Băng Tuyết Chi Nguyên.
Cái tên thôi đã gợi lên một thế giới của sự khắc nghiệt và cô độc, nơi vạn vật dường như bị đông cứng bởi thời gian và bởi nỗi bi ai của đất trời. Nơi ấy, giờ đây, đang nuốt chửng từng bước chân của Lâm Nhất và những người đồng hành. Họ tiến sâu vào vùng đất trắng xóa, mỗi hơi thở là một làn khói trắng mỏng manh tan biến vào không khí buốt giá, như những dấu vết vô thường của sinh mệnh giữa cõi hồng trần gian nan này.
Màn tuyết không ngừng rơi, không quá dày nhưng đủ để phủ mờ tầm nhìn, biến những ngọn núi băng khổng lồ thành những bóng ma hùng vĩ, mờ ảo trong sương trắng. Gió rít gào từng cơn, mang theo những hạt băng nhỏ li ti như hàng ngàn mũi kim châm, đâm xuyên qua lớp áo dày, cắt vào da thịt, buốt đến tận xương tủy. Âm thanh ấy, tựa như tiếng sói tru cô độc giữa đêm trường, hay tiếng gầm gừ của một sinh vật thượng cổ đang trỗi dậy từ giấc ngủ thiên thu, khiến lòng người không khỏi chùng xuống một nỗi lo âu vô định. Dưới chân, mỗi bước đi đều tạo ra tiếng răng rắc khô khốc, sắc lạnh khi giày chạm vào lớp tuyết cứng và băng đá, như một khúc nhạc bi tráng được tấu lên từ chính sự tồn vong của họ. Không khí tinh khiết đến mức gần như vô vị, nhưng lại mang theo mùi băng tuyết đặc trưng, đôi khi thoảng qua một chút tanh nồng, mặn mòi của hải sản từ những hồ băng ngầm, báo hiệu sự sống dù mong manh vẫn tồn tại dưới lớp vỏ băng giá.
Lâm Nhất đi đầu, dáng vẻ thư sinh gầy gò của hắn dường như không hợp với khung cảnh hùng vĩ và tàn khốc này. Tuy nhiên, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, kiên định, không một chút dao động. Hắn vận chuyển linh khí, tạo thành một lớp màn bảo hộ mỏng manh nhưng bền bỉ bao bọc lấy cả nhóm, giúp họ chống chọi phần nào với cái lạnh cắt da cắt thịt. Dù vậy, sự mệt mỏi đã bắt đầu hằn rõ trên từng đường nét khuôn mặt của Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi. Tô Mạt Nhi, cô nương nhỏ nhắn với đôi mắt to tròn lanh lợi, giờ đây chỉ còn vẻ ủ rũ, đôi môi run rẩy vì lạnh. Nàng rụt rè nép sát vào Mộ Dung Uyển Nhi, giọng nói líu lo thường ngày giờ chỉ còn là những tiếng than vãn khe khẽ, đứt quãng:
"Oa... lạnh quá đi mất! Lâm Nhất ca ca, huynh có chắc là chúng ta đi đúng đường không vậy? Ta sắp đóng băng thành một khối nước đá rồi đây này!" Nàng nói, đôi vai run lên bần bật, hơi thở tạo thành từng cụm sương mù dày đặc. "Đi thế này, đến bao giờ mới tới được cái Băng Cung chết tiệt ấy chứ? Cứ như đi vào tận cùng thế giới vậy!"
Mộ Dung Uyển Nhi, dù cũng tái nhợt vì lạnh, nhưng vẫn giữ được vẻ dịu dàng, thanh tú. Nàng nhẹ nhàng xoa lưng Tô Mạt Nhi, rồi quay sang nhìn Lâm Nhất với ánh mắt lo lắng: "Lâm Nhất, huynh có ổn không? Linh khí của huynh có chịu nổi không? Đừng quá sức." Nàng biết hắn luôn cố gắng gánh vác mọi thứ một mình, và điều đó khiến nàng càng thêm xót xa. Áo y phục đơn giản nhưng tinh tế của nàng đã bám đầy tuyết, nhưng phong thái vẫn không hề suy suyển.
