Cái lạnh của đêm U Cốc như thấm sâu vào xương tủy, nhưng không thể lạnh bằng nỗi lòng đang cuộn trào trong tâm trí Lâm Nhất. Hắn ngồi tựa vào vách đá ẩm ướt trong hang động, Kinh Thư Vô Tự lẳng lặng đặt trên đùi. Những lời Mạc Linh đã nói, những mảnh ghép rời rạc về một quá khứ bị chôn vùi, cùng với cảm nhận về những “linh hồn đầy thù hận” mà hắn vừa chiêm nghiệm qua Kinh Thư Vô Tự, tất cả xoáy sâu vào tâm can hắn, khiến hắn không sao yên lòng. Mùi ẩm mốc và rêu phong trong hang hòa quyện với mùi đất mục, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của sự hoang tàn, u tịch. Bên ngoài, tiếng gió rít nhẹ qua những vách đá dốc, đôi khi mang theo tiếng côn trùng kêu vo ve, càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch đến đáng sợ.
“Những lời của Mạc Linh, những linh hồn oán hận… tất cả đều chỉ về một điểm,” Lâm Nhất khẽ thì thầm, không phải với ai khác, mà là với chính mình, với những suy tư đang vần vũ. “Có điều gì đó sâu xa hơn đang bị che giấu trong Băng Cung, một chân tướng mà chúng ta vẫn chưa chạm tới.” Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng khí lạnh lẽo vẫn còn vương vấn trong cơ thể mình từ chuyến đi trước, một luồng khí không chỉ đến từ băng giá, mà còn từ sự bi phẫn, từ nỗi uất hận đã ngưng tụ qua hàng ngàn năm. Hắn thấy rõ ràng một sợi dây vô hình đang kéo hắn trở lại nơi đó, một sự thôi thúc mạnh mẽ không thể cưỡng lại. Hắn cảm giác, dường như Băng Cung còn cất giấu một bí mật cuối cùng, một chiếc chìa khóa để giải mã toàn bộ âm mưu của Hắc Ám Cung, thứ mà Mạc Linh đã cố gắng ám chỉ, nhưng lại không thể nói rõ.
Mộ Dung Uyển Nhi, ngồi đối diện hắn, nhìn thấy vẻ mặt trầm tư của y, nàng khẽ thở dài. Nàng hiểu Lâm Nhất, hiểu được sự kiên định và khát khao truy tìm chân lý của y. Nhưng nàng cũng lo lắng. Băng Cung Di Tích, nơi mà ngay cả ánh sáng ban ngày cũng khó lòng xuyên thấu, nơi ẩn chứa những bí mật kinh hoàng và hiểm nguy khôn lường, đã để lại một ấn tượng quá sâu sắc trong tâm trí nàng. “Huynh thực sự muốn quay lại sao?” Giọng nàng trầm thấp, mang theo chút lo lắng. “Nơi đó quá nguy hiểm, và chúng ta vừa thoát ra chưa lâu. E rằng Hắc Ám Cung đã biết chúng ta đã chạm đến một vài bí mật của chúng.” Nàng siết chặt tay Tô Mạt Nhi đang tựa đầu vào vai mình, như muốn tự trấn an bản thân trước những lo âu đang dâng lên.
Tô Mạt Nhi, vẫn còn run rẩy vì những câu chuyện về “linh hồn đầy thù hận” mà Lâm Nhất vừa kể, ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh nhìn hắn đầy vẻ sợ hãi. “Lâm Nhất ca, huynh phải cẩn thận đó. Em thấy lạnh xương sống khi nghĩ đến nơi đó. Lỡ đâu Hắc Ám Cung đã đặt thêm bẫy thì sao?” Nàng líu lo, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ pha lẫn chút run rẩy, cho thấy nỗi sợ hãi đang ám ảnh nàng. Nàng không sợ hiểm nguy, nhưng nàng sợ Lâm Nhất gặp chuyện.
