Vô tiên chi đạo
Chương 327

Dư Âm Băng Cung: Huyết Hận Giao Hưởng

3547 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất và nhóm rời khỏi Băng Cung Di Tích, mang theo những bí mật nặng nề và bi thương từ 'Băng Phách Thư'.,Lâm Nhất cảm nhận được sự trỗi dậy của một thế lực thù hận mới, được nuôi dưỡng từ bi kịch ngàn năm, ám chỉ trực tiếp đến Mạc Vô Tình.,Làm sâu sắc thêm sự thấu hiểu của Lâm Nhất về mức độ tàn độc của Hắc Ám Cung và bản chất giả tạo của 'tiên đạo' hiện tại.,Củng cố quyết tâm của Lâm Nhất trong việc tìm kiếm chân tướng và đối mặt với các thế lực tà ác, đồng thời chuẩn bị cho cuộc chạm trán định mệnh.,Kết nối trực tiếp mạch truyện đến sự xuất hiện của Mạc Vô Tình trong chương tiếp theo.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo)
Mood: Trầm tư, căng thẳng, kiên định, bi tráng.
Kết chương: [object Object]

Gánh nặng của số phận, của những lựa chọn mà Mạc Vô Tình phải đối mặt, đè nặng lên vai Lâm Nhất. Hắn hiểu rằng, Mạc Vô Tình không phải là kẻ ác thuần túy, mà là một sản phẩm của bi kịch, một nạn nhân của sự tàn độc.

Mộ Dung Uyển Nhi, đôi mắt vẫn còn ướt lệ, ngập ngừng hỏi, "Vậy... Mạc Vô Tình... là hậu duệ của gia tộc Lãm Nguyệt sao? Là kẻ mang trong mình mối thù sâu nặng đến vậy?" Nàng không khỏi rùng mình, hình dung về một đứa trẻ lớn lên trong bóng tối, chỉ được nuôi dưỡng bằng hận thù, thật là một số phận bi ai.

Huyết Kiếm Khách, đôi mắt đăm chiêu nhìn về phía xa xăm, nơi ánh sáng bình minh yếu ớt đang len lỏi vào. "Lòng thù hận mù quáng có thể biến một người thành quỷ. Nhưng đôi khi... nó cũng có thể là ngọn lửa thiêu đốt kẻ địch, một ngọn lửa chính đáng, được hun đúc từ những bất công tột cùng." Y siết chặt chuôi kiếm một lần nữa, như một lời nhắc nhở về bản chất của thế gian, nơi công lý đôi khi phải được đòi lại bằng máu và nước mắt.

Tô Mạt Nhi, vẫn còn run rẩy, khẽ nắm lấy tay áo Lâm Nhất. "Lâm Nhất ca... vậy chúng ta phải làm gì? Chúng ta... chúng ta sẽ phải đối mặt với Mạc Vô Tình sao? Hắn... hắn sẽ là một kẻ thù đáng sợ lắm đúng không?" Giọng nói nàng trong trẻo nhưng chứa đầy sự lo lắng, sợ hãi. Nàng sợ hãi cho Lâm Nhất, sợ hãi cho số phận của những người xung quanh hắn khi phải dấn thân vào những bí mật nguy hiểm này.

Lâm Nhất đặt nhẹ Băng Phách Thư xuống, ánh mắt xa xăm. Hắn cảm nhận được sự nặng nề của số phận, của những lựa chọn mà Mạc Vô Tình phải đối mặt. Kinh Thư Vô Tự trong lòng hắn rung động nhẹ, như đồng cảm với bi kịch cổ xưa, nhưng cũng như đang chỉ lối cho hắn một con đường. Hắn hít một hơi thật sâu, không khí lạnh lẽo buốt giá như thanh lọc tâm trí hắn. "Hắn... là một bi kịch. Một vết sẹo không thể xóa nhòa của thời đại. Nhưng chân tướng... phải được phơi bày. Những gì Hắc Ám Cung đã làm, những gì họ đã thao túng, không thể mãi bị che giấu trong bóng tối."