Lâm Nhất khẽ lắc đầu, đôi mắt hắn quét một vòng qua cảnh vật xung quanh, rồi dừng lại trên gương mặt lo lắng của Mộ Dung Uyển Nhi và sự mệt mỏi của Tô Mạt Nhi. Hắn mỉm cười nhẹ, một nụ cười nhạt nhòa giữa khung cảnh trắng xóa, mang theo sự ấm áp hiếm hoi. "Ta không sao. Các muội cứ yên tâm. Con đường truy cầu chân lý chưa bao giờ là dễ dàng, càng không thể là một con đường trải đầy hoa hồng. Hồng trần gian nan, chính là để tôi luyện ý chí, để chân tâm không bị lay động." Hắn dừng lại một chút, hít vào một hơi khí lạnh, cảm nhận từng luồng băng giá thấm vào phổi, rồi chậm rãi tiếp lời: "Nhưng chính trong những gian nan này, ta mới nhận ra được giá trị của sự đồng hành. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Chúng ta không cô độc."
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo vẫn trầm mặc, bước chân của y vững chãi, không hề chậm lại dù chỉ một chút. Thân hình cao lớn, vóc dáng cương nghị của y như một bức tường thành vững chắc giữa bão tuyết. Chiếc áo choàng đen của y bay phấp phới trong gió, hòa cùng màu sắc u ám của trời chiều. Đôi mắt lạnh lùng của y không rời khỏi vùng không gian phía trước và phía sau, sắc bén như lưỡi kiếm, liên tục quét tìm bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào. Y không nói lời nào, nhưng sự hiện diện của y, sự cảnh giác và kiên định của y, chính là một lời trấn an mạnh mẽ nhất cho cả nhóm. Y đi cuối cùng, như một cái bóng âm thầm bảo vệ, đảm bảo không có bất kỳ kẻ nào dám bám đuôi hay rình rập từ phía sau. Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó, và trong khoảnh khắc này, thứ đó chính là sự an nguy của những người đồng hành, là niềm tin vào con đường mà Lâm Nhất đang dẫn lối.
Cứ thế, họ bước đi, từng bước một, như những chấm nhỏ đơn độc trên tấm thảm trắng xóa vô tận của Băng Tuyết Chi Nguyên. Thời gian dường như mất đi ý nghĩa, chỉ còn lại sự nỗ lực không ngừng nghỉ và ý chí kiên cường để vượt qua. Những suy nghĩ triết lý về cuộc đời, về đạo, về nhân sinh cứ thế lướt qua tâm trí Lâm Nhất. Hắn nghĩ về những lời Mạc Linh đã nói, về cái 'ý chí' tà ác đã thao túng Đại Tiên Chiến, biến Băng Cung Di Tích thành một nhân chứng thầm lặng cho tội ác 3000 năm trước. Hắn cảm thấy gánh nặng của lịch sử đè nặng lên đôi vai gầy, nhưng cũng chính gánh nặng ấy lại hun đúc thêm quyết tâm trong hắn. "Tiên đạo tại tâm", hắn tự nhủ, "và chân tâm của ta sẽ không bao giờ bị dối lừa." Hắn nhìn về phía xa xăm, nơi Băng Cung Di Tích vẫn còn là một bí ẩn, một lời hứa hẹn về sự thật, dù biết rằng để chạm tới sự thật ấy, họ sẽ phải trả một cái giá không nhỏ.
Tô Mạt Nhi lại rùng mình một cái, nàng ngẩng đầu nhìn Lâm Nhất, ánh mắt vẫn còn một chút sợ hãi, nhưng đã pha thêm sự tin tưởng vô điều kiện. "Lâm Nhất ca ca, huynh nói chúng ta không cô độc... Vậy huynh có cảm thấy ta đang lạnh cóng đến mức có thể hóa thành tượng băng không?" Nàng cố gắng pha trò, dù giọng vẫn còn run rẩy.