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, vẫn trầm ngâm lau chùi thanh kiếm cổ màu huyết của mình, ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng người trong nhóm, cuối cùng dừng lại trên Lâm Nhất. “Nếu đó là nơi Hắc Ám Cung đặt bẫy, việc quay lại chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới.” Giọng y khàn khàn, từng chữ như được nặn ra từ sắt thép, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp của hang động. “Nhưng nếu có manh mối, có chân lý cần được tìm thấy… ta sẽ đi cùng.” Ánh mắt y đầy kiên quyết, không chút do dự. “Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó. Nếu chân lý đã bị bóp méo, vậy thì kiếm này… sẽ dùng để tìm lại chân lý.” Lời nói của y mang theo một sự bi tráng, một lời thề sắt đá, như thể y đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi cuộc chiến sắp tới, dù hiểm nguy đến mấy.
Lâm Nhất nhìn từng người, ánh mắt hắn lướt qua sự lo lắng của Uyển Nhi, nỗi sợ hãi của Mạt Nhi, và sự kiên định của Trần Hạo. Hắn hiểu. Hắn biết rằng quyết định của mình sẽ đẩy họ vào hiểm cảnh. Nhưng cảm giác thôi thúc trong lòng hắn quá lớn, quá mãnh liệt, khiến hắn không thể ngó lơ. Hắn cần phải đi, cần phải biết. Chân lý, dù có tàn khốc đến đâu, cũng cần được phơi bày.
“Không sao đâu, Uyển Nhi, Mạt Nhi,” Lâm Nhất trấn an, giọng hắn ôn hòa nhưng ẩn chứa một sự quả quyết. “Ta sẽ không hành động liều lĩnh. Ta chỉ muốn xác nhận một vài điều mà Kinh Thư Vô Tự đã ám chỉ. Có lẽ, Băng Cung không chỉ là nơi chứa đựng ký ức, mà còn là một phần của ‘công trình’ mà Hắc Ám Cung đã lợi dụng.” Hắn đứng dậy, khoác lại tấm đạo bào đã sờn cũ, nhưng vẫn chỉnh tề. Cái lạnh của đêm khuya U Cốc dường như không ảnh hưởng đến hắn. “Hơn nữa, nếu Hắc Ám Cung thực sự đã đặt bẫy, thì việc chúng ta lẩn tránh cũng chỉ là trì hoãn. Chi bằng đối mặt, tìm hiểu rõ bản chất của chúng.”
Huyết Kiếm Khách đứng dậy theo, thanh kiếm huyết quang vẫn đeo bên hông, như một phần không thể tách rời của y. “Chúng ta sẽ đi cùng. Nếu có bẫy, chúng ta sẽ cùng nhau phá giải.”
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi nhìn nhau. Dù lòng còn lo lắng, nhưng sự kiên định của Lâm Nhất và Huyết Kiếm Khách đã truyền cho họ một phần dũng khí. “Vậy… vậy thì chúng ta sẽ cẩn thận hết mức có thể,” Uyển Nhi nói, đôi mắt nàng vẫn ánh lên vẻ ưu tư. “Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Nhưng những vết thương do thù hận gây ra… e rằng khó lòng lành lặn.” Nàng biết rằng chuyến đi này không chỉ là đối mặt với hiểm nguy bên ngoài, mà còn là đối mặt với những nỗi đau, những bi kịch đã ăn sâu vào lịch sử.
Tô Mạt Nhi bám chặt lấy tay áo Mộ Dung Uyển Nhi, nàng vẫn còn run rẩy, nhưng đôi mắt đã bớt đi phần nào sự hoảng sợ, thay vào đó là một tia kiên cường. “Lâm Nhất ca đi đâu, Mạt Nhi cũng đi đó! Nhưng huynh phải hứa là sẽ bảo vệ Mạt Nhi đó nha!” Giọng nàng líu lo, cố gắng giữ vẻ hoạt bát thường ngày, dù trong lòng vẫn còn nơm nớp.
