Vô tiên chi đạo
Chương 33

Mê Vụ Phục Kích: Bại Lộ Giữa Sa Mạc

3202 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi bước vào Mê Vụ Sa Mạc, tìm kiếm thêm manh mối về nguồn gốc tài sản bất chính của cường hào.,Kế hoạch điều tra bí mật của Lâm Nhất bị bại lộ, dẫn đến cuộc trả đũa tàn bạo từ phía cường hào.,Giới thiệu nhân vật Trần Gia Minh một cách ấn tượng, thể hiện sự tàn nhẫn và tầm nhìn chiến lược của hắn.,Đẩy cao xung đột, đưa Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi vào tình thế nguy hiểm cận kề, thử thách lòng kiên định của Lâm Nhất với 'Vô Tiên chi Đạo'.,Làm sâu sắc hơn mối quan hệ giữa Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi thông qua thử thách sinh tử.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Trần Gia Minh, Lão Đạo Quán Chủ, Người Bán Trà (Lão Trà)
Mood: Tense, dangerous, desperate, determined
Kết chương: [object Object]

Đêm sa mạc buông xuống như một tấm màn nhung đen thẫm, điểm xuyết bởi hàng vạn tinh tú lấp lánh, nhưng không thể xua đi được cái lạnh lẽo len lỏi vào từng thớ thịt. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi rời Ngân Sa Thôn khi vầng dương còn chưa kịp ló dạng, bóng đêm vẫn còn vương vấn trên những cồn cát miên man. Lời của Lão Trà vẫn văng vẳng bên tai, như một lời sấm truyền nửa ẩn nửa hiện, dẫn dắt bước chân họ vào một cuộc hành trình đầy rẫy bất trắc.

Họ tiến vào vùng rìa của Mê Vụ Sa Mạc, nơi tên gọi đã nói lên tất cả. Sương mù dày đặc như một bức tường trắng xóa, nuốt chửng mọi thứ vào cõi hư vô. Tầm nhìn bị hạn chế đến mức chỉ còn vài bước chân, khiến mỗi bước đi đều trở nên chậm rãi và đầy thận trọng. Không khí lạnh lẽo ẩm ướt bao trùm, mang theo mùi cát khô đặc trưng của sa mạc, đôi khi thoảng qua mùi hương lạ của những loài thực vật kiên cường ẩn mình giữa đất trời khắc nghiệt. Dưới chân, cát lún sâu, đòi hỏi mỗi bước chân phải vững chãi, như thể họ đang bước đi trên một tấm thảm vô định, không biết đâu là điểm dừng. Tiếng gió rít qua những cồn cát, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng thì thầm của những linh hồn bị lạc lối, khiến không gian vốn đã bí ẩn càng thêm phần quỷ dị. Cả một vùng rộng lớn chìm trong sự cô lập, tạo cảm giác như họ là hai kẻ cuối cùng còn sót lại trên cõi đời này, đơn độc đối mặt với một thế giới hoang vu và đầy rẫy hiểm nguy.

Tô Mạt Nhi bám sát phía sau Lâm Nhất, bàn tay nhỏ bé siết chặt vạt áo đạo bào đã sờn cũ của hắn. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng giờ đây đầy vẻ lo lắng, không còn cái tinh nghịch thường thấy. Nàng ngẩng đầu, nhìn vào khuôn mặt trầm tư của hắn, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ khẽ run lên, mang theo chút sợ hãi. “Lâm Nhất ca, sương mù dày quá, huynh có thấy rõ đường không? Em thấy hơi sợ…” Nàng không nói hết câu, nhưng cái siết tay và ánh mắt cầu cứu đã nói lên tất cả. Nàng sợ hãi sự vô định, sợ hãi những điều ẩn giấu trong màn sương mờ mịt này.

