Vô tiên chi đạo
Chương 322

Bóng Hình Băng Giá: Lời Thì Thầm Từ Kẻ Thù

3758 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ chương 321: xác định danh tính của sự hiện diện bí ẩn là Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh.,Thiết lập mối quan hệ phức tạp, đầy hoài nghi giữa Lâm Nhất và Mạc Linh, người ban đầu là đối thủ nhưng lại cung cấp thông tin mơ hồ.,Hé lộ những manh mối đầu tiên về Hắc Ám Cung từ góc nhìn của Mạc Linh, làm sâu sắc thêm bí ẩn về tổ chức này.,Lâm Nhất tiếp tục chiêm nghiệm về bản chất của 'tiên đạo' và 'chân đạo' thông qua tương tác với Mạc Linh.,Đẩy mạnh không khí căng thẳng và bí ẩn của arc 'Chân Tướng Cổ Xưa', chuẩn bị cho những khám phá lớn hơn.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh)
Mood: Mysterious, tense, contemplative, uneasy
Kết chương: [object Object]

Màn đêm buông xuống Băng Cung Di Tích càng thêm sâu thẳm, nơi những khối băng khổng lồ chạm khắc tinh xảo giờ đây hiện lên như những bóng ma khổng lồ trong ánh sáng yếu ớt của pháp khí. Gió vẫn rít gào thét qua những khe băng, mang theo hơi lạnh thấu xương và âm thanh tựa như tiếng than khóc của vạn linh bị giam cầm. Từng tiếng băng tuyết nứt vỡ nhỏ li ti, tưởng chừng vô hại, lại khuếch đại trong không gian tịch mịch, gieo rắc nỗi bất an không ngừng. Mùi băng lạnh lẽo hòa quyện với thứ mùi kim loại han gỉ từ những di vật cổ xưa, tạo nên một bầu không khí u tịch, hùng vĩ mà đầy rẫy sự thần bí.

Lâm Nhất, với thân hình gầy gò nhưng ánh mắt kiên định, vẫn đứng giữa tâm điểm của sự căng thẳng. Hắn biết, từ sâu thẳm trong Băng Cung này, một sự hiện diện đang theo dõi họ, lạnh lẽo và bí ẩn, không mang theo sát khí rõ rệt nhưng lại khiến tâm trí hắn không ngừng cảnh báo. Kinh Thư Vô Tự trong lòng hắn rung động không ngừng, không phải là sự hân hoan khi tìm thấy tri thức cổ xưa, mà là một sự cảnh báo khẩn cấp, một cảm ứng mạnh mẽ về một điều gì đó tồn tại ngay gần đó, ẩn mình trong bóng tối sâu hun hút, len lỏi vào từng kẽ hở của không gian và thời gian. Hắn xoay người chậm rãi, chậm đến mức đáng sợ, như một bức tượng đang dần chuyển động, từng thớ thịt, từng khớp xương dường như đang chống lại một lực vô hình. “Có gì đó… đang ở đây,” Lâm Nhất thì thầm, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một lời tiên tri được thốt ra từ vực sâu của một linh hồn đã trải qua vô vàn thăng trầm. Lời nói của hắn như một lưỡi dao sắc lạnh, cắt đôi sự im lặng, phơi bày nỗi sợ hãi tiềm ẩn trong lòng mỗi người, khiến nó không còn là một ý nghĩ mơ hồ mà trở thành một thực tại đáng sợ.

Tô Mạt Nhi, khuôn mặt bầu bĩnh giờ đây trắng bệch như tuyết, đôi mắt to tròn long lanh thường ngày giờ ngập tràn sự lo lắng và sợ hãi. Nàng rụt rè nép sát vào Mộ Dung Uyển Nhi, bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy vạt áo đối phương. Giọng nói líu lo trong trẻo thường ngày giờ run rẩy đến tội nghiệp, đứt quãng như tiếng chim non gặp bão. “Huynh cũng cảm thấy ư? Em cứ có cảm giác lạnh sống lưng… như bị ai đó nhìn chằm chằm. Từng sợi lông trên người dựng đứng cả lên, một luồng khí lạnh lẽo dường như đang vuốt ve gáy em, một cảm giác kinh tởm và đáng sợ, như có một con quỷ vô hình đang lướt qua.” Lời nói của nàng không chỉ là một sự xác nhận, mà còn là một tiếng kêu sợ hãi, một tiếng vọng chân thực của một cô gái trẻ phải đối mặt với những điều vượt quá sức tưởng tượng của mình, những thứ mà hồng trần gian nan cũng chưa từng dạy nàng cách đối phó.

