Vô tiên chi đạo
Chương 326

Bi Kịch Phủ Tuyết: Dòng Huyết Hận Ngàn Năm

3278 từ
Mục tiêu: Tiếp tục khám phá sâu hơn những ghi chép cổ xưa trong Băng Phách Thư tại Băng Cung Mật Điện.,Hé lộ chi tiết bi kịch của gia tộc Lãm Nguyệt Chân Quân, bao gồm sự thảm sát tàn bạo bởi Hắc Ám Cung và nguyên nhân sâu xa của lòng thù hận.,Trực tiếp gieo mầm hoặc ám chỉ rõ ràng về nguồn gốc của Mạc Vô Tình, chuẩn bị cho sự xuất hiện của hắn ở Chương 328.,Làm sâu sắc thêm sự hiểu biết của Lâm Nhất và nhóm về mức độ tàn độc, thâm hiểm của Hắc Ám Cung và bản chất giả tạo của 'tiên đạo' hiện tại.,Tăng cường căng thẳng và động lực cho Lâm Nhất để truy tìm chân tướng và đối mặt với các thế lực tà ác.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo)
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, bi tráng, căng thẳng, bí ẩn, phẫn nộ.
Kết chương: [object Object]

Ánh sáng xanh lam từ phiến đá, tựa như hơi thở của một sinh mệnh cổ xưa, nhẹ nhàng tỏa ra, kết nối những phiến băng tinh lung linh lại với nhau. Cả mật điện bỗng bừng sáng lạ thường, những Băng Phách Thư trên giá sách cũng phản ứng, từng cuốn một phát ra ánh sáng rực rỡ hơn, như những vì sao xa xăm trên bầu trời đêm, chiếu rọi khắp không gian. Mùi băng lạnh buốt, hòa quyện cùng mùi không khí tinh khiết và thoáng đâu đó mùi kim loại han gỉ từ những vật phẩm cổ xưa, lan tỏa, khiến không gian vốn đã u tịch lại càng thêm huyền bí. Những hình ảnh mờ ảo bắt đầu hiện lên trên những bức tường băng, tựa như những thước phim quay chậm của một quá khứ xa xăm, đang từ từ được tua lại.

Lâm Nhất đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào một trong những cuốn Băng Phách Thư gần nhất. Đầu ngón tay hắn cảm nhận được sự nhẵn mịn, lạnh lẽo của mặt băng, nhưng ngay lập tức, một dòng thông tin khổng lồ ùa vào tâm trí hắn, không chỉ là hình ảnh, mà còn là âm thanh, là cảm xúc, những mảnh ký ức cổ xưa bắt đầu hiện lên rõ nét, như thể hắn đang sống lại những khoảnh khắc ấy. Hắn nghe thấy tiếng gió rít gào trên những đỉnh núi tuyết, tiếng những bài ca hùng tráng của những người tu sĩ Chân Đạo, tiếng cười nói vui vẻ, và cả tiếng khóc than, tiếng gào thét phẫn nộ trong những trận chiến thảm khốc. Hắn thấy những khuôn mặt, những ánh mắt, những con người đã từng sống, từng chiến đấu, từng hy vọng. Một bi ca hùng tráng, bi thương và đầy uất hận.

Hắn nhìn thấy một nhân vật, một kẻ sĩ trẻ tuổi, với đôi mắt sáng ngời và một lý tưởng cháy bỏng, đang đứng giữa những đồng môn, truyền dạy những chân lý của Chân Đạo. Kẻ sĩ ấy không mang vẻ ngoài hào nhoáng, nhưng toát lên một khí chất kiên định, một lòng tin sắt đá vào con đường mình đã chọn. Hắn thấy kẻ sĩ ấy dần dần bị cô lập, bị hiểu lầm, bị gán cho tội danh "tà đạo" bởi những thế lực đen tối đang trỗi dậy – chính là Hắc Ám Cung. Hắn thấy kẻ sĩ ấy bị truy sát, bị hủy hoại danh dự, bị tước đoạt mọi thứ, nhưng ánh mắt vẫn không hề nao núng, vẫn giữ vững một niềm tin mãnh liệt vào chân lý, cho đến giây phút cuối cùng, khi thân thể hắn hóa thành bụi trần, chỉ còn lại nỗi oán hận vô bờ bến.