Lâm Nhất mỉm cười nhẹ, ánh mắt hắn thoáng qua vẻ dịu dàng. “Được. Ta hứa.” Hắn nhìn ra ngoài cửa hang, nơi sương mù vẫn bao phủ, nhưng đã có vài tia sáng yếu ớt của trăng rằm xuyên qua. Con đường Vô Tiên, con đường truy tìm chân lý, chưa bao giờ là dễ dàng. Đêm đã khuya, và một chương mới của hành trình gian nan này sắp sửa bắt đầu. Cả nhóm, mang theo những nỗi lo âu, những quyết tâm và những câu hỏi chưa lời giải, lặng lẽ rời khỏi hang động, hòa mình vào màn đêm tĩnh mịch của U Cốc, hướng về phía Băng Cung Di Tích lạnh lẽo, nơi chân tướng và hiểm nguy đang chờ đợi. Bước chân của họ nhẹ nhàng, nhưng mỗi bước đi đều nặng trĩu những suy tư về quá khứ, hiện tại và tương lai của tiên đạo.
***
Đêm đã về khuya, không gian trong Băng Cung Di Tích càng trở nên u tịch và lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Gió rít qua những khe băng, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng than khóc của hàng vạn linh hồn bị giam cầm. Từng bước chân của Lâm Nhất và đồng đội vang vọng trong không gian trống trải, dội lại từ những vách băng trong suốt, tạo thành một bản giao hưởng rợn người của sự cô độc và nguy hiểm. Mùi băng lạnh lẽo, tinh khiết nhưng buốt giá, hòa quyện với một mùi hương khó tả của kim loại han gỉ và một chút gì đó mục nát, như thể thời gian đã đứng yên ở đây từ rất lâu, để lại những dấu vết của sự tàn phá và quên lãng. Ánh sáng từ chiếc đèn lồng nhỏ của Mộ Dung Uyển Nhi chỉ đủ soi rọi một vùng nhỏ, khiến những khối băng khổng lồ chạm khắc tinh xảo, đã bị vỡ vụn, hiện lên như những bóng ma khổng lồ đang rình rập. Các cột băng đổ nát, những mảng tường băng trong suốt phản chiếu ánh sáng yếu ớt, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy bi thương.
“Nơi này… vẫn lạnh lẽo như vậy,” Tô Mạt Nhi khẽ rùng mình, bám chặt lấy Mộ Dung Uyển Nhi. Giọng nàng líu lo thường ngày giờ chỉ còn là một tiếng thì thầm, nhỏ bé trong không gian rộng lớn. Nàng cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo khác, không chỉ là cái lạnh của băng giá mà còn là một thứ khí tức nặng nề, u ám, như có hàng ngàn con mắt vô hình đang dõi theo họ.
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo đi trước, thanh kiếm huyết quang đã được rút ra khỏi vỏ, ánh lên một tia sáng đỏ nhạt trong bóng tối. Ánh mắt y sắc bén, liên tục quét ngang dọc, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Y cảm nhận được sự bất thường, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể cả không gian này đang nín thở chờ đợi điều gì đó. “Cẩn thận,” y khẽ nhắc nhở, giọng nói trầm thấp hòa vào tiếng gió rít. “Cái lạnh này không chỉ đến từ băng tuyết.”
Lâm Nhất, đi ở giữa, đôi mắt hắn vẫn mang vẻ trầm tư, nhưng sâu thẳm bên trong lại ẩn chứa một tia quyết đoán. Hắn không nói nhiều, chỉ lặng lẽ cảm nhận những rung động trong không khí, những lời thì thầm vô hình mà chỉ riêng hắn mới nghe thấy. Hắn dẫn đường, đi thẳng đến khu vực mà hắn cảm nhận được sự bất thường nhất trong lần trước – một đại sảnh băng giá rộng lớn, nơi những phù văn cổ xưa mờ ảo khắc trên tường và sàn nhà, như những vết sẹo của thời gian. Nơi đây, Lâm Nhất cảm thấy một luồng năng lượng hỗn loạn, vừa là sự oán hận tột cùng, vừa là một sức mạnh bị bóp méo, bị lợi dụng.