Lâm Nhất khẽ quay đầu lại, ánh mắt đen láy sâu thẳm nhìn nàng, rồi mỉm cười nhẹ, một nụ cười trấn an nhưng ẩn chứa sự kiên định không gì lay chuyển được. Hắn đưa tay vỗ nhẹ lên bàn tay đang siết chặt vạt áo mình, giọng nói ôn hòa nhưng đầy sức thuyết phục, như một điểm tựa vững chắc giữa biển sương mù. “Đừng lo, Mạt Nhi. Càng khó khăn thì càng gần chân tướng. Chúng ta phải cẩn thận hơn thôi.” Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn thốt ra đều như một sợi dây vô hình, níu giữ tâm hồn đang chao đảo của nàng. Trong tâm trí hắn, lời của Lão Trà về “lòng người” và “thế gian” vẫn vang vọng, nhắc nhở hắn rằng cuộc hành trình này không chỉ là tìm kiếm một mảnh tinh thạch, mà là tìm kiếm chân lý, là làm sáng tỏ những góc khuất của lòng người. Hắn nhớ lời Diệp Lan, nhớ mảnh bản đồ cũ kỹ, và cả thị kiến về Băng Tuyết Chi Nguyên. Tất cả như một chuỗi sợi xích, dẫn dắt hắn từng bước một.

Lâm Nhất dẫn đường, bước chân thận trọng in hằn trên lớp cát ẩm. Hắn liên tục quan sát xung quanh, đôi mắt đảo nhanh qua từng cồn cát mờ ảo, từng khối đá vắng lặng, cố gắng nắm bắt bất kỳ dấu vết nào có thể hé lộ con đường phía trước. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn cảm nhận bằng toàn bộ giác quan, lắng nghe tiếng gió, tiếng cát, và cả những âm thanh lạ lùng vọng ra từ màn sương. Hắn là một tiểu đạo sĩ, quen với việc quan sát, chiêm nghiệm, và tìm kiếm ý nghĩa ẩn sâu trong vạn vật. “Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình,” hắn thầm nhủ, tin rằng mọi thứ đều có quy luật, có dấu vết để lại.

Bất chợt, một vệt hằn mờ nhạt trên cát thu hút sự chú ý của hắn. Hắn khẽ khom người, cẩn thận chạm tay vào, cảm nhận độ sâu và hình dáng của nó. “Vết bánh xe…” Hắn thì thầm, rồi tiếp tục lần theo. Vết bánh xe cũ kỹ, mờ nhạt dần theo thời gian và sự bào mòn của gió cát, nhưng vẫn đủ để chỉ lối. Tô Mạt Nhi lập tức hiểu ý, ánh mắt nàng ánh lên tia hy vọng. Họ tiếp tục đi theo những dấu vết đó, xuyên qua màn sương dày đặc, mỗi bước chân đều mang theo sự mong chờ và nỗi thấp thỏm. Không lâu sau, họ tìm thấy một vài mảnh vỡ của một loại quặng lạ, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt xuyên qua màn sương. Chúng có màu trắng đục, nhưng khi được ánh sáng chiếu vào, lại ánh lên một vẻ lạnh lẽo kỳ lạ, tựa như băng đá ngàn năm. Đây chính là "tinh thạch băng giá" mà Diệp Lan đã nhắc đến, và cả lời của Lão Trà. Manh mối đã rõ ràng hơn bao giờ hết, như những mảnh ghép đang dần hoàn chỉnh một bức tranh bí ẩn. Lâm Nhất cẩn thận nhặt một mảnh lên, cảm nhận cái lạnh buốt xuyên qua lớp vải mỏng của đạo bào, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa quyết tâm lại bùng lên mãnh liệt. Hắn nhìn Tô Mạt Nhi, thấy nàng cũng đang nhìn hắn, ánh mắt họ giao nhau, không lời nhưng đầy sự thấu hiểu. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm," hắn lại tự nhủ, con đường này tuy gian nan, nhưng chân lý đang dần hé lộ.

***

Mặt trời lên cao, chiếu rọi những tia nắng gay gắt xuống sa mạc, nhưng màn sương mù vẫn không tan hết, chỉ chuyển từ màu trắng xóa sang màu xám đục, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo đến rợn người. Không khí trở nên khô nóng, ngột ngạt hơn, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nhọc. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã đi sâu hơn vào Mê Vụ Sa Mạc, đến một khu vực có địa hình phức tạp hơn nhiều. Những cồn cát lớn giờ đây nhường chỗ cho những khối đá khổng lồ lởm chởm, những khe nứt sâu hoắm chia cắt mặt đất như những vết sẹo của thời gian. Mỗi bước chân đều phải cẩn trọng hơn, bởi dưới lớp cát mỏng kia có thể ẩn chứa những vực sâu không đáy.

