Luồng khí tức oán hận ấy không phải là một làn gió lạnh thoảng qua, mà tựa như một bức tường băng vô hình, vững chãi và bức bối, đột ngột dựng lên giữa không gian, cắt đứt hoàn toàn sự liên kết giữa nhóm Lâm Nhất với thế giới hoang dã xung quanh. Gió ngừng rít, tuyết ngừng rơi, ngay cả tiếng băng tuyết nứt vỡ từ xa cũng im bặt, chỉ còn lại một sự tĩnh lặng đến rợn người, nặng trĩu áp lực và bi thương. Ánh hoàng hôn đỏ rực, vốn đã dần lụi tàn, giờ đây bị nuốt chửng bởi một vầng hào quang đen tối vô hình, khiến cả vùng Băng Tuyết Chi Nguyên chìm vào một thứ bóng đêm u ám, mờ ảo như thể đang chứng kiến một kiếp nạn sắp sửa giáng xuống.
Từ phía chân trời phía tây, nơi luồng khí tức ấy cuộn trào, một bóng hình dần hiện rõ. Ban đầu chỉ là một chấm đen nhỏ nhoi giữa màn tuyết trắng xóa và ánh hoàng hôn héo úa, rồi dần phóng đại, kéo theo sau là những vệt sáng lấp lánh như bụi băng bị khuấy động. Hắn không đi, mà lướt đi, như một linh hồn thoát ly khỏi thể xác, nhẹ bẫng nhưng lại mang sức nặng của ngàn năm oán hận. Mỗi bước chân của y, dù chỉ lướt nhẹ trên mặt tuyết, vẫn khiến những tảng băng ngầm dưới lòng đất rung chuyển, tạo nên những vết nứt dài, sâu hoắm, như những đường chỉ tay định mệnh khắc vào mảnh đất hoang vu này.
Mạc Vô Tình hiện ra.
Thân hình hắn gầy guộc, cao lêu nghêu, bị che phủ bởi một bộ hắc bào đơn giản, cũ kỹ, nhưng lại toát ra một vẻ lạnh lẽo đến thấu xương, không dung thứ bất cứ sự sống nào. Khuôn mặt hốc hác, xương gò má nhô cao, đôi môi mỏng bạc nhược, như thể đã trải qua trăm ngàn năm đói khát và thống khổ. Thế nhưng, tất cả những vẻ tiều tụy ấy đều lu mờ trước đôi mắt. Đó là đôi mắt đỏ ngầu như máu, không còn chút ánh sáng hay sự sống nào của con người, chỉ còn lại sự căm thù cuồng nộ, một ngọn lửa địa ngục đang cháy âm ỉ, sẵn sàng thiêu rụi tất cả. Thanh đoản đao đen tuyền, dường như đã hòa làm một với hắc bào của hắn, được đeo chéo sau lưng, tỏa ra một luồng hàn khí lạnh lẽo, hệt như chính chủ nhân của nó. Hắn đứng đó, như một bức tượng đài của nỗi đau và sự báo thù, sừng sững giữa cơn gió lạnh như cắt, giữa sự im lặng đến tột cùng của Băng Tuyết Chi Nguyên.
Lâm Nhất nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu ấy, lòng hắn nặng trĩu. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa Kinh Thư Vô Tự trong lòng và bi kịch của kẻ đứng trước mặt. Đây không chỉ là một kẻ thù, đây là một nạn nhân, một linh hồn bị lòng thù hận ngàn năm nuốt chửng, một minh chứng sống động cho sự tàn độc của Hắc Ám Cung. Hắn hiểu nỗi đau ấy, bởi Kinh Thư Vô Tự đã cho hắn thấy những gì Lãm Nguyệt Chân Quân đã phải trải qua, những gì gia tộc chân chính ấy đã mất đi. Nhưng hắn cũng hiểu, sự thù hận mù quáng sẽ chỉ dẫn lối đến những bi kịch mới, không thể nào giải thoát.
Mạc Vô Tình chậm rãi nhấc chân, mỗi bước đi như gõ vào trái tim mọi người một nhát búa vô hình. Hắn dừng lại cách nhóm Lâm Nhất chừng vài trượng, ánh mắt đỏ như máu quét qua từng người, cuối cùng dừng lại ở Lâm Nhất. Giọng hắn khàn đặc, khô khốc, như thể hàng ngàn năm chưa từng cất tiếng, mang theo sự lạnh lẽo của băng tuyết và sự nặng nề của đất đá.
