Vô tiên chi đạo
Chương 325

Băng Cung Mật Điện: Bi Ca Kẻ Sĩ

3560 từ
Mục tiêu: Giải quyết tình thế nguy hiểm của Lâm Nhất và nhóm khi đối mặt với cạm bẫy băng giá của Hắc Ám Cung.,Lâm Nhất phát huy khả năng đặc biệt và sự thấu hiểu Chân Đạo để tìm lối thoát hiểm và tiến sâu hơn vào Băng Cung Di Tích.,Khám phá một khu vực bí mật, bị phong tỏa sâu trong Băng Cung, nơi chứa đựng những ghi chép cổ xưa.,Hé lộ thông tin ban đầu về một nhân vật bị Hắc Ám Cung hủy hoại, liên kết trực tiếp đến 'Đại Tiên Chiến' và sự suy tàn của Chân Đạo.,Làm sâu sắc hơn sự hiểu biết của Lâm Nhất về âm mưu của Hắc Ám Cung và bản chất của 'tiên đạo' giả tạo, củng cố quyết tâm của hắn.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Hắc Y Nhân
Mood: Tense, mysterious, revelatory, somber, determined
Kết chương: [object Object]

Luồng năng lượng băng giá khổng lồ, mang theo sức mạnh hủy diệt của hàng ngàn linh hồn oán hận, gầm thét lao thẳng về phía Lâm Nhất, xé toạc không gian bằng một ánh sáng xanh rợn người. Tiếng gió rít gào như muôn ngàn oan hồn thét lên, hòa cùng tiếng băng tuyết nứt vỡ rùng rợn, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc mà không một kẻ phàm trần nào có thể chịu đựng. Mùi âm khí nồng nặc và cái lạnh thấu xương của một quá khứ bi ai dường như muốn đóng băng cả linh hồn, bóp nghẹt mọi hơi thở, mọi hy vọng.

Lâm Nhất đứng đó, bất động giữa tâm bão, đôi mắt vừa mở bừng nay lại nhắm nghiền. Hắn không hề né tránh, cũng không hề giơ tay chống đỡ như bản năng sinh tồn thường thúc giục. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, mọi tạp niệm, mọi hoảng sợ đều tan biến, chỉ còn lại sự tập trung cao độ đến cực điểm, một sự tĩnh lặng lạ thường đến khó tin. Kinh Thư Vô Tự lơ lửng trước ngực hắn, tỏa ra một vầng sáng mờ nhạt nhưng kiên định, như một trái tim đang đập nhịp cùng hơi thở của Chân Đạo. Những phù văn cổ xưa mà hắn vừa giải mã, những chân tướng vừa được phơi bày, giờ đây không chỉ là kiến thức mà đã hòa nhập vào huyết mạch, vào ý niệm của hắn, trở thành một phần của bản thân.

"Không phải là giết chóc, mà là thu hoạch linh hồn... Một cạm bẫy của 'tiên đạo' giả tạo!" Tiếng vọng trong tâm trí Lâm Nhất trầm đục, mang theo nỗi phẫn nộ sâu sắc. Hắn hiểu rằng, luồng năng lượng này không đơn thuần là sức mạnh phép thuật, mà là sự ngưng tụ của oán khí, của sự phẫn uất bị kìm nén hàng vạn năm, bị Hắc Ám Cung lợi dụng để tạo ra một chu kỳ lặp lại của nỗi đau. Đối phó trực diện chỉ là phí sức. Cần phải tìm ra mạch nguồn, tìm ra điểm yếu trong dòng chảy của sự thao túng. Hắn không chống đỡ trực diện mà dùng ý niệm Chân Đạo hóa giải, tìm kiếm điểm yếu trong dòng chảy năng lượng. Ý niệm của hắn, trong khoảnh khắc ấy, không còn bị giới hạn bởi thân xác phàm tục, mà như một dòng nước vô hình len lỏi vào từng kẽ hở của trận pháp, chạm vào từng sợi tơ liên kết những linh hồn oán hận với ma khí. Hắn cảm nhận được sự giằng xé bên trong những linh hồn ấy, một khao khát được giải thoát khỏi xiềng xích của thù hận, nhưng lại bị sợi dây ma khí trói buộc.