Giữa một cụm đá lớn được bao phủ bởi những bụi cây gai góc, Lâm Nhất phát hiện một lối vào hang động được ngụy trang vô cùng khéo léo. Nếu không có kinh nghiệm quan sát và sự tinh tường của một đạo sĩ, khó ai có thể nhận ra đó là một lối vào chứ không phải là một vách đá thông thường. Hắn đưa tay gạt những cành cây khô héo, để lộ ra một khoảng tối hun hút. Bước vào bên trong, mùi không khí ẩm mốc và mùi đất đá xộc thẳng vào mũi. Ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài không đủ để soi rõ mọi thứ, nhưng Lâm Nhất vẫn có thể nhận ra những dấu vết của việc khai thác "tinh thạch băng giá" quy mô lớn. Những tảng đá bị đục đẽo thô bạo, những công cụ bỏ lại rải rác, và đặc biệt là những mạch quặng còn sót lại, lấp lánh vẻ lạnh lẽo dưới ánh sáng lờ mờ.

Lâm Nhất khẽ thở dài, trong lòng dấy lên một sự nặng nề khó tả. Hắn thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sự ngạc nhiên. “Quả nhiên là nơi này… Quy mô lớn hơn ta tưởng rất nhiều. Bọn chúng không chỉ khai thác mà còn có cả một đường dây vận chuyển tinh vi.” Hắn đã hình dung ra một cường hào tham lam, nhưng không ngờ mạng lưới của kẻ đó lại tinh vi và rộng lớn đến vậy, vươn xa ra khỏi Thanh Khê Thôn đến tận vùng sa mạc cằn cỗi này. Đây không chỉ là một tên cường hào thông thường, mà là một thế lực có tổ chức, có mưu đồ. Điều này làm hắn nhớ đến những lời của Lão Trà, về việc "lòng người tham lam, dục vọng, đôi khi còn lạnh lẽo hơn cả băng đá ngàn năm."

Tô Mạt Nhi đứng cạnh hắn, ánh mắt nàng quét qua những dấu vết khai thác, vẻ mặt lộ rõ sự kinh ngạc. Nàng cẩn trọng hỏi, giọng nói vẫn còn chút sợ hãi. “Vậy là lời Diệp Lan nói là thật. Nhưng nếu chúng ta bị phát hiện thì sao?” Nỗi lo sợ bị kẻ thù tàn bạo này phát hiện và trả thù hiển hiện rõ ràng trong ánh mắt nàng.

Lâm Nhất nhắm mắt lại một thoáng, hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở ra. Trong tâm trí hắn, hình ảnh Lão Đạo Quán Chủ hiện lên, cùng với lời dạy sâu sắc của người: "Tiên đạo không ở thần thông, mà ở lòng người." Hắn luôn tin rằng, chân lý không cần dùng bạo lực để phơi bày, mà cần sự kiên nhẫn, trí tuệ, và lòng trắc ẩn. Hắn biết mình không thể đối đầu trực diện với thế lực này bằng sức mạnh, bởi hắn không có. Nhưng hắn có trí tuệ, có lòng tin vào chính đạo. Hắn quay sang nhìn Tô Mạt Nhi, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ không bị phát hiện. Chân tướng phải được phơi bày, nhưng không phải bằng bạo lực.” Hắn nhấn mạnh từng từ, như thể đang tự khẳng định lại con đường mình đã chọn. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm," hắn thầm nhủ, và chân tâm của hắn mách bảo hắn phải tìm ra sự thật.

Lâm Nhất cẩn trọng thu thập một vài mẫu vật "tinh thạch băng giá" còn sót lại, dùng một tấm vải nhỏ bọc kỹ càng. Hắn cũng tỉ mỉ ghi nhớ đường đi, bố trí của khu vực khai thác, những vết hằn trên tường đá, những dấu hiệu của những người thợ mỏ đã từng làm việc ở đây. Mỗi chi tiết nhỏ đều có thể là một manh mối quan trọng cho cuộc điều tra. Tô Mạt Nhi thì cảnh giác quan sát xung quanh, đôi tai nhỏ bé của nàng căng ra để lắng nghe bất kỳ âm thanh lạ nào, cố gắng không gây ra tiếng động dù là nhỏ nhất. Nàng biết, chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể khiến cả hai rơi vào hiểm cảnh.