Lâm Nhất quay đầu lại, mỉm cười trấn an. Hắn biết nàng đang cố gắng xua đi không khí nặng nề, dù bản thân nàng cũng đang rất khó khăn. Hắn chậm rãi nói, giọng điệu trầm ấm, mang theo chút suy tư: "Chính vì chúng ta không cô độc, nên chúng ta mới có thể vượt qua. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng tình bằng hữu, tình huynh đệ, lại là thứ chân thật nhất giữa hồng trần này. Nỗi sợ hãi là điều tự nhiên, nhưng đừng để nó chiếm lấy tâm trí. Hãy nhìn vào phía trước, nơi chân lý đang chờ đợi, và hãy tin tưởng vào sức mạnh của chúng ta." Hắn dùng một chút linh khí ấm áp truyền vào cơ thể Tô Mạt Nhi và Mộ Dung Uyển Nhi, giúp họ giảm bớt cái lạnh đang hành hạ. Đó là một cử chỉ nhỏ, nhưng lại mang theo ý nghĩa lớn lao, thể hiện sự quan tâm sâu sắc của hắn đối với những người đồng hành. Họ không chỉ là bạn bè, mà đã trở thành một phần không thể thiếu trên con đường truy cầu 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn.
Thời gian cứ thế trôi đi, những bóng núi băng đổ dài hơn, bầu trời chuyển dần sang một gam màu tím u ám, báo hiệu hoàng hôn đang đến. Gió vẫn rít gào, nhưng dường như đã bớt đi phần nào sức mạnh tàn phá. Và rồi, khi ánh hoàng hôn yếu ớt bắt đầu nhuộm đỏ chân trời phía tây, tạo thành một dải lụa màu máu pha cam rực rỡ tương phản với sắc trắng lạnh lẽo của tuyết, một cảnh tượng hùng vĩ, kỳ vĩ đến ngạt thở đột ngột hiện ra trước mắt họ.
Giữa màn tuyết trắng xóa vô tận, một kiến trúc đồ sộ, một cung điện cổ kính sừng sững vươn mình lên như một vị thần khổng lồ đang ngủ say. Đó chính là Băng Cung Di Tích.
Cung điện được tạo thành từ những khối băng khổng lồ, trong suốt và lấp lánh như pha lê, nhưng lại mang một sắc thái u ám, xám xịt do thời gian và phong sương bào mòn. Từng ngọn tháp cao vút, từng mái vòm cong cong, từng bức tường chạm khắc tinh xảo giờ đây đều phủ đầy rêu phong và băng tuyết vĩnh cửu, nhưng vẫn toát lên một vẻ đẹp ma mị, bi tráng. Nó không chỉ là một kiến trúc, mà là một chứng nhân lịch sử, một cuốn sử thi vĩ đại được viết nên bằng băng và tuyết, chôn giấu vô vàn bí mật của 3000 năm về trước. Ánh sáng yếu ớt của hoàng hôn phản chiếu trên bề mặt băng giá của cung điện, tạo ra một màn trình diễn ánh sáng kỳ ảo, nhưng lại khiến khung cảnh thêm phần huyền ảo, xa cách, như một giấc mộng giữa đời thực. Tiếng gió rít qua các khe băng của cung điện tạo nên những âm thanh kỳ lạ, như tiếng thì thầm của những linh hồn cổ xưa, hay tiếng thở dài của thời gian.
"Đây rồi... Băng Cung Di Tích." Lâm Nhất thì thầm, giọng hắn khẽ rung lên vì xúc động và cả một chút kinh ngạc. Hắn đã từng nhìn thấy nó trong những cảm ứng của Kinh Thư Vô Tự, nhưng đối diện với thực tại, nó vẫn vượt quá mọi tưởng tượng. Vẻ đẹp hùng vĩ nhưng tang thương của nó, như một vết sẹo khổng lồ trên khuôn mặt thời gian, khắc sâu vào tâm hồn hắn.