Bên cạnh hắn, Mộ Dung Uyển Nhi nghiến răng ken két, toàn thân nàng run rẩy vì lạnh và sự vắt kiệt linh lực. Nàng đã dồn hết sức bình sinh, dựng lên một lớp kết giới mỏng manh bằng linh khí, nhưng lớp kết giới ấy đang nứt vỡ từng mảnh dưới áp lực khủng khiếp của cột sáng băng giá. Mái tóc nàng xõa tung, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt trong veo nay tràn đầy vẻ kiên cường nhưng cũng ẩn chứa sự tuyệt vọng. Nàng biết, nếu cứ tiếp tục, kết giới này sẽ không trụ được quá vài hơi thở nữa, và khi đó, cái chết sẽ đến với tất cả. Nàng khẽ quay đầu, nhìn Lâm Nhất, trong ánh mắt có sự lo lắng tột độ, nhưng cũng có một niềm tin mù quáng rằng hắn sẽ tìm ra lối thoát.

Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn mở to vì sợ hãi, nàng đã ôm chặt lấy Lâm Nhất từ phía sau, thân thể nhỏ bé run lẩy bẩy như một chú chim non giữa bão tuyết. Nàng đã cố gắng lao tới cảnh báo hắn trước đòn đánh lén của Hắc Y Nhân, nhưng giờ đây, nàng chỉ còn biết bấu víu vào hắn, cảm nhận từng đợt lạnh thấu xương đang xuyên qua lớp áo vải thô, thấm vào da thịt. Nàng líu lo gọi tên Lâm Nhất, giọng nói run rẩy nhưng vẫn cố gắng thốt lên, như một lời cầu nguyện, một lời động viên yếu ớt: "Lâm Nhất ca... huynh... huynh phải tìm ra cách!" Nàng sợ hãi, nhưng sự hiện diện của Lâm Nhất, dù đang trong tình thế hiểm nghèo, lại mang đến cho nàng một cảm giác an toàn kỳ lạ.

Huyết Kiếm Khách, Trần Hạo, đã bị một đòn phép thuật băng giá đánh trúng vai, vết thương đang rỉ máu, phủ một lớp băng mỏng. Y nghiến chặt hàm, thanh kiếm huyết cổ trong tay vẫn vung lên đầy quyết liệt, chém tan những mảnh băng vụn và linh hồn oán hận đang hóa thành ảo ảnh tấn công. Tuy nhiên, mỗi nhát chém đều khiến vết thương thêm đau nhói, và y cảm nhận được linh lực trong người đang cạn kiệt nhanh chóng. Y cảnh giác cao độ, đôi mắt lạnh lùng quét qua xung quanh, tìm kiếm bất kỳ động tĩnh nào của Hắc Y Nhân còn sót lại, dù biết rõ trong tình thế này, chúng chỉ là những con tốt thí. Y nhìn Lâm Nhất, hắn vẫn đứng đó, nhắm mắt. Một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng y, nhưng y vẫn tin vào bản năng của tiểu đạo sĩ này.

Trong khoảnh khắc dường như vô tận ấy, Lâm Nhất cảm nhận được một khe hở nhỏ, một dòng chảy yếu ớt trong khối năng lượng khổng lồ đang lao tới. Đó không phải là một điểm yếu vật lý, mà là một sự mất cân bằng về ý niệm, một sự dao động trong nỗi oán hận. Hắn mở bừng đôi mắt, ánh sáng từ Kinh Thư Vô Tự trong tay hắn rực rỡ hơn bao giờ hết, như một ngọn hải đăng xé tan màn đêm, chiếu rọi vào đúng khe hở ấy. Hắn không nói một lời, chỉ đưa tay lên, dùng ngón tay vẽ một phù văn đơn giản trong không trung, đó là một phù văn cổ xưa của Chân Đạo, mang ý nghĩa của sự "phân tách" và "dẫn lối".