"Ngươi... kẻ mang khí tức của 'tiên đạo' giả dối!" Mạc Vô Tình gằn từng chữ, âm điệu không hề có chút tình cảm hay biến động, chỉ là sự phẫn nộ đóng băng. Hắn giơ tay, ngón tay xương xẩu chỉ thẳng vào Lâm Nhất. "Ngươi sẽ phải trả giá cho tội ác của tổ chức Hắc Ám Cung! Tất cả những kẻ mang danh 'tiên' giả tạo, tất cả những kẻ đã đạp đổ chân lý, đều phải chết!"
Lời nói của Mạc Vô Tình như một lưỡi dao sắc lạnh, cắt đứt không khí căng thẳng. Mộ Dung Uyển Nhi siết chặt túi thuốc trong tay, đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ hoảng sợ và đau lòng trước hình ảnh bi thảm của kẻ đối diện. Nàng chưa từng thấy một người nào mang trong mình sự thù hận đến cực điểm như vậy, đến nỗi dường như đã đánh mất đi nhân tính. Tô Mạt Nhi thì hoàn toàn kinh hãi, nàng nép sát vào Lâm Nhất hơn nữa, run rẩy không nói nên lời, chỉ có thể bám víu vào hắn như một chiếc phao cứu sinh giữa biển băng. Trần Hạo, Huyết Kiếm Khách, ánh mắt lạnh lùng của hắn cũng ánh lên một tia phức tạp. Hắn đã từng trải qua nỗi đau, đã từng nếm mùi thù hận, nên hắn hiểu được phần nào sự điên cuồng trong Mạc Vô Tình, nhưng hắn cũng biết, kẻ này đã vượt quá giới hạn của sự cứu vãn. Thanh kiếm huyết trên lưng hắn khẽ rung lên, như muốn báo hiệu một cuộc chiến không thể tránh khỏi.
Lâm Nhất khẽ thở dài, một hơi thở trắng xóa tan vào không khí lạnh lẽo. Hắn cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh và ôn hòa nhất có thể, dù trong lòng đang dấy lên một nỗi buồn sâu sắc.
"Ngươi nhầm rồi," Lâm Nhất nói, giọng hắn trầm lắng, như tiếng suối chảy giữa rừng sâu. "Ta không phải là kẻ ngươi đang tìm. Ta đến đây để tìm kiếm chân tướng, để chấm dứt bi kịch này, để phá giải sự thao túng của Hắc Ám Cung, không phải để tiếp tay cho chúng." Hắn đưa mắt nhìn thẳng vào Mạc Vô Tình, ánh mắt chất chứa sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn, như muốn truyền đạt sự chân thành từ tận đáy lòng. "Sự thù hận đã che mờ mắt ngươi. Ngươi bị lợi dụng, Mạc Vô Tình. Ngươi chỉ là một phần của màn kịch tàn khốc mà Hắc Ám Cung đã sắp đặt từ ngàn năm trước."
Mạc Vô Tình dường như không nghe thấy lời nào Lâm Nhất nói. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn càng thêm rực cháy, như hai hòn than hồng trong đêm tối. Một tiếng gầm gừ khàn đặc thoát ra từ cổ họng hắn, không phải là tiếng gầm của thú dữ, mà là tiếng gầm của một linh hồn đã bị tra tấn đến tột cùng, một tiếng gầm của sự tuyệt vọng và căm phẫn.
"Vô nghĩa!" Hắn gào lên, giọng nói bỗng trở nên sắc lạnh và đanh thép, như tiếng băng vỡ. "Tất cả những kẻ nói lời đường mật, tất cả những kẻ mang danh 'chính đạo' đều chỉ là những kẻ dối trá, đạo đức giả! Tiên đạo giả dối của các ngươi đã cướp đi tất cả của ta! Hắc Ám Cung hay không, đối với ta, tất cả những kẻ mang danh 'tiên' đều cùng một giuộc! Ta sẽ phá hủy tất cả! Phá hủy cái 'tiên đạo' mục nát này, phá hủy tất cả những kẻ đã sống sót trên nỗi đau của gia tộc ta!"
