Băng Tuyết Chi Nguyên, một cái tên đã tự thân nó mang theo một nỗi cô độc và hoang tàn, giờ đây lại bị nhấn chìm trong một cơn bão tuyết dữ dội hơn bao giờ hết. Gió rít lên từng hồi như tiếng sói tru từ ngàn năm cô tịch, cuốn tung những hạt băng sắc lạnh như vô vàn mũi kim vô hình, đâm buốt da thịt. Giữa khung cảnh trắng xóa đến tận cùng chân trời, nơi những ngọn núi băng khổng lồ sừng sững như những pho tượng của thời gian, và những sông băng đóng băng vĩnh cửu im lìm như những nấm mồ vĩ đại, một trận chiến đang diễn ra, dữ dội và đầy bi tráng, như một vết nhơ trên tấm lụa tinh khôi của thiên địa.
Mạc Vô Tình, thân ảnh gầy guộc trong bộ đồ đen, giờ đây lại như một ngọn núi lửa đang phun trào giữa biển băng. Mỗi động tác của hắn, mỗi đòn đánh tung ra, đều mang theo một sức mạnh kinh hoàng được tôi luyện từ lòng căm phẫn ngút trời. Hắn không còn là một con người, mà là hiện thân của một cơn thịnh nộ đã bị kìm nén suốt ngàn năm, một tiếng gầm thét của bi kịch đã ăn sâu vào cốt tủy. Không gian quanh hắn bị xé toạc, những tinh thể băng kết tinh từ hơi lạnh va đập vào nhau tạo thành những tiếng vỡ vụn chát chúa, và những tảng băng lớn xung quanh nứt toác, rồi vỡ vụn, bắn tung tóe, tựa như chính trái tim của nơi đây cũng không chịu nổi sức ép của oán niệm. Bão tuyết bị hắn điều khiển, cuộn lên thành những cột xoáy khổng lồ, trắng xóa và lạnh lẽo, che khuất tầm nhìn, nhưng không thể che giấu được ngọn lửa thù hận đang rực cháy trong đôi mắt đỏ ngầu của hắn.
Lâm Nhất, với đạo bào đã bị gió tuyết làm cho rách nát vài chỗ, vẫn kiên định đứng vững. Thân hình hắn gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, nhanh nhẹn, né tránh những đòn đánh như vũ bão của Mạc Vô Tình. Hắn không hề phản công, chỉ dùng Khinh Thân Thuật uyển chuyển lách mình qua từng luồng khí tức băng giá, cố gắng tiếp cận đối phương. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn, thường ngày mang vẻ trầm tư, giờ đây lại ẩn chứa một nỗi đau đáu khôn nguôi. Hắn biết, đối đầu bằng sức mạnh chỉ càng làm ngọn lửa thù hận trong Mạc Vô Tình bùng cháy dữ dội hơn. Con đường "Vô Tiên chi Đạo" của hắn không cho phép hắn làm vậy. Hắn phải tìm cách thấu hiểu.
"Các ngươi... tất cả đều giả dối!" Mạc Vô Tình gầm lên, giọng nói khàn đặc như tiếng đá tảng nghiến vào nhau. Hắn vung đoản đao đen kịt, một luồng khí tức tử vong mang theo vô số mảnh băng vụn lao thẳng về phía Lâm Nhất, "Phản bội... hủy diệt... gia tộc của ta... tiên đạo giả dối!"
Lâm Nhất chật vật né tránh, một luồng khí tức Chân Nguyên mỏng manh bao phủ thân thể, hóa giải một phần sức công kích. Hắn cảm thấy từng thớ thịt mình như đông cứng lại, buốt giá đến tận xương tủy, nhưng ý chí của hắn không hề suy suyển. "Không phải tất cả đều như ngươi nghĩ! Hãy nói cho ta biết nỗi đau của ngươi! Hắc Ám Cung... đó mới là kẻ gây ra tất cả!" Lâm Nhất đáp lại, giọng nói ôn hòa nhưng rõ ràng, cố gắng xuyên qua bức tường thù hận đang bao bọc lấy Mạc Vô Tình.