Khi đến giữa đại sảnh, Lâm Nhất dừng lại. Hắn hít một hơi thật sâu, cái lạnh thấu xương tràn vào phổi, nhưng tâm trí hắn lại trở nên tỉnh táo lạ thường. Hắn ngồi xuống trên nền băng lạnh lẽo, đặt Kinh Thư Vô Tự lên băng, cuốn sách cổ không chữ lập tức phát ra một vầng sáng dịu nhẹ, như một ánh nến lung linh trong đêm tối. Hắn nhắm mắt lại, dồn toàn bộ tinh thần lực vào Kinh Thư Vô Tự, cố gắng kết nối với những ký ức, những cảm xúc bị phong ấn trong không gian này.
Ngay lập tức, những mảnh ghép thông tin bắt đầu hiện rõ trong tâm trí hắn, không phải qua lời nói hay hình ảnh cụ thể, mà qua những cảm xúc, những mảnh vụn ký ức và những dòng năng lượng cổ xưa. Hắn thấy một trận chiến tàn khốc, một “Đại Tiên Chiến” không giống như những gì lịch sử đã ghi chép. Hàng vạn Chân Đạo Tu Sĩ, với khí tức thanh khiết, với những pháp môn cao thâm, đã bị vây hãm, bị phản bội. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự phẫn nộ tột cùng của họ khi nhận ra mình bị chính những kẻ mà họ tin tưởng phản bội. Thiên Đạo Môn, tưởng chừng là chính đạo, lại trở thành một công cụ, một vỏ bọc hoàn hảo cho âm mưu của Hắc Ám Cung.
“Đây rồi… Đây là nơi… Sự phẫn nộ, sự tuyệt vọng, và cả một ý chí kiên cường bị bóp méo,” Lâm Nhất thì thầm, giọng hắn khàn đặc, như đang nói chuyện với những linh hồn đã khuất. Hắn cảm nhận được một luồng oán khí khổng lồ, không ngừng gào thét, không ngừng vùng vẫy. Nhưng không chỉ là oán khí. Hắn còn cảm nhận được một cấu trúc phức tạp, một “công trình” khổng lồ được xây dựng trên nền tảng của sự tàn phá, trên xương máu và linh hồn của Chân Đạo Tu Sĩ. Hắc Ám Cung không chỉ giết họ, mà còn lợi dụng chính những năng lượng, những oán khí của họ để tạo ra một thứ gì đó kinh khủng hơn.
Tiếng vọng cổ xưa bắt đầu rõ ràng hơn trong tâm trí Lâm Nhất, không phải là âm thanh vật lý, mà là những thông điệp trực tiếp từ Kinh Thư Vô Tự, từ những ký ức mà nó đang giải mã. “Chân Đạo… sụp đổ… âm mưu… Thiên Đạo Môn… chỉ là… vỏ bọc…” Những từ ngữ rời rạc, nhưng lại mang một sức nặng kinh hoàng, từng chữ như mũi kim đâm thẳng vào tâm hồn hắn. Hắn thấy rõ ràng hơn về cách Hắc Ám Cung đã thao túng lịch sử, lợi dụng sự sụp đổ của Chân Đạo để dựng lên một “tiên đạo giả tạo”, một hệ thống tu luyện méo mó, nhằm kiểm soát và điều khiển toàn bộ thế giới tu chân. Băng Cung này, không chỉ là một di tích, mà còn là một phần của “công trình” đó, một nơi mà oán khí của Chân Đạo Tu Sĩ bị thu thập, bị chuyển hóa, trở thành nguồn năng lượng cho một mục đích đen tối nào đó. Hắn sắp sửa nắm bắt được một bí mật trọng yếu, một mảnh ghép cuối cùng để hoàn chỉnh bức tranh về “Đại Tiên Chiến” và vai trò thực sự của Hắc Ám Cung.