Vô tiên chi đạo
Chương 323

Bức Tranh Cổ Xưa: Manh Mối Và Những Linh Hồn Thù Hận

3222 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất suy luận từ những manh mối rời rạc của Mạc Linh, kết hợp với các di vật trong Băng Cung, dần xâu chuỗi bức tranh về âm mưu lớn hơn và những nạn nhân bi thảm của nó, bao gồm cả những linh hồn đầy thù hận. Chương này làm sâu sắc thêm hiểu biết của Lâm Nhất về quy mô và sự tàn độc của Hắc Ám Cung, đồng thời gieo mầm cho sự xuất hiện của Mạc Vô Tình.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo)
Mood: Trầm buồn, sâu lắng, mang tính chiêm nghiệm và triết lý, căng thẳng, bí ẩn, đầy cảm xúc và quyết tâm.
Kết chương: [object Object]

Cửa Băng Cung Di Tích khép lại sau lưng, mang theo sự lạnh lẽo như một hơi thở cuối cùng của quá khứ. Bốn bóng người bước ra, cơ hồ như những pho tượng vừa thoát ly khỏi lớp băng giá ngàn năm, mỗi bước chân đều nặng trĩu những suy tư và gánh nặng vô hình. Sương mù dày đặc của U Cốc đã đón đợi họ, như một tấm màn che phủ lấy sự thật trần trụi vừa được hé lộ, cũng như che giấu đi sự mệt mỏi và hoang mang tột độ trên gương mặt mỗi người.

Mộ Dung Uyển Nhi run rẩy, không hẳn vì cái lạnh len lỏi qua từng thớ vải mỏng manh, mà vì nỗi sợ hãi vẫn còn vương vấn trong tâm trí. Nàng siết chặt tay Tô Mạt Nhi, cô nương nhỏ bé vẫn còn líu lo vài câu vu vơ để cố gắng xua đi không khí u ám, nhưng ánh mắt to tròn của nàng đã không còn vẻ lanh lợi, thay vào đó là sự bất an khó che giấu. Huyết Kiếm Khách Trần Hạo vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, nhưng đôi mắt sâu thẳm của y lại ánh lên một sự kiên nghị đến tột cùng, như một lưỡi kiếm cổ màu huyết được rèn giũa qua vô vàn trận chiến, ẩn chứa sự phẫn nộ âm ỉ trước những bất công đã trải qua. Lâm Nhất, kẻ dẫn đường, lại là người trầm tư nhất. Hắn gầy gò, thanh thoát, nhưng lúc này lại giống như một cái cây cổ thụ cằn cỗi đã gánh chịu quá nhiều phong ba bão táp. Đôi mắt đen láy của hắn nhìn xuyên qua màn sương, như thể đang cố gắng nhìn thấu một điều gì đó xa xăm, vô định, một chân lý vẫn còn ẩn mình trong mê cung của lịch sử.

Họ tìm thấy một hang động nhỏ, nằm khuất sau những vách đá dốc đứng, phủ đầy rêu phong và dây leo ẩm ướt. Nơi đây hẻo lánh, ít dấu chân người, là một điểm trú ẩn tạm thời lý tưởng để tránh khỏi cái lạnh cắt da của U Cốc và những ánh mắt không mời mà đến. Bên trong hang động, mùi ẩm mốc, mùi đất mục và rêu phong quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa tĩnh mịch vừa có chút hoang tàn. Tiếng gió rít nhẹ qua khe đá, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách động xuống nền đất ẩm, và cả tiếng vọng yếu ớt của chính hơi thở của họ, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng cô lập, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Huyết Kiếm Khách nhanh chóng nhóm một đống lửa nhỏ giữa hang, ánh lửa bập bùng chiếu rọi lên những gương mặt tiều tụy, xua đi phần nào cái lạnh buốt xương và cả bóng đêm dày đặc đang bao trùm lấy tâm hồn. Mùi khói nhẹ từ củi khô lẫn vào mùi ẩm mốc, mang theo một chút hơi ấm và an ủi. Tô Mạt Nhi rúc sâu hơn vào lòng Mộ Dung Uyển Nhi, thỉnh thoảng lại ngước đôi mắt long lanh nhìn về phía Lâm Nhất, rồi lại cúi xuống, không dám cất lời. Nàng vẫn còn ám ảnh bởi những gì đã thấy trong Băng Cung, và cả bóng hình mờ ảo, lạnh lẽo của Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh.