Cả nhóm im lặng, suy tư về những gì vừa được tiết lộ. Một chương mới, đầy thử thách và hiểm nguy, đã mở ra. Mức độ tàn độc và khả năng thao túng lịch sử của Hắc Ám Cung được nhấn mạnh, ám chỉ những âm mưu lớn hơn và những sự thật còn kinh hoàng hơn đang chờ đợi Lâm Nhất. Nỗi ám ảnh về sự 'tiêu diệt danh dự' và 'xóa sổ dấu vết' của Chân Đạo bởi Hắc Ám Cung có thể là chìa khóa để Lâm Nhất khôi phục lại Chân Đạo, không chỉ trên danh nghĩa mà còn trong tâm hồn của nhân loại.

Bình minh đã thực sự ló dạng bên ngoài, dẫu ánh sáng vẫn còn yếu ớt, nhưng đã đủ để xua đi phần nào bóng tối u ám của đêm tàn. Nó như một lời hứa hẹn về một ngày mới, nhưng cũng là một lời cảnh báo về những thử thách cam go đang chờ đợi. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm, và trên con đường ấy, Lâm Nhất biết rằng, hắn sẽ phải đối mặt với không chỉ những kẻ thù hùng mạnh, mà còn với những vết thương lòng sâu sắc của lịch sử, và cả những linh hồn bị mắc kẹt trong vòng xoáy của hận thù ngàn năm.

***

Trong mật điện cổ xưa của Băng Cung Di Tích, ánh sáng yếu ớt của bình minh len lỏi qua những kẽ băng, phản chiếu những sắc xanh lam huyền ảo trên từng khối băng khổng lồ, chạm khắc tinh xảo nhưng giờ đã bị vỡ vụn. Các cột băng đổ nát nằm chồng chất, tường băng trong suốt vẫn còn đó, như những tấm gương phản chiếu một quá khứ bi tráng. Không khí lạnh lẽo, u tịch, chỉ có tiếng gió rít qua các khe băng, tiếng băng tuyết nứt vỡ xa xăm và tiếng vọng trong không gian trống trải làm tăng thêm sự hùng vĩ và thần bí. Mùi băng lạnh, tinh khiết xen lẫn mùi kim loại han gỉ từ những vật phẩm cổ xưa, tạo nên một cảm giác vừa thanh sạch vừa mục ruỗng.

Lâm Nhất vẫn còn giữ Băng Phách Thư trên tay, khuôn mặt gầy gò của hắn trầm tư đến lạ. Đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn xoáy vào từng ký tự băng giá, như muốn thấu hiểu tận cùng nỗi đau ẩn chứa trong đó. Những gì hắn và đồng bạn vừa khám phá đã lật nhào mọi nhận thức về "tiên đạo" và lịch sử mà bấy lâu nay hắn vẫn biết. Hắn nhẹ nhàng đặt Băng Phách Thư xuống một chiếc bệ băng còn nguyên vẹn, ánh mắt quét qua từng người bạn đang lặng lẽ đứng cạnh. Hắn cảm nhận được sự nặng nề của chân tướng lịch sử, nỗi đau của những người đã ngã xuống và trách nhiệm phải vạch trần sự thật đè nặng lên đôi vai gầy.

"Hắc Ám Cung không chỉ là một thế lực tà ác, Mộ Dung cô nương, Tô Mạt Nhi, Trần Hạo," Lâm Nhất khẽ cất tiếng, giọng nói ôn hòa nhưng ẩn chứa sự kiên định lạ thường, "Chúng là những kẻ thao túng lịch sử, những kẻ đã bóp méo chân lý của tiên đạo, biến nó thành một công cụ để củng cố quyền lực và gieo rắc sợ hãi. Bi kịch của Lãm Nguyệt Chân Quân và gia tộc y không phải là cá biệt, mà là một phần trong âm mưu lớn hơn nhằm xóa sổ hoàn toàn dấu vết của Chân Đạo, để không ai còn có thể truy cầu con đường chân chính."