Ngay lập tức, Mạc Vô Tình không nói thêm lời nào nữa. Hắn vung tay phải lên, một luồng khí tức băng giá cuồng bạo bùng nổ từ lòng bàn tay hắn, không theo bất kỳ chiêu thức hay quy tắc nào, hoàn toàn là sự bùng phát của oán hận và sức mạnh tà ác. Luồng khí tức ấy lập tức ngưng tụ thành hàng trăm mũi nhọn băng sắc lẻm, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt còn sót lại của hoàng hôn, rồi bắn thẳng về phía Lâm Nhất với tốc độ kinh hồn, xé toạc không khí, tạo ra những tiếng rít ghê rợn như tiếng quỷ khóc. Mỗi mũi nhọn băng đều mang theo một ý chí hủy diệt cực mạnh, đủ sức xuyên thủng cả những tảng đá cứng nhất, huống hồ là da thịt con người.
Lâm Nhất không ngờ đối phương lại ra tay nhanh đến vậy, không cho hắn thêm bất kỳ cơ hội nào để giải thích hay cảm hóa. Hắn lập tức vận chuyển Chân Khí, thân pháp Huyền Nguyên Đạo của hắn được triển khai đến cực hạn, thân hình gầy gò hóa thành một làn khói trắng bạc, lướt đi nhẹ nhàng giữa làn mưa băng nhọn hoắt. Hắn né tránh từng mũi nhọn một cách khéo léo, không hề có ý định phản công, chỉ tập trung vào việc né tránh và bảo toàn. Hắn hiểu rằng, Mạc Vô Tình lúc này đã hoàn toàn bị thù hận che mờ, mọi lời nói đều vô ích. Việc duy nhất có thể làm là đối phó với đòn tấn công của hắn, và tìm cách ngăn chặn mà không gây thêm thương tổn.
Tuy nhiên, tốc độ và sức mạnh của Mạc Vô Tình vượt xa tưởng tượng. Hàng trăm mũi nhọn băng không chỉ bắn thẳng mà còn uốn lượn theo đường đi của Lâm Nhất, như những con rắn băng biết sống, truy đuổi không ngừng. Một mũi nhọn sượt qua vai Lâm Nhất, xé rách một mảng đạo bào cũ kỹ, để lộ làn da trắng xanh. Dù không bị thương, nhưng cái lạnh thấu xương từ luồng khí tức băng giá vẫn khiến hắn rùng mình, cảm nhận được sự tàn độc ẩn chứa trong từng đòn đánh của kẻ này. Đây không phải là sức mạnh của một tu sĩ thông thường, đây là sự kết tinh của oán niệm và thù hận, được tôi luyện qua ngàn năm băng giá.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi kinh hãi tột độ khi thấy Mạc Vô Tình ra tay tàn nhẫn như vậy. Mộ Dung Uyển Nhi vội vã rút ra vài cây kim châm, sẵn sàng ứng cứu. Tô Mạt Nhi thì chỉ biết kêu lên một tiếng thất thanh, hai tay ôm chặt lấy mặt, không dám nhìn cảnh tượng ghê rợn trước mắt. Chỉ có Trần Hạo là vẫn giữ được vẻ mặt lạnh lùng, nhưng đôi mắt hắn đã hằn lên sự căng thẳng. Thanh kiếm huyết trên lưng đã hoàn toàn thoát vỏ, nằm gọn trong tay hắn, mũi kiếm chỉ thẳng về phía Mạc Vô Tình, sẵn sàng lao vào bất cứ lúc nào để bảo vệ Lâm Nhất. Hắn biết, một cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, một cuộc chiến không chỉ liên quan đến sinh tử, mà còn là sự đối đầu của những lẽ phải và nỗi đau chồng chất.