“Lâm Nhất ca, những lời mà cô ta nói… liệu có thật không?” Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ giọng hỏi, phá vỡ sự im lặng nặng nề. Nàng đưa tay khẽ vuốt mái tóc đen dài của Mạt Nhi, cố gắng tìm kiếm sự trấn an cho cả hai. “Chân tướng còn sâu hơn thế… kẻ bị lãng quên trong Băng Cung này… Ý cô ta là gì chứ?” Giọng nàng trầm buồn, đầy lo lắng. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó, nhưng nỗi đau của lịch sử, của những số phận bị lãng quên, lại càng khó chữa lành hơn.

Lâm Nhất không trả lời ngay. Hắn ngồi đối diện với đống lửa, ánh mắt vẫn xa xăm, tay hắn không tự chủ được mà siết chặt Kinh Thư Vô Tự trong lòng. Hắn cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp da bọc bên ngoài, nhưng sâu thẳm bên trong, hắn lại cảm thấy một luồng sức mạnh huyền diệu đang khẽ rung động, như muốn nói với hắn điều gì đó. Hắn đã dùng Kinh Thư Vô Tự để "đọc" những dấu vết của quá khứ, để cảm nhận nỗi đau của Chân Đạo Tu Sĩ. Giờ đây, hắn cảm thấy nó như đang giúp hắn thấu hiểu một "chân lý" khác, một sự thật ẩn giấu đằng sau lời nói và hành động của Mạc Linh, dù mơ hồ và khó nắm bắt.

“Lâm Nhất ca, huynh không sao chứ?” Tô Mạt Nhi cuối cùng cũng không kìm được, nàng líu lo hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ bất an. “Huynh cứ trầm tư mãi thế… Có phải cô ta đã làm gì huynh không?” Nàng cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng ánh mắt vẫn lộ rõ sự sợ hãi. Đối với nàng, sự phức tạp của thế giới này đôi khi quá sức chịu đựng, và nàng chỉ muốn mọi thứ đơn giản, rõ ràng như những phép tắc của tự nhiên.

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo vẫn im lặng, nhưng đôi mắt y lại dán chặt vào Lâm Nhất. Y đã chứng kiến đủ loại âm mưu và phản bội trong hồng trần gian nan, và y biết rằng những gì đơn giản nhất thường lại ẩn chứa những nguy hiểm lớn nhất. Y tin vào trực giác của Lâm Nhất, và y biết rằng, có lẽ chỉ có tiểu đạo sĩ này mới có thể vén bức màn bí ẩn đang bao trùm lấy họ. Y không hỏi, chỉ chờ đợi, trong sự kiên nhẫn của một kiếm khách đã trải qua vô vàn sóng gió.

Lâm Nhất khẽ thở dài, hơi thở của hắn hòa vào làn khói mờ ảo. “Không sao cả, Mạt Nhi. Ta chỉ đang cố gắng xâu chuỗi mọi thứ lại mà thôi.” Giọng hắn ôn hòa, chân thành, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn sâu sắc. “Lời của Mạc Linh… không phải là không có căn cứ. Nhưng cô ta không nói hết sự thật, giống như một dòng nước chảy mây trôi, chỉ để lộ một phần bề mặt, còn phần sâu thẳm bên dưới thì lại ẩn giấu vô vàn điều chưa biết.” Hắn ngước mắt lên nhìn ba người bạn đồng hành, ánh mắt trầm tư nhưng giờ đây đã thêm một chút kiên định. “Chúng ta cần thời gian để tiêu hóa những gì đã thấy. Lịch sử... không phải lúc nào cũng được viết bằng máu và nước mắt. Đôi khi, nó được viết bằng sự dối trá và thao túng, để che giấu một chân tướng tàn khốc hơn.”