Phù văn vừa hình thành, Kinh Thư Vô Tự bỗng chấn động kịch liệt, một luồng sáng trắng tinh khiết bùng lên, không phải là ánh sáng hung hãn của phép thuật, mà là ánh sáng của sự thanh tẩy, của chân lý. Nó không đối chọi với cột sáng xanh rợn người, mà như một mũi khoan vô hình, nhẹ nhàng xuyên thẳng vào trung tâm của cột sáng, tạo ra một đường hầm tạm thời, một lối đi giữa sự hủy diệt.

"Phá!" Lâm Nhất khẽ thốt lên, giọng nói trầm ổn, dứt khoát, vang vọng giữa tiếng gầm thét của bão tố. Hắn không cần nói nhiều, Huyết Kiếm Khách đã hiểu ý. Y rống lên một tiếng, vận dụng chút linh lực cuối cùng, thanh kiếm huyết cổ trong tay vung lên, chém một nhát kiếm ngang trời, nhắm thẳng vào lối đi vừa được Lâm Nhất mở ra. Kiếm khí đỏ rực như một con rồng lửa, xuyên qua đường hầm ánh sáng trắng, xé toạc màn băng giá. Cùng lúc đó, Lâm Nhất đẩy Tô Mạt Nhi về phía Mộ Dung Uyển Nhi, rồi dùng sức đẩy cả ba người về phía trước, theo sau nhát kiếm của Huyết Kiếm Khách.

Cả nhóm bị đẩy bật ra khỏi tâm bão, rơi vào một đường hầm hẹp và tối tăm vừa được mở ra. Ngay lập tức, đường hầm ánh sáng trắng và khe hở đóng lại, cột sáng băng giá khổng lồ đâm sầm vào vách đá phía sau, tạo nên một tiếng nổ long trời lở đất, khiến toàn bộ Băng Cung rung chuyển dữ dội. Bụi băng bay mù mịt, những tảng băng lớn đổ sập, chôn vùi nơi nhóm Lâm Nhất vừa đứng, nếu chậm một chút, bọn họ chắc chắn đã bị nghiền nát.

Tiếng nổ dần tắt, chỉ còn lại tiếng gió rít nhẹ và tiếng băng tuyết nứt vỡ từ xa vọng lại, như tiếng thở dài của những linh hồn bị giam cầm. Nhóm Lâm Nhất nằm rạp trên nền băng lạnh buốt của đường hầm, thở dốc. Cái lạnh vẫn còn đó, nhưng không còn là cái lạnh chết chóc của trận pháp, mà là cái lạnh quen thuộc của Băng Cung. Mùi âm khí nồng nặc cũng đã tan bớt, thay vào đó là mùi băng lạnh thuần khiết.

Mộ Dung Uyển Nhi run rẩy ngồi dậy, ôm lấy Tô Mạt Nhi vẫn còn đang hoảng sợ. Nàng nhìn Lâm Nhất, đôi mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và nhẹ nhõm. "Lâm Nhất... huynh thật sự..." Nàng không biết phải nói gì. Dường như không có hiểm nguy nào có thể đánh gục được hắn.

Tô Mạt Nhi khẽ ho khan vài tiếng, nàng bò lại gần Lâm Nhất, đôi mắt to tròn vẫn còn ngấn nước. Nàng tựa đầu vào vai hắn, nhẹ nhàng hỏi: "Lâm Nhất ca! Huynh không sao chứ? Vừa rồi nguy hiểm quá... Mạt Nhi cứ tưởng..." Nàng chưa kịp nói hết câu, nhưng cái nắm chặt tay áo của nàng đã nói lên tất cả nỗi sợ hãi tột độ vừa trải qua.