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng gần đó, dõi theo Lâm Nhất. Họ không thể nghe thấy những gì Lâm Nhất đang cảm nhận, nhưng họ cảm nhận được không khí xung quanh đang thay đổi. Cái lạnh càng lúc càng buốt giá, không chỉ là cái lạnh vật lý mà còn là một thứ lạnh lẽo thấu tâm can, như có hàng ngàn con mắt vô hình đang nhìn chằm chằm vào họ. Những phù văn trên tường băng bắt đầu mờ ảo hơn, rồi lại sáng lên một cách kỳ dị, chớp tắt như hơi thở của một sinh vật khổng lồ đang ngủ say. Tô Mạt Nhi run rẩy, nàng ôm chặt lấy Uyển Nhi, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào những phù văn đang biến đổi. “Uyển Nhi tỷ… Em thấy… em thấy chúng đang nhấp nháy…”
Huyết Kiếm Khách vẫn đứng cảnh giới, kiếm trong tay nắm chặt. Y cũng cảm nhận được sự thay đổi, nhưng y tập trung hơn vào những chuyển động có thể xảy ra. Ánh mắt y chợt dừng lại ở một góc khuất trong đại sảnh, nơi bóng tối dường như sâu hơn, đặc quánh hơn bình thường. Một cảm giác nguy hiểm tột độ đang dâng lên trong lòng y, một cảm giác mà y đã quá quen thuộc trên chiến trường sinh tử. Y biết, thời khắc này, sự yên tĩnh đã chấm dứt.
Lâm Nhất vẫn nhắm mắt, toàn bộ tâm trí hắn chìm đắm trong dòng chảy thông tin cổ xưa. Hắn đã gần chạm tới rồi, chỉ một chút nữa thôi, hắn sẽ hiểu được toàn bộ âm mưu, toàn bộ cấu trúc của “tiên đạo giả tạo” này. Hắn cảm thấy mình như một sợi dây đang căng ra hết mức, chỉ cần một lực nhỏ nữa là sẽ đứt, hoặc sẽ bật tung ra một sự thật kinh hoàng. Hắn cảm nhận được một nguồn năng lượng khổng lồ, được tạo ra từ nỗi oán hận và sự hy sinh của Chân Đạo, đang bị khóa chặt và sử dụng. Một “công trình bí mật” không phải là một tòa nhà, mà là một cơ chế, một cỗ máy khổng lồ được vận hành bằng những linh hồn đã mất, để duy trì sự thống trị của Hắc Ám Cung và lớp vỏ bọc Thiên Đạo Môn.
***
Ngay khoảnh khắc Lâm Nhất cảm nhận được bí mật cốt lõi, khi bức màn che phủ hàng ngàn năm sắp sửa được vén lên hoàn toàn trong tâm trí hắn, một tiếng nứt vỡ kinh hoàng vang lên, xé toạc sự tĩnh mịch của Băng Cung Di Tích. Âm thanh ấy không chỉ là tiếng băng vỡ, mà như tiếng xương cốt của một sinh vật khổng lồ đang rên rỉ, thấu tận tâm can. Các phù văn băng giá khắc trên tường, sàn nhà, và cả những cột băng xung quanh đại sảnh đột ngột bừng sáng, không còn là những tia nhấp nháy yếu ớt nữa, mà là một luồng sáng xanh lam chói lọi, biến toàn bộ không gian thành một trận pháp khổng lồ, bao trùm lấy bốn người họ. Cái lạnh buốt giá đột ngột tăng lên gấp bội, không khí đặc quánh lại, mang theo một thứ hơi thở của sự chết chóc và oán hận.