Hắn khẽ khàng nhắm mắt lại, Kinh Thư Vô Tự trong lòng hắn khẽ rung lên một lần nữa, không phải là sự cảnh báo, mà là một sự gợi mở, một cánh cửa mới đang dần hé mở. Hắn đã dùng Kinh Thư Vô Tự để giải mã ngọc giản, để cảm nhận nỗi đau của Chân Đạo Tu Sĩ. Giờ đây, hắn cảm thấy nó như đang giúp hắn thấu hiểu một "chân lý" khác, một sự thật ẩn giấu đằng sau lời nói và hành động của Mạc Linh, dù mơ hồ và khó nắm bắt. Hắn thiền định sâu, cơ hồ quên đi sự tồn tại của thế giới bên ngoài, quên đi cái lạnh cắt da của U Cốc, quên đi cả sự mệt mỏi đang gặm nhấm thân thể gầy gò.

Trong tâm trí hắn, những lời ám chỉ của Mạc Linh hòa quyện với những hình ảnh kinh hoàng đã khắc sâu vào ký ức từ Băng Cung Di Tích. Hắn thấy lại những thi thể Chân Đạo Tu Sĩ bị phong ấn trong băng, khuôn mặt họ vẫn còn nguyên vẹn vẻ đau đớn, tuyệt vọng và cả sự bất khuất. Hắn "nghe" thấy tiếng pháp khí Chân Đạo bị phá hủy, tiếng kinh thư bị đốt cháy thành tro băng, tiếng gào thét của những linh hồn không cam lòng siêu thoát. Mùi máu tanh, mùi tro tàn, mùi băng giá lạnh lẽo xộc thẳng vào khứu giác, dù chỉ là trong tưởng tượng, cũng khiến hắn rùng mình. Kinh Thư Vô Tự khẽ phát ra một ánh sáng mờ nhạt, mơ hồ, phản chiếu lên khuôn mặt Lâm Nhất, khiến hắn trông càng thêm bí ẩn và u trầm.

"Kẻ bị lãng quên trong Băng Cung này..." Lời thì thầm của Mạc Linh vang vọng trong tâm trí hắn. Là ai? Là một cá nhân? Hay là cả một chân lý, một lịch sử đã bị cố tình chôn vùi? Lâm Nhất cố gắng xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc. 'Đại Tiên Chiến' không chỉ là một cuộc chiến tranh giành quyền lực đơn thuần. Nó là một cuộc thanh trừng có chủ đích, một sự hủy diệt có hệ thống. Hắc Ám Cung không chỉ muốn đánh bại Chân Đạo, mà còn muốn xóa sổ mọi dấu vết của nó, thao túng lịch sử, viết lại chân lý để thiết lập một 'tiên đạo giả tạo' phục vụ cho mục đích đen tối của chúng.

Những gì hắn thấy trong Băng Cung không chỉ là di tích của một cuộc chiến, mà là một nghĩa địa khổng lồ của những linh hồn bị oan khuất. Những Chân Đạo Tu Sĩ, những con người kiên định với đức tin và con đường chân chính của mình, đã bị tàn sát không thương tiếc. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ tột cùng, nỗi oán hận không thể nguôi ngoai từ những linh hồn bị phong ấn trong băng giá vĩnh cửu. Chúng không thể siêu thoát, bị mắc kẹt giữa ranh giới của sự sống và cái chết, bị nỗi bất công gặm nhấm, và biến thành những thực thể đầy thù hận.

Lâm Nhất rùng mình. "Linh hồn đầy thù hận..." Hắn đã từng nghe nói về những oán linh, những tà ma bị chấp niệm ràng buộc, không thể luân hồi. Nhưng đây không phải là những linh hồn đơn lẻ. Đây là hàng ngàn, hàng vạn linh hồn của Chân Đạo Tu Sĩ, bị tàn sát một cách dã man, bị chôn vùi cùng với chân lý của họ. Nỗi oán hận của họ không chỉ là nỗi oán hận cá nhân, mà là nỗi oán hận của cả một hệ thống, một kỷ nguyên. Chúng không thể tan biến, mà chỉ chờ đợi một thời khắc để bùng nổ, để đòi lại công bằng, hoặc để hủy diệt tất cả những gì đã gây ra nỗi đau cho chúng.