Nhưng ngay khi ánh mắt hắn lướt qua những bức tường băng giá, khi tâm trí hắn đang chìm đắm trong sự chiêm nghiệm về lịch sử và những bi kịch đã xảy ra tại nơi đây 3000 năm về trước, một luồng khí tức đột ngột ập đến, lạnh lẽo hơn cả cái lạnh của Băng Tuyết Chi Nguyên, u ám hơn cả bóng đêm đang dần buông xuống. Đó là một luồng khí tức quen thuộc một cách đáng sợ, mang theo nỗi thù hận sâu sắc, cuộn mình trong bóng tối như một con rắn độc đang chờ đợi thời cơ để lao ra. Nó không phải là khí tức của linh thú hay ma vật, mà là khí tức của một con người, nhưng lại lạnh lẽo và tà ác đến cực điểm, như một cơn ác mộng hiện hữu.
Mạc Vô Tình!
Cái tên ấy chợt lóe lên trong tâm trí Lâm Nhất. Hắn đã từng đối mặt với luồng khí tức này, đã từng cảm nhận được sự tàn nhẫn và oán hận không đáy từ nó. Tim hắn thắt lại, không phải vì sợ hãi, mà vì một dự cảm không lành. Luồng khí tức đó không chỉ hướng về hắn, mà còn dường như hòa quyện, nương tựa vào chính không khí u ám của Băng Cung Di Tích, như thể Mạc Vô Tình có một sự liên hệ nào đó với nơi đây, hoặc đang tìm kiếm điều gì đó tại chính Băng Cung này.
Lâm Nhất dừng phắt lại, bàn tay hắn siết chặt Kinh Thư Vô Tự đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Đôi mắt hắn, vốn đã trầm tư, giờ đây ánh lên vẻ sắc lạnh, cảnh giác tột độ. Hắn quét nhanh qua những gợn sóng tuyết và các khe núi xung quanh, nơi bóng tối đang len lỏi, nuốt chửng mọi thứ. Mặc dù không nhìn thấy gì, nhưng cảm giác bị theo dõi, bị một ánh mắt đầy thù hận xuyên thấu, là vô cùng rõ ràng.
"Có kẻ đang theo dõi chúng ta." Lâm Nhất trầm giọng cảnh báo, giọng nói của hắn khẽ vang vọng trong không gian mênh mông, lạnh lẽo, mang theo một sự kiên định không thể lay chuyển, nhưng cũng đầy vẻ nghiêm trọng. Hắn đưa tay ra hiệu cho cả nhóm ẩn nấp, tìm kiếm một nơi trú ẩn tạm thời giữa những khối băng và đá. Tô Mạt Nhi và Mộ Dung Uyển Nhi giật mình, ánh mắt tràn ngập sự kinh ngạc và lo lắng. Trần Hạo, vốn đã cảnh giác từ trước, lập tức rút thanh huyết kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực, sắc lạnh và chết chóc. Y nhanh chóng di chuyển, tìm kiếm vị trí phòng thủ tốt nhất, đôi mắt lạnh lùng quét qua từng ngóc ngách, từng cái bóng, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ mối đe dọa nào.
Không khí vốn đã lạnh giá nay càng trở nên căng thẳng hơn. Mùi băng giá dường như cũng đặc quánh lại, mang theo một vị tanh nồng của nguy hiểm. Băng Cung Di Tích, vốn đã là một nơi đầy bí ẩn và nguy hiểm, giờ đây lại được tô điểm thêm bởi sự hiện diện của một kẻ thù nguy hiểm, một bóng ma của thù hận từ quá khứ. Lâm Nhất biết rằng, cuộc hành trình này sẽ không còn đơn thuần là khám phá lịch sử, mà còn là một cuộc đối đầu trực diện với những kẻ bị lòng thù hận che mờ lý trí, những kẻ sẵn sàng làm mọi thứ để đạt được mục đích của mình, dù đó có là sự hủy diệt.