Ngay khi Lâm Nhất vừa né tránh xong loạt mũi nhọn đầu tiên, Mạc Vô Tình đã bổ nhào tới, tốc độ nhanh như một bóng ma trong tuyết. Hắn không dùng đoản đao, mà dùng chính đôi tay gầy guộc của mình, hóa thành hai móng vuốt băng sắc nhọn, lao thẳng vào yết hầu Lâm Nhất. Trên những móng vuốt ấy, luồng khí tức băng giá cuộn xoáy, tạo thành những tiếng rít the thé, khiến không khí xung quanh như bị đóng băng, tạo thành một trường lực áp chế khiến Lâm Nhất cảm thấy hô hấp khó khăn. Hắn không chút do dự, không chút ngập ngừng, mỗi động tác đều mang theo ý chí quyết liệt muốn đoạt mạng đối thủ.
Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Nhất cảm thấy cái lạnh thấu xương đang xâm nhập vào từng thớ thịt, từng mạch máu. Hắn biết, nếu chỉ né tránh, hắn sẽ không thể trụ vững được lâu. Sức mạnh của Mạc Vô Tình quá lớn, sự điên cuồng của hắn quá sức tưởng tượng. Hắn không thể để lòng trắc ẩn của mình biến thành điểm yếu. Đôi mắt đen láy của Lâm Nhất lóe lên một tia kiên định. Hắn không phản công, nhưng cũng không thể đứng yên chịu trận. Hắn vận chuyển Kinh Thư Vô Tự, một luồng Chân Khí ôn hòa nhưng kiên cường lan tỏa khắp cơ thể, đẩy lùi cảm giác buốt giá. Hắn chỉ có thể tìm cách tự vệ, đồng thời tiếp tục tìm kiếm một khe hở, một tia hy vọng mong manh để cảm hóa linh hồn đã bị vùi dập bởi thù hận này.
Cảnh vật xung quanh, vốn đã hoang tàn, giờ đây lại càng trở nên thê lương hơn dưới ánh trăng mờ nhạt vừa kịp ló dạng qua đám mây đen. Mùi không khí lạnh lẽo, mùi tuyết và băng thuần khiết, giờ đây dường như trộn lẫn một mùi tanh nồng của oán khí, một mùi hương vô hình nhưng lại len lỏi vào từng tế bào, khiến tâm trí con người trở nên nặng nề và u ám. Cuộc đối đầu này không chỉ là một trận chiến giữa hai cá thể, mà còn là sự va chạm của hai lý tưởng sống, hai con đường truy cầu tiên đạo hoàn toàn đối lập. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm – liệu Lâm Nhất có thể giữ vững được tín niệm của mình trước một ngọn núi thù hận sừng sững như Mạc Vô Tình?
***
Mạc Vô Tình không cho Lâm Nhất có lấy một giây phút nghỉ ngơi. Sau đòn đánh bằng móng vuốt băng, hắn liên tục tung ra những chiêu thức tàn độc, không ngừng nghỉ, dường như muốn trút hết ngàn năm oán hận vào từng đòn đánh. Hắn không còn là một con người, mà là một cơn bão tuyết cuồng nộ, một hiện thân của sự hủy diệt. Từ bàn tay hắn, những luồng khí tức băng giá cuộn xoáy, ngưng tụ thành những mũi nhọn băng sắc bén, những lưỡi đao băng lạnh buốt, thậm chí là những tấm khiên băng khổng lồ, tất cả đều mang theo sức mạnh đủ để phá nát một ngọn núi. Hắn di chuyển nhanh như chớp, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt Lâm Nhất, không cho hắn bất kỳ cơ hội nào để thoát khỏi tầm kiểm soát.
Lâm Nhất vẫn giữ vững ý niệm không muốn làm tổn thương Mạc Vô Tình. Hắn vận dụng Huyền Nguyên Đạo Thân Pháp đến mức tinh xảo nhất, thân hình gầy gò uyển chuyển lướt đi trên mặt băng tuyết, né tránh từng đòn đánh hiểm độc. Hắn không ngừng di chuyển, biến hóa, tận dụng địa hình phức tạp của Băng Tuyết Chi Nguyên để làm giảm bớt áp lực từ Mạc Vô Tình. Đôi khi, hắn chỉ né tránh trong gang tấc, để một luồng khí tức băng giá sượt qua, cảm nhận cái lạnh thấu xương xâm nhập vào cơ thể, nhưng hắn vẫn cắn răng chịu đựng, không phản công. Hắn biết, một khi hắn phản công bằng sát chiêu, rất có thể sẽ làm tổn thương Mạc Vô Tình, và đó là điều hắn không hề mong muốn.