Tất cả những hình ảnh ấy, những cảm xúc ấy, không chỉ là những dòng ký ức đơn thuần, mà còn là một bi ca về sự suy tàn của Chân Đạo, về sự tàn độc và xảo quyệt của Hắc Ám Cung. Chúng không chỉ tiêu diệt thể xác, mà còn bóp méo chân lý, bôi nhọ danh dự, và biến những kẻ anh hùng thành tội đồ trong lịch sử. Lâm Nhất cảm nhận được gánh nặng của sự thật đè nén lên vai, sự phẫn nộ trào dâng trong lòng, nhưng cũng xen lẫn một nỗi xót xa sâu sắc. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm, nhưng liệu có bao nhiêu người thực sự hiểu được cái giá phải trả để giữ vững chân tâm giữa vòng xoáy của dối trá và quyền lực?

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng sau Lâm Nhất, chứng kiến những ánh sáng kỳ diệu và những hình ảnh mờ ảo hiện lên. Dù không thể nhìn thấy rõ như Lâm Nhất, nhưng họ cũng cảm nhận được một luồng bi thương, một nỗi u uất cổ xưa đang lan tỏa trong không khí. Tô Mạt Nhi khẽ rùng mình, nàng bấu chặt tay vào Lâm Nhất, như muốn xua đi cái lạnh lẽo của nỗi đau mà nàng đang cảm nhận, gương mặt bầu bĩnh của nàng giờ đây trắng bệch vì kinh hoàng. Huyết Kiếm Khách đứng đó, đôi mắt lạnh lùng của y cũng không thể che giấu được sự rung động. Y cảm nhận được một luồng oán khí mạnh mẽ, tinh khiết hơn cả những linh hồn oán hận trong trận pháp vừa rồi, đó là oán khí của một kẻ sĩ chân chính bị oan khuất, bị hủy hoại, một sự phẫn nộ không thể tan biến theo thời gian.

Lâm Nhất vẫn đứng đó, chìm đắm trong dòng chảy của ký ức, đôi mắt hắn ánh lên một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn biết, bí mật về "nhân vật bị hủy hoại" này chỉ là khởi đầu. Hắc Ám Cung đã không chỉ đơn thuần là một thế lực tà ác, mà chúng còn là những kẻ thao túng lịch sử, những kẻ bóp méo chân lý, xây dựng cái gọi là "tiên đạo" trên nền tảng của dối trá và máu. Và Thiên Đạo Môn, cái gọi là chính đạo, có lẽ cũng chỉ là một quân cờ trong âm mưu vĩ đại ấy.

Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng chân tâm ấy, liệu có thể đứng vững giữa bão tố của sự dối trá và hận thù đã kéo dài hàng vạn năm này không? Lâm Nhất nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, như muốn thu nạp toàn bộ bi thương và chân lý vào trong tâm hồn mình. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều hiểm nguy, nhưng hắn không còn là một tiểu đạo sĩ cô độc của Huyền Nguyên Quan nữa. Hắn có đồng đội, và quan trọng hơn, hắn đã nắm giữ được một phần của chân lý. Hắn chậm rãi mở mắt, ánh nhìn sắc bén hơn bao giờ hết, như đã đưa ra một quyết định nào đó.

Trong Băng Cung Mật Điện sâu thẳm, nơi tiếng gió rít qua các khe băng như những lời than khóc vĩnh cửu, nhóm Lâm Nhất quây quần bên 'Băng Phách Thư'. Ánh sáng xanh lam mờ ảo từ băng tinh phản chiếu lên khuôn mặt gầy gò của Lâm Nhất, đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ trầm tư. Tô Mạt Nhi nép sát vào Mộ Dung Uyển Nhi, vẻ sợ hãi vẫn còn vương vấn trên gương mặt bầu bĩnh của nàng. Mộ Dung Uyển Nhi, với dung mạo thanh tú và đôi mắt trong veo, khẽ thở dài, bàn tay dịu dàng vỗ nhẹ lên vai Tô Mạt Nhi. Huyết Kiếm Khách, thân hình cao lớn, đôi mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm, vẫn duy trì sự cảnh giác, ánh mắt lướt qua những phù văn cổ trên tường, như đang tìm kiếm điều gì đó. Không khí trong mật điện vẫn lạnh lẽo thấu xương, nhưng sự hiện diện của những câu chuyện cổ xưa dường như làm nó trở nên nặng nề hơn, ngột ngạt hơn.