Hắn nhắm mắt lại một thoáng, hít thở thật sâu luồng khí lạnh buốt. "Kinh Thư Vô Tự trong ta đã cộng hưởng với những dòng ký ức này, với nỗi đau của Lãm Nguyệt Chân Quân. Chân Đạo không chỉ là tu luyện pháp thuật hay nâng cao cảnh giới, mà còn là thấu hiểu lịch sử, thấu hiểu nỗi đau của nhân loại. Nó là con đường để hàn gắn những vết thương đã hằn sâu, để khôi phục lại sự cân bằng đã mất. Và trên con đường đó, ta cảm nhận được không chỉ sự bi ai, mà còn là một ngọn lửa hận thù, âm ỉ cháy suốt hàng vạn năm, chờ ngày bùng lên."

Mộ Dung Uyển Nhi tiến lại gần Lâm Nhất, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn. Bàn tay nàng ấm áp như muốn truyền cho hắn sự ủng hộ và sẻ chia. "Ta hiểu được gánh nặng trong lòng huynh, Lâm Nhất. Số phận của Lãm Nguyệt Chân Quân và gia tộc y thật đáng thương. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Nhưng huynh không đơn độc. Chúng ta sẽ cùng huynh đối mặt với mọi thử thách." Nàng nhìn hắn bằng ánh mắt đầy lo lắng, nhưng cũng không kém phần kiên cường.

Tô Mạt Nhi siết chặt nắm đấm nhỏ bé, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên sự tức giận. Nàng vốn hoạt bát, nay lại có vẻ trầm tĩnh hơn thường lệ, nhưng sự phẫn nộ trước sự tàn độc của Hắc Ám Cung vẫn hiện rõ. "Thật là độc ác! Chúng dám làm những chuyện như vậy, dám hủy hoại một gia tộc chỉ vì muốn che giấu sự thật! Lâm Nhất ca, vậy bây giờ chúng ta phải làm gì? Chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo? Sẽ đối đầu với Hắc Ám Cung sao?" Giọng nói nàng vẫn trong trẻo nhưng có phần gấp gáp hơn, thể hiện rõ sự bồn chồn, nôn nóng.

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, vốn trầm tĩnh, giờ đây cũng không giữ được sự thờ ơ thường thấy. Y vuốt nhẹ chuôi kiếm cổ màu huyết, ánh mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm nhìn Lâm Nhất. "Kẻ thù ẩn mình càng sâu, mưu kế càng thâm độc. Việc biết được chân tướng chỉ là bước khởi đầu. Vấn đề là làm sao để đối phó. Hắc Ám Cung đã tồn tại ngàn vạn năm, đã thao túng cả lịch sử và tiên đạo. Để lật đổ chúng, không thể chỉ dựa vào sức mạnh đơn thuần. Chúng ta cần một kế hoạch, cần tìm ra những kẻ đồng chí hướng, những người còn giữ được lương tri và khao khát chân lý." Y dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên một tia sắc lạnh, "Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó. Nếu cần, ta sẽ không ngần ngại vung kiếm vì những gì ta tin là đúng."

Lâm Nhất gật đầu nhẹ, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. "Đúng vậy, Trần Hạo huynh. Chân lý không thể bị chôn vùi mãi mãi. Những gì Hắc Ám Cung đã làm, những gì họ đã thao túng, không thể mãi bị che giấu trong bóng tối. Nhưng con đường này, ta e rằng sẽ còn gian nan hơn bất kỳ điều gì chúng ta từng đối mặt. Chúng ta không chỉ đối đầu với sức mạnh vật chất, mà còn là sự tha hóa của tinh thần, là sự bóp méo của niềm tin." Hắn nhìn Băng Phách Thư, cảm nhận rõ ràng sự phức tạp của vận mệnh. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và Mạc Vô Tình, hắn chính là một phần của hồng trần gian nan ấy, một vết sẹo không thể xóa nhòa."