"Sự thù hận chỉ khiến ngươi mù quáng!" Lâm Nhất lên tiếng, giọng hắn vang vọng trong tiếng gió rít gào và tiếng băng tuyết vỡ vụn. Hắn vừa né một đòn đánh băng giá cực mạnh khiến một tảng băng lớn phía sau hắn nứt toác, vừa cố gắng thuyết phục Mạc Vô Tình. "Hắc Ám Cung mới là kẻ thù thực sự! Chính chúng đã gây ra bi kịch của gia tộc ngươi, và chúng sẽ tiếp tục gây ra bi kịch cho cả thế gian này nếu không có ai ngăn chặn! Ngươi bị chúng lợi dụng, Mạc Vô Tình!"
Nhưng lời nói của Lâm Nhất chỉ như gió thoảng qua tai Mạc Vô Tình. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn không hề suy suyển, thậm chí còn ánh lên một sự chế giễu lạnh lẽo.
"Vô nghĩa!" Mạc Vô Tình gầm lên, tiếng gầm của hắn như tiếng băng vỡ vụn, chấn động cả không gian. "Tất cả các ngươi đều là một lũ đạo đức giả! Tiên đạo giả dối của các ngươi đã cướp đi tất cả của ta! Hắc Ám Cung hay không, đối với ta, tất cả những kẻ mang danh 'tiên' đều cùng một giuộc! Ta sẽ phá hủy tất cả! Phá hủy cái 'tiên đạo' mục nát này, phá hủy tất cả những kẻ đã sống sót trên nỗi đau của gia tộc ta!"
Hắn vung tay, một dòng khí tức màu đen kịt pha lẫn băng giá cuộn xoáy, tạo thành một cơn lốc xoáy băng khổng lồ, cao tới vài trượng, gầm rú lao thẳng về phía Lâm Nhất. Cơn lốc xoáy ấy không chỉ mang sức mạnh hủy diệt, mà còn tỏa ra một luồng oán khí nồng nặc, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Những hạt tuyết trong cơn lốc biến thành những lưỡi dao sắc bén, xé toạc mọi thứ trên đường đi.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng từ xa, khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi. Mộ Dung Uyển Nhi run rẩy, "Lâm Nhất... huynh cẩn thận! Luồng khí tức đó quá tà ác, không thể đối phó bằng cách né tránh đơn thuần!" Nàng nhìn về phía Mạc Vô Tình, đôi mắt trong veo chất chứa nỗi đau xót. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó... Hắn đã hoàn toàn bị thù hận nuốt chửng rồi."
Tô Mạt Nhi bám chặt lấy áo Mộ Dung Uyển Nhi, giọng nói líu lo thường ngày giờ đây run rẩy đầy hoảng loạn. "Lâm Nhất ca... huynh ấy sẽ không sao chứ? Hắn ta... hắn ta thật đáng sợ quá!"
Trần Hạo, Huyết Kiếm Khách, đứng phía sau họ, ánh mắt sắc lạnh như kiếm. Hắn đã kiềm chế đủ lâu. Hắn biết rõ, Lâm Nhất không muốn ra tay sát chiêu, nhưng trong tình huống này, sự nhân từ có thể phải trả giá bằng tính mạng. Thù hận trong Mạc Vô Tình đã ăn sâu vào cốt tủy, không lời nói nào có thể lay chuyển.
"Lui ra, Lâm Nhất!" Trần Hạo quát lớn, giọng nói trầm hùng vang vọng giữa tiếng gió và tiếng băng vỡ. "Kẻ này không thể nói lý lẽ! Hắn đã bị oán hận làm mù mắt! Ta sẽ hỗ trợ ngươi!"
Không đợi Lâm Nhất phản ứng, Trần Hạo đã động thủ. Thanh kiếm huyết trong tay hắn bỗng phát ra một luồng sáng đỏ rực, như máu tươi đang chảy. Hắn vận chuyển kiếm ý, thân hình cao lớn lao thẳng vào cơn lốc xoáy băng của Mạc Vô Tình như một mũi tên xé gió. Kiếm chiêu của Trần Hạo sắc bén và dứt khoát, không hề có chút do dự. Hắn không tấn công Mạc Vô Tình trực diện, mà nhằm vào cơn lốc xoáy băng, cố gắng phá vỡ nó, giảm bớt áp lực cho Lâm Nhất.
"Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó," Trần Hạo lẩm bẩm, không phải nói với ai, mà là nói với chính bản thân hắn, như một lời nhắc nhở về con đường kiếm đạo hắn đã chọn. Kiếm của hắn không chỉ để giết chóc, mà còn để bảo vệ những người hắn quan tâm, bảo vệ những gì hắn tin tưởng. Luồng kiếm khí đỏ rực xé toạc cơn lốc xoáy băng, tạo ra một tiếng nổ lớn, khiến những tinh thể băng bắn tung tóe khắp nơi.
Cơn lốc xoáy băng bị kiếm khí của Trần Hạo chém rách một mảng lớn, nhưng nó vẫn không hề tan biến. Sức mạnh của Mạc Vô Tình quả thực quá khủng khiếp. Lâm Nhất nhân cơ hội ấy thoát ra khỏi vòng vây, hắn lướt đến bên cạnh Trần Hạo, ánh mắt đầy vẻ lo lắng.
"Trần huynh, huynh không cần..." Lâm Nhất chưa kịp nói hết câu, Mạc Vô Tình đã lại ra tay.
Mạc Vô Tình dường như bị kích động bởi sự can thiệp của Trần Hạo. Hắn gầm lên một tiếng giận dữ, khuôn mặt hốc hác càng thêm vặn vẹo. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn bắn ra những tia sáng lạnh lẽo, nhìn Trần Hạo như nhìn một kẻ thù không đội trời chung.
"Thêm một kẻ nữa muốn chết!" Hắn gào thét, giọng nói khàn đặc nhưng lại mang theo sức mạnh kinh hồn, khiến cả không gian như bị đông cứng. Hắn đưa hai tay lên, lòng bàn tay ngửa ra, và từ đó, một luồng khí tức băng giá màu đen kịt, đậm đặc hơn gấp bội phần, bắt đầu ngưng tụ. Không khí xung quanh hắn bắt đầu hạ nhiệt đột ngột, nhiệt độ giảm xuống đến mức kinh hoàng, khiến những hạt tuyết lơ lửng trong không trung lập tức hóa thành những viên băng nhỏ, rồi rơi xuống kêu lách tách. Ngay cả hơi thở của Lâm Nhất và Trần Hạo cũng hóa thành những làn khói trắng xóa dày đặc, tan biến chậm chạp trong không khí.
Đó là một loại bí pháp đặc biệt, được tôi luyện từ chính lòng thù hận và oán niệm. Sức mạnh này không phải là Thiên Địa Linh Khí thuần túy, mà là sự kết hợp giữa băng thuộc tính và oán khí tà ác, khiến nó trở nên khó lường và tàn độc hơn gấp bội. Mạc Vô Tình không chỉ có sức mạnh, hắn còn có sự điên cuồng, bất chấp tất cả để đạt được mục đích báo thù.
***
Khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, Băng Tuyết Chi Nguyên chìm trong một sự u tịch đáng sợ, chỉ còn ánh sáng mờ ảo từ mặt trăng bị mây tuyết che khuất, và ánh đỏ rực từ đôi mắt Mạc Vô Tình. Cơn bão tuyết nhỏ từ từ trở nên dữ dội hơn, từng đợt gió rít gào như tiếng quỷ khóc, mang theo những bông tuyết lớn táp vào mặt, cắt da cắt thịt. Tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa, chỉ còn lại những bóng hình mờ ảo va chạm nhau giữa màn đêm trắng xóa. Mùi không khí lạnh buốt, giờ đây hòa lẫn với mùi ozon nồng nặc từ những đòn đánh thuộc tính băng, và đâu đó, thoang thoảng một mùi tanh nhẹ, như máu vừa vương ra trong gió tuyết.