Từ bốn phía của đại sảnh, những bóng hình đen tối xuất hiện như những ảo ảnh, nhưng lại mang theo khí tức tàn độc và ma khí lạnh lẽo đến rợn người. Đó là những Hắc Y Nhân của Hắc Ám Cung, mỗi kẻ đều được bao phủ trong lớp áo choàng đen, che khuất hoàn toàn thân phận, chỉ lộ ra đôi mắt lạnh lùng như những đốm lửa ma trơi trong bóng tối. Chúng không nói một lời, mà lập tức vung tay, những luồng pháp thuật băng giá kinh hoàng bắn ra, kèm theo những đòn tấn công vật lý sắc bén như lưỡi dao. Cạm bẫy đã được kích hoạt, và nhóm Lâm Nhất đã hoàn toàn rơi vào vòng vây.
“Kẻ phá rối! Ngươi sẽ vĩnh viễn hóa thành băng giá cùng với những kẻ phản bội kia!” Một Hắc Y Nhân đứng đầu, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ độc địa, vang vọng khắp đại sảnh, như tiếng vọng của chính nỗi oán hận cổ xưa.
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo không chút do dự. Ngay khi tiếng nứt vỡ vang lên, y đã rút kiếm, thanh huyết kiếm trong tay y vung lên, tạo thành một vòng tròn kiếm khí đỏ rực, chém tan những đòn tấn công băng giá đầu tiên. “Cẩn thận! Chúng có số lượng đông! Lâm Nhất, ngươi cố gắng tìm cách phá giải trận pháp!” Y hét lớn, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực. Y lao vào đám Hắc Y Nhân, thanh kiếm huyết quang như một con mãng xà khát máu, chém giết không ngừng nghỉ. Mỗi nhát kiếm của y đều mang theo ý chí kiên quyết, không chỉ để đoạt mạng kẻ thù, mà còn để bảo vệ những người y đang cùng chiến đấu.
Mộ Dung Uyển Nhi lập tức kích hoạt pháp khí phòng ngự, tạo ra một màn chắn ánh sáng xanh nhạt bao quanh ba người. Nàng nhanh chóng tung ra những lá bùa chú, vừa để hóa giải các đòn tấn công băng giá, vừa để chống đỡ luồng ma khí nồng nặc đang tràn vào. “Sát khí quá mạnh! Khí tức này… không chỉ là ma khí thông thường!” Nàng thốt lên, đôi mày thanh tú nhíu lại. Nàng cảm nhận được một luồng oán khí cổ xưa, bị Hắc Ám Cung lợi dụng, đang hòa lẫn vào ma khí, tạo nên một áp lực tinh thần khủng khiếp, có thể khiến người ta mất đi lý trí. Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc chiến sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến về tinh thần.
Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn mở to vì sợ hãi, nàng né tránh những đòn tấn công vụt qua người, linh hoạt di chuyển như một chú chim nhỏ giữa bão tố. Nàng líu lo gọi Lâm Nhất, giọng nói run rẩy nhưng vẫn cố gắng cảnh báo. “Lâm Nhất ca! Cẩn thận phía sau!” Nàng nhìn thấy một Hắc Y Nhân đang lén lút tiếp cận Lâm Nhất từ phía sau, chuẩn bị tung ra một đòn chí mạng. Nàng muốn lao tới, nhưng lại bị kẹt giữa những đòn phép thuật băng giá dày đặc.
Lâm Nhất, dù bị bao vây bởi nguy hiểm, vẫn nhắm chặt mắt, tập trung toàn bộ tâm trí vào Kinh Thư Vô Tự. Hắn không thể dừng lại. Hắn đã quá gần với chân tướng, những mảnh ghép cuối cùng đang hiện lên rõ ràng trong đầu hắn. Những tiếng gào thét của Hắc Y Nhân, tiếng kiếm khí va chạm, tiếng pháp thuật nổ tung, tiếng băng tuyết nứt vỡ, tất cả dường như trở nên xa vời, mờ nhạt. Hắn đang ở trong một thế giới khác, một dòng chảy ký ức cổ xưa đang cuồn cuộn đổ vào tâm trí hắn.