Lâm Nhất khẽ chạm tay vào bề mặt băng của cuốn sách, những luồng ký ức, hình ảnh tiếp tục hiện lên rõ ràng hơn trong tâm trí hắn. Hắn nhắm mắt lại, như đang tự mình trải qua bi kịch đó, giọng nói trầm lắng, chậm rãi vang lên, mang theo sự bi thương và chiêm nghiệm sâu sắc. "Lãm Nguyệt Chân Quân... không chỉ là một cá nhân. Y là một trụ cột của gia tộc Lãm Nguyệt, những người đã gìn giữ Chân Đạo từ thuở hồng hoang, truyền thừa những chân lý nguyên bản, những phương pháp tu luyện thuần khiết nhất. Họ không màng danh lợi, không truy cầu quyền lực, chỉ một lòng vì sự phát triển của Đạo."

Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh, giọng nói trong trẻo nhưng đầy rụt rè hỏi, "Hắc Ám Cung... sao có thể tàn độc đến vậy? Họ đã làm gì với gia tộc Lãm Nguyệt?" Nàng bấu chặt tay vào Mộ Dung Uyển Nhi, cảm giác lạnh lẽo từ câu chuyện dường như xuyên thấu qua lớp y phục.

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ thở dài, ánh mắt buồn bã. "Sự tham lam và sợ hãi... luôn là nguồn cơn của mọi bi kịch. Khi cái gọi là 'tiên đạo' hiện tại trỗi dậy, khi những kẻ muốn thao túng thiên hạ bắt đầu gieo rắc dối trá, những người giữ chân lý như gia tộc Lãm Nguyệt ắt sẽ trở thành cái gai trong mắt họ." Giọng nàng ôn hòa, nhưng ẩn chứa một sự chua xót sâu sắc đối với số phận con người, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng lòng người lại khó dò.

Lâm Nhất không trả lời ngay, hắn vẫn chìm sâu trong dòng ký ức. Hắn thấy cảnh Hắc Ám Cung bắt đầu gieo rắc những hạt giống ngờ vực, những lời vu khống độc địa. Gia tộc Lãm Nguyệt, vốn thanh cao, không tranh giành, lại bị buộc tội là "tà đạo", là những kẻ tu luyện ma công, âm mưu lật đổ trật tự. Những lời đồn đại như bão tuyết lan truyền khắp nơi, biến trắng thành đen, biến chân lý thành ngụy biện. Rồi sau đó là những cuộc vây quét, những trận thảm sát đẫm máu. Hắn thấy những người tu sĩ Lãm Nguyệt, dù sở hữu sức mạnh Chân Đạo phi phàm, nhưng vì lòng từ bi, không muốn tạo thêm nghiệp chướng, đã chọn cách ẩn mình, hoặc phản kháng yếu ớt, cuối cùng bị nhấn chìm trong biển máu và lửa.

"Họ không chỉ tiêu diệt thể xác," Lâm Nhất thì thầm, giọng nói trầm đục, "mà còn muốn hủy hoại cả linh hồn, cả danh dự của gia tộc Lãm Nguyệt. Họ muốn xóa sổ mọi dấu vết về Chân Đạo, biến nó thành một huyền thoại đáng sợ, để rồi tự mình viết nên một 'tiên đạo' mới, một 'tiên đạo' mà họ có thể kiểm soát và thao túng." Hắn nắm chặt nắm đấm, cảm giác phẫn nộ dâng trào. Những hình ảnh về những ngôi làng bị đốt cháy, những thi thể chất chồng, những tiếng kêu than tuyệt vọng hiện rõ trong tâm trí hắn, làm trái tim hắn như bị bóp nghẹt.

Huyết Kiếm Khách, y đã trải qua vô vàn cảnh đời, chứng kiến không ít sự tàn khốc, nhưng vẫn không khỏi rung động trước những gì Lâm Nhất đang cảm nhận. Y lạnh giọng nói, "Kẻ mạnh viết nên lịch sử. Nhưng chân tướng thì không bao giờ bị vùi lấp hoàn toàn. Chỉ là... nó cần một người dám đào bới, dám đối mặt." Ánh mắt y sắc như kiếm, ẩn chứa một sự lạnh lẽo đến tận xương tủy, nhưng cũng có một sự đồng cảm sâu sắc với những kẻ bị chà đạp bởi lịch sử.