Mạc Vô Tình đã triển khai bí pháp. Từ hai lòng bàn tay hắn, hai luồng khí tức băng giá màu đen kịt không ngừng ngưng tụ, tạo thành hai quả cầu năng lượng khổng lồ, phát ra ánh sáng xanh lam lạnh lẽo. Không gian xung quanh hắn bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những ngọn núi băng sừng sững bắt đầu nứt vỡ, tạo ra những tiếng động ầm ầm vang vọng khắp Băng Tuyết Chi Nguyên, như tiếng đất trời đang oán thán. Những tinh thể băng lớn trên mặt đất bắt đầu bay lơ lửng, rồi xoay tròn quanh Mạc Vô Tình, tạo thành một lá chắn băng tự nhiên, đồng thời như những mũi tên băng khổng lồ đang chờ lệnh.
"Ta sẽ không dừng lại cho đến khi Hắc Ám Cung và tất cả những kẻ liên quan phải trả giá!" Mạc Vô Tình gầm lên, giọng nói khàn đặc của hắn bị biến dạng bởi sự điên cuồng và lòng thù hận, nghe như tiếng một linh hồn bị nguyền rủa. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn quét qua Lâm Nhất và Trần Hạo, tràn ngập sự khinh bỉ và căm ghét. "Các ngươi, những kẻ đứng về phía tiên đạo giả dối, đều là chướng ngại vật! Đều phải chết!"
Hắn dứt lời, hai quả cầu năng lượng băng giá trong tay hắn bỗng phát ra một luồng sáng chói lòa, và ngay lập tức, một cơn lốc xoáy băng khổng lồ hơn rất nhiều lần so với lúc trước, hình thành. Cơn lốc xoáy này không phải là một chiêu thức đơn thuần, mà là sự kết tinh của toàn bộ oán niệm, thù hận và sức mạnh băng giá mà Mạc Vô Tình đã tích lũy. Nó gầm rú như một con quái vật cổ xưa vừa tỉnh giấc, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi, lao thẳng về phía Lâm Nhất và Trần Hạo. Những tinh thể băng xoay tròn trong cơn lốc biến thành hàng ngàn lưỡi dao sắc bén, sẵn sàng xé nát bất cứ ai chạm phải. Cái lạnh buốt từ cơn lốc xoáy không chỉ làm tê liệt cơ thể, mà còn xâm nhập vào tận tâm trí, khiến người ta cảm thấy ý chí cũng đang bị đóng băng.
Lâm Nhất cảm thấy một áp lực cực lớn đè nặng lên mình, không chỉ là áp lực vật lý từ sức mạnh của đối phương, mà còn là áp lực tinh thần từ nỗi đau và lòng thù hận vô hạn của Mạc Vô Tình. Kinh Thư Vô Tự trong lòng hắn rung động dữ dội, không còn là sự đồng cảm đơn thuần, mà là một lời cảnh báo khẩn thiết. Hắn biết, Mạc Vô Tình không thể bị đánh bại bằng sức mạnh thông thường, và việc cố gắng cảm hóa hắn trong tình trạng này là gần như không thể. Hắn nhìn Mạc Vô Tình, ánh mắt trầm tư pha lẫn nỗi buồn sâu sắc.
*Lòng thù hận này... thật đáng sợ,* Lâm Nhất thầm nghĩ trong nội tâm. *Nó đã biến một người thành một thứ không phải người, một công cụ cho sự hủy diệt. Ta phải làm sao để cảm hóa được hắn? Để giải thoát hắn khỏi gông cùm của oán niệm ngàn năm?*
Hắn biết, con đường 'Vô Tiên chi Đạo' của hắn không chỉ là truy cầu sức mạnh, mà còn là thấu hiểu và cứu rỗi. Nhưng làm sao có thể cứu rỗi một linh hồn đã chìm sâu vào đáy vực của thù hận như vậy?
Trần Hạo đứng cạnh Lâm Nhất, ánh mắt lạnh lùng của hắn cũng ánh lên sự nghiêm trọng hiếm thấy. Hắn đã từng đối mặt với nhiều kẻ thù nguy hiểm, nhưng ít ai mang trong mình sự điên cuồng và sức mạnh tà ác đến như Mạc Vô Tình. Hắn biết, Lâm Nhất đang có sự giằng xé nội tâm, nhưng lúc này không phải là lúc để do dự.
"Lâm Nhất, đừng phân tâm!" Trần Hạo quát lớn, giọng nói trầm hùng nhưng đầy uy lực. Hắn vung thanh kiếm huyết lên, một luồng kiếm khí đỏ rực như lửa rồng gầm thét, đối chọi lại với cơn lốc xoáy băng đen kịt. "Để ta cản hắn! Ngươi hãy tìm cách!"