Hắn cảm nhận được bản chất của cạm bẫy này – không chỉ là một trận pháp thông thường, mà là một sự kết hợp tàn độc giữa ma khí của Hắc Ám Cung và oán khí của những Chân Đạo Tu Sĩ đã ngã xuống. Hắc Ám Cung đã lợi dụng nỗi đau khổ, sự phẫn nộ của những linh hồn bị phong ấn trong băng giá này, biến chúng thành một nguồn năng lượng cho trận pháp, khiến nó trở nên mạnh mẽ và đáng sợ hơn gấp bội. Những ảo ảnh băng giá hiện ra, mang theo khuôn mặt méo mó của những Chân Đạo Tu Sĩ đã chết, chúng gào thét, tấn công nhóm Lâm Nhất, không phải vì muốn hại, mà vì bị thao túng, bị nỗi oán hận che mờ lý trí.
Ngay lúc Hắc Y Nhân phía sau Lâm Nhất chuẩn bị ra tay, một luồng kiếm khí đỏ rực xẹt qua, cắt đứt cánh tay của kẻ địch. Huyết Kiếm Khách, bằng một phản xạ nhanh nhạy, đã kịp thời ngăn chặn đòn tấn công. Tuy nhiên, y cũng bị một đòn phép thuật băng giá đánh trúng vai, khiến y lảo đảo. Mộ Dung Uyển Nhi dồn sức chống đỡ, nhưng trận pháp dường như càng lúc càng mạnh hơn, những luồng năng lượng băng giá khổng lồ bắt đầu hội tụ, chuẩn bị tung ra một đòn chí mạng.
“Chân Đạo… bị lợi dụng… công trình… là… Thiên Đạo Môn!”
Một tia sáng chói lọi bùng lên trong tâm trí Lâm Nhất. Hắn đã hiểu. Cái “công trình bí mật” mà Mạc Linh ám chỉ, cái “tiên đạo giả tạo” mà Kinh Thư Vô Tự đã hé lộ, không gì khác chính là Thiên Đạo Môn, tổ chức mà bấy lâu nay người đời vẫn coi là chính đạo. Hắc Ám Cung đã không chỉ tiêu diệt Chân Đạo, mà còn lợi dụng chính di sản của Chân Đạo, chính nỗi oán hận của những người đã khuất, để tạo ra một hệ thống mới, một Thiên Đạo Môn giả tạo, một lớp vỏ bọc hoàn hảo để che giấu tội ác của chúng. Băng Cung Di Tích này, chính là một trong những trung tâm, nơi oán khí được thu thập và chuyển hóa, để nuôi dưỡng cái gọi là “tiên đạo” của Thiên Đạo Môn. Những linh hồn thù hận, không phải là những kẻ thù ngẫu nhiên, mà là những công cụ bị Hắc Ám Cung lợi dụng để duy trì sự dối trá.
Mắt Lâm Nhất đột ngột mở bừng, ánh sáng từ Kinh Thư Vô Tự trong tay hắn cũng rực rỡ hơn bao giờ hết, như muốn xé tan màn đêm và sự dối trá. Hắn đã nắm bắt được chân tướng. Nhưng cũng chính lúc đó, luồng năng lượng băng giá khổng lồ từ trận pháp đã hoàn toàn hội tụ, tạo thành một cột sáng xanh rợn người, lao thẳng về phía hắn và đồng đội, mang theo sức mạnh hủy diệt của hàng ngàn linh hồn oán hận.
U Cốc đã trở thành một chiến trường, Băng Cung đã trở thành một cái bẫy chết chóc. Lâm Nhất, dù đã giải mã được bí mật, nhưng giờ đây, hắn và những người bạn của mình đang đứng trước bờ vực của sự sống và cái chết, bị bao vây bởi bóng tối và oán hận, giữa tiếng gió rít gào và tiếng băng tuyết nứt vỡ, giữa mùi âm khí nồng nặc và cái lạnh thấu xương của một quá khứ bi ai.