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ cau mày, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm trọng, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn giờ đây mang theo sự suy tư sâu sắc. Nàng không cảm nhận được rõ ràng như Lâm Nhất hay Tô Mạt Nhi, nhưng nàng tin vào trực giác nhạy bén của họ. Bệnh tật thân xác dễ chữa, nàng thầm nghĩ, nhưng thứ bệnh tật vô hình này, thứ đang ẩn mình trong bóng tối, lại là một thách thức hoàn toàn khác, một căn bệnh của tâm hồn và tri giác mà y thuật phàm tục khó lòng chạm tới. “Nó không thuộc về nơi này… Hay nó đã ngủ say ở đây từ rất lâu?” Nàng thì thầm, cố gắng phân tích, cố gắng tìm ra một lời giải thích hợp lý, nhưng tâm trí nàng cũng đang bị bao phủ bởi một màn sương mù của sự bí ẩn, của những điều mà lý trí không thể lý giải.

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, vốn là người kiệm lời, nhưng hành động của y đã thể hiện rõ sự cảnh giác cao độ. Y không chút do dự rút kiếm, thanh kiếm cổ màu huyết phát ra một ánh sáng mờ ảo trong bóng tối, như một linh hồn cổ xưa vừa tỉnh giấc. Ánh mắt sắc lạnh của y quét qua từng góc khuất, từng bóng hình mờ ảo của băng đá, như một con chim ưng đang săn mồi, sẵn sàng lao vào chiến đấu bất cứ lúc nào. “Không phải ảo giác. Một luồng khí tức rất cổ xưa… và đầy ác ý,” giọng y trầm thấp, chắc nịch, không hề có chút hoài nghi, như một lời khẳng định sắt đá. Y đã từng đối mặt với vô số kẻ thù, đã từng chiến đấu với những thực thể đáng sợ nhất trong hồng trần gian nan này, và y biết rõ cảm giác của một sự hiện diện tà ác, của một mối nguy hiểm đang rình rập. Sự cảnh giác của y là bản năng sống sót, là kinh nghiệm máu xương đã tôi luyện qua bao năm tháng. Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó, và giờ đây, y phải giữ lấy sự an toàn của những người đồng hành, giữ lấy mạng sống của họ giữa chốn hiểm nguy.

Cả nhóm lập tức vào thế phòng thủ, căng thẳng tột độ. Lâm Nhất đứng đầu, tay hắn nắm chặt lấy cuộn ngọc giản đã trở nên vô tri, nhưng tinh thần lại vô cùng cảnh giác, từng giác quan đều mở ra đến cực điểm. Hắn cố gắng lắng nghe, cố gắng cảm nhận. Một tiếng động nhỏ như tiếng băng vỡ, hay tiếng thở dốc nhẹ, vọng lại từ một ngách tối sâu hun hút. Nó không phải là tiếng gió, không phải là tiếng băng tuyết tự nhiên. Nó là một thứ gì đó sống động, nhưng lại ẩn chứa sự mục rữa của thời gian, một sự kết nối kỳ lạ với những bí mật đã bị chôn vùi hàng ngàn năm. Đó là một sự hiện diện bí ẩn, một linh hồn vất vưởng bị giam cầm, hay một tàn dư của Hắc Ám Cung đang canh giữ những bí mật cuối cùng? Câu hỏi này lơ lửng trong không khí, nặng trĩu như tảng băng ngàn năm, đè nén lên tâm trí mỗi người. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng chân tâm của họ, giờ đây, đang phải đối mặt với một cơn ác mộng không thể tỉnh dậy, một bóng ma của quá khứ đang hiện hữu ngay trước mắt.