Hắn nhớ lại sự lạnh lẽo của Băng Cung, không chỉ là cái lạnh vật lý, mà là cái lạnh thấu xương của sự tàn bạo, của sự vô cảm. Những kẻ đã gây ra tội ác này, Hắc Ám Cung, chúng không chỉ giết chết thể xác, mà còn giết chết cả niềm tin, cả hy vọng. Chúng đã biến những con người kiên cường thành những linh hồn đầy thù hận, bị nguyền rủa phải tồn tại trong nỗi đau vĩnh cửu. Và Mạc Linh, nàng ta là ai trong bức tranh phức tạp này? Một kẻ phục vụ Hắc Ám Cung? Hay một kẻ bị ám ảnh bởi chính những "linh hồn bị lãng quên" đó? Nàng ta xuất hiện từ bóng tối, mang theo những lời ám chỉ khó hiểu, nhưng lại không tấn công. Có lẽ, nàng ta cũng là một nạn nhân, một con cờ trong ván cờ lớn hơn mà Hắc Ám Cung đang bày ra.

Lâm Nhất cảm nhận được một luồng khí tức âm u, mạnh mẽ nhưng cũng đầy đau khổ, vẫn còn vương vấn trong Băng Cung, và cả trong lời nói của Mạc Linh. Đó không chỉ là khí tức của một cá nhân, mà là sự tích tụ của hàng ngàn năm oán hận, một nguồn năng lượng tiêu cực khổng lồ. Nó như một con dao hai lưỡi, có thể là chìa khóa để giải mã chân tướng, nhưng cũng có thể là ngọn nguồn của một tai họa mới. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng cũng có những thế lực tà ác ẩn mình, lợi dụng lòng người để đạt được mục đích. Và những linh hồn đầy thù hận này, chúng chính là hiện thân cho sự tàn khốc của một âm mưu đã kéo dài hàng ngàn năm.

Sương mù bên ngoài hang động bắt đầu tan dần, những tia sáng đầu tiên của rạng đông le lói xuyên qua kẽ lá, mang theo chút hy vọng mong manh. Lâm Nhất từ từ mở mắt, ánh nhìn của hắn đã thay đổi. Không còn vẻ trầm tư mơ hồ, thay vào đó là sự thấu hiểu sâu sắc, một nỗi buồn khó tả, nhưng cũng ẩn chứa một ngọn lửa kiên định, một quyết tâm không lay chuyển. Hắn đứng dậy, tấm đạo bào vải thô cũ kỹ khẽ bay trong làn gió lạnh. Khuôn mặt thư sinh của hắn giờ đây như khắc thêm vài nét phong trần, từng trải.

“Đại Tiên Chiến… không phải là một cuộc chiến công bằng,” Lâm Nhất chậm rãi nói, giọng hắn trầm hơn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của hang động, mỗi lời nói đều mang theo sức nặng của lịch sử và chân lý. “Nó là một cuộc thanh trừng có chủ đích, một âm mưu đã được sắp đặt từ rất lâu bởi Hắc Ám Cung.” Hắn nhìn ba người đồng hành, ánh mắt đầy sự thấu cảm, như muốn truyền tải hết những gì hắn vừa chiêm nghiệm.

Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Huyết Kiếm Khách lắng nghe trong im lặng. Khuôn mặt của Uyển Nhi lộ rõ sự kinh ngạc và đau xót, nàng siết chặt lấy Mạt Nhi như muốn tìm kiếm một điểm tựa. Mạt Nhi thì mở to đôi mắt long lanh, vẻ sợ hãi và hoang mang hiện rõ, nàng không thể nào tin nổi vào những điều mình đang nghe. Huyết Kiếm Khách vẫn nghiêm nghị, nhưng khóe mắt y khẽ giật, biểu lộ sự phẫn nộ ẩn giấu đang dâng trào trong lòng.

“Hắc Ám Cung không chỉ muốn hủy diệt Chân Đạo, mà còn muốn xóa sổ mọi dấu vết của nó, để viết lại lịch sử theo ý chúng,” Lâm Nhất tiếp tục, giọng hắn mang theo một chút bi tráng. “Chúng đã dựng lên một ‘tiên đạo giả tạo’, một hệ thống tu luyện méo mó, để thao túng niềm tin, thao túng cả một thế giới, để mọi người tin rằng chúng là những vị ‘thần’ tối cao, trong khi chân lý thực sự đã bị chôn vùi cùng với những Chân Đạo Tu Sĩ.”