Họ nhanh chóng tìm được một hang động nhỏ, ẩn mình giữa các khối băng và đá, một khe nứt tự nhiên được bao phủ bởi những tinh thể băng lấp lánh như pha lê. Bên trong hang động, không khí ẩm ướt và lạnh lẽo, nhưng ít nhất cũng tránh được những cơn gió rít gào bên ngoài. Tiếng nước đá nhỏ giọt đều đặn từ trần hang, như tiếng tích tắc của đồng hồ đếm ngược, báo hiệu cho một điều gì đó sắp xảy ra. Mùi ẩm mốc hòa quyện với mùi băng giá đặc trưng, tạo nên một bầu không khí nặng nề, căng thẳng nhưng cũng mang lại chút an toàn tạm thời.
Trần Hạo nhanh chóng sử dụng một vài kỹ năng đặc biệt để đốt lên một đống lửa nhỏ bằng những cành cây khô tìm được, ánh lửa lập lòe nhảy múa, xua đi phần nào bóng tối và cái lạnh buốt giá. Nhưng dù đã có nơi trú ẩn, không khí trong hang vẫn căng như dây đàn. Lâm Nhất ngồi khoanh chân, ánh mắt trầm tư, nhìn chằm chằm vào ngọn lửa đang cháy tí tách. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận và phân tích luồng khí tức của Mạc Vô Tình, như thể muốn thấu hiểu sâu hơn về kẻ thù đang ẩn mình ngoài kia. Hắn biết, Mạc Vô Tình không phải là kẻ đơn độc, và mục đích của hắn không chỉ dừng lại ở việc báo thù cá nhân.
"Đó là Mạc Vô Tình." Lâm Nhất chậm rãi mở lời, giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong hang động nhỏ. "Ta đã từng cảm nhận được luồng khí tức này, sự tàn nhẫn và lòng thù hận không đáy của hắn. Hắn đã theo dõi chúng ta từ xa, và giờ đây, hắn đã đến đây."
Tô Mạt Nhi giật mình, đôi mắt to tròn nhìn Lâm Nhất đầy lo lắng: "Mạc Vô Tình? Hắn... hắn là ai? Hắn muốn làm gì chúng ta?" Nàng thì thầm, giọng run rẩy, cái lạnh bên ngoài dường như cũng thâm nhập vào tận tâm can nàng.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ nắm lấy tay Lâm Nhất, ánh mắt nàng dịu dàng nhưng đầy kiên cường. "Hắn đến đây không chỉ vì huynh, Lâm Nhất. Muội cảm nhận được sự oán hận trong khí tức của hắn, nó không chỉ hướng về huynh, mà còn hướng về... nơi này." Nàng quay đầu nhìn ra ngoài hang, về phía Băng Cung Di Tích đang mờ ảo trong bóng đêm.
Lâm Nhất gật đầu, tán đồng với nhận định của Mộ Dung Uyển Nhi. "Đúng vậy. Hắn đến đây không chỉ vì ta, mà còn vì những bí mật của Băng Cung này, hoặc để hủy diệt nó. Lòng thù hận của hắn đã ăn sâu vào cốt tủy, biến hắn thành một con rối của oán niệm. Mạc Vô Tình là một kẻ nguy hiểm, hắn không ngần ngại làm mọi thứ để đạt được mục đích, dù có phải đạp đổ tất cả." Hắn dừng lại, suy nghĩ một lát, rồi tiếp tục: "Có lẽ, hắn cũng có mối liên hệ nào đó với những sự kiện 3000 năm trước, hoặc là hắn bị thu hút bởi một thứ gì đó trong Băng Cung Di Tích này. Hắn là một biểu tượng của sự tha hóa, của những linh hồn bị mắc kẹt trong vòng xoáy của hận thù và quyền lực, một căn bệnh của lòng người mà Mộ Dung muội đã từng nói."