Từ sâu thẳm của một hành lang băng giá, nơi bóng tối dường như nuốt chửng mọi ánh sáng, một bóng hình mờ ảo dần hiện rõ. Ban đầu, nó chỉ là một làn sương mỏng, một ảo ảnh thoắt ẩn thoắt hiện, nhưng rồi dần đặc quánh lại, thành một thực thể có hình dáng con người. Không khí càng lúc càng trở nên lạnh lẽo, không phải cái lạnh của băng giá tự nhiên, mà là cái lạnh thấu xương của sự cô độc và bi ai. Ánh sáng yếu ớt từ pháp khí của Mộ Dung Uyển Nhi và ánh kiếm huyết sắc của Trần Hạo phản chiếu lên bóng hình đó, hé lộ một thân ảnh nhỏ nhắn, thoắt ẩn thoắt hiện. Đó là một người phụ nữ, toàn thân khoác y phục đen tuyền, che kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt sắc bén và bí ẩn, sâu thăm thẳm như hai hố đen nuốt chửng ánh sáng. Đó chính là Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh. Sự xuất hiện của nàng không tạo ra tiếng động, như một bóng ma lướt đi trên nền băng tuyết, đến nỗi ngay cả tiếng gió rít gào cũng dường như phải nhường bước trước sự tĩnh lặng chết chóc của nàng.

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, với kinh nghiệm chiến đấu phong phú, ngay lập tức nhận ra mối nguy hiểm. Thanh kiếm cổ màu huyết trong tay y sáng lên một cách dữ dội, sát khí bùng nổ, phá tan bầu không khí u ám. “Ai đó?! Ra mặt!” Giọng y trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông đồng trong đêm băng giá, chất chứa sự cảnh giác và thách thức. Y không chút do dự, bước chân vững chãi như núi, sẵn sàng lao lên. Nhưng Mạc Linh không hề động đậy. Nàng chỉ đứng đó, đôi mắt ẩn dưới lớp vải đen sắc bén quét qua từng người, cuối cùng dừng lại trên Lâm Nhất. Ánh mắt ấy lạnh như băng, nhưng không có sự thù địch rõ ràng, chỉ có một sự quan sát tĩnh lặng, như đang đánh giá, như đang dò xét. Khi Trần Hạo định lao tới, nàng khẽ nghiêng người, động tác nhẹ nhàng như làn khói, tránh né một cách hoàn hảo. Nàng không có ý định tấn công, chỉ đứng đó quan sát Lâm Nhất, ánh mắt lạnh lùng xuyên thấu tâm can, như muốn đọc hết mọi suy nghĩ ẩn sâu trong tâm hồn hắn.

Lâm Nhất cảm nhận được sự phức tạp trong ánh mắt ấy. Một kẻ thích khách, một bóng ma của đêm tối, thường mang theo sát khí và ý định đoạt mạng. Nhưng ở Mạc Linh, hắn không cảm thấy điều đó một cách rõ ràng. Có chăng chỉ là một sự lạnh lùng, một sự vô cảm đã chai sạn, hay một nỗi buồn sâu thẳm bị chôn giấu? Hắn giơ tay, nhẹ nhàng ngăn Huyết Kiếm Khách lại. “Chờ đã, Trần huynh.” Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian lạnh lẽo, như một luồng gió ấm thổi qua. Hắn bước lên phía trước, thân hình gầy gò đứng đối diện với bóng hình mờ ảo của Mạc Linh. Dù đứng trước một kẻ bí ẩn và nguy hiểm, Lâm Nhất không hề nao núng. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt sắc lạnh đó, cố gắng thấu hiểu những gì ẩn chứa bên trong.

“Ngươi là ai? Ngươi muốn gì?” Lâm Nhất hỏi, giọng nói bình tĩnh, nhưng trong lòng lại dấy lên vô vàn câu hỏi, vô vàn suy đoán. Hắn biết, trong hồng trần gian nan, không có cuộc gặp gỡ nào là vô cớ, không có sự xuất hiện nào là ngẫu nhiên, đặc biệt là ở nơi u tịch, bí ẩn như Băng Cung này.