Nói rồi, Trần Hạo lao lên phía trước, thân hình cao lớn của hắn như một bức tường vững chắc giữa Lâm Nhất và cơn bão băng. Kiếm trong tay hắn múa lên những đường cong tuyệt mỹ nhưng đầy sát khí, mỗi nhát kiếm đều mang theo sức mạnh phá vỡ vạn vật, cố gắng xé toạc cơn lốc xoáy đang lao tới. Hắn biết, bản thân cũng khó lòng chống đỡ được lâu, nhưng hắn phải tạo cơ hội cho Lâm Nhất.
Lâm Nhất cũng không còn cách nào khác. Hắn vận chuyển toàn bộ Chân Khí, một luồng ánh sáng vàng nhạt bao quanh thân thể hắn, không mang theo sát ý, mà chỉ là sự phòng ngự thuần túy, nhưng lại vô cùng kiên cố. Hắn đưa hai tay ra, kết một thủ ấn phức tạp, cố gắng tạo ra một lá chắn Chân Khí vững chắc để chống đỡ. Hắn biết, đây là một cuộc chiến không cân sức, một cuộc chiến mà cả hai bên đều không ai muốn, nhưng lại không thể tránh khỏi.
Cơn lốc xoáy băng khổng lồ đâm sầm vào Lâm Nhất và Trần Hạo, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất, chấn động cả Băng Tuyết Chi Nguyên. Mặt đất rung chuyển dữ dội, những tảng băng lớn xung quanh nứt toác, rồi vỡ vụn, bắn tung tóe. Luồng khí tức băng giá cực độ xâm nhập vào cơ thể họ, khiến Lâm Nhất cảm thấy như mình đang bị hàng ngàn lưỡi dao sắc nhọn cắt xẻ. Trần Hạo gồng mình chống đỡ, kiếm khí đỏ rực của hắn va chạm với băng giá, tạo ra những tia lửa điện xanh lam kỳ dị.
Dù đã hợp lực, nhưng sức mạnh của Mạc Vô Tình quá khủng khiếp. Lâm Nhất và Trần Hạo cùng lúc bị đẩy lùi về phía sau, chân trượt dài trên mặt băng tuyết, tạo thành hai vệt sâu hoắm. Sức ép từ cơn lốc xoáy không chỉ khiến họ đau đớn về thể xác, mà còn làm lay động tâm thần. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng từ xa, chứng kiến cảnh tượng bi tráng ấy, lòng dạ như lửa đốt. Họ biết, đây mới chỉ là khởi đầu, và con đường phía trước của Lâm Nhất sẽ còn gian nan gấp bội, khi hắn phải đối mặt với một linh hồn bị thù hận ngàn năm điều khiển, một hiện thân của bi kịch mà chính Hắc Ám Cung đã tạo ra.
Mạc Vô Tình đứng giữa cơn bão tuyết do chính hắn tạo ra, ánh mắt đỏ ngầu vẫn rực cháy, không một chút biểu cảm. Hắn không nói gì, chỉ tiếp tục dồn ép, dường như muốn tận diệt tất cả. Sức mạnh của hắn, được tôi luyện từ bi kịch ngàn năm, là một lời nhắc nhở tàn khốc về hậu quả của Đại Tiên Chiến, về bản chất giả dối của 'tiên đạo' hiện tại, và về những linh hồn oan khuất đã bị chôn vùi dưới lớp băng giá của thời gian. Cuộc chạm trán này không chỉ là một trận chiến, mà còn là sự tái hiện của một bi kịch lịch sử, một lời thách thức trực tiếp đến 'Vô Tiên chi Đạo' của Lâm Nhất, buộc hắn phải đối mặt với câu hỏi khó khăn nhất: Liệu chân lý có thể cảm hóa được thù hận, hay chỉ có thể dùng sức mạnh để chấm dứt nó?
Cuộc chiến trên Băng Tuyết Chi Nguyên vẫn tiếp diễn, dữ dội và đầy bi tráng, như một bản giao hưởng của thù hận và hy vọng, giữa đêm tối mịt mờ.