Lâm Nhất khẽ xoa đầu nàng, giọng nói trầm ấm xua đi chút lạnh giá trong không khí: "Không sao. Chúng ta an toàn rồi." Hắn nhìn sâu vào khoảng không tối tăm phía trước, đôi mắt đen láy ẩn chứa sự trầm tư. "Chúng ta phải tìm một nơi an toàn hơn... và tìm câu trả lời." Hắn biết, thoát hiểm chỉ là bước đầu. Những gì hắn vừa khám phá về Thiên Đạo Môn và sự thao túng của Hắc Ám Cung quá lớn, quá kinh hoàng để có thể bỏ qua.

Huyết Kiếm Khách, Trần Hạo, đã đứng dậy, tay vẫn nắm chặt kiếm. Y quay lưng lại, ánh mắt lạnh lùng quét qua lối vào đường hầm vừa bị phong tỏa, rồi nhìn Lâm Nhất với ánh mắt đầy cảnh giác. "Ngươi chắc chắn con đường này không phải một cái bẫy khác chứ?" Giọng y trầm thấp, mang theo chút hoài nghi. Y đã quá quen với những cái bẫy chết người, những âm mưu chồng chất âm mưu.

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt hướng về phía trước, nơi những phù văn mờ ảo khắc trên tường băng. "Nơi này... có một thứ gì đó nguyên bản hơn. Hắc Ám Cung chỉ lợi dụng nó, chứ không phải tạo ra nó." Hắn chạm tay vào một phù văn trên tường băng, một phù văn cổ xưa, không phải là thứ phù chú ma khí mà Hắc Ám Cung sử dụng, mà là một ký tự của Chân Đạo, mang ý nghĩa của sự "gìn giữ" và "truyền thừa". Khi ngón tay hắn lướt qua, một luồng ánh sáng yếu ớt bùng lên, như một mạch máu bị tắc nghẽn nay được khơi thông. Ánh sáng xanh nhạt từ phù văn lan tỏa, dẫn lối cho một dòng năng lượng mờ ảo xuyên qua đường hầm, chiếu rọi lên một bức tường băng tự nhiên phía cuối.

"Đó là lối ra..." Lâm Nhất thì thầm. "Một lối đi đã bị che khuất." Huyết Kiếm Khách không nói nhiều, y tiến lên, thanh kiếm huyết cổ trong tay vung lên, chém một nhát dứt khoát. Bức tường băng mỏng manh vỡ tan, để lộ ra một không gian sâu thẳm hơn, nơi cái lạnh dường như càng thêm nồng nặc, nhưng lại mang theo một cảm giác trang nghiêm, yên bình đến lạ.

Nhóm Lâm Nhất bước qua lối đi hẹp, băng qua một hành lang quanh co, rồi dừng lại trước một không gian rộng lớn. Không còn sự hung hiểm, chỉ còn sự trang nghiêm và lạnh lẽo đến tận xương tủy. Đây là một mật điện hình tròn, được tạo thành từ những khối băng tinh khiết, phản chiếu ánh sáng xanh nhạt mờ ảo. Không khí ở đây dường như đóng băng, khiến mỗi hơi thở đều hóa thành sương khói. Mùi băng lạnh nồng nặc, xen lẫn một mùi hương cổ xưa khó tả, như mùi của thời gian đã ngưng đọng, của những tri thức đã bị lãng quên.

Dọc theo vách tường băng, những giá sách khổng lồ làm từ băng tinh khiết vươn cao, trên đó là vô số những cuốn sách đặc biệt. Chúng không phải là sách giấy thông thường, mà là những "Băng Phách Thư", những phiến băng trong suốt, khắc ghi những dòng chữ và hình vẽ cổ xưa, lấp lánh ánh sáng xanh nhạt, như những viên ngọc quý đang tỏa sáng trong bóng tối. Mỗi cuốn Băng Phách Thư đều chứa đựng một luồng linh khí cổ xưa, khiến không gian mật điện trở nên huyền ảo và đầy sức hút.