Trần Hạo vẫn im lặng lắng nghe, đôi mắt lạnh lùng của y không rời khỏi lối vào hang động. Y chậm rãi lau lưỡi huyết kiếm bằng một miếng vải sạch, từng động tác đều dứt khoát, chuẩn xác. "Vậy chúng ta sẽ làm gì? Chờ hắn ra tay trước, hay chủ động tấn công?" Giọng y trầm thấp, lạnh lùng, nhưng lại mang theo sự quyết đoán không thể nghi ngờ. "Kiếm của ta, sẽ không bao giờ run sợ trước bất cứ kẻ thù nào, dù hắn có là bóng ma của thù hận đi chăng nữa."
Lâm Nhất lắc đầu. "Không. Chúng ta không thể hành động khinh suất. Hắn là một kẻ khó lường, và Băng Cung Di Tích này còn ẩn chứa quá nhiều bí mật. Ta cảm thấy, luồng khí tức của hắn, dù mạnh mẽ, nhưng lại mang theo một vẻ yếu ớt khó tả, như thể hắn đang phải chống đỡ một thứ gì đó vô cùng lớn lao. Chúng ta cần phải tìm hiểu mục đích thực sự của hắn, cũng như những bí mật mà hắn nắm giữ. Mục tiêu của chúng ta là tìm kiếm chân tướng, không phải là gây chiến vô ích." Hắn nhìn vào ngọn lửa, ánh mắt xa xăm, như thể nhìn xuyên qua thời gian và không gian. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Chân tâm của chúng ta là truy cầu đạo lý, là giải mã bí ẩn, không phải sa vào vòng xoáy của thù hận. Tuy nhiên, nếu hắn dám gây trở ngại, ta sẽ không nhân nhượng."
Ngoài kia, trong một khe núi khuất, nơi bóng tối đã nuốt chửng mọi thứ, Mạc Vô Tình đang ẩn mình. Khuôn mặt hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu của hắn hiện lên vẻ lạnh lẽo và đầy oán hận khi nhìn về phía ánh lửa nhỏ từ hang động của Lâm Nhất. Thân hình gầy guộc của hắn dường như đang run lên vì lạnh, nhưng sâu thẳm trong đó là một sức mạnh tà ác đang cuộn trào, một dòng chảy của thù hận không ngừng nghỉ. Hắn siết chặt thanh đoản đao trong tay, lưỡi dao sắc lạnh phản chiếu ánh trăng mờ nhạt vừa ló dạng sau những đám mây.
"Lâm Nhất..." Giọng Mạc Vô Tình thì thầm, khàn đặc như tiếng đá cọ vào nhau, mang theo sự căm hờn sâu sắc. "Ngươi không biết gì cả. Ngươi không hiểu được nỗi đau, không hiểu được sự phản bội. Thế gian này chỉ có kẻ mạnh và kẻ yếu, không có tình người. Và Băng Cung này... chính là nơi chôn giấu tội ác, nơi sẽ là mồ chôn cho tất cả những kẻ tự cho mình là chính nghĩa như ngươi." Hắn không ngừng dõi theo ánh lửa, lòng tràn ngập một quyết tâm lạnh lẽo. Hắn không đến đây chỉ để báo thù Lâm Nhất, hắn đến đây vì một mục đích lớn hơn, một kế hoạch đã được ấp ủ từ rất lâu, một kế hoạch sẽ vén màn những bí mật kinh hoàng nhất của 3000 năm về trước, và Mạc Vô Tình, dù là một kẻ bị thù hận dẫn lối, lại là một phần không thể thiếu trong đó. Hắn sẽ chờ đợi, chờ đợi thời cơ chín muồi, để biến Băng Cung Di Tích này thành hiện trường cho một bi kịch mới, một bi kịch sẽ chấn động toàn bộ tu chân giới. Cái lạnh của Băng Tuyết Chi Nguyên dường như cũng không thể làm nguôi ngoai ngọn lửa hận thù đang cháy rực trong tâm can hắn.