Trần Hạo, Huyết Kiếm Khách, đứng cạnh Lâm Nhất, ánh mắt lạnh lùng của y ánh lên sự nghiêm trọng hiếm thấy. Y vung thanh kiếm huyết lên, một luồng kiếm khí đỏ rực như lửa rồng gầm thét, đối chọi lại với cơn lốc xoáy băng đen kịt. "Hắn ta quá mạnh, không thể tiếp cận! Lâm Nhất, ngươi đang làm gì vậy?" Trần Hạo quát lớn, giọng nói trầm hùng nhưng đầy uy lực. Y không hiểu tại sao Lâm Nhất lại không phản công, mà chỉ tìm cách nói chuyện với một kẻ thù đang điên cuồng tấn công. Thế nhưng, y vẫn lao lên phía trước, thân hình cao lớn của y như một bức tường vững chắc giữa Lâm Nhất và cơn bão băng. Kiếm trong tay y múa lên những đường cong tuyệt mỹ nhưng đầy sát khí, mỗi nhát kiếm đều mang theo sức mạnh phá vỡ vạn vật, cố gắng xé toạc cơn lốc xoáy đang lao tới. Y biết, bản thân cũng khó lòng chống đỡ được lâu, nhưng y phải tạo cơ hội cho Lâm Nhất.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng từ xa, ánh mắt đầy lo lắng. Mộ Dung Uyển Nhi siết chặt túi thuốc trong tay, dung mạo thanh tú của nàng giờ đây phủ một tầng sương giá của sự bất an. Nàng hiểu Lâm Nhất, hiểu con đường hắn đang đi, nhưng thực tại quá tàn khốc. Sức mạnh của Mạc Vô Tình vượt quá sức tưởng tượng. Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ngập tràn kinh hãi. Nàng chưa từng chứng kiến một kẻ thù nào đáng sợ đến vậy. "Lâm Nhất... huynh ấy..." Nàng thì thầm, giọng nói run rẩy, "Làm sao huynh ấy có thể...?"
Lâm Nhất không nghe thấy lời Trần Hạo, hay đúng hơn là hắn không thể phân tâm. Hắn tập trung hoàn toàn vào Mạc Vô Tình, cố gắng cảm nhận từng luồng khí tức, từng rung động trong sâu thẳm tâm hồn hắn. "Hắn không chỉ là thù hận, hắn là nỗi đau," Lâm Nhất thầm nhủ. "Nỗi đau của một bi kịch bị lãng quên, một vết sẹo ngàn năm mà không ai quan tâm đến."
Cơn lốc xoáy băng khổng lồ lại một lần nữa đâm sầm vào Lâm Nhất và Trần Hạo, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất, chấn động cả Băng Tuyết Chi Nguyên. Mặt đất rung chuyển dữ dội, những tảng băng lớn xung quanh nứt toác, rồi vỡ vụn, bắn tung tóe. Luồng khí tức băng giá cực độ xâm nhập vào cơ thể họ, khiến Lâm Nhất cảm thấy như mình đang bị hàng ngàn lưỡi dao sắc nhọn cắt xẻ. Trần Hạo gồng mình chống đỡ, kiếm khí đỏ rực của y va chạm với băng giá, tạo ra những tia lửa điện xanh lam kỳ dị. Dù đã hợp lực, nhưng sức mạnh của Mạc Vô Tình quá khủng khiếp. Lâm Nhất và Trần Hạo cùng lúc bị đẩy lùi về phía sau, chân trượt dài trên mặt băng tuyết, tạo thành hai vệt sâu hoắm. Sức ép từ cơn lốc xoáy không chỉ khiến họ đau đớn về thể xác, mà còn làm lay động tâm thần.
Mạc Vô Tình vẫn đứng giữa cơn bão tuyết do chính hắn tạo ra, ánh mắt đỏ ngầu vẫn rực cháy, không một chút biểu cảm, chỉ có sự tàn phá. Hắn tiếp tục dồn ép, như thể muốn tận diệt tất cả những gì còn sót lại của "tiên đạo giả dối" mà hắn căm ghét. Sức mạnh của hắn, được tôi luyện từ bi kịch ngàn năm, là một lời nhắc nhở tàn khốc về hậu quả của Đại Tiên Chiến, về bản chất giả dối của "tiên đạo" hiện tại, và về những linh hồn oan khuất đã bị chôn vùi dưới lớp băng giá của thời gian.