Mộ Dung Uyển Nhi, đôi mắt trong veo giờ đây ướt đẫm. Nàng khẽ thút thít, "Ôi... tội nghiệp những sinh linh vô tội đã bị giết hại... chỉ vì họ giữ gìn chân lý..." Nàng đặt tay lên ngực, cảm nhận rõ sự đau đớn, nỗi uất hận mà những người đã khuất phải gánh chịu. Bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng bệnh tật lòng người, sự tàn độc đến tận cùng này, thật khó mà lý giải. Nàng biết, hồng trần này, dù có bao nhiêu điều tốt đẹp, thì vẫn luôn tồn tại những góc khuất tăm tối, nơi lòng người bị bóp méo bởi quyền lực và tham vọng.

Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, đôi mắt hắn ánh lên sự phẫn nộ và quyết tâm. Hắn nhìn xuống quyển sách, nơi những hình ảnh về sự sụp đổ của một gia tộc hiện lên rõ ràng, như thể máu và nước mắt của họ đang thấm đẫm từng trang băng. Hắn cảm nhận được sự thao túng lịch sử tàn độc, nỗi đau của một nền văn minh Chân Đạo bị chôn vùi, bị bóp méo thành một câu chuyện đáng sợ để phục vụ cho mục đích của kẻ mạnh. Tô Mạt Nhi ôm lấy mình, run rẩy không ngừng, cố gắng xua đi cảm giác lạnh lẽo và kinh hoàng. Nàng chưa từng chứng kiến sự tàn bạo đến vậy, sự tàn bạo không chỉ hủy diệt sự sống mà còn hủy diệt cả ký ức, cả danh dự. Huyết Kiếm Khách siết chặt chuôi kiếm cổ màu huyết, sẵn sàng cho bất kỳ mối đe dọa nào, dù là hữu hình hay vô hình, y biết rằng, những câu chuyện bi thương này, đôi khi còn đáng sợ hơn bất cứ kẻ thù nào.

Không gian mật điện dần chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió rít qua khe băng như tiếng than khóc của vạn linh, và tiếng băng tuyết nứt vỡ yếu ớt đâu đó. Thời gian trôi qua, từ đêm khuya tàn đến gần sáng, rồi bình minh dần hé rạng bên ngoài, dù ánh sáng chỉ có thể len lỏi một cách mờ nhạt vào sâu trong Băng Cung. Buốt giá vẫn bao trùm, nhưng câu chuyện được kể qua những Băng Phách Thư lại càng khiến lòng người lạnh giá hơn.

Đoạn cuối của Băng Phách Thư, tựa như một viên ngọc ẩn mình trong biển băng, dần hé lộ một bí mật động trời. Giữa biển máu và lửa của cuộc thảm sát Lãm Nguyệt gia tộc, một đứa trẻ sơ sinh, may mắn sống sót, đã được che giấu một cách thần kỳ. Đứa trẻ ấy không chỉ mang trong mình dòng máu tinh khiết của Lãm Nguyệt, mà còn được nuôi dưỡng trong bóng tối, thấm đẫm nỗi oán hận và bi thương của cả một gia tộc. Nó lớn lên, không phải bằng sữa mẹ, mà bằng những câu chuyện về sự phản bội, sự tàn độc của Hắc Ám Cung, và lời thề báo thù cháy bỏng, được truyền từ đời này sang đời khác, chờ đợi ngày quật khởi.

Lâm Nhất nhắm mắt lại, cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết sự cộng hưởng giữa Kinh Thư Vô Tự trong lòng hắn và những dòng huyết hận cổ xưa. Kinh Thư Vô Tự khẽ rung động, như một tấm gương phản chiếu những chân lý đau lòng, những bi kịch nhân gian. Chân Đạo, không chỉ là tu luyện, mà còn là thấu hiểu lịch sử, thấu hiểu nỗi đau của nhân loại, và tìm cách hàn gắn những vết thương đã hằn sâu. Hắn biết, dù không nói thẳng tên, nhưng mô tả này khớp đến kinh ngạc với những gì hắn đã biết về Mạc Vô Tình, kẻ thù không đội trời chung của Thiên Đạo Môn, kẻ mang trong mình một sức mạnh ma quỷ và một lòng hận thù không gì lay chuyển nổi.