Hắn khẽ thở dài, nhìn ra ngoài cửa hang, nơi sương mù đang tan dần, như nhìn thấu hàng ngàn năm lịch sử đã bị che lấp. “Và những kẻ bị lãng quên… không chỉ là những gì chúng ta thấy trong Băng Cung. Đó là những linh hồn của Chân Đạo Tu Sĩ, bị tàn sát một cách dã man, bị phong ấn trong băng giá vĩnh cửu. Chúng không thể siêu thoát, bị nỗi bất công và oán hận ràng buộc, biến thành những ‘linh hồn đầy thù hận’.”

Lời của Lâm Nhất khiến cả nhóm rùng mình. “Linh hồn đầy thù hận…” Tô Mạt Nhi líu lo, giọng run rẩy. Nàng đã từng nghe những câu chuyện về quỷ hồn, oán linh, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được sự tồn tại của một tập thể linh hồn khổng lồ, bị nỗi oán hận cổ xưa chi phối.

“Chúng không thể yên nghỉ,” Lâm Nhất nói tiếp, ánh mắt hắn lại hướng về phía Kinh Thư Vô Tự trong tay, như thể đang cảm nhận được sự rung động của những linh hồn đó. “Nỗi thù hận của chúng đã tích tụ qua hàng ngàn năm, trở thành một sức mạnh đáng sợ. Mạc Linh… có lẽ cũng là một trong những kẻ bị ảnh hưởng bởi nỗi oán hận đó, hoặc nàng ta biết về sự tồn tại của chúng và muốn cảnh báo chúng ta.” Hắn dừng lại, cho mọi người thời gian để tiêu hóa những thông tin kinh hoàng này.

“Nếu vậy, Thiên Đạo Môn… những kẻ mà chúng ta tưởng là thủ phạm chính của cuộc thanh trừng Chân Đạo…” Mộ Dung Uyển Nhi thì thầm, giọng nàng lạc đi vì quá đỗi kinh ngạc. “Họ cũng chỉ là… con cờ bị lợi dụng sao? Hoặc tự nguyện làm theo mà không biết chân tướng?”

Lâm Nhất gật đầu, ánh mắt hắn chất chứa một nỗi buồn sâu sắc. “Có thể. Hắc Ám Cung đã quá tinh vi. Chúng không chỉ thao túng lịch sử, mà còn thao túng cả những kẻ tưởng chừng là chính đạo, biến họ thành công cụ cho mục đích của mình. Đây không chỉ là một cuộc chiến về sức mạnh, mà là một cuộc chiến về niềm tin, về chân lý. Và những linh hồn đầy thù hận đó… chúng sẽ là một mối nguy hiểm lớn, hoặc một yếu tố bất ngờ trong cuộc chiến sắp tới.”

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo cuối cùng cũng lên tiếng, giọng y trầm thấp, khàn khàn như tiếng kim loại va chạm. “Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó. Nếu chân lý đã bị bóp méo, vậy thì kiếm này… sẽ dùng để tìm lại chân lý.” Ánh mắt y đầy kiên quyết, như một chiến binh đã sẵn sàng cho trận chiến cuối cùng, dù đối thủ có là ai, có là gì đi nữa.

Lâm Nhất nhìn ra ngoài cửa hang, nơi sương mù đã tan gần hết, để lộ ra cảnh vật hoang sơ của U Cốc. Ánh sáng ban mai yếu ớt chiếu rọi, mang theo một chút hơi ấm, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong tâm hồn họ. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và giờ đây, chân tâm của họ đã được soi sáng bởi một phần của chân tướng, một sự thật tàn khốc và bi ai. Con đường Vô Tiên, con đường truy tầm chân lý, giờ đây càng trở nên gian nan và đầy thử thách hơn bao giờ hết. Họ không chỉ phải đối mặt với Hắc Ám Cung, mà còn phải đối mặt với những linh hồn đầy thù hận, những nạn nhân bị lãng quên của một âm mưu cổ xưa, những kẻ có thể sẽ trở thành một thế lực đáng sợ hơn cả những gì họ từng tưởng tượng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