và kiên định. Y chậm rãi rút thanh kiếm cổ màu huyết ra khỏi vỏ, tiếng kim loại lướt nhẹ, sắc lạnh như chính bản thân y. Y dùng một miếng vải mềm lau nhẹ lưỡi kiếm, từng động tác đều chậm rãi, dứt khoát. "Ta sẽ đi. Kẻ nào dám ngăn cản con đường của Lâm Nhất, kiếm của ta sẽ không tha." Giọng y trầm thấp, lạnh lùng, nhưng lại là một lời khẳng định hùng hồn về sự ủng hộ và sẵn sàng chiến đấu, một lời thề ngầm bảo vệ Lâm Nhất và mục tiêu chân chính của hắn. Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó, và với Trần Hạo, thứ đó chính là niềm tin vào con đường mà Lâm Nhất đang theo đuổi.

Lâm Nhất nhìn những người bạn đồng hành của mình, cảm thấy một luồng hơi ấm lan tỏa trong lồng ngực. Hắn không cô độc. Trên con đường truy tìm chân lý, trên con đường 'Vô Tiên Chi Đạo' đầy gian nan này, hắn vẫn còn có những người bạn cùng chung chí hướng, cùng chung niềm tin. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm của chúng ta, sẽ không bao giờ bị vấy bẩn bởi những dối trá ấy." Hắn đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía chân trời, nơi Băng Tuyết Chi Nguyên ẩn hiện trong sương sớm, một vùng đất trắng xóa, lạnh lẽo nhưng lại mang theo hy vọng về một chân lý đã bị lãng quên.

Hắn gật đầu với các bạn, siết chặt Kinh Thư Vô Tự trong tay. Những trang giấy trắng tinh khôi, giờ đây không còn là sự trống rỗng, mà là một lời hứa hẹn về những chân lý sẽ được ghi khắc. Mảnh ngọc cổ nằm gọn trong lòng bàn tay, lạnh lẽo nhưng lại tỏa ra một luồng linh khí thanh tịnh, như một chỉ dẫn vô hình. Cả nhóm bắt đầu kiểm tra lại trang bị, chuẩn bị lương thực và thuốc men do Mộ Dung Uyển Nhi cẩn thận sắp xếp. Những túi hành lý được thắt chặt, những thanh kiếm được mài sắc, những tâm hồn được tôi luyện. Chuyến đi đến Băng Cung Di Tích, nơi chôn giấu bí mật của ba ngàn năm về trước, nơi khởi nguồn của Đại Tiên Chiến và sự thao túng Chân Đạo, sẽ là một hành trình đầy hiểm nguy, nhưng cũng là một bước ngoặt quyết định trên con đường truy cầu 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất. Hắn đã sẵn sàng, sẵn sàng đối mặt với tất cả.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