***

Ánh chiều tà bắt đầu len lỏi vào mật điện, nhuộm những khối băng trong màu cam đỏ u buồn, rồi dần chuyển sang sắc tím than huyền hoặc. Không khí càng lúc càng trở nên lạnh lẽo hơn, buốt giá đến tận xương tủy, nhưng lại không thể làm dịu đi ngọn lửa trong lòng Lâm Nhất. Hắn đứng giữa mật điện, nơi những dòng ký ức bi thương của Lãm Nguyệt Chân Quân và gia tộc y vẫn còn vương vấn. Các khối băng khổng lồ đã bị vỡ vụn, các cột băng đổ nát, nhưng vẫn còn đó những phù văn cổ đại mờ nhạt trên tường băng trong suốt, như những lời nguyền, những tiếng than oán vọng từ thời xa xưa. Mùi băng lạnh và không khí tinh khiết vẫn ngập tràn, đôi khi xen lẫn một mùi tanh nồng nhẹ từ các hồ băng ngầm, gợi nhắc đến sự sống và cái chết đan xen.

Lâm Nhất khẽ nhắm mắt lại, Kinh Thư Vô Tự lơ lửng trước ngực hắn, phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, dịu dàng, như một trái tim đang thổn thức. Hắn chắp tay, cúi đầu thật sâu, không phải bằng lời nói mà bằng cả tâm hồn, gửi gắm sự an ủi đến những linh hồn bị oan khuất, đặc biệt là Lãm Nguyệt Chân Quân và gia tộc y. Trong tâm trí hắn, những hình ảnh về một gia tộc Chân Đạo kiên định, bị hủy diệt tàn bạo, hiện lên rõ nét. Những khuôn mặt đau khổ, những tiếng kêu gào trong tuyệt vọng, tất cả dường như hòa vào dòng chảy của thời gian, rồi lại tụ lại nơi đây, thành một thứ âm khí bi thương, quẩn quanh không dứt.

"Những lời nguyền rủa, những nỗi đau này, ta sẽ không để chúng chìm vào quên lãng," Lâm Nhất thì thầm trong nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm thức hắn, "Chân lý sẽ được phơi bày, dù phải trải qua bao nhiêu gian nan. Tiên đạo tại tâm, và tâm ta sẽ không dung thứ cho sự tàn độc và dối trá. Ta không thể thay đổi quá khứ, nhưng ta có thể cố gắng bảo vệ tương lai, để những bi kịch như của Lãm Nguyệt Chân Quân không bao giờ lặp lại."

Một luồng linh khí cổ xưa, thuần khiết từ Kinh Thư Vô Tự lan tỏa ra, hòa cùng âm khí nơi đây, tạo nên một sự giao thoa kỳ lạ. Không phải là sự thanh tẩy hay đối kháng, mà là một sự thấu hiểu, một sự đồng cảm sâu sắc. Lâm Nhất cảm nhận một luồng năng lượng lạnh lẽo nhưng đầy bi thương từ lòng đất vọng lên, như tiếng thở dài của lịch sử, tiếng than khóc của vạn linh hồn bị giam cầm trong oán hận. Hắn đứng đó, như một cây cổ thụ vững chãi giữa dòng chảy vô tận của thời gian, hấp thụ những nỗi niềm của quá khứ, biến chúng thành sức mạnh và ý chí cho tương lai. Sự giao thoa này, một lần nữa, khiến hắn nhận ra rằng Chân Đạo không phải là sự xa lánh hồng trần, mà là sự dấn thân vào nó, thấu hiểu nó, và vượt qua nó.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng cạnh, lặng lẽ quan sát Lâm Nhất. Dù không thể cảm nhận được sâu sắc như hắn, nhưng các nàng vẫn cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ đang bao trùm mật điện, một sự tĩnh lặng đầy uy nghiêm. Mùi hương của băng lạnh và không khí tinh khiết càng trở nên đậm đặc hơn, như thể chính không gian cũng đang lắng nghe. Trần Hạo vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng đôi mắt y không rời Lâm Nhất, như một người hộ vệ trung thành, sẵn sàng đối phó với bất kỳ biến cố nào có thể xảy ra.