***
Lâm Nhất lại một lần nữa bị đẩy lùi, cảm giác lạnh lẽo và đau đớn xuyên thấu mọi giác quan. Thế nhưng, trong cái khoảnh khắc cơ thể chạm vào lớp băng tuyết cứng nhắc, một luồng cảm giác kỳ lạ chợt dâng lên trong tâm trí hắn. Nó không phải là cảm giác đau đớn thể xác thuần túy, mà là một sự cộng hưởng sâu sắc, một tiếng vọng từ quá khứ xa xăm. Như có một sợi dây vô hình kết nối, một đòn đánh dữ dội của Mạc Vô Tình, vốn đã nhắm vào hắn, lại vô tình chạm vào một vết thương cũ trong tâm hồn Lâm Nhất, một vết thương được tạo ra từ những lần hắn trải nghiệm qua 'ký ức' của Kinh Thư Vô Tự.
Trong phút chốc, hình ảnh Lãm Nguyệt Chân Quân hiện lên chớp nhoáng trong tâm trí hắn, không phải là một chiến thần uy dũng, mà là một bóng hình cô độc, đứng giữa biển máu và lửa, ánh mắt tuyệt vọng nhìn lên bầu trời. Rồi là hình ảnh những căn nhà bị thiêu rụi, những tiếng khóc thét xé lòng của phụ nữ và trẻ nhỏ, những thân xác đổ gục trong tuyết trắng... Tất cả đều là những mảnh ghép rời rạc về bi kịch của gia tộc Lãm Nguyệt, mà Lâm Nhất đã từng vô thức cảm nhận được qua 'Băng Phách Thư'. Sự cộng hưởng này khiến hắn chợt thấu triệt. Cái vỏ bọc cuồng nộ của Mạc Vô Tình bỗng trở nên trong suốt, và Lâm Nhất nhìn thấy sâu thẳm bên trong là một trái tim tan nát, rỉ máu, một linh hồn bị xích xiềng bởi nỗi thống khổ không thể gọi tên.
Chính Mạc Vô Tình cũng như bị kích động bởi điều gì đó. Hắn chững lại trong chốc lát, ánh mắt đỏ ngầu chớp tắt, rồi những lời nói rời rạc, không thành câu, bật ra từ cổ họng hắn, nghe như tiếng gầm gừ đau đớn của một con thú bị thương. "Máu... gia tộc... bị hủy diệt... các ngươi... tất cả... đều là kẻ dối trá!"
Lâm Nhất không phản công. Hắn không muốn. Hắn chỉ nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu ấy, ánh mắt chất chứa sự thấu hiểu và đồng cảm sâu sắc. "Ta thấy nỗi đau của ngươi!" Lâm Nhất nói, giọng nói không còn là sự trấn an suông, mà là sự chân thành đến tận cùng, như một tiếng chuông ngân vang giữa cõi hồng trần loạn lạc. "Ta không phải kẻ thù của ngươi! Ta cũng đang tìm kiếm chân tướng! Hắc Ám Cung... đó mới là kẻ gây ra tất cả! Chính bọn chúng đã tạo ra bi kịch này, đẩy ngươi vào con đường của thù hận!"
Lời nói của Lâm Nhất như một dòng suối ấm áp chảy qua lớp băng giá đang bao phủ Mạc Vô Tình, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi. Mạc Vô Tình run rẩy, cơ thể hắn khẽ chao đảo. Những hình ảnh về Lãm Nguyệt Chân Quân và gia tộc lại hiện lên trong tâm trí hắn, rõ ràng hơn, đau đớn hơn. Hắn thấy hình ảnh cha mẹ hắn, ông bà hắn, những người thân yêu ngã xuống dưới lưỡi kiếm của những kẻ khoác áo "tiên nhân", dưới danh nghĩa "thanh trừ tà ma". Hắn nghe thấy những lời nguyền rủa "Hắc Ám Cung" và "tiên đạo giả dối" vang vọng trong đầu, không phải là lời của riêng hắn, mà là tiếng gào thét của vô số linh hồn oan khuất bị chôn vùi dưới dòng chảy của lịch sử.