Khi họ chuẩn bị rút lui, cảm giác như đã thu thập đủ thông tin cần thiết, một tiếng còi chói tai bất ngờ vang lên, xé tan sự yên tĩnh chết chóc của hang động và màn sương mù bao phủ bên ngoài. Âm thanh sắc nhọn đó như một mũi dao xuyên thẳng vào màng nhĩ, khiến cả hai giật mình. Tiếp theo là tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng la hét hung hãn của lính gác, vọng lại từ phía lối vào hang động. Âm thanh hỗn loạn đó như một lời cảnh báo, một lời tuyên bố rằng kế hoạch của họ đã bị bại lộ. Màn sương mù dày đặc bên ngoài dường như càng trở nên u ám hơn, nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng. Lâm Nhất siết chặt tay, trong lòng dấy lên một dự cảm không lành. Họ đã bị phát hiện. Và kẻ thù, dường như đã chờ đợi sẵn.

***

Hoàng hôn đã buông xuống, nhưng không có ánh nắng chiều tà nào có thể xuyên qua được màn sương mù dày đặc. Thay vào đó, sương mù càng trở nên đục ngầu, bao phủ khắp không gian như một tấm vải liệm khổng lồ. Gió mạnh bắt đầu thổi, mang theo những hạt cát nhỏ li ti quất vào mặt, rát buốt. Không khí lạnh dần, cái lạnh không chỉ đến từ sự bao phủ của sương mù, mà còn đến từ một thứ cảm giác bất an, nguy hiểm đang rình rập. Mê Vụ Sa Mạc giờ đây không còn là nơi ẩn chứa bí mật, mà đã trở thành một chiến trường hỗn loạn, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi bị bao vây bởi một đội quân đông đảo của cường hào. Bóng dáng những kẻ địch hiện ra mờ ảo trong sương, như những bóng ma ẩn hiện, mỗi ánh đuốc họ cầm trên tay lại như một đốm lửa đỏ rực, xé toạc màn đêm và màn sương, càng làm tăng thêm vẻ ma quái và đáng sợ. Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng binh khí va chạm, tiếng la hét của lính gác vang vọng khắp không gian, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.

Đứng giữa vòng vây, một dáng người cao ráo, gương mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng hiện ra rõ nét trong ánh sáng leo lét của đuốc. Đôi mắt hắn sắc sảo, ánh lên vẻ tàn nhẫn và đầy tự tin. Hắn mặc quan phục chỉnh tề, dù đang ở giữa sa mạc đầy cát bụi, vẫn toát lên vẻ quyền uy, không ai khác chính là Trần Gia Minh. Giọng nói của hắn lạnh lùng, vang vọng khắp không gian mịt mù, như một lời phán quyết từ cõi chết. “Kẻ nào dám nhúng tay vào việc của ta? Bắt sống hai kẻ này, không được để lọt!” Lời nói của hắn vang lên sắc lạnh, không chút cảm xúc, khiến Tô Mạt Nhi rùng mình, sợ hãi nép sát vào Lâm Nhất.

Lâm Nhất nhanh chóng phản ứng. Hắn biết rõ sức mạnh của mình không thể đối đầu trực diện với số lượng áp đảo này. Nguyên tắc “Vô Tiên chi Đạo” không phải là nhu nhược, mà là dùng trí tuệ để vượt qua bạo lực, tìm kiếm con đường chân chính. Hắn dùng sự nhanh nhẹn của mình, cùng với kiến thức về địa hình hiểm trở của sa mạc, để né tránh những đợt tấn công đầu tiên. Hắn lao vào giữa những khối đá lớn, lợi dụng những khe nứt, những cồn cát để tạo lợi thế trong màn sương mù dày đặc. Hắn đẩy Tô Mạt Nhi vào một khe đá hẹp, khuất mắt kẻ thù, rồi dùng thân mình che chắn cho nàng, trong lòng chỉ có một ý nghĩ duy nhất: bảo vệ nàng bằng mọi giá.