Sau một lúc lâu, Lâm Nhất từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn vẫn sâu thẳm, nhưng giờ đây ánh lên một tia sáng kiên định, không còn vẻ u buồn hay nặng trĩu. Hắn quay đầu nhìn về phía đồng đội, ra hiệu cho mọi người chuẩn bị rời đi. "Chúng ta không thể ở lại đây mãi," hắn nói, giọng nói khàn khàn nhưng rõ ràng, "Chân tướng đã hé lộ một phần, nhưng con đường phía trước vẫn còn dài và đầy chông gai. Chúng ta phải tìm kiếm thêm manh mối, phải đối mặt với những gì Hắc Ám Cung đang che giấu."

Họ bắt đầu thu dọn đồ đạc, kiểm tra lại trang bị. Tuy là những đạo sĩ, nhưng trên người họ vẫn mang theo những vật dụng cần thiết cho cuộc hành trình gian nan, từ túi thuốc, kim châm của Mộ Dung Uyển Nhi, đến những món ăn khô của Tô Mạt Nhi, và thanh kiếm cổ của Trần Hạo. Mỗi người đều mang trong mình một quyết tâm mới, một sự đồng lòng vô hình. Dù cái lạnh buốt giá của Băng Cung vẫn còn luồn lách qua từng lớp áo, nhưng trong tâm hồn họ, một ngọn lửa kiên cường đã được thắp lên, đủ để soi sáng con đường phía trước. Họ biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy hiểm nguy, nơi hồng trần gian nan và tiên đạo tại tâm sẽ là kim chỉ nam cho mọi bước đi.

***

Khi những vệt nắng hoàng hôn cuối cùng vụt tắt, nhường chỗ cho bóng đêm bao trùm Băng Tuyết Chi Nguyên, nhóm Lâm Nhất bước ra khỏi lối ra của Băng Cung Di Tích. Thế giới bên ngoài hiện ra bao la, khắc nghiệt và đầy đe dọa. Không còn những khối băng chạm khắc tinh xảo hay những tường băng trong suốt của mật điện, giờ đây chỉ có những ngọn núi băng khổng lồ sừng sững vươn lên trời xanh thẳm, những sông băng đóng băng vĩnh cửu trải dài đến vô tận, và những hang động băng bí ẩn ẩn mình trong lớp tuyết dày.

Gió rít gào như tiếng sói tru, mang theo những hạt tuyết lất phất chạm vào mặt, buốt giá đến tận xương tủy. Tiếng băng tuyết nứt vỡ từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã của tự nhiên. Dưới chân họ, mỗi bước chân trên lớp tuyết dày đều kêu răng rắc, âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch đáng sợ của nơi đây. Đôi khi, một tiếng gầm gừ trầm đục của linh thú băng nào đó vang lên từ sâu trong lòng đất, khiến không khí càng thêm căng thẳng. Mùi không khí lạnh lẽo, mùi tuyết và băng thuần khiết hòa quyện, đôi khi xen lẫn một mùi tanh nhẹ của hải sản từ các hồ băng ngầm, báo hiệu sự sống tiềm ẩn dưới lớp băng vĩnh cửu. Bầu không khí nơi đây vừa hùng vĩ, vừa hoang sơ, nhưng cũng vô cùng khắc nghiệt và nguy hiểm.