Trần Hạo đứng cạnh, ánh mắt y kinh ngạc. Y chưa bao giờ thấy Lâm Nhất hành động như vậy, đối diện với một kẻ địch điên cuồng như Mạc Vô Tình mà lại không hề có ý định chiến đấu. Y vung kiếm chặn một đòn tấn công phụ của Mạc Vô Tình, tạo ra một tiếng va chạm chát chúa, nhưng tầm mắt y vẫn không rời khỏi Lâm Nhất. "Lâm Nhất... ngươi..." Y thầm thì, không hiểu nổi. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, đứng từ xa, cũng ngỡ ngàng. Họ biết Lâm Nhất có tấm lòng nhân hậu, nhưng đối diện với một kẻ như Mạc Vô Tình, sự nhân hậu đó dường như quá mong manh. Thế nhưng, trong khoảnh khắc đó, họ lại thấy một tia hy vọng le lói, một điều gì đó đã thay đổi trong ánh mắt của Mạc Vô Tình.
Lâm Nhất không ngừng lại. Hắn đưa tay ra, không phải là một cử chỉ tấn công, mà là một cử chỉ mời gọi, một lời hứa của sự thấu hiểu. Ánh mắt hắn không hề có chút sợ hãi hay phòng bị, chỉ có sự chân thành đến tận cùng. Hắn biết, hành động này có thể khiến hắn mất mạng bất cứ lúc nào, nhưng hắn không thể quay lưng lại với một linh hồn đang bị dày vò đến thế. Đây là "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, không chỉ là truy cầu sức mạnh, mà còn là thấu hiểu và cứu rỗi, dù cho con đường đó có gian nan đến mấy.
***
Trong khoảnh khắc Lâm Nhất đưa tay ra, một sự tĩnh lặng kỳ lạ bao trùm lấy Băng Tuyết Chi Nguyên. Cơn bão tuyết dường như cũng dịu bớt, gió không còn rít gào điên cuồng như trước, chỉ còn những hạt tuyết lất phất rơi xuống, phủ một lớp màn mỏng lên không gian. Mạc Vô Tình, người từng là hiện thân của sự cuồng nộ và tàn phá, giờ đây chững lại. Ánh mắt đỏ ngầu của hắn chớp tắt, không còn bùng cháy dữ dội như ngọn lửa địa ngục, mà thay vào đó là sự hỗn loạn, bối rối, và một nỗi đau đớn tột cùng hiện lên rõ rệt. Hắn như một pho tượng băng đang tan chảy, lộ ra những vết nứt sâu hoắm trên bề mặt.
"Ngươi... ngươi không hiểu... sự thật..." Mạc Vô Tình thì thầm, giọng khàn đặc, không còn là tiếng gầm gừ của một ác quỷ, mà là tiếng vọng từ một cõi sâu thẳm của tuyệt vọng. Hắn lùi lại một bước, cơ thể gầy guộc run rẩy, như thể nội tâm đang đấu tranh dữ dội giữa ngọn lửa thù hận đã ăn sâu vào xương tủy và những lời nói thấu hiểu bất ngờ từ Lâm Nhất. Những mảnh ghép ký ức về Lãm Nguyệt Chân Quân và bi kịch gia tộc lại hiện lên trong tâm trí hắn, nhưng lần này không phải là sự căm phẫn mù quáng, mà là nỗi đau và sự mất mát. Hắn nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy nghi hoặc, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời cho những câu hỏi đã ám ảnh hắn suốt ngàn năm.
Trong tâm trí Lâm Nhất, một hình ảnh mơ hồ về Lãm Nguyệt Chân Quân hiện lên, không phải là một chiến thần hay một tiên nhân, mà là một người đàn ông với vẻ mặt u sầu, ánh mắt chất chứa nỗi buồn vô tận, nhìn về phía xa xăm như đang chờ đợi một điều gì đó. Đó là một đoạn 'ký ức' từ Kinh Thư Vô Tự hoặc Băng Phách Thư mà Lâm Nhất vô thức cảm nhận được, cho thấy bi kịch của người xưa đang tái hiện một cách đau đớn qua Mạc Vô Tình. Hắn nhận ra rằng, Mạc Vô Tình không phải là một ác quỷ bẩm sinh, mà là một nạn nhân, một linh hồn bị chính lịch sử và lòng người đẩy vào vực sâu của thù hận.