Mạc Linh không đáp lời ngay. Nàng chỉ lặng lẽ quan sát Lâm Nhất, như đang dò xét từng góc khuất trong tâm hồn hắn. Tiếng gió rít gào như lời than vãn của vạn linh, tiếng băng tuyết nứt vỡ như tiếng thở dài của thời gian. Rồi, một giọng nói trầm thấp, khàn khàn, như tiếng gió thổi qua kẽ đá, vang lên trong không gian tĩnh mịch. “Chỉ là một kẻ lạc lối… cũng như ngươi.” Lời nói của nàng như một lưỡi dao sắc lạnh, chạm đến tận cùng tâm hồn của Lâm Nhất, gợi lên trong hắn những nỗi hoài nghi về con đường mình đang đi, về tiên đạo tại tâm mà hắn đang truy cầu. “Hắc Ám Cung… không đơn giản như ngươi nghĩ. Thiên Đạo Môn chỉ là những con rối. Chân tướng… còn sâu hơn thế.”

Từng lời của Mạc Linh như những mũi kim châm, đâm thẳng vào những suy nghĩ, những khám phá mà Lâm Nhất vừa trải qua từ cuộn ngọc giản. Hắn đã tin rằng Hắc Ám Cung là kẻ đứng sau, thao túng Đại Tiên Chiến, hủy diệt Chân Đạo, biến Thiên Đạo Môn thành công cụ của chúng. Nhưng lời của Mạc Linh lại gợi ý một bức tranh rộng lớn hơn, đen tối hơn, một âm mưu chồng chất âm mưu mà ngay cả Hắc Ám Cung cũng chỉ là một phần, hoặc một công cụ. Thiên Đạo Môn, những kẻ được cho là đã lợi dụng thời cơ để kiến lập quyền lực, giờ lại bị gọi là “những con rối”. Vậy ai mới là kẻ giật dây thực sự? Ai là chủ mưu cuối cùng của tất cả bi kịch này?

Mạc Linh lại nói tiếp, giọng nàng vẫn trầm thấp, khàn khàn, như tiếng thì thầm của bóng đêm. “Kẻ mà ngươi đang tìm… cũng là kẻ bị lãng quên… trong Băng Cung này.” Nàng khẽ nghiêng đầu, đôi mắt sắc bén nhìn sâu vào Lâm Nhất, như biết rõ mọi suy nghĩ, mọi khao khát trong lòng hắn. Lâm Nhất lắng nghe từng lời của Mạc Linh, cố gắng nắm bắt ý nghĩa sâu xa. Hắn cảm nhận một sự thật bị che giấu đằng sau những lời nói, một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh lịch sử tàn khốc mà hắn đang cố gắng lắp ráp. Hắn muốn hỏi thêm, muốn đào sâu vào những lời ám chỉ đó, nhưng Mạc Linh không chờ đợi câu trả lời. Bóng dáng nàng mờ dần trong không gian băng giá, tan biến vào bóng tối sâu hun hút của Băng Cung, nhanh chóng như một giấc mộng. Chỉ còn lại tiếng gió rít gào, tiếng băng tuyết nứt vỡ và sự lạnh lẽo bao trùm, để lại một ấn tượng khó hiểu, một nỗi hoài nghi sâu sắc trong lòng Lâm Nhất và cả nhóm. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, và Dạ Ảnh Thích Khách này, chính là một dòng nước ẩn mình, khó lường nhất.

Sau khi Mạc Linh biến mất, Băng Cung Di Tích chìm vào một sự im lặng nặng nề hơn cả trước đó. Tiếng gió rít gào vẫn không ngừng, nhưng giờ đây nó dường như mang theo một nỗi cô đơn, một sự trống rỗng đến vô tận. Những khối băng khổng lồ chạm khắc tinh xảo vẫn đứng đó, hùng vĩ mà lạnh lẽo, như những chứng nhân câm lặng cho những bí mật vừa được hé lộ. Bầu không khí vẫn buốt giá thấu xương, nhưng nỗi lạnh lẽo trong tâm hồn mỗi người còn dữ dội hơn gấp bội. Sự xuất hiện bất ngờ và những lời nói khó hiểu của kẻ thích khách bí ẩn ấy đã gieo vào lòng họ những hạt mầm hoài nghi, khiến những khám phá từ cổ ngọc giản trở nên phức tạp và đáng sợ hơn.