Lâm Nhất dẫn đầu, thân hình gầy gò của hắn vững chãi giữa cơn gió buốt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm quét một lượt khắp không gian bao la, như đang tìm kiếm một thứ gì đó. Mộ Dung Uyển Nhi đi cạnh hắn, nàng khoác chặt áo bào, đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ lo lắng trước sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Tô Mạt Nhi nép sát vào Lâm Nhất, khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh hơi tái đi vì lạnh, nàng khẽ rùng mình. Trần Hạo đi cuối cùng, đôi mắt lạnh lùng liên tục quan sát xung quanh, thanh kiếm huyết trên lưng như một lời cảnh báo thầm lặng.

Khi ánh hoàng hôn cuối cùng nhuộm đỏ nền trời băng giá phía tây, tạo nên một khung cảnh bi tráng đến nao lòng, Lâm Nhất đột nhiên khựng lại. Đôi mắt hắn nheo lại, đồng tử co rút. Một luồng khí tức lạnh lẽo đến thấu xương, nhưng không phải là cái lạnh của băng tuyết, mà là một thứ khí tức đầy oán hận, bạo ngược và cuồng nộ, ập đến từ phía chân trời, như một cơn bão sắp sửa đổ bộ. Nó mạnh mẽ đến mức khiến cả không gian như ngưng đọng, tuyết ngừng rơi, gió ngừng rít.

Mộ Dung Uyển Nhi là người đầu tiên nhận ra sự khác lạ, đôi mắt nàng nhìn về phía Lâm Nhất đầy lo lắng, "Có chuyện gì vậy, Lâm Nhất? Huynh... huynh cảm nhận được điều gì sao?" Giọng nói nàng run rẩy trong gió.

Tô Mạt Nhi bám chặt tay áo Lâm Nhất, "Lạnh quá... nhưng hình như không chỉ là cái lạnh của băng tuyết." Nàng ngước nhìn Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên sự sợ hãi. "Nó... nó khác thường lắm, Lâm Nhất ca."

Trần Hạo đã rút kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ thẳng về phía chân trời tây, ánh mắt sắc lạnh như băng. "Một luồng sát khí mạnh mẽ, không phải của yêu thú thông thường. Nó... là của con người, nhưng lại mang theo sức mạnh của một kẻ đã vượt qua giới hạn của nhân loại. Một thứ hận thù không thể kiểm soát."

Lâm Nhất không nói gì. Hắn giơ tay ra, như thể muốn nắm bắt thứ gì đó vô hình trong không khí. Sắc mặt hắn trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết, đôi môi mím chặt. Trong nội tâm hắn, một tiếng vọng trầm đục vang lên, như lời khẳng định không thể chối cãi: *Đây là... sự cộng hưởng của huyết hận ngàn năm... Mạc Vô Tình!*

Hắn quay đầu nhìn về phía chân trời phía tây, nơi luồng khí tức kia đang cuộn trào, như một đám mây đen khổng lồ nuốt chửng ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn. Hắn cảm nhận được một mối liên kết sâu sắc giữa nó và những gì hắn vừa đọc trong Băng Phách Thư, mối liên kết của bi kịch và thù hận, của một số phận bị đẩy đến tận cùng. Kinh Thư Vô Tự trong lòng hắn khẽ rung động, không còn là sự đồng cảm bi ai, mà là một lời cảnh báo, một lời thách thức. Hắn biết, cuộc chạm trán định mệnh đã được an bài, không thể tránh khỏi. Mạc Vô Tình, kẻ hậu duệ mang trong mình mối thù ngàn năm của gia tộc Lãm Nguyệt, đã xuất hiện. Và trên con đường này, hồng trần gian nan và tiên đạo tại tâm của Lâm Nhất sẽ phải đối mặt với thử thách lớn nhất từ trước đến nay, một thử thách không chỉ về sức mạnh, mà còn là về đạo lý và lòng người.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