Trần Gia Minh nhìn thấy Lâm Nhất đang cố gắng thoát thân, ánh mắt hắn càng trở nên lạnh lẽo. Hắn tiến đến gần hơn, bước chân vững chãi, không chút vội vã, như thể đang chơi đùa với con mồi. Hắn nhìn thẳng vào Lâm Nhất, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt và mỉa mai. “Ngươi nghĩ chỉ với chút tiểu xảo mà có thể lật đổ được Vương gia sao? Tình cảm chỉ là gánh nặng, quyền lực mới là vĩnh cửu. Ngươi sẽ sớm hiểu thôi, tiểu đạo sĩ.” Câu nói của hắn như một lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào triết lý sống của Lâm Nhất, đối lập hoàn toàn với con đường “Vô Tiên chi Đạo” mà hắn đang truy cầu. Đây là lời khẳng định về sự tàn nhẫn của thế gian, nơi quyền lực được đặt lên trên tất cả tình cảm và đạo đức.

Ngay lập tức, những mũi tên xé gió lao tới, tiếp theo là những lưỡi kiếm sắc lạnh vung lên trong sương. Lâm Nhất thét lên, giọng nói đầy sự cấp bách và lo lắng. “Mạt Nhi, bám chắc lấy ta!” Hắn dùng hết sức bình sinh, xoay người né tránh, nhưng đối phương quá đông, quá hung hãn. Hắn nhận ra đây không còn là một cuộc cảnh cáo, mà là một cuộc săn đuổi đến chết. Ánh mắt tàn nhẫn của Trần Gia Minh, vẻ mặt lạnh lùng không chút dao động của hắn, đã nói lên tất cả. Hắn đã đánh giá thấp đối thủ này, đánh giá thấp sự tàn độc của quyền lực.

Trong một khoảnh khắc lơ là, một lưỡi dao sắc lạnh sượt qua vai Lâm Nhất. Hắn cảm thấy một cơn đau rát buốt xuyên thấu, máu nóng bắt đầu thấm ướt đạo bào cũ kỹ của mình. Mùi máu tanh thoảng nhẹ trong gió, hòa lẫn với mùi cát và sương mù. Dù đau đớn, hắn vẫn không chùn bước, vẫn cố gắng che chắn cho Tô Mạt Nhi, người đang run rẩy nép sau lưng hắn, tiếng nức nở nhỏ bé của nàng dường như cũng bị nuốt chửng bởi tiếng gió cát và tiếng la hét. Tâm trí Lâm Nhất quay cuồng giữa sự giằng xé. Một bên là nguyên tắc “Vô Tiên chi Đạo” của hắn, tránh bạo lực, tìm kiếm chân lý bằng trí tuệ. Một bên là nhu cầu phải chiến đấu, phải bảo vệ Tô Mạt Nhi, người đang tin tưởng và bám víu vào hắn. Nỗi sợ hãi mất đi nàng, nỗi sợ hãi về cái chết cận kề, bỗng trở thành động lực mạnh mẽ nhất, vượt lên trên mọi nguyên tắc.

Hắn nhìn lại Trần Gia Minh, thấy ánh mắt hắn ta vẫn lạnh lùng như băng. Lâm Nhất hiểu rằng, mạng lưới của cường hào này sâu rộng hơn hắn tưởng rất nhiều. Những gì đang diễn ra không chỉ là sự trả thù, mà là một lời cảnh cáo tàn bạo cho bất kỳ ai dám nhúng tay vào công việc của chúng. Đây có thể chỉ là một phần nhỏ của một thế lực lớn hơn, ẩn mình sau bức màn sương mù của quyền lực và tham vọng. Một sự can thiệp, một biến cố bất ngờ, có lẽ là điều duy nhất có thể xoay chuyển tình thế tuyệt vọng này. Giữa màn sương dày đặc, giữa tiếng vó ngựa và tiếng binh khí, Lâm Nhất siết chặt Kinh Thư Vô Tự trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó, nhưng trong lòng, ngọn lửa của ý chí kiên cường vẫn chưa tắt. Hắn phải sống, phải bảo vệ Mạt Nhi, và phải tìm ra con đường để phơi bày sự thật. Nhưng con đường đó, lúc này đây, lại nhuốm màu máu và tuyệt vọng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