Ở trung tâm mật điện là một bệ đá băng lớn, trên đó đặt một phiến đá khổng lồ, cũng được khắc đầy những phù văn cổ xưa mà Lâm Nhất cảm thấy quen thuộc, giống như những gì hắn đã thấy trong Kinh Thư Vô Tự. Tiếng gió rít nhẹ từ đâu đó vọng lại, như những lời thì thầm của quá khứ. Toàn bộ không gian tĩnh mịch, chỉ có tiếng bước chân khẽ khàng của nhóm Lâm Nhất, và tiếng tim đập dồn dập của những người đang chứng kiến cảnh tượng kỳ vĩ này.

Mộ Dung Uyển Nhi bước vào, đôi mắt nàng mở to ngỡ ngàng, đôi môi khẽ hé. Nàng đưa tay lên che miệng, thán phục: "Đây là... thư viện sao? Thật kỳ diệu..." Nàng chưa từng thấy một nơi nào như vậy, nơi mà tri thức được bảo tồn trong những hình hài tinh khiết đến thế. Nàng cảm nhận được một luồng linh khí thanh khiết, khác hẳn với ma khí nồng nặc bên ngoài, đang bao trùm lấy mình, khiến tâm hồn nàng trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Tô Mạt Nhi nép sát vào Lâm Nhất, nàng rụt rè nhìn xung quanh, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ tò mò nhưng cũng xen lẫn chút sợ hãi. "Lạnh quá, huynh ơi... Nhưng sao lại có cảm giác yên bình đến lạ..." Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Nàng cảm thấy một sự đối lập kỳ lạ: cái lạnh thấu xương của băng giá, nhưng lại mang đến một cảm giác tĩnh tại, an lành, khác hẳn với sự lạnh lẽo của những linh hồn oán hận vừa rồi.

Lâm Nhất không nói gì, hắn chậm rãi tiến đến bệ đá trung tâm, đôi mắt hắn không rời khỏi phiến đá khắc phù văn. Hắn cảm thấy Kinh Thư Vô Tự trong tay mình đang rung động mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một sinh linh vừa tìm thấy cố hương, vừa tìm thấy một phần của chính mình. "Đây là nơi Chân Đạo được bảo tồn... một cách bí mật." Hắn khẽ thì thầm, giọng nói trầm lắng, mang theo chút xúc động. Hắn hiểu rằng, nơi này không phải là một thư viện đơn thuần, mà là một kho tàng tri thức, một di sản của Chân Đạo đã bị chôn vùi, bị phong ấn bởi thời gian và âm mưu của Hắc Ám Cung.

Hắn đặt Kinh Thư Vô Tự lên bệ đá trung tâm. Ngay lập tức, một luồng năng lượng cổ xưa trỗi dậy. Phù văn trên phiến đá và trên Kinh Thư Vô Tự cùng phát sáng, ánh sáng trắng tinh khiết từ Kinh Thư Vô Tự hòa quyện với ánh sáng xanh lam từ phiến đá, tạo thành một vầng hào quang rực rỡ, kết nối chúng lại với nhau. Những Băng Phách Thư trên các giá sách cũng phản ứng, từng cuốn một phát ra ánh sáng rực rỡ hơn, như những vì sao trên bầu trời đêm, chiếu rọi khắp mật điện. Cả không gian bỗng bừng sáng, những hình ảnh mờ ảo bắt đầu hiện lên trên những bức tường băng, như những thước phim quay chậm của một quá khứ xa xăm.

Lâm Nhất đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào một trong những cuốn Băng Phách Thư gần nhất. Ngay lập tức, một dòng thông tin khổng lồ ùa vào tâm trí hắn. Không chỉ là hình ảnh, mà còn là âm thanh, cảm xúc, những mảnh ký ức cổ xưa bắt đầu hiện lên rõ nét, như thể hắn đang sống lại những khoảnh khắc ấy. Hắn nghe thấy tiếng gió rít gào trên những đỉnh núi tuyết, tiếng những bài ca hùng tráng của những người tu sĩ Chân Đạo, tiếng cười nói vui vẻ, và cả tiếng khóc than, tiếng gào thét phẫn nộ trong những trận chiến thảm khốc. Hắn thấy những khuôn mặt, những ánh mắt, những con người đã từng sống, từng chiến đấu, từng hy vọng.