"Một dòng máu... một lời thề... một mối hận ngàn năm không dứt," Lâm Nhất thì thầm, giọng nói khản đặc, như tự nói với chính mình, nhưng cũng là đang nói cho những đồng đội đang đứng bên cạnh. "Hắc Ám Cung đã gieo mầm cho chính kẻ thù đáng sợ nhất của chúng. Họ nghĩ rằng họ đã xóa sạch mọi thứ, nhưng họ lại vô tình tạo ra một ngọn lửa hận thù, âm ỉ cháy suốt hàng vạn năm, chờ ngày bùng lên thiêu rụi tất cả." Gánh nặng của số phận, của những lựa chọn mà Mạc Vô Tình phải đối mặt, đè nặng lên vai Lâm Nhất. Hắn hiểu rằng, Mạc Vô Tình không phải là kẻ ác thuần túy, mà là một sản phẩm của bi kịch, một nạn nhân của sự tàn độc.

Mộ Dung Uyển Nhi, đôi mắt vẫn còn ướt lệ, ngập ngừng hỏi, "Vậy... Mạc Vô Tình... là hậu duệ của gia tộc Lãm Nguyệt sao? Là kẻ mang trong mình mối thù sâu nặng đến vậy?" Nàng không khỏi rùng mình, hình dung về một đứa trẻ lớn lên trong bóng tối, chỉ được nuôi dưỡng bằng hận thù, thật là một số phận bi ai.

Huyết Kiếm Khách, đôi mắt đăm chiêu nhìn về phía xa xăm, nơi ánh sáng bình minh yếu ớt đang len lỏi vào. "Lòng thù hận mù quáng có thể biến một người thành quỷ. Nhưng đôi khi... nó cũng có thể là ngọn lửa thiêu đốt kẻ địch, một ngọn lửa chính đáng, được hun đúc từ những bất công tột cùng." Y siết chặt chuôi kiếm một lần nữa, như một lời nhắc nhở về bản chất của thế gian, nơi công lý đôi khi phải được đòi lại bằng máu và nước mắt.

Tô Mạt Nhi, vẫn còn run rẩy, khẽ nắm lấy tay áo Lâm Nhất. "Lâm Nhất ca... vậy chúng ta phải làm gì? Chúng ta... chúng ta sẽ phải đối mặt với Mạc Vô Tình sao? Hắn... hắn sẽ là một kẻ thù đáng sợ lắm đúng không?" Giọng nói nàng trong trẻo nhưng chứa đầy sự lo lắng, sợ hãi. Nàng sợ hãi cho Lâm Nhất, sợ hãi cho số phận của những người xung quanh hắn khi phải dấn thân vào những bí mật nguy hiểm này.

Lâm Nhất đặt nhẹ Băng Phách Thư xuống, ánh mắt xa xăm. Hắn cảm nhận được sự nặng nề của số phận, của những lựa chọn mà Mạc Vô Tình phải đối mặt. Kinh Thư Vô Tự trong lòng hắn rung động nhẹ, như đồng cảm với bi kịch cổ xưa, nhưng cũng như đang chỉ lối cho hắn một con đường. Hắn hít một hơi thật sâu, không khí lạnh lẽo buốt giá như thanh lọc tâm trí hắn. "Hắn... là một bi kịch. Một vết sẹo không thể xóa nhòa của thời đại. Nhưng chân tướng... phải được phơi bày. Những gì Hắc Ám Cung đã làm, những gì họ đã thao túng, không thể mãi bị che giấu trong bóng tối."

Cả nhóm im lặng, suy tư về những gì vừa được tiết lộ. Một chương mới, đầy thử thách và hiểm nguy, đã mở ra. Mức độ tàn độc và khả năng thao túng lịch sử của Hắc Ám Cung được nhấn mạnh, ám chỉ những âm mưu lớn hơn và những sự thật còn kinh hoàng hơn đang chờ đợi Lâm Nhất. Nỗi ám ảnh về sự 'tiêu diệt danh dự' và 'xóa sổ dấu vết' của Chân Đạo bởi Hắc Ám Cung có thể là chìa khóa để Lâm Nhất khôi phục lại Chân Đạo, không chỉ trên danh nghĩa mà còn trong tâm hồn của nhân loại.

Bình minh đã thực sự ló dạng bên ngoài, dẫu ánh sáng vẫn còn yếu ớt, nhưng đã đủ để xua đi phần nào bóng tối u ám của đêm tàn. Nó như một lời hứa hẹn về một ngày mới, nhưng cũng là một lời cảnh báo về những thử thách cam go đang chờ đợi. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm, và trên con đường ấy, Lâm Nhất biết rằng, hắn sẽ phải đối mặt với không chỉ những kẻ thù hùng mạnh, mà còn với những vết thương lòng sâu sắc của lịch sử, và cả những linh hồn bị mắc kẹt trong vòng xoáy của hận thù ngàn năm.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