"Ta có thể không hiểu hết," Lâm Nhất nhẹ nhàng đáp, giọng nói trầm ấm và chân thành, như một lời thì thầm giữa không gian rộng lớn, "nhưng ta muốn hiểu. Hãy cho ta cơ hội để giúp ngươi tìm ra sự thật, để nỗi hận này không còn dày vò ngươi nữa. Để ngươi không còn phải gánh vác bi kịch của ngàn năm cô độc."
Cử chỉ của Lâm Nhất, cùng với lời nói thấu hiểu, đã tạo ra một sự thay đổi khó tin. Mạc Vô Tình không tấn công nữa. Hắn vẫn đứng đó, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Lâm Nhất, ánh mắt đầy sự giằng xé. Một bên là ngọn lửa thù hận đã thiêu đốt hắn suốt ngàn năm, là bản năng sinh tồn được tôi luyện từ máu và nước mắt. Một bên là tia sáng của sự thấu hiểu và đồng cảm từ Lâm Nhất, một thứ mà hắn chưa từng được biết đến trong cuộc đời đầy đau khổ của mình. Nội tâm hắn như một chiến trường, nơi quá khứ và hiện tại, hận thù và hy vọng, đang giao tranh khốc liệt.
Trần Hạo, Huyết Kiếm Khách, đứng phía sau Lâm Nhất, thanh kiếm huyết vẫn nắm chặt trong tay, nhưng ánh mắt y đã dịu đi phần nào. Y vẫn cảnh giác, nhưng sự ngạc nhiên và khó hiểu đã thay thế cho sự quyết liệt ban đầu. Y chưa từng nghĩ rằng, có một ngày, một kẻ thù điên cuồng như Mạc Vô Tình lại có thể chững lại trước lời nói và cử chỉ của một người. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi nín thở theo dõi, lòng họ vừa nhẹ nhõm, vừa lo lắng. Con đường cảm hóa Mạc Vô Tình chắc chắn sẽ vô cùng gian nan, nhưng ít nhất, Lâm Nhất đã mở ra một cánh cửa.
Lâm Nhất vẫn giữ nguyên cử chỉ đưa tay, không ép buộc. Hắn biết, đây là một bước đi mạo hiểm, một ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, giữa cảm hóa và bị nhấn chìm bởi thù hận. Nhưng hắn tin vào con đường của mình, tin vào "Vô Tiên chi Đạo" – rằng chân lý không chỉ nằm ở sức mạnh, mà ở sự thấu hiểu, ở khả năng cứu rỗi một linh hồn lạc lối. Hắn tin, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và ngay cả một trái tim bị thù hận vùi lấp đến tận cùng, vẫn còn có thể tìm thấy một tia hy vọng.
Mạc Vô Tình không đáp lại. Hắn chỉ lùi thêm một bước, rồi một bước nữa, như một bóng ma tan biến vào màn tuyết trắng. Ánh mắt hắn vẫn đầy sự bối rối và giằng xé, nhưng không còn là sự căm phẫn mù quáng. Hắn không tấn công, nhưng cũng không hoàn toàn buông bỏ phòng bị. Hắn quay lưng, thân ảnh dần chìm vào cơn bão tuyết đang dần lắng xuống, để lại một khoảng trống lạnh lẽo và một câu hỏi lớn trong lòng Lâm Nhất. Con đường phía trước, để giải thoát Mạc Vô Tình khỏi gông cùm của oán niệm ngàn năm, sẽ còn dài và đầy chông gai, nhưng Lâm Nhất đã nhìn thấy một tia hy vọng, một cánh cửa đã hé mở giữa biển băng giá của thù hận. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm, và Lâm Nhất đã quyết định dùng chính chân tâm của mình để soi sáng con đường cho một linh hồn lạc lối.