Hắn nhìn thấy một nhân vật, một kẻ sĩ trẻ tuổi, với đôi mắt sáng ngời và một lý tưởng cháy bỏng, đang đứng giữa những đồng môn, truyền dạy những chân lý của Chân Đạo. Kẻ sĩ ấy không mang vẻ ngoài hào nhoáng, nhưng toát lên một khí chất kiên định, một lòng tin sắt đá vào con đường mình đã chọn. Hắn thấy kẻ sĩ ấy dần dần bị cô lập, bị hiểu lầm, bị gán cho tội danh "tà đạo" bởi những thế lực đen tối đang trỗi dậy – chính là Hắc Ám Cung. Hắn thấy kẻ sĩ ấy bị truy sát, bị hủy hoại danh dự, bị tước đoạt mọi thứ, nhưng ánh mắt vẫn không hề nao núng, vẫn giữ vững một niềm tin mãnh liệt vào chân lý, cho đến giây phút cuối cùng, khi thân thể hắn hóa thành bụi trần, chỉ còn lại nỗi oán hận vô bờ bến.

Tất cả những hình ảnh ấy, những cảm xúc ấy, không chỉ là những dòng ký ức đơn thuần, mà còn là một bi ca về sự suy tàn của Chân Đạo, về sự tàn độc và xảo quyệt của Hắc Ám Cung. Chúng không chỉ tiêu diệt thể xác, mà còn bóp méo chân lý, bôi nhọ danh dự, và biến những kẻ anh hùng thành tội đồ trong lịch sử. Lâm Nhất cảm nhận được gánh nặng của sự thật đè nén lên vai, sự phẫn nộ trào dâng trong lòng, nhưng cũng xen lẫn một nỗi xót xa sâu sắc. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm, nhưng liệu có bao nhiêu người thực sự hiểu được cái giá phải trả để giữ vững chân tâm giữa vòng xoáy của dối trá và quyền lực?

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng sau Lâm Nhất, chứng kiến những ánh sáng kỳ diệu và những hình ảnh mờ ảo hiện lên. Dù không thể nhìn thấy rõ như Lâm Nhất, nhưng họ cũng cảm nhận được một luồng bi thương, một nỗi u uất cổ xưa đang lan tỏa trong không khí. Tô Mạt Nhi khẽ rùng mình, nàng bấu chặt tay vào Lâm Nhất, như muốn xua đi cái lạnh lẽo của nỗi đau mà nàng đang cảm nhận. Huyết Kiếm Khách đứng đó, đôi mắt lạnh lùng của y cũng không thể che giấu được sự rung động. Y cảm nhận được một luồng oán khí mạnh mẽ, tinh khiết hơn cả những linh hồn oán hận trong trận pháp vừa rồi, đó là oán khí của một kẻ sĩ chân chính bị oan khuất, bị hủy hoại.

Lâm Nhất vẫn đứng đó, chìm đắm trong dòng chảy của ký ức, đôi mắt hắn ánh lên một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn biết, bí mật về "nhân vật bị hủy hoại" này chỉ là khởi đầu. Hắc Ám Cung đã không chỉ đơn thuần là một thế lực tà ác, mà chúng còn là những kẻ thao túng lịch sử, những kẻ bóp méo chân lý, xây dựng cái gọi là "tiên đạo" trên nền tảng của dối trá và máu. Và Thiên Đạo Môn, cái gọi là chính đạo, có lẽ cũng chỉ là một quân cờ trong âm mưu vĩ đại ấy.

Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng chân tâm ấy, liệu có thể đứng vững giữa bão tố của sự dối trá và hận thù đã kéo dài hàng vạn năm này không? Lâm Nhất nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, như muốn thu nạp toàn bộ bi thương và chân lý vào trong tâm hồn mình. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều hiểm nguy, nhưng hắn không còn là một tiểu đạo sĩ cô độc của Huyền Nguyên Quan nữa. Hắn có đồng đội, và quan trọng hơn, hắn đã nắm giữ được một phần của chân lý.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