Lâm Nhất là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Hắn siết chặt Kinh Thư Vô Tự trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của băng giá thấm qua lớp vải đạo bào đã cũ kỹ. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn nhìn vào hư không, như đang cố gắng xâu chuỗi những mảnh thông tin rời rạc vừa nhận được. “Những lời của cô ta… có gì đó không đúng. Hắc Ám Cung thao túng Thiên Đạo Môn, chúng ta đã thấy điều đó qua ngọc giản. Nhưng cô ta lại nói Thiên Đạo Môn chỉ là những con rối. Vậy ai mới là kẻ đứng sau cùng? Ai mới là kẻ giật dây những con rối đó?” Giọng hắn trầm thấp, mang theo sự bối rối và một gánh nặng của trách nhiệm, như đang tự hỏi chính mình nhiều hơn là hỏi những người đồng hành. Hắn cảm thấy mình như một con cờ trong một ván cờ lớn hơn, một con rối trong một vở kịch mà ngay cả Hắc Ám Cung cũng chỉ là một diễn viên phụ. Tiên đạo tại tâm, hắn thầm nhắc nhở, nhưng liệu chân tâm có đủ sức để đối diện với một âm mưu có quy mô vượt xa mọi tưởng tượng này?

Mộ Dung Uyển Nhi, vẻ mặt nàng vẫn còn nghiêm trọng, đôi mắt trong veo nhìn Lâm Nhất với sự lo lắng. Nàng hiểu gánh nặng đang đè lên vai hắn. “Chúng ta có nên tin cô ta không?” Nàng hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy suy tư. “Một kẻ thích khách, lại đột ngột xuất hiện và đưa ra những lời ám chỉ như vậy… Cô ta có mục đích gì?” Nàng vẫn giữ vững sự tỉnh táo, cố gắng phân tích mọi khả năng, nhưng ngay cả lý trí của nàng cũng đang bị cuốn vào vòng xoáy của những bí ẩn.

Tô Mạt Nhi nép sát vào Mộ Dung Uyển Nhi, khuôn mặt bầu bĩnh vẫn chưa hết tái nhợt vì sợ hãi, nhưng sự tò mò và lo lắng vẫn len lỏi qua đôi mắt to tròn của nàng. “Cô ta có vẻ không có ý xấu, ít nhất là không tấn công chúng ta… nhưng cũng không giống người tốt.” Nàng líu lo, cố gắng tìm một sự lý giải đơn giản cho một thực tại phức tạp. Đối với nàng, thế giới thường chỉ có hai màu đen trắng, nhưng Mạc Linh lại là một gam màu xám khó nắm bắt, một sự tồn tại mâu thuẫn.

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, với thanh kiếm cổ màu huyết vẫn còn nắm chặt trong tay, đôi mắt lạnh lùng quét qua xung quanh, đảm bảo không có mối nguy hiểm nào khác. Y không nói gì nhiều, nhưng ánh mắt y đã thể hiện sự đồng tình với những hoài nghi của Lâm Nhất. Y đã từng sống trong hồng trần gian nan, đã nhìn thấy đủ loại âm mưu và phản bội, và y biết rằng những gì đơn giản nhất thường lại ẩn chứa những nguy hiểm lớn nhất.

Lâm Nhất không trả lời ngay những câu hỏi của đồng đội. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận lại luồng khí tức của Mạc Linh, cố gắng lắng nghe những lời nói của nàng vang vọng trong tâm trí. Kinh Thư Vô Tự trong lòng hắn khẽ rung lên một lần nữa, không phải là sự cảnh báo, mà là một sự gợi mở, một cánh cửa mới đang dần hé mở. Hắn đã dùng Kinh Thư Vô Tự để giải mã ngọc giản, để cảm nhận nỗi đau của Chân Đạo Tu Sĩ. Giờ đây, hắn cảm thấy nó như đang giúp hắn thấu hiểu một "chân lý" khác, một sự thật ẩn giấu đằng sau lời nói và hành động của Mạc Linh, dù mơ hồ và khó nắm bắt.

“Cô ta không nói dối,” Lâm Nhất chậm rãi nói, giọng hắn trầm hơn, mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc. “Nhưng cô ta cũng không nói hết sự thật. Giống như một dòng nước chảy mây trôi, chỉ để lộ một phần bề mặt, còn phần sâu thẳm bên dưới thì lại ẩn giấu vô vàn điều chưa biết.” Hắn mở mắt ra, ánh mắt trở nên kiên định hơn, nhưng cũng đầy vẻ u trầm. “Hắc Ám Cung có thể là một phần của một âm mưu lớn hơn. Thiên Đạo Môn, những kẻ mà chúng ta tưởng là thủ phạm chính, có thể chỉ là những con tốt bị lợi dụng, hoặc tự nguyện làm vậy mà không biết mình đang bị giật dây bởi một thế lực khác.”

Lời của Lâm Nhất khiến cả nhóm rùng mình. Nếu lời Mạc Linh là thật, và Lâm Nhất cũng cảm nhận được điều đó qua Kinh Thư Vô Tự, thì âm mưu này còn vượt xa những gì họ từng tưởng tượng. Nó không chỉ là sự hủy diệt Chân Đạo, mà là sự thao túng cả một thế giới, một lịch sử, một niềm tin. “Kẻ bị lãng quên trong Băng Cung này…” Lâm Nhất thì thầm, ánh mắt hắn lại hướng về nơi Mạc Linh vừa biến mất. “Có lẽ đó là manh mối quan trọng nhất.”

Cả nhóm tụ tập lại, ánh mắt đầy lo lắng. Lâm Nhất siết chặt Kinh Thư Vô Tự, cảm nhận sự lạnh lẽo của băng giá và sự nặng nề của những bí mật đang dần được hé lộ. Họ đã khám phá đủ ở đây, đã nhận được đủ những thông tin chấn động, đủ để thay đổi hoàn toàn thế giới quan của họ. Tiếp tục ở lại Băng Cung Di Tích này, giữa những bí mật chưa được giải đáp và những mối nguy hiểm rình rập, là một sự mạo hiểm không cần thiết. Họ cần thời gian để suy nghĩ, để tiêu hóa những gì đã thấy và nghe.

“Chúng ta… nên rời khỏi đây trước đã,” Mộ Dung Uyển Nhi đề nghị, giọng nàng tràn đầy sự mệt mỏi và lo lắng. “Cần tìm một nơi an toàn hơn để suy xét kỹ lưỡng những lời của cô ta, và những gì chúng ta đã khám phá.”

Lâm Nhất gật đầu, ánh mắt hắn vẫn còn vương vấn sự trầm tư. “Đúng vậy. Chúng ta cần rời đi. Hồng trần gian nan vẫn còn nhiều điều bí ẩn. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng cũng có những thế lực tà ác ẩn mình, lợi dụng lòng người để đạt được mục đích. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và giờ đây, chân tâm của chúng ta cần được sáng suốt để nhìn rõ chân tướng của thế giới này.” Hắn nhìn về phía lối ra, nơi ánh sáng ban ngày mờ nhạt dần hiện ra. Từng bước chân của họ nặng nề, không chỉ vì sự mệt mỏi thể xác, mà còn vì gánh nặng của những bí mật vừa được khám phá, của những nỗi hoài nghi đang gặm nhấm tâm hồn. Họ rời khỏi Băng Cung Di Tích, mang theo những câu hỏi lớn hơn bao giờ hết, những mảnh ghép rời rạc của một âm mưu cổ xưa mà họ không thể nào hình dung hết được sự rộng lớn và tàn khốc của nó. Con đường Vô Tiên, con đường tìm kiếm chân lý, giờ đây càng trở nên gian nan và đầy thử thách hơn bao giờ hết